1. Viết facebook riết làm mình phát sinh thói quen xấu là không viết hoa đầu dòng và sau dấu chấm câu. Tại vì facebook hời hợt, có mấy dòng, viết hoa làm gì mắc công ngón út phải nhấn Shift.
2. Dạo này bán ế. Có thể đổ thừa tại tháng cô hồn, nhưng mình biết chủ yếu là do mình lười. Haha.
3. Hôm qua VN thắng Syria ở giải Asiad. Mẹ bảo, giời ôi đá như hạch. Ba thì vừa coi vừa ngủ. Mình nghĩ nghĩ, phát hiện ra, con người quả là sinh vật viễn thị bậc nhất, càng đứng gần một thứ thì càng không thấy rõ. Thí dụ như dù tuyển VN đá như hạch thật, nhưng vì mình là người VN, và đằng nào thì cũng thắng rồi, nên vẫn cứ là tung hô giỏi giang xuất sắc đáng mặt con cháu Âu Cơ.
Ahaha.
4. Hôm qua trên facebook, chính xác là trên spiderum có thằng trẻ trâu kia "phản biện" quan điểm của một chị làm cố vấn tài chính tập đoàn lớn rằng "các bạn trẻ nên ở lại công ty đến 7 giờ để học tập thêm" và "giới trẻ thì nên tập trung vào công việc thay vì cân bằng cuộc sống". Mình thì không quá tiêu cực việc làm thêm giờ, dù mình sẽ không làm thêm giờ đâu. Nhưng mình thấy việc nên tập trung vào công việc hơn là cân bằng cuộc sống thì đúng, còn trẻ khỏe thì thiệt sự nên lăn xả. À, quan điểm của mình không quan trọng, quan trọng là thằng trẩu ấy có cái giọng điệu rất là xấc, và nó phản biện bằng cách nêu lên kinh nghiệm cá nhân hết sức non nớt, ngứa nhất là khi bị người xem mắng cho vì tội dùng từ quá xấc, thì nó bảo nó phản biện bởi vì nó thương cho giới trẻ lao vào công việc đến nỗi trầm cảm... ôi, thánh mẫu bạch liên hoa. Sự ban phát tình thương mến của nó, cũng như cơn nghiện tự nhục của Phan Anh, toát lên một sự lố bịch lạ lùng.
Đúng là, ở cái xứ sở này, đôi khi chính sự thờ ơ mới là nhân đạo và văn minh bậc nhất. Vì 3 chữ thôi, "không ai mướn..."
5. Dạo này mình ít chém, ít tranh luận, ít bày tỏ quan điểm. Ít hơn hồi trước thôi chứ so với thiên hạ vẫn thuộc dạng nói nhiều. Vì mình thấy anh kia trên NEU, post nào cũng có mặt và top comment, nhưng mình phát hiện ra cảm giác của mình dành cho anh ấy không phải thích thú hay nể gì, mà là "ông này canh notification của NEU để bay vào comment à, rảnh vãi".
6. Chắc chuyển lại viết blog cho sâu sắc tí. Sống hời hợt trên facebook hoài cũng buồn. Đã vậy còn hình thành một lối suy nghĩ rất là rởm đời rằng phải viết cái gì đó thuận trend để có nhiều likes. Lúc cái suy nghĩ này pop up trong đầu mình đã giựt mình. Ủa, viết gì kệ mệ nó chứ, ai cần likes? What the hell is happening to me?
7. Giữa chừng bài viết này mình đã giao hàng được 1.000.000 đồng. Hy vọng giao hàng thành công.
8. Con Soul là một đứa mua hàng hoàn toàn không đáng tin cậy. Thứ nhất là nó mua hàng thông qua kênh người quen - cái kênh còn thiếu niềm tin hơn kênh KOL và xếp sau cả google quảng cáo. Thứ hai là nó cứng đầu cứng cổ không chịu tham khảo ý kiến của những người mà việc cung cấp ý kiến cho nó không đem lại cho người ta một đồng lợi nhuận nào. Cụ thể là mình. Cứ như thể nếu nó nghe theo mình thì nó sẽ mất giá và thua cuộc vậy. Thậm chí nghe để tham khảo cũng không, nó cứ kiểu gạt phăng đi rằng nó nghĩ cái kênh nó tốt rồi, nó lỡ mua rồi, nó thấy tốt rồi, dù mình dí vô trong mặt nó cái bảng quyền lợi gấp đôi cái thứ mà nó đã mua và mình cũng bảo nó cái thứ nó mua có thể hồi lại. Nhưng không, mình nói chuyện với nó hoàn toàn tốn nước bọt một cách vô ích. Vấn đề là rất nhiều lần nó bị cái mác "người quen" lợi dụng, nhưng nó mãi mãi chỉ nghe theo những người lợi dụng nó, thay vì mình, người thực sự muốn tốt cho nó. Mình nghĩ đấy là do cái giá trị tinh thần ảo lòi mà suy nghĩ "ta đây quen biết rộng rãi" mang lại.
Mình thì ngược với nó, mình không làm việc với người quen. Dù mình dùng dịch vụ của công ty có người quen mình làm, thì mình cũng chưa bao giờ mở miệng nói với người quen đó tiếng nào. Vì làm việc với người lạ, thứ nhất mình sẽ tăng tính cảnh giác lên, mình sẽ tìm hiểu thông tin cũng như uy tín và so sánh chất lượng sản phẩm dịch vụ trước khi order, thứ hai, quan trọng nhất, mình thuận miệng hơn, từ trả giá cho đến mắng nó cho đến cancel hợp đồng đe dọa các kiểu. Quan hệ thuần túy lợi nhuận và tiền bạc dễ deal hơn rất nhiều so với quan hệ nhập nhằng tình cảm thân thiết và lợi nhuận.
Bán hàng cho người quen thì phải bảo hành lâu dài thì thôi chứ, bán giá khuyến mãi thì thôi chứ, lại còn bị người đó thái độ "tao ban ơn cho mày nè" nữa. Lỗ sặc máo. Thành ra, giá niêm yết là 700, người quen ư, mình bán hẳn 1.000.
Thực ra chủ yếu là tính đề phòng của mình cao. Đối thủ mình đề phòng 1 thì người quen mình đề phòng 2.
9. Bữa mình nói với NY, rằng đừng có buồn, người ta có chồng có con thì mình có nhà có xe. Con Fu bảo, ủa tao có chồng rồi cũng có nhà có xe nè. Mình cười cho qua. Thường mấy đứa tự lập tài chính như mình tự cho là thanh cao, tuyệt không thể gộp chung với đứa ăn nhờ chồng, chính xác là nhà chồng, như nó. Nhà của má chồng, xe của má chồng, thì tự hào cái gì đâu?
Chưa kể, chỉ được cấp mỗi quyền sử dụng có thời hạn và điều kiện. Tính thanh khoản hoàn toàn không có. Thí dụ như mình đi, mình nhắm nhắm được thì cầm sổ đỏ vay mua nhà mới, tại vì cái nhà mình đứng tên mà. Còn nó thì chỉ ở mà thôi. Dù, đúng là chỉ ở thì cũng sướng rồi do nhà sướng quá mà. Nhưng mà, gần đây mình thấy má chồng nó có động thái lạ, rằng dù trước đó bả nói tụi nó tìm nhà chung cư đi bả mua cho, thì tụi nó tìm nhà bả không có ưng, sau đó đùng một cái nghe tin bả đã mua rồi. Mình nghĩ, cái việc "đùng một cái" này chẳng qua là lảng tránh chuyện ai đứng tên cái nhà, thí dụ mua cho tụi nó, dù chồng nó đứng tên thì vẫn là tài sản 2 vợ chồng, trừ phi nó kí giấy xác nhận nhà này của riêng chồng - vậy thì sứt mẻ tình cảm. Trong khi, đứng tên mẹ chồng 1 phát là xong hết, ở bao nhiêu năm thì vẫn là của mẹ chồng thôi, thí dụ nó và chồng nó lục đục li dị, thì dĩ nhiên là nó ra đi trắng tay rồi. Cái quyền sử dụng, và quyền sở hữu, nghe qua có vẻ không khác gì nhau, nhưng khác nhau xa lơ xa lắc.
Và nó có trả giá cho quyền sử dụng không? Có chứ. Nhiều là đằng khác. Lỡ một bữa không nấu ăn cho chồng, vô tình bị bà ngoại chồng biết được là ôi tha hồ ăn lườm quýt. Họ hàng nhà chồng thì nhìn không lọt mắt, còn bảo "con nhỏ này khôn, chuột sa hũ nếp"...
Trên đời này ai cũng giỏi tính toán cả.
10. Hóa ra cái blog chủ yếu để nói xấu bạn bè.
8/28/2018
6/07/2018
World Cup 2018 dự đoán
14.6 đá rồi mà giờ còn chưa mua được bản quyền, ôi chu choa... mình mới đọc tin giờ chốt giá là $10.3m, mua thì mua, không mua thì thoy.
Chắc là sẽ được thôi.
