Showing posts with label Challenge. Show all posts
Showing posts with label Challenge. Show all posts

9/14/2022

Fasting 64h

Quyết định challenge đầu tiên của tuổi mới này là fasting 64h

Tại sao lại 64h mà không phải 48h? Là vì sau khi fasting 64h thì sẽ quay lại IF 18/6, cắt đường cắt tinh bột. Challenge bắt đầu vào 18h chiều nay 11/9/2022. 

Sẽ report từng giờ. Lấy điều này để trigger dopamine mà cố gắng suppress craving.

8:58 (đã được 15 giờ): chẳng có cảm giác gì liên quan tới fasting, chỉ là buồn ngủ vãi chè, do hôm qua ngủ không đủ chăng? Hay do ngồi nghe tiếng Pháp sắp phát khùng rồi vì nghe đ hiểu, khó vãi chè luôn ấy. Nhìn đồ ăn thấy hơi thèm, đặc biệt là cái bánh mì baguette. Thôi, bỏ đi, đằng nào cũng không có bơ để ăn kèm. Sáng nay mình đã đi đặt chai niacinamide rồi, giờ mình đi đặt thêm bơ hạnh nhân không đường nữa. Để qua thứ tư có gì ăn bánh mì với bơ hạnh nhân cho đỡ thèm. 

Hay là thôi nhỉ? Để ở nhà thì mắc công ngày nào cũng thèm ngày nào cũng ăn. 

12:10 (đã được 18 giờ): vẫn chẳng có cảm giác gì liên quan tới fasting, chỉ là hơi thèm ăn. Mới thức dậy từ yoga nidra nửa tiếng. Mình nghĩ, trong trường hợp cần distract thì mình sẽ chơi game, đọc truyện. Nhưng vẫn là nên hoàn thành goal hàng ngày trước đã. 

13:38 (đã được 19 giờ): có 1 chút đói nhẹ, nhưng uống nước vô là hết. Cộng thêm một chút cảm giác muốn poopoo. Trưa nay khi thức dậy thì mình nghĩ, ngày mai sẽ khó khăn hơn đây. 

17:25 (đã được 24 giờ): cũng không đói, bụng có sôi lên vài lần, nhưng mình - ngược lại - thích cảm giác sôi lên ấy. Vấn đề phiền phức duy nhất là dopamine thấp, glucose cũng thấp nên bải hoải không muốn làm gì. Mình nghĩ mình rõ ràng đang exagerate lên thôi, chứ cũng không có tới nỗi lắm. Tối nay mình sẽ đi ngủ sớm để trốn chạy cravings. Ngày mai sẽ khó khăn hơn. Nhưng. Cố lên nào. 

6:49 (đã được 36 giờ): vẫn không có cảm giác đói. Sáng nay muốn poopoo nhưng không poo được. Sáng tập thể dục nhằm 1 bài HIIT mệt thấy bà, hoặc giả mình đang bị fatigue thật nên tập thấy hơi mệt, mấy động tác cuối mình giảm xuống Low impact chứ nhảy hết nổi. Tập xong mình ra phòng khách ngắm bình minh 10 phút sau đó vô NGỦ. Đúng. Là NGỦ. Ngủ 40 phút, chuyện chưa từng xảy ra trong lịch sử luôn, vì mình mệt và buồn ngủ. Chiều tối qua mình chỉ có coi phim coi Youtube. Thôi thì chiều chuộng tinh thần một chút vậy. 

10:09 (đã được 40 giờ): cảm giác đói không phải thứ tồn tại liên tục mà nó chỉ tồn tại trong vòng mấy giây. Thành thử nó không quá quan trọng, thứ thực sự khó là cravings. Lần sau có fasting thì mình sẽ fast vào cuối tuần, vì lúc đó ở nhà ngủ được. Ngủ cho qua cơn thèm.

12:23 (đã được 42 giờ): cảm giác bải hoải thực sự. đã vậy, mọi người xung quanh còn ủng hộ chuyện fasting của mình bằng cách luộc thịt heo cuốn bánh tráng và ăn cháo vịt. Thứ duy nhất giữ cho mình tiếp tục fasting là nhớ tới số cân nặng đã tăng lên. Sáng nay còn 46.3 Nếu ráng nhịn thì ngày mai có thể sẽ trở về mức 45. Cố lên. 

