2/24/2019

The Merciless

Xem một phim dở thì bực mình thời gian ngắn, xem một phim hay thì ám ảnh cả tuần có lẻ... Đó gọi là Hangover. Và cái cảm giác không nói ra được, rõ ràng hiểu nhưng không gọi thành tên được, một cách nào đó rất là đẹp một cách hết sức bực mình.




Tại sao Jae Ho lại không giết Hyun Soo?
Hay lùi lại một chút, lúc Jae Ho giết thằng bạn đã đi theo hắn hay từ đầu, hắn có thực sự tin rằng kẻ phản bội là thằng bạn, chứ không phải Hyun Soo?
Tại sao giết Hyun Soo lại khó đến như vậy?
Nhân đạo, thiện lương, thậm chí đến cả huynh đệ, cũng không có. Jae Ho dẫm lên tất cả để mà đi, Jae Ho không tin ai cả, thậm chí chính bản thân hắn, hắn chỉ tin vào hoàn cảnh. Nhưng tại sao giết Hyun Soo lại khó đến như vậy?

Tất cả mọi câu chuyện đều bắt đầu từ một biến cố trong đời nhân vật, không phải sao. Thí dụ như đùng một cái, hàng xóm kế bên chuyển vào một anh đẹp trai. Thí dụ như ngày nọ trong thị trấn xuất hiện một xác chết. Thí dụ như người ngoài hành tinh ghé thăm Trái Đất. Không có những tình tiết bước ngoặt, đời nhân vật sẽ không có gì. Chẳng có ai viết về một người sáng thức dậy - đánh răng - đi làm - buôn dưa lê - lên mạng - xong đi về - rồi ngủ. Giống như nhìn vô menu, cả tỉ món ăn, nhưng lại chép miệng bảo "có cái gì để ăn đâu", giống như nhìn vô tủ quần áo, có cả tỉ món để chọn, nhưng lại chép miệng bảo "có cái gì để mặc đâu". Người ta ít khi biết cái mình thích, cái mình muốn, nhưng lại luôn biết rất rõ mình không thích cái gì, không muốn cái gì.

Jae Ho không biết là tiếp theo sẽ thế nào, hắn đã hỏi Hyun Soo, hay là mình bán hết số hàng này rồi bỏ việc này đi hả. Tự hắn chắc cũng biết nếu không làm công việc này thì hắn sẽ làm gì, sẽ sống tiếp như thế nào. Nhưng hắn biết chắc một điều, hắn không muốn giết Hyun Soo. Hắn mệt rồi.

Jae Ho nói đúng nhất là câu, tất cả mọi việc đều không xuất hiện trước mặt, mà đều từ phía sau lưng. Hyun Soo đã xuất hiện từ phía sau lưng Jae Ho như vậy. Chính hắn cũng không ngờ cuộc đời rồi sẽ có một biến cố như thế.

Cái biến cố đó xuất hiện lúc nào?
Từ lúc Jae Ho quyết định không giết Hyun Soo mà lập kế hoạch kéo cậu về phe mình. Hay từ lúc Hyun Soo cứu mạng Jae Ho. Hay từ lúc Jae Ho nhìn thấy Hyun Soo lần đầu tiên và bảo là quầng thâm mắt cậu đẹp nhỉ. Hay lúc Hyun Soo nói rằng, hyung à, sống vậy không mệt hả. Hay là lúc Hyun Soo bảo, em hiểu rồi, em không bắt anh tin em nữa, nhưng em thì tin anh...

Người ta không thể biết chính xác lúc nào thì mình ngủ. Các suy nghĩ đuổi theo nhau như những cơn gió đuổi bắt nhau trên thảo nguyên rộng. Jae Ho cũng vậy, các sự kiện đuổi bắt nhau như những cơn gió trên thảo nguyên rộng, không có điểm bắt đầu, không có điểm kết thúc. Hắn không thể nào biết được từ lúc nào hắn không thể bắn chết Hyun Soo.

Bi kịch lớn nhất của Jae Ho là, cuối cùng người hắn muốn tin nhất, lại người hắn không thể tin. Bởi vì chính hắn đã tạo ra cái mối quan hệ này bằng sự dối trá, bằng âm mưu và thủ đoạn. Giống như bạn chế ra một quả bom nổ chậm và tự dưng đến một ngày nọ bạn phát hiện ra rằng rốt cuộc trên đời này thứ mà bạn muốn ôm ấp nhất chính là nó. Hoàn toàn bi kịch. Hoàn toàn.

Jae Ho là tất cả mọi thứ mà Hyun Soo có. Từ lúc mẹ cậu chết, đến một ngày để đi nhìn mẹ lần cuối cậu cũng không có, cái ngày đó - cảnh sát bảo, phải hy sinh cho nhiệm vụ của cậu, nhưng Jae Ho thì cho cậu. Cậu nghĩ rằng Jae Ho không biết gì cả, Jae Ho chỉ thuần túy tốt với cậu, cho cậu cái thứ mà cậu khao khát nhất đúng lúc cậu cần nhất. Hyun Soo không có gì cả, người mà cậu thương yêu nhất đã chết, làm nằm vùng - danh tính của cậu cũng chết, niềm tin công lý gì đó của cậu cũng chết vào cái ngày mà cậu xin về nhìn mẹ và bị chính thủ lĩnh và đồng đội mình từ chối và đe dọa. Hyun Soo chỉ có Jae Ho. Cho nên, lúc Hyun Soo bảo, hyung, em hiểu rồi, em không bắt anh tin em nữa, nhưng em thì tin anh. Hyun Soo đã nói thật.

Và cái sự thật đó, giữa thế giới muôn trùng dối trá, muôn trùng âm mưu thủ đoạn, nó mỏng manh, yếu ớt, nhưng sáng bừng và trong vắt, như nụ cười của một đứa trẻ giữa địa ngục. Người ta biết là nó có thể biến mất bất kỳ lúc nào, dù bằng một cú va chạm nhỏ nhất, nó cũng sẽ biến mất. Nhưng nó trân quý đến mức khiến người ta đau đớn.

Khiến Jae Ho đau đớn. Hắn không biết là hắn đau đớn, bởi vì nó đâm vào hắn từ từ, chậm rãi. Thằng đệ của hắn lúc bị hắn giết, van xin hắn tỉnh táo lại. Hắn đi tìm Hyun Soo, dư sức phát hiện ra xung quanh có mai phục nhưng vẫn bước vào. Hắn nói với Hyun Soo, hay là mình bán hết số hàng này rồi bỏ việc này đi hả. Hắn giơ súng chỉ vào Hyun Soo, rồi lệch đi, chỉ làm Hyun Soo bất tỉnh tạm thời. Hắn bảo, tôi mệt rồi.