Dự báo kết quả World Cup 2018.
Group A: chắc là phải có Nga, mặc dù nếu không phải Nga cầm trịch thì mình cho rằng Uruguay và Hy Lạp sẽ nắm tay nhau đi. Chắc là Nga với Hy Lạp.
Group B: mình rất hy vọng là Tây Ban Nha rớt. Dù nhìn vô cái bảng thì hẳn là Bồ với Tây sẽ đi tiếp.
Group C: Pháp/Úc/Đan Mạch/Peru? Chắc là Pháp và Đan Mạch? Dù mình khá là ưa Úc nhưng mà Úc yếu bomie...
Group D: Argentina và Croatia. Ủa mà mình nhớ Messi bảo không thi đấu quốc gia nữa hồi 2014 mà ta?
Group E: Mình thiệt tình hy vọng Serbia với Thụy Sĩ sẽ dắt nhau đi tiếp. =.= Ai đá Brazil về giùm cái. Dù vụ 7-1 làm mình khá là vui vẻ và đỡ hấn với Brazil hơn, nhưng kiểu như ghét lâu ngày giờ ưng không có nổi nữa.
Group F: Germany/Mexico/Sweden/Hàn, chắc chắn Đức phải đi tiếp, không đi tiếp thì nhục chết à. Còn lại thì ai cũng được, mình nhớ năm ngoái mình thích Mexico.
Group G: Bỉ với Anh đi. Tunisia mới lần đầu vô WC hả? Nhìn lạ vãi.
Group H: Colombia và Nhật.
Sau đấy thì. Nga gặp Tây, Nga đi tiếp Tây về (haha), Hy Lạp gặp Bồ, Bồ đi tiếp Hy Lạp về (tại muốn Ronaldo gặp Messi...)
Pháp gặp Croatia. Pháp đi. Đan Mạch gặp Argentina, Argentina đi tiếp.
Serbia gặp Mexico. Serbia đi tiếp. Thụy Sĩ gặp Đức - dĩ nhiên là Đức đi tiếp rồi.
Bỉ gặp Colombia - Colombia. Anh gặp Nhật. Thoy Nhật đi về đi.
Tứ kết sẽ còn: Nga gặp Nga gặp Bồ - Nga chìm xuồng tại bến. Pháp gặp Argentina, Pháp bắt xe lửa về, ủa quên, cũng phải đi máy bay. Sau đó bán kết Bồ gặp Argentina. Mình nhất định phải coi trận này.
Ngoài ra thì Serbia gặp Đức, Serbia hãnh diện thua 4-0 rồi đi về =)))) Colombia gặp Anh, Anh đi về giùm cái. Rồi Đức đá Colombia đi tiếp. Oidouma, trai đẹp Rodriguez được đồng đội Bayern ôm hôn tiễn về nhé.
Sau đó Đức gặp Bồ đi. Kì rồi gặp Messi rồi, giờ gặp Ronaldo cho đủ bộ. Hãy cho thế giới biết, mãnh hổ nan địch quần hồ là có thật đi. Đức nâng cúp lần nữa đi, oh yeah.
-hết-
Chắc là sẽ được thôi.
Dự báo kết quả World Cup 2018.
Group A: chắc là phải có Nga, mặc dù nếu không phải Nga cầm trịch thì mình cho rằng Uruguay và Hy Lạp sẽ nắm tay nhau đi. Chắc là Nga với Hy Lạp.
Group B: mình rất hy vọng là Tây Ban Nha rớt. Dù nhìn vô cái bảng thì hẳn là Bồ với Tây sẽ đi tiếp.
Group C: Pháp/Úc/Đan Mạch/Peru? Chắc là Pháp và Đan Mạch? Dù mình khá là ưa Úc nhưng mà Úc yếu bomie...
Group D: Argentina và Croatia. Ủa mà mình nhớ Messi bảo không thi đấu quốc gia nữa hồi 2014 mà ta?
Group E: Mình thiệt tình hy vọng Serbia với Thụy Sĩ sẽ dắt nhau đi tiếp. =.= Ai đá Brazil về giùm cái. Dù vụ 7-1 làm mình khá là vui vẻ và đỡ hấn với Brazil hơn, nhưng kiểu như ghét lâu ngày giờ ưng không có nổi nữa.
Group F: Germany/Mexico/Sweden/Hàn, chắc chắn Đức phải đi tiếp, không đi tiếp thì nhục chết à. Còn lại thì ai cũng được, mình nhớ năm ngoái mình thích Mexico.
Group G: Bỉ với Anh đi. Tunisia mới lần đầu vô WC hả? Nhìn lạ vãi.
Group H: Colombia và Nhật.
Sau đấy thì. Nga gặp Tây, Nga đi tiếp Tây về (haha), Hy Lạp gặp Bồ, Bồ đi tiếp Hy Lạp về (tại muốn Ronaldo gặp Messi...)
Pháp gặp Croatia. Pháp đi. Đan Mạch gặp Argentina, Argentina đi tiếp.
Serbia gặp Mexico. Serbia đi tiếp. Thụy Sĩ gặp Đức - dĩ nhiên là Đức đi tiếp rồi.
Bỉ gặp Colombia - Colombia. Anh gặp Nhật. Thoy Nhật đi về đi.
Tứ kết sẽ còn: Nga gặp Nga gặp Bồ - Nga chìm xuồng tại bến. Pháp gặp Argentina, Pháp bắt xe lửa về, ủa quên, cũng phải đi máy bay. Sau đó bán kết Bồ gặp Argentina. Mình nhất định phải coi trận này.
Ngoài ra thì Serbia gặp Đức, Serbia hãnh diện thua 4-0 rồi đi về =)))) Colombia gặp Anh, Anh đi về giùm cái. Rồi Đức đá Colombia đi tiếp. Oidouma, trai đẹp Rodriguez được đồng đội Bayern ôm hôn tiễn về nhé.
Sau đó Đức gặp Bồ đi. Kì rồi gặp Messi rồi, giờ gặp Ronaldo cho đủ bộ. Hãy cho thế giới biết, mãnh hổ nan địch quần hồ là có thật đi. Đức nâng cúp lần nữa đi, oh yeah.
-hết-
5/23/2018
23.05.18
1. Tiệm hủ tíu sườn đối diện đã đóng cửa sau 5 ngày buôn bán hẩm hiu.
2. Cái cộng đồng tâm lí học mình join đã trở thành một nơi tư vấn tâm lý trẻ em cơ nhỡ. Cơ nhỡ thiệt, nhưng không phải do nghèo mà là do khủng hoảng tinh thần thời buổi loạn lạc. Nhiều câu hỏi đọc vô thiệt chỉ muốn bắt lỗi chính tả chứ không biết phải trả lời làm sao, bởi vì nếu mình mà reply thì chắc chỉ có "mày khùng hả?" Câu hỏi của mấy đứa 3 tuổi nghe còn muốn trả lời hơn...
Mà cũng có ai hỏi mình đâu mà trả lời.
3. Những ngày này, mạng xã hội - nói cho chính xác, thì là cái feed facebook của mình, đang rộ lên nhiều thứ đáng "đấu tranh". Vụ bác sĩ Lương - thảm họa chạy thận, ra tòa xét xử. Vụ ông gì ở Vũng Tàu bị tố cáo là dâm ô nhiều bé gái. Vụ phong trào chống lạm dụng tình dục - cả showbiz lẫn báo chí. Vụ Thủ Thiêm. Rồi cả vụ BOT mà viết là nơi thu giá - giữa một loạt vụ án nghiêm trọng thì vụ này hài vãi đạn...
Mình biết cho có biết. Chứ chẳng dám nói ai đúng ai sai. Nghe vụ dâm ô, bị cáo bị tuyên án treo, xong cái mọi người vùng lên đấu tranh đòi thẩm án lại vì cho rằng án treo là không công bằng - điều này thì đúng đắn. Nhưng cái vụ nhắn tin chửi bới bị cáo - người nhà bị cáo - thẩm phán - và cả người nhà thẩm phán, đến mức con của bị cáo thôi việc. Thì ôi chu choa mạ ơi. Khác gì tru di cửu tộc hồi xưa nhỉ. Người nhà thì liên quan gì ở đây?
Mà đâu ra lắm người "hùng" giấu mặt vậy. Nhắn tin tốn tiền chứ mấy ba...
4. Hình như dân mạng bị nghiện chửi. Đến nỗi cái cụm từ "chửi cho sướng mồm" nghe thì thấy vô lý giờ lại trở thành phổ biến. Hồi xưa có tứ khoái đủ tục, giờ chắc phải có thêm một khoái nữa là chửi cho đủ bộ ngũ hành. Mà tại sao "chửi" lại "sướng mồm" nhể? Uống trà sữa sướng mồm, trời nóng mà uống nước trà đá thôi cũng sướng mồm, ăn ngon cũng sướng mồm, chứ chửi hao hơi tốn nước bọt thì sướng cái chỗ nào?
