12/25/2018

Tổng kết 2018 (1)

Hôm nay là ngày 25 tháng 12 năm 2018.

Và điều khủng khiếp là mình vừa nhận ra, năm sau, mình sẽ nhận được cái lá thư mà mình 4 năm trước đã gửi mình năm 30 tuổi. Ahaha. Mặc dù theo trí nhớ của mình thì lúc đó mình đã viết nhăng cuội nhảm nhí và còn bỏ giữa chừng nữa, vì mình đã sợ là mình không còn sống đến lúc đó nữa. Ahaha.

Anyway.

Điều mình muốn tổng kết đầu tiên cho năm nay, đó là những câu quote ảnh hưởng và ám ảnh tâm trí mình nhiều nhất.

Câu thứ nhất là, "việc bạn làm sau giờ làm việc sẽ quyết định tương lai bạn là ai." Như mọi khi - nội dung mặc dù được nhét trong dấu ngoặc kép, thực ra chỉ đại khái theo trí nhớ mình thôi.

Lúc mới đọc câu ấy, mình đã không nghĩ rằng nó sẽ ám mình tới vậy. Và mình trong vô thức đã bắt đầu tự quan sát bản thân xem mình đã tận dụng 3 tiếng đồng hồ từ 7 giờ tối đến 10 giờ tối hằng ngày như thế nào. Nếu không phải nghe nhạc chơi game, đọc truyện thì cũng là lướt facebook chém gió bét nhè. Và mình nhận ra một điều hiển nhiên rằng, nếu cứ tiếp tục như thế, thì 5 năm sau, 10 năm sau, mình cũng chỉ như thế, cũng chỉ có thể nghe nhạc chơi game, đọc truyện và lướt facebook chém gió bét nhè.

Và nhân tiện nói tới facebook, thì mình còn nhớ tới một câu nữa, cũng trần tục và tầm thường khi mới đọc, và sâu sắc đẹp đẽ khi hồi tưởng lại, làm mình chùn tay mỗi lần chuẩn bị lao vào một cuộc chiến quan điểm: "cuộc đời này ngắn lắm, hãy dùng thời gian của bạn để cãi nhau về chính trị với những người không quen biết trên mạng."
Oh. Oh.
Mình có cái tính kỳ, tiêu cực thì có thể nói là nghi kỵ mọi thứ và lì lợm cứng đầu, nhưng tích cực thì có thể nói là khó bị dụ, hễ người ta bảo mình làm cái gì là mình chùn chân ngay, càng khuyến khích mình thì mình càng chùn chân. Thành ra, ahaha, mỗi lần chuẩn bị chém gió, mình lại kiểu "ủa mình đang làm cái gì thế này". Mỗi lần muốn show quan điểm, mình đem về wall và chém, chứ không lên public page mà trình bày nữa. Vì nếu lỡ có ai khác quan điểm muốn cãi nhau trên wall, mình chỉ nhẹ nhàng hỏi "ủa bạn là ai vậy, quen mình sao?" là họ tự cút.

Nhờ thế mà tiết kiệm được cũng kha khá thời gian. Thời gian rảnh ra, thực ra thì chỉ mới được 1 tháng từ ngày mình được khai sáng, mình đã đi học tiếng Trung Quốc. Và sau 1 tháng thì mình không có cảm giác mình đang học tiếng Trung mà là đang học tiếng Việt xưa...
Niềm ái quốc dâng trào trong huyết quản.
Mình hy vọng rằng năm sau mình có thể viết những dòng này bằng tiếng Trung (cũng nghi ngờ lắm, vì giờ lắm khi những dòng này mình còn không viết được bằng tiếng Anh). Ahihi.

Câu thứ hai là, "cái gì còn có thể giải quyết bằng tiền, thì hãy giải quyết bằng tiền."
Khi bạn đạt đến ngưỡng 30, và bố mẹ bạn sắp chuyển lên U60, đặc biệt là khi bạn hú hồn nhận ra lá thư gửi tuổi 30 của bạn 4 năm trước đang nằm chình ình trước mắt dù bạn cảm giác là mình mới viết ra nó đâu đó 2 tháng trước, thì bạn sẽ phát hiện ra rằng, của cải quý báu nhất cuộc đời này, là thời gian.
Đó là cách mà cuộc sống này trở nên công bằng, và giữ vững sự công bằng của nó suốt bao nhiêu niên kỷ. Dù bạn giàu hay nghèo, đẹp hay xấu, mập hay ốm, ngu si hay thông thái, thì mỗi ngày, bạn cũng chỉ có 24 giờ mà thôi.
Lại nói, trong một cái truyện dở hơi mà mình đọc, nhân vật chính lúc dạy đời thiên hạ, có nói một câu như vầy (đại loại): "mỗi người chỉ có một thời gian hữu hạn, mỗi khi làm gì, phải biết mình sẽ đạt được cái gì từ những giây phút đã bỏ ra đó". Well, sau khi phát biểu bố đời thiên hạ thì nó đi chịch.

