Showing posts with label Thập niên Nhật Ký. Show all posts
Showing posts with label Thập niên Nhật Ký. Show all posts

12/29/2009

Năm 2002


Năm 2002: giữa lớp 8


Trong ký ức về những năm tháng học trò của tôi, đây là khoảng thời gian mà tôi … không nhớ chút nào. Có lẽ vì nó đơn giản và vui vẻ, hay là vì nó rối rắm và buồn bã đến nỗi đầu óc tôi từ chối nhớ. Sao cũng được ^__^


Điều quan trọng nhất là, trong năm này, tôi đã – bằng một cách nào đó – gặp gỡ và quen biết với những người bạn mà tôi yêu quý vô cùng.


Có một tiết học buồn chán nào đó, Mỹ Linh chui xuống gầm bàn, lấy khăn quàng đỏ bịt mặt và … bò đi cột dây giầy hết đứa này đến đứa khác. Rốt cuộc thì chẳng đứa nào bị buộc dây (có lẽ là có Thúy Hoa, nhưng tôi không chắc) mà Mỹ Linh thì than rằng đau lỗ mũi quá xá.


Lớp 8 là năm mà cái chuồng thú Amazon của tôi được thành lập. Sự tích của nó là như vầy: một ngày nọ, tôi trêu chọc Mỹ Linh bằng cách viết một bài văn nhảm nhí mà trong đó Mỹ Linh là Cóc Còi, Minh Nguyệt là Cú Lợn, Thanh Thúy là Lợn Lòi còn Anh Đào là Vịt Cổ Lùn. Sau đó bọn nó trả đũa bằng cách kêu tôi bằng Tử Thần Quạ Đen. Ngẫm cũng buồn cười, “Tử Thần” với “Nữ Hoàng” có có giống nhau chỗ nào đâu, mà tôi cứ hiên ngang tự xưng “Nữ hoàng Quạ Đen” và phong cho bọn nó: quan văn Cóc thị Còi, quan võ Ngoẵng thị Ngỗng (bí danh Vịt Cổ Lùn đấy ạ, vì hoạt động trong thế giới ngầm nên phải có bí danh), 2 con còn lại thì … hết chức để phong rồi, huống hồ bọn nó – chắc là vì ghen tị, luôn hăm đòi phế truất tôi khỏi ngôi báu. Chúng tôi viết chung 1 cuốn gọi là “Nhật ký xui xẻo”. Sở dĩ gọi là “xui xẻo” bởi vì sáng sáng, ai mà đụng đến nó là thể nào hôm đó cũng bị la mắng hoặc bị điểm xấu. Riết rồi, bọn tôi đâu có dám đụng đến nó vào sáng sớm, mà đụng khăn giấy cầm rồi quẹt vào những đứa khác, như thể để lan truyền cái xui vậy đó ^__^

Vương quốc Amazon của tôi cũng có những thần dân khác nữa. Chẳng hạn như: Thúy Bông (Thúy Hoa), Hoằng Yéo (một ngày đẹp trời, bọn tôi quyết định đổi tên nhau thành vần “eo”, tôi là Ngàn Theo, Mỹ Linh thành Mỹ Leo, Anh Đào thành Anh Đèo, Minh Nguyệt bị biến thành Minh Ngẹo, tội nhất là thanh Thúy và Thúy Hoa, một đứa là Thanh Théo một đứa là Thúy Heo (hhahaha), nhưng may thay, những biệt danh đó nhanh chóng chìm vào dĩ vãng. Chỉ có mỗi cái tên của Hoàng Yến bị biến thành Hoằng Yéo là tồn tại, cơ bản là vì nghe nó siêu quái đản!)

