Lúc trước, mỗi lần ức chế điều gì, tôi có xu hướng tự đập bản thân mình, đập không nương tay, càng đau càng tốt. Tôi không dám cắt vì để lại dấu và vì cái nhói của vết cắt đáng sợ hơn cái đau điếng trong chốc lát của việc tự đập mình. Hình thức điển hình nhất là tự đập vào đầu mình hoặc tự tát mình. Lúc đó, tôi có cảm giác trong đầu mình có một con vật đang gồng lên đòi thoát ra khỏi cái lồng đang nhốt nó, nên phải đập cho nó yên lại, càng mạnh thì cơn giận càng qua nhanh. Thực ra, bây giờ thỉnh thoảng vẫn vậy. Tôi là đứa có khuynh hướng bạo lực và thói quen trách nhiệm làm cho tôi chẳng thể trút giận lên ai ngoài trừ bản thân cả.
Vì chưa từng có ai dạy tôi phải kiểm soát cơn giận như thế nào. Họ coi đó là một điều hiển nhiên mà một đứa trẻ lớn lên tự biết, giống như tình dục.
Hôm nay, đọc trên facebook anh bác sĩ kia viết rằng: trực tới 4 giờ sáng, tự dưng có con nhỏ kia rảnh quá tự đi cắt tay 20 nhát, làm phiền ảnh đã trực đêm mệt còn phải lo cho nó. Ảnh còn kèm thêm vài giáo điều sáo rỗng rằng thân thể ba má cho, buồn tự đi phá hoại là khùng, là rảnh, làm cho ảnh không vui. Tôi đọc xong, nghiến răng cố hết sức comment một cách lịch sự và đang cân nhắc rằng có nên unfriend luôn không. Vốn tôi không có cảm tình mấy với anh này vì ảnh thích đi cafe ngắm DJ lắc lư và, "bác sĩ gì mà update facebook suốt." Và chính nhất là tôi không thích cái cách ảnh đem vấn đề của bệnh nhân ra nói trên facebook của mình. Có lần, ảnh đã tức tối vì bà cụ kia nhất định đòi uống thuốc tim trong khi cụ ấy chẳng bị bệnh gì, ảnh còn đăng tên thuốc lên và kêu gào bạn bè bác sĩ vào xem ảnh kê đúng như vầy mà cụ không chịu, lại đòi thuốc khác. Tôi chẳng biết gì về y học thì cũng nhận ra bà cụ bị bệnh tâm lý, cái cần làm ở đây là một liều placebo chứ không phải một bác sĩ đôi co cãi lý và hơn thua với bệnh nhân như vậy.
Rồi hôm nay, đọc cái status của ảnh. Tôi cứ thắc mắc tại sao ảnh không hỏi được một câu với con bé rằng tại sao con làm vậy. Ảnh chỉ đánh giá, phán xét, và bĩu môi vì những thứ quan niệm cứng nhắc và giáo điều mà xã hội đã gieo vào đầu anh ấy. Biết đâu con bé cắt tay vì bố nó đang đánh mẹ nó, hay bố mẹ nó cãi nhau, hay nó không tìm được chỗ đứng của mình trong lớp, hay nó đang bị bắt nạt... Có cả trăm cả ngàn khả năng xảy ra cho con bé, vậy mà ảnh chỉ đơn giản kết luận, "nó rảnh quá".
Tôi bĩu môi ngược lại, "Ảnh thì bận quá..." suốt ngày cafe DJ với chả Pirate King.
