5/06/2015

Những người xung quanh tôi: Người có 3 cái đầu

Những người xung quanh tôi

Người có 3 cái đầu

Cửa trước nhà mình hướng ra mặt tiền đường, nhà dài và nở hậu. Cổng phía sau hướng thẳng ra một cái hẻm rộng. Ở cái hẻm này, một xóm nhỏ hình thành với đủ loại người. Loại nham hiểm cũng có, loại ác ra mặt cũng có, loại khốn nạn cũng có ... (sao toàn mấy loại xấu xa). Nhưng đặc biệt nhất là cô Silk - người có 3 cái đầu.

Cô Silk là chủ đất ở xóm trọ, nhưng cô ấy không giàu nổi, vì, theo mọi người - cô vừa ngu vừa gian nên cái gian nó lộ hết ra ngoài. Là chủ đất mà tới lúc đóng tiền điện phải chạy đi mượn tiền khắp xóm để đóng. Cô Silk đúng loại người với người thấp hơn mình thì hất mặt, với người có tí cường quyền thì thiếu điều quỳ lạy họ. Xóm có bà Ten, đồn rằng hồi xưa bả chẳng là gì cả, chỉ cưới ông Ten về đây ở, rồi từ từ lấn chiếm đất đai và giờ đã mở một đống phòng trọ cũng ở khu đó. Bà Ten - ngược lại với cô Silk, lúc nào cũng mang vẻ mặt hiền lành và ra vẻ phúc đức lắm, nhưng ai cũng biết bà siêu nham hiểm, siêu giả tạo, siêu dữ. Đến nỗi, có lần, mọi người nói đùa, bảo nhau: hẻm người ta có cái bảng "coi chừng chó dữ", hẻm mình cũng nên đề bảng "coi chừng bà già dữ".

Nhưng lần này, mình không nói về bà Ten - vì nói về bả thì phải liệt kê nguyên cái gia phả dòng tộc ra để kể luôn mấy đứa con khốn nạn siêu đẳng của bả. Lần này, mình nói về cô Silk. Đã rất nhiều lần cô Silk thiếu điều quỳ lạy bà Ten và đám con của bả, không phải để thờ phụng nể nang gì, mà là cô sợ són ra quần mỗi lần bọn ngang ngược đi qua đi lại bày trò đặt cái chậu bông ở đây ở kia (vì theo thời gian, chậu bông để đâu thì đất của bọn họ kéo đến đó). Cô Silk làm gì cũng chạy đi xin phép họ, dù là đất của cổ. Nhưng cô Silk không đáng tội nghiệp chút nào, vì cổ đi ức hiếp những người mà cổ cho là không-cùng-đẳng-cấp với cổ. Chẳng hạn như, bữa kia cổ cần móc cái cống trước nhà, cổ bèn nhờ anh hốt rác vô hốt, ảnh nói nhận 300k, cổ ok rồi. Ảnh chở vợ và chạy xe ba gác vô định hốt thì cổ lật lọng, bảo sao hôm trước anh nói 200k mà giờ đòi 300k (!!), ảnh tức quá, cãi không lại nên không thèm móc cống nữa, lái xe đi thẳng. Mấy hôm sau, cổ phải thuê mấy người lạ nào đó lại móc cống, mà họ bảo rằng họ chỉ dọn cái mớ rác phía trên thôi nha chứ không hút đâu, mưa mà xuống thì nước vẫn sẽ ngập lên bình thường đó, và giá là 300k. Mọi người cười vang, của đáng tội...

Anh hàng xóm qua tán dóc lúc móc cống, nói: chắc do anh đổ rác chở vợ theo, cổ mất hứng nên xù, còn mấy anh này đi một mình, cổ hứng chí đứng xem mà còn giảng đạo cho họ nữa kìa. Mình cười vang, nghĩ tới cái hôm ông chú mình từ bên Mỹ về. Vốn cô Silk và ông chú của mình hồi nhỏ chung xóm nên cũng có qua lại tí đỉnh (ông chú mình đẹp trai, giỏi tán gái, và đểu vô cùng) Cô Silk gặp ông chú của mình, bẽn lẽn mắc cỡ ra mặt, đến nỗi mình còn thấy sượng giùm cổ. Chú mình nói tiếng nào là cổ vuốt đuôi và cười phụ họa tiếng đó, rồi ào ào bảo "sao W không lưu số của Silk nè..." À, cổ trên 40 rồi, 1 chồng 1 con rồi đấy. Mẹ mình và mình nhìn nhau, ráng nín cười.