Cuối năm lớp 8, tôi nhớ là vào khoảng 1/4, ngày cá tháng tư, tôi và bọn nó xảy ra 1 trận cãi vã kịch liệt. Tôi và Anh Đèo chọc Mỹ Leo bằng cách gửi thư tình cho thằng Thịnh bên lớp 8/4. Nhưng hồi đó, ngoài những đứa ưa đọc Đô rê mon thì bọn kia đâu có biết đó là ngày Nói Dóc, thế là bọn nó tưởng thiệt. Uhm … vụ đó cũng gây cho Mỹ Leo không ít điều tai tiếng. Nhưng điều làm tôi tức nhất là Anh Đèo nó bán đứng tôi, đến nỗi, mặc dù là 2 đứa cùng làm, Mỹ Leo nó xỉa thẳng tôi mà bảo: Có gì thì Ngàn Theo chịu hết đó. Tôi – với cục tự ái to đùng của một bạn nhỏ lớp 8, đã không tha thứ cho chuyện phản bội tày trời đó, và chúng tôi không nói gì với nhau suốt những tháng sau. Cho đến khi Hoằng Yéo nó mệt mỏi vì việc phải hỏi bài Anh Văn với tôi giùm cho Mỹ Leo, chúng tôi đã – một cách tự nhiên và đơn thuần nhất – làm hòa ^__^

Chúng tôi đi chơi với nhau tổng cộng là 3 nơi: Đầm Sen, Suối Tiên và Sở Thú. Ở Đầm Sen, không hiểu chúng tôi chơi kiểu gì mà suýt mất một cái ba lô thức ăn, thực sự mất 2 con dao và cái bình nước. Ở Suối Tiên, Minh Ngẹo ói tùm lum, Mỹ Leo thì tài lanh lôi ra 1 cái áo lót màu bọc đô trong ba lô đưa cho Minh Ngẹo để … hứng (hahaha). Lúc về, bọn tôi bay qua con lươn trên đường cao tốc để lên kịp chuyến xe buýt sắp chạy, suốt đường về Mỹ Leo nó kể tôi nghe chuyện phim The Ring (mãi về sau tôi mới có dịp coi). Còn ở Sở Thú, chúng tôi có chụp hình với xác ướp, nhưng bí hiểm thay, tấm hình đó xanh lè và không rửa được ^__^ Ngoài ra, điều duy nhất là tôi nhớ là chúng tôi đã vui, rất vui, vô cùng vui. Nó làm nhà hiền triết trong tôi có dịp phát ngôn: đã bảo rồi mà – home không phải là nơi chốn, mà là con người. Tôi nghĩ, dù có ra ngồi gặm bánh mì ở một công viên tẻ ngắt, bọn tôi cũng nhất định rất rất vui.

Họ là những người bạn mà mãi mãi về sau vẫn là những người mà tôi vô vàn yêu thương. Tiệc vui thì cũng tàn – quan hệ tốt đẹp đến mấy cũng có ngày tan rã. Nhưng những kỷ niệm thì mãi mãi vẫn còn đó. Mỗi lần mở hòm ký ức, tôi nhìn vào và tự hào về những báu vật mà mình có.

Âu là, người ta cần rất nhiều may mắn để có được những người bạn …

12/14/2009

Năm 2001


Năm 2001: giữa lớp 7


Lớp 7 của tôi, ôi lớp 7 của tôi. ^__^

Tôi chỉ nhớ mình làm tổ trưởng. Vì thế tuần nào tôi cũng phải nộp sổ theo dõi cho bạn Duy Quang – lớp phó học tập kiêm mang-tiếng-là-bồ của bạn thân tôi Nhật Thanh kiêm người-mà-tôi-cho-là-đẹp-trai-nhất-lớp kiêm người-con-Đào-thích ^__^ [sau này nó thú nhận với tôi như thế]. Tôi ngồi bạn cuối cùng với bạn Kim Ngân và bạn Nhật Thanh. Để tiện việc kể chuyện, tôi sẽ chia nhỏ danh sách ra và kể kỷ niệm với từng người.

Nhật Thanh: bạn này giỏi lắm, lúc nào cũng đứng nhất, trừ lúc tôi bị soán ngôi ^__^ [khoảng 2, 3 lần gì đó]. Có một lần, chúng tôi đi sinh nhật bạn Nguyễn Ngọc Kim Ngân, lớp phó kỷ luật của lớp, bạn Thanh và bạn Quang bị ghép đôi, chúng tôi đẩy bạn Quang vào bạn Thanh [uhm, hình như không có tôi, vì tôi không ưa cái trò đó – muốn biết chi tiết thì coi lại lớp 5 ấy] và bạn Thanh điềm tĩnh đứng dậy bước ra ngoài. Thấy bạn có vẻ giận, tôi chạy theo, bạn nói với tôi: đi dạo với tớ một lát nhé. Và tôi bảo: ok, nhưng chờ tớ mang dép đã, và tôi chạy vào nhà mang dép. ^__^ Hình như đây là lần thứ 3 tôi nói câu này: quả thật, tôi ngớ ngẩn! Kết quả thì, ôi ai mà nhớ cho được! Cái sinh nhật đó còn một điều nữa mà tôi nhớ, đó là bạn Ng.Ng.Kim Ngân đã bảo với chúng tôi rằng đừng có nghe em bạn ấy nói nhảm ^__^

