1. Không liên quan tẹo nào đến cái bài này, nhưng vẫn viết vì buồn cười chết đi được ấy, số là mình định vào plus để backlink cho post mới, vào nhầm plus cá nhân, kéo 1 phát thấy có cái truyện tựa là "Bạn trai tôi là Sói", phá ra cười rồi ngồi đọc. Fic teen mà kiểu này thì cũng không đến nỗi, chí ít câu cú cũng rõ ràng rành mạch, không sai chính tả, không ngôn ngữ teen, không kịch-bản mà tưởng tiểu thuyết,... Dù từ cái tựa truyện, mình đã biết đây là thể loại "khó có thể đặt hy vọng" và "cần một phép thần kỳ để xếp vào dạng đọc được", nói tóm lại là mó cháu đấy, thì mình vẫn có cảm tình và đọc thử xem sao.
Đọc tới đoạn 2 đứa nó đi ăn MÌ Ý trong KFC, ăn xong thì GỌI TÍNH TIỀN, và con nhỏ ấm ức vì phải trả. Thì mình hoang mang, sao chôm thương hiệu của người ta để làm bậy vậy mấy đứa? Đọc tiếp đoạn sau, con nhỏ phải mời thằng đó đi ăn vì gọi nhầm số cho thằng đó - cái số mà đáng lý ra là của CON BẠN THÂN CỦA NÓ. Mình há hốc mồm, nhân vật nữ bị điếc hay nhân vật nam có chất giọng nữ giới, hay con bạn của nhân vật nữ có chất giọng nam giới? Rồi sau đó, nhân vật nữ đi phỏng vấn vào chân chạy bàn của KFC, và đích thân CON TRAI CỦA GIÁM ĐỐC ra phỏng vấn =))) Mình cười quằn quại lộn ruột luôn. Ghê nhất là thằng đó mới năm 2 đại học =))
Ê mấy đứa, đầu tư chút đi mà, chị mày năn nỉ đó, đừng có bạ đâu viết đấy như thế. Nhụt lắm.
(Nói chứ, hồi xưa, viết cái truyện gì điên ơi là điên về một con nhỏ băng qua đường 5 lần, như con khùng... giờ nhớ lại thấy nhụt quá.)
2. Dạo này bị khó nói chuyện với con Soul, nó phát biểu một câu, mình muốn chửi thề 3 câu.
Mỗi lần gặp mà vắng mặt con Soul, bọn mình hay chép miệng: tao không biết rốt cuộc thì con Soul có đi định cư nước ngoài được không nữa, sao thấy phiêu quá. Vì nó đã bị mất uy tín quá nhiều, nói nhẹ thì đời nó đã bị chia ra thành quá nhiều mảnh vụn nhỏ nhặt, nói nặng thì nó chẳng làm cái gì cho nên thân nên hình cả.
+ Lúc trước nó làm với công ty mẹ nó, than phiền rằng làm với người nhà khó quá, cứ bị đày ải, cố làm mà không ai đánh giá cao, nghỉ.
+ Làm kế toán ở công ty chuyên về giáo dục được 2 tháng, nói công việc vất vả quá, nghỉ.
+ Làm thực tập kiểm toán ở công ty kia, mà ban đầu, nó nói là ước mơ của nó, nó sẵn sàng đánh đổi lương để lấy kinh nghiệm. Được 1 tháng, bảo không lương lại vất vả, nghỉ.
+ Làm kế toán ở công ty Việt Nam lớn (mà cậu nó giới thiệu vào làm) được mấy tháng, than phiền là môi trường tệ quá, không phát triển được khả năng, nghỉ.
+ Tính toán nhiều chuyện rất lớn: mở hiệu sách cho mẹ nó bán để sau này nó định cư ở nước ngoài thì mẹ nó sẽ chỗ dựa, tìm mặt bằng, hỏi xin báo giá loạn cả lên, rồi bỏ.
+ Tính mở thêm chi nhánh công ty mẹ nó ở tỉnh khác, cũng chạy vạy khắp nơi, xin cấp đất, làm việc với chính quyền, nghe rất hoành tráng, nhưng cũng nghỉ ngang - nó bảo tại vì mẹ nó hết hứng...
+ Ra riêng làm với con nhỏ kia mở quán cơm, tính toán nghe rất ghê gớm: sau 5 năm sẽ mở thành chuỗi franchise, nó sẽ sang nhượng cho mẹ nó để mẹ nó có chỗ dựa khi nó định cư nước ngoài. Mình nghe qua kế hoạch, thấy bọn nó định cạnh tranh với các quán cơm khác ở chỗ "cái hộp cơm đẹp hơn" thì chép miệng thở dài. Đúng như dự đoán - mà còn ghê hơn, nó nghỉ, mà còn bị con nhỏ kia quịt lương, chuỗi quán cơm chắc 100 năm sau sẽ có.
+ Rồi nó cũng xin được làm kế toán ở công ty nước ngoài (hợp đồng 6 tháng, nhưng có vẻ hứa hẹn), bảo sếp đày ải quá, nghỉ.
+ Giờ thì đang học may để mai mốt ra nước ngoài (với chồng) có cái nghề để làm. Lúc nghe nó nói đi học may, mình suýt phun ra: học 2 bằng đại học, giờ bỏ đi học may, nhưng mình kịp nhớ mình đã khó chịu thế nào khi người ta bình luận về mình, nên mình không nói, mình cố bám vào ý nghĩ: ai cũng có câu chuyện riêng.
+ Nó bảo mình nó muốn đi học làm bánh dân tộc để qua đó mở tiệm bánh, mình cổ vũ nó. Nhưng tới giờ vẫn chưa thấy đâu vào đâu.
+ Nó bảo mình nó muốn có bằng IELTS, nhưng chẳng bao giờ cầm được cuốn sách lên học.
Dù gì thì nó cũng là bạn mình, là một người mình đủ tình cảm để che lấp khuyết điểm. Nhưng mà, hôm qua nói chuyện với nó thì mình thấy bắt đầu không chịu nổi cái thói chưa kịp đi nước ngoài mà đã sính ngoại, đội nước ngoài lên đầu đạp VN xuống hố. Nó nói là sếp nước ngoài thì tốt lắm, trách nhiệm lắm, còn sếp VN thì tệ lắm, toàn đổ lỗi cho nhân viên. Nó phán như thể mình là đứa chưa bao giờ đi làm, trong khi mình đã làm 3 công ty - 1 Ấn, 1 Ý-Pháp, 1 Nhật, và tiếp xúc đủ loại sếp. Nó còn bảo rằng nó đã đi nước ngoài thì sẽ không về Việt Nam nữa vì xã hội ở Việt Nam không ổn định, ví dụ như có về thì cũng đi các nước Đông Nam Á khác để định cư và lập nghiệp. Nó nói, nó qua bển sẽ đăng ký học MBA, và học MBA ở nước ngoài thì thiệt dễ, chỉ cần 1 bằng IELTS, 1 bằng GMAT, và 1 bài luận, và nước ngoài đó cũng đang khuyến khích du học...
Nó làm mình nhận ra rằng, "người ta còn chửi, còn góp ý, là còn quan tâm và còn muốn mình tiến bộ, còn nếu người ta im ru, gật gù không thèm nhận xét, thì mình hết thuốc chữa rồi." Hôm qua, mình im ru, nó muốn nói gì thì nói. Nó còn làm mình nhận ra rằng, thùng rỗng thì kêu rất to...
Vì Italia hiếm khi kể lể cái gì, có kể thì cũng toàn khó khăn trong công việc, kể nó vất vả như thế nào, nó chẳng bao giờ kể là những hợp đồng của nó kí là hợp đồng tiền tỷ, dù sự thực là vậy. Từ khi ra trường, Italia chỉ làm một công ty, làm mãi đến bây giờ. Còn Fu thì hay nổ, nhưng từ khi ra trường, nó làm ở 2 công ty, dù than khổ, than sếp đì công việc cực, nhưng chẳng bao giờ nó bỏ (nó chỉ bỏ khi công ty phá sản, và công ty nó đang làm cũng có dấu hiệu phá sản =))) Fu thì không kí hợp đồng tiền tỷ, nhưng Fu đi xe xịn, điện thoại xịn, quần áo đẹp (dạo này tệ rồi), Fu quan hệ rộng và khả năng giao tiếp tốt (với người lạ thôi).