Mẹ mình không ưa cô Silk một tẹo nào. Một là vì, trời ạ, cổ trên 40 nhưng mình thề cái bản mặt của cổ mà quăng vào how-old.net chắc chắn nó ra ít nhất 60, răng thì hô, da thì sạm, mắt thì lé, tựu chung lại là xấu đau xấu đớn (dù mình đã thề không nói người khác xấu, nhưng xấu là xấu!) Thế mà cổ lúc nào cũng gọi mẹ mình là "cô" và xưng "con". Mẹ mình nói, vài bữa nữa nó gọi con là chị xưng em bây giờ. Mình cười vang. Được vậy thì tốt, mai mốt gặp mặt mình nhớ khoanh tay cúi đầu =)) Mẹ mình đang thuê cái kho vốn trên đất của cô Silk, lại lắp đồng hồ điện trong nhà nên cô Silk cũng thường chạy qua xem, có lần, không biết hứng chí vụ gì, cô Silk đứng tuyên bố oang oang (nguyên văn): "Chắc trên đời này không ai thông minh hơn con đâu cô, con là con phải hơn người ta một cái đầu." Mẹ mình đem chuyện này đi kể khắp làng, ai cũng cười vang, bảo, cổ là phải hơn người ta 2-3 cái đầu chứ sao lại chỉ 1 cái. Vấn đề là trong não cổ chứa cái qué gì...

Thành thử, từ đấy, mình gọi cổ là người 3 đầu.

Thiệt ra, mình biết rằng mình ếu có hiền lành vô tội gì. Và mình thừa nhận dù cô Silk vừa mê trai, vừa gian, vừa ác, lại vừa ngu, nhưng cổ chưa từng làm gì mình buồn.

Vấn đề là, có một số người, bản thân sự tồn tại của họ đã là một sai lầm của tạo hóa rồi... Hoặc giả, tạo hóa tạo họ ra, để cho những người còn lại những trận cười vang.

Cái post này nhảm quá độ.

5/05/2015

Mây hoang hoải

Quay trở lại Moonland ế nhệ nhề nhê sau tháng ngày đua đòi SEO siếc các thứ, thật hạnh phúc khi nhận ra cái cõi này vẫn vậy, xinh đẹp, yên tĩnh, và ta-thống-trị-mọi-thứ.

Hôm bữa tôi đọc bài phân tích tâm lý Nhà-Cây-Người (hậu quả của Sự Im Lặng của Bầy Cừu), thì có một đoạn làm tôi nhớ mãi: những người vẽ con đường trước nhà rất rộng là những người mà lúc bắt đầu quan hệ sẽ tỏ ra hồ hởi và nhiệt tình, nhưng sau đó sẽ dần dần khép kín và khó tiếp cận. Tôi đã vẽ một con đường rất rộng đấy... Bữa bé Lily bảo, cái anh ngồi kế bên em thường xuyên nhìn chị đấy - ảnh còn đăng lên fb rằng đang say nắng một cô gái, tôi mắc cười quá, trả lời: ảnh nhìn chị Cinnamon đấy (chị Cinnamon đã 1 chồng 2 con =))). Rồi hôm cuối, chị Cinnamon quay sang tôi, bí mật bảo: chị thấy ổng hay quan tâm em lắm - "ổng" nào - thì ông thầy đấy, ổng hay nhìn em lắm. Tôi phụt cười tại chỗ, bảo, ổng nhìn chị đấy!

Về tới nhà thì tôi bật ra hai chữ, lặp đi lặp lại suốt buổi: Móa... đời!

Bởi vì, giá mà cái điều họ nói với tôi là thật, thì giờ tôi đâu có lâm vào cơn khát adrenaline đến mức lạc lõng và lẻ loi đến thế này. Hoặc giả, tôi được xếp vô thể loại chỉ-nên-là-một-cơn-say-nắng-mà-thôi =))