Nhưng, về cơ bản, tất cả những điều đó, chỉ để quy về một mối. Rằng, nói cho cùng, của cải quý báu nhất, không phải là tiền, mà là thời gian. Thời gian mất đi là mất đi vĩnh viễn, không thu hồi được, không tái tạo được, không lưu trữ được. Thời gian - theo nghĩa tuyệt đối của nó, không mua được không bán được. Nó chỉ có thể được sử dụng, và sử dụng nó như thế nào mới có thể đem lại hạnh phúc to lớn nhất, mới là điều phải suy nghĩ.

Nói về thời gian, không gói gọn trong việc một ngày 24 giờ, một năm 365,25 ngày, hay mười năm thì có 3652,5 ngày, vị chi 87,660 giờ, mà là một đời người, vẻn vẹn cao lắm, trong 100 năm, là 876,600 giờ.

Và điều đáng buồn nhất là bây giờ bạn đã rất gần giờ thứ 300,000 rồi, bạn chỉ còn lại có hơn 500,000 tiếng đồng hồ nữa, đồng hồ điểm bong bong thì còn 499,999 giờ nữa... Đấy. Vậy đấy. Và đấy chỉ là tính theo giá trị sử dụng cơ bản của cái cơ thể não nề này trong trường hợp lạc quan nhất thôi nhé. Ý là chỉ dùng để thở ấy. Chứ dùng để tư duy, dùng để đi chơi, dùng để tập thể dục, đọc sách, lao động, kiếm tiền, thời gian lại càng ngắn hơn ngắn hơn.

Thành thử ra. Nếu tiền có thể sử dụng để mua thời gian. Hãy làm điều đó.
Tranh thủ lúc còn trẻ, hãy tích lũy. Và người ta hay nhầm lẫn giữa việc tích lũy và tích lũy tiền. Well, tiền là một trong những thứ phải tích lũy, một trong những thứ quan trọng nhất, nhưng người ta còn cần tích lũy trải nghiệm, tích lũy sức khỏe, tích lũy kiến thức (để độ trưởng thành có thể đi kịp tốc độ lão hóa, để trở thành già làng thông thái thay vì trẻ trâu da nhăn nheo).
Mình nghĩ nhiều đến bà ngoại, cả đời ngoại chưa từng được đi máy bay, chưa từng đặt chân ra khỏi đất nước Việt Nam, giờ con cháu có điều kiện muốn được ngoại đi cũng không thể, vì ngoại mệt lắm, không đi đâu nổi hết. Thời gian không còn...
Mình nghĩ nhiều đến mình. Well, mình hay nghĩ phải mà hồi xưa mình đừng mắc cỡ, phải mà ba mẹ cho mình đi học bơi lúc mà mình học bơi không ai cười bảo cô này già rồi giờ còn đi học bơi, thì giờ mình đã biết bơi.

Mình không biết chơi cờ, nhưng mình hay nghe nói kỳ thủ giỏi là kẻ có thể nghĩ trước đối thủ vài chục bước đi. Mình thấy cuộc đời này cũng vậy, một người sống giỏi, là người có thể nghĩ trước thời gian vài chục năm. Dĩ nhiên là mình không hoang tưởng về khả năng kiểm soát của mình với những biến cố của cuộc đời, nhưng mình nghĩ mình có thể đoán sơ về nó và chuẩn bị để hạn chế hậu quả xấu nhất. Thí dụ như, rủi thất nghiệp thì tài sản còn lại mình có thể sống trong bao lâu. Thí dụ như, không làm nghề này thì mình sẽ làm gì.

Và, thí dụ như, mình muốn trở thành như thế nào trong 10 năm nữa.

0 comments:

Post a Comment

Mei. Powered by Blogger.
© Moonland 2012 | Blogger Template by Enny Law - Ngetik Dot Com - Nulis