Showing posts with label Tổng kết năm 2009. Show all posts
Showing posts with label Tổng kết năm 2009. Show all posts

12/16/2009

Chuyên mục 4: Tôi


Chuyên mục 4: tôi ^__^

Nói chung thì cuộc sống của tôi cũng đơn giản, chỉ có xoay quanh gia đình – bạn bè – học hành thôi, chuyện tình cảm thì năm nay chả có gì để nói nhiều, căn bản là, tình cảm không đủ để gọi là tình cảm.

Năm nay đối với tôi khá đặc biệt, vì tôi thấy mình thay đổi khá nhiều.

Đầu tiên, phải kể đến việc từ một đứa không bao giờ nghe những thứ mình không hiểu, tôi trở thành 1 k-pop fan chính hiệu ^__^ Đến nỗi bây giờ, nếu nghe Dòng Thời Gian bản tiếng Việt và tiếng Hàn, tôi sẽ chọn bản tiếng Hàn, dù có thể cam đoan là chất lượng 2 version đó tương đương nhau. Ban đầu, tôi lý giải là do “tôi nghe nhạc vì nhạc nhiều hơn là vì lời” và “phối nhạc Hàn hay hơn nhạc Việt”, nhưng sau này, tôi thừa nhận – có lẽ mình sính ngoại thật ^__^

Thứ hai, từ một đứa thực tế đến phũ phàng và tàn ác, trong tôi hình thành 1 đứa mơ mộng và lãng mạn [hoặc hão huyền và sến súa] Căn nguyên của chuyện biến đổi này 100% là do việc đọc quá nhiều fiction. Quả thật, những fiction như “Tin vào tình yêu” cho tôi cảm giác, có tồn tại một tình yêu vô điều kiện và bất diệt thật, và đúng là có chuyện “mãi mãi chỉ hướng về một người” thật. Tôi biết, cái đứa thực tế đến tàn ác trong tôi vẫn còn mạnh lắm, song, sự lãng mạn và niềm tin đó như thể tặng cho tôi một cặp mắt khác, nhìn đời bao dung & rộng lượng hơn với mọi thứ.

Thứ ba, tôi thực sự trở nên tự tin hơn rất nhiều, chính xác là, “mặt dày” hơn rất nhiều. Tôi không còn ngại ngùng khi muốn bày tỏ ý kiến hay gì gì đó nữa. Tại sao ư? Cái này phải chân thành cảm ơn sự quen biết với DBSK và Suju ^__^ Nhìn cái cách họ lúc nào cũng tự sỉ nhụt bản thân rất tếu trên các show mà tôi coi, tôi đã nghĩ, hãy cứ là mình, ai mà không có những lúc xấu hổ, ai mà giỏi giang toàn diện được chứ, khi sai – mình chỉ cần xin lỗi. Còn khi nhận được sự giúp đỡ - mình chỉ cần cảm ơn. Nhưng vậy, đủ để chứng minh mình là một con người lịch sự rồi.

Thứ tư, tôi trở nên hiền lành và tốt bụng hơn rất nhiều – thật lòng đấy, tin đi. Lúc trước, lúc nào tôi cũng trách người ta không đáp lại mình, vì thế tôi thường co mình trong vỏ ốc nhìn đời. Nhưng từ khi biết JaeJoong, tôi đã tự thay đổi mình. JaeJoong lúc nào cũng sống vì bạn bè cả, cho nên ai cũng thích Jae cả. Tôi nghĩ, hay là, mình cứ tốt với người ta trước, căn bản là để cho bản thân mình không hối hận về sau, còn việc người ta có báo đáp lại mình hay không thì là lựa chọn của người ta thôi. Tôi đâu có cần người ta báo đáp lại, tôi tự sống được mà ^__^ Cũng chính vì mở rộng lòng ra 1 tí như thế, dạo này, khi đi học và ngồi tám với bạn bè, tôi cảm thấy rất vui ^__^

Thứ năm, chính vì đã mở rộng lòng ra 1 tí, khả năng kềm chế cơn giận dữ của tôi cũng tăng khá cao [khả năng kềm chế cơn fangur thì … càng ngày càng tụt giảm ^__^ cụ thể là sáng nay đã suýt ngất trong lúc mua hình DBSK ^__^] Tôi thực sự rất mừng về điều này! Congratulations!