Vết thương do niềm tin thuần túy của Hyun Soo ngày đó đâm vào hắn như một mũi dao vừa mỏng vừa bén, khiến hắn chảy máu đến mức mất tỉnh táo, khiến hắn mệt mỏi. Hắn tập tễnh ra khỏi chỗ đó, bị tông xe, rồi bị Hyun Soo giết. Hắn chỉ cười ha hả, rồi nói với Hyun Soo rằng, đừng phạm sai lầm như tôi nhé.

Sai lầm đó, là đã làm một tên cặn bã máu lạnh, ấy vậy mà lại để tồn tại một người mình không thể giết.

Hyun Soo đi tay không đến chỗ gặp Jae Ho. Cậu đưa trán vào trước nòng súng của hắn, cậu nói, anh đâu có thể làm việc gì khác, đối thủ của anh - giết, kẻ phản bội anh - giết, kẻ anh không thích - giết, và anh cũng giết mẹ tôi, phải không. Cậu nói, anh muốn sống thì giờ phải giết tôi đi. Cậu giết Jae Ho, không phải bằng một phát đạn. Cậu dùng tay bịt chặt mũi miệng của hắn, để hắn ngộp thở mà chết. Có thể cậu muốn hắn chết thật đau đớn, cũng có thể, để hắn chết trong tay cậu, theo đúng nghĩa đen. Chết dưới tay cậu. Chết bằng tay cậu. Chết khi gần cậu nhất. Không phải bởi một viên đạn lạnh lẽo, mà bằng nhiệt độ của cậu, bằng da thịt của cậu.

Đó là câu trả lời của cậu.



Cho dẫn cái link này, Một cái kết. Vì mình thấy lý giải này là tốt nhất, đẹp nhất.


2/14/2019

Sài Gòn nghèo nàn

Em ơi, Hà Nội phố
Ta còn em mùi hoàng lan
Ta còn em mùi hoa sữa
Con đường vắng rì rào cơn mưa nhỏ
Ai đó chờ ai tóc xõa vai mềm
Ta còn em cây bàng mồ côi mùa đông
Ta còn em nóc phố mồ côi mùa đông
Mảnh trăng mồ côi mùa đông
Mùa đông năm ấy
Tiếng dương cầm trong căn nhà đổ
Tan lễ chiều sao còn vọng tiếng chuông ngân
Ta còn em một màu xanh thời gian
Từng chiều phai tóc em bay
Chợt nhòa, chợt hiện
Người nghệ sĩ lang thang hoài trên phố
Bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đường
Ta còn em hàng phố cũ rêu phong
Và từng mái ngói son yêu
Nao nao kỷ niệm
Chiều Hồ Tây lao xao hoài con sóng
Chợt hoàng hôn về tự bao giờ

Nếu có một con phố giống với những con phố Paris xưa trong những áng văn cũ, thì đó sẽ là phố Hà Nội trong những bài hát cũ. Sài Gòn không bao giờ như thế, Sài Gòn, hoặc là thẳng thắng mà quê mùa, hoặc là kiêu ngạo mà sáng choang những hiện đại đô thị. Sài Gòn không có những con đường vắng để người ta bung dù đi bộ trong đêm mưa, trong những ánh đèn nhòa của những cửa hiệu u tối. Sài Gòn từ lúc sinh ra đã chưa từng được định hình bởi bất kỳ mùi gì, nếu có, hẳn hoặc là mùi mồ hôi ngai ngái của người lao động, hoặc là mùi nước hoa đắt tiền từ những bộ lễ phục sang trọng. Sài Gòn không có hoàng lan, không có hoa sữa, chỉ có cây bàng, không mùi, không cả màu bởi cái màu xanh của lá chìm nghỉm vào lòng phố, chỉ có bóng mát từ tán cây dầy, cũng thực dụng như cái thành phố này vậy. Giữa trung tâm Sài Gòn là Nhà Thờ Đức Bà, sừng sững như cái bia năm tháng, tự trở thành cái tâm của một mê cung tròn mà tất cả những con đường xung quanh đổ về, không chỉ bằng nơi chốn, mà còn bằng vết tích thời gian. Thời gian không đi theo đường thẳng, mà tụ hết lại ở cái tâm đó, đổ xô vào nhau, như những quân cờ domino, chất chồng lên nhau những vết tích thời gian dù to cao như một công viên và cổ thụ, dù nhỏ như những vết trầy xướt của cái viên gạch còn sót lại của một trung tâm thương mại của ngày xưa. 
Và con đường Lý Tự Trọng, nơi những cái cây tôi không thể gọi tên đổi màu khi mưa tới, đẹp như một bức tranh sơn dầu trong mưa và sau mưa, mặc kệ hết thảy lòng đường đang nhung nhúc những xe hơi xe máy. Vẫn cứ lạc lõng hoàn toàn giữa Sài Gòn thực dụng. Và người ta vẫn không thể đi bộ giữa bức tranh ấy. 
Hoặc nói cho rõ thì, người ta không thể đi bộ ở Sài Gòn như cách những áng văn cũ và những bài nhạc xưa hình tượng hóa những cảm giác khi đi bộ giữa lòng Hà Nội và Paris. Vì nắng ở đây chói chang và nóng bức, vì bụi, vì tiếng ồn không bao giờ nghỉ của phương tiện gắn máy, và sự không lường được của những kẻ không chung đường đời. Ở Sài Gòn, người ta khó ngồi yên mơ mộng, bởi lúc nào cũng phải cảnh giác. Và cảnh giác. Không cảm giác. Mà cảnh giác. 
Ở thành phố này, đến những khoảng trời cũng bị chiếm hữu, bởi những bê tông sừng sững. Những chiếc cần cẩu vàng đâm thẳng lên bầu trời xanh thẳm, những ngày trong veo, tôi cảm thấy như thể bầu trời sẽ chảy máu. Hoàng hôn là xa xỉ. Tiếng chuông giáo đường là xa xỉ. Tiếng lá cây xao vào nhau là xa xỉ. Một cuộc đi bộ giữa bức tranh sơn dầu là xa xỉ. Cũng xa xỉ như thời gian, cũng xa xỉ như sự yên tĩnh. 
Có những ngày ngộp đến không thở được. Không phải vì bụi mịn PM2.5, không phải chỉ vì bụi mịn PM2.5, mà là vì sức ép vô hình đến từ thành phố hối hả. Người ta dường như không thể chỉ đơn giản là chờ thôi, người ta không thể chỉ đơn giản là lắng nghe, chỉ đơn giản là ngắm nhìn. Người ta phải đa nhiệm, người ta phải nhanh lên, người ta phải tranh thủ. Tranh thủ. Sống? Hay là tranh thủ Chết?  
Tôi đã từng rất nhiều lần nghĩ tới những cuộc đời khác. Ở vùng núi. Ở những con đường mòn không có động cơ gắn máy. Ở nơi mà người ta có thể gọi những mốc thời gian đẹp đẽ như cuối thu, như đầu xuân, như mùa đông, giữa hạ. Ở nơi mà mùa đông thì đêm dài hơn ngày, hạ thì ngày dài hơn đêm. Ở những thung lũng mà có những mùa người ta không thấy mặt trời, để rồi khi mặt trời xuất hiện trở lại, đó là một lý do để chúc mừng, một mốc thời gian để thay đổi. Một mốc ký ức. Ở nơi người ta có thể hít hà những cơn gió lạnh, hít hà mùi hương của một tiệm bánh mì, hít hà những mùi hoa như mùi thời tiết. Ở nơi vết tích sự thay đổi của tự nhiên để lại trên người họ, như vụn băng trên tóc, như những đốm nâu của nắng hạ. 
Với kẻ mơ mộng, Sài Gòn luôn quá nghèo nàn. 