Tâm lý ở Việt Nam là thứ bị coi rẻ hơn bó rau nát ở ngoài chợ. Hồi xưa thì đổ thừa tại vì xã hội còn nghèo, còn phải lo chạy ăn từng bữa nên đứa nào ngồi buồn thì bị cho là "rảnh". Còn bây giờ, đủ ăn rồi thì lại bảo, "sướng quá, hóa rảnh". Lúc nào cũng là "rảnh" - chẳng cần biết người ta có bao nhiêu giông tố trong đời. Chẳng có sự quan tâm, động viên, chẳng có chút nâng niu, trân trọng, nên từ thế hệ này đến thế hệ kia, người Việt Nam càng lúc càng lạc lối trong việc giải quyết nỗi buồn của mình, ngày nào cũng đốt thời gian, tiền bạc bên bia rượu, để chất men gây kích thích tạm thời, và để lại tổn thương vĩnh viễn. Có những người trịch thượng, bảo "Việt Nam ít đọc sách mà lại tiêu thụ bia rượu quá nhiều". Đó chỉ là cái ngọn, chỉ trích cái ngọn thì được gì?
Mà đâu phải khi không người ta chìm vô bia rượu. Dư chấn quá nặng nề của những đợt đói chết người làm cho người ta đem thức ăn đặt lên vị trí cao nhất và vùi dập mọi thứ khác xuống. Rủ đi chơi, "chời, đi mệt, để tiền đó ăn sướng hơn", rủ đi mua đồ đẹp, "chời, bộ đồ có mấy miếng vải, để tiền đó ăn sướng hơn", rủ đi mua sách, ... thôi khỏi nói đi.
Điều hay ho nhất mà sách đã dạy tôi là cuộc đời mỗi người là một câu chuyện. Bác sĩ, kỹ sư, thợ hồ, y tá, người bán hàng, tiếp thị, thằng ăn cướp, cụ già ăn xin, cảnh sát, cảnh sát giao thông... Mình nhìn thấy họ hành xử khác với mình - tốt hơn hay tệ hơn, đáng ngưỡng mộ hay khinh bỉ, tất cả đều có lý do. Có lý do mình chấp nhận được, có lý do không cách nào để cảm thông theo thế giới quan của mình. Mình có quyền khinh rẻ người khác, chỉ trích họ - không sao cả, đó là quyền cảm xúc và suy nghĩ của từng người, chỉ là:
"Khi nào con định phê phán người khác thì phải nhớ rằng không phải ai cũng được hưởng thuận lợi như con cả đâu."
-The Great Gatsby-
Miễn là, rủi sau này biết câu chuyện thực của họ, hay trải qua cảm giác thật của họ, bạn cố mà đừng hối hận vì những phán xét của mình ngày đó.
Vì tôi đã một lần hối hận rồi. Cái nông cạn sốc nổi của một đứa mười mấy tuổi đang phăng phăng tiến đi trong cuộc đời làm cho tôi những tưởng bản thân mình sẽ mạnh mẽ mãi mãi, nên tôi đã thẳng thắn chỉ trích một cô bé khi cô ấy bảo sao mà cô đơn quá, lạc lối quá, chẳng biết đi đâu về đâu. Đến mãi sau này, khi vấp và ngã, tôi nhớ mãi ngày mình ngồi ở bậc cầu thang, kéo lên kéo xuống danh bạ điện thoại, thèm được gặp ai đó đến phát khóc và chỉ nhìn thấy những cái tên vô cảm. Tôi nhớ lúc tôi trùm chăn kín và khóc nức nở vì thèm có ai đó chỉ tôi là nên đi đường nào, nên làm gì bây giờ. Và tôi còn nhớ rất rõ, mới đây thôi, tối chủ nhật, tôi nằm thở, tuyệt vọng như thể chỉ còn một đêm để sống mà thôi...
Người ta không thể lúc nào cũng mạnh mẽ. Thông cảm cho những phút yếu lòng của nhau một chút, đời sẽ dễ thở hơn nhiều lắm.
I've never been the kind to ever let my feelings show
And I thought that being strong meant never losing your self-control
But I'm just drunk enough to let go of my pain
To hell with my pride, let it fall like rain
From my eyes
Tonight I wanna cry
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
Mei. Powered by Blogger.
0 comments:
Post a Comment