Thứ sáu, với sự tác động khá mạnh của NNT, tôi đã có thêm 1 tâm niệm mới “đơn giản là, bạn không thể bắt con sư tử ăn cỏ được”. Ví dụ như, tôi đã thôi trách khứ cái xã hội này [nghe nghiêm trọng thật]. Khi gặp một người chửi tôi vì tôi vô tình va quẹt họ khi chạy xe, tôi chỉ tự nhủ “không thể bắt tên vô học nói năng đàng hoàng được” ^__^ [vâng, tôi biết mình đểu] Chuyện này nghe có vẻ ngớ ngẩn, nhưng quả thực đã giúp tôi khá nhiều trong việc đối nhân xử thế. Tôi tập chấp nhận nhiều hơn là chối bỏ. Nói cho cùng, phải đa dạng thì mới thú vị chứ, ai cũng như ai, thì xã hội đâu còn gọi là.

Thứ bảy là một điều tiêu cực, đó là “thói buông xuôi”. Nói cho cùng, bất cứ cái gì cũng có mặt trái của nó. Tôi rộng lòng chấp nhận nhiều hơn, cũng có nghĩa là tôi buông xuôi trong việc cải tạo những thứ tôi ghét nhiều hơn. Chẳng hạn, thay vì chửi lại tên vô lại đã chửi tôi – có thể sẽ phần nào giúp hắn nhận ra hắn vô lại, tôi lại im lặng. Chưa đến mức độ làm ngơ khi thấy bọn móc túi móc của người khác, nhưng thói buông xuôi này cũng gây cho tôi nhiều phiền toán. Có một dạo, tôi luôn tự hỏi mình – tại sao cứ phải ép bản thân mình làm những thứ mình không muốn, đời có bao lâu mà không tận hưởng. Nghe qua thì có vẻ có lý, nhưng nếu nhìn kết quả thi dạo gần đây của tôi thì hẳn chẳng còn “lý” nổi nữa. Haish …

Cũng có thể kể thêm vài thay đổi lặt vặt nữa, chẳng hạn, bệnh ya-fangur, quan điểm “yêu là yêu – không có loại yêu này và loại yêu khác”, khả năng ăn cay tăng vọt [vâng, căn nguyên cũng xuất phát từ DBSK], tình yêu mù quáng với Minnie [hahaha … yên tâm, đến giờ phút này thì cái mù quáng đó chỉ dừng lại ở miệng nói và mắt nhìn thôi, chưa – và sẽ không lậm lên não hay vào tim đâu, cái đứa thực tế đến phũ phàng trong tôi không cho phép điều đó xảy ra đâu]

Năm nay sức khỏe tôi tương đối tốt. Chỉ có 1 kỳ bệnh ho kéo dài, bị sốt khoảng 2,3 lần và dạo này đang bị sổ mũi ^__^ Ngoài ra thì khỏe như thú vậy đó.

Bài hát tôi thích nhất trong năm nay: cũng tương đối nhiều, chủ yếu là K-pop, có thể tham khảo những playlist dạo gần đây, bài đỉnh nhất ư … hình như không có ^__^ nghe hoài thì cũng phải chán thôi. À, Snuff …

Truyện hay nhất trong năm nay: tôi nghĩ, các fiction tôi lưu vào máy đều hay như nhau, còn cuốn truyện đáng đọc nhất, có lẽ là tập truyện ngắn Trung Quốc “Mẹ Điên”. Cuốn Angels & Demons cũng hay, nhưng đọc lại lần nữa thì … eo … Cuốn tếu nhất là “Nhật ký ngốc xít” Còn tác giả ưa thích là NNT.

Truyện tranh hay nhất, có lẽ là Touch, Hitman, HunterXHunter hoặc Naruto. Mỗi truyện có cái hay riêng của nó, cơ bản là tôi không biết so sánh ^__^

Uhm. Chắc là hết rồi.