2/04/2019

Hế lô Mei 2019

Xin chào,

Theo schedule thì còn 1 phút nữa mình sẽ nhận được thư của Mei năm trước. Ahihi. Mình trông thư còn hơn là người ta trông Táo Quân. Cá nhân mình không có trông Táo Quân, chưa bao giờ mình coi chương trình này hết. À, hồi chiều mình hóng chuyện bên U23, tự dưng nghe thằng kia bảo khi Harry Quần xuất hiện nó phát bệnh, mình mất cả 3,14 giây để nghĩ xem Harry Quần là đứa nào, sau đó thì mình phá ra cười như điên.

Cập nhật chút tình hình.

Hiện tại mình vẫn còn chơi Clash of Clans, đang cuồng U23 tại tụi nhỏ quá là dễ thương đi, và mình đã ngán bánh chưng bánh tét tới phát điên lên rồi. Chiều mình cân còn có 48.2kg, nghĩa là giảm 400gr rồi. Mình nhắm từ giờ tới qua Tết chắc mình còn giảm nữa tại cái gì cũng ngán.

Facebook mà mình gọi là acc clone đó đã được 3 năm rồi đấy, khủng khiếp thật nhỉ, thời gian trôi nhanh quá.

Bao nhiêu năm rồi, làm gì và được gì?

Năm ngoái, à nói chính xác là tháng 1 năm 2018, mình bán hàng lời được 50 triệu. Và cũng giống như U23 trở thành Á Quân AFC xong thì cảm thấy tự tin vkl cảm thấy từ nay bố đ' sợ thằng nào nữa cái gì bố cũng làm được, thì mình cũng cảm thấy vậy, đạt tới một cái peak mới làm cho mình cảm thấy oh well cái gì mình cũng sẽ làm được thoy. Hồi xưa lần đạt peak 30 triệu thì mình đã lấy đó làm mốc vui vẻ, giờ đạt peak 50 triệu thì mình sẽ có cái mức vui vẻ mới. Hy vọng năm sau, mình sẽ có cái peak mới cao hơn như thế nữa. Nói cho cùng, tài chính quyết định nhiều thứ trong đời này, cả cảm xúc nữa. Đặc biệt là cảm xúc. Có tiền cái tự dưng tự tin vkl luôn. Hất mặt nhìn đời luôn.

Năm sau có nhiều thứ phải làm nhỉ. À, báo cậu tin mừng, năm nay mình đã giải quyết phần nào mớ nợ nần nhà cửa. À, không phải phần nào, ý mình đã dứt điểm A1 rồi đây ahihi. Mình nhẹ nhàng hẳn luôn. Năm ngoái đúng là một năm khủng khiếp, giờ nhớ lại, mình cảm thấy thực sự đáng tự hào là bản thân đã yên ổn trải qua một năm khủng khiếp như vậy, nào là đám cưới, nào là ông bà nội cô hai về, nào là dứt điểm tiền nhà, và bán nhà ở Thủ Đức nữa ... Đến nỗi mình bị khủng hoảng lo âu rất là nặng.

Đấy, "mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn thôi". Mình thấy nhà mình sống tốt, nên mọi chuyện tới thời điểm sẽ tự động tốt, thí dụ như mẹ mình dứt khoát mua cái nhà A1 và A3 khi mọi người kéo nhau phản đối, giờ kết quả tốt quá này, thí dụ như mẹ mình đồng ý bán cái nhà ở Thủ Đức khi mà tất cả mọi người phản đối, nhưng hóa ra nhờ thế mà có tiền chi trả mọi thứ. Bởi vậy, thoy, mình cứ tin Karma đi, Karma không phải một con bitch, mà là đấng toàn năng.

Năm nay cũng có nhiều thứ rất khó khăn, mình có khóc vài lần. Cái lần giao 5 cái giường là lần đau đớn nhất. Lần giao cái kệ 3 tầng qua tận Bình Tân mà còn bị chê và trả là lần đau đớn nhì. Mình hận lũ chó đẻ đó, nhưng tất cả những gì mình có thể làm là cứ yên tĩnh nhìn xem ăn ở ác như vậy rồi sẽ gặp quả báo thôi. Mình không cần nói nhiều.

Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi mà.

Bây giờ là 11:26 ngày 15/2/2018. Mình sẽ set up thư này vào giao thừa năm sau.

Năm sau, có nhiều thứ phải làm. Mình đã set up trong đầu rất nhiều goal để hoàn thành. Mình hy vọng mọi chuyện sẽ được tiến hành tốt đẹp nhé. Hy vọng giờ này năm sau, cậu viết thư với tâm trạng giống mình bây giờ là ok rồi.

Nếu năm sau con Mụp ở đây thì tốt nhỉ. Hoặc không. Mình không biết. Giờ nó đang ở Bình Định, chắc ngủ ngon rồi vì cả ngày quần quật, mình cũng quần quật, và cũng buồn ngủ đến díp mắt lại hí như mắt của Híp Híp rồi ahihi, nhưng mình gắng thức để nhìn pháo bông, à, cũng không phải ham hố gì, sau Tết Dương Lịch nhìn pháo bông mình đã cảm thấy đủ rồi, không hứng thú lắm đâu. Nhưng ba mẹ ở đây. Năm nay nhà có 3 người nên không quánh bài. Thấy cũng neo đơn, mình thì bình thường.

