Showing posts with label World Cup 2010. Show all posts
Showing posts with label World Cup 2010. Show all posts

7/11/2010

WC2010


Lần đầu tiên coi 1 trận đấu Ger thắng mà mình phải thở phào hú lên: “Moá ơi, thắng rồi!”

Mình thiệt là sợ phát khùng luôn! Đầu tiên là vui vẻ khi mà Mueller trở về trong vòng chân yêu thương của đội bóng, cứ nghĩ đủ bộ Klose, Podolski, Schwenteiger, Oezil, Mueller, Lahm, Neuer … thì mọi chuyện sẽ ổn. Tự dưng thấy Schweni đeo băng đội trưởng, điếng hồn, hỏi ra mới biết, Lahm và Klose đều không ra sân. Chính xác là, Podolski, Lahm, và cả huấn luyện viên đẹp trai nhất WC2010 Loew bị … cúm, mình thiệt là sợ ghê luôn, cúm đá sao được! Còn Klose thì bị chấn thương, phải ngồi 1 xó dòm ra. Vậy là 4 người phải ngồi dòm mọi người đá! Thậm chí còn không ngồi dòm nổi nữa kìa … Gặp thêm trời mưa, các tình yêu của mình chạy trên sân dầm mưa, nhìn tội không thể tả! [mình nói chuyện hơi bị … xếnh, neh?]

Mình không ưa Uru nha ~ dám dậm tay của Mueller nhà mình, nhìn hắn đau mà thấy thương luôn! Quá đáng quá đáng quá đáng …!!!!!!!! Kì trước sút Hàn Quốc về nước là đã không thích rồi, trận gặp Ghana – dù nói trước là mình không thích Ghana, nhưng cái pha dùng tay cản bóng xấu ơi là xấu – chơi gì kì cục, mình thiệt muốn treo giò cái bạn Uruguay dùng tay đó suốt đời, cho bản chơi bóng chuyền đi cho rồi! Quá đáng, trận đó Uruguay thắng không vẻ vang!

Ger [Mueller] sút vô 1 trái, mình thở phào.

Uruguay quân bình tỉ số, mình thót tim.

Rồi Uru vươn lên dẫn trước, tim mình đau nhói.

Rồi Ger [Jansen] lại quân bình tỉ số, tim mình vẫn đập thình thịch.

Và cuối cùng, cú đội đầu quá đẹp của Khedira làm lưới Uruguay rung lên và hàng xóm nhà mình suýt được nghe tiếng hú giữa đêm khuya của mình!

Ủa, chưa cuối cùng. Cuối cùng là khi mình thót tim lần chót khi mà đến phút thừ 90+2 rồi mà Uruguay bỗng được 1 quả phạt với cự ly quá chi là nguy hiểm. Mình sợ đến nỗi mình lấy cái mền mình che mặt lại, hết dám coi, và nguyện rằng: bớ Paul, mày linh giùm tao, tao sẽ không đòi nướng mày nữa đâu.

Và cú đá đó dội xà ngang, đứng tim ngàn ngàn khán giả.

Trọng tài thổi phét phét phét …

Và mình thở ra như thể mình vừa chạy 92 phút đó vậy.

Tình yêu của mình, lần này chơi đau tim lắm nha.

Dù sao, chúc mừng tình yêu số một nhé! Đội hình kì cục vầy [xin lỗi, haha] mà vẫn đá được như vậy thì triển vọng lắm à nha ~ Iu Ger quá ^__^

Rồi. Cuối cùng thì WC2010 của mình cũng kết thúc! Từ nay mình sẽ ăn ngon ngủ yên lại. Tình yêu của mình lúc nào cũng làm mình hồi hộp nha ~ 4 năm sau, mình và Mueller 24 tuổi nha =)) hẹn hò nha ~ tại Brazil ấy, hí hí hí …

Thôi. Nghỉ nhé. 12 bài ~ trong đó bài tầm xàm bá láp nhất là bài beauty score ấy, tính 11 bài thôi cho trùng với hiệu số bàn thắng bại của Ger, mà thôi =)) [nói chứ, rảnh mai coi thì viết thêm bài nữa cho thành 13 – số áo của Mueller, chắc gộp bài tổng kết cho nó hoành tráng, ối … mà ai dư hơi quan tâm đâu mà đi kể lể]

7/09/2010

WC2010

Tây Ban Nha __________ 5.82
Hà Lan ______________ 5.4
Mỹ _________________ 5.26
Đức _________________ 5.22
Italy ________________ 5.15

Uruguay _____________ 4.98
Brazil _______________ 4.96
Serbia _______________ 4.88
Anh ________________ 4.87
Đan Mạch ____________ 4.87
Hàn Quốc ____________ 4.8
Pháp _______________ 4.66
Slovakia _____________ 4.65
Mexico ______________ 4.46
Argentina ____________ 4.44
Bồ Đào Nha ___________ 4.3
Australia _____________4.29
Slovenia _____________4.23
Paraguay ____________4.2
Thụy Sỹ _____________4.19
Chile _______________4.16
Hy Lạp _____________4.16
New zealand _________4.12
Cameroon ___________4.02
Nam Phi ____________3.99
Nhật Bản ____________3.94
Algeria _____________3.88
Ghana ______________3.77
Nigeria _____________3.69
Honduras ____________3.66
Bờ Biển Ngà __________3.62
Triều Tiên ___________3.54


Đây là cái gì? Chỉ số ghi bàn hay là mức độ xuất sắc của các đội bóng?

Không. Tui đâu có rảnh dzữ mà quan tâm tới mấy thứ đó, đây là BEAUTY SCORES, nghĩa là ĐIỂM SỐ SẮC ĐẸP ẤY =))

7/07/2010

WC2010 [bài cuối]





18:04 ngày 7/7/2010

Mình yêu những người thích Ger và ghét tất cả những người ghét Ger.
Quyết định vậy đi.
Bây giờ đi ngủ, hẹn 1g tối.

3:26 ngày 8/1/2010

Mình mà nói mình không buồn thì mình đang nói xạo. Nhưng mà, cũng không tới nỗi thúi ruột như mình tưởng. Nói cho cùng, tình yêu của mình luôn luôn vào bán kết và hiếm khi vô địch =))

[miễn là ngày mai đừng ai xớ rớ tới gần mình và bêu tình yêu của mình thì mình sẽ không đánh đập ai cả]

Trái bóng thì tròn. Cho nên không thể chắc chắn xem ai thắng ai, biết chứ.

Nói chung, tình yêu của mình thì mãi mãi là tình yêu của mình, dù hắn rớt hết lần này đến lần khác. Tiếc có 1 chuyện, trận cuối mà không được gặp Mueller, hắn ngồi tuốt trên khán đài [btw, mặc áo tay dài đó nhìn koolz quá hí hí hí]

Danh sách tình yêu số một của mình đây:

1 Manuel NEUER (27/03/1986) : bạn này là thủ môn xuất sắc nha ~ êu bạn này lắm cơ ~ trái chuối di động, vàng chói chang từ đầu đến chân!