13:14 (đã được 43 giờ): mình nghĩ là mình sẽ break fasting thôi. Mình mệt mỏi quá rồi. Mình vừa uống một ly nước muối. Mình sẽ cố kéo tới tầm 2 giờ chiều nay mình sẽ ăn thôi. Không thể nhịn được nữa. Cảm giác rất mệt rất mệt. Dù mình đã cố giữ nước rồi, nhưng cảm giác giống như bị cảm ấy. Rất mệt rất khó chịu. Tay mình run và đầu mình thì nhức. Có hơi cảm giác muốn ói nữa.

Thôi đ' chờ nữa. Mình đi ăn đây. Nãy cân là 46.10kg.

Và mình đã sụp đổ vào 43 giờ. Mình không thể tiếp tục do cảm thấy quá mệt mỏi. Mình có thể vượt qua cơn đói một cách dễ dàng (mình thích cảm giác đói nữa là đằng khác), mình - nếu cố gắng dữ dội - cũng có thể vượt qua cơn thèm. Nhưng mình không thể vượt qua cảm giác fatigue khủng khiếp. 43 giờ không ăn gì, mình cảm thấy giống như bị cảm, mũi hơi có nước - chưa tới mức sổ mũi, người uể oải khủng khiếp và brainfog trầm trọng. Mình sợ quá nên mình đi ăn. Và sau đó thì mình phải youtube thử vấn đề binge eating, vì mình đã binging thực sự, mình ăn liên tục và không ngưng mỏ được. Điều này thực sự quá đáng. Nên mình quyết định là mình phải gây dựng lại relationship với đồ ăn, healthy một chút, đừng kéo căng tâm lý quá. Trước mắt thì mình sẽ IF 8-16 từ 10 giờ sáng đến 6 giờ chiều thôi. Sau đó từ từ rút lại còn từ 11 giờ đến 5 giờ. Vậy đi. 

11/11/2014

Challenge 4

Vậy là chính thức được một tuần kể từ ngày cuối cùng mình vô kenh14.

Mình tự đặt ra challenge là trong vòng 1 tuần không đọc báo chí Việt Nam, không đọc tin tức về đời sống riêng tư của một số người nổi tiếng.

Và hôm nay, khi challenge kết thúc thành công rực rỡ, mình phát hiện ra là thiệt tình là không muốn đọc mớ tin tức trên đó tí tẹo nào. Nghe tựa là thấy ghê ghê rồi, ... Bởi vậy, facebook cũng tiện ghê, kéo qua 1 phát, đọc hết tựa, vậy là coi như đã nắm sơ sơ tình hình xã hội Việt Nam để có thể giao lưu với các bạn chẻ, kiểu như: à, HNH với C Dollars chia tay kìa, còn chi tiết như thế nào thì thôi kệ họ đi, mấy thứ mình đọc được có bao nhiêu % là sự thật đâu chớ ~


11/07/2014

Challenge 4

Challenge 4: Hễ gặp ai là phải khen người đó - thất bại thảm hại

Người duy nhất trong ngày mà mình đã khen nức nở là con Na Nu (nó về quê rồi). Vì thật sự, có vẻ thử thách này thật sự điên rồ quá. Hoặc là, khả năng khen người khác của mình còn quá sức non kém, vì mình không thể khen được ai cả, mình đã rất cố gắng để khen một tấm hình trên Facebook của chú thím mình là ồ cô chú nhìn trẻ trung quá.

Nói tóm lại là mình không khen được. Kiểu như bà hàng xóm của mình qua chơi, mình nhìn từ trên xuống dưới không biết mở lời khen như thế nào cho không quá khập khiễng. Bà ấy vừa làm việc nhà vừa nấu cơm vừa trông cháu nên không chăm chút cho bản thân mình chút nào. Không lẽ mình tới cầm tay cổ nói: cô thật là đảm đang.

Khen không khó, làm sao khen chân thành mới là khó.

Haiz.