Mình nghĩ, chắc việc đạp người ta xuống, làm cho bản thân có cái ảo giác hơn người, thì là một biện pháp thẩm du tinh thần ngon nghẻ? Cũng đúng. Cuộc đời thất bại quá, vô phòng thì sếp la, về nhà thì vợ/chồng lạnh nhạt, công việc thì bế tắc, tiền bạc thì không có, ra đường thì bị khinh khi, lại gặp nhằm thời đại mà thông tin đại chúng dễ dàng tiếp cận, báo chí cứ quăng phèn phẹt tin anh này đi nghỉ dưỡng chỗ A, chị kia mua túi xách cả tỉ, cô nọ đẹp lộng lẫy, chú kia body 6 múi chị em nhỏ dãi. Dòm lại mình éo có cái gì, thôi thì hãy miệt thị chửi rủa những kẻ bị báo chí phỉ nhổ kia. Báo chí cấp miễn phí cho chúng ta quyền chửi cơ mà. Cứ chửi đi, rồi giữa cơn thẩm du tinh thần rằng ít nhất ta còn là người tốt, còn được một hiệu ứng là ta đang làm anh hùng.
Và, thẩm du tinh thần thì cũng giống thẩm du thể xác. Người ta chỉ làm điều đó, khi không có nổi một người tình để đạt sự sung sướng. Người ta chỉ làm điều đó, khi cuộc đời không có nổi một hy vọng, một niềm vui để đạt sự sung sướng.
5. Who am I to judge.
Và đó còn không phải là một câu hỏi.
Mình chả là ai để mà đánh giá. Bất cứ câu chuyện nào - hễ nghe có vẻ gây căm phẫn, hễ nghe đều thấy phi lý, đều xuất phát từ một đống nguyên do chằng chịt chồng chéo nhau. Không ai hoàn toàn là nạn nhân hết. Điều này không có nghĩa là victim-blaming, mà chỉ có nghĩa là, nếu không phải người trong cuộc tường tận từng đường tơ kẽ tóc, từng mắc xích của câu chuyện, thì. IM ĐI.
6. Bữa coi hài. Cười không nổi. Nhìn diễn viên là biết không có kịch bản không có luyện tập, chỉ toàn ứng biến rồi. Cảm thấy bị coi thường thấy ớn, vầy mà cũng lên sân khấu hả? Douma. Bây đang tự trét cớt vô chính cái sân khấu của mình, chính cái tên tuổi của mình ấy. Kịch bản có thể dở, diễn viên có thể đơ. Nhưng sự chắp vá qua loa, hời hợt là thứ tệ lậu hơn cả. Mấy cô chú thì cứ bảo rằng, không có thời gian, chạy show nhiều quá - douma, cái thứ làm việc không tâm vậy mà cũng đắt show á... Xã hội loạn lạc, dân chúng thích mì ăn liền, nên chẳng ai buồn sản xuất mì vịt tiềm nữa...
7. Quay lại cái tiệm hủ tíu sườn. Mình ăn một lần, cảm thấy nó dở ẹt ẹt ẹt. Mà giá lại đắt. Và lại khinh khi người ăn. Tiệm hủ tíu cmg mà tủ kính không thấy miếng thịt miếng rau nào trưng bày, thấy mỗi cái bịch nylon dơ dơ bẩn bẩn đựng mấy cọng hủ tíu...
8.
Để mình ráng kết nổi 7 mục trên với nhau.
Sự kết nối kỳ lạ của một tiệm hủ tíu đã sập tiệm và ông già dâm ô ở Vũng Tàu, chính là mớ chằng chịt trong suy nghĩ của mình dạo này. Những thứ ấy. Hay ho thay. Đan kết vào nhau tạo thành cuộc sống, tạo thành đường lối suy nghĩ của mình. Tạo thành cách mà mình đang đối phó với cuộc đời đầy bế tắc và trắc trở.
Ý mình là. Dạo này mình ngủ nhiều...
2. Cái cộng đồng tâm lí học mình join đã trở thành một nơi tư vấn tâm lý trẻ em cơ nhỡ. Cơ nhỡ thiệt, nhưng không phải do nghèo mà là do khủng hoảng tinh thần thời buổi loạn lạc. Nhiều câu hỏi đọc vô thiệt chỉ muốn bắt lỗi chính tả chứ không biết phải trả lời làm sao, bởi vì nếu mình mà reply thì chắc chỉ có "mày khùng hả?" Câu hỏi của mấy đứa 3 tuổi nghe còn muốn trả lời hơn...
Mà cũng có ai hỏi mình đâu mà trả lời.
3. Những ngày này, mạng xã hội - nói cho chính xác, thì là cái feed facebook của mình, đang rộ lên nhiều thứ đáng "đấu tranh". Vụ bác sĩ Lương - thảm họa chạy thận, ra tòa xét xử. Vụ ông gì ở Vũng Tàu bị tố cáo là dâm ô nhiều bé gái. Vụ phong trào chống lạm dụng tình dục - cả showbiz lẫn báo chí. Vụ Thủ Thiêm. Rồi cả vụ BOT mà viết là nơi thu giá - giữa một loạt vụ án nghiêm trọng thì vụ này hài vãi đạn...
Mình biết cho có biết. Chứ chẳng dám nói ai đúng ai sai. Nghe vụ dâm ô, bị cáo bị tuyên án treo, xong cái mọi người vùng lên đấu tranh đòi thẩm án lại vì cho rằng án treo là không công bằng - điều này thì đúng đắn. Nhưng cái vụ nhắn tin chửi bới bị cáo - người nhà bị cáo - thẩm phán - và cả người nhà thẩm phán, đến mức con của bị cáo thôi việc. Thì ôi chu choa mạ ơi. Khác gì tru di cửu tộc hồi xưa nhỉ. Người nhà thì liên quan gì ở đây?
Mà đâu ra lắm người "hùng" giấu mặt vậy. Nhắn tin tốn tiền chứ mấy ba...
4. Hình như dân mạng bị nghiện chửi. Đến nỗi cái cụm từ "chửi cho sướng mồm" nghe thì thấy vô lý giờ lại trở thành phổ biến. Hồi xưa có tứ khoái đủ tục, giờ chắc phải có thêm một khoái nữa là chửi cho đủ bộ ngũ hành. Mà tại sao "chửi" lại "sướng mồm" nhể? Uống trà sữa sướng mồm, trời nóng mà uống nước trà đá thôi cũng sướng mồm, ăn ngon cũng sướng mồm, chứ chửi hao hơi tốn nước bọt thì sướng cái chỗ nào?
Mình nghĩ, chắc việc đạp người ta xuống, làm cho bản thân có cái ảo giác hơn người, thì là một biện pháp thẩm du tinh thần ngon nghẻ? Cũng đúng. Cuộc đời thất bại quá, vô phòng thì sếp la, về nhà thì vợ/chồng lạnh nhạt, công việc thì bế tắc, tiền bạc thì không có, ra đường thì bị khinh khi, lại gặp nhằm thời đại mà thông tin đại chúng dễ dàng tiếp cận, báo chí cứ quăng phèn phẹt tin anh này đi nghỉ dưỡng chỗ A, chị kia mua túi xách cả tỉ, cô nọ đẹp lộng lẫy, chú kia body 6 múi chị em nhỏ dãi. Dòm lại mình éo có cái gì, thôi thì hãy miệt thị chửi rủa những kẻ bị báo chí phỉ nhổ kia. Báo chí cấp miễn phí cho chúng ta quyền chửi cơ mà. Cứ chửi đi, rồi giữa cơn thẩm du tinh thần rằng ít nhất ta còn là người tốt, còn được một hiệu ứng là ta đang làm anh hùng.
Và, thẩm du tinh thần thì cũng giống thẩm du thể xác. Người ta chỉ làm điều đó, khi không có nổi một người tình để đạt sự sung sướng. Người ta chỉ làm điều đó, khi cuộc đời không có nổi một hy vọng, một niềm vui để đạt sự sung sướng.
5. Who am I to judge.
Và đó còn không phải là một câu hỏi.
Mình chả là ai để mà đánh giá. Bất cứ câu chuyện nào - hễ nghe có vẻ gây căm phẫn, hễ nghe đều thấy phi lý, đều xuất phát từ một đống nguyên do chằng chịt chồng chéo nhau. Không ai hoàn toàn là nạn nhân hết. Điều này không có nghĩa là victim-blaming, mà chỉ có nghĩa là, nếu không phải người trong cuộc tường tận từng đường tơ kẽ tóc, từng mắc xích của câu chuyện, thì. IM ĐI.
6. Bữa coi hài. Cười không nổi. Nhìn diễn viên là biết không có kịch bản không có luyện tập, chỉ toàn ứng biến rồi. Cảm thấy bị coi thường thấy ớn, vầy mà cũng lên sân khấu hả? Douma. Bây đang tự trét cớt vô chính cái sân khấu của mình, chính cái tên tuổi của mình ấy. Kịch bản có thể dở, diễn viên có thể đơ. Nhưng sự chắp vá qua loa, hời hợt là thứ tệ lậu hơn cả. Mấy cô chú thì cứ bảo rằng, không có thời gian, chạy show nhiều quá - douma, cái thứ làm việc không tâm vậy mà cũng đắt show á... Xã hội loạn lạc, dân chúng thích mì ăn liền, nên chẳng ai buồn sản xuất mì vịt tiềm nữa...