2 Marcell JANSEN (04/11/1985) : hôm nay mới gặp bạn này! bản đá hay lắm nha ~



3 Arne FRIEDRICH (29/05/1979) : hôm đá trận với Arg, bạn này ghi bàn thứ 3 nè



4 Dennis AOGO (14/01/1987)
5 Serdar TASCI (24/04/1987)
6 Sami KHEDIRA (04/04/1987)

7 Bastian SCHWEINSTEIGER (01/08/1984) : mình có cái áo thun Germany số 7 ^__^ 4 năm sau bạn mới 30, mình gặp lại nhé!



8 Mesut OEZIL (15/10/1988) : yay! mình yêu bạn này! bạn này sút đẹp lắm, là người ghi bàn duy nhất trong trận gặp Ghana í! Bạn còn trẻ vậy, ráng giữ sức 4 năm sau gặp lại, nhé ^^



9 Stefan KIESSLING (25/01/1984)

10 Lukas PODOLSKI (04/06/1985) : bạn này ghi được 2 bàn [1 với Anh và 1 với Úc] chân sút rất tiềm năng, và tớ mong gặp lại bạn lần WC sau nhé ^^



11 Miroslav KLOSE (09/06/1978) : ex-bf của mình, hahaha, đùa thôi, nhưng hồi wc2002 mình êu anh ấy say đắm say đắm! Nhưng - có ai có chung cảm nhận với mình không, sao chân ảnh đá lên cơ mà ảnh xuống sắc quá, mất danh hiệu người đẹp trai nhất Ger rồi. anh ấy đã ghi được 4 bàn rồi nha ~ 2 bàn trong trận gặp Arg, 1 bàn trong trận Anh và 1 bàn trong trận Úc.



12 Tim WIESE (17/12/1981)

13 Thomas MUELLER (13/09/1989) : đây, bf mới của mình đây ^__^ [lại] đùa thôi! nhất quyết chúng ta sẽ hẹn hò nhé, 4 năm nữa nhé! nhớ đó. Hắn ghi được 4 bàn rồi nha, 2 bàn trong trận với Anh, 1 bàn trong trận với Úc, và 1 bàn mang tính quyết định trong trận với Arg. Hắn - có nguy cơ rất cao - sẽ được bầu là cầu thủ trẻ xuất sắc nhất giải. Với cái tính hài của hắn thì đối với mình, hắn là cầu thủ đáng yêu nhất giải rồi [cơ mà sao không thấy có cuộc bầu chọn nào như vậy nhỉ]

(Mặt ngố dzã man)

14 Holger BADSTUBER (13/03/1989)

15 Piotr TROCHOWSKI (22/03/1984) : đến hôm nay mới gặp bạn này, biết sao không, bạn này thế chỗ Mueller nhà mình vì hắn bị treo giò.



16 Philipp LAHM (11/11/1983) : đây, sau khi suy nghĩ kỹ thì người đã vinh dự đoạt giải người đẹp trai nhất Ger đã thuộc về bạn này nha ~ Lahm làm captain rất ra dáng nha ~



17 Per MERTESACKER (29/09/1984)

18 Toni KROOS (04/01/1990) : bạn maknae =)) hôm nay được tung ra đá, mà bạn còn trẻ quá, chịu sao thấu ... thôi, 4 năm sau bạn 24 tuổi, mọi chuyện sẽ khác, êu bạn! a, quên, trái đó ~ hahaha ~ bạn nợ mọi người 1 trái đó, nhớ trả à nha ~



19 CACAU (27/03/1981) : tên bạn này lạ tai ghê bây! Bản ghi một bàn trong trận gặp Úc nha~



20 Jerome BOATENG (03/09/1988) : tớ thấy bạn này hôm nay chơi rất xuất sắc, bạn kèm người rất hay ~ tên bản nghe dễ thương nha - boa-teng ^__^



21 Marko MARIN (13/03/1989) : bạn này có gương mặt dễ thương lắm nè.



22 Hans Joerg BUTT (28/05/1974)

23 Mario GOMEZ (10/07/1985) : hôm nay bạn này cũng được tung vào sân nữa ^__^ tung phút cuối và người ta bảo bản đã góp công rất lớn trong việc làm rối đội hình của cả 2 đội =)) hahaha, hy vọng 4 năm sau gặp lại bạn nha ~



Coach: Joachim LOEW (GER) (03/02/1960) : vâng, đây là huấn luyện viên đẹp trai nhất World Cup 2010, theo ý tớ nói riêng và theo ý cả nhà tớ nói chung =))



Đó, dòm lại cũng đủ tự hào, Ger đang là đội ghi bàn nhiều nhất: 13 bàn thắng và thủng lưới có 3 lần thôi [đã gieo vào lưới người ta [anh, agr, úc] 4 trái mỗi trận =)) ] Đội hình trẻ nhất WC2010, năm sinh trung bình là 1986 [haha - 1986 đó nha~] tạo nên một lối đá hay ho và mới mẻ cho WC2010, là đội bóng được ca ngợi nhiều nhất trên các mặt báo chí tính đến thời điểm này, là đội bóng không có ngôi sao - vì cả đội là một chùm sao rực rỡ [ối xếnh xúa quá rồi]

Thôi, tớ tổng kết WC2010 luôn:

Theo một cuộc khảo sát và tổng kết trong não tớ [hahaha], chú ý là trong não tớ ấy nhé, ngoài ra chẳng có ai nghĩ như thế đâu, các danh hiệu sau được trao cho các bạn sau:

[+] Thủ môn xuất sắc nhất: còn ai ngoài trái chuối di động của tớ: Neuer!

[+] Cầu thủ [già] xuất sắc nhất [hahaha =))]: Klose

[+] Cặp đá gắng bó nhất: Klose & Podolski

[+] Cầu thủ [trẻ] xuất sắc nhất: Mueller và Oezil

[+] Cầu thủ đáng yêu nhất: Thomas Mueller

[+] Cầu thủ đẹp trai nhất đội Ger: Philipp Lahm




Ngoài ra, còn có các giải khác:

[+] Cầu thủ đẹp trai nhất WC2010: Cristiano Ronaldo [Por]

[+] Cầu thủ có gương mặt baby nhất WC2010: Vladimir Weiss [Slovakia]





[+] Trận đấu hay nhất WC2010: Ger-Eng

7/03/2010

WC2010 - tình yêu SỐ MỘT [iu bạn Mueller]

Đấy! Thế mới là TÌNH YÊU SỐ MỘT của tớ!

Đó, đó, đó ... thấy mấy bạn áo đen chạy tung tăng trên sân không? Thấy không? Tình Yêu Số Một của tớ đấy *chấm nước mắt*

------------

Tình yêu thứ hai của tớ về nước rồi, cay đắng quá.

[Nhưng vì thua trong chân của tình yêu số một nên niềm đau của tớ được xoa dịu nhanh chóng]

Vậy là ứng cử viên số hai theo lời dự báo của báo chí (chứ không phải của tớ) đã về nước. Tớ sẽ nhớ bạn Messi lắm lắm lắm. Tớ sẽ nhớ bạn Maradona lắm lắm lắm.

Ôm hôn bạn Argentina thắm thiết nha *dụi dụi*

Có ai tiếc giống tớ không, đáng lẽ trận đấu hoàn hảo là Argentina đụng Ger trong chung kết WC cơ!

