2/03/2019

03.02.19

Bí kíp tôi luyện Aura.

Điều đầu tiên là phải thấm nhuần cái tư tưởng rằng giá trị của bản thân đến từ nội hàm. Giá trị của bất kỳ thứ gì đều đến từ nội hàm của nó.

Và mình vốn là sapio- nên mình giới hạn "nội hàm" ở mặt kiến thức và lý trí. Quan trọng nhất, là bạn biết bạn đang làm cái gì, vì cái gì và để làm gì. Khi được vũ trang bằng đủ lượng kiến thức, chí ít, mình có thể có được chút ít trong chữ "ệ" thứ tư rồi. Hậu duệ thì không phải, Quan hệ thì không có, Tiền tệ hạn chế đến thảm thương, thì thứ dễ dàng nhất, nên là Trí tuệ, mình nên tự vũ trang càng nhiều càng tốt.

Thí dụ như, người ta xài iPhone XS còn mình chỉ xài iPhone 6. Nhưng mình có thể dặn dò Siri đánh thức mình lúc 6 giờ sáng, nhắc mình gọi cho mẹ khi về tới nhà, gọi viber cho ba, xem thời tiết hoặc tra cứu cái gì đó, chỉ bằng một câu nói mà không cần chọt chọt cái gì lên màn hình hết. Vì mình biết nói tiếng Anh, còn người xài XS kia không biết. Ahihi.

Và điều thứ hai là cho phép bản thân mình thua người ta và thoải mái thừa nhận điều đó. Ừa thì con bà hàng xóm giờ có xe hơi đi làm lương tháng chục ngàn đô, công nhận giỏi thật, ăn gì mà giỏi ớn, hay con bạn tìm được chồng giàu giờ tung tăng đi chơi khỏi lo chạy vạy tiền bạc, tự nhiên có chồng có con có nhà có xe, cuộc đời viên mãn, ừ nó may mắn thật. Mình không giỏi bằng, không may mắn bằng. Chả sao. Cứ thừa nhận, khẳng khái, thẳng thắn và thành thật lắm khi còn được yêu mến hơn bày đặt xéo xắc hay trốn tránh. Mà còn nhẹ nhõm tâm hồn nữa. Cái này nói thật, cứ thừa nhận mình dở hơn người ta, tâm hồn nhẹ nhõm lắm.

Đến một độ tuổi nhất định, những bài học xưa cũ quay về và tự chứng tỏ giá trị của nó. Thí dụ như, bất kỳ sự so sánh nào cũng là khập khiễng.

Hồi mình còn làm ở Wiwi, người ta cứ đem mình so sánh với cái chị làm trước mình, rằng chị ấy kỹ tính, sổ sách lúc nào cũng đúng hết, giỏi giang lắm. Còn mình thì sai tùm lum, không có lúc nào mình làm đúng 100% ngay từ lần đầu tiên. Và sai lầm nhất là lúc đó mình cứ tin là bản thân đúng đồ cùi bắp vô dụng thật, chỉ vì điều đó, rằng mình dù nỗ lực vô cùng nhưng thật sự rất khó để làm đúng một bảng thống kê, quản lý kho và làm báo cáo số liệu. Nhưng mình sai, sau khi mình nghỉ, công ty tìm mãi không ra bất kỳ ai có thể lấp đầy chỗ trống mình để lại, trong khi việc quản lý kho, làm bảng biểu và báo cáo thì chỉ cần 1 tháng và tuyển lựa 1 lần là ra con bé kia liền.

Mình đã không tìm ra được giá trị của mình và đấu tranh cho giá trị của mình tại công ty đó. Mình đã bị thuyết phục rằng cái năng lực làm được số liệu chính xác là thứ năng lực ai-cũng-có. Sai. Mình sau này mới phát hiện ra rằng đấy là một dạng năng lực mình không có. Nhưng mình nghiêng về sáng tạo, mình có thể dùng một buổi chiều lập content cho bài post facebook cả 1 tháng. Mình có thể dùng 1 buổi chiều, vẽ layout cho trang web công ty và được duyệt ngay. Mình có thể làm poster, brochure, các ấn phẩm media trong vòng nửa tiếng đến một tiếng. Mình có khả năng giao tiếp tốt với đối tác, nhờ mình thương thuyết và đọc vị mà rất nhiều lần bên cung cấp đã giảm cho mình cái mức cực kỳ hời cho công ty. Đó là một ít trong số những điều mình có thể làm mà khó tìm ra được ứng viên nào làm được.

Nhưng có lẽ cách sống của mình sai. Hồi đại học bạn N1 có nói, rằng tui thấy bà giỏi hơn đám kia nhiều, nhưng sao bà không thể hiện điều đó cho người khác biết. Mình - một phần cho rằng nó nói cho mình vui, nhưng đúng là mình không thể hiện được khả năng của mình theo đúng mức độ quan trọng của nó thật. Người ta cứ coi những điều mình làm được là hiển nhiên, tới khi mất đi mới phát hiện ra là quý giá.

Thành thử ra.

Biết được bản thân giỏi cái gì, biết được giới hạn của bản thân ở đâu, giá trị của mình là như thế nào, thì mới có thể thanh thản mà thành thật. Giống như cách crush cũ đã gây ấn tượng với mình vậy. Lúc nào cũng thẳng thắn, chẳng việc gì phải nói dối. Aura tự tin và mạnh mẽ cứ thoải mái toát ra ngoài, ngay cả khi trong túi không tiền thì vẫn ở tâm thế của kẻ chiến thắng cuộc đời.

Và điều may mắn nhất, là giới hạn của bản thân, tuyệt không bao giờ nằm cố định. Mình luôn luôn có thể nới rộng cái vòng giới hạn đó ra. Thí dụ như, như Jim Rohn có nói rằng, một ngôn ngữ thành thạo bằng một triệu đô, và thêm nhiều kỹ năng bảo đảm cho việc lúc nào bạn cũng được cần đến. Chúng ta nới rộng cái vòng đó bằng cách học. Và trên đời này, chẳng việc gì dễ hơn việc học cả. Hoàn toàn tự chủ.

Thành ra, điều đầu tiên mình muốn nhắn gửi là, phải học, lúc nào cũng phải học. Ít nhất phải có chút trí tuệ. Vì khi có trí tuệ, mình sẽ tự tin mà bảo. Tôi có thể nói thành thạo 3 thứ tiếng, có thể dùng phần mềm thiết kế và có con mắt thẩm mỹ tốt, tôi có khả năng tiếp cận và thuyết phục khách hàng,... vậy nên, mức lương tôi muốn là $5,000.



Đùa thoy.

Nhưng đúng là để hét giá, bạn phải biết rõ thứ mình bán là gì.

0 comments:

Post a Comment

Mei. Powered by Blogger.
© Moonland 2012 | Blogger Template by Enny Law - Ngetik Dot Com - Nulis