Chuyên mục 3: NT& Her Family


Chuyên mục 3: Chuyện nhà chuyện cửa chuyện bà con


Nhà nhỏ cá heo:


Uhm… dựa trên cảm xúc của tôi thì năm nay được chia thành 2 phần riêng biệt. 6 tháng đầu năm, tôi vẫn như trước, vẫn biết rằng thứ quan trọng nhất trên đời với mình là “gia đình nhỏ”, và – như mọi lần, tôi luôn cố gắng hết sức để bảo vệ nhà nhỏ của tôi yên bình. Nhưng… Thực lòng tôi không muốn nhắc lại chuyện này chút nào vì nó liên quan tới cái bài “di chúc” trong blog này. Chỉ biết là, tôi cảm thấy tất cả công sức mình bỏ ra là hoàn toàn vô ích. Tôi đau, tôi khóc, tôi lo đến mức có lúc tôi chỉ muốn kiếm con dao đâm thẳng vào mình, để họ có thể lo cho tôi mà quên đi việc chửi nhau. Tại sao họ không bao giờ chịu hiểu cho tôi, rằng tôi yêu họ biết bao nhiêu, và tôi khó xử biết bao nhiêu khi họ nói xấu lẫn nhau trước mặt tôi. Lúc đó, quả thật tôi đã hét lên: CON KHÔNG CẦN BIẾT NHỮNG ĐIỀU ĐÓ. Tôi khóc cả đêm, sáng dậy mặt tôi như mặt người chết rồi, và cái gối thì ướt đẫm. Rồi sao? Họ tự động làm hòa mặc dù hôm trước ầm ầm đòi bỏ nhau. Tôi sẽ vui ư? Dĩ nhiên, nhưng đồng thời, tôi nhận ra 1 điều, tôi chẳng là cái gì cả, và mọi thứ tôi làm chẳng có 1 ảnh hưởng nào.


Họ luôn bảo vì tôi. Nhưng tôi thì cảm thấy quá mệt mỏi với điều đó. Tôi, hơn ai hết, đã thấy trước tương lai của chính mình nếu lâm vào hoàn cảnh đó. Suốt ngày nghe cằn nhằn, suốt ngày chịu trận. Tôi sẽ vui đủ để “xây dựng tương lai” của mình ư? Nhưng, tôi vẫn không có 1 ảnh hưởng nào cả.
Rồi từ từ, tôi đánh mất cái tôi gọi là “điều quan trọng nhất”. Uhm… nhà nhỏ của tôi vẫn vui vẻ thế thôi. Nhưng trong mắt tôi, nó quan trọng theo nghĩa khác và mức độ khác mất rồi.


Một lần nữa, tôi nhận ra: hóa ra cái gì cũng có 2 mặt của nó. Tôi luôn đặt câu hỏi: nếu việc đó thực sự xảy ra thì tôi sẽ như thế nào? Rồi tôi tự tìm mặt tích cực trong đó. Thế là, tôi chẳng còn sợ cái gì nữa. Nghĩa là, tôi thực lòng chẳng còn cái gì gọi là thực sự quan trọng.


Nói chung, nhà nhỏ của tôi năm nay hoàn toàn không tệ, chỉ là bản thân tôi đã biến đổi khá sâu sắc mà thôi.


Mụi nó thi đại học, rớt hết 3 trường [wa ha ha ha …] thật tình nghĩ lại, chỉ thấy buồn cười thôi. Âu là, mọi chuyện lỡ qua rồi, cho nó qua luôn đi. Biết đâu đây là cơ hội tốt để phát triển thứ khác. Quan hệ với bạn đẹp trai chẳng hạn, há há há …


Đến gần cuối năm thì nhà nhỏ của tôi gặp phải một đứa cô hồn, bám như ma ám, thật là phiền hết sức. Có lúc điên lên, có lúc mủi lòng. Nhưng tóm gọn lại, chỉ thấy 2 chữ “ignore” thôi. Riết rồi, với những loại như vầy, tôi nghĩ, cứ bỏ qua là tốt nhất.



Đại gia đình HihiHaha:


Có lẽ là khoảng đầu năm, nhà bự của tôi chính thức rụng mất một mối quan hệ. Khi con người đó có thể làm cái việc hèn hạ đó, và làm cho bà ngoại tôi phải khóc, tôi đã đá văng người đó ra khỏi mọi nhận thức của mình. Tính tôi đơn giản như vậy, khi căm ghét ai, tôi xóa hết mọi thứ về họ, và không liên quan đến họ nữa. Họ giàu và hạnh phúc – không liên quan đến tôi, họ nghèo và đau khổ - cũng không liên quan đến tôi. Họ cho tôi tiền thì tôi cũng không nhận, mà họ có chết đói lết tới nhà tôi xin ăn thì tôi cũng không cho.