------------

Quay lại, tung hoa và nhảy múa chúc mừng Ger nha, chúc mừng tình yêu số một của tớ nha ~ Tình yêu số một của tớ, bạn đã khơi dậy tình yêu trong tớ bằng chính cái cách mà bạn đã lấy mất trái tim tới năm 1998 tại Pháp [nghe xếnh xúa 'e* chịu nổi nha] Lúc coi những trận đấu tại quơ cúp 2010, mỗi lần 1 đội ghi bàn là tớ hết muốn coi tiếp, vì thể nào họ cũng rút về thủ thủ & thủ, nhưng bạn Ger thì không, bản cứ nhắm có cơ hội là tràn ào ào lên, thậm chí trung vệ cũng tràn lên luôn để sút vào lưới. Bóng tới đâu thì áo đen dày đặc đến đó [btw áo đen ngầu quá nha] *múa bông* *đá chân*

Coi bạn đá tổng cộng là 5 trận rồi, phát hiện ra quy luật vui ơi là vui này nha.

Bạn Podolski phải dính với bạn Klose - nếu không thì bạn Podolski hổng có làm nên trò trống gì hết. Nhớ trận đầu Ger gặp Aus [iu], Ger sút thủng lưới Aus 4 trái! Dân tình shock đau điếng. Đến trận gặp Serbia, tự dưng cha trọng tài [khốn nạn] đuổi Klose vì một pha mà Klose không đáng phạm lỗi, và lỗi cũng không đáng đuổi, và trong trận đó, cầu thủ tệ nhất là Podolski, đến nỗi tớ và con Shu ngồi nói chuyện, hoàn toàn nhất trí là phải thay Podolski ra luôn - chớ để bé Podolski mất tinh thần, bé đá penalty còn văng ra nữa là. Kết quả, Ger thua cay đắng 1-0. Trận tiếp theo với Ghana, Klose tiếp tục vắng mặt, và Podolski dội xà ngang - cột dọc lia lịa, cuối cùng, thắng chật vật 1-0, làm hôm đó tớ giận oan uổng Ger, vì Ger đã không giúp Aus sút Ghana về nước.

Rồi, thời kỳ đen tối đã qua, Klose đã trở lại trong vòng tay, hoặc vòng chân, yêu thương của bạn bè, đặc biệt là của bạn Podolski. Trận đó đẹp hãi hùng thế nào, chắc ai cũng biết, đến nỗi hàng tá người bầu chọn đó là "best game so far" cơ mà. Bạn Klose ghi một bàn, bạn Podolski ghi một bàn, và bạn Mueller ghi 2 bàn [mới phát hiện ra bản nhỏ hơn mình 2 ngày tuổi - 2 ngày đó nha, bản sinh ngày 13/9/1989 đó nha, mình sinh ngày 11/9/1989 đó nha]

Và Ger gặp Arg trong niềm đau khôn nguôi của bạn MXchan. 4-0, không ai ngờ tới kết quả này, kể cả những người ngồi xem [và thót tim] với trận đấu hôm đó. Arg tấn công tưng bừng, bạn Messi sút ầm ầm và bạn Neuer chụp banh mệt nghỉ, và tim mình đập ầm ĩ, mém xỉu lúc Arg [xém] gỡ hòa một trái [việt vị quá rõ – hứ, đâu ra mà trống dzữ cho bây đá thế], cuối cùng, cúp điện. Mình chuyển qua coi đá banh bằng điện thoại – nhắn tin nhờ con Mèo báo cho mình tình hình.

Và, các bạn hãy thử xem, coi đá banh kiểu đó cũng hấp dẫn lắm à nha, mình ngồi nhìn chăm chăm cái điện thoại và hồi hộp khủng khiếp, hồi hộp vì kết quả trận đấu 1, mà hồi hộp vì điện thoại mình sắp hết pin 10. Gặp nó nhắn thêm “cứ 7 phút thì lại có 1 cú sút từ Arg” làm tim mình đau nhói. Đến lúc con Mèo nhắn báo cho mình Ger đã quất 2-0, mình thiếu điều nhảy lên bàn [mình đang ngồi ăn dưới ánh nến – loãng moạn vô cùng] chạy lòng vòng xóm và gào rú giữa đêm khuya, chọc chó hàng xóm sủa um sùm. Mình hồi hộp kinh dị, ba mình nói “chưa chắc đâu, nếu để Arg gỡ một trái thì coi chừng lại lên cơn đau tim”, đúng lúc đó, điện thoại mình lại rung! Mình điếng người, mở lên, hóa ra nó báo “máy sắp hết pin”, thiệt là mất nết mà. Một lúc lâu sau, con Mèo nhắn tin, nó báo “3-0” … Mình thiếu điều muốn khóc. Rồi tới hồi nó báo “4-0” kèm theo thông báo rằng nó đang nhảy múa thì mình bên đây đã thực sự xỉu. Mình chỉ kịp nhắn cho nó mấy chữ, vừa báo gửi thành công thì điện thoại mình cũng báo “hết pin – tắt máy”.

Ôi Eric-kun của mình, nó vốn đã hết pin từ lâu lắm, nhưng vẫn cố gắng chiến đấu cùng mình đến phút cuối cùng, mình êu nó nhiều lắm! Mình hứa là mình sẽ không bao giờ thay điện thoại đâu.

Kết thúc 1 đêm dài đau tim và hạnh phúc của mình như thế đấy.

Vớt câu cuối, thiệt tình là sáng nay đã fall in love with Mueller khi đọc cái tin vắn trên báo của ảnh rồi.

"...

Bỏ qua việc Thomas có cùng huyết thống với Gerd Mueller hay không, giữa họ có một sự trùng hợp khá lý thú. Cả 2 đều thi đấu ở vị trí tiền vệ trước khi thi đấu như một tiền đạo. Bên cạnh đó, họ đều là những “cây hài” ở Bayern Munich.

Theo lời kể của tiền đạo Uwe Seeler, ở trận bán kết World Cup 1970, ĐT Tây Đức đã thua Italia trên chấm 11 mét, Gerd Muller đã xua tan không khí buồn bã đó với những câu chuyện hài. Còn Thomas Mueller và Badstuber là những kẻ hóm hỉnh nhất ở đội trẻ của Bayern. Mueller luôn là người “đầu têu” cho những trò đùa nghịch ngợm. Thậm chí, ngay cả khi lên đội một với những đàn anh như Klose, Lahm, Schweinsteiger.... Mueller vẫn giữ được tính hài hước. Còn nhớ, sau trận lượt về gặp Fiorentina ở lượt về vòng knock-out Champions League mùa 2009/10, Mueller khiến Klose “tức nổ đom đóm” khi giấu giày của tiền đạo này, và phải nhờ van Bommel, Klose mới tìm ra kẻ tinh nghịch.

Tuy nhiên, tình huống đáng nhớ nhất có lẽ là hành động “trêu” Diego Maradona. Ở cuộc họp báo trận giao hữu giữa Đức và Argentina ngày 4/3/2010 (đây cũng chính là trận ra mắt của Mueller trong màu áo ĐT Đức), Mueller đã cố tình ngồi sát “Cậu bé Vàng” khiến HLV nổi đóa và suýt khiến buổi họp báo bị hủy bỏ.