7. Quay lại cái tiệm hủ tíu sườn. Mình ăn một lần, cảm thấy nó dở ẹt ẹt ẹt. Mà giá lại đắt. Và lại khinh khi người ăn. Tiệm hủ tíu cmg mà tủ kính không thấy miếng thịt miếng rau nào trưng bày, thấy mỗi cái bịch nylon dơ dơ bẩn bẩn đựng mấy cọng hủ tíu...
8.
Để mình ráng kết nổi 7 mục trên với nhau.
Sự kết nối kỳ lạ của một tiệm hủ tíu đã sập tiệm và ông già dâm ô ở Vũng Tàu, chính là mớ chằng chịt trong suy nghĩ của mình dạo này. Những thứ ấy. Hay ho thay. Đan kết vào nhau tạo thành cuộc sống, tạo thành đường lối suy nghĩ của mình. Tạo thành cách mà mình đang đối phó với cuộc đời đầy bế tắc và trắc trở.
Ý mình là. Dạo này mình ngủ nhiều...
3/09/2018
One Day (Thai)
Hôm qua mình coi One Day (Thái).
Ngoài cái việc sự thật phũ phàng về việc phân tầng tự nhiên trong xã hội, thì cái làm mình ấn tượng là "cô Nui của 3 năm trước nhìn thấy cô Nui hiện tại" và "cô Nui của hiện tại chợt nhìn thấy cô Nui của 3 năm trước".
Loằng ngoằng như vậy thực ra là vì mình không biết xếp từ làm sao cho đúng nữa.
"Bao nhiêu năm rồi, làm gì và được gì."
Chắc cái câu này thành một cái tag trong blog luôn quá. Nhưng tiếng Việt không có từ nào để diễn tả cái cảm giác này, cảm giác nhìn lại quá khứ, nhìn thấy thời gian qua nhanh quá, và hốt hoảng, và bùi ngùi, cảm giác trong bụng cứ như có một bầy bươm bướm cảm xúc. Những năm trước, khi mình tự hỏi câu này, mình đã giật mình và - mình nghĩ là may mắn - nhận ra sức mạnh khủng khiếp của thời gian. Thành ra, mình đã đi bước nào chắc bước đó, mình đã tập nghĩ trước rất nhiều, nghĩ rất xa về tương lai, đã đặt nhiều nền móng ở hiện tại. Và mình cảm thấy, ồ, thiệt là may, giờ nói câu này "bao nhiêu năm rồi, làm gì và được gì" thì mình hơi hơi yên tâm rồi. Thời gian của mình, trôi qua đáng giá.
Anyway. Quay lại vấn đề.
Cậu Den và cô Nui là 2 phân tầng khác nhau của xã hội, không phải bởi xuất thân, mà là bởi giá trị tự thân của họ. Den là một chàng trai bình thường hơn cả sự bình thường nữa, không đẹp trai lồng lộn, không giỏi giang, không cá tính, nói chuyện có phần vô duyên, thô kệch, nói chung là không có điểm gì nổi bật cả. Trong khi Nui là một cô gái 10 phần xinh đẹp, duyên dáng và thông minh. Là phụ nữ thì Nui chỉ cần đẹp là thắng hết nửa tờ vé số rồi. Thành ra, Den với không tới Nui.
Và dù Nui có cố tỏ ra tử tế bao nhiêu, thì Nui cũng không đủ tử tế để mà chấp nhận Den. Hay nói thế này, trong "thế giới thực tại", khi bị bao quanh bởi nhiều người, đi những bước vội vã, Nui không cách nào chấp nhận Den được. Den tuyệt đối không có cửa. Cái sự "không có cửa" ở đây thể hiện rõ ràng đến khắc nghiệt luôn. Nếu mà một chàng trai như Top, sếp đẹp trai lai láng, galant duyên dáng... làm những hành động như Den đã làm cho Nui, giữ chỗ cho cô ấy đậu xe, tìm nhạc cô ấy thích cài vào máy cho cô ấy, dọn dẹp bàn làm việc cho cô ấy... thì Nui sẽ cảm động, sẽ vui vẻ, sẽ "đổ". Nhưng nếu những điều đó là do một chàng trai trông "dâm dâm dơ dơ" như Den làm, Nui sẽ coi đó là những hành động biến thái, và cô ấy kì thị sợ sệt Den như sợ stalker biến thái vậy. Cuộc đời nghiệt ngã như vậy đấy, vấn đề không phải "bạn làm gì", vấn đề luôn là "bạn là ai".
Khi điều kì diệu xảy ra, Nui mất trí nhớ một ngày. Theo mình nhìn thấy, thì có thể tóm gọn là Nui-của-3-năm-trước time travel đến hiện tại. Một Nui mới 24 tuổi, (chắc là) mới tốt nghiệp, chưa đi làm, chưa bị bao quanh bởi quá nhiều người, chưa gặp Top, chưa biết phủ lên mình lớp cư xử thanh lịch duyên dáng giả tạo.
Và lúc đó, chỉ có Den ở cạnh Nui. Chỉ có một mình Den thôi. Nên Nui có thời gian để hiểu Den. Từ lúc kì thị ban đầu tới lúc Nui nói "Bây giờ thì tôi có chút hiểu tại sao mình yêu anh rồi đó" là một hành trình tâm lý đòi hỏi quá nhiều yêu cầu mà chỉ có điều kì diệu mới làm nổi. Thứ nhất, nơi chốn không phải đất Thái, nơi mà cô quá quen thuộc. Thứ hai, cô không nhớ gì người yêu hiện tại và tình trạng hiện tại của mình. Thứ ba, cô không quen ai cả, chẳng ai nói tiếng Thái với cô, Den là người duy nhất mà cô có thể trông cậy, và ở cạnh. Và 4, trong không khí lễ hội mùa đông và đang du lịch Nhật Bản, cô Nui dễ dàng trở nên vui vẻ và cởi mở hơn.
Trong 4 điều kiện thần kì ấy, cô Nui có thời gian, có không gian, để tìm hiểu và nhìn nhận và cho Den một cơ hội để biết được anh đã yêu mình như thế nào, và mình có thể yêu anh ra sao. Đó không phải là thế giới thực, đó là thế giới trong mơ. Lúc Nui van xin anh ngày mai hãy kể lại cho cô nghe những điều họ đã trải qua ngày hôm nay, Den đã từ chối. Vì anh đủ thông minh để nhận ra rằng Nui trong thế giới trong mơ của ngày hôm nay là một Nui khác Nui của ngày mai, và với đủ vết thương, anh biết rằng Nui của ngày mai không bao giờ cho anh một cơ hội để mở miệng.
Phim này Sad End, không phải Bad End, vì cái kết như vậy không tệ chút nào hết. Đó là thực tế. Lâu đài băng giá dù đẹp đến mức nào, cũng chỉ tồn tại một mùa đông mà thôi. Nếu buộc nó tồn tại qua mùa hè, người ta sẽ tốn rất nhiều công sức, mà đó lại là một sự tồn tại giả tạo. Lâu đài băng chỉ đẹp lộng lẫy khi nó được đặt giữa mùa đông giá rét, giữa muôn trùng bông tuyết của tự nhiên. Còn không thì đó chỉ là sự tạm bợ đáng thương. Tình yêu cũng vậy, qua ngày hôm nay, nếu Nui có yêu Den thì đấy cũng không phải một tình yêu thuần khiết đúng nghĩa nữa, bởi vì cô đã có Top và có 3 năm trời đầy ký ức. Nui của hiện tại không thể yêu Den.
Lúc Nui-3-năm-trước biết bản thân mình 3 năm sau đi làm vợ bé cho người ta, cứ nghe người ta dụ dỗ là sẽ ly hôn vợ và tin tưởng, rồi khi người ta bỏ rơi mình đi với vợ còn tự sát, thì cô ấy đã vừa khóc vừa nói rằng, nếu đây là "câu chuyện của người khác thì tôi sẽ nói là "sao ngu quá vậy", nhưng đây là lại câu chuyện của chính tôi."
Nếu tôi-của-3-năm trước gặp tôi của hiện tại, thì nó sẽ nói gì. Nếu bạn-của-3-năm trước gặp bạn của hiện tại, thì bạn sẽ nói gì đây. Ước gì đó là một tiếng "Woah..." thay vì ánh nhìn đầy đau thương "Chuyện gì đã xảy ra với chúng ta vậy..."