11/06/2014

Challenge 3: Nói xin lỗi

Challenge 3: Nói xin lỗi với những người mà mình cảm thấy vô cùng có lỗi vào lúc này - done - nhưng không thỏa mãn
(À, nói thêm là thực ra mình tin là mình có lỗi với nhiều người hơn, nên mình thêm vào "vào-lúc-này" cho vấn đề hợp lý hơn 1 tí)



Loài người là một sinh vật viễn thị. (*)

Chuyện kể rằng cách đây từ nửa năm đến 1 năm, mình dở chứng thích than khóc với mọi người rằng mình ế quá, mình muốn có bồ, có ai biết người nào thì làm ơn giới thiệu cho mình với. Thế là chị cùng công ty - chị Đẹp ấy - giới thiệu cho mình một anh tên W. Mình và anh ấy chat zalo một vài bữa, và lúc ấy, bản tính xấu xa kén cá chọn canh cùng với đôi mắt ích kỷ nhỏ nhen luôn nhìn vào tính xấu của người khác của mình đã khiến não mình ngay-lập-tức từ chối anh ấy vì các lý do sau đây:

- Nhắn tin không dấu, sai trầm trọng chính tả tiếng Việt (không phải sai theo kiểu không biết chữ, mà sai theo kiểu ngôn-ngữ-teen ấy, hay "nà nà nà", thường hay thay chữ i bằng chữ j
- Gọi điện thoại cho mình toàn nói chuyện vớ vẩn kiểu: em tuổi con rắn hả, anh tuổi con chuột, con rắn ăn thịt con chuột ấy, anh sợ quá hi hi hi hi
- Thường xuyên gọi điện thoại cho mình dù chưa biết mặt chưa biết tên tuổi quê quán nhà cửa... sáng gọi hỏi "ăn sáng chưa, anh ăn sáng rồi nè hi hi hi hi", trưa cũng gọi, chiều cũng gọi, có điều, hiếm khi mình bắt máy
- Có 1 lần nửa đêm gọi điện thoại cho mình (11g - 12g đêm), mình - lúc đấy vẫn còn thức - không bắt máy, nên anh ấy nhắn tin bảo "anh đang buồn quá, em nói chuyện với anh được không", lúc đó chỉ mới đi ăn với nhau 1 lần
Mình định không nói ra điều sau đây, vì mình thực sự là một đứa quá tồi tệ, nhưng, vì nhận lỗi là phải nói thẳng hết ra, nên:
- Anh ấy làm công an phường

Nhưng ngoài ra, thì ấn tượng về lần đầu tiên gặp anh ấy hoàn toàn tốt đẹp. Anh ấy ga lăng, dễ gần, nói chuyện thật thà (không quá khéo léo và thu hút, nhưng không ba hoa lẻo mép), anh ấy rõ ràng có thiện ý muốn làm thân với mình, anh ấy còn bao mình ăn ốc và uống sinh tố dù mình nằng nặc đòi trả nửa tiền nhưng anh ấy không chịu, và mình thì không muốn giằng co quá. Lúc về anh ấy còn bảo, về đến nhà nhớ gọi cho anh ấy.

Nghiêm túc mà nói thì đến bây giờ mình cũng hoàn toàn không có ý định muốn làm thân hơn kiểu yêu đương hẹn hò gì với anh ấy, nhưng làm bạn thì có. Vì anh ấy là một người tốt. Nhưng mình đã im bặt, mình hoàn toàn phớt lờ, nhắn tin thì không trả lời, gọi điện thì không bắt máy. Đâu đó được 1 tuần thì anh ấy không gọi không nhắn nữa. Và mình mất liên lạc tới bây giờ.

Con bé trong công ty sau khi nghe mình kể chuyện đã bảo mình một câu mà mình nhớ mãi: em không thích như vậy, người ta sai chỗ nào thì phải nói rõ với người ta, chứ cứ im lặng bỏ đi như vậy thì thật là...

Thành ra, mình hối hận. Mình nghĩ mình đã gây tổn thương cho một người rồi. Cho nên, mình đã nhắn tin xin lỗi anh ấy. Nhưng anh ấy không trả lời. Có thể anh ấy đã đổi số điện thoại mà mình không biết, có thể anh ấy vẫn giữ số điện thoại và quyết định phớt lờ tin nhắn của mình, như cái cách mình đã phớt lờ tin nhắn của anh ấy. Mình thì không đủ dũng cảm để gọi luôn đâu. Cho nên, dù challenge đã hoàn thành, mình chẳng thấy có tí dopamine nào, chỉ thấy trống rỗng và buồn hiu hắt. Có những sai lầm, không thể nào vãn hồi nổi.

