12/29/2011

12.29.11


Hôm nay lại nằm nhà, tôi quá hư hỏng rồi.

Quả thật là quá xá hư hỏng, nhưng chịu thôi, tôi nuông chiều bản thân mình nhiều lắm và quá quen với chuyện đó đến nỗi không dứt ra được. Mỗi khi làm điều gì trái với cái gọi là "luân lý" hay "lẽ thường" hay "đạo đức Cách mạng" =)) thì tôi lại lôi cái chuyện 2012 tận thế ra để ngụy biện, rằng sống bon chen làm gì, đua đòi giành giựt làm chi, bản thân mình thỏa mãn là được rồi, không phải sao... *ôm cái nào* :))

Mỗi lần lên cơn như vầy, tôi lại có dịp ngồi tự kỷ ngẫm nghĩ về thế sự. Từ chuyện to lớn vĩ đại như thể "nhân loại chúng ta đang chạy theo cái gì" đến chuyện vặt vãnh là "tại sao bà hàng xóm đáng ghét đến như vậy, mà không ai đứng lên chống đối bả"...

Tôi sẽ off từ giờ đến cuối năm để tự kỷ :)) Mà hôm nay đã là 29 rồi chứ sớm sủa gì nữa.

Quyết định vậy đi, tôi sẽ cho mình 1 đống thời gian để mà refresh lại tư tưởng. Có lẽ ngày mai sẽ lên đường đi bộ với nhị vị phụ mẫu ~ ... thôi, nghĩ lại rồi, có lẽ vô công viên hóng mát thôi, đi bộ thì không đâu ~ mỏi giò nhức cẳng đau hông lắm. Đi sớm cho tinh thần sảng khoái, mặc dù tôi khá chắc là nằm trùm mền nó sảng khoái hơn...

Nhật ký vài ngày gần đây

Ôi lạy hồn...

Hễ mà thấy blog mình post bài đều đều là biết mình bị rảnh rỗi quá đâm dư hơi rửng mỡ nhé (mình thành thật không biết chữ "rửng mỡ" có nghĩa gì, mỗi lần lỡ phun ra là mẫu thân là quở cho 1 trận tội ăn nói mất nết, lạy chúa, không biết thì không có tội mà)

Mò lên facebook, thấy status của thằng bé uke-xinh-đẹp của ai đó (chắc chắn là không phải của mình)

"Nảy đi xuống bếp, thấy Papa với Mama đang ngồi ăn bánh kem. thật ra khung cảnh đó rất ngọt ngào, nhưng cái zấn đề là trên cái bánh đó có dòng "Merry Christmas Yu ♥ Bum" và Papa còn tỏ vẻ rất thik kái bánh >.< Thời buổi jì mà phụ huynh tiến bộ dữ vậy, mình còn thấy ngại trong khi 2 tình iu ấy ngồi ăn tỉnh bơ."

(Mình tính biên tập lại tránh trò đạo văn, nhưng... =)) ngán ai mà không dám để)

Mình coi mà ngoác miệng ra cười, chợt nhớ cái công đoạn tân tiến hóa tư tưởng ba má của mình đã đi được 1/10 đoạn đường =))

Bữa trong trên taxi đi ra Saigon Cruise, nhân dịp radio đang ra rả bài Silent Night, thằng Jas ngồi cảm thán "giá mà giờ ở nhà trùm mền bật nhạc thì sung sướng quá", thằng Joh kế bên quất thêm: "có hotgirl ở cạnh nữa thì tuyệt vời", thằng Jas nói: "Có hotgirl ở cạnh làm sao nghe nhạc được" =)) bạn Mar bảo "thế thì quất thêm thằng hot boy", mình ngồi trên phá ra cười, trong khi thằng Jas điếng hồn: "thế thì thành hot boy nổi loạn à?" Mình cười rũ rượi ~

Dạo này chúng nó có cái xu hướng xài cụm từ "hot boy nổi loạn" để nói về chuyện đó, phinh này mình chưa có coi :"> lười là một, không muốn coi sad end là hai, tâm hồn thiếu nữ mong manh mà :))