Soul cũng có quan hệ rộng, nhưng thể loại mà nó quan hệ thì thiệt làm người ta nghi ngại quá. Giống như con nhỏ mà nó hợp tác chung mở quán cơm, ban đầu nó ca con nhỏ lên mây, rằng rất giỏi, cái gì cũng biết, quen toàn những người quan trọng, làm toàn những việc lớn. Rốt cuộc, lương nó đòi hoài không trả. Bữa nó kể mình nghe chuyện anh kia làm thiết kế, xin vào làm công việc ở công ty nọ lương tháng có 4tr, làm 8 tiếng, nhưng ảnh giỏi lắm vì công việc riêng của ảnh mỗi tháng đem lại mấy chục triệu dư cho ảnh sống rồi. Mình hỏi, vậy phí mie nó 8 tiếng đi kiếm 4 tr để làm gì, nó nói: vì ảnh muốn học hỏi chị giám đốc có khiếu sale... Ảnh có đi cùng với chị ấy khi sale không - không, vì chị ấy dựa vào quan hệ rộng tìm mối quen thôi. Mình trợn mắt, vậy học cm gì?
Mình hay an ủi nó, thôi thì như mày, nghĩ người ta tốt đẹp để cuộc đời thanh thản cũng được. Nhưng hôm qua, nó đao to búa lớn chém VN, chém luôn SG, thì mình thấy ớn quá rồi...
Showing posts with label Những người xung quanh tôi. Show all posts
Showing posts with label Những người xung quanh tôi. Show all posts
6/11/2015
5/06/2015
Những người xung quanh tôi: Người có 3 cái đầu
Những người xung quanh tôi
Người có 3 cái đầu
Cửa trước nhà mình hướng ra mặt tiền đường, nhà dài và nở hậu. Cổng phía sau hướng thẳng ra một cái hẻm rộng. Ở cái hẻm này, một xóm nhỏ hình thành với đủ loại người. Loại nham hiểm cũng có, loại ác ra mặt cũng có, loại khốn nạn cũng có ... (sao toàn mấy loại xấu xa). Nhưng đặc biệt nhất là cô Silk - người có 3 cái đầu.
Cô Silk là chủ đất ở xóm trọ, nhưng cô ấy không giàu nổi, vì, theo mọi người - cô vừa ngu vừa gian nên cái gian nó lộ hết ra ngoài. Là chủ đất mà tới lúc đóng tiền điện phải chạy đi mượn tiền khắp xóm để đóng. Cô Silk đúng loại người với người thấp hơn mình thì hất mặt, với người có tí cường quyền thì thiếu điều quỳ lạy họ. Xóm có bà Ten, đồn rằng hồi xưa bả chẳng là gì cả, chỉ cưới ông Ten về đây ở, rồi từ từ lấn chiếm đất đai và giờ đã mở một đống phòng trọ cũng ở khu đó. Bà Ten - ngược lại với cô Silk, lúc nào cũng mang vẻ mặt hiền lành và ra vẻ phúc đức lắm, nhưng ai cũng biết bà siêu nham hiểm, siêu giả tạo, siêu dữ. Đến nỗi, có lần, mọi người nói đùa, bảo nhau: hẻm người ta có cái bảng "coi chừng chó dữ", hẻm mình cũng nên đề bảng "coi chừng bà già dữ".
Nhưng lần này, mình không nói về bà Ten - vì nói về bả thì phải liệt kê nguyên cái gia phả dòng tộc ra để kể luôn mấy đứa con khốn nạn siêu đẳng của bả. Lần này, mình nói về cô Silk. Đã rất nhiều lần cô Silk thiếu điều quỳ lạy bà Ten và đám con của bả, không phải để thờ phụng nể nang gì, mà là cô sợ són ra quần mỗi lần bọn ngang ngược đi qua đi lại bày trò đặt cái chậu bông ở đây ở kia (vì theo thời gian, chậu bông để đâu thì đất của bọn họ kéo đến đó). Cô Silk làm gì cũng chạy đi xin phép họ, dù là đất của cổ. Nhưng cô Silk không đáng tội nghiệp chút nào, vì cổ đi ức hiếp những người mà cổ cho là không-cùng-đẳng-cấp với cổ. Chẳng hạn như, bữa kia cổ cần móc cái cống trước nhà, cổ bèn nhờ anh hốt rác vô hốt, ảnh nói nhận 300k, cổ ok rồi. Ảnh chở vợ và chạy xe ba gác vô định hốt thì cổ lật lọng, bảo sao hôm trước anh nói 200k mà giờ đòi 300k (!!), ảnh tức quá, cãi không lại nên không thèm móc cống nữa, lái xe đi thẳng. Mấy hôm sau, cổ phải thuê mấy người lạ nào đó lại móc cống, mà họ bảo rằng họ chỉ dọn cái mớ rác phía trên thôi nha chứ không hút đâu, mưa mà xuống thì nước vẫn sẽ ngập lên bình thường đó, và giá là 300k. Mọi người cười vang, của đáng tội...
Anh hàng xóm qua tán dóc lúc móc cống, nói: chắc do anh đổ rác chở vợ theo, cổ mất hứng nên xù, còn mấy anh này đi một mình, cổ hứng chí đứng xem mà còn giảng đạo cho họ nữa kìa. Mình cười vang, nghĩ tới cái hôm ông chú mình từ bên Mỹ về. Vốn cô Silk và ông chú của mình hồi nhỏ chung xóm nên cũng có qua lại tí đỉnh (ông chú mình đẹp trai, giỏi tán gái, và đểu vô cùng) Cô Silk gặp ông chú của mình, bẽn lẽn mắc cỡ ra mặt, đến nỗi mình còn thấy sượng giùm cổ. Chú mình nói tiếng nào là cổ vuốt đuôi và cười phụ họa tiếng đó, rồi ào ào bảo "sao W không lưu số của Silk nè..." À, cổ trên 40 rồi, 1 chồng 1 con rồi đấy. Mẹ mình và mình nhìn nhau, ráng nín cười.
Mẹ mình không ưa cô Silk một tẹo nào. Một là vì, trời ạ, cổ trên 40 nhưng mình thề cái bản mặt của cổ mà quăng vào how-old.net chắc chắn nó ra ít nhất 60, răng thì hô, da thì sạm, mắt thì lé, tựu chung lại là xấu đau xấu đớn (dù mình đã thề không nói người khác xấu, nhưng xấu là xấu!) Thế mà cổ lúc nào cũng gọi mẹ mình là "cô" và xưng "con". Mẹ mình nói, vài bữa nữa nó gọi con là chị xưng em bây giờ. Mình cười vang. Được vậy thì tốt, mai mốt gặp mặt mình nhớ khoanh tay cúi đầu =)) Mẹ mình đang thuê cái kho vốn trên đất của cô Silk, lại lắp đồng hồ điện trong nhà nên cô Silk cũng thường chạy qua xem, có lần, không biết hứng chí vụ gì, cô Silk đứng tuyên bố oang oang (nguyên văn): "Chắc trên đời này không ai thông minh hơn con đâu cô, con là con phải hơn người ta một cái đầu." Mẹ mình đem chuyện này đi kể khắp làng, ai cũng cười vang, bảo, cổ là phải hơn người ta 2-3 cái đầu chứ sao lại chỉ 1 cái. Vấn đề là trong não cổ chứa cái qué gì...
Thành thử, từ đấy, mình gọi cổ là người 3 đầu.
Thiệt ra, mình biết rằng mình ếu có hiền lành vô tội gì. Và mình thừa nhận dù cô Silk vừa mê trai, vừa gian, vừa ác, lại vừa ngu, nhưng cổ chưa từng làm gì mình buồn.
Vấn đề là, có một số người, bản thân sự tồn tại của họ đã là một sai lầm của tạo hóa rồi... Hoặc giả, tạo hóa tạo họ ra, để cho những người còn lại những trận cười vang.
Cái post này nhảm quá độ.
Người có 3 cái đầu
Cửa trước nhà mình hướng ra mặt tiền đường, nhà dài và nở hậu. Cổng phía sau hướng thẳng ra một cái hẻm rộng. Ở cái hẻm này, một xóm nhỏ hình thành với đủ loại người. Loại nham hiểm cũng có, loại ác ra mặt cũng có, loại khốn nạn cũng có ... (sao toàn mấy loại xấu xa). Nhưng đặc biệt nhất là cô Silk - người có 3 cái đầu.