Người thứ hai trong danh sách là cô giáo dạy nấu ăn của mình.

Mình đã bỏ hẳn những buổi học cuối. Vì nhiều lý do, nhưng cứ đổ hết là tại vì mình quá lười đi. Mình off không lý lo không báo trước không nhắn tin không gọi điện, dù cô ấy đã gọi cho mình những 3 lần liên tục (lúc ấy không phải mình cố tình không bắt máy là vì không biết có cuộc gọi thật - nhưng dù sao thi mình đã không gọi lại). Và những buổi sau mình cũng bặt tăm.

Mình đã nhắn tin xin lỗi về sự vắng mặt đó, và cảm ơn cô ấy vì những gì cô ấy đã dạy. Mình nói chân thành. Và sau đó thì cô ấy nhắn lại cho mình, cảm ơn mình về lời chúc và nói mình rảnh thì lên chơi với lớp. Sau đó mình đi kết bạn với một số chị trong lớp mà mình có thấy facebook, họ accept mình. Và mình thấy thiệt là nhẹ nhõm.


Tóm lại, mình là một đứa bị viễn thị nặng lắm. Vì mình không hề ý thức được là mình sẽ hối hận như thế nào trong tương lai với những hành động hiện tại. Mình hành động một cách vô cùng bản năng - thấy ghét thì tránh đi, cắt đứt hoàn toàn mọi liên lạc. Gần đây mình có đọc cuốn "Nếu tôi biết được khi còn 20" của Tina Seeling, có một đoạn nói như thế này

" ... Tôi đã trao cho cậu ấy một lời chỉ dẫn duy nhất: dù làm bất cứ điều gì, tôi hy vọng sau này cậu vẫn sẽ hài lòng với quyết định của mình khi nhìn lại. ..."

Mình ngộ ra. Có lẽ, đó là lời chỉ dẫn đúng đắn nhất trong mọi tình huống. Nghĩ xa hơn một chút nữa, để xem mình trong tương lai có hối hận vì hành động hiện tại của mình hay không là một giải pháp tốt, nhưng khó. Cái gì tốt cho sức khỏe thường đắng (như là khổ qua, rau má...) cái gì hại, thì trái ngang thay, là ngọt ngào, béo ngậy và quyến rũ (kiểu như tiramisu, cheescake, creme brulee, panna cotta...) Cái mình hối hận, không phải là đã bỏ qua anh W, mà là trước khi bỏ qua không nói với ảnh rằng mình không thích ảnh ở điểm nào, vì sao mình không bắt máy khi ảnh gọi đến, có thể ảnh sẽ tổn thương, ảnh sẽ ghét mình, cảm thấy mình là đứa ích kỷ nhỏ mọn, hoặc ảnh sẽ căm thù mình luôn (hậu quả có vẻ không tốt lắm), hoặc hiếm hoi hơn, ảnh sẽ thay đổi vì mình (mình thì thấy hậu quả này còn thê thảm hơn). Nhưng chí ít, mình đã không hối hận như hiện tại (mà là một loại hối hận khác chăng?) Nói đến đây thì mình cảm thấy mình bắt đầu mâu thuẫn quá nên thôi không nói nữa.

Dù sao, mình cũng đã cố gắng xin lỗi. Do lỗi định mệnh, lỗi nhà mạng, lỗi điện thoại, hoặc là do anh ấy đã không chấp nhận lời xin lỗi của mình. Sau này, khi kể lại, câu chuyện sẽ vẫn vẹn tròn chứ không lửng lơ đoản hậu như con cá vàng nữa (đặc biệt là nó thường bơi ngửa sau khi nuôi 1 ngày).

