Quay trở lại Moonland ế nhệ nhề nhê sau tháng ngày đua đòi SEO siếc các thứ, thật hạnh phúc khi nhận ra cái cõi này vẫn vậy, xinh đẹp, yên tĩnh, và ta-thống-trị-mọi-thứ.
Hôm bữa tôi đọc bài phân tích tâm lý Nhà-Cây-Người (hậu quả của Sự Im Lặng của Bầy Cừu), thì có một đoạn làm tôi nhớ mãi: những người vẽ con đường trước nhà rất rộng là những người mà lúc bắt đầu quan hệ sẽ tỏ ra hồ hởi và nhiệt tình, nhưng sau đó sẽ dần dần khép kín và khó tiếp cận. Tôi đã vẽ một con đường rất rộng đấy... Bữa bé Lily bảo, cái anh ngồi kế bên em thường xuyên nhìn chị đấy - ảnh còn đăng lên fb rằng đang say nắng một cô gái, tôi mắc cười quá, trả lời: ảnh nhìn chị Cinnamon đấy (chị Cinnamon đã 1 chồng 2 con =))). Rồi hôm cuối, chị Cinnamon quay sang tôi, bí mật bảo: chị thấy ổng hay quan tâm em lắm - "ổng" nào - thì ông thầy đấy, ổng hay nhìn em lắm. Tôi phụt cười tại chỗ, bảo, ổng nhìn chị đấy!
Về tới nhà thì tôi bật ra hai chữ, lặp đi lặp lại suốt buổi: Móa... đời!
Bởi vì, giá mà cái điều họ nói với tôi là thật, thì giờ tôi đâu có lâm vào cơn khát adrenaline đến mức lạc lõng và lẻ loi đến thế này. Hoặc giả, tôi được xếp vô thể loại chỉ-nên-là-một-cơn-say-nắng-mà-thôi =))
Cũng không phải là lần đầu tiên, nhưng mãi thì đến tôi còn mất niềm tin vào chính bản thân mình huống hồ gì ai. Lúc đọc cuốn "Đừng bao giờ đi ăn một mình", tôi đã không-đi-ăn-một-mình thật và lúc nào cũng mở rộng trái tim đón nhận các mối quan hệ và thậm chí còn chủ động hẹn hò, nhưng rốt cuộc thì sao. Cơn loi nhoi cũng đến lúc nguội lại và tôi trở lại Moonland tự kỷ một mình trong bóng tối. Sau đấy, lại đi học Giao Tiếp, lại loi nhoi, lại hồ hởi và lao mình vào các mối quan hệ. Để chỉ nhận ra duy nhất một điều, đừng bao giờ đặt quá nhiều kỳ vọng vào bất kỳ điều gì. Và điều trớ trêu trái ngang nhất mà tôi nhận ra sau khi đi học cái lớp mà hết 2/3 thời gian là tuyên truyền cho việc "duyên sẽ thắng sắc" là: gái đẹp thì vẫn luôn được ưu ái hơn. Đó là một câu chuyện đau lòng, Q nhất quyết không cho tôi con thú bông của anh ta, nhưng lại cho bé Blue. Tôi thấy như bị tát vô mặt, và mọi thứ kết thúc trong niềm tức tối vô bờ và sự mất lòng tin trầm trọng vào phẩm giá của đàn ông =)) Tôi biết mình bị bệnh chi ly đến phi lý và ám ảnh bởi tiểu tiết, có thể vì một câu nói mà gạt phăng toàn bộ đức tính tốt đẹp của một con người, có thể vì một con người, và gạt phăng cả cộng đồng, có thể vì một cộng đồng, gạt phăng cả nhân loại =))
Vì thế, tôi chẳng cảm thấy chút kì vọng nhỏ nhoi nào về việc giữ mối quan hệ như cái cách ông thầy vẫn đang nhấn mạnh với các bạn trong lớp. Dù tôi đã cố gắng mở lòng hết cỡ, hỗ trợ mọi người, cố xếp lịch cafe này nọ, họ không đi một lần, tôi buông tay trọn kiếp.