Ê, năm sau 30 tuổi rồi nha. Thấy cũng ghê thật. Hồi mười mấy tuổi mình đã nghĩ gì khi mình 30 tuổi ta? Chắc là mình không tưởng tượng nổi mình 30 tuổi là thế nào đâu. Giờ thì có thể tưởng được, hẳn cũng không thay đổi gì với tuổi 29 này đâu ahihi. Mình đang nghĩ sẽ schedule một cái post cho 50 tuổi. Nếu trong năm 2018 mà mình chưa làm điều đó thì cậu làm nhé?

Mình lập cái acc clone đó rồi bỏ bê chỗ này thiệt chứ. Nhưng năm sau mình sẽ ở đây nhiều hơn, bớt sân si fb hơn. Đúng là thấy sân si quá nhiều rồi đó. Khi type mà phải suy nghĩ thì chắc là mình sẽ bỏ sang đây nhiều hơn rồi.

Hiện tại thì mình đang cuồng U23, thực sự là cuồng luôn ấy, quá là buồn cười mà. Kiểu như có thêm niềm vui trong cuộc sống ấy.

Một năm sẽ qua nhanh thôi. Chúc cậu, đơn giản là may mắn thôi, vì những thứ khác thì trong tầm kiểm soát phải không. Chúng ta cùng cố gắng lên nhé. Mình sẽ cố để đến lúc này, cậu sẽ hân hoan mà tick tất cả những thứ có trong goal list.

Chào.

P/S: chỉ muốn tái bút một điều, what the hell đã xảy ra với mình, mấy cái lá thứ 2010 2011 2012 mình sâu sắc vkl ra ấy, dạo này nói chuyện gì đâu mà chửi thề thôi không nói, lại còn dấu câu từa lưa ngữ pháp sai lè te và ý nghĩa thì bét nhè luôn.

Chắc tại hồi xưa trẻ trâu...

2/03/2019

03.02.19

Bí kíp tôi luyện Aura.

Điều đầu tiên là phải thấm nhuần cái tư tưởng rằng giá trị của bản thân đến từ nội hàm. Giá trị của bất kỳ thứ gì đều đến từ nội hàm của nó.

Và mình vốn là sapio- nên mình giới hạn "nội hàm" ở mặt kiến thức và lý trí. Quan trọng nhất, là bạn biết bạn đang làm cái gì, vì cái gì và để làm gì. Khi được vũ trang bằng đủ lượng kiến thức, chí ít, mình có thể có được chút ít trong chữ "ệ" thứ tư rồi. Hậu duệ thì không phải, Quan hệ thì không có, Tiền tệ hạn chế đến thảm thương, thì thứ dễ dàng nhất, nên là Trí tuệ, mình nên tự vũ trang càng nhiều càng tốt.

Thí dụ như, người ta xài iPhone XS còn mình chỉ xài iPhone 6. Nhưng mình có thể dặn dò Siri đánh thức mình lúc 6 giờ sáng, nhắc mình gọi cho mẹ khi về tới nhà, gọi viber cho ba, xem thời tiết hoặc tra cứu cái gì đó, chỉ bằng một câu nói mà không cần chọt chọt cái gì lên màn hình hết. Vì mình biết nói tiếng Anh, còn người xài XS kia không biết. Ahihi.

Và điều thứ hai là cho phép bản thân mình thua người ta và thoải mái thừa nhận điều đó. Ừa thì con bà hàng xóm giờ có xe hơi đi làm lương tháng chục ngàn đô, công nhận giỏi thật, ăn gì mà giỏi ớn, hay con bạn tìm được chồng giàu giờ tung tăng đi chơi khỏi lo chạy vạy tiền bạc, tự nhiên có chồng có con có nhà có xe, cuộc đời viên mãn, ừ nó may mắn thật. Mình không giỏi bằng, không may mắn bằng. Chả sao. Cứ thừa nhận, khẳng khái, thẳng thắn và thành thật lắm khi còn được yêu mến hơn bày đặt xéo xắc hay trốn tránh. Mà còn nhẹ nhõm tâm hồn nữa. Cái này nói thật, cứ thừa nhận mình dở hơn người ta, tâm hồn nhẹ nhõm lắm.

Đến một độ tuổi nhất định, những bài học xưa cũ quay về và tự chứng tỏ giá trị của nó. Thí dụ như, bất kỳ sự so sánh nào cũng là khập khiễng.

Hồi mình còn làm ở Wiwi, người ta cứ đem mình so sánh với cái chị làm trước mình, rằng chị ấy kỹ tính, sổ sách lúc nào cũng đúng hết, giỏi giang lắm. Còn mình thì sai tùm lum, không có lúc nào mình làm đúng 100% ngay từ lần đầu tiên. Và sai lầm nhất là lúc đó mình cứ tin là bản thân đúng đồ cùi bắp vô dụng thật, chỉ vì điều đó, rằng mình dù nỗ lực vô cùng nhưng thật sự rất khó để làm đúng một bảng thống kê, quản lý kho và làm báo cáo số liệu. Nhưng mình sai, sau khi mình nghỉ, công ty tìm mãi không ra bất kỳ ai có thể lấp đầy chỗ trống mình để lại, trong khi việc quản lý kho, làm bảng biểu và báo cáo thì chỉ cần 1 tháng và tuyển lựa 1 lần là ra con bé kia liền.

Mình đã không tìm ra được giá trị của mình và đấu tranh cho giá trị của mình tại công ty đó. Mình đã bị thuyết phục rằng cái năng lực làm được số liệu chính xác là thứ năng lực ai-cũng-có. Sai. Mình sau này mới phát hiện ra rằng đấy là một dạng năng lực mình không có. Nhưng mình nghiêng về sáng tạo, mình có thể dùng một buổi chiều lập content cho bài post facebook cả 1 tháng. Mình có thể dùng 1 buổi chiều, vẽ layout cho trang web công ty và được duyệt ngay. Mình có thể làm poster, brochure, các ấn phẩm media trong vòng nửa tiếng đến một tiếng. Mình có khả năng giao tiếp tốt với đối tác, nhờ mình thương thuyết và đọc vị mà rất nhiều lần bên cung cấp đã giảm cho mình cái mức cực kỳ hời cho công ty. Đó là một ít trong số những điều mình có thể làm mà khó tìm ra được ứng viên nào làm được.

Nhưng có lẽ cách sống của mình sai. Hồi đại học bạn N1 có nói, rằng tui thấy bà giỏi hơn đám kia nhiều, nhưng sao bà không thể hiện điều đó cho người khác biết. Mình - một phần cho rằng nó nói cho mình vui, nhưng đúng là mình không thể hiện được khả năng của mình theo đúng mức độ quan trọng của nó thật. Người ta cứ coi những điều mình làm được là hiển nhiên, tới khi mất đi mới phát hiện ra là quý giá.