Cô Silk là chủ đất ở xóm trọ, nhưng cô ấy không giàu nổi, vì, theo mọi người - cô vừa ngu vừa gian nên cái gian nó lộ hết ra ngoài. Là chủ đất mà tới lúc đóng tiền điện phải chạy đi mượn tiền khắp xóm để đóng. Cô Silk đúng loại người với người thấp hơn mình thì hất mặt, với người có tí cường quyền thì thiếu điều quỳ lạy họ. Xóm có bà Ten, đồn rằng hồi xưa bả chẳng là gì cả, chỉ cưới ông Ten về đây ở, rồi từ từ lấn chiếm đất đai và giờ đã mở một đống phòng trọ cũng ở khu đó. Bà Ten - ngược lại với cô Silk, lúc nào cũng mang vẻ mặt hiền lành và ra vẻ phúc đức lắm, nhưng ai cũng biết bà siêu nham hiểm, siêu giả tạo, siêu dữ. Đến nỗi, có lần, mọi người nói đùa, bảo nhau: hẻm người ta có cái bảng "coi chừng chó dữ", hẻm mình cũng nên đề bảng "coi chừng bà già dữ".
Nhưng lần này, mình không nói về bà Ten - vì nói về bả thì phải liệt kê nguyên cái gia phả dòng tộc ra để kể luôn mấy đứa con khốn nạn siêu đẳng của bả. Lần này, mình nói về cô Silk. Đã rất nhiều lần cô Silk thiếu điều quỳ lạy bà Ten và đám con của bả, không phải để thờ phụng nể nang gì, mà là cô sợ són ra quần mỗi lần bọn ngang ngược đi qua đi lại bày trò đặt cái chậu bông ở đây ở kia (vì theo thời gian, chậu bông để đâu thì đất của bọn họ kéo đến đó). Cô Silk làm gì cũng chạy đi xin phép họ, dù là đất của cổ. Nhưng cô Silk không đáng tội nghiệp chút nào, vì cổ đi ức hiếp những người mà cổ cho là không-cùng-đẳng-cấp với cổ. Chẳng hạn như, bữa kia cổ cần móc cái cống trước nhà, cổ bèn nhờ anh hốt rác vô hốt, ảnh nói nhận 300k, cổ ok rồi. Ảnh chở vợ và chạy xe ba gác vô định hốt thì cổ lật lọng, bảo sao hôm trước anh nói 200k mà giờ đòi 300k (!!), ảnh tức quá, cãi không lại nên không thèm móc cống nữa, lái xe đi thẳng. Mấy hôm sau, cổ phải thuê mấy người lạ nào đó lại móc cống, mà họ bảo rằng họ chỉ dọn cái mớ rác phía trên thôi nha chứ không hút đâu, mưa mà xuống thì nước vẫn sẽ ngập lên bình thường đó, và giá là 300k. Mọi người cười vang, của đáng tội...
Anh hàng xóm qua tán dóc lúc móc cống, nói: chắc do anh đổ rác chở vợ theo, cổ mất hứng nên xù, còn mấy anh này đi một mình, cổ hứng chí đứng xem mà còn giảng đạo cho họ nữa kìa. Mình cười vang, nghĩ tới cái hôm ông chú mình từ bên Mỹ về. Vốn cô Silk và ông chú của mình hồi nhỏ chung xóm nên cũng có qua lại tí đỉnh (ông chú mình đẹp trai, giỏi tán gái, và đểu vô cùng) Cô Silk gặp ông chú của mình, bẽn lẽn mắc cỡ ra mặt, đến nỗi mình còn thấy sượng giùm cổ. Chú mình nói tiếng nào là cổ vuốt đuôi và cười phụ họa tiếng đó, rồi ào ào bảo "sao W không lưu số của Silk nè..." À, cổ trên 40 rồi, 1 chồng 1 con rồi đấy. Mẹ mình và mình nhìn nhau, ráng nín cười.
Mẹ mình không ưa cô Silk một tẹo nào. Một là vì, trời ạ, cổ trên 40 nhưng mình thề cái bản mặt của cổ mà quăng vào how-old.net chắc chắn nó ra ít nhất 60, răng thì hô, da thì sạm, mắt thì lé, tựu chung lại là xấu đau xấu đớn (dù mình đã thề không nói người khác xấu, nhưng xấu là xấu!) Thế mà cổ lúc nào cũng gọi mẹ mình là "cô" và xưng "con". Mẹ mình nói, vài bữa nữa nó gọi con là chị xưng em bây giờ. Mình cười vang. Được vậy thì tốt, mai mốt gặp mặt mình nhớ khoanh tay cúi đầu =)) Mẹ mình đang thuê cái kho vốn trên đất của cô Silk, lại lắp đồng hồ điện trong nhà nên cô Silk cũng thường chạy qua xem, có lần, không biết hứng chí vụ gì, cô Silk đứng tuyên bố oang oang (nguyên văn): "Chắc trên đời này không ai thông minh hơn con đâu cô, con là con phải hơn người ta một cái đầu." Mẹ mình đem chuyện này đi kể khắp làng, ai cũng cười vang, bảo, cổ là phải hơn người ta 2-3 cái đầu chứ sao lại chỉ 1 cái. Vấn đề là trong não cổ chứa cái qué gì...
Thành thử, từ đấy, mình gọi cổ là người 3 đầu.
Thiệt ra, mình biết rằng mình ếu có hiền lành vô tội gì. Và mình thừa nhận dù cô Silk vừa mê trai, vừa gian, vừa ác, lại vừa ngu, nhưng cổ chưa từng làm gì mình buồn.
Vấn đề là, có một số người, bản thân sự tồn tại của họ đã là một sai lầm của tạo hóa rồi... Hoặc giả, tạo hóa tạo họ ra, để cho những người còn lại những trận cười vang.
Cái post này nhảm quá độ.
1/20/2015
Những người xung quanh tôi: người bạn không biết tên
Những người xung quanh tôi
Lần này kể chuyện về một người mà đến cái tên mình cũng không biết: anh giữ xe ở nhà sách Lạc Xuân, đối diện chợ Gò Vấp.
Anh ấy còn trẻ, nhưng nhìn mặt thì có vẻ mình nên gọi bằng anh.
Nhà sách có một quy định bất thành văn là nếu bạn gửi xe để đi vào nhà sách thì bạn không mất phí, còn nếu bạn đi đâu đó khác nhà sách thì bạn hãy tự giác đưa tiền cho người giữ xe đi. Có một dạo, vì vấn nạn người gửi xe đi chỗ khác quá nhiều, nên những người thực sự muốn đi vào nhà sách không có chỗ gửi, nhà sách cấm nhận giữ xe cho những người không đi vào nhà sách. Nhưng rồi, chuyện cũng đâu vào đó, hễ người ta muốn phạm luật thì có 1000 cách để người ta phạm luật, ví dụ như gửi xe xong đi vào nhà sách đúng 1 vòng rồi quay ra đi chợ, hoặc đi chợ xong đi vào nhà sách đi 1 vòng rồi lấy xe ra về... Thêm nữa, là dạo này nhà sách ế. Bữa chở con Soul đi ăn kem, nó nhìn nhà sách Phan Đăng Lưu đóng cửa, cảm thán: trời, một thời tuổi thơ của tao.
Chịu thôi. Giờ Vinabook, Tiki, Lazada, vân vân vũ vũ, giảm giá ít nhất là 10%, còn tặng kèm đủ thứ, lại giao đến tận nhà, người mua đâu có quởn mà vô nhà sách mua nguyên giá. Nhà cung cấp đánh nhau, người có lợi cuối cùng là khách hàng. Lợi nhất là mấy đứa thích đi coi cọp, giờ không ai muốn/dám đuổi, ít nhất nhà sách cũng còn tí hơi người.
Mình lang bang quá rồi.
Mình cũng thường ghé Lạc Xuân. Lý do thì chỉ có 2: một là mua sổ/bút/thước, hai là coi cọp mấy cuốn sách - coi chừng 5 trang xem văn phong viết/dịch thế nào, nếu ok thì chụp lại cái bìa, về nhà lên Tiki order. Lại lang bang. Thường thì chủ nhật, mình chở mẹ lên chợ, hay gửi xe ở nhà sách, vì ở đấy vừa an toàn, rộng rãi, mà anh giữ xe lại sẵn sàng đẩy ra đẩy vô cho mẹ con mình, lại chỉ cần băng qua đường là tới chợ. Giá lại rẻ, chỉ có 3k. Muôn thủa 3k, chỗ trong chợ thì hẳn 5k mà lại còn bị hối thúc, xua đuổi.