..."

Đây ~ iu ảnh chết mất ~

Ôi ~ Klose, Podolski, Mueller, Neuer, Schweinsteiger, Oezil, Lahm ...ôi ~ ôi ~ ôi ~

7/02/2010

WC 2010

*tung hoa* *tung hoa* *tung hoa*
*múa bông* *múa bông* *múa bông*

Nhân danh hội trưởng hội anti-Brazil, MXchan tớ ôm hôn thắm thiết bạn Hà Lan, bạn đã thực hiện nguyện ước của tớ một cách xuất sắc, bạn đã thành công trong việc sút bạn Brazil về nước.

YES!

[mình chỉ la nho nhỏ thôi - vì mọi người đang rầu, hí hí hí]

[to be continued...]

Má mình bảo: khi đánh nhau, thằng nào giữ được cái đầu lạnh thì thằng đó thắng. Và mình đồng ý với điều đó.

Ở hiệp 1, sau một cú sút quá đẹp, bạn Brazil đã ghi bàn trong những phút đầu tiên, theo bàn thắng đó, tinh thần của bản lên ào ào, bản tấn công liên tục, nhìn thủ môn Hà Lan thiệt tình thấy mà thương luôn.

Cứ nhắm mình thắng độ chắc rồi, vì Brazil chấp có nửa trái thôi.

Nhưng - miình tự hỏi hoài: chuyện gì đã xảy ra khi các bạn Brazil nghỉ giữa hiệp? Tại sao qua hiệp 2, cái phong cách chơi cà chớn của các bạn ấy trỗi dậy kỳ cục thế, bản đưa bóng kỳ cục [hoàn toàn trái với hiệp 1], bản sút cũng kỳ cục [hoàn toàn trái với hiệp 1], và bản phòng ngự theo kiểu "bây muốn đá thì đá đi", bản làm mình thót tim [cho số tiền mà ba mình cá độ] mấy lần, và đến khi bạn hậu vệ của Brazil vừa cản phá thủ môn Brazil lên bắt bóng, vừa đội đầu vào lưới nhà thì mình bật cười ha hả. [lúc ấy, mọi người xung quanh nhìn mình với ánh mắt rất "tao muốn đá mày quá"]

Và sau đó, mọi chuyện xảy ra theo đúng linh cảm của mình. Ned lại ghi một bàn thắng nữa, và tiếp tục tràn lên tấn công - như thể họ, trong vài phút, quên mất lối đá mới mẻ "thực dụng", mà tràn lên tấn công ào ào, nhìn đã con mắt ghê gớm!

Và, bạn Brazil đi về - vẫy tay tạm biệt bạn nhé [bye bye bạn Kaka nhé]

Chào mừng bạn Ned đến với trận chung kết, dù trái bóng tròn, nhưng với tinh thần này, tớ hy vọng bạn đè bẹp bạn Uru thật đẹp mắt, tớ vẫn ức vụ bạn Uru đá bạn Nhật về nước. Nếu lần này bạn thực hiện nguyện ước của tớ, tớ sẽ iu bạn.

6/30/2010

WC 2010

Xong. Vậy là anh CR7 đã về nước.

Buồn ơi là sầu. Sao mà trai đẹp WC cứ lũ lượt dắt nhau về nước thế không biết, kì trước là bé Weiss baby, kì này là anh CR7, hết chịu thấu ... Mới sáng dậy mà nghe tin sét đánh, đã vậy, hôm qua con Mèo nói với mình chớ tình yêu số một và tình yêu thứ hai của mình sắp phải đối đầu với nhau, thôi kệ, an ủi rằng chung kết WC diễn ra sớm vậy.

Tự nhiên hết hứng nha.

Haish ~

Bái bai anh, CR7. Bái bai bé, Weiss baby.

Buồn ơi là rầu!

6/28/2010

World Cup 2010 - tình yêu số một và tình yêu thứ hai

Và tình yêu số một cùng tình yêu thứ hai đã cho tớ biết Bóng Đá cuốn hút như thế nào.


Trước tiên, đây là bài viết của tớ 2 ngày trước – lén viết [vì má bắt đi ngủ nhưng nếu không viết thì sẽ không thể ngủ được], nhưng vì một số lý do riêng mà không đăng được [ý tớ là, nhà tớ chưa đóng tiền net nên nó cắt]

Hôm qua [hay hôm kia], mình nói: vì trận đấu giữa Bồ Đào Nha và Brazil là một trận đã chắc chắn kết quả, tâm lý 2 đội thoải mái, nên chúng ta có quyền kì vọng một trận đấu thật đẹp.
Ờ, trước trận đấu, chúng ta có quyền kỳ vọng một trận thật đẹp, nhưng sau trận đấu, chúng ta có quyền CHỬI.

Còn bảng H nữa, nhưng mình quyết định trận đấu làm mình buồn ngủ nhất vòng bảng này là trận giữa Brazil và Bồ Đào Nha hôm nay. Mình chán khủng khiếp, lần đầu tiên coi WC mà mình không đọng lại một cảm xúc gì ngoại trừ chuyện buồn ngủ. Mình không coi Brazil, mình không coi Portu, và mình cũng chẳng dõi theo trái banh như chuyện mà người ta thường làm khi coi đá banh nữa, mình dõi theo mỗi bạn CR7 thôi, chăm chăm dòm tướng bạn ấy đi bộ, tướng bản chạy, mặt của bản lúc quay cận cảnh, lúc bản giơ tay báo “tôi đang rảnh chân nè”, và cuối cùng, hiếm hoi lắm, mấy pha xử lý bóng đẹp đẹp của bản. Hôm nay, coi đá banh mà cứ như coi catwalk, cầu thủ hai bên đi bộ tướng đẹp phải biết à nha ~ khán giả bỏ tiền mua vé vô coi chửi thề phải biết à nha.

Mình anti bạn Brazil. Dù vòng trong bản có đá hay thiệt hay, dù bản vô địch luôn thì mình cũng anti bản.

Mặc dù Bờ Biển Ngà và Nhật cũng không hay ho hơn bao nhiêu, nhưng chí ít mình còn thấy họ có tấn công, họ có sút vào lưới.

Lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng, mình bắt độ, Brazil chấp nửa trái, mình bắt bạn CR7, và mình thắng 500k. Và mình cạch tới già, không bao giờ bắt độ nữa, mình mãi mãi coi bóng đá với tình yêu trong sáng, cùng lắm thì chầu yogurt thôi, chứ không chơi bắt độ kiểu này nữa, ai ghiền chớ mình thì kinh hãi quá đi mất!

Chúc bạn Bờ Biển Ngà về nước an toàn nhé.
Bạn Triều Tiên, dù bạn thua trắng 3 trận, mình với ý chí quyết đấu và kiên cường [dù kỹ thuật không cao] thì mình vẫn khoái bạn lắm, hẹn gặp lại bạn nhé.

Còn bạn CR7, mong lần sau bạn có cơ hội đá.
Còn bạn Brazil, bớ BẤT-KỲ-BẠN-NÀO đụng bạn Brazil lần sau, cố lên, sút cho bản về nước cho rồi.