Thành thử ra.

Biết được bản thân giỏi cái gì, biết được giới hạn của bản thân ở đâu, giá trị của mình là như thế nào, thì mới có thể thanh thản mà thành thật. Giống như cách crush cũ đã gây ấn tượng với mình vậy. Lúc nào cũng thẳng thắn, chẳng việc gì phải nói dối. Aura tự tin và mạnh mẽ cứ thoải mái toát ra ngoài, ngay cả khi trong túi không tiền thì vẫn ở tâm thế của kẻ chiến thắng cuộc đời.

Và điều may mắn nhất, là giới hạn của bản thân, tuyệt không bao giờ nằm cố định. Mình luôn luôn có thể nới rộng cái vòng giới hạn đó ra. Thí dụ như, như Jim Rohn có nói rằng, một ngôn ngữ thành thạo bằng một triệu đô, và thêm nhiều kỹ năng bảo đảm cho việc lúc nào bạn cũng được cần đến. Chúng ta nới rộng cái vòng đó bằng cách học. Và trên đời này, chẳng việc gì dễ hơn việc học cả. Hoàn toàn tự chủ.

Thành ra, điều đầu tiên mình muốn nhắn gửi là, phải học, lúc nào cũng phải học. Ít nhất phải có chút trí tuệ. Vì khi có trí tuệ, mình sẽ tự tin mà bảo. Tôi có thể nói thành thạo 3 thứ tiếng, có thể dùng phần mềm thiết kế và có con mắt thẩm mỹ tốt, tôi có khả năng tiếp cận và thuyết phục khách hàng,... vậy nên, mức lương tôi muốn là $5,000.



Đùa thoy.

Nhưng đúng là để hét giá, bạn phải biết rõ thứ mình bán là gì.

1/08/2019

Cho đến nay thì nguyên cái tag có 2 bài thôi

1. 他结婚了。

Ngày cuối mình ở Thái Lan, hướng dẫn viên cho đi thuyền ra sông để quăng bánh mì cho cá ăn, và "hãy ném đi những chuyện không vui trong chuyến đi này, chỉ mang về những chuyện vui mà thôi", mình vừa ném bánh mì, vừa chửi thề rủa gọi tên cựu crush vì tội dám nghĩ đến chuyện mời mình đi đám cưới.
Mày bị ngu à, thằng tró?

Hồi còn xài facebook, 80 năm chả thấy hế lô một tiếng, giờ bày đặt yo yo cái giống gì. Mình deactive facebook ngay và luôn. Uổng công bà còn nghĩ mày cool như bà, 单身到生命的尽头。

Và, bọn nó còn tổ chức họp lớp. Con Soul cap màn hình thông báo, mình trả lời ngay và luôn, éo đi. Nghĩ sao vậy. Bữa đọc truyện kia nhảm quần lắm, nhưng nhân vật chính lúc bảo đi họp lớp có nói vầy, họp lớp làm éo gì, chẳng qua là nơi khoe khoang của ông nọ bà kia may mắn thành công trong cuộc sống.

Có lẽ mình đã hơi tiêu cực. 可是,问题是我不要变阳性。

2. Bình thường rảnh rảnh rồi nghĩ nghĩ, mình cho là mình có nhiều điều muốn viết ra để kỷ niệm năm 2018, một năm không có gì - chí ít là tâm trạng hiện tại của mình, không có gì. Mình đạt được vài cái mục tiêu đặt ra hồi đầu năm, thí dụ như lấy được bằng lái xe, đưa được bame đi nước ngoài (Thái Lan), và có vài mục tiêu thì vượt mức, như là số tiền tiết kiệm (yay!!!).

Năm nay, hình như có 3 cái đám cưới, hình như là tại vì mình không có nhớ thằng L nó cưới năm nay hay năm ngoái. 1 cái của thằng H, đúng dịp mình đi Vinpearl chơi, 1 cái của con B, đúng dịp mình đi Thái chơi, 1 cái của HT, mình còn éo biết diễn ra vào ngày nào. 啊哈哈。

3. Thực ra năm ngoái vui vẻ đến vậy là do giây phút cuối năm nó vui vẻ, nên cứ ngỡ là cả năm vui vẻ. Năm nay thì cuối năm, ngoại té gẫy chân nằm viện suốt 2 tuần rồi, mấy bà dì thì nạnh qua nạnh lại và tốn kém nhất vẫn là mẹ, cộng thêm mấy cái đám cưới làm mình thấy hơi hụt hẫng tí, nên mình không có vui. Nhưng nhìn vô số tiền mình đã tiết kiệm được, thì lại thấy không buồn nổi.
Mie bà, chân lý muôn đời rằng, tiền không thể chữa được nhiều thứ, nhưng nếu mà tiền còn không chữa được, thì gần như chẳng có cái gì có thể chữa được. Tiền là liều thuốc vạn năng, một vạn không nhiều, nhưng cũng đíu có ít ỏi gì.
Có tiền là đau đớn gì cũng giảm bớt. Ừa. Vậy đó.

4. Năm nay mình gặp bọn bạn bè chắc tầm 2 tháng/lần chưa tới. Phần vì con Soul đã chuyển nhà đi xa tận qua Tân Phú, xa quá xa, còn con NY thì suốt ngày đi công tác, mình và con Fu mà 4 mắt nhìn nhau thì không có gì để nói, nó chỉ lựa những chuyện vui vui nó kể cho mình, mục tiêu chính là show-off, còn mình thì đến cả show-off cũng chẳng thèm làm. Phải có 4 đứa, vì chủ đề nào tung ra cũng có ý kiến chèo chống... Nhưng càng lớn thì càng khó, mình muốn bỏ bớt thời giờ chém gió để làm chuyện gì có ích hơn, hoặc đỡ mệt hơn.

Năm sau chắc còn tệ hơn, vì chắc con Fu sẽ có bầu, và con Soul thì đón chồng về. Và có bầu.

Aha. Lại nhắc tới chuyện chồng con Soul chuẩn bị về. Đời nó có mấy bước ngoặt mà mỗi lần ngoặt là người xung quanh chóng mặt. Nói chứ cuộc đời nó năm nay tốt hơn hẳn. Tìm được chỗ làm lương lao gần nhà môi trường vui vẻ thoải mái. Thật sự thì mình có hơi doki một tẹo. Nhưng mà nó hơi làm quá, mỗi lần nhìn nó thì mình lại ý thức được cái chữ Aura. Nó không có cái aura đó - nó nghĩ là nó làm thế này thế kia thì sẽ có, nhưng nó không có cái aura đó, hoặc chưa, gồng lên phát quang aura cũng giống như việc ráng vác một cái áo vừa to vừa nặng trong đầu thì cứ nghĩ cái áo sẽ làm cho bản thân sang trọng quý phái nhưng thực ra thì nhìn rất ngu ngốc, sorry, nói không dùng chữ ngu ngốc nữa, nên, nhìn rất đần thối. Vậy đi.