* (Nguyễn Phương Mai - "Tôi là một con lừa" ... tác giả có 1 cách cực kỳ hay ho để mình nhớ tên của cổ, đó là có một chap, cô ấy kể rằng cô ấy bắt sinh viên nước ngoài phát âm chuẩn tên của mình, thế là tụi nó ráng rặn thành "Ngủ-yên Phú-ông Mai". Mình cảm thấy buồn cười vô đối, nhưng chính vì vậy, mình nhớ tên của cô ấy. Và "Tôi là một con lừa" là một cuốn bút ký rất rất hay kể về những cuộc hành trình và qua đó thể hiện nhân sinh quan và thế giới quan của cô ấy, chững chạc và đứng đắn, sâu sắc và cực kỳ thông minh)

11/04/2014

Challenge 2: 800 jump rope hits

Challenge 2: nhảy dây 800 cái - accomplished



Thực ra chẳng có gì nhiều để nói về việc nhảy dây này. Nếu có, thì là mình đã toan tính nhiều như thế nào trước khi nhảy. Thường mình không đếm, mà tự mặc định rằng 100 cái mình sẽ nhảy mất 45 giây. Cứ thế bình thường nhảy 500 cái, mình tốn 5 lần nhảy (và rất nhiều thời gian nghỉ giữa hiệp ^^) Cho nên, 800 cái nghĩa là nhảy như thế 8 lần.

Mình đã nghĩ rất nhiều về cách cheat: rằng thực ra - trong 45 giây mình nhảy được từ 115-120 cái lận, nên 800 cái sẽ chỉ mất của mình khoảng 6-7 lần nhảy thôi. Và rằng, lần đầu tiên đề ra challenge về thể chất thì không nên quá khắt khe với bản thân, du di một tí. Rằng, những ngày trước mình đã nhảy dư nhiều rồi, cộng vào hôm nay chắc cũng đủ để bù khoảng trống.

Nhưng cuối cùng mình nghĩ, có ai trao thưởng cho mình để hoàn thành challenge này đâu (tất nhiên trừ não mình khi nó tiết ra dopamine - chữ này mình cứ quên hoài) Mà nếu mình tự biện hộ, mình sẽ cảm thấy tội lỗi, và đương nhiên sẽ không có dopamine để xài. Cho nên, mình đã nhảy dây 8 lần 45 giây mỗi lần (thực ra thì lần cuối mình vấp và mệt quá, nên chia thành 2 lần 30 giây và 20 giây cách nhau 15 giây).

Và thiệt là thỏa mãn.

Có 1001 lý do để bạn không làm một thứ, nhưng chỉ có duy nhất một lý do để bạn làm: đó là vì bạn muốn làm.

Challenge ngày mai sẽ khó hơn nhiều. Tất nhiên không liên quan đến thể chất rồi, vì có vẻ chân mình hơi đau nhức, mai mình nhảy 500 cái mà thôi.

Challenge 1



Challenge accepted.
(hay còn gọi là Thử thách mỗi ngày)

Hôm qua, mình đã tự đề ra 1 thử thách, đó là trong vòng 24 tiếng không vào Facebook: từ 9 giờ sáng hôm qua đến 9 giờ sáng hôm nay (bây giờ là 8:28)

Lúc đầu mình cảm thấy thử thách này thiệt là vớ vẩn, không xứng tầm thử thách, nhưng lúc sau thì càng lúc càng cảm thấy đó quả là một thử thách. Vì - đã từ lúc nào không biết - mình bị cái tật cực xấu là vô chrome thì sẽ ngay lập tức gõ vô thanh address chữ "f" và enter, hoặc cầm điện thoại lên thì lập tức bấm vô icon F. Mình đã không nghĩ là thói quen đó xấu đến thế, trước khi mình đo tổng thời gian lướt facebook trong một ngày của mình: trung bình 2 tiếng rưỡi.

Vấn đề là mình không biết chỉ có mỗi cái news feed thì làm sao mình mất cả tiếng rưỡi? Kết luận ra là mình rất hay bị dẫn dắt đi tới đi lui, ví dụ kết nối vô yan rồi lăng quăng đi đọc thêm rất nhiều chủ đề vớ vẩn không liên quan, vô 9gag và đi lòng vòng hết trang này đến trang khác.

Thỏa hiệp là một chuyện đến dễ dàng. Chuyện khó khăn thì mới hiếm người làm, và mới khác biệt.
Mei. Powered by Blogger.
© Moonland 2012 | Blogger Template by Enny Law - Ngetik Dot Com - Nulis