Thôi đi ngủ vậy. Buồn đời, mấy lần trước coi vì tình yêu trong sáng – mà vẫn cực kỳ tỉnh táo và hăng hái, thậm chí Serbia-Úc 1 giờ 30 vẫn cảm thấy đáng thức xem, còn trận này, nói thiệt, cá độ mà vẫn muốn bỏ trận đi ngủ. Chán òm … không vì 500k là bỏ đi coi Antique bakery rồi.
Trưởng nhóm Anti-Brazil [tự phong]
MXchan đã ký.


Tâm trạng chán nản đá bóng do trận đấu hay đến mức ngủ gục của Bra và Por kéo dài hết sáng và trưa ngày hôm đó, tưởng rằng buổi tối mọi chuyện sẽ khá hơn, nhưng …

Tớ - rất may vì nước mắt đã bốc hơi ráo rọi từ lâu, không còn khóc nổi khi xem trận Hàn – Uruguay. Tớ căm ghét trời mưa, trái bóng đó, vốn dĩ sẽ lăn vào lưới nếu trời không mưa, và tớ xin lặp đi lặp lại hàng ngàn lần, bất chấp mỏi mồm hay rụng lưỡi, là tớ CĂM THÙ TRỜI MƯA! Bạn Hàn Quốc của tớ đã chiến đấu kiên cường và bất khuất, bản đã đá rất rất rất đẹp, vậy mà, chỉ vì TRỜI MƯA! Khốn kiếp …!!!!

Và trong cùng 1 đêm, bạn Mỹ ở hiệp đấu phụ đã bị dẫn 2-1 và về nước.

Hai người bạn tớ yêu thích phải đã không đi tiếp nữa, tâm trạng tớ rơi xuống mức âm. Và tớ thiếu điều bỏ luôn WC2010.

Nhưng, tối qua, tình yêu số một của tớ đã nhắc tớ về lý do mà tớ yêu bạn ấy, và tình yêu thứ hai của tớ tiếp tục dạy cho tớ biết thế nào là sức hút của bóng đá.
Và tớ quyết định, chừng nào còn Đức và Argentina, chừng đó tớ còn yêu bóng đá, chừng đó tớ còn coi WC2010.
Tạm chấp bút.

[P.S: vẫn anti-Brazil, đây là bạn mà tớ mong bị sút về nước nhất]

6/24/2010

World Cup 2010 [4]

Slovakia và Paraguay đã giành quyền đi tiếp.

Ngậm ngùi chia tay bạn Ý với nhận định nghe có vẻ buồn cười: GIÁ MÀ bạn Ý đá những phút đầu giờ như những phút cuối giờ. “Ý à…”

Mình chẳng dám nhận định chuyên môn kiểu “vì Ý năm nay đội hình kì cục” hay những thứ tương tự thế. Chỉ biết, trong những phút đầu tiên, mình thiệt tình muốn chuyển kênh hết sức. Slovakia đá trên cơ Ý cả một bậc, đương kim vô địch ngày nào bây giờ chỉ còn khoát một chữ Ý, chứ ngoài ra …!

Nhưng, Slovakia xứng đáng đi tiếp. Khi một cầu thủ slovakia bị sút tới nỗi tét đầu gối [lòi thịt luôn, nhìn rất ghê, mình mà vậy là mình nằm luôn khỏi đi và khóc lóc thảm thiết rồi] nhưng vẫn từ chối quyền đổi người và đá tiếp, mình bỗng chốc fall in love with bạn Slovakia. Mà – tình yêu bất ngờ kiểu này nguy hiểm quá, khi bạn Ý gỡ 2-3 [thực tình tội bạn, vì trái kia vô biên rồi mà không tính, thêm 1 trái việt vị oan nghiệt không tính nữa, thiệt tình tội bản, nhưng kiểu đá đầu giờ của bản, thì bản về là vừa!] và khi New Zealand đưa bóng xuống khung thành Paraguay, mình thót tim tự hỏi liệu có một “phút thứ 91 nghiệt ngã” thứ 2?

Nhưng có yêu thì mới có vui thật vui khi bạn Slovakia đi tiếp. Cố lên bạn.

Tạm biệt bạn Ý, tớ tin 4 năm lại là anh hùng [trừ phi tớ quan tâm Euro, thì 2 năm], hẹn gặp lại.

Vẫy tay chào bạn New Zealand nhé [không ấn tượng lắm…]

Tối ngủ, nên chắc không coi bạn Nhật đá được, Đan Mạch – Nhật, kẻ thắng đi tiếp, hoặc thủ hòa thì Nhật đi tiếp. Chỉ biết chúc một trận đấu hay thôi, vì mình ủng hộ lối tấn công, lẫn ủng hộ bạn Nhật.

World Cup 2010 [3]

[đã check lại và đã sửa :">]

1g30 ngày 24.6.2010

Mình thực tình không biết tình yêu số 1 của mình đang bị cái gì, và mình thiệt tình đang nhớ khủng khiếp bạn Oliver Kahn, bạn Micheal Ballack, và bạn Klose hồi WC 2002 – lần đầu tiên mình coi WC, và tình yêu đầu tiên của mình. Trước giờ, lối đá của bạn Đức luôn cho mình cảm giác rằng bạn ấy rất mạnh mẽ, và lúc nào cũng vậy, dù có thất bại trước Brazil trong trận chung kết, hễ đó là đội Đức, mình lại dâng lên tâm trạng yên tâm kỳ lạ. Nhưng mà … sao lần này mình lại không hề thỏa mãn chút xíu nào.

Cái vòng tròn kỳ cục của bảng D: Đức thắng Úc, Úc thắng Serbia, và Serbia thắng Đức. Bởi vậy ta nói, trái bóng tròn bẻ cong mọi quy luật.

Với chiến thắng 2-1 trước Serbia, bạn Úc của mình đã có thể ngẩng cao đầu đi về - nếu không thì ở lại coi WC cũng không mất mặt với ai, bản đã chiến đấu một trận rất rất hay, và vì bạn ấy [cùng tình yêu thứ 2 của mình], mình sẽ bốp chát lại bất cứ đứa nào còn dám bảo “WC năm nay thực dụng”. Mình sẽ không quên niềm vui cùng hy vọng ngời ngời trong mắt bạn khi bạn sút vô trái thứ 2, cứ nguyện cầu cho một phép mầu, à nói cho màu mè chứ thực ra lúc đó cứ nguyền: Đức à, sút vô Ghana nhiều nhiều coi, tự dưng trận đầu đi ăn Úc quá mạng, làm thằng nhỏ đuối, bây giờ phải có trách nhiệm chớ… nhưng … [tình yêu số 1 của mình à, mình thực tình thất vọng lắm lắm]

Mình cũng vốn không ưa bạn Serbia vì bạn Serbia đã thắng tình yêu số 1 của mình trong một trận mà Đức không đáng bị thua. Nhưng hôm qua, nhìn thấy bạn ấy nỗ lực, cố gắng đến gần như kiệt sức phút cuối, nhìn thấy hy vọng của bạn khi bạn đã gỡ được một trái – chỉ cần một trái nữa thôi thì bạn sẽ có vé vào, một trái nữa thôi. Nhưng … [trên đời mình thù nhất chữ “nhưng …”], lúc ấy, mình đã vứt hết mọi ghét bỏ mà cổ vũ cho bạn, mình nghĩ, ai cũng được, là ai cũng được, Serbia hay Úc, đá vào lưới đi …

Thôi thì, tối hôm qua, mình đã được coi những trận cầu kịch tính [mình coi toàn sống còn giữa 2 đội thấp điểm hơn] mình đã biết thế nào là “đá bóng vì tình yêu với bóng đá”. Và mình thực tình chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ có thể xúc động đến như thế.