Cũng không phải là lần đầu tiên, nhưng mãi thì đến tôi còn mất niềm tin vào chính bản thân mình huống hồ gì ai. Lúc đọc cuốn "Đừng bao giờ đi ăn một mình", tôi đã không-đi-ăn-một-mình thật và lúc nào cũng mở rộng trái tim đón nhận các mối quan hệ và thậm chí còn chủ động hẹn hò, nhưng rốt cuộc thì sao. Cơn loi nhoi cũng đến lúc nguội lại và tôi trở lại Moonland tự kỷ một mình trong bóng tối. Sau đấy, lại đi học Giao Tiếp, lại loi nhoi, lại hồ hởi và lao mình vào các mối quan hệ. Để chỉ nhận ra duy nhất một điều, đừng bao giờ đặt quá nhiều kỳ vọng vào bất kỳ điều gì. Và điều trớ trêu trái ngang nhất mà tôi nhận ra sau khi đi học cái lớp mà hết 2/3 thời gian là tuyên truyền cho việc "duyên sẽ thắng sắc" là: gái đẹp thì vẫn luôn được ưu ái hơn. Đó là một câu chuyện đau lòng, Q nhất quyết không cho tôi con thú bông của anh ta, nhưng lại cho bé Blue. Tôi thấy như bị tát vô mặt, và mọi thứ kết thúc trong niềm tức tối vô bờ và sự mất lòng tin trầm trọng vào phẩm giá của đàn ông =)) Tôi biết mình bị bệnh chi ly đến phi lý và ám ảnh bởi tiểu tiết, có thể vì một câu nói mà gạt phăng toàn bộ đức tính tốt đẹp của một con người, có thể vì một con người, và gạt phăng cả cộng đồng, có thể vì một cộng đồng, gạt phăng cả nhân loại =))

Vì thế, tôi chẳng cảm thấy chút kì vọng nhỏ nhoi nào về việc giữ mối quan hệ như cái cách ông thầy vẫn đang nhấn mạnh với các bạn trong lớp. Dù tôi đã cố gắng mở lòng hết cỡ, hỗ trợ mọi người, cố xếp lịch cafe này nọ, họ không đi một lần, tôi buông tay trọn kiếp.

=//=

Một điều mà tôi rất thích ở HT là HT không phải loại con trai khéo ăn khéo nói. V là loại con trai khéo ăn khéo léo, nhưng cái sự khéo đó thể hiện ở tất cả mọi mối quan hệ, thành thử ra, nó tầm thường đến đáng thương, và giả dối đến đáng sợ. Lần cuối nói chuyện với V, tôi đã hỏi thăm rất nhiệt tình và nhận lại là những câu trả lời vô thưởng vô phạt kèm theo hàng loạt chữ "hjhj" - cái chữ mà tôi căm ghét trong tất cả các cuộc chat vì nó giả tạo đến phát tởm, chẳng ai cười hi hi bao giờ. Chốt lại cuối cùng, V chúc tôi ngủ ngon nhưng lại gọi nhầm tên thì tôi đã kịp hiểu ra vấn đề rằng không phải tai nạn làm cho đầu V bị chạm mạch cứ "hjhj" suốt buổi, mà là V đang chat với nhiều cô cùng một lúc. Thực ra, tôi đã vốn biết rằng V đong đưa nhiều cô lắm, lần trước gặp mặt cả đám, khi QA chủ động gọi V ra thì tôi đã kịp hiểu rồi, đến mức khi V bảo tôi rằng xinh hơn trong avatar, thì tôi cười khẩy, chắc chắn V nói câu này với tất cả những cô gái có mặt trong buổi gặp mặt đó. Nhưng đong đưa với V thì vui, có người lắng nghe, có người kể chuyện cho nghe, trong những tháng ngày cô đơn đến quẫn trí thì âu cũng là một liều chống trầm cảm hay ho. Nhưng khi V chúc tôi ngủ ngon bằng một cái tên khác, tôi cười khẩy, chửi thề, vào kéo V vào block list. Thôi, kết thúc sớm đỡ đau khổ.

HT nói chuyện với tôi không nịnh đầm bao giờ, toàn sỉ vả. Nhưng HT thẳng và thật :'( Thẳng đến khó ưa nhưng chẳng bao giờ bắt lỗi HT được vì HT nói đúng. Quan điểm của tôi là chỉ những người thật sự tự tin vào bản thân mình mới có thể thẳng và thật đến mức đó, và khi họ tự tin, họ quyến rũ vô cùng. Việc cuồng HT làm cho tôi có cảm giác mình giống bị bệnh tự ngược, toàn đâm đầu vào mấy tên coi mình chẳng ra gì... =)) đùa chứ, HT nói chuyện với tôi nghiêm túc, đúng kiểu tập trung nói chuyện, cứ reply liên tục không ngơi nghỉ, chính tả đúng dấu và chẳng bao giờ hjhj.