Cái mương 14 nó có thù với trai nhà mình hay không thì mình không có biết, nhưng cái vụ 5 thằng hot boy vô duyên trên màn ảnh (nó dùng chữ kém duyên, nhưng mình biết chắc đó là nói giảm nói tránh, nên mình huỵch toẹt thành chữ vô duyên luôn) có 3 thằng nhà mình: thằng Yun, thằng Min, và thằng Chun =)) =)) =)) làm mình tự hào quá, ha ha ha, trai nhà mình không-có-biết-đóng-phim đâu nha ~ trai nhà mình không có biết diễn à nha =)) Ôi tau iu bây quá ~

2 thằng còn lại không được liệt kê, 1 thằng là vì hên quá quơ nhầm kịch bản hơi bị hay, 1 thằng là vì biết thân biết phận không có đóng phim =))

Bà chị ngồi kế bên trong công ty chắc là có nghe Kpop, nhưng mình cũng chả buồn buôn với bả, vì bữa lật tờ báo, bả biểu bả thích Dong Hae, lạy hồn, Dong Hae là thằng mình ít cảm tình nhất trong toàn bộ Suju ~

......

Thôi quất cái new post kẻo nó hỏng cả bài. Dạo này vẫn đang tập nói chuyện liên quan tới nhau 1 tí, chí ít là kết luận và thân bài nó cũng phải có đôi chút giống nhau.

12/27/2011

12.28.11

1. Bộ dạo này có trào lưu đi yêu con đĩ hay sao vậy? Facebook của mình không ngày nào là không có 1 mẩu truyện tương tự như thế, share đi khắp nơi. Mỗi lần ăn phải là y như ăn nhầm 1 tô bánh canh bị thiu vậy. Căn bản là, mấy cái truyện lãng mạn đó không có tin nổi, mình mà đem đọc hay kể cho cái bà đĩ cùng xóm mình nghe, chắc nó cười rũ rượi ~

2. Không có ủng hộ cái vụ bạ đâu cũng nhào vô chụp hình à nghe. Hồi Noel, bay bay ra khu Vincom, Parkson, Diamond Plaza này nọ, thấy thiên hạ túm tụm chụp hình, ôi dào, máy ảnh cùi bắp, background cũng cùi bắp, đưa lên cái mặt xanh lè như ma đói, đẹp đẽ giùm mà bon chen. Kinh dị nhất là thấy cặp kia đi chụp hình, dắt theo thằng em nhỏ xíu, le te đi chụp, cho thằng em ngồi coi xe, hứ... chụp xong ra, coi chừng chiếc xe còn nguyên, thằng em thì mất tích cho mà khóc!

Bữa đi ăn trên SaiGon Cruise, ui ~ đi 1 lần và không bao giờ quay lại, ồn ào như một cái đám ma, ủa, ý mình là, đám cưới :"> Đồ ăn thì dở, lố bịch nhất là thiên hạ bâu nhau ra mũi tàu chụp hình, ôi lạy chúa, đằng sau chúng nó là 1 cái phông đen thùi lùi - ban đêm thì thấy cái quái gì để chụp mà cũng bon chen... Thiệt là quá đáng. Có khi nào cái máu chụp hình nó thấm đến nỗi mai mốt đi đám ma, thấy mấy cái vòng bông đẹp quá, nhào vô đòi chụp không? Con gái con đứa vô duyên không thể tả.