Và đoạn cuối phim khi Nui nhìn thấy đoạn vid cô ấy ở lễ hội băng cùng với một người giấu mặt (Den), chẳng khác nào cô ấy nhìn thấy chính mình của 3 năm trước. Cô ấy nhìn thấy nụ-cười-trẻ-con của mình 3 năm trước, cô ấy nhìn thấy sự vô tư hạnh phúc của mình vào 3 năm trước. Có lẽ lý trí của cô không hiểu ra điều đó, nhưng trái tim cô đã nhận ra, trong vô thức cô đã nhận ra thứ mà mình đánh mất trong 3 năm đó. Cô đã nhận ra, mình đã-từng hạnh phúc như thế nào và hạnh-phúc thực sự là như thế nào. Cô khóc vì điều đó.
Lúc xem đến đoạn đó thì mình cũng khóc.
Bao nhiêu năm rồi, làm gì và được gì.
Và đã mất những gì...
Ngoài cái việc sự thật phũ phàng về việc phân tầng tự nhiên trong xã hội, thì cái làm mình ấn tượng là "cô Nui của 3 năm trước nhìn thấy cô Nui hiện tại" và "cô Nui của hiện tại chợt nhìn thấy cô Nui của 3 năm trước".
Loằng ngoằng như vậy thực ra là vì mình không biết xếp từ làm sao cho đúng nữa.
"Bao nhiêu năm rồi, làm gì và được gì."
Chắc cái câu này thành một cái tag trong blog luôn quá. Nhưng tiếng Việt không có từ nào để diễn tả cái cảm giác này, cảm giác nhìn lại quá khứ, nhìn thấy thời gian qua nhanh quá, và hốt hoảng, và bùi ngùi, cảm giác trong bụng cứ như có một bầy bươm bướm cảm xúc. Những năm trước, khi mình tự hỏi câu này, mình đã giật mình và - mình nghĩ là may mắn - nhận ra sức mạnh khủng khiếp của thời gian. Thành ra, mình đã đi bước nào chắc bước đó, mình đã tập nghĩ trước rất nhiều, nghĩ rất xa về tương lai, đã đặt nhiều nền móng ở hiện tại. Và mình cảm thấy, ồ, thiệt là may, giờ nói câu này "bao nhiêu năm rồi, làm gì và được gì" thì mình hơi hơi yên tâm rồi. Thời gian của mình, trôi qua đáng giá.
Anyway. Quay lại vấn đề.
Cậu Den và cô Nui là 2 phân tầng khác nhau của xã hội, không phải bởi xuất thân, mà là bởi giá trị tự thân của họ. Den là một chàng trai bình thường hơn cả sự bình thường nữa, không đẹp trai lồng lộn, không giỏi giang, không cá tính, nói chuyện có phần vô duyên, thô kệch, nói chung là không có điểm gì nổi bật cả. Trong khi Nui là một cô gái 10 phần xinh đẹp, duyên dáng và thông minh. Là phụ nữ thì Nui chỉ cần đẹp là thắng hết nửa tờ vé số rồi. Thành ra, Den với không tới Nui.
Và dù Nui có cố tỏ ra tử tế bao nhiêu, thì Nui cũng không đủ tử tế để mà chấp nhận Den. Hay nói thế này, trong "thế giới thực tại", khi bị bao quanh bởi nhiều người, đi những bước vội vã, Nui không cách nào chấp nhận Den được. Den tuyệt đối không có cửa. Cái sự "không có cửa" ở đây thể hiện rõ ràng đến khắc nghiệt luôn. Nếu mà một chàng trai như Top, sếp đẹp trai lai láng, galant duyên dáng... làm những hành động như Den đã làm cho Nui, giữ chỗ cho cô ấy đậu xe, tìm nhạc cô ấy thích cài vào máy cho cô ấy, dọn dẹp bàn làm việc cho cô ấy... thì Nui sẽ cảm động, sẽ vui vẻ, sẽ "đổ". Nhưng nếu những điều đó là do một chàng trai trông "dâm dâm dơ dơ" như Den làm, Nui sẽ coi đó là những hành động biến thái, và cô ấy kì thị sợ sệt Den như sợ stalker biến thái vậy. Cuộc đời nghiệt ngã như vậy đấy, vấn đề không phải "bạn làm gì", vấn đề luôn là "bạn là ai".
Khi điều kì diệu xảy ra, Nui mất trí nhớ một ngày. Theo mình nhìn thấy, thì có thể tóm gọn là Nui-của-3-năm-trước time travel đến hiện tại. Một Nui mới 24 tuổi, (chắc là) mới tốt nghiệp, chưa đi làm, chưa bị bao quanh bởi quá nhiều người, chưa gặp Top, chưa biết phủ lên mình lớp cư xử thanh lịch duyên dáng giả tạo.
Và lúc đó, chỉ có Den ở cạnh Nui. Chỉ có một mình Den thôi. Nên Nui có thời gian để hiểu Den. Từ lúc kì thị ban đầu tới lúc Nui nói "Bây giờ thì tôi có chút hiểu tại sao mình yêu anh rồi đó" là một hành trình tâm lý đòi hỏi quá nhiều yêu cầu mà chỉ có điều kì diệu mới làm nổi. Thứ nhất, nơi chốn không phải đất Thái, nơi mà cô quá quen thuộc. Thứ hai, cô không nhớ gì người yêu hiện tại và tình trạng hiện tại của mình. Thứ ba, cô không quen ai cả, chẳng ai nói tiếng Thái với cô, Den là người duy nhất mà cô có thể trông cậy, và ở cạnh. Và 4, trong không khí lễ hội mùa đông và đang du lịch Nhật Bản, cô Nui dễ dàng trở nên vui vẻ và cởi mở hơn.
Trong 4 điều kiện thần kì ấy, cô Nui có thời gian, có không gian, để tìm hiểu và nhìn nhận và cho Den một cơ hội để biết được anh đã yêu mình như thế nào, và mình có thể yêu anh ra sao. Đó không phải là thế giới thực, đó là thế giới trong mơ. Lúc Nui van xin anh ngày mai hãy kể lại cho cô nghe những điều họ đã trải qua ngày hôm nay, Den đã từ chối. Vì anh đủ thông minh để nhận ra rằng Nui trong thế giới trong mơ của ngày hôm nay là một Nui khác Nui của ngày mai, và với đủ vết thương, anh biết rằng Nui của ngày mai không bao giờ cho anh một cơ hội để mở miệng.
Phim này Sad End, không phải Bad End, vì cái kết như vậy không tệ chút nào hết. Đó là thực tế. Lâu đài băng giá dù đẹp đến mức nào, cũng chỉ tồn tại một mùa đông mà thôi. Nếu buộc nó tồn tại qua mùa hè, người ta sẽ tốn rất nhiều công sức, mà đó lại là một sự tồn tại giả tạo. Lâu đài băng chỉ đẹp lộng lẫy khi nó được đặt giữa mùa đông giá rét, giữa muôn trùng bông tuyết của tự nhiên. Còn không thì đó chỉ là sự tạm bợ đáng thương. Tình yêu cũng vậy, qua ngày hôm nay, nếu Nui có yêu Den thì đấy cũng không phải một tình yêu thuần khiết đúng nghĩa nữa, bởi vì cô đã có Top và có 3 năm trời đầy ký ức. Nui của hiện tại không thể yêu Den.
Lúc Nui-3-năm-trước biết bản thân mình 3 năm sau đi làm vợ bé cho người ta, cứ nghe người ta dụ dỗ là sẽ ly hôn vợ và tin tưởng, rồi khi người ta bỏ rơi mình đi với vợ còn tự sát, thì cô ấy đã vừa khóc vừa nói rằng, nếu đây là "câu chuyện của người khác thì tôi sẽ nói là "sao ngu quá vậy", nhưng đây là lại câu chuyện của chính tôi."
Nếu tôi-của-3-năm trước gặp tôi của hiện tại, thì nó sẽ nói gì. Nếu bạn-của-3-năm trước gặp bạn của hiện tại, thì bạn sẽ nói gì đây. Ước gì đó là một tiếng "Woah..." thay vì ánh nhìn đầy đau thương "Chuyện gì đã xảy ra với chúng ta vậy..."
Và đoạn cuối phim khi Nui nhìn thấy đoạn vid cô ấy ở lễ hội băng cùng với một người giấu mặt (Den), chẳng khác nào cô ấy nhìn thấy chính mình của 3 năm trước. Cô ấy nhìn thấy nụ-cười-trẻ-con của mình 3 năm trước, cô ấy nhìn thấy sự vô tư hạnh phúc của mình vào 3 năm trước. Có lẽ lý trí của cô không hiểu ra điều đó, nhưng trái tim cô đã nhận ra, trong vô thức cô đã nhận ra thứ mà mình đánh mất trong 3 năm đó. Cô đã nhận ra, mình đã-từng hạnh phúc như thế nào và hạnh-phúc thực sự là như thế nào. Cô khóc vì điều đó.
Lúc xem đến đoạn đó thì mình cũng khóc.
Bao nhiêu năm rồi, làm gì và được gì.
Và đã mất những gì...
2/20/2018
Thiên nhiên
Nếu bản thân bạn đủ tĩnh, bạn sẽ thấy được hình hài của sự tĩnh lặng.