* thật lòng không biết tại sao mình bị dị ứng nặng nề với đàn ông chat mà dùng chữ hjhj.

Anh  không liên lạc với tôi được 2 tuần rồi. Kể cũng có hơi điên khi mà sau mấy tháng không liên lạc, ảnh gọi tôi để chúc tết và còn hẹn gặp tôi. Vậy mà sau đấy, tôi chủ động rủ đi xem phim, tuần đó không sắp xếp được lịch thì dời lại tuần sau thì chẳng thấy ảnh nói năng gì. Thôi thì tôi im luôn, các dấu chấm hỏi to đùng vẫn còn treo lơ lửng khi mà tôi đã có câu trả lời rõ ràng trong lòng mình về cái cách suy nghĩ của ảnh... Đôi khi tôi thực sự không muốn phán xét người khác, nhưng bản năng ăn vào máu rồi.

Trở lại lớp SEO, học rất nhiều, nhưng vẫn chẳng cảm thấy ăn nhập vào đâu. Đúng theo cái kiểu là cố gắng ăn một món đặc sản nhưng chẳng cách nào cảm thấy nó ngon. Những giá trị mà tôi vốn coi thường giờ đây được lôi ra thực hành, giống như tự tát vô mặt mình vậy. Vất vả, viết bài và cố kéo cho kịp mục tiêu đề ra. Đến nỗi đọc sách cũng thành 1 deadline thì tôi thấy mình chết dí rồi. Draft trong Moonland ế nhệ tăng lên, toàn những câu dở dang, dang dở, thậm chí có chỉ 2 chữ cũng đủ thành post.

Hôm rồi tôi suýt chút nữa được nhận vào Chiến Thắng. Kiểu văn phòng mát lạnh, đồng nghiệp học thức, lương 8 chữ số... Nhưng quyết định phút chót của vùng làm mọi thứ rơi vào hư không, tôi chỉ biết cười, cái này, là ý trời, nên thôi, tập trung hiện tại trước đã.

Hôm nay là 5.5. Tôi ụp mặt vào bóng đêm và cảm thấy bản thân mình không thuộc về chốn này một chút nào. Trưa nay tôi lại nằm mơ về Utopia, một con đường rộng, vắng, hướng ra bờ sông với hai hàng cây rợp bóng xanh ngắt, đẹp kinh khủng. Tôi dựng lên Utopia trong một giấc mơ nhỏ, rồi Utopia cứ lặp đi lặp lại đến mức trong giấc mơ, tôi quả quyết rằng con đường này là có thực, có tồn tại trong thành phố này. Rồi tôi đặt nó tên Utopia. Sẽ đến một ngày tôi kiểm soát được nó, và trở lại nơi đó bất kỳ lúc nào tôi muốn trong giấc mơ của mình.

Tháng năm, nhưng sao lại hoang hoải đến vậy?

4/20/2015

Những ngày xám ngoét - Người thứ nhất


Những này như thế này, trời thì xanh, còn lòng tôi thì xám ngoét. 

1. Hôm kia, tôi giở thùng đồ cũ và tìm được một tấm thiệp Giáng Sinh mà người đó đã tặng cho tôi cách đây 8 năm. 10 năm trước, chúng tôi ghét nhau cay đắng. Ngồi cạnh nhau mà thậm chí cảm thấy không thể chịu nổi hơi thở của nhau. Chúng tôi ghét nhau không cần đến lý do cụ thể, mỗi chúng tôi đều biết đứa kia ghét mình, nhưng chẳng thèm nói ra nửa lời. Rồi tôi chuyển chỗ ngồi và chúng tôi lạc nhau trong sự ghét vô lý của mình được một năm. Vận đổi sao dời, vì cớ gì đó mà chúng tôi không cách nào hiểu được, khi nhìn lại chúng tôi đã kịp thân nhau tới mức tưởng chừng yêu nhau được. Ngày ấy, người đã nghĩ gì? Tôi không biết, chỉ biết tôi ngu ngơ, đem giới tính mỏng manh ra thành một rào cản chắc chắn cho tình cảm, mãi nghĩ rằng "làm sao gọi là tình yêu được". Sự vô tư chết chóc.

Rồi, người đó tỏ tình với tôi.

Lúc ấy, người đã cần bao nhiêu can đảm? Người bảo: cứ nghĩ sẽ giấu mãi, nhưng vẫn không chịu được sự đố kỵ sâu sắc khi thấy cậu thân thiết với kẻ khác. Người bảo: tôi tự biết mình, tôi không có tư cách đòi hỏi gì đâu.