Tôi nghĩ, dù bản chất của việc đó thực sự tàn ác, bề ngoài thể hiện của tôi thì tương đối ổn. Chí ít là đến bây giờ. Vì tôi đã rất kềm chế trong việc khơi gợi và xúc phạm, dù – tôi thề rằng – nhiều lúc tôi muốn giả vờ ngồi trước mặt họ nói bâng quơ đủ ác để đạp họ văng ra khỏi đó và không bao giờ quay lại nữa. Nhưng, tôi luôn nhắc mình rằng “ignore” mới là đau nhất.


Ngoài ra, mọi chuyện vui vẻ, nhà tôi đón thêm những thành viên nhỏ: thằng Bơ, con Chôm Chôm và con Phô Mai. Sắp tới là em của Chôm Chôm [chắc nó tên là Đu Đủ quá …]


Mọi người khỏe mạnh. Thật là hay vì điều đó.


Dượng Út tôi mở một cửa hàng bán sắt. Ban đầu thì khá khó khăn, nhưng bây giờ, có vẻ đã tạm ổn.


Đám em tôi, trời ơi, đám em tôi, lớn quá nhanh trong năm nay. Minh lên lớp 7, Na lên lớp 8, còn Bèo thì lên lớp 6. Tũn và Tẻo lên lớp 2. Bé Thư thì vẫn học mẫu giáo ^__^ tiến bộ vượt bậc trong khoản điệu đàng.


Cũng không có gì đặc biệt lắm, nhỉ.

12/07/2009

Chuyên mục 2: NT and her school


Tổng cộng, trong năm nay, tôi có 4 cái trường. FTU, Đông Du, FLC và Dpi


FTU thì như thường lệ. Hồi cuối học kỳ 4, tôi có vẻ vui vẻ và chăm chỉ - uhm, có lẽ ...! Tôi cũng không nhớ rõ nữa. Nhưng thậm chí nếu có chăm chỉ cũng chỉ ở đoạn kiểm tra cuối cùng thôi, lúc kiểm tra giữa kỳ, điểm danh và múa hát thuyết trình thì dẹp đi ... nhảm nhí! Uhm... và, đầu óc tôi chẳng nhớ rõ mình đã học cái gì. Còn học kỳ 5 này thì, không chỉ mình tôi mà gần như cả lớp tôi, có thể gọi là "tao chán lắm rồi mày ạ, muốn ra sao thì ra". Chúng tôi cũng chẳng biết mình đang học cái gì và để làm gì, uhm ... đọc fiction thấy còn có nhiều thứ bổ ích hơn.


Tôi đã nghỉ học ở Đông Du gần 5 tháng rồi. Lý do? Cũng do chán thôi. Thứ nhất là cách dạy, khá chán và vô lý khi cứ khư khư tập trung vào hán tự, lý giải là hán tự là điểm mạnh của Đông Du. Mà tôi buồn cười quá, giống như nói rằng "lùn là điểm mạnh của tôi" vậy. Người ta đâu có cần hán tự làm cái khỉ gì. Thậm chí khi đi thi, hán tự dễ ợt à ... Ngày nào cũng bắt đọc hán tự, chưa kể chuyện phải viết hán tự đúng thứ tự từng nét. Buồn cười quá. Tôi là đứa trọng kết quả, khinh quá trình. Đối với tôi, ngay cả khi quá trình bỏ rất nhiều công sức nhưng kết quả lại dzỏm thì tôi vẫn không coi ra gì. Cho nên, cái chuyện cứ sỉ vả tôi khi tôi viết không đúng thứ tự từng nét làm tôi nản. Miễn tôi viết được cái chữ là được rồi! Chưa kể việc bạn bè không hợp cạ, còn sensei thì ... oiiii! Chỉ mỗi thầy Futagosi là có khả năng khích tôi đi học nhất.