Mình để ý mấy lần. Anh ấy luôn ưu tiên cho mẹ con mình. Luôn luôn. Hoặc là anh ấy sẽ dẫn xe cho mẹ con mình trước, hoặc là anh ấy sẽ dựng xe cho mẹ con mình ở chỗ nào đấy cực kỳ tiện lợi. Lần gần đây nhất, mình nhìn quanh quất trong bãi giữ xe, chẳng thấy xe đâu, nhìn sang cái hẻm vắng kế bên, xe mình đang đậu chễm chệ mình nó ở vị trí siêu thoáng, thế là mình và mẹ có một đống thời gian để quấn đồ đội nón các thể loại mà không sợ phiền ai. Anh ấy không bao giờ cáu gắt, chẳng bao giờ hối thúc người gửi xe phải dẫn đi nhanh nhanh tránh đường cho người khác. Mỗi lần nhác thấy bóng dáng mẹ con mình đang băng qua đường kết thúc chuyến đi chợ sáng, anh ấy lại dẫn xe ra để trước, không cần đợi mình chìa cái thẻ đòi xe. Ảnh nhớ mình đi chiếc xe nào.
Hoặc xe mình hơi bị nổi. Màu xanh. Hoặc mẹ mình hơi bị đẹp. Là mẹ mình, không phải mình. Mình không đẹp. Hồi trước có lần đi uống cafe với con bạn, ông giữ xe mặt mũi già chát, kêu con Fu là em, kêu mình là chị. Rồi gần đây thì vô tình phát hiện ra sếp cũ cho mình 5đ nhan sắc. Đệt! Có những người họ sẵn sàng tổn thương người khác một cách không hề ngại ngần. Có thể họ vô tâm, nhưng phần lớn là bản thân họ đã từng bị tổn thương quá nặng nên họ cho rằng thế giới này nợ họ, rằng họ có quyền làm tổn thương người khác, chỉ để chứng minh một điều là mình cũng đâu thua ai.
Quay lại anh giữ xe. Anh ấy rất ít nói, và mình còn thấy anh ấy hơi ngại trong khoản đòi tiền giữ xe. Thường là mẹ con mình quý anh ấy, mẹ lúc nào cũng đưa hơn một tí, có hôm đưa hẳn 5-10k, giá chỉ bằng tờ vé số, đổi lại được dịch vụ thượng đẳng thì thấy rất đáng. Còn với ai cố tình quên đưa tiền gửi, anh cũng im im đi luôn. Chỉ có ông bác già đồng nghiệp lên tiếng đòi. Bữa còn mỗi 2k và 50k, anh lấy 2k không ngại ngần, không chèo kéo. Lần sau, mẹ cho hẳn 10k.
Anh ấy làm mình nhớ tới anh bán bún tươi ở mặt tiền chợ. Chuyện là, hồi xưa có 2 sạp bún kế nhau, một sạp thì chị kia bán, già thôi chớ lại còn khó tính, bán hàng mà mặt mũi sưng sỉa, không đến nổi đuổi khách nhưng chẳng thân thiện tẹo nào. Ngay kế bên là sạp của anh bán bún, cười suốt ngày, gặp ai cũng cười cũng giỡn, khách mua nửa ký bún cũng cảm ơn vui vẻ. Thế là, TẤT CẢ mọi người đều xúm vào mua của anh bán bún. TẤT CẢ. Ý mình là, thậm chí bên anh bán bún rất đông người, đông đến nỗi chờ đợi tới lượt mua thì người ta cũng sẵn sàng xếp hàng chờ, vì ảnh vừa bán vừa cười, còn sạp kế bên, chị già ế đến mức mở miệng chào hàng người ta cũng làm lơ. Thế là, chị già nghĩ chắc mấy người đi chợ mê trai, chị già kêu chồng ra bán. Chồng chị ấy cũng thức thời, ra bán cũng cố gắng vui vẻ với khách hàng. Giờ thì cũng đỡ, ý mình là, nếu bên anh bán bún đông quá, người ta cũng miễn cưỡng mua ở chỗ anh chồng chị già cho nhanh, chứ không như hồi xưa kì thị ra mặt. Nhưng đấy là trường hợp đông người thôi, chứ ế thì chắc chắn là mua bên anh bán bún rồi.
Đấy là, dịch vụ khách hàng thượng đẳng ở một sạp bún bèo nhèo.
Kết luận cho nhanh để còn đi ăn cơm chứ cứ đi lang bang từ tiệm giữ xe tới tiệm bán bún một cách không kiểm soát thế này thì nguy quá.
Không ai có thể vả vô một gương mặt đang tươi cười được. Chưa chắc anh giữ xe biết những hành động nhỏ của ảnh lại có ý nghĩa lớn với mình như vậy. Con gái chạy ra đường thì phiền phức lắm, nào đội mũ đeo bao tay khẩu trang mắt kính quấn khăn mang vớ... Và mình lại sợ phiền người khác nếu quá trình đó của mình ảnh hưởng làm người khác phải chờ đợi. Bởi vậy, khi ảnh dắt xe cho mình đến nơi thông thoáng, khi ảnh không bao giờ hối thúc mình, ý nghĩa nhiều hơn là một người giữ xe bình thường.
Thậm chí, có thể tính là, một người bạn.
Lần này kể chuyện về một người mà đến cái tên mình cũng không biết: anh giữ xe ở nhà sách Lạc Xuân, đối diện chợ Gò Vấp.
Anh ấy còn trẻ, nhưng nhìn mặt thì có vẻ mình nên gọi bằng anh.
Nhà sách có một quy định bất thành văn là nếu bạn gửi xe để đi vào nhà sách thì bạn không mất phí, còn nếu bạn đi đâu đó khác nhà sách thì bạn hãy tự giác đưa tiền cho người giữ xe đi. Có một dạo, vì vấn nạn người gửi xe đi chỗ khác quá nhiều, nên những người thực sự muốn đi vào nhà sách không có chỗ gửi, nhà sách cấm nhận giữ xe cho những người không đi vào nhà sách. Nhưng rồi, chuyện cũng đâu vào đó, hễ người ta muốn phạm luật thì có 1000 cách để người ta phạm luật, ví dụ như gửi xe xong đi vào nhà sách đúng 1 vòng rồi quay ra đi chợ, hoặc đi chợ xong đi vào nhà sách đi 1 vòng rồi lấy xe ra về... Thêm nữa, là dạo này nhà sách ế. Bữa chở con Soul đi ăn kem, nó nhìn nhà sách Phan Đăng Lưu đóng cửa, cảm thán: trời, một thời tuổi thơ của tao.
Chịu thôi. Giờ Vinabook, Tiki, Lazada, vân vân vũ vũ, giảm giá ít nhất là 10%, còn tặng kèm đủ thứ, lại giao đến tận nhà, người mua đâu có quởn mà vô nhà sách mua nguyên giá. Nhà cung cấp đánh nhau, người có lợi cuối cùng là khách hàng. Lợi nhất là mấy đứa thích đi coi cọp, giờ không ai muốn/dám đuổi, ít nhất nhà sách cũng còn tí hơi người.
Mình lang bang quá rồi.
Mình cũng thường ghé Lạc Xuân. Lý do thì chỉ có 2: một là mua sổ/bút/thước, hai là coi cọp mấy cuốn sách - coi chừng 5 trang xem văn phong viết/dịch thế nào, nếu ok thì chụp lại cái bìa, về nhà lên Tiki order. Lại lang bang. Thường thì chủ nhật, mình chở mẹ lên chợ, hay gửi xe ở nhà sách, vì ở đấy vừa an toàn, rộng rãi, mà anh giữ xe lại sẵn sàng đẩy ra đẩy vô cho mẹ con mình, lại chỉ cần băng qua đường là tới chợ. Giá lại rẻ, chỉ có 3k. Muôn thủa 3k, chỗ trong chợ thì hẳn 5k mà lại còn bị hối thúc, xua đuổi.