Tôi vẫn cố mà vô tư. Cố mà vô tư. Vì chỉ vô tư mới níu kéo được thứ tình cảm thuần chất mà tôi rất quý. Nhưng đâu ngờ, cái vô tư cố gắng của tôi là sự khắc nghiệt tàn nhẫn đối với người. Tôi được người nuông chiều đến hư hỏng, mãi cho rằng người phải tốt với tôi, đương nhiên là phải tốt với tôi. Cái đương nhiên ích kỷ, vỹ cuồng và tàn nhẫn. Một lần nữa, người đem hết tâm can nói chuyện với tôi, rằng, xin đừng đối xử với người như thế.

Ngạo nghễ và danh vọng hão huyền tuổi 20, tôi cảm thấy người thật phiền phức. Người đã từng bảo rằng chẳng đòi tôi đáp lại gì, cớ sao cứ mãi nhìn tôi với ánh mắt đau đớn như thế, cớ sao cứ mãi dày vò tôi với những lời như thế. Tôi không biết phải làm gì, và vỹ cuồng ác độc, tôi quay lưng, bỏ đi.

Người đem cho tôi tất cả tâm can
Tôi thản nhiên vứt bỏ toàn bộ chân tình đó. 

Năm ấy, trong tấm thiệp Giáng Sinh, người đã chúc tôi hạnh phúc. Chỉ là hạnh phúc.

Bây giờ, người ở đâu trong thế giới hỗn mang này? Tôi cuốn mình vào vòng xoáy nơi chẳng có thứ gì được gọi đúng tên và được đối xử với đúng bản chất của nó. Tôi cuốn mình vào cơn lốc của đồng tiền, của thành công, của danh vọng, chạy theo giá trị vật chất đến cuồng nộ, đến mỏi mệt, đến kiệt sức. Cho đến khi nỗi cô đơn bất giác rơi giữa ngày xám. Không vì lý do gì. Cái ý nghĩ: "ngày đó đã có người yêu tôi nhiều như thế" cứ quanh quẩn trong đầu, khuấy động bụi kí ức, hình ảnh cuối cùng trở lại, người đứng trong buổi chiều xám ngoét, mắt đăm đăm nhìn tôi, rồi tự hỏi: người này có thể tàn nhẫn đến bao nhiêu nữa. Người có nhìn theo lưng tôi khi tôi quay đi vội vàng...?

Tôi đã ru ngủ lương tâm của mình bằng bài ca dịu dàng là tàn nhẫn. Không thể đáp lại, thì hãy đẩy đi xa, đừng giữ bên mình. Nếu được làm lại, có lẽ tôi sẽ vẫn cứ làm như thế. Này người, giờ có hạnh phúc không?

Đừng nhớ tôi.
Đừng nhớ tôi.
Nhưng cũng đừng quên tôi.

4/12/2015

Trong cuộc đời, có những ngày như thế...

Nhân dịp táo bón từ ngữ hay ho cho 2 cuốn Trăm Năm Cô Đơn và Sự Im Lặng Của Bầy Cừu (và những giấc mơ ám ảnh sau khi đọc truyện này làm mình cảm thấy mình cần cân bằng não bộ bằng cách đi đọc truyện bánh bèo lại), mình sẽ làm một list những ngôn tình và đam mỹ mà mình đã đọc =))

Khoảng 3 năm đổ lại, mình bị già và bắt đầu kén chọn nên không còn hợp phong thủy với hai thể loại này nữa. Mình hoàn toàn mất kiên nhẫn với kiểu các soái ca (cả đam và ngôn) không làm gì mà vẫn giàu nứt đố đổ vách, võ công cao cường, con nhà gia thế. Mình cũng hoàn toàn nản chí với kiểu tình yêu éo le, cứ nhìn là muốn đè. Hoặc hot girl Mary Sue và hot boy Gary Stu hoàn hảo tới từ một hành tinh lạ. Hoặc thể loại truyện dễ dãi, hư cấu không căn cứ và chẳng cung cấp một tẹo tèo teo nào kiến thức hoặc tí tì ti nào suy nghĩ về nhân sinh quan và sự trắc ẩn... Nhưng quá khứ, mình đã tiêu thụ kha khá đam mỹ, và 2 bộ ngôn tình. Hiện tại thì không, nhưng biết đâu tương lai sẽ lại quay về với những thứ đó? Chúng là một phần trong những thứ mình đã đọc, một phần trong quá khứ, và điều tối thiểu mình có thể làm là tôn trọng chúng.