Anyway, năm sau chồng nó về, mà có lẽ nó cũng không hứng thú gì lắm với chuyện này. Dạo này nó kể đang hẹn hò với phi công trẻ nào đó mà trở nên rất thích nhậu, con NY cũng thích nhậu, con Fu thì mình không biết - chí ít nó chưa tỏ ra là nó có thể uống nhiều.

Mình quả thật thấy giới trẻ nói riêng và người Việt Nam nói hơi chung và nhân loại nói chung đặt giá trị sai mie nó chỗ rồi. Thí dụ như bạn đọc nhiều sách và có nhiều kiến thức ở nhiều lĩnh vực khác nhau, thì bạn tự hào - ok, thí dụ như bạn có lòng tốt, chưa từng phạm pháp, chạy xe đúng luật và bạn tự hào - rất ok, thí dụ như bạn chăm sóc da đi tập thể dục để có thân hình gương mặt đẹp đẽ và làm cho chỉ số xinh đẹp của nhân loại tăng lên và vui mắt người khác rồi bạn tự hào - cũng ok nốt.

Nhưng bạn uống được nhiều bia rượu và hút được thuốc lá thì lấy gì làm tự hào? Cái người nên tự hào là tụi bán bia và thuốc lá cơ. Vì tụi đó đã dụ được bạn tiêu tốn sức khỏe thời gian nhan sắc vô trong túi tiền của tụi nó. Phim ảnh nhạc nhẽo làm cho con người ta hiểu lầm rằng, lúc mình hút thuốc trông sẽ ngầu như anh đẹp trai sáu múi mặt mũi góc cạnh sắc nét đứng tựa tưởng ngậm thuốc ngẩng mặt nhìn trời suy tư cuộc đời. Nhưng thực ra thì phải đẹp trai cái đã, chứ lùn xịt, bụng bia, mặt rỗ thì hút thuốc khác mie gì mấy ông xe ôm da nhăn nheo quắc quéo nói một câu chêm 3 chữ duma và phì phèo ở ngã tư khói bay hết cả vào mặt người ta và bị người ta xa lánh như tránh dịch hạch?

Cũng như vậy, cồn đốt chết tế bào não, uống một lon để tiêu hóa tốt thì bình thường, nhưng uống vài chục lon rồi khùng khùng điên điên, nổi máu làm trò rồ hay chạy xe lạng lách gây tai nạn, thì là thứ cặn bã và ngu xuẩn - lại nhầm, không được dùng từ này, và đầu trâu mặt ngựa, đầu bò, cục cứt thối. Vậy tự hào cái gì chứ?

Mình thì tự hào rằng, mình có khả năng khước từ tất cả những thứ trên, thuốc lá hay bia rượu, mình khước từ triệt để.

5. Hồi mình đi Thái Lan, ngày gần cuối cô hdv có biệt tài ru ngủ có dẫn bọn mình đến chỗ tượng Phật tứ diện ở một cái quảng trường nhỏ gần trung tâm. Mình đã theo lời mà khấn rằng, năm nay mình doanh thu 2 tỉ hoặc lợi nhuận 1 tỉ thì mình sẽ quay lại, trả lễ, và cúng vàng.
Dù mình đã thực sự gửi gắm hy vọng. Nhưng mà mình thấy, mình không có số được thần linh phù hộ. Lợi nhuận 1 tỉ thì mỗi tháng phải lời cỡ trăm triệu. Doanh thu 2 tỉ thì mỗi tháng bán hàng phải cỡ 200tr. Kiểu này chắc lòi trĩ luôn...
Thôi, cố đến đâu hay đến đấy vậy.




12/25/2018

Tổng kết 2018 (1)

Hôm nay là ngày 25 tháng 12 năm 2018.

Và điều khủng khiếp là mình vừa nhận ra, năm sau, mình sẽ nhận được cái lá thư mà mình 4 năm trước đã gửi mình năm 30 tuổi. Ahaha. Mặc dù theo trí nhớ của mình thì lúc đó mình đã viết nhăng cuội nhảm nhí và còn bỏ giữa chừng nữa, vì mình đã sợ là mình không còn sống đến lúc đó nữa. Ahaha.

Anyway.

Điều mình muốn tổng kết đầu tiên cho năm nay, đó là những câu quote ảnh hưởng và ám ảnh tâm trí mình nhiều nhất.

Câu thứ nhất là, "việc bạn làm sau giờ làm việc sẽ quyết định tương lai bạn là ai." Như mọi khi - nội dung mặc dù được nhét trong dấu ngoặc kép, thực ra chỉ đại khái theo trí nhớ mình thôi.

Lúc mới đọc câu ấy, mình đã không nghĩ rằng nó sẽ ám mình tới vậy. Và mình trong vô thức đã bắt đầu tự quan sát bản thân xem mình đã tận dụng 3 tiếng đồng hồ từ 7 giờ tối đến 10 giờ tối hằng ngày như thế nào. Nếu không phải nghe nhạc chơi game, đọc truyện thì cũng là lướt facebook chém gió bét nhè. Và mình nhận ra một điều hiển nhiên rằng, nếu cứ tiếp tục như thế, thì 5 năm sau, 10 năm sau, mình cũng chỉ như thế, cũng chỉ có thể nghe nhạc chơi game, đọc truyện và lướt facebook chém gió bét nhè.

Và nhân tiện nói tới facebook, thì mình còn nhớ tới một câu nữa, cũng trần tục và tầm thường khi mới đọc, và sâu sắc đẹp đẽ khi hồi tưởng lại, làm mình chùn tay mỗi lần chuẩn bị lao vào một cuộc chiến quan điểm: "cuộc đời này ngắn lắm, hãy dùng thời gian của bạn để cãi nhau về chính trị với những người không quen biết trên mạng."
Oh. Oh.
Mình có cái tính kỳ, tiêu cực thì có thể nói là nghi kỵ mọi thứ và lì lợm cứng đầu, nhưng tích cực thì có thể nói là khó bị dụ, hễ người ta bảo mình làm cái gì là mình chùn chân ngay, càng khuyến khích mình thì mình càng chùn chân. Thành ra, ahaha, mỗi lần chuẩn bị chém gió, mình lại kiểu "ủa mình đang làm cái gì thế này". Mỗi lần muốn show quan điểm, mình đem về wall và chém, chứ không lên public page mà trình bày nữa. Vì nếu lỡ có ai khác quan điểm muốn cãi nhau trên wall, mình chỉ nhẹ nhàng hỏi "ủa bạn là ai vậy, quen mình sao?" là họ tự cút.