1. Đó là không gian duy nhất một màu xanh lụa khi chân trời bị xóa nhòa. Trong một ngày bầu trời bị mây nhuộm thành một màu trắng sữa, và biển thì im lim không có gió. Bạn đứng một mình giữa biển, hụp đầu xuống, chỉ để lộ đôi mắt, nhìn về phía chân trời. Mặt biển mềm như lụa, bầu trời êm như bông. Không gian xung quanh bạn không có gì cả, không có người, không có những con thuyền, không có những cái phao lưới, chỉ có nước và trời, tầm nhìn của bạn mênh mông những lụa và bông như thế, quyện vào nhau. Và bạn cảm nhận được một điều cực kỳ sâu sắc, rằng nói cho cùng, trên cuộc đời này, mọi vật chất đều không tồn tại, bạn cũng không tồn tại. Nếu "tồn tại" là những thứ hiện lên trước mắt bạn, thì bạn sẽ không thấy có gì đang tồn tại cả. Bạn sẽ nghĩ, à thì ra hư vô là như thế. Và đầu óc bạn cũng trắng xóa, ngẩn ngơ giữa cái hư vô của đất trời. Bạn không nghĩ được gì cả vì sợ phá hỏng sự tĩnh lặng này.
(Và dù sau đó thằng nhỏ đi cùng dùng súng bắn nước bắn vô trong mặt bạn và bạn quay lại trả thù nó, thì mấy giây kịp tĩnh lặng đó cũng làm bạn nhớ suốt đời.)
2. Đó là mặt trời khuất sau núi.
Nếu hoàng hôn trên biển giống như buổi trình diễn lộng lẫy huy hoàng của một diva nổi tiếng giữa sân khấu với vạn người xem, thì hoàng hôn ở núi sẽ giống như một buổi nhạc thân thiện giữa phòng trà nhỏ chừng mươi người nghe, nơi những nốt nhạc acoustic mộc mạc quyện vào chất giọng trầm ấm của người ca sĩ và khiến người ta như tan ra.
Mình thích nhất là mặt trời lúc sắp tắt. Ánh nắng trở nên dịu dàng đến mức có thể nhìn trực tiếp bằng mắt thường, mặt trời lúc này giống như lòng đỏ trứng lơ lửng giữa không gian. Mặt trời rụng ở núi thì không có nhiều màu, chỉ là đỏ thẫm, rất đỏ, một màu đỏ như thể cố cháy một lần cuối cùng. Và mặt trời rơi sau núi, màu xanh của cỏ cây dần biến mất, màu xanh của bầu trời dần dần biến mất, thay vào đó là màu đen của bóng đêm. Ở sườn núi thoai thoải, chập chùng, mặt trời rơi xuống, không gì có thể kéo lại được. Giống như, hiển nhiên đang ban phát cho loài người chút đẹp đẽ, rồi lấy đi, mà con người thì chỉ có thể cam chịu. Mọi nỗ lực để níu kéo đều trở nên kệch cỡm, bạn không thể lưu giữ được, dù là bằng hình ảnh, dù là bằng trí nhớ, không có bất kỳ thứ gì đủ để lưu giữ hình ảnh này cả. Cảm giác bất lực giữa thiên nhiên trở thành một nỗi tuyệt vọng rất dịu dàng. Ừ thì, cuộc đời là như thế mà. Bạn không thể làm gì cả, chỉ có thể trơ trọi, bất lực, và tận hưởng.
3. Đó là hình hài của sự tĩnh lặng. Và nếu cô đơn có hình dạng, mình chắc là nó cũng sẽ được định hình như thế.
1. Đó là không gian duy nhất một màu xanh lụa khi chân trời bị xóa nhòa. Trong một ngày bầu trời bị mây nhuộm thành một màu trắng sữa, và biển thì im lim không có gió. Bạn đứng một mình giữa biển, hụp đầu xuống, chỉ để lộ đôi mắt, nhìn về phía chân trời. Mặt biển mềm như lụa, bầu trời êm như bông. Không gian xung quanh bạn không có gì cả, không có người, không có những con thuyền, không có những cái phao lưới, chỉ có nước và trời, tầm nhìn của bạn mênh mông những lụa và bông như thế, quyện vào nhau. Và bạn cảm nhận được một điều cực kỳ sâu sắc, rằng nói cho cùng, trên cuộc đời này, mọi vật chất đều không tồn tại, bạn cũng không tồn tại. Nếu "tồn tại" là những thứ hiện lên trước mắt bạn, thì bạn sẽ không thấy có gì đang tồn tại cả. Bạn sẽ nghĩ, à thì ra hư vô là như thế. Và đầu óc bạn cũng trắng xóa, ngẩn ngơ giữa cái hư vô của đất trời. Bạn không nghĩ được gì cả vì sợ phá hỏng sự tĩnh lặng này.
(Và dù sau đó thằng nhỏ đi cùng dùng súng bắn nước bắn vô trong mặt bạn và bạn quay lại trả thù nó, thì mấy giây kịp tĩnh lặng đó cũng làm bạn nhớ suốt đời.)
2. Đó là mặt trời khuất sau núi.
Nếu hoàng hôn trên biển giống như buổi trình diễn lộng lẫy huy hoàng của một diva nổi tiếng giữa sân khấu với vạn người xem, thì hoàng hôn ở núi sẽ giống như một buổi nhạc thân thiện giữa phòng trà nhỏ chừng mươi người nghe, nơi những nốt nhạc acoustic mộc mạc quyện vào chất giọng trầm ấm của người ca sĩ và khiến người ta như tan ra.
Mình thích nhất là mặt trời lúc sắp tắt. Ánh nắng trở nên dịu dàng đến mức có thể nhìn trực tiếp bằng mắt thường, mặt trời lúc này giống như lòng đỏ trứng lơ lửng giữa không gian. Mặt trời rụng ở núi thì không có nhiều màu, chỉ là đỏ thẫm, rất đỏ, một màu đỏ như thể cố cháy một lần cuối cùng. Và mặt trời rơi sau núi, màu xanh của cỏ cây dần biến mất, màu xanh của bầu trời dần dần biến mất, thay vào đó là màu đen của bóng đêm. Ở sườn núi thoai thoải, chập chùng, mặt trời rơi xuống, không gì có thể kéo lại được. Giống như, hiển nhiên đang ban phát cho loài người chút đẹp đẽ, rồi lấy đi, mà con người thì chỉ có thể cam chịu. Mọi nỗ lực để níu kéo đều trở nên kệch cỡm, bạn không thể lưu giữ được, dù là bằng hình ảnh, dù là bằng trí nhớ, không có bất kỳ thứ gì đủ để lưu giữ hình ảnh này cả. Cảm giác bất lực giữa thiên nhiên trở thành một nỗi tuyệt vọng rất dịu dàng. Ừ thì, cuộc đời là như thế mà. Bạn không thể làm gì cả, chỉ có thể trơ trọi, bất lực, và tận hưởng.
3. Đó là hình hài của sự tĩnh lặng. Và nếu cô đơn có hình dạng, mình chắc là nó cũng sẽ được định hình như thế.
2/15/2018
Gửi Mei 2018
Mei 2018 thương yêu,
Tâm trạng hiện giờ của tớ là bựa bựa và bựa nhé. Nên có chửi thề nói bậy gì thì bỏ quá cho.
Tớ đang ngồi viết thư cho cậu trên tầng 13, ở cái bộ bàn ăn màu trắng có nệm trải hình bó hoa tú cầu màu hường. Năm sau tớ hy vọng cậu đang ngồi trên cái bàn làm việc đối diện cửa sổ cũng ở tầng 13 để viết thư cho Mei 2019 nhé. Và bớt nói tục chửi thề nhé.
Năm nay không bắn pháo hoa. Mà tớ nghĩ, đám pháo hoa đó được đem đi ủng hộ Acecook hay Miliket hết rồi. Thiệt vớ vẩn, người nghèo thì hẳn là phải ăn mì gói. Nhưng thôi không nói về chủ đề này nữa bởi vì chủ đề này cũ quá mạng rồi và tớ cũng đã nói đi nói lại quá nhiều lần rồi.
Con Mei 2016 schedule kiểu gì mà tới giờ tớ vẫn chưa nhận được thư. Khốn nạn thật. Cho nên tớ sẽ schedule sớm một tí. Càng già thì lại càng phải ngủ sớm. Chứ hơi đâu mà chờ qua 12 giờ. Hồi nhỏ, ba mẹ hay bảo, lúc 12 giờ hãy ôm sách mà học để năm sau học giỏi - cái thể loại logic cũng y như là kẹp cái lá thuộc bài vào vở thì sẽ thuộc bài vậy đó. Hài vl. Cũng chỉ là một cái mốc thời gian như mọi cách mốc thời gian mà thôi. Thậm chí còn cực hơn, vì hôm sau phải dậy sớm để hoàn tất thủ tục tết.
Lúc nãy ba mẹ qua đây, ăn uống xong thì karaoke nhạc sến, xong lại đánh bài, tớ thắng được 70k, ba thắng được 30k, còn mụi thì thua 10k, mẹ thì thua hẳn 90k.