Nói về ngôn tình thì lẹ. Mình đã đọc "Bên nhau trọn đời" của Cố Mạn, mình không nhớ là mình là tua đoạn nào không, hẳn là có. Mình đọc vì mình đọc 1 fanfic lấy ý tưởng từ truyện này - fanfic dễ thương nên mình tìm đọc truyện gốc xem sao. Nữ chính không tới nỗi quá ngu, chuyện tình không đến nỗi éo le, và nam chính không tới nỗi khuynh thành khuynh quốc (hoặc có?) Nói chung, đối với mình, nó đại diện cho ngôn tình hiện đại. Nếu muốn đọc để biết ngôn tình hiện đại là như thế nào - thì hãy đọc cuốn này, một cuốn duy nhất này mà thôi. Đừng đọc thêm. Ngoài ra, cuốn thứ hai là "Hoa Tư Dẫn" của Đường Thất Công Tử, mình đọc vì văn phong buồn cười, ý nghĩ của nhân vật chính buồn cười. Và nhân vật chính làm mình thích - vừa bản lĩnh, vừa ngồ ngộ, đau thương đến chết nhưng chẳng bao giờ đau khổ vì những đau thương của mình, trọn đời yêu duy nhất một người, lương thiện nhưng không ngu ngốc. Hết. Các chi tiết khác (kể cả soái ca) đều rập khuôn. Truyện hiếm hoi mình cảm được và kiên nhẫn với nhân vật chính. Ngoài ra, mình có đọc nửa cuốn "Cô Đơn Vào Đời" của Dịch Phấn Hàn, bao giờ mình có hứng, mình sẽ đọc tiếp.

Còn về đam mỹ. Sau đây là những bộ lần lượt hiện ra trong đầu mình và mình sẽ giới thiệu với người nào muốn tìm hiểu về đam mỹ.

1/ Chuyện Bắc Kinh - hiện đại
2/ Góc Khuất - hiện đại
3/ Sửu Hoàng - cổ trang, triều đình
4/ Đương pháp y xuyên qua thành ngỗ tác - cổ trang, phá án
5/ Hảo mộc vọng thiên - cổ trang, phá án, buồn cười
6/ Minh nguyệt chiếu hồng trần - ngược

Mình tính đào cho ra 7 truyện để có con số đẹp, nhưng đào không ra. Trong mấy truyện này, mình đảm bảo không có truyện nào có thụ não tàn và super soái ca và chuyện tình éo le cả (hoặc có, như bị vùi đi bởi các chi tiết khác). Tỉ dụ như, ở Sửu Hoàng, công giận - thụ đi chặt đầu tên mà công thù ghét rồi đem cái đầu tặng công để làm hòa =)) Thí dụ như là, ở Minh nguyệt, thụ siêu đanh đá chua ngoa lẻo mép hay chọc tức người khác nhưng thật ra rất thiện lương và trẻ con, hoặc Đương pháp y, xác chết nhiều và không quá hư cấu, chuyện tình ít éo le. Điểm chung của các truyện này là ít H (trừ Beijing, nhưng chúng ta có thể cho qua vì Beijing dù đọc bản cắt H, Beijing vẫn hơi bị hay), nhưng hễ nhân vật chạm vào nhau là đủ để chúng ta tan thành nước ~ hí hí... (trừ Sửu Hoàng, H thấy gớm à, đập tan hết mọi mơ mộng của thiếu nữ u sầu)

Mình nghĩ nhiêu đây là đủ loại rồi. Nếu những cuốn này được in ra bán thì mình sẽ mua, khổ nỗi có mỗi Hảo Mộc là được in ra bán thì phải? Còn lại thì trên diễn đàn mình ít nghe người ta nói tới. Những truyện này đối với mình thực sự có nội dung. Mình thích tác phẩm, không thích tác giả. Không đọc Phong Lộng vì chắc chắn nhân vật bị tự-ngược đến mức tự-ngu, không đọc Lam Lâm vì motif truyện giống nhau, và thụ lúc nào cũng yếu đuối thấy ớn, ngoài ra, thì không cạch ai mà cũng không thích ai.

Hết rồi.

4/08/2015

Đôi lúc đời cần phởn



Ta tặng em một đóa dã quỳ
Xin cứ nhận thôi, đừng nghĩ thêm...