Tấm vé của bảng D đã được cấp cho Đức và Ghana, cũng có nghĩa là trong lượt đấu Knock-out, Đức sẽ gặp Anh và Ghana sẽ gặp Mỹ. Mình thành thật mong bạn Mỹ sẽ đi tiếp, và mình thành thật tin là bạn Mỹ sẽ đi tiếp. Còn 2 bạn kia: Anh và tình yêu số 1 của mình, làm sao coi cho được thì làm, nhất là tình yêu số 1 của mình. Phải làm sao để xứng với cái danh của mình chớ.

Mình chào tạm biệt và ôm hôn thắm thiết bạn Úc. 4 năm lại là anh hùng, mình mong gặp bạn ở WC 2014, và lúc đó bạn – ngay từ đầu, sẽ là một tình yêu chính thức của mình.
Mình cũng chào tạm biệt và hôn gió bạn Serbia, mong gặp lại bạn.

Tối nay sẽ là
Bảng E:
Italia – Slovakia : nếu bạn Ý thua trong trận này thì bạn đi luôn là vừa, vì thế bạn phải cố gắng cố gắng cố gắng, hơn nữa, phải tiếp tục cố gắng cố gắng cố gắng để người ta vứt khái niệm “thực dụng” ra khỏi bạn, bạn nhé.
Paraguay – New Zealand.
Bảng F:
Đan Mạch – Nhật: mình thực lòng mong bạn Nhật sẽ cố lên! Bạn đang xếp nhì bảng, và mình tin trận cầu này sẽ hay ho lắm lắm, vì nó quyết định sống còn của 2 bạn mà.
Cameroon – Hà Lan: mình mong Hà Lan sẽ chơi đẹp như tình yêu thứ 2 của mình. Và Cameroon, hãy chiến đấu để ngẩng cao đầu … đi về nhé.

Coi trận 9h. Còn trận kia hên xui, hôm qua thức quá, hôm nay đuối thật sự.

Còn đây là của ngày mai:
Bảng G: đây là cái bảng được mệnh danh “bảng tử thần”. Vì sao ư? Nhìn vô thì biết, Brazil – dù có thế nào, cũng đã đứng đầu bảng với 6đ, tối nay sẽ gặp bạn Bồ Đào Nha [bạn Ronaldo ] 4đ và hiệu số bàn thắng là 7  nghĩa là trừ phi bạn Bờ Biển Ngà dứt bạn Triều Tiên 8 trái, nếu không thì 2 bạn ấy dắt nhau về. Nghĩa là, mọi chuyện đã được an bài, các cầu thủ sẽ đấu với tinh thần thoải mái nhất, và chúng ta có quyền trông chờ một trận đấu đẹp mắt nhất, dù mình rất buồn vì Ronaldo không thể gặp Kaka =)) Mình chúc bạn Triều Tiên thành công, vì mình không hề ưa bạn côte kia chút nào, bạn côte chơi xấu xí xấu xí xấu xí, và với tinh thần Triều Tiên bất khuất, mình mong Triều Tiên chơi một trận 3đ trước khi về, vì bạn ấy hoàn toàn xứng đáng!
Bảng H:
Honduras – Thụy Sĩ : mình ưa bạn Thụy Sĩ, nên mình mong bạn sẽ lội ngược dòng ngoạn mục, và để mọi thứ được trọn vẹn thì tốt nhất là bạn Tây Ban Nha nên dứt bạn Chilê luôn. Bảng này sẽ kịch tính lắm đây.
Mình nhất quyết phải xem bạn Ronaldo đá, í, nhầm, mình nhất quyết sẽ phải xem Bồ Đào Nha đụng Brazil hay ho như thế nào – phủi sạch cái chữ “thực dụng” cho mình, nhé.

6/23/2010

World Cup 2010

Bảng C nhé !!!

Phút thứ 91, Mỹ tung lưới. [Donovan!!!!] Tạo nên lịch sử đẹp đẽ chính thức thứ nhất của World Cup 2010.

Algeria đã chiến đấu đẹp – công bằng mà nói, trận này bạn ấy chiến đấu đẹp, bản không buông dù tinh thần có xuống khi nghe tin bạn Anh đã dứt bạn Slovania 1 trái và cánh cửa vào vòng trong của bản hẹp lại rất rất nhiều. Vì thế, mình hứa lần sau nếu họ vào WC thì họ sẽ trở thành một đội yêu thích của mình. Nhưng, lần này, mình ủng hộ bạn Mỹ ^__^ nên mình vui, huống hồ, quả đá đầu giờ kia việt vị chỗ nào cơ chứ !!!

Nhưng đau đớn nhất – mình nghĩ, không phải là bạn Algeria mà là bạn Slovania. Vốn bạn Slovania đứng đầu bảng, cứ ngỡ cố thủ hòa thì sẽ vào ngon ơ ~ nhưng … quả bóng ở phút thứ 91 của Mỹ đã thay đổi toàn cục. Có trách thì trách bạn Slovania không thắng – hòa nổi với bạn Anh, phải để bạn Mỹ quyết định số phận của mình, và bạn Mỹ thì vốn tính phũ phàng từ đó tới giờ =)) làm sao có chuyện bản nhường quyền chớ =))

Hai trận này quả thực đáng xem! Mình mong Mỹ và Anh vào, thế là mình đã thỏa nguyện. Mình ước mong Đức và Úc vào ~ mình mong là lần này mình cũng được mãn nguyện.

Nói túm lại, tình hình là có 6 bạn đã nhận vé đi tiếp: Argentina [tình yêu thứ hai của mình], Korea [cũng là bạn mà mình thích], Uruguay, Mexico [trông bạn Mex đá, mình cứ nghĩ “hay là bạn ấy muốn gặp bạn Arg nên đá thế” =)) ] và hôm nay là bạn Anh và bạn Mỹ.

Mình vẫy tay chào các bạn:
Nigeria [bái bai bạn nhé]
Hy Lạp [hôn gió nhé, tớ cũng iu bạn lắm, hẹn gặp lại bạn nha]
Pháp [tớ hẹn gặp bạn 4 năm sau vậy, hoặc 2 năm sau nếu tớ có hứng, chứ lần này bạn tệ thật đấy bạn ơi ~ bóng đá là tình yêu, đừng dùng tình yêu của mình để đe dọa kẻ khác, vô duyên lắm!]
Nam Phi [thuyền chìm tại bến, dù trận cuối bạn đã cố vớt vát, nhưng… thôi, lần sau cố gắng bạn nhé]
Slovania [bái bai bạn nhé]
Algeria [hôn gió nhé, hẹn gặp lại bạn, lần sau thì nhớ rèn tiền đạo dứt điểm trúng trúng nhé]

Thôi đi ngủ, mai post hình, blog ngập tràn WC 2010.
Tí nữa nhất định dậy coi Đức đá. Tớ nói rồi đấy, làm sao cho đẹp mặt thì làm, Đức mà bị loại tớ ứ thèm chơi với WC 2010 nữa đâu.



btw, đặt cục gạch, mai tớ nói xấu trọng tài nha.