Năm nay có gì à. Chủ yếu là tớ thấy bản thân mình càng ngày càng bất cần và mất dạy. Đùa chứ. Chẳng qua thói khinh thường xã hội nảy lên một tầm cao mới và được gọi thành tên. Tớ cảm thấy cái xã hội này thật sự ngu ngốc. Tớ không bao giờ dám chỉ thẳng mặt ai nói họ ngu ngốc, vì khi họ là cá nhân, họ suy nghĩ tốt hơn và lý do cá nhân thì đường nào cũng chính đáng. Nhưng khi họ tụ tập càng đông người thì mức độ ngu ngốc sẽ tăng thêm.
À, năm sau chắc phải có luật chống karaoke bừa bãi nơi công cộng. Thực sự vấn nạn karaoke đã trở thành một tệ nạn xã hội trong năm nay rồi. Sáng nay có khách ghé nhà, cô ấy bảo cô ấy ở trong xóm công nhân thuê nhà, mà năm nay đ' hiểu sao chúng nó không đi về quê mà lại ở lại thành phố, mỗi ngày dập nhạc thì 8 giờ sáng đến 2-3 giờ đêm. Thứ khốn nạn. Vô liêm sỉ. Hát hay con mie gì mà đi tra tấn người khác như vậy? Đâu có ai có nhu cầu nghe tụi bây gào rú đâu, sao lại vô liêm sỉ đến thế? Mình mà sống ở đó, mình sẽ vác dao phay qua nhà tụi nó, rồi bảo, "hát như l` mà bày đặt hát suốt ngày". Vì niềm vui cá nhân mà xúc phạm đến riêng tư của tất cả mọi người là thứ vô liêm sỉ.
Bữa cuối năm, mình có chạy ra đường và thấy anh kia quỳ ở ngã tư, vừa quỳ vừa khóc vừa giơ xấp vé số và bảo cô chú anh chị giúp đỡ giùm con sắp 4 giờ rồi. Mình chợt nhớ câu, nam nhi dưới gối có hoàng kim. Rồi mình chép miệng đi luôn, thấy hèn hèn thế nào. Ừ, năm nay, tớ ác hẳn ra, dù những năm trước tớ cũng đã không tốt lành gì rồi, nhưng năm nay, khẩu nghiệt nặng nề hơn quá nhiều.
Nãy giờ toàn nói chuyện gì đâu.
Năm nay, đến với một niềm sung sướng mới cậu ạ. Có phòng riêng đẹp. Tivi xịn ơi là xịn. Wifi mạnh ơi là mạnh. Ngủ riêng hẳn một mình một giường 1m6. Có máy lạnh riêng. Nhà đẹp, toilette cũng sạch sạch đẹp đẹp. Thích lắm. Cả ngày nay mình cứ ca hát bài "tết nay em không thèm đi chơi, xi nê hay nhạc hội, đà lạt hay vũng tàu". Ahjhj. Nói chứ mùng 2 cũng phải đi với ba mẹ ra Nha Trang. Hmm... Thật ra thì những lúc hạnh phúc như thế này, tớ cảm thấy sợ hãi hơn là những lúc cực khổ và ức chế. Vì những lúc cực khổ và ức chế, tớ nghĩ, cùng lắm là chết, rồi đ' sợ cái gì nữa. Lúc có rồi thì lo được lo mất...
À, mà nói thật ra thì mình may mắn chán, sau khi nghe một cô gái than khổ về việc gia đình suốt ngày sỉ vả vì cô ấy không lấy chồng, mình thấy ba mẹ mình đúng thiệt tuyệt vời, mình có lấy chồng hay không thì kệ mình, chẳng ai nói gì. Kệ, không lấy thì ở vậy, ba mẹ nuôi. Chả chết ai.
Năm sau thế nào rồi nhỉ?
Tớ không hy vọng nhiều hơn, chỉ hy vọng mọi thứ vui như lúc này, tâm trạng tớ nhẹ nhõm, thoải mái, không sấp ngửa lo lắng, là được. Chỉ cầu bình an, cầu mọi thứ như hiện tại, cậu ạ. Kể ra, đó cũng là một thể loại thành công, neh?
Mỗi năm viết được cho năm sau như vầy tớ thấy thỏa màn rồi.
2017 suôn sẻ nhé.
Tâm trạng hiện giờ của tớ là bựa bựa và bựa nhé. Nên có chửi thề nói bậy gì thì bỏ quá cho.
Tớ đang ngồi viết thư cho cậu trên tầng 13, ở cái bộ bàn ăn màu trắng có nệm trải hình bó hoa tú cầu màu hường. Năm sau tớ hy vọng cậu đang ngồi trên cái bàn làm việc đối diện cửa sổ cũng ở tầng 13 để viết thư cho Mei 2019 nhé. Và bớt nói tục chửi thề nhé.
Năm nay không bắn pháo hoa. Mà tớ nghĩ, đám pháo hoa đó được đem đi ủng hộ Acecook hay Miliket hết rồi. Thiệt vớ vẩn, người nghèo thì hẳn là phải ăn mì gói. Nhưng thôi không nói về chủ đề này nữa bởi vì chủ đề này cũ quá mạng rồi và tớ cũng đã nói đi nói lại quá nhiều lần rồi.
Con Mei 2016 schedule kiểu gì mà tới giờ tớ vẫn chưa nhận được thư. Khốn nạn thật. Cho nên tớ sẽ schedule sớm một tí. Càng già thì lại càng phải ngủ sớm. Chứ hơi đâu mà chờ qua 12 giờ. Hồi nhỏ, ba mẹ hay bảo, lúc 12 giờ hãy ôm sách mà học để năm sau học giỏi - cái thể loại logic cũng y như là kẹp cái lá thuộc bài vào vở thì sẽ thuộc bài vậy đó. Hài vl. Cũng chỉ là một cái mốc thời gian như mọi cách mốc thời gian mà thôi. Thậm chí còn cực hơn, vì hôm sau phải dậy sớm để hoàn tất thủ tục tết.
Lúc nãy ba mẹ qua đây, ăn uống xong thì karaoke nhạc sến, xong lại đánh bài, tớ thắng được 70k, ba thắng được 30k, còn mụi thì thua 10k, mẹ thì thua hẳn 90k.
Năm nay có gì à. Chủ yếu là tớ thấy bản thân mình càng ngày càng bất cần và mất dạy. Đùa chứ. Chẳng qua thói khinh thường xã hội nảy lên một tầm cao mới và được gọi thành tên. Tớ cảm thấy cái xã hội này thật sự ngu ngốc. Tớ không bao giờ dám chỉ thẳng mặt ai nói họ ngu ngốc, vì khi họ là cá nhân, họ suy nghĩ tốt hơn và lý do cá nhân thì đường nào cũng chính đáng. Nhưng khi họ tụ tập càng đông người thì mức độ ngu ngốc sẽ tăng thêm.
À, năm sau chắc phải có luật chống karaoke bừa bãi nơi công cộng. Thực sự vấn nạn karaoke đã trở thành một tệ nạn xã hội trong năm nay rồi. Sáng nay có khách ghé nhà, cô ấy bảo cô ấy ở trong xóm công nhân thuê nhà, mà năm nay đ' hiểu sao chúng nó không đi về quê mà lại ở lại thành phố, mỗi ngày dập nhạc thì 8 giờ sáng đến 2-3 giờ đêm. Thứ khốn nạn. Vô liêm sỉ. Hát hay con mie gì mà đi tra tấn người khác như vậy? Đâu có ai có nhu cầu nghe tụi bây gào rú đâu, sao lại vô liêm sỉ đến thế? Mình mà sống ở đó, mình sẽ vác dao phay qua nhà tụi nó, rồi bảo, "hát như l` mà bày đặt hát suốt ngày". Vì niềm vui cá nhân mà xúc phạm đến riêng tư của tất cả mọi người là thứ vô liêm sỉ.
Bữa cuối năm, mình có chạy ra đường và thấy anh kia quỳ ở ngã tư, vừa quỳ vừa khóc vừa giơ xấp vé số và bảo cô chú anh chị giúp đỡ giùm con sắp 4 giờ rồi. Mình chợt nhớ câu, nam nhi dưới gối có hoàng kim. Rồi mình chép miệng đi luôn, thấy hèn hèn thế nào. Ừ, năm nay, tớ ác hẳn ra, dù những năm trước tớ cũng đã không tốt lành gì rồi, nhưng năm nay, khẩu nghiệt nặng nề hơn quá nhiều.
Nãy giờ toàn nói chuyện gì đâu.
Năm nay, đến với một niềm sung sướng mới cậu ạ. Có phòng riêng đẹp. Tivi xịn ơi là xịn. Wifi mạnh ơi là mạnh. Ngủ riêng hẳn một mình một giường 1m6. Có máy lạnh riêng. Nhà đẹp, toilette cũng sạch sạch đẹp đẹp. Thích lắm. Cả ngày nay mình cứ ca hát bài "tết nay em không thèm đi chơi, xi nê hay nhạc hội, đà lạt hay vũng tàu". Ahjhj. Nói chứ mùng 2 cũng phải đi với ba mẹ ra Nha Trang. Hmm... Thật ra thì những lúc hạnh phúc như thế này, tớ cảm thấy sợ hãi hơn là những lúc cực khổ và ức chế. Vì những lúc cực khổ và ức chế, tớ nghĩ, cùng lắm là chết, rồi đ' sợ cái gì nữa. Lúc có rồi thì lo được lo mất...