Dạo gần đây thì tôi đi thi Sankyu. Tottemo muzukashi desu kara, làm không tốt lắm. Nhưng tôi cũng đã có động lực và kế hoạch khắc phục chuyện này, nên chắc sẽ ổn thôi ^__^


FLC thì tôi đã nghỉ hồi tận đầu năm. Lớp này vui lắm, tụi nhỏ dễ thương lắm. Con bé Nhi, nhóc Huy Vương, nhóc Đạt, nhóc Danh, và cả bà Thơ nữa ... ^__^ thực tình, nhắc lại đột ngột nhớ tụi nó khủng khiếp. Mình nghĩ, cái tính của mình hẳn là hợp với bọn con nít hơn, vì nói chuyện với tụi nó vui và thoải mái hơn hẳn. Có lần mình với con bé Nhi rồi chơi trò treo cổ, rồi lúc tám ầm ĩ về Chạng Vạng, Harry Potter ... tùm lum cả. Vui quá chừng. Còn 3 thằng kia thì ... haha ... tụi nó vui phải biết. Nhất là thằng nhóc Huy Vương, ban đầu ấn tượng về nó chỉ là một thằng nhóc lạnh lùng nhút nhát ngồi cuối lớp không nói không rằng, tới cuối khóa, nó lên cơn và trở thành 1 thằng tếu không chịu được. Có lần nó bảo : có 2 cách để chơi rubik nhanh nhất, một là tháo tung nó ra rồi ráp lại, 2 là - nếu bạn không thích bạo lực như cách một - mua sơn phết lên !!!!

Anyway, quay lại với chủ đề chính: học hành ^__^ nhắc đến mấy nhóc này làm mình vui quá. FLC thì chất lượng tốt. Nhưng chỉ ở phần đầu thôi, lúc thầy Quang còn dạy. Thầy writing đó là người dạy anh văn mà mình nể nhất từ trước đến giờ [uhm... hơn cả cô Lan ^__^] Vì cách sensei dạy thật sự rất ấn tượng, và tầm hiểu biết của sensei là siêu rộng, gần như cái gì sensei cũng biết ...! Thật là pro! Các thầy còn lại thì mình thấy mỗi thầy Tzaki dạy nói và cô dạy nói lúc đầu của mình là tốt nhất, còn lại thì ... cũng bình thường. Không hẳn là giỏi, tầm hiểu biết cũng rộng, nhưng cách nói chuyện không đủ thuyết phục mình.


Uhm... anyway, hồi tháng 7 mình đi thi TOEFL, cứ lo không đủ điểm tại vì bỏ lâu quá rồi, nhưng rốt cuộc cũng được 87đ. Hoàn toàn không cao, nhưng ... lúc đó vì lo quá, nên chấp nhận một cách vui vẻ. After all, mình cũng đâu có nguyện vọng đi du học, vậy là ok rồi.


Tôi chỉ mới bắt đầu học Dpi 2 tuần nay. Uhm... bạn bè thì chẳng có, nhưng cách dạy của thầy ok, vì dạy cực lẹ và nhiều thứ hay ho ^__^ Lần này tôi quyết học Illus cho tới cùng!


Uhm... hết rồi. Chuyện học hành năm nay của tôi, kể ra cũng không có gì nổi bật. Cứ tàn tàn như thế. Tôi nghĩ, năm sau tôi phải làm cái gì đó cho thật là sốc, ví dụ, đi học tiếng Hàn ^__^ hoặc khiêu vũ gì gì đó ... cho nó mới mẻ. Chứ cái đà này, quả thật, tôi chán quá rồi ...!

12/06/2009

Chuyên mục 1: NT and the friends


Tôi mệt.


Sắp hết năm 2009 rồi nhỉ ^__^ Yah ... tôi nghĩ, mình phải gọi là "tổng kết 10 năm" chớ không phải tổng kết mỗi 2009 đâu. Nhưng tạm thời, bây giờ là 2009 đã. Bởi vì, uhm, tôi đang mệt.


Hôm nay tôi sẽ tổng kết cái vấn đề ít phức tạp nhất trong toàn bộ năm nay, đó là chuyện bạn bè ^__^ [xạo đấy, ai tin đó ngu]


Vẫn một câu quen thuộc thôi, mất đi vài mối quan hệ, có thêm vài mối quan hệ nữa. Kể cũng buồn [cười]. Những thứ tôi cho là đã không-thể-tồn-tại thì lại quay lại hoành tráng và vui vẻ. Những thứ tôi nghĩ mình đã dứt bỏ thì cứ bằng cách hay cách kia bám dính. Và một vài thay đổi trong suy nghĩ của tôi đã khiến một số quan hệ khác nảy nở tốt đẹp ^__^


Uhm, cụ thể là:


1/ Mất đi vài mối quan hệ


Hồi đầu năm nay, tôi bảo mình đang rất thân với Tâm. Ờ. Lúc đó đúng là thân thiệt. Nhưng càng về sau thì tôi lại càng thấy nó sao sao.