Mình để ý mấy lần. Anh ấy luôn ưu tiên cho mẹ con mình. Luôn luôn. Hoặc là anh ấy sẽ dẫn xe cho mẹ con mình trước, hoặc là anh ấy sẽ dựng xe cho mẹ con mình ở chỗ nào đấy cực kỳ tiện lợi. Lần gần đây nhất, mình nhìn quanh quất trong bãi giữ xe, chẳng thấy xe đâu, nhìn sang cái hẻm vắng kế bên, xe mình đang đậu chễm chệ mình nó ở vị trí siêu thoáng, thế là mình và mẹ có một đống thời gian để quấn đồ đội nón các thể loại mà không sợ phiền ai. Anh ấy không bao giờ cáu gắt, chẳng bao giờ hối thúc người gửi xe phải dẫn đi nhanh nhanh tránh đường cho người khác. Mỗi lần nhác thấy bóng dáng mẹ con mình đang băng qua đường kết thúc chuyến đi chợ sáng, anh ấy lại dẫn xe ra để trước, không cần đợi mình chìa cái thẻ đòi xe. Ảnh nhớ mình đi chiếc xe nào.
Hoặc xe mình hơi bị nổi. Màu xanh. Hoặc mẹ mình hơi bị đẹp. Là mẹ mình, không phải mình. Mình không đẹp. Hồi trước có lần đi uống cafe với con bạn, ông giữ xe mặt mũi già chát, kêu con Fu là em, kêu mình là chị. Rồi gần đây thì vô tình phát hiện ra sếp cũ cho mình 5đ nhan sắc. Đệt! Có những người họ sẵn sàng tổn thương người khác một cách không hề ngại ngần. Có thể họ vô tâm, nhưng phần lớn là bản thân họ đã từng bị tổn thương quá nặng nên họ cho rằng thế giới này nợ họ, rằng họ có quyền làm tổn thương người khác, chỉ để chứng minh một điều là mình cũng đâu thua ai.
Quay lại anh giữ xe. Anh ấy rất ít nói, và mình còn thấy anh ấy hơi ngại trong khoản đòi tiền giữ xe. Thường là mẹ con mình quý anh ấy, mẹ lúc nào cũng đưa hơn một tí, có hôm đưa hẳn 5-10k, giá chỉ bằng tờ vé số, đổi lại được dịch vụ thượng đẳng thì thấy rất đáng. Còn với ai cố tình quên đưa tiền gửi, anh cũng im im đi luôn. Chỉ có ông bác già đồng nghiệp lên tiếng đòi. Bữa còn mỗi 2k và 50k, anh lấy 2k không ngại ngần, không chèo kéo. Lần sau, mẹ cho hẳn 10k.
Anh ấy làm mình nhớ tới anh bán bún tươi ở mặt tiền chợ. Chuyện là, hồi xưa có 2 sạp bún kế nhau, một sạp thì chị kia bán, già thôi chớ lại còn khó tính, bán hàng mà mặt mũi sưng sỉa, không đến nổi đuổi khách nhưng chẳng thân thiện tẹo nào. Ngay kế bên là sạp của anh bán bún, cười suốt ngày, gặp ai cũng cười cũng giỡn, khách mua nửa ký bún cũng cảm ơn vui vẻ. Thế là, TẤT CẢ mọi người đều xúm vào mua của anh bán bún. TẤT CẢ. Ý mình là, thậm chí bên anh bán bún rất đông người, đông đến nỗi chờ đợi tới lượt mua thì người ta cũng sẵn sàng xếp hàng chờ, vì ảnh vừa bán vừa cười, còn sạp kế bên, chị già ế đến mức mở miệng chào hàng người ta cũng làm lơ. Thế là, chị già nghĩ chắc mấy người đi chợ mê trai, chị già kêu chồng ra bán. Chồng chị ấy cũng thức thời, ra bán cũng cố gắng vui vẻ với khách hàng. Giờ thì cũng đỡ, ý mình là, nếu bên anh bán bún đông quá, người ta cũng miễn cưỡng mua ở chỗ anh chồng chị già cho nhanh, chứ không như hồi xưa kì thị ra mặt. Nhưng đấy là trường hợp đông người thôi, chứ ế thì chắc chắn là mua bên anh bán bún rồi.
Đấy là, dịch vụ khách hàng thượng đẳng ở một sạp bún bèo nhèo.
Kết luận cho nhanh để còn đi ăn cơm chứ cứ đi lang bang từ tiệm giữ xe tới tiệm bán bún một cách không kiểm soát thế này thì nguy quá.
Không ai có thể vả vô một gương mặt đang tươi cười được. Chưa chắc anh giữ xe biết những hành động nhỏ của ảnh lại có ý nghĩa lớn với mình như vậy. Con gái chạy ra đường thì phiền phức lắm, nào đội mũ đeo bao tay khẩu trang mắt kính quấn khăn mang vớ... Và mình lại sợ phiền người khác nếu quá trình đó của mình ảnh hưởng làm người khác phải chờ đợi. Bởi vậy, khi ảnh dắt xe cho mình đến nơi thông thoáng, khi ảnh không bao giờ hối thúc mình, ý nghĩa nhiều hơn là một người giữ xe bình thường.
Thậm chí, có thể tính là, một người bạn.
1/09/2015
Những người xung quanh tôi: cuộc đời không hường phấn
Nhân tiện đang hứng.
Chiều nay mình thực sự có cảm giác là phải chịu đựng câu chuyện của con Fu. Mình thề, nếu không nể cái tình bạn 10 năm, và vì nó là bạn thân mình, thì mình đã cắp đít đi về rồi. Trong cuộc đời của nó, hiện tại - theo lời nó kể - là có 3,5 người đàn ông đang vây quanh.
Nó thương anh Sea. Nhưng vì giới tính khác nhau thì làm sao mà yêu nhau, nên anh Sea không thương nó*. Nhưng nó thương anh Sea thật. Dù nó có thói quen làm lố và áp đặt chủ quyền lên mọi thứ mà nó nghĩ là của nó, nhưng mình thấy, nó thiệt tình tội nghiệp trong tình cảm vô vọng này. Chiều nay ngồi với mình, có lẽ ly matcha làm nó hăng máu, nó tỏ tình lần thứ 4 với ảnh, và ảnh từ chối nó lần thứ 4, nhẹ nhàng, dứt khoát nhưng cũng đầy tôn trọng. Mình biết nó buồn.
Đối với anh Peace, nó nghĩ đó là người mà nó muốn tiến tới hôn nhân. À nhân đây, một người để yêu và một người để cưới khác nhau lắm (cô Yuu bảo: cần 3 người, 1 người friendzone forever, 1 người để yêu, 1 người để cưới). Nó cũng công nhận là: anh Peace có đủ tiêu chuẩn để cưới làm rạng mặt gia đình: anh ấy đẹp trai vừa phải, có nghề nghiệp ổn định vừa phải, và có gia thế vừa phải, có nhà riêng, và đủ tiền chơi mô tô. Nhưng anh Peace có vẻ lợi dụng nó nhiều hơn thương nó. Ảnh lợi dụng đặc điểm nghề nghiệp của nó, và lợi dụng cả mối quan hệ rộng rãi của nó. Và trên hết, con bé cũng xinh. Của đáng tội, nồi nào úp vung nấy. Cho tới bây giờ, đã ít nhất 3 lần nó nói: tao phải hỏi cho ra lẽ, cái mối quan hệ này là gì, để còn tính đường đi tiếp chứ. Nhưng quan hệ thì vẫn cứ mập mờ như vậy. Mình nghĩ khả năng cho mối quan hệ này là 50/50, nhưng mình cũng nghĩ, giả dụ thực sự kết quả ở 50% tốt đẹp, thì nó cũng không thể hạnh phúc với anh Peace vì kiểu tình cảm này giống cái bong bóng, anh ấy tự mãn trẻ con - và lúc nào cũng nghĩ mình xứng đáng có thứ tốt hơn thứ mình đang có.
Ngoài ra, thì còn anh K. Anh K mới xuất hiện. Anh K có vẻ thích nó, còn nó thì say nắng anh K. Nhưng nó không yêu anh K đâu vì chưa gì hết nó đã thấy toàn khuyết điểm của ảnh. Nó còn nói: anh Peace hơn anh K ở chỗ anh Peace có nhà cửa rồi, còn anh K dân tỉnh lên... Nó bỏ lửng câu nói, nhưng mình biết, một đặc điểm đó thôi cũng đủ để nó chẳng cho anh K vào tầm ngắm rồi.