À, mà nói thật ra thì mình may mắn chán, sau khi nghe một cô gái than khổ về việc gia đình suốt ngày sỉ vả vì cô ấy không lấy chồng, mình thấy ba mẹ mình đúng thiệt tuyệt vời, mình có lấy chồng hay không thì kệ mình, chẳng ai nói gì. Kệ, không lấy thì ở vậy, ba mẹ nuôi. Chả chết ai.
Năm sau thế nào rồi nhỉ?
Tớ không hy vọng nhiều hơn, chỉ hy vọng mọi thứ vui như lúc này, tâm trạng tớ nhẹ nhõm, thoải mái, không sấp ngửa lo lắng, là được. Chỉ cầu bình an, cầu mọi thứ như hiện tại, cậu ạ. Kể ra, đó cũng là một thể loại thành công, neh?
Mỗi năm viết được cho năm sau như vầy tớ thấy thỏa màn rồi.
2017 suôn sẻ nhé.
2/12/2018
Mùng 28 Tết
Mỗi lần đến Tết thì kiểu gì tao cũng phải nghe cái bài "Xuân này con không về", riết rồi thời chiến đã qua 80 năm thì vẫn là bài này đánh dấu Tết tới. Phải có bài này Tết mới tới, dù nghe nó hãm không thua gì Happy New Year thì nó vẫn là dấu hiệu Xuân về Tết tới.
Biết sao nó hãm không, vì nó có cái đoạn như vầy "con biết không về mẹ chờ em trông... nhưng nếu con về bạn bè thương mong." - kiểu bên tình bên hiếu biết chọn bên nào, và kết quả là nó chọn bên tình, kệ mẹ nó và em nó ở nhà trông, nó ở lại với bạn bè.
Lần nào nghe bài này, từ lúc 5 tuổi tới giờ, lần nào, tao cũng nghĩ, ôi thằng này thật là thứ khốn nạn bất hiếu, nghĩ sao đu theo bạn bè bỏ mẹ già ở quê nhà cùng đàn em thơ chờ mong áo mới.
Sau này thì tao hiểu, nó sợ cái cảnh "làm lương khá không" "có người yêu chưa" và một bầy con nít xếp hàng chờ lì xì. giống tao. Tao cũng ngán lắm. Những người hướng ngoại thì có lẽ thích cái không khí ồn ào náo nhiệt đó, còn tao thì ngán tận cổ rồi. Tết mơ ước của tao nằm nhà ngủ ngon tới 11g trưa sau đó kêu đồ ăn hoặc nướng thịt ăn rồi đọc truyện lướt fb nghe nhạc coi clip tới 2g sáng rồi đi ngủ rồi lại thức lúc 12g trưa... nhưng chưa năm nào tao được vậy hết. chưa có năm nào được vậy hết đó hu hu hu hu hu. Tao cứ phải đu đeo theo mấy cái mà tao gọi là cổ tục hủ tục cần bị loại bỏ ấy. Một người hướng nội 98% như tao mà bị bắt vui theo niềm vui của mấy người hướng ngoại 120% thì thiệt tao khổ quá. Từ trong trong tâm trí tao, tao rất là khổ sở và sợ hãi. Tao đã phải tiếp xúc với xã hội này cả năm trời rồi, tao đã phải vui vẻ gặp mặt người lạ, nghe điện thoại từ số lạ, niềm nở vui vẻ cả năm trời rồi tết tao chỉ muốn chui rúc trong cái ổ của tao gặm nhắm sự cô đơn thuần khiết của tao thôi.
Điều duy nhất may mắn là tao không có chồng (và tao khẳng định là "không có" chứ không phải "chưa có" nhé). Tao chắc chắn 1000% là tao tuyệt không chịu nổi cái cảnh phải khăn gói về nhà chồng trong mấy ngày tết đâu. Mie bà nó. Hồi xưa có lần cậu tao bảo tao rằng cưới chồng về cho nó làm trả nợ phụ, hai vợ chồng làm thì nhiều tiền hơn. Cũng may là tao thông minh, nên tao không có bị mắc cái bẫy suy nghĩ chết tiệt đó. Này nhé, nói riêng chuyện lì xì Tết nhé, thí dụ như tao độc thân tao lì xì 20.000, thì cưới chồng xong tao bị mặc định 2 người thì phải lì xì gấp đôi thành 40.000, nhưng mà tụi nó quên mất mie đi là khi tao độc thân tao chỉ lì xì bên nhà tao, còn khi tao có chồng tao còn lì xì cả bên chồng nữa, thu nhập nhân đôi còn tiền lì xì nhân tư, lỗ mắc dịch chứ lời gì.
Và thay vì biếu bố mẹ mình thôi thì giờ gánh thêm cả bố mẹ chồng, họ hàng nhà chồng. Thấy là bay luôn cái thưởng rồi đấy.
Con bạn tao nha, chồng nó ở nước ngoài làm việc kiếm nhiều tiền nha, tết đang hí hửng có 50.000.000 trong tài khoản để sắm sửa vui vẻ nha, đùng cái thằng em chồng vướng nợ mấy tỷ, bị công an bắt xong giờ anh em trong nhà hông lẽ hông phụ để bảo lãnh nó ra, ba chồng nó đích thân phân công mỗi anh em phụ vô 70.000.000 để chuộc nó ra trước, khoản còn lại tự nó trả, cái tự nhiên mất mie nó 50.000.000 và còn thêm 20.000.000 lương thưởng của nó nữa, mà hông lẽ không phụ? Đấy, đấy. Mà tiền là thấy một đi không trở lại rồi. Một thằng làm điều ngu nguyên nhà gánh, mà nhà sui gia cũng gánh mới ghê. Em mình mình còn quản được, em chồng mình không quản được mà nó làm bậy còn phải chịu vạ lây, ôi cmn. Là tao thì tao ly cmn dị luôn rồi chứ ở đó mà cho, ba mẹ mình cả đời nuôi mình không biết có cho được không tự dưng gánh vô cái tội ngu của thằng em chồng. Lạy hồn... mà mang tiếng là gia đình gia giáo đạo dòng gốc nha. (Mie tao bị dị ứng với từ "gia giáo", hễ gia đình nào tự xưng "gia giáo" là tao chắc đến 98% cái gia đình đó éo có ra cái giống gì mà còn giả tạo số dzách)
Và thậm chí khi mà nhà chồng không gây tội nợ thì chính thằng chồng cũng gây tội nợ thôi. Tao khá chắc là việc từ bạn trai lên chồng là downgrade chứ không phải upgrade, là thoái hóa chứ không phải tiến hóa. Đủ thứ vấn đề phát sinh. Ai thấy vui chứ tao nghĩ ngoài cái khoản sex siếc ra thì éo còn thứ gì vui. (Và chưa chắc là sex vui ahihi).
À và đấy là tao chưa kể chuyện có con. Ôi lạy ba hồn chín vía. Tiền tã tiền sữa tiền quần áo đồ ăn, tiền ăn tiền học, tiền bệnh viện, tiền thuốc men, tiền đua đòi ối giời ơi còn thời gian chăm bẵm lau đít dọn đống ói đút cơm dỗ khóc ối giời ơi... Tao nói không ngoa đâu cái chuyện chôn vùi cmn tuổi thanh xuân vô trong cái tã lót con nít. Mấy mẹ trường phái phải sinh con toàn lôi cái lý do "giây phút ôm con vào lòng thấy thiêng liêng vô cùng" để khỏa lấp hết tất cả chi phí từ tiền bạc đến thời gian đến công sức phải bỏ ra cho chúng nó. Tao thì thấy cái lý do đó còn kém thuyết phục hơn cái lý do phải lấy chồng của cậu tao nêu ra ở phần trên. Cảm giác là thứ thuộc về cá nhân, mấy mẹ thấy thiêng liêng còn tao chỉ thấy phiền thì sao? Ối giời...
Nhìn con em tao sắp phải khăn gói về quê chồng, tao cảm thấy cuộc đời mình quyết định đúng đắn nhất là việc éo thèm có chồng. Sướng đâu éo thấy, toàn thấy khổ. Nói thiệt Tết đến nhà tao tao còn không muốn về chứ đừng nói đến nhà của người xa lạ...
Thành ra, quay lại vấn đề thì tao thực sự muốn cất lên bài hát "Xuân này con không (muốn) về" nhưng tao không có lý do đẹp đẽ như thằng trong bài đó. Nếu có lý do đẹp đẽ vậy thì đúng thiệt là tao khỏi về luôn rồi đó.
Subscribe to:
Posts (Atom)
Mei. Powered by Blogger.