Hết.
Viết nhảm nhân dịp cô Yuu khen mình làm thơ hay và vô tình facebook feed có một post về hoa dã quỳ - tình yêu hoang dã. Nó lãng mạn như vậy, nhưng mình thì chỉ tục tĩu nói láy từ mà thôi.
Đôi lúc đời cần phởn, ngày mai có gió của ngày mai, post blog còn ngắn hơn facebook.
I rule this place.


4/03/2015

Anh chỉ là một ký ức dịu dàng



Vì anh chỉ là một ký ức của tháng ngày vụng dại đẹp đến không thật
Hình bóng mãi vẹn nguyên mặc tháng năm bất nhất
Nơi mối tình tuổi mười bảy chông chênh

Em tìm một người em chẳng gọi thành tên
Không phải là anh, người đang ở trước mặt
Không phải anh, ngọn gió không ai có thể nắm bắt
Không phải anh, nắm tay cô ấy ở thánh đường lặng im

Hơn ai hết, em biết người em tìm
Chỉ là một người giống anh đã cùng em trong sân trường đầy nắng
Cùng em che ô đi qua những chiều ngập lối mưa giăng
Tuổi bồng bột ngốc nghếch yêu thương không dám gọi thành lời
Chỉ trao nhau cái nắm tay thật khẽ
Lặng im, tim đập rộn ràng

Anh chỉ là một ký ức dịu dàng
...


3/26/2015

Lại uất ức xã hội thôi

Nếu không tính đến chuyện chửi thề quen miệng thì việc tồi tệ nhất khi coi một series USUK là việc không thể chịu đựng nổi khái niệm hôn nhân của xã hội Việt Nam.

Mình nhớ hoài hồi xưa coi phim gì đấy mà cô con dâu đoảng một tí, bị la và tủi thân, bà mẹ chồng gác chân và nói: không có người phụ nữ Việt Nam nào mà không làm dâu cả. Lúc ấy, mình đã huy động toàn bộ tỉnh táo của mình để không chọi bể cái màn hình tivi. Mình nghe kể mấy vụ dàn cảnh cướp xe, một đám nhào vô đánh một cô gái, vừa đánh vừa la rằng cô ấy đi với trai đáng bị đánh - và những người đi đường thì chỉ bĩu môi bỏ qua. Mình đọc comment trên Webtretho cho những chuyên mục mẹ chồng con dâu, và cảm thấy bất lực đến tuyệt vọng khi chính những người phụ nữ lại chửi nhau rằng vì mày quá tệ, quá đoảng - nên mẹ chồng chửi là đúng rồi. Bố mẹ mình nuôi mình lớn từng bữa, lắm khi còn rửa cho mình cái chén, giặt cho mình bộ đồ, thế mà đùng một cái, mình về làm dâu cho người ta, hầu hạ người ta, mà còn phải chịu uất ức ư? Xin lỗi, F. I'd rather die. Rồi hễ đám này đám nọ, thì bọn đàn ông gác chân ngồi ăn nhậu, bù khú, chém gió, phụ nữ thì chầu chực rồi chờ để dọn dẹp và rửa chén. Các bà mẹ thì cứ dạy con gái con dâu rằng mày con gái mày phải đi - còn nó đàn ông thì việc gì nó phải làm. WTF! Nếu người đàn ông đó làm ra tiền nuôi vợ nuôi con thì mình sẵn sàng làm những việc đó, nhưng hay ở chỗ những người đàn ông có khả năng nuôi vợ nuôi con đàng hoàng và hạnh phúc thì chẳng bao giờ mặc định việc nhà là của phụ nữ. Còn mấy thằng ăn không ngồi rỗi giỏi chém gió và ăn bám, thì khuyến mãi thêm tính gia trưởng và "tao là đàn ông tao có quyền".

Làm một phụ nữ không phải là một tội lỗi. Nhưng làm một phụ nữ ở cái xã hội này thì đúng thật là một tội lỗi. Còn làm phụ nữ ở Ấn Độ là tội ác - nhưng đó là một câu chuyện khác rồi.