6/20/2010

World Cup 2010 - vòng 2


Vòng 2 của WC 2010 thiệt là hay à nha.

Ở bảng D, mọi chuyện cực kỳ phức tạp và khó hiểu & không thể lường trước được.


Bạn Đức thắng bạn Úc 4-0 làm thiên hạ tưởng bạn Úc dỏm, nhưng hôm qua, bạn Úc thi đấu ngoan cường với bạn Ghana – dù trên sân còn có 9 người nhưng vẫn thủ hòa và tấn công liên tiếp (btw, bạn MX có cảm tình với bạn Úc rồi đó nha :”>), bạn Ghana quất bạn Serbia 1-0, tưởng bạn Serbia dỏm ai dè, bạn Serbia quất ngược bạn Đức 1-0. Thế là bảng này bạn Ghana 4 điểm sắp phải đụng bạn Đức 3 điểm, và bạn Úc 1 điểm sắp phải đụng bạn Serbia 3 điểm. Điều đó làm cho trận cuối, các bạn ấy phải chơi hết sức, vì bạn Đức nhất quyết không để bạn Ghana thủ hòa, còn bạn Úc thì buộc phải đè bẹp bạn Serbia một cách thật đẹp để có cơ hội đi tiếp… Các bạn cố lên! Nhất là bạn Đức đó nha ~ nếu không còn bạn Đức thì hổng chừng mình hổng thèm coi WC nữa đâu đó.

Btw, mình muốn viết nhật ký WC theo kiểu của APH quá đi nha ~ mình thiệt hổng hiểu tại sao bạn Úc mạnh mẽ vậy mà để bạn Đức dứt hết 4 trái – nghe thiệt nhụt, neh? Mình thì chỉ nghĩ được một lý do, đó là vừa chân ướt chân ráo vào WC mà đã phải đụng bạn Đức [vốn cực kỳ koolz từ trước đến giờ] nên bạn Úc bản khớp, bản mắc cỡ, bản run, nên bản đá hỏng. Tới hồi gặp Ghana, vì Ghana trước giờ vốn đâu có koolz, nên bản bình tĩnh, bản chiến đấu rất đẹp và mình thành fangur của bản từ đó ^__^ Mình nói thiệt là mình chỉ mong cho bạn Đức đè bẹp bạn Ghana trả thù cho bạn Úc, còn bạn Úc thì quất bạn Serbia để trả thù cho bạn Đức, mình mong hai bạn Đức & Úc sẽ nắm tay nhau tung tăng vào vòng trong, vì mình không có cảm tình với 2 bạn Ghana và Serbia đâu à nha ~

Bạn Đức và bạn Úc giống nhau ở chỗ: 2 bạn đều xui ơi là xui, tự dưng bạn K-lose [mình ghét bản ghê luôn nha] chơi gì kì cục, bị thẻ đỏ đá ra khỏi sân làm bạn Đức chới với, còn bạn Úc thì bị trọng tài bắt gay gắt quá mức, tội nghiệp bản ghê gớm… theo mình thì trái đó có phải bạn Úc chơi tay cố ý đâu mà…



Ở bảng B, các bạn này đá đẹp mà đá kiên cường lắm nha, nhất là bạn Hàn Quốc í, còn bạn Argentina thì khỏi nói nha, bản đá đẹp một cách quyến rũ & đáng sợ [tình yêu thứ 2 của mình đó nha].

Hồi bạn Hàn Quốc đá với bạn Hy Lạp, mình coi mà buồn bạn Hy Lạp ghê gớm, mình cũng cứ nghĩ bạn Hy Lạp dỏm, vì nghe đồn trong nội bộ bạn Hy Lạp có lục đục, thành ra bản đá cũng nông nổi và lủng củng ghê nơi. Nhưng tới trận đá với Nigeria thì bản đã lấy lại tinh thần và bản đá khá tốt nha, mặc dù mình nghĩ là 1 phần rất lớn là tại vì bạn Nigeria … dzô dziên quá mạng, bị đuổi ra là đáng …!!!

Mình hy vọng trận bạn Hàn gặp bạn Nigeria, bạn Hàn sẽ đấu thật đẹp, bạn Hy Lạp gặp bạn Argentina, dù ai cũng bảo “chỉ cần Argentina thả nhẹ cho Hy Lạp huề thì Argentina cũng vào, mà Hy Lạp cũng vào”, nhưng mình tin tình yêu thứ 2 của mình sẽ chơi một trận đẹp thật là đẹp để lấy 9 điểm luôn. Trong khi đó, bạn Hàn Quốc và bạn Nigeria cũng chiến đấu thật oanh liệt để không bị phụ thuộc vào trận của bạn Argentina và bạn Hy Lạp bên kia. Mình thì mong bạn Hàn Quốc thắng, vì cách bản chơi kiên cường trước bạn Argentina [dù thua 4-1] làm mình thích.




Ở bảng E, bạn Nhật sắp gặp bạn Đan Mạch, hai bạn cùng 3 điểm, dù mình cũng thích bạn Đan Mạch nhưng mình thực tình mong bạn Nhật thắng, vì khi bạn Nhật đụng bạn Hà Lan, bạn Nhật đã chơi hết sức mình, chạy tới nỗi mà cuối giờ bản đuối tội nghiệp luôn, đứng trước một bạn mạnh như bạn Hà Lan mà bạn Nhật chiến đấu ngoan cười như thế, mình nghĩ bản xứng đáng với tấm vé vô vòng trong. Mình hơi buồn bảng này, vì bạn Cameroon đã hết hy vọng mất rồi, hổng biết đứng trước Hà Lan bản sẽ ra làm sao nữa, mình thì hy vọng rằng đến phút cuối bản cũng làm sao để ra về thật là đẹp mắt.




Bảng A & C thì mình hổng rành lắm [vì mình không có coi kịp], còn bảng F, G, H thì chưa đá vòng 2 và còn đang căng thẳng, mình thì thiệt tình mong là bạn Brazil chơi cho đàng hoàng lại một chút, nếu không thì anti bản thiệt đó nha. Nhìn chung, ai nói “WC 2010 lối đá thực dụng Châu Âu” chớ mình thì không cảm nhận được, mình thấy các bạn ấy rất cố gắng là đằng khác [trừ bạn Brazil, mình đang trên tinh thần anti bạn này]. Nhất là bảng D đó, mình thực tình rất rất rất thích cách mà các bạn ấy đá ^__^



Cá độ lần này lật kèo liên tục. Thành ra, mình nghĩ, chúng ta không nên nghe lời đám bình luận viên nói, chúng ta hãy nhìn vào cách các cầu thủ chơi và tự đánh giá.
Mình đặc biệt ghét BLV của HTV2, nhưng hình ảnh bên này thì đẹp gấp 10 lần hình ảnh bên VTV2, nên mình cứ tự hỏi, hổng lẽ giờ mình mute … Bình thường thì mình chỉ trề môi chê mấy BLV đó thôi, nhưng tới trận Đức – Serbia thì mình thực tình chịu hết xiết cái kiểu nói chuyện “ta đây biết tuốt” & “bị vậy là đáng” của 2 BLV bên đó, mình chấp nhận hình ảnh xấu mà chuyển kênh luôn. Ghét!