Tôi không biết rằng tôi có trở nên giống người ta khi trở nên quá thân thiết với người ta hay không, nhưng người ta thì có. Uhm. Như thể nó trở thành 1 phiên bản khác không trọn vẹn của tôi vậy. Tôi viết blog máu me [lúc đó tâm trạng của tôi rất khủng khiếp] thì nó cũng viết. Tôi bắt gặp "mình" rất nhiều trong cách cư xử của nó. Và tôi đã nghĩ, một con NT là đã quá đủ để hại đời hại người rồi, thêm một cái bản sao nữa, thì mọi chuyện sẽ tệ biết bao. Căn bản là, tôi không muốn nó giống tôi. Vì tôi yêu đến phát cuồng cái dị biệt và độc tôn của bản thân mình.

Nhưng thôi, bỏ qua.

Thêm vào đó, cách nó cư xử nhiều khi làm tôi phát bực. Lúc nào nó cũng cho là bản thân đã trải qua rất nhiều chuyện, nên nó sẽ "thực tế" "kinh nghiệm", vv... Nó đã bảo tôi là đứa "lý thuyết tốt nhưng không có thực tế", và tôi thực tình muốn ném cho nó một cái cười khinh bỉ vô cùng. Uhm... đồng ý, nó trải qua nhiều chuyện, nhưng qua những chuyện đó, nó học được cái gì? Căn cứ vào những điều nó nói với tôi, thì quả thực, nó chưa xứng với cái gọi là "kinh nghiệm" đó đâu.

Chưa kể, lối sống của 2 đứa quá khác nhau, tôi suy nghĩ nhiều, nhưng luôn chọn cách đơn giản hóa mọi thứ cho chúng đúng về bản chất. Và, tự trọng của tôi cao ngất trời. Còn nó, tôi không chắc mình đã chạm vào suy nghĩ của nó chưa, nhưng nó tự phức tạp hóa mọi thứ nhiều quá. Đặc biệt là chuyện tình cảm. Nó, dù bị từ chối phũ phàng không biết bao nhiêu lần, nhưng cứ giữ khư khư tình cảm với thằng đó. Luôn tìm cách tự an ủi bằng câu chuyện của 1 con bạn khác, rằng thì là nhỏ đó thích thằng A, thằng A từ chối, nhưng nhỏ đó vẫn giữ thái độ như vậy, sau đó, thằng A trở thành 1 perfect boy và quay về năn nỉ nhỏ đó quay lại. Tôi không biết bao nhiêu % trong câu chuyện đó là thật, nhưng không hiểu sao, nghe cứ có cảm giác muốn cười.

Uhm ... cho nên, đó là một mối quan hệ đứt gẫy. Hai đứa vẫn gặp nhau, nhưng không còn giống như hồi đó nữa. Nhất là sau t2 30/11/2009, nó bảo nó phải phụ bạn bán quán mà không thể kèm tôi môn kiểm toán, tôi đã quyết định, không bao giờ nhờ nó giúp đỡ chuyện gì nữa, lần thứ 3 rồi chứ đâu phải lần đầu. Một lần bảo tôi qua nhưng lại đi mất, lần khác cũng vì phụ một đứa nào khác ... Vậy mà, cứ trách tôi: mày có khó khăn mà giấu ... Buồn cười. Nói ra để làm gì, hả bạn?

Đỉnh cao là có một ngày, tôi quyết định cho nó vào danh sách "những kẻ nực cười nhất" của tôi.

Tôi biết mình có quá đáng. Nhưng tôi là vậy đó.


Đi theo mối quan hệ đó là một nùi khác. Gặp nhau bây giờ, khách sáo và giả tạo còn hơn tôi với những người xa lạ. Có lẽ chúng tôi là những đường thẳng cắt nhau. Cắt một lần, rồi đi xa mãi mãi. Có lẽ, chúng tôi đều thay đổi. Và một cách ngẫu nhiên, chúng tôi thay đổi theo những hướng quá khác nhau.