Bởi vậy ta nói, vấn đề không nằm ở phông, vấn đề nằm ở người mẫu, máy chụp, thợ chụp và tên photoshop cho tấm ảnh. Bạ đâu chụp đó, ôi cái giới trẻ nông cạn ~

3. Hôm qua mình vô nhà sách coi cọp cuốn truyện cổ tích Việt Nam tựa là “Trương Chi”…
Vẽ đẹp ngất ngây, đẹp đúng cái kiểu huyền ảo của cổ tích. Cốt truyện cực nhẹ nhàng, mình không biết ai đã edit lại truyện, và ai đã vẽ ra những khung ảnh đẹp huyền ảo như vậy, nhưng mình thực sự thích cuốn truyện đó… thực sự là rất thích, thích đến nỗi, suýt nữa mình rước nó về rồi, nhưng mình chợt nhớ ra, mình sẽ đợi tới tháng 3 năm sau, khi mình có 1 cái kệ sách hoành tráng đã :">

Truyện tình nhẹ nhàng, xót xa mà đầy nhẹ nhàng, không có phê phán được chỗ nào hết…
Trời ơi, tự hào Việt Nam quá bây ơi ~ không những hoạt hình ngày càng tiến bộ, mà truyện tranh cũng mỗi lúc 1 tuyệt vời nữa. Mình phải rước cái bộ đó về, ghiền quá ghiền quá đi mất ! Khi thiên hạ ào ào kéo nhau chạy theo lối vẽ Nhật Bản, Hàn Quốc, Trung Quốc này nọ, Việt Nam nhà mình vẽ đúng kiểu Việt Nam, mà đẹp quá xá bây ơi ~

12/26/2011

12.26.11

Bây giờ là 5 giờ sáng thứ 2 ngày 26 tháng 12 năm 2011.

(và ngoài câu đó ra thì vào lúc 5g mình chẳng viết gì cả, chỉ ngồi chơi game =.=)

Bây giờ đã là 6 giờ sáng. Mình vừa nghĩ ra điều gì hay ho lắm, nhưng viết xong câu trên thì mình quên béng đi rồi !

Còn bây giờ là 10:03 sáng.

Mình đã đi đến quyết định cuối cùng là tối nay off, khi màn đêm buông xuống, mình sẽ ngồi bật cây light stick đỏ đỏ lên, tự kỷ =))

Bây giờ đã là 10:18 sáng.

Mình đã tìm ra được câu trả lời cho việc, mình thích uống Coca Cola hơn hay là Pepsi hơn. Mình thích uống Coca Cola hơn :)

Cảm giác y hệt rằng, đã lừa mị bản thân từ bấy lâu nay. Hóa ra, mình thích Pepsi chẳng qua là mình thích cái ngông trong chuyện quảng cáo của nó, mình vốn thích những thứ mạnh mẽ ngông cuồng. Nhưng khi đặt 2 lon kế bên nhau, uống mỗi thứ một chút, thì rõ ràng, Coca Cola nhiều ga hơn, ngọt hơn, uống xong CocaCola, uống Pepsi thì miệng trở nên nhạt nhách, còn có cảm giác hơi đắng.

Chất lượng vẫn là thứ bền bỉ hơn. Bởi vậy, quyết định là: cứ im lặng mà làm việc, sẽ tới một ngày chó ngừng sủa, người ngừng rủa, đạn thôi đì đùng và những thằng khùng sẽ xuống mộ.

Đừng cố suy ra mối liên hệ giữa toàn bài và kết luận, vì cái style của mình là viết những thứ không có liên quan gì nhau cả ~ =.=!

Hồi trước có đọc một bài, trong đó tác giả bảo: những đứa uống nước ngọt là những đứa tâm hồn cạn nhách, hoặc là những đứa đang che giấu bản chất của mình (thực ra nói dùng câu văn nhẹ nhàng thâm thúy lắm, cái câu mình diễn giải là do mình tự dùng thứ ngôn ngữ trần trụi của mình kết luận cho gọn). Mình nghe theo, đi tới đâu cũng ráng uống cái gì đó có vẻ triết lý 1 tí, cà phê, smoothie, cocktail này nọ. Nhưng rốt cuộc, thì mình vẫn cảm thấy nước ngọt là thứ dễ uống nhất, và cà phê là thứ kinh dị nhất ~ Chịu, ai bảo tâm hồn cạn thì đành gật đầu vậy, em chỉ ưa nước có đường có ga thôi :">

Bữa mình đọc bài phỏng vấn bạn nổi tiếng kia, khi được hỏi rằng, em còn trẻ quá thì làm sao đảm đương được cái vai nặng về nội tâm như vậy, bản trả lời: thực ra, em trông nhỏ vậy thôi chứ em lớn trước tuổi, từ cấp 3 em đã bắt đầu thích nghe nhạc Trịnh...