=//=
Một điều mà tôi rất thích ở HT là HT không phải loại con trai khéo ăn khéo nói. V là loại con trai khéo ăn khéo léo, nhưng cái sự khéo đó thể hiện ở tất cả mọi mối quan hệ, thành thử ra, nó tầm thường đến đáng thương, và giả dối đến đáng sợ. Lần cuối nói chuyện với V, tôi đã hỏi thăm rất nhiệt tình và nhận lại là những câu trả lời vô thưởng vô phạt kèm theo hàng loạt chữ "hjhj" - cái chữ mà tôi căm ghét trong tất cả các cuộc chat vì nó giả tạo đến phát tởm, chẳng ai cười hi hi bao giờ. Chốt lại cuối cùng, V chúc tôi ngủ ngon nhưng lại gọi nhầm tên thì tôi đã kịp hiểu ra vấn đề rằng không phải tai nạn làm cho đầu V bị chạm mạch cứ "hjhj" suốt buổi, mà là V đang chat với nhiều cô cùng một lúc. Thực ra, tôi đã vốn biết rằng V đong đưa nhiều cô lắm, lần trước gặp mặt cả đám, khi QA chủ động gọi V ra thì tôi đã kịp hiểu rồi, đến mức khi V bảo tôi rằng xinh hơn trong avatar, thì tôi cười khẩy, chắc chắn V nói câu này với tất cả những cô gái có mặt trong buổi gặp mặt đó. Nhưng đong đưa với V thì vui, có người lắng nghe, có người kể chuyện cho nghe, trong những tháng ngày cô đơn đến quẫn trí thì âu cũng là một liều chống trầm cảm hay ho. Nhưng khi V chúc tôi ngủ ngon bằng một cái tên khác, tôi cười khẩy, chửi thề, vào kéo V vào block list. Thôi, kết thúc sớm đỡ đau khổ.
HT nói chuyện với tôi không nịnh đầm bao giờ, toàn sỉ vả. Nhưng HT thẳng và thật :'( Thẳng đến khó ưa nhưng chẳng bao giờ bắt lỗi HT được vì HT nói đúng. Quan điểm của tôi là chỉ những người thật sự tự tin vào bản thân mình mới có thể thẳng và thật đến mức đó, và khi họ tự tin, họ quyến rũ vô cùng. Việc cuồng HT làm cho tôi có cảm giác mình giống bị bệnh tự ngược, toàn đâm đầu vào mấy tên coi mình chẳng ra gì... =)) đùa chứ, HT nói chuyện với tôi nghiêm túc, đúng kiểu tập trung nói chuyện, cứ reply liên tục không ngơi nghỉ, chính tả đúng dấu và chẳng bao giờ hjhj.
* thật lòng không biết tại sao mình bị dị ứng nặng nề với đàn ông chat mà dùng chữ hjhj.
Anh  không liên lạc với tôi được 2 tuần rồi. Kể cũng có hơi điên khi mà sau mấy tháng không liên lạc, ảnh gọi tôi để chúc tết và còn hẹn gặp tôi. Vậy mà sau đấy, tôi chủ động rủ đi xem phim, tuần đó không sắp xếp được lịch thì dời lại tuần sau thì chẳng thấy ảnh nói năng gì. Thôi thì tôi im luôn, các dấu chấm hỏi to đùng vẫn còn treo lơ lửng khi mà tôi đã có câu trả lời rõ ràng trong lòng mình về cái cách suy nghĩ của ảnh... Đôi khi tôi thực sự không muốn phán xét người khác, nhưng bản năng ăn vào máu rồi.
Trở lại lớp SEO, học rất nhiều, nhưng vẫn chẳng cảm thấy ăn nhập vào đâu. Đúng theo cái kiểu là cố gắng ăn một món đặc sản nhưng chẳng cách nào cảm thấy nó ngon. Những giá trị mà tôi vốn coi thường giờ đây được lôi ra thực hành, giống như tự tát vô mặt mình vậy. Vất vả, viết bài và cố kéo cho kịp mục tiêu đề ra. Đến nỗi đọc sách cũng thành 1 deadline thì tôi thấy mình chết dí rồi. Draft trong Moonland ế nhệ tăng lên, toàn những câu dở dang, dang dở, thậm chí có chỉ 2 chữ cũng đủ thành post.
Hôm rồi tôi suýt chút nữa được nhận vào Chiến Thắng. Kiểu văn phòng mát lạnh, đồng nghiệp học thức, lương 8 chữ số... Nhưng quyết định phút chót của vùng làm mọi thứ rơi vào hư không, tôi chỉ biết cười, cái này, là ý trời, nên thôi, tập trung hiện tại trước đã.
Hôm nay là 5.5. Tôi ụp mặt vào bóng đêm và cảm thấy bản thân mình không thuộc về chốn này một chút nào. Trưa nay tôi lại nằm mơ về Utopia, một con đường rộng, vắng, hướng ra bờ sông với hai hàng cây rợp bóng xanh ngắt, đẹp kinh khủng. Tôi dựng lên Utopia trong một giấc mơ nhỏ, rồi Utopia cứ lặp đi lặp lại đến mức trong giấc mơ, tôi quả quyết rằng con đường này là có thực, có tồn tại trong thành phố này. Rồi tôi đặt nó tên Utopia. Sẽ đến một ngày tôi kiểm soát được nó, và trở lại nơi đó bất kỳ lúc nào tôi muốn trong giấc mơ của mình.
Tháng năm, nhưng sao lại hoang hoải đến vậy?
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
Mei. Powered by Blogger.
0 comments:
Post a Comment