Fu có thói quen giấu nhẹm mọi thứ xấu xí, và chỉ trưng ra những thứ tốt đẹp quanh nó. Nhiều lần, qua lời kể vô tình của nó, mình biết rằng công việc của nó nhiều khó khăn hơn là nó thể hiện, rằng những người xung quanh nó chẳng tốt đẹp như nó hay kể, hoặc là - nó chắc chắn không ngây thơ vô tội thật lòng thật dạ như cái cách nó hay diễn đạt mọi câu chuyện. Nhưng, cuối cùng thì mình vẫn thấy thương nó. Nó là đứa đã dạy mình (nó không nhận ra đâu) rằng cuộc đời đích thị là một cái boomerang, mình ném đi, nó sẽ quay lại đập thẳng vô mặt mình.
Hồi xưa, có lần Soul và Fu cùng thích một anh. Anh đó - trong mắt mình và NY - là đồ tồi tệ nhất trong những đồ tồi tệ trên đời này. Soul đã có bạn trai nên có vẻ Fu "có lý" hơn trong chuyện tình này. Lúc đó mình hay gặp Fu, Fu bảo con Soul xàm xí quá, nó đã có bạn trai (sắp cưới) mà còn đua đòi đu bám theo ảnh làm cái gì, đã vậy, mỗi lần thấy Fu và ảnh, Soul lại tỏ ra rất tang thương thảm thiết. Mình gặp Soul thì nó nói: con Fu nó thừa biết tao thích ảnh, vậy mà mỗi lần nó gặp ảnh trước mặt tao, nó lại tỏ ra vô cùng nhõng nhẽo bắt ảnh chiều nó, rồi Fu cứ kể đi kể lại mấy chuyện ảnh đã chiều nó như thế nào trước mặt Soul. Soul không chịu nổi nên bỏ đi, vậy mà nó cứ bám riết theo để kể.
Kết quả chuyện tình, thì ảnh chẳng êu ai và chẳng ai êu ảnh (như tất cả mọi chuyện tình tay ba kiểu giống vậy trên thế gian này). Bây giờ, thì thi thoảng ảnh vẫn đi cafe với con Soul dưới một cái dạng mà mình cho là vớ vẩn nhảm nhí rẻ tiền gian dối đạo đức giả nhất trên đời: anh em (gái) kết nghĩa. Ảnh hay kể cho nó nghe là có 3 đứa con gái đang lao đầu như thiêu thân để làm bạn gái ảnh và ảnh đang chăn cả 3 con. Con Soul vốn cả tin, nó tin tất tần tật những điều ảnh kể: rằng vì ảnh hot boy nên nhiều gái tình nguyện nấu cơm bón cháo làm ấm giường. Mình thì cười hề hề xem như creepy pasta coi giải trí. Mấu chốt là ở chỗ, ảnh cũng chẳng thành đôi với con Fu - mặc dù theo lời nó kể thì ảnh săn đón chiều chuộng nó v~ chưởng. Con Soul cười khẩy, bảo: nó đâu có kể rằng nó đã quỵ lụy ra sao, mày không biết nó đã giở ra biết bao nhiêu thủ đoạn đâu, nào là tặng ảnh một cái cây bảo tình tứ bảo "anh hãy chăm sóc nó, và mỗi lần tưới nước thì phải nhớ đến em", rằng cái việc mà ảnh sẵn sàng đợi nó nhậu với công ty đến 9 giờ đêm để chở nó về (-lời Fu-) thực ra là do nó cố tình gài ảnh: nó đã cố ý để xe ở nhà, và nài nỉ ảnh hãy chở nó về nếu không thì nó sẽ qua đêm luôn (-lời Soul-).
Mình biết, nó không tốt đẹp, và cuộc sống của nó không tốt đẹp như nó hay kể. Nhưng gồng mình lên mà sống như vậy thì khó lắm. Thà là tỉ phú giả dạng ăn mày, đừng là ăn mày giả dạng tỉ phú. Bởi vì, at the end of the day, bạn về nhà của bạn, không phải sống ngoài đường, nên cái nhà, cần đẹp hơn cái thứ mà bạn trưng ra cho người ta thấy.
À, mình quên mất phần 0,5 người đàn ông. Đó là anh Thailand. Chỉ có 0,5 bởi vì nó không nghĩ là nó sẽ tiến tới bất kỳ một cái zone nào với ảnh, mà ảnh thì cũng chẳng tiến tới một cái zone nào với nó. Nhưng, kỳ lạ thay, 2 người vẫn đều đặn nhắn tin cho nhau.
-Hết-
*Trong trường hợp bạn không hiểu, thì ảnh thuộc trường phái chỉ yêu những người giống mình: đặc biệt là giống về khoản giới tính.
Chiều nay mình thực sự có cảm giác là phải chịu đựng câu chuyện của con Fu. Mình thề, nếu không nể cái tình bạn 10 năm, và vì nó là bạn thân mình, thì mình đã cắp đít đi về rồi. Trong cuộc đời của nó, hiện tại - theo lời nó kể - là có 3,5 người đàn ông đang vây quanh.
Nó thương anh Sea. Nhưng vì giới tính khác nhau thì làm sao mà yêu nhau, nên anh Sea không thương nó*. Nhưng nó thương anh Sea thật. Dù nó có thói quen làm lố và áp đặt chủ quyền lên mọi thứ mà nó nghĩ là của nó, nhưng mình thấy, nó thiệt tình tội nghiệp trong tình cảm vô vọng này. Chiều nay ngồi với mình, có lẽ ly matcha làm nó hăng máu, nó tỏ tình lần thứ 4 với ảnh, và ảnh từ chối nó lần thứ 4, nhẹ nhàng, dứt khoát nhưng cũng đầy tôn trọng. Mình biết nó buồn.
Đối với anh Peace, nó nghĩ đó là người mà nó muốn tiến tới hôn nhân. À nhân đây, một người để yêu và một người để cưới khác nhau lắm (cô Yuu bảo: cần 3 người, 1 người friendzone forever, 1 người để yêu, 1 người để cưới). Nó cũng công nhận là: anh Peace có đủ tiêu chuẩn để cưới làm rạng mặt gia đình: anh ấy đẹp trai vừa phải, có nghề nghiệp ổn định vừa phải, và có gia thế vừa phải, có nhà riêng, và đủ tiền chơi mô tô. Nhưng anh Peace có vẻ lợi dụng nó nhiều hơn thương nó. Ảnh lợi dụng đặc điểm nghề nghiệp của nó, và lợi dụng cả mối quan hệ rộng rãi của nó. Và trên hết, con bé cũng xinh. Của đáng tội, nồi nào úp vung nấy. Cho tới bây giờ, đã ít nhất 3 lần nó nói: tao phải hỏi cho ra lẽ, cái mối quan hệ này là gì, để còn tính đường đi tiếp chứ. Nhưng quan hệ thì vẫn cứ mập mờ như vậy. Mình nghĩ khả năng cho mối quan hệ này là 50/50, nhưng mình cũng nghĩ, giả dụ thực sự kết quả ở 50% tốt đẹp, thì nó cũng không thể hạnh phúc với anh Peace vì kiểu tình cảm này giống cái bong bóng, anh ấy tự mãn trẻ con - và lúc nào cũng nghĩ mình xứng đáng có thứ tốt hơn thứ mình đang có.
Ngoài ra, thì còn anh K. Anh K mới xuất hiện. Anh K có vẻ thích nó, còn nó thì say nắng anh K. Nhưng nó không yêu anh K đâu vì chưa gì hết nó đã thấy toàn khuyết điểm của ảnh. Nó còn nói: anh Peace hơn anh K ở chỗ anh Peace có nhà cửa rồi, còn anh K dân tỉnh lên... Nó bỏ lửng câu nói, nhưng mình biết, một đặc điểm đó thôi cũng đủ để nó chẳng cho anh K vào tầm ngắm rồi.
Fu có thói quen giấu nhẹm mọi thứ xấu xí, và chỉ trưng ra những thứ tốt đẹp quanh nó. Nhiều lần, qua lời kể vô tình của nó, mình biết rằng công việc của nó nhiều khó khăn hơn là nó thể hiện, rằng những người xung quanh nó chẳng tốt đẹp như nó hay kể, hoặc là - nó chắc chắn không ngây thơ vô tội thật lòng thật dạ như cái cách nó hay diễn đạt mọi câu chuyện. Nhưng, cuối cùng thì mình vẫn thấy thương nó. Nó là đứa đã dạy mình (nó không nhận ra đâu) rằng cuộc đời đích thị là một cái boomerang, mình ném đi, nó sẽ quay lại đập thẳng vô mặt mình.