Ồ, bản còn nói nhiều nhưng mình đọc tới đây là cảm thấy bị dội hàng ngay. Nghe nhạc Trịnh là trưởng thành ư? =)) Đâu ra cái định nghĩa hay ho đó. Ngồi ngóc mỏ suy nghĩ, phát hiện xung quanh mình có khối người ưa nhạc Trịnh, khối người bảo đó là thứ nhạc sang trọng quý phái, "âm nhạc vậy mới là nhạc". Kết luận đó là mình buồn quá thể, mình không có ưa nhạc Trịnh, nói về lời nhạc thì nó hay ho ở chỗ nó lưng lửng giữa chừng, không đầu không cuối, làm người ta suy nghĩ viễn vông nên có vẻ bác học. Còn nói về nhạc, mình không có cảm được cái cách bác Sơn phối 7 nốt nhạc thành bài hát :"> nghe buồn ngủ và chán chán thế nào í.

Kết luận nãy giờ, là mình vừa trẻ con vừa cạn nhách trong tâm hồn.

Kệ, ai bảo sao thì bảo, mình không có thói quen bán đứng bản thân.

Như thể ngồi đọc bình luận về các cung Hoàng Đạo, mình chỉ có cảm giác là mấy đứa viết ra cái đó, không có đứa nào nằm ở Xử Nữ cả =)) Lạy hồn ... =.=!

12/23/2011

Oh my gosh ~

Thế là sắp hết năm rồi, mà chưa có tổng kết được gì hết ~

Vứt gạch!

12/22/2011

12.21.2011

Sáng này, đại ca và mình đã kết luận:

"Hỡi thế gian, tiền là gì, mà từ ngàn năm trước đến ngàn năm sau, thiên hạ cứ khổ đau vì tiền."

Và dẫn đến cái kết luận rằng: hẳn ngày xưa cha nội nào đó phụ tiền, ủa nhầm, phụ tình bà Lý Mạc Sầu đã chôm của bả vài (chục) cây vàng, đem cho con nhỏ khác ăn ~

Mình mà bị chôm 1 cây vàng là đủ để mình bới mồ mả nhà nó lên rồi, đừng nói tới chục cây, bởi vậy, bả hận thiên hạ và không tin tình yêu là đúng rồi!

Thêm 1 chuyện ngoài lề, mình nghĩ là mình hơi bị thích couple HeeChul-SoHee, và, ồ, đừng có nhìn mình, mình cũng cực kỳ bất ngờ với điều đó. Nhưng thích là thích thôi :">

=)) Anyway, nghe bài này hay quá này!



Every time you kissed me
I trembled like a child
Gathering the roses
We sang for the hope
Your very voice is in my heartbeat
Sweeter than my dream
We were there, in everlasting bloom

Roses die,
The secret is inside the pain
Winds are high up on the hill
I cannot hear you
Come and hold me close
I'm shivering cold in the heart of rain
Darkness falls, I'm calling for the dawn

Silver dishes for the memories,
For the days gone by
Singing for the promises
Tomorrow may bring
I harbor all the old affection
Roses are the past
Darkness falls, and summer will be gone

Joys of the daylight
Shadows of the starlight
Everything was sweet by your side, my love
Ruby tears have come to me, for your last words
I'm here just singing my song of woe
Waiting for you, my love

Now let my happiness sing inside my dream...


Every time you kissed me
My heart was in such pain
Gathering the roses
We sang of the grief
Your very voice is in my heart beat
Sweeter than despair
We were there, in everlasting bloom

Underneath the stars
Shaded by the flowers
Kiss me in the summer day gloom, my love
You are all my pleasure, my hope and my song
I