Bạn Trúc Bơ: tôi không ưa bạn này, vì bạn ấy xé tập của tôi [trang tập có bài “tell me the meaning of being lonely”] Vì bạn ấy học dở nhất lớp, xấu nhất lớp, và hôi nhất lớp ^__^ Lúc đó, chúng tôi hay chơi trò chuyền thư trong hộc bàn làm quen 3 anh lớp 8 buổi sáng. Có lần lén lút bay lên nhìn mặt mấy ảnh, chúng tôi thấy chỉ có mỗi anh ngồi giữa là đẹp trai, hai anh hai bên mụn quá nhiều, tôi bảo với Kim Ngân – đứa ngồi giữa bàn của tôi buổi chiều: nhường cho tớ anh đó nhé. Nó bảo: ngu gì. Và tớ không thèm viết thư nữa. Nhan sắc ấy, thiết nghĩ không xứng với tớ. Hí hí. Quay lại chủ đề “Trúc Bơ”. Có một lần, bạn Trúc Bơ phạm lỗi tày đình và đáng xấu hổ. Số là, trong lớp tôi có bạn kia tên Nhung, rất dẹo, bạn ấy cũng viết thư làm quen các anh khối sáng, bạn ấy muốn gặp anh ấy, và bạn Trúc Bơ hăng hái tình nguyện lên gặp cô giáo – đang đứng lớp và bảo: “Xin cho anh Abc ra ngoài có phụ huynh gặp”, anh ấy ngoan ngoãn đi theo, và cô giáo cũng … đi theo. Hậu quả là chuyện đáng xấu hổ ấy lan rộng ra cả trường. Nó – thiết nghĩ, đã trở thành xì-căng-đan khá lớn lúc đó, đến nỗi chúng tôi bảo nhau là: con nhỏ đó làm bẽ mặt con gái lớp mình.

Bạn Hoàng Lâm: tôi kết nghĩa với bạn này, và bạn này trở thành em trai tôi. Mặc dù tôi khá chắc về khoảng bạn này thích tôi ^__^.

Bạn Hồng Phúc [là con trai nhé] cũng kết nghĩa và trở thành em trai tôi. Tên này nói nhiều và nhí nhố nhất lớp.

Bạn Thành Danh: ngồi kế bên tôi, lúc nào cũng nhặt đồ giúp tôi [tôi đã cố tình tỏ ra vụng về để đì bạn ấy], và sau này, bạn ấy trở thành tấm bia đỡ đạn khi bọn bạn ép tôi khai ra tên người tôi thích. Uhm… tội nghiệp bạn ấy, vì thực ra, tôi nghĩ là mình thích Duy Quang hoặc Ngọc Duy cơ.

Bạn Ngọc Duy: là bồ của bạn Thiên Kim – một đứa mà tôi cho là vừa giàu vừa đẹp vừa kiêu. Bạn Thành Danh thì thích bạn Thiên Kim. Ôi, rắc rối … Có lần, bạn Thiên Kim kể với tôi: mẹ tớ nhìn thấy Lâm và bảo “thằng này đẹp trai ha”, sau đó nhìn thấy Duy và lại bảo: “thằng này đẹp trai quá ha”. Vâng, thế đấy ^__^

Bạn Văn Nam: bạn này … học dở, xấu trai, và thích tôi [có khổ không chớ, toàn dở hơi cám nợn thích tôi thôi mới chết…] Bạn ấy hay mua bánh tráng và bánh bao cho tôi ăn. Tôi đểu lắm, không từ chối mà cũng không nhận lời. Cứ tơn tơn nhận đồ ăn và … ăn ^__^