Bạn MXchan một đời lười vận động, dạo này chăm chỉ coi WC lắm nha ~ ^__^


Mặc dù điều này không liên quan lắm, nhưng quảng cáo mà mình thích nhất là quảng cáo tivi sony bravia đó, hay hay hay hay ghê luôn!

Sẽ còn tiếp tục, và đang ngóc mỏ chờ 22/6, lúc nào Hàn gặp Nigeria, 23/6, lúc Đức gặp Ghana và Úc gặp Serbia [2 trận này làm xao đây ta!!!!], 24/6, trận Nhật gặp Đan Mạch.

Mình hy vọng tối nay bạn Brazil đá hay hay nha [hoặc là bạn Bờ Biển Ngà dứt đẹp cho bạn Brazil biết mặt cũng được]

Vậy đi.

6/16/2010

World Cup 2010 vòng 1


Vậy là kết thúc vòng đá thứ nhất của World Cup 2010.

Thỉnh thoảng dòm hàng ghế người xem mà tôi buồn buồn, trận của mấy đội nổi tiếng thì đông kín ghế, còn trận của mấy đội tầm tầm thì vắng hoe … nhưng mấy cái ghế trống không ảnh hưởng gì tới tinh thần của các cầu thủ, họ vẫn lăn xả, vẫn bám chặt quả bóng, vẫn tấn công, vẫn phòng thủ, lặng lẽ chứng minh rằng họ xứng đáng với vị trí mà họ đang đứng, họ chơi bóng với tình yêu thuần túy dành cho bóng đá chứ không phải vì một vị trí ngôi sao …

Có nhiều trận đấu vui ghê gớm, có nhiều cầu thủ làm tôi thích kinh khủng, và có những đội làm tôi cảm thấy yêu lắm lắm.

Hôm xem trận Nhật Bản – Cameroon, tôi thực tình bò ra mà cười khi tivi chiếu cảnh hai cầu thủ của hai đội vừa xoa đầu nhau vừa cười … tình tứ ^__^ [quay rất rất chậm] Rồi, không hiểu làm sao, giữa lúc người ta đang hăng say đá, anh quay phim ảnh quay … một con chim mập ú đang đậu trên vạch 16m50 =)) Trận Bồ Đào Nha – Bờ Biển Ngà hôm qua, trong trận đấu cầu thủ hai đội chơi xấu dã man, đạp chân đè người cãi nhau, hích vai phun nước miếng loạn cả lên, nhưng đến cuối trận, kết quả 0-0, họ lại vui vẻ bá vai nhau ra khỏi sân đấu, họ làm tôi nhớ ba tôi có lần bảo: con trai muốn giải quyết xung đột thì lôi nhau đi đá banh, đá nhau đủ kiểu rồi hòa … Trận Hàn Quốc – Hy Lạp, một cầu thủ Hy Lạp đá bay cỏ và đất, rồi ảnh ngồi xuống … hốt cỏ hốt đất lấp lại chỗ ảnh vừa sủi.

Đức – Úc: 4-0, trong khi Brazil – Triều Tiên: 2-1. Tôi thích đội Đức từ khi mới biết coi World Cup, cũng vì lý do này. Dù đụng một đội ngang tầm, hay một đội thấp trình độ hơn, thì tuyển Đức luôn đá hết mình. Đó là sự tôn trọng tối thiểu dành cho đối thủ. Tôi luôn nghĩ, là một thằng con trai, thà bị người khác chửi “đáng hận” chứ đừng bao giờ cúi đầu nhận ba chữ “đáng thương hại”, tôi thực tình bực mình với kiểu chơi bóng theo kiểu vừa chơi vừa giỡn vừa thả như kiểu Brazil hôm đó, vì ra đường ai cũng bảo “Brazil thả cho Triều Tiên 1 trái”, người ta nhìn thấy Brazil đẳng cấp, chứ không nhìn thấy cố gắng của Triều Tiên. Chơi gì đểu vậy.

Tôi thực tình thích thủ môn Robert Green – tuyệt nhiên không một ý dè bỉu. Và tôi bảo tôi thích vì trái bóng ngược đó thực tình là đẹp – vẫn tuyệt nhiên không một ý dè bỉu. Vì sao ư? Vì người ta có quyền phạm sai lầm, và ảnh nhắc người ta về điều đó. Vì bóng đá phải có những điều bất ngờ kỳ cục như vậy thì mới thú vị, chứ ai cũng hoàn hảo, ai cũng không tì vết thì có gì vui đâu chớ … Và cuối cùng là vì nhờ có ảnh, tôi nghĩ tâm lý của các thủ môn nói riêng và cầu thủ nói chung nhẹ nhàng đi một chút, vì đơn giản là “Robert Green mà còn phạm lỗi ngớ ngẩn như vậy …” [đứa nào bảo tôi bashing nữa tôi bẻ răng à]

Tôi cũng thích Messi. Ảnh … đá hoài không biết mệt ^__^ Tôi cũng yêu Hàn Quốc và Nhật Bản, họ đã đá hết mình, lăn xả hết cỡ, Hàn Quốc không dừng lại với 1 trái, Nhật Bản bất chấp Cameroon bự con gấp đôi mình … Và trên hết, họ chơi đẹp.


Đúng là cái gì cũng có giá của nó.
Khi pha bóng của bạn được hàng triệu đôi mắt dõi theo, khi cú ngã của bạn làm hàng triệu người xót xa, khi việc bạn lao người chặn bóng khiến hàng triệu trái tim trật nhịp đập … thì cũng là lúc sự bất cẩn trong cú bắt bóng của bạn khiến bạn trở thành “tội đồ thiên cổ” và hàng triệu đôi mắt kia sẽ quan sát và đánh giá cả tư cách con người bạn – thông qua chỉ một pha “tiểu xảo” trong chưa tới 1 giây mà bạn tạo ra.

Việc một tiền vệ thắng gấp và nhảy bật lên để tránh đá vào thủ môn đang bò ra cứu bóng phía dưới, hay một cầu thủ khều khều một cầu thủ đội bạn hỏi “có sao không” khi người đó đang ôm bụng nằm dài trên sân bóng … đối với tôi là đủ đẹp rồi.


Lời cuối, tôi mới mua cái áo thun màu xanh đọt chuối, chỉ vì nó có chữ “Germany” … Bà cha nó, Germany mặc áo xanh đọt chuối hồi nào bây !!!!
Mei. Powered by Blogger.
© Moonland 2012 | Blogger Template by Enny Law - Ngetik Dot Com - Nulis