Nhờ thế mà tiết kiệm được cũng kha khá thời gian. Thời gian rảnh ra, thực ra thì chỉ mới được 1 tháng từ ngày mình được khai sáng, mình đã đi học tiếng Trung Quốc. Và sau 1 tháng thì mình không có cảm giác mình đang học tiếng Trung mà là đang học tiếng Việt xưa...
Niềm ái quốc dâng trào trong huyết quản.
Mình hy vọng rằng năm sau mình có thể viết những dòng này bằng tiếng Trung (cũng nghi ngờ lắm, vì giờ lắm khi những dòng này mình còn không viết được bằng tiếng Anh). Ahihi.

Câu thứ hai là, "cái gì còn có thể giải quyết bằng tiền, thì hãy giải quyết bằng tiền."
Khi bạn đạt đến ngưỡng 30, và bố mẹ bạn sắp chuyển lên U60, đặc biệt là khi bạn hú hồn nhận ra lá thư gửi tuổi 30 của bạn 4 năm trước đang nằm chình ình trước mắt dù bạn cảm giác là mình mới viết ra nó đâu đó 2 tháng trước, thì bạn sẽ phát hiện ra rằng, của cải quý báu nhất cuộc đời này, là thời gian.
Đó là cách mà cuộc sống này trở nên công bằng, và giữ vững sự công bằng của nó suốt bao nhiêu niên kỷ. Dù bạn giàu hay nghèo, đẹp hay xấu, mập hay ốm, ngu si hay thông thái, thì mỗi ngày, bạn cũng chỉ có 24 giờ mà thôi.
Lại nói, trong một cái truyện dở hơi mà mình đọc, nhân vật chính lúc dạy đời thiên hạ, có nói một câu như vầy (đại loại): "mỗi người chỉ có một thời gian hữu hạn, mỗi khi làm gì, phải biết mình sẽ đạt được cái gì từ những giây phút đã bỏ ra đó". Well, sau khi phát biểu bố đời thiên hạ thì nó đi chịch.

Nhưng, về cơ bản, tất cả những điều đó, chỉ để quy về một mối. Rằng, nói cho cùng, của cải quý báu nhất, không phải là tiền, mà là thời gian. Thời gian mất đi là mất đi vĩnh viễn, không thu hồi được, không tái tạo được, không lưu trữ được. Thời gian - theo nghĩa tuyệt đối của nó, không mua được không bán được. Nó chỉ có thể được sử dụng, và sử dụng nó như thế nào mới có thể đem lại hạnh phúc to lớn nhất, mới là điều phải suy nghĩ.

Nói về thời gian, không gói gọn trong việc một ngày 24 giờ, một năm 365,25 ngày, hay mười năm thì có 3652,5 ngày, vị chi 87,660 giờ, mà là một đời người, vẻn vẹn cao lắm, trong 100 năm, là 876,600 giờ.

Và điều đáng buồn nhất là bây giờ bạn đã rất gần giờ thứ 300,000 rồi, bạn chỉ còn lại có hơn 500,000 tiếng đồng hồ nữa, đồng hồ điểm bong bong thì còn 499,999 giờ nữa... Đấy. Vậy đấy. Và đấy chỉ là tính theo giá trị sử dụng cơ bản của cái cơ thể não nề này trong trường hợp lạc quan nhất thôi nhé. Ý là chỉ dùng để thở ấy. Chứ dùng để tư duy, dùng để đi chơi, dùng để tập thể dục, đọc sách, lao động, kiếm tiền, thời gian lại càng ngắn hơn ngắn hơn.

Thành thử ra. Nếu tiền có thể sử dụng để mua thời gian. Hãy làm điều đó.
Tranh thủ lúc còn trẻ, hãy tích lũy. Và người ta hay nhầm lẫn giữa việc tích lũy và tích lũy tiền. Well, tiền là một trong những thứ phải tích lũy, một trong những thứ quan trọng nhất, nhưng người ta còn cần tích lũy trải nghiệm, tích lũy sức khỏe, tích lũy kiến thức (để độ trưởng thành có thể đi kịp tốc độ lão hóa, để trở thành già làng thông thái thay vì trẻ trâu da nhăn nheo).
Mình nghĩ nhiều đến bà ngoại, cả đời ngoại chưa từng được đi máy bay, chưa từng đặt chân ra khỏi đất nước Việt Nam, giờ con cháu có điều kiện muốn được ngoại đi cũng không thể, vì ngoại mệt lắm, không đi đâu nổi hết. Thời gian không còn...
Mình nghĩ nhiều đến mình. Well, mình hay nghĩ phải mà hồi xưa mình đừng mắc cỡ, phải mà ba mẹ cho mình đi học bơi lúc mà mình học bơi không ai cười bảo cô này già rồi giờ còn đi học bơi, thì giờ mình đã biết bơi.

Mình không biết chơi cờ, nhưng mình hay nghe nói kỳ thủ giỏi là kẻ có thể nghĩ trước đối thủ vài chục bước đi. Mình thấy cuộc đời này cũng vậy, một người sống giỏi, là người có thể nghĩ trước thời gian vài chục năm. Dĩ nhiên là mình không hoang tưởng về khả năng kiểm soát của mình với những biến cố của cuộc đời, nhưng mình nghĩ mình có thể đoán sơ về nó và chuẩn bị để hạn chế hậu quả xấu nhất. Thí dụ như, rủi thất nghiệp thì tài sản còn lại mình có thể sống trong bao lâu. Thí dụ như, không làm nghề này thì mình sẽ làm gì.

Và, thí dụ như, mình muốn trở thành như thế nào trong 10 năm nữa.

12/03/2018

Khải Hoàn Môn


Trùng hợp làm sao khi Khải Hoàn Môn bị đập, mình coi được clip phục dựng của Hoàng Thành ở Huế. Mình hay đem việc nước ta bị đập ra dựng lại quá nhiều nên nên không có nổi một Tử Cấm Thành để mà dựng phim cho đẹp đẽ hoành tráng.

Nghệ thuật vị nghệ thuật. Nghệ thuật tồn tại bởi vì chính nó, không vì bất cứ một lý do nào cả, kể cả nhân sinh. Nghệ thuật vị nhân sinh chẳng qua là vì sự ngạo mạn của chính con người cho rằng bản thân mình là cái rốn của vũ trụ mà thôi. Nghệ thuật vị chính trị là thứ duy nhất tệ hơn vị nhân sinh đó.
Nghệ thuật, luôn luôn và mãi mãi, vị nghệ thuật.