Có lần, bạn Phi Yến qua nhà tôi rủ tôi đi chơi, chúng tôi lê lết lòng vòng một hồi rồi quay lại nhà bạn Trần Lê Kim Ngân. Lúc này, nhà bạn ấy mở tiệc ngọt và mời những hot boy hot girl của lớp tới dự. Tôi nói: tớ đâu có được mời, và tôi đi về một mình ^__^ [nhà tôi gần nhà bạn Kim Ngân] Tôi nghĩ, ắt hẳn lúc ấy mình trông khá tội nghiệp, vì bạn Phi Yến nhìn tôi rất tội lỗi. Biết làm sao được, lúc ấy, tôi nghĩ là mình quá nghèo để quen với họ …

Một lần khác, bạn Nhật Thanh và tôi đi bộ về cùng nhau, vì bạn Nhật Thanh ghé nhà bạn Kim Ngân để học nhóm. Chúng tôi nói với nhau khá nhiều. Tôi bảo bạn Thanh: Duy Quang thích bạn – tớ nghe nói rằng bạn ấy nói thế khi các bạn đi hồ bơi. Và Nhật Thanh bảo: làm gì có, biết đâu nó thích bạn này ấy chứ. Và tôi – giả bộ giẩy nảy dù trong lòng khá khoái: đừng có lôi tớ vào chuyện này.

Uhm … tóm lại chuyện tình lớp 7 là vầy: tôi nghĩ là mình thích Hồng Phúc [lúc đầu] và Duy Quang [lúc giữa] và Ngọc Duy [lúc sau], và Duy Quang [lúc sau chót]. Nhưng tôi lại bảo với bạn bè: tôi thích Thành Danh. Thành Danh thì thích Thiên Kim, còn Thiên Kim là bồ của Ngọc Duy và đong đưa với Hoàng Lâm. Còn Duy Quang thì bị ghép với Nhật Thanh. Bạn Văn Nam thì thích tôi. Hết rồi đấy. Nghe cũng đơn giản và dễ hiểu, nhỉ ^__^

Thôi, bàn vấn đề lớn nhất của năm lớp 7 đi: tôi cầm đầu 1 đám đi kiện cô Linh dạy toán – đồng thời làm chủ nhiệm, kế nhiệm cô Hàng thị Cúc. Nguyên do là cô dạy vừa khó hiểu [thực ra, tôi vẫn hiểu, và rất giỏi là đằng khác] và cô đánh đập học trò dã man quá [có đánh tôi bao giờ đâu]. Tôi là người biên soạn lá đơn. Sau đó, tôi và bạn Chiến Thắng – một bạn người Bắc ưa mách lẻo, được cô gọi vào phòng thư viện để nói chuyện. Tôi không nhớ mình đã nói những gì, nhưng tôi khá chắc là mình rất bình tĩnh. Bạn Chiến Thắng – vì tội mách lẻo, đã bị cả lớp tẩy chay, chúng nó bảo: muốn kiếm uy danh nên nịnh cô chớ gì. Lần cuối tôi gặp bạn ấy là khi tôi với Anh Đào đang đi về nhà, trời sắp mưa mà tôi phải chở nó qua nhà nó, gặp bạn Chiến Thắng, tôi liền “sang tay” [vì nhà bạn này gần nhà Anh Đào]. Uhm, hết ^__^ Rốt cuộc, chúng tôi không được đổi chủ nhiệm. Nhưng có vẻ đời tôi vẫn khá ổn khi đứng đầu danh sách được đề cử vào lớp chuyên năm sau.

Cô ơi, con thực lòng xin lỗi ^__^


[to be continued ...] [cái hình thì ... tính chất y chang lần trước]

Năm 2000


Năm 2000: giữa lớp 6 – viết đầy đủ là “đến tết thì kết thúc học kỳ 1 của năm lớp 6”

Các sự kiện trọng đại: [a mô … ai mà nhớ cho nổi, kakaka …]

Chuyển từ lớp 5 lên lớp 6: vì dính một chút lớp 5 nên để tôi kể vài chuyện cho nghe:

Chuyện học hành: là cây văn của lớp ấy nhé [bây giờ mà đọc lại cái áng văn đó, tôi thề là tôi chỉ cảm thấy mình dở hơi thôi ^__^] Ban đầu tôi được thầy cưng vô cùng luôn. Chọn vô nhóm giỏi của lớp và đi luyện thi học sinh giỏi quận hay thành phố gì đấy. Trong cái lớp luyện thi ấy, tôi chỉ nhớ có 1 chuyện duy nhất, đó là lần cô giáo dạy kèm văn đọc cho chúng tôi nghe một áng văn hay ho được mở đầu bằng câu: Ông tôi 1 năm tắm 2 lần, cho nên mỗi lần ông tắm là một sự kiện trọng đại đối với cả nhà tôi. Đến khoảng cuối năm thì thầy Thanh [có vẻ] hết cưng tôi. Lúc đó tôi cho là vì mấy cái mụn trên trán đã làm giảm nhan sắc của tôi [hahaha] Vâng, tôi ngớ ngẩn.