Hồi xưa, có lần Soul và Fu cùng thích một anh. Anh đó - trong mắt mình và NY - là đồ tồi tệ nhất trong những đồ tồi tệ trên đời này. Soul đã có bạn trai nên có vẻ Fu "có lý" hơn trong chuyện tình này. Lúc đó mình hay gặp Fu, Fu bảo con Soul xàm xí quá, nó đã có bạn trai (sắp cưới) mà còn đua đòi đu bám theo ảnh làm cái gì, đã vậy, mỗi lần thấy Fu và ảnh, Soul lại tỏ ra rất tang thương thảm thiết. Mình gặp Soul thì nó nói: con Fu nó thừa biết tao thích ảnh, vậy mà mỗi lần nó gặp ảnh trước mặt tao, nó lại tỏ ra vô cùng nhõng nhẽo bắt ảnh chiều nó, rồi Fu cứ kể đi kể lại mấy chuyện ảnh đã chiều nó như thế nào trước mặt Soul. Soul không chịu nổi nên bỏ đi, vậy mà nó cứ bám riết theo để kể.
Kết quả chuyện tình, thì ảnh chẳng êu ai và chẳng ai êu ảnh (như tất cả mọi chuyện tình tay ba kiểu giống vậy trên thế gian này). Bây giờ, thì thi thoảng ảnh vẫn đi cafe với con Soul dưới một cái dạng mà mình cho là vớ vẩn nhảm nhí rẻ tiền gian dối đạo đức giả nhất trên đời: anh em (gái) kết nghĩa. Ảnh hay kể cho nó nghe là có 3 đứa con gái đang lao đầu như thiêu thân để làm bạn gái ảnh và ảnh đang chăn cả 3 con. Con Soul vốn cả tin, nó tin tất tần tật những điều ảnh kể: rằng vì ảnh hot boy nên nhiều gái tình nguyện nấu cơm bón cháo làm ấm giường. Mình thì cười hề hề xem như creepy pasta coi giải trí. Mấu chốt là ở chỗ, ảnh cũng chẳng thành đôi với con Fu - mặc dù theo lời nó kể thì ảnh săn đón chiều chuộng nó v~ chưởng. Con Soul cười khẩy, bảo: nó đâu có kể rằng nó đã quỵ lụy ra sao, mày không biết nó đã giở ra biết bao nhiêu thủ đoạn đâu, nào là tặng ảnh một cái cây bảo tình tứ bảo "anh hãy chăm sóc nó, và mỗi lần tưới nước thì phải nhớ đến em", rằng cái việc mà ảnh sẵn sàng đợi nó nhậu với công ty đến 9 giờ đêm để chở nó về (-lời Fu-) thực ra là do nó cố tình gài ảnh: nó đã cố ý để xe ở nhà, và nài nỉ ảnh hãy chở nó về nếu không thì nó sẽ qua đêm luôn (-lời Soul-).
Mình biết, nó không tốt đẹp, và cuộc sống của nó không tốt đẹp như nó hay kể. Nhưng gồng mình lên mà sống như vậy thì khó lắm. Thà là tỉ phú giả dạng ăn mày, đừng là ăn mày giả dạng tỉ phú. Bởi vì, at the end of the day, bạn về nhà của bạn, không phải sống ngoài đường, nên cái nhà, cần đẹp hơn cái thứ mà bạn trưng ra cho người ta thấy.
À, mình quên mất phần 0,5 người đàn ông. Đó là anh Thailand. Chỉ có 0,5 bởi vì nó không nghĩ là nó sẽ tiến tới bất kỳ một cái zone nào với ảnh, mà ảnh thì cũng chẳng tiến tới một cái zone nào với nó. Nhưng, kỳ lạ thay, 2 người vẫn đều đặn nhắn tin cho nhau.
-Hết-
*Trong trường hợp bạn không hiểu, thì ảnh thuộc trường phái chỉ yêu những người giống mình: đặc biệt là giống về khoản giới tính.
Những người xung quanh tôi: cuộc đời hường phấn số 1
Kỷ niệm ngày mình tạo ra thêm 1 cái acct FB =.=||
Mình có quen một cô gái xinh xắn, tạm gọi là Tide*. Mình nói riêng và mình tin là khá nhiều người nói chung tin rằng cuộc đời cô ấy tràn ngập một màu hồng phấn đẹp đẽ xinh xắn và ngọt ngào.
Cô ấy xinh. Không phải xinh theo kiểu hoa hậu, nhưng xinh theo đúng kiểu cô bạn hàng xóm, ai nhìn vào cũng thích. Cô ấy còn rất hay cười nữa chứ. Cô ấy thích nấu ăn, hay làm bánh. Mình chia nhóm những người thích nấu ăn theo 2 kiểu: kiểu thứ nhất là luôn nấu đúng công thức, sai 1gr cũng phải làm lại. Và kiểu thứ hai: nấu hoàn toàn theo ngẫu hứng, thậm chí nấu xong quên luôn mình đã bỏ cái gì vào trong món ăn. Cô ấy là loại thứ nhất, mình - chắc chắn là loại thứ hai, ha ha ha.
Cô ấy còn là du học sinh Singapore nữa chứ. Nghĩa là, chí ít về khía cạnh ngôn ngữ, cô ấy giỏi. Cô ấy còn rất có gu ăn mặc - một phần là vì cô ấy vốn xinh rồi, mặc gì cũng xinh, nhưng phần lớn là do cô ấy có gu ăn mặc thật. Ấn tượng đầu tiên của mình về cô ấy, là cô ấy đáp trả cho câu chê "lùn" của ai đó rằng: mình vầy là vừa đẹp rồi, ai cao hơn mình là cao quá, ai lùn hơn mình là lùn quá. Ấn tượng thứ hai về cô ấy là có lần cô ấy gọi điện thoại cho bố/mẹ nhờ mua hộ hũ mứt blueberry để cô ấy làm bánh. Mình ngưỡng mộ một mà gato tới mười: mình mà làm bánh thì thể nào mẹ mình cũng mặt nặng mày nhẹ bảo "lại bày bừa đấy à" - dù mình thề là làm xong mình dọn sạch bong, không mắng là mừng chứ đừng trông chờ gì vô chuyện sẽ mua hộ hũ mứt :'(
(Mình than van về bản thân hơi nhiều rồi!!)
Cô ấy có nhiều bạn bè. Và bạn bè của cô ấy rất sang trọng quý phái: để chụp hình cưới, bạn của cô ấy mướn hẳn cả villa ở resort để cho dàn dâu phụ và thợ chụp ảnh ra vừa chơi vừa chụp. Rằng bạn cô ấy đãi tiệc cưới ở nhà hàng mà cô ấy nghĩ là mình phải đi hẳn 1 triệu mới đúng tiền. Cô ấy hay check in ở những hàng quán sang trọng. À, mà mình đề cập đến việc cô ấy biết nhảy và thích nhảy chưa? Có thể ai cũng thấy điều đó bình thường, nhưng mình thì hơi bị nể, do mình sở hữu một cơ thể có vẻ là làm bằng sắt thép... Cô ấy hiện tại đang làm ở Đại Sứ Quán, lương hướng không biết sao nhưng nghe bảo, môi trường vui vẻ lắm.
Và cuộc đời cô ấy chính thức hồng toàn tập khi cô ấy có người yêu. Người yêu cô ấy không quá cao to vạm vỡ đẹp trai nhưng dễ nhìn - nghề nghiệp ổn định - có gu - thích chụp ảnh - gia thế vững vàng. Họ hay dắt nhau đi du lịch và cô ấy được một cơ số lớn các bộ hình lung linh long lanh siêu đẹp. Cp của cô ấy chụp hẳn một bộ ảnh cho engagement, đãi ở nhà hàng sang trọng cho engagement và có concept đàng hoàng. Và - có lẽ là vô ý thôi - nhưng họ làm cho khối người ganh tị với tình yêu đẹp mượt mà như đã dùng qua camera 360 độ của họ bằng cách thi thoảng (2 ngày/lần) tung lên các thể loại hình ảnh như sau: hai người nắm tay nhau, hai người hôn nhau, hai người ngồi cạnh nhau, chàng tung ảnh nàng đã qua chỉnh sửa thêm một câu quote với nội dung đại loại "your smile is the light of my day"... À, quên nữa, lúc trước khi quen bạn trai, cô ấy đi xe số và xài blackberry, sau khi quen bạn trai, cô ấy chuyển sang xe tay ga và xài iphone 5s gold. Mình không biết quan hệ của 2 việc này là causation hay correlation, nhưng...