Một bức tranh xấu thì là xấu, không phải vì họa sĩ có đạo đức tốt và ca ngợi con người nên nó đẹp. Một bộ phim hay thì là hay, không phải vì nó ca tụng chính quyền hay thể chế nên nó phải dở.

Và một công trình kiến trúc, dù có được tạo ra vì mục đích gì, thì nó cũng là một tác phẩm nghệ thuật nếu nó đủ nghệ thuật và là một đống rác nếu nó... rác rưởi.

Cách con người đối xử với nghệ thuật, bằng một phương thức kì diệu nào đó, thể hiện rõ ràng phẩm chất và đẳng cấp và - nói trắng ra - mức độ tiến hóa trong nhận thức của họ.

Mình, chỉ là, thất vọng thôi.

Có một chữ, mà khi mình thực sự suy nghĩ về nó, thì phát hiện ra rằng nó rất hay: chữ "vô giá". Không có giá. Vượt ra khỏi phạm vi định giá của con người. Không có đồng tiền nào mua nó được, mà cũng không cần tiền để mua nó. Nó "vô-giá".
Mình thấy ngoài việc xé nát một bức tranh, thì việc treo cho nó cái giá vài triệu đô la, cũng làm tan nát tác phẩm.

Người hiểu một tác phẩm nghệ thuật và cảm nó, cũng giống như việc bạn thích một cuốn sách vậy - định giá cho một tác phẩm nghệ thuật giống như là mua cuốn sách bởi thấy cái bìa của nó thiết kế đẹp quá chắc là trưng kệ đẹp lắm đây. Giá trị thực sự của mỗi một cuốn sách chính là cái giá trị vô hình của nội dung, một cuốn sách hay - nó tuyệt nhiên không hay ở hình thức in ấn hay cái bìa cứng bọc da - nó hay bởi vì nó tác động đến cảm xúc của bạn, thử nghĩ xem, những con chữ đen đen cứng nhắc ấy, khi chuyển vào não bạn, lại tạo ra từng cơn sóng "chất dẫn truyền thần kinh" làm bạn cười, làm bạn khóc, làm bạn ngạc nhiên, làm bạn run rẩy. Đấy mới là nghệ thuật, đấy mới là giá trị, đấy mới là đẹp.

Mình không nghĩ tác giả sở hữu tác phẩm.

Hồi xưa, khi mình học làm văn phát biểu cảm nghĩ, có một suy nghĩ cứ ám ảnh mình, rằng "liệu những cảm nhận của mình có trúng ý tác giả hay không", thí dụ như khi viết dòng thơ "ao thu lạnh lẽo nước trong veo" cái mà cụ Nguyễn nghĩ tới không phải là màu xanh, mà là màu xám xịt, thì sao. Làm sao chúng ta có thể kéo cụ lại mà hỏi cụ đã nghĩ gì?
Sau thì mình tự trả lời, chính bằng cách đó, tác giả không sở hữu tác phẩm. Nghệ thuật không thể được sở hữu. Da Vinci không sở hữu Mona Lisa, Gustave Courbet không sở hữu Wounded Man, dù hai ông họa sĩ ấy tự vẽ mình (hoặc không), cũng như Rowling không sở hữu Harry Potter, chắc chắn là không. Đặc biệt là Rowling của hiện tại.

Nghệ thuật, không thể được sở hữu. Giá trị thực sự của nghệ thuật, không thể được sở hữu bởi một người, nhưng bất kỳ ai cũng có thể sở hữu nó.
Tôi có quyền ngồi khóc cùng nhân vật tôi yêu thích, tôi có quyền nổi da gà vì một bài hát, hay gào thét rống giận vì một bức tranh. Đấy là lúc tôi sở hữu nghệ thuật.

Mình coi Insterstellar chắc tầm 10 lần. Lần đầu coi, mình hơi bực vì cảm thấy những phút tình cảm chen vào giữa một bộ phim khoa học thật là lạc lõng. Nhưng càng về sau, mình lại càng cảm. Lúc tiến sỹ Brand lý giải việc cô ấy muốn đến hành tinh Edmund thay vì Mann, cô ấy bảo rằng, ừ - tôi yêu Edmund, nhưng đấy không phải là một trong những điều kỳ diệu của chúng ta hay sao, hãy nghĩ về nó, tình yêu là thứ duy nhất có thể vượt qua không gian và thời gian, không cần biết Edmund đang ở cách cô mấy vạn năm ánh sáng, cô vẫn yêu anh ấy. Nếu bạn thực sự nghĩ về điều đó, thì bạn sẽ phát hiện ra, nghệ thuật cũng y chang như vậy. Bạn cảm thấy một bài hát là hay, ngay cả khi bạn không hiểu lời, ngay cả khi nó được sáng tác từ kẻ bạn ghét cay ghét đắng hay được trình bày bởi đối thủ không đội trời chung của bạn. Đó là điểm diệu kỳ của nghệ thuật.
Và cái gọi là giá trị nội tại của một con người, cũng như vậy. Chỉ có thể được cảm nhận, không thể được định giá, không thể bị sở hữu.

Quay lại vụ án Khải Hoàn Môn.

Có người đổ tại dân nhập cư. Có người đổ tại sự lười biếng. Có người - mình tán đồng nhất - đổ tại sự nuông chiều của chính phủ (mình nghĩ là thực chất vẫn là lười biếng thôi). Những điều đó kéo trình độ dân trí xuống, khiến cho họ, đem điều mà họ nghĩ là bất hạnh của cuộc đời họ, để phá hoại, cướp bóc và thối rữa. Khải Hoàn Môn ở đó - chẳng làm gì họ, chẳng tước của họ đồng bạc nào, vậy mà họ vẫn đập phá nó. Đấy không còn đơn thuần là sự tức giận, đó là sự mất lý trí, mất kiểm soát, sự dốt nát. Đập Khải Hoàn Môn để làm gì? Giống như giận bà vợ rồi đi đá con chó, không, phải nói là giống như ghét hàng xóm xong về nhà đập bể nồi cơm điện. Trong khi dù hàng xóm bạn có đáng ghét như thế nào, thì cái nồi cơm điện vẫn làm nhiệm vụ của nó, nấu cơm cho bạn hàng ngày.
Vậy thì hỏi chứ, có ngu không.
Ngu quá đi mất.
Người Pháp, tự bao giờ, lại ngu đến như vậy chứ.


Mei. Powered by Blogger.
© Moonland 2012 | Blogger Template by Enny Law - Ngetik Dot Com - Nulis