Chuyện tình cảm: khá ly kỳ.

Cụ thể là, lúc đầu tôi thích bạn Minh Phương vì bạn ấy đẹp trai và rất giỏi toán. Tôi cùng với bạn tôi là Thanh Thúy và Diệu My với bạn Minh Phương ngồi kế nhau. Với mấy bạn này thì có một chuyện khá hài hước như vầy: một lần, khi đang chơi rượt bắt, bạn Thanh Thúy rượt theo bạn Minh Phương tới cầu thang thì phải dừng lại, [vì nhà trường lúc đó ra 1 cái quy định dở hơi là cấm học sinh bén mảng lên lầu – trừ sao đỏ - trong giờ ra chơi], bạn Minh Phương thì lẹ chân phóng vọt lên lầu. Lúc này, bạn Ngọc Trinh [tôi nhớ là bạn này rất nhỏ con] bèn “tài lanh” [từ của Thanh Thúy] chạy theo rượt “giùm” ^__^ [hình như bạn Trinh này là sao đỏ nên khá tự tung tự tác]. Và bạn Thanh Thúy tự nhiên nổi máu ghen, bạn ấy rủ tôi với Diệu My nghỉ chơi bạn Minh Phương. Và chúng tôi làm theo. Có lần chơi trốn tìm [chỉ với Thanh Thúy và Diệu My thôi, lúc này đang “nghỉ chơi” mà], tôi đang núp sau cái cây bồ đề bự chảng thì bạn Minh Phương vui vẻ chào tôi, tôi cũng vui vẻ chào lại, sau đó lại sực nhớ ra và nói: “Ủa, tớ đang nghỉ chơi với cậu mà.” Rồi bỏ chạy. Sau đó, bạn Minh Phương không hiểu gì sất, thấy bạn bè quay lưng với mình thì bèn viết thư xin lỗi cho bạn Thúy [hay là cho tôi nhỉ, không nhớ], chỉ nhớ một câu là “tớ có thích nó đâu, nó rắc bột lên áo tớ ngứa gần chết nè…” Và chúng tôi làm lành. ^__^ Tôi đã bảo mình ngớ ngẩn chưa nhỉ. Nếu rồi thì cho tôi thêm và 2 chữ “trong sáng” nhé.

Tôi xin lỗi vì mình dùng quá nhiều […] trong đoạn trên gây rối mắt. Nhưng tôi muốn ghi lại chúng nó. Ghi lại hết những gì tôi nhớ. Đề phòng trường hợp sáng mai thức dậy và quên hết mọi thứ.

Quay lại chủ đề chính, ban đầu tôi thích bạn Minh Phương – như đã nói trên. Nhưng Minh Phương thì lại không có biểu hiện nào cả. Trong khi một bạn khác trong nhóm giỏi là Đình Trung thì lại công khai bảo là thích tôi ^__^ Lúc đó tôi né dữ lắm luôn. Có lần đám bạn định lôi tôi xô vào Đình Trung, nhưng … tôi chỉ nhớ có chuyện tụi nó “định” thôi, chứ kết quả thì não tôi – bằng cách nào đó – từ chối nhớ. Uhm… phần ly kỳ là: sau đó một học kỳ, tôi hết thích Minh Phương và quay sang thích Đình Trung. Tại sao ư? Tại vì Minh Phương – không hiểu đi đứng cái kiểu gì – mà đập đầu vào tường làm trán u lên 1 cục to tổ chảng, nhan sắc suy giảm. Uhm, lý do là “nhan sắc suy giảm” [hahaha – thấy chưa, tôi có mê trai đâu, tôi mê trai ĐẸP kìa] Trong khi đó, Đình Trung bỗng chốc trở thành hot boy của lớp vì thông minh và đẹp trai. Lúc này, đáng lẽ tôi và Đình Trung sẽ tiến đến với nhau và happy forever after [tôi tự cho phép mình bỏ qua vài hành động quá đáng xúc phạm tình cảm cậu ấy vào học kỳ trước ^__^] nếu không có sự xuất hiện của Thanh Huyền, bạn này thích Đình Trung từ trước, và cả lớp đồn 2 bạn ấy đã thành “bồ bịch”. Tôi thấy bị xúc phạm ghê gớm. Nhưng mọi thứ kết thúc ở đó.