Nói đi thì cũng phải nói lại, hồi trước mình đã sốc tới óc một trận khi mà con Fu hùng hồn tuyên bố rằng đó là điều hiển nhiên khi bạn trai nó phải mua laptop mua xe mua điện thoại cho nó - vì, theo nó, mang tiếng là có 1 đời bạn trai sẽ làm mất giá trị của nó. Và còn mấy vụ gần đây, khi một thằng con trai dắt bạn gái và mấy đứa bạn của con bạn gái đi ăn sau đó bỏ về. Ai cũng ủng hộ chàng trai vì rằng đám con gái chắc cũng lợi dụng túi tiền của anh ta nhiều lần nên mới bị anh ta chơi như vậy. Mình thì không, bởi vì cư xử như vậy không đáng mặt đàn ông chút nào, nếu không muốn thì hãy nói thẳng là không muốn, chia tay thì chia tay, chơi vậy - không phải hèn sao. Còn vụ đám con gái cứ mặc định là đi ăn với nhau thì con trai phải trả tiền - mình không rành mấy, vì mình không thuộc loại này nên chẳng biết trong đầu chúng nó nghĩ cái gì. Nhưng - chính mấy đứa con gái như vầy chứ không ai khác sẽ trở thành mấy đứa viết bài trong webtretho rằng mẹ chồng khó thế này thế nọ, còn chồng vô tâm thế này thế nọ. (F. Nếu khổ vậy thì bỏ mie nó đi, lên đấy than thở thì được dell gì.)

Bạn trân trọng bản thân mình, thì tự dưng người ta sẽ trân trọng bạn. Còn nếu người ta không trân trọng bạn, mà bạn vẫn ở đó - thì là bạn không biết tự trân trọng chính mình rồi. Than van cái gì.

Rồi thì, lại nói tới cái màn trinh. Bữa nọ mình có comment trên 1 topic của Webtretho khi mọi người nhào vô ca ngợi một người đàn ông là cao thượng khi anh ta THA THỨ cho cô vợ vì cô ấy đã ngủ với người yêu cũ của cô ấy (mà cô ấy đã chia tay từ 8 kiếp trước khi quen anh ta). Khỏi cần nói là mình comment cái gì đi heng. Ở dưới reply có nhiều đứa ủng hộ lẫn phản đối, mình - hên xui may rủi thế nào - quơ nhầm đống shit thối nhất khi đọc nhằm reply của thằng kia bảo "chắc bạn này mất tr rồi nên mới nói thế". Mình cười khẩy, turn off notification, chửi thề một tiếng rồi cầu nguyện cho con nào sau này quơ phải thằng này. Nhưng, nguyên tắc hàng đầu là không cãi nhau với súc vật. Đặc điểm nhận dạng của loại súc vật này là thay vì tranh luận quan điểm, chúng tấn công con người. Ví dụ thay vì nhận xét một quyển sách dở thì chúng sẽ bảo tác giả xấu xí, vậy đó. Mẹ mình coi phim Việt Nam, và mỗi lần mẹ mở lên thì mình không chịu nổi phải bỏ đi chỗ khác, vì mấy người phụ nữ đóng vai tốt trong đó - không hiểu là có bị thiểu năng không, khi ba mẹ mình nuôi mình lớn, chỉ vì lỡ ngủ với một thằng đàn ông, phải lê xác về nhà nó để làm toi mọi không công và còn khuyến mãi thêm nghe chửi, bị đánh. Còn mấy người hàng xóm - những người cả đời chưa bao giờ cho con nhỏ uống một miếng nước ăn một hột cơm, tha hồ nhào vô xỉa xói gia đình trắc nết này nọ, còn gia đình thì cư xử như đúng là tội của chúng tôi khi con gái của chúng tôi ngủ với thằng đó. LOL.

Mình nói, mình không sính ngoại và chà đạp đàn ông Việt Nam, vì quan niệm của mình là đàn ông thì thằng nào cũng có testoterol, ít hay nhiều, Việt Nam hay nước ngoài cũng vậy. Nhưng cái mình thèm khát, cái mình mong mỏi cả đời, là được sống trong xã hội mà một người phụ nữ được yêu thương, được trân trọng bởi cô ấy có phẩm giá, có cá tính, bởi tâm hồn - trí óc và trái tim của cô ấy. Chứ không phải bởi cái miếng da dư chẳng có một giá trị nào trong hoạt động của cơ thể mà những người ở xã hội mình gọi là "cái ngàn vàng".

Ngàn vàng cái qué. Khi một cô gái tự hào về cái màn trinh, hãy thương cô ấy, vì cô ấy chẳng còn cái dell gì để mà tự hào nữa.

MK.
Mei. Powered by Blogger.
© Moonland 2012 | Blogger Template by Enny Law - Ngetik Dot Com - Nulis