Mình GATO kinh dị.
Mình nói thiệt đó. Mình nghĩ chứ, sao cuộc đời của người ta đẹp v~ chưởng vậy. Gus bảo: thế giới này không phải là nhà máy sản xuất điều ước**. Satoshi cũng bảo: hạnh phúc trên thế giới này không đủ để chia cho tất cả mọi người***. Mình nhìn cô ấy rồi nhìn lại cuộc đời mình, thấy nó cứ thảm thảm thế nào.
Và ví dụ như một ngày cô ấy chia tay người yêu, thì sao nhỉ? Mình không phủ nhận là mình sẽ vui lên một tí. Niềm vui hèn mọn của một cái cốc xấu xí nhìn cái cốc đẹp đẽ nứt một đường. Mình biết, vấn đề vẫn là ở mình, cuộc đời luôn đầy hoa hồng và phân bón, vấn đề là mình chọn nhìn cái gì thôi.
À, câu chuyện đến đây là kết thúc. Không có tình tiết nào gây cấn độc đáo cả. Thường thì những câu chuyện về cuộc đời hường phấn hay kết thúc là đột nhiên nhân vật chính lộ ra khẽ nứt. Nhưng câu chuyện của mình**** không như thế, nó lửng lơ thế đấy.
Hết.
*Không, cô ấy không có bán bột giặt.
**Cuốn sách tuyệt vời nhất trong năm 2014: Khi lỗi thuộc về các vì sao
*** Cuốn sách tuyệt vời nhì trong năm 2014: Nếu gặp người ấy cho tôi gửi lời chào, mại mại là thế, mình không chịu trách nhiệm nếu trích dẫn sai
**** trong trường hợp câu chuyện của mình được gọi là một câu chuyện.
Mình có quen một cô gái xinh xắn, tạm gọi là Tide*. Mình nói riêng và mình tin là khá nhiều người nói chung tin rằng cuộc đời cô ấy tràn ngập một màu hồng phấn đẹp đẽ xinh xắn và ngọt ngào.
Cô ấy xinh. Không phải xinh theo kiểu hoa hậu, nhưng xinh theo đúng kiểu cô bạn hàng xóm, ai nhìn vào cũng thích. Cô ấy còn rất hay cười nữa chứ. Cô ấy thích nấu ăn, hay làm bánh. Mình chia nhóm những người thích nấu ăn theo 2 kiểu: kiểu thứ nhất là luôn nấu đúng công thức, sai 1gr cũng phải làm lại. Và kiểu thứ hai: nấu hoàn toàn theo ngẫu hứng, thậm chí nấu xong quên luôn mình đã bỏ cái gì vào trong món ăn. Cô ấy là loại thứ nhất, mình - chắc chắn là loại thứ hai, ha ha ha.
Cô ấy còn là du học sinh Singapore nữa chứ. Nghĩa là, chí ít về khía cạnh ngôn ngữ, cô ấy giỏi. Cô ấy còn rất có gu ăn mặc - một phần là vì cô ấy vốn xinh rồi, mặc gì cũng xinh, nhưng phần lớn là do cô ấy có gu ăn mặc thật. Ấn tượng đầu tiên của mình về cô ấy, là cô ấy đáp trả cho câu chê "lùn" của ai đó rằng: mình vầy là vừa đẹp rồi, ai cao hơn mình là cao quá, ai lùn hơn mình là lùn quá. Ấn tượng thứ hai về cô ấy là có lần cô ấy gọi điện thoại cho bố/mẹ nhờ mua hộ hũ mứt blueberry để cô ấy làm bánh. Mình ngưỡng mộ một mà gato tới mười: mình mà làm bánh thì thể nào mẹ mình cũng mặt nặng mày nhẹ bảo "lại bày bừa đấy à" - dù mình thề là làm xong mình dọn sạch bong, không mắng là mừng chứ đừng trông chờ gì vô chuyện sẽ mua hộ hũ mứt :'(
(Mình than van về bản thân hơi nhiều rồi!!)
Cô ấy có nhiều bạn bè. Và bạn bè của cô ấy rất sang trọng quý phái: để chụp hình cưới, bạn của cô ấy mướn hẳn cả villa ở resort để cho dàn dâu phụ và thợ chụp ảnh ra vừa chơi vừa chụp. Rằng bạn cô ấy đãi tiệc cưới ở nhà hàng mà cô ấy nghĩ là mình phải đi hẳn 1 triệu mới đúng tiền. Cô ấy hay check in ở những hàng quán sang trọng. À, mà mình đề cập đến việc cô ấy biết nhảy và thích nhảy chưa? Có thể ai cũng thấy điều đó bình thường, nhưng mình thì hơi bị nể, do mình sở hữu một cơ thể có vẻ là làm bằng sắt thép... Cô ấy hiện tại đang làm ở Đại Sứ Quán, lương hướng không biết sao nhưng nghe bảo, môi trường vui vẻ lắm.
Và cuộc đời cô ấy chính thức hồng toàn tập khi cô ấy có người yêu. Người yêu cô ấy không quá cao to vạm vỡ đẹp trai nhưng dễ nhìn - nghề nghiệp ổn định - có gu - thích chụp ảnh - gia thế vững vàng. Họ hay dắt nhau đi du lịch và cô ấy được một cơ số lớn các bộ hình lung linh long lanh siêu đẹp. Cp của cô ấy chụp hẳn một bộ ảnh cho engagement, đãi ở nhà hàng sang trọng cho engagement và có concept đàng hoàng. Và - có lẽ là vô ý thôi - nhưng họ làm cho khối người ganh tị với tình yêu đẹp mượt mà như đã dùng qua camera 360 độ của họ bằng cách thi thoảng (2 ngày/lần) tung lên các thể loại hình ảnh như sau: hai người nắm tay nhau, hai người hôn nhau, hai người ngồi cạnh nhau, chàng tung ảnh nàng đã qua chỉnh sửa thêm một câu quote với nội dung đại loại "your smile is the light of my day"... À, quên nữa, lúc trước khi quen bạn trai, cô ấy đi xe số và xài blackberry, sau khi quen bạn trai, cô ấy chuyển sang xe tay ga và xài iphone 5s gold. Mình không biết quan hệ của 2 việc này là causation hay correlation, nhưng...
Mình GATO kinh dị.
Mình nói thiệt đó. Mình nghĩ chứ, sao cuộc đời của người ta đẹp v~ chưởng vậy. Gus bảo: thế giới này không phải là nhà máy sản xuất điều ước**. Satoshi cũng bảo: hạnh phúc trên thế giới này không đủ để chia cho tất cả mọi người***. Mình nhìn cô ấy rồi nhìn lại cuộc đời mình, thấy nó cứ thảm thảm thế nào.
Và ví dụ như một ngày cô ấy chia tay người yêu, thì sao nhỉ? Mình không phủ nhận là mình sẽ vui lên một tí. Niềm vui hèn mọn của một cái cốc xấu xí nhìn cái cốc đẹp đẽ nứt một đường. Mình biết, vấn đề vẫn là ở mình, cuộc đời luôn đầy hoa hồng và phân bón, vấn đề là mình chọn nhìn cái gì thôi.
À, câu chuyện đến đây là kết thúc. Không có tình tiết nào gây cấn độc đáo cả. Thường thì những câu chuyện về cuộc đời hường phấn hay kết thúc là đột nhiên nhân vật chính lộ ra khẽ nứt. Nhưng câu chuyện của mình**** không như thế, nó lửng lơ thế đấy.
Hết.
*Không, cô ấy không có bán bột giặt.
**Cuốn sách tuyệt vời nhất trong năm 2014: Khi lỗi thuộc về các vì sao
*** Cuốn sách tuyệt vời nhì trong năm 2014: Nếu gặp người ấy cho tôi gửi lời chào, mại mại là thế, mình không chịu trách nhiệm nếu trích dẫn sai
**** trong trường hợp câu chuyện của mình được gọi là một câu chuyện.
Subscribe to:
Posts (Atom)
Mei. Powered by Blogger.