Bên cạnh đó, có một bạn khác tên là Hữu Hùng. Bạn này thì, đã ít nhất 2 lần, khen tôi “xinh đẹp nhất lớp” [hí hí hí], sau này – lúc đã sáng suốt – tôi nghĩ, có lẽ bạn ấy thích tôi ^__^ Và bạn Song Toàn – người còn lại trong 4 đứa con trai của nhóm giỏi, với tôi thì khá vui vẻ ngồi chơi ca rô. Đến năm lớp 9 đi thi tốt nghiệp thì tôi đã gặp lại bạn này ^__^ Nhưng so với mấy thằng nhóc kia, thì quan hệ của tôi với bạn ấy là trong sáng nhất.

Đấy, những “cuộc tình” của tôi. Nhưng không phải là “mối tình đầu” nhé, vì “mối tình đầu” của tôi tận lớp 2 kia. Hahaha … khi nào rỗi và tưng tưng, tôi sẽ kể cho nghe.
Kết cục: tôi đậu cấp 3, nhưng sau này, nghe đồn là vì có “tay trong” nên tôi mới được nhận vào trường. Lúc đó quá ngu để biết buồn. Bây giờ quá trơ để biết buồn. Nói tóm lại, tôi chưa bao giờ buồn. ^__^ Cười phát nào. Haha…

Kể vài chuyện lớp 6 nhé. Chủ nhiệm của tôi là cô Thu Hà dạy môn Kỹ thuật. Cô khá nghiêm khắc. Nhưng tôi nhớ là mình khá khôn ngoan khi nhận ra rằng: nhờ cô nghiêm khắc nên chúng tôi mới được điểm rất cao trong môn nấu nướng ^__^ Uhm… Tôi nhớ, mẹ có làm cho tôi một giỏ bông giả rất đẹp – đẹp đến mức nhìn qua không ai nghĩ là tôi làm, vâng, cho đến khi tôi 20 tuổi, vẫn không ai nghĩ là tôi làm đâu ạ ^__^ Lớp 6 thì tôi thân với bạn Thùy Trang, bạn này siêu hiền, và luôn bị tôi bắt nạt [tôi là đầu gấu haha]. Bạn này bị bệnh tim. Và sau này, lỗi tại tôi, tôi không nhớ lên lớp 7 bạn chuyển trường, hay tôi chuyển tính nết, mà tôi không có khái niệm gì về bạn Thùy Trang lớp 7 cả. Tôi thực sự xin lỗi. Thực lòng.

Có lần, tôi với Anh Đào ngồi nhắc lại, mới nhớ ra rằng hóa ra chúng tôi quen nhau từ lớp 6. Lúc đó Anh Đào làm tổ trưởng, có 1 lần 2 đứa cãi nhau thế nào đó mà tôi khóc, nó cũng khóc. Đứa nào cũng tỏ vẻ mình bị ức hiếp ghê lắm. Rồi có một lần, tôi nghịch cây bút xóa, thế nào đó mà mực xóa đổ ra đầy bàn [lúc đó, trường có 1 quy định dở hơi là cấm viết lên mặt bàn] nên tôi hì hục ngồi cạo ra. Kết cục thì, .. uhm, não tôi lại từ chối nhớ chi tiết này.

Chuyện tình cảm thì, hoặc là tôi quên rồi, hoặc là tôi quả không có miếng tình cảm vắt vai nào cả. Nếu loại trừ thằng Trương Khắc Ngọc Tín lù khù ngồi kế bên, mà sau này mẹ tôi kể là mẹ nó qua nhà tôi mượn tiền và biến luôn. Nhưng đó là chuyện của mẹ tôi chứ nhỉ.

[to be continued ...] [Btw, cái hình lại không liên quan gì đến bài nữa rồi...]


Mei. Powered by Blogger.
© Moonland 2012 | Blogger Template by Enny Law - Ngetik Dot Com - Nulis