Vậy đấy. Hôm nay, tôi đem cuốn nhảm nhí hồi năm 12 ra xem. Cười một hồi. Quyết định, mọi thứ đã chính thức là quá khứ. Vậy nên, tôi sẽ chỉ ngắm chúng từ xa.


2/ Những quan hệ cũ được cải tiến + quan hệ mới được thiết lập


Căn bản là, mọi thứ đều xuất phát từ chính bản thân tôi. Tôi tự thay đổi một số suy nghĩ của mình [nhờ một phần công lao rất lớn của các honeys và fictions ^__^] Có lẽ, điều đó làm cho tôi dễ thích nghi với hoàn cảnh hơn.


Uhm. Bạn đại học. Chí ít, bây giờ tôi không còn oán trách và chửi rủa ầm ĩ như 2 năm trước nữa. Một phần là vì tôi đã học cách chấp nhận và chịu đựng. Một phần khác, tôi bắt đầu sống cho người ta nhiều hơn. Quan tâm một chút [thật lòng], cởi mở mình một chút [vẫn thật lòng] và thể hiện cái bản chất nhí nhố nhắng nhít của mình nhiều một chút [một phần thật lòng thôi ^__^]


Vậy nên. Tôi với N1 tự nhiên đâm ra thân nhau. Không đến nỗi tung tăng kể cho nhau hết mọi chuyện, nhưng không gượng ép như trước nữa. Nó có vẻ thích tôi hơn, uhm ... có thể nói là vậy, căn cứ vào những điều nó kể với tôi. Tôi với N2 tự nhiên phát hiện ra điểm chung, cụ thể là, tình yêu to lớn của chúng tôi vô tình trùng nhau, thế là cứ tung tăng mà tám đủ thứ trên trời dưới đất. Tôi đối xử với nó tốt hơn một chút, cho nên, nó cũng đối xử với tôi tốt hơn một chút. Tôi nghĩ, sống công bằng đôi khi cũng dễ cho cả 2. Nói chung, đang vui vẻ lắm. Còn những đứa bạn khác, tôi cứ theo nguyên tắc hòa bình và nhí nhố là xong tuốt.


Mối quan hệ quay trở lại là bạn Mĩ ^__^ Tôi thực sự bất ngờ, vì sau ít nhất là 5 năm không gặp nhau, chúng tôi có thể ngồi trong quán trà tám không biết mệt như vậy. Quả thực, tôi rất rất vui vì chuyện đó. Tôi đã cười rất thật lòng. Có lẽ, ... uhm, cũng xuất phát từ nguyên tắc "mình cứ tốt với người ta trước cho bản thân mình không hối hận, rồi việc người ta đối xử với mình như thế nào, đó là việc của người ta". Sống "mở" một chút, cũng tốt.


Ngoài ra, thì tôi cũng quen vài người bạn mới và thử quay lại với vài người bạn cũ khác.


Ví dụ như đi ăn với T.Tân [1 lần và mãi mãi], đi coi phim với H.Tân [^__^ có lẽ cũng là 1 lần và mãi mãi], hẹn đi coi phim với K.Học [chưa trả nữa, haish ...] ... chat với con Thanh, Loan... Quen với Yuki gì đó trong Vcass [mỗi lần 8 là một lần lên cơn nhảm, cứ giành Minnie với tôi không thôi!] và - buồn cười nhất - bạn của Tâm [bạn trai của nó] là anh Nhật, cho đến bây giờ thì tôi với ảnh nói chuyện khá là ăn ý ^__^


Uhm... tự nguyện và vui. Chỉ có thể nói vậy.






Hết rồi. Tôi định kể chuyện về 5 honeys, nhưng thiết nghĩ, để nó nằm trong mục "những thay đổi trong suy nghĩ" có vẻ hợp hơn ^__^


Nhất định tôi sẽ reply cho NT 2008 và viết thư cho NT tết 2010. Hôm nay, tôi đi thi tiếng Nhật nên hơi mệt. Thôi, bữa sau vậy.
Mei. Powered by Blogger.
© Moonland 2012 | Blogger Template by Enny Law - Ngetik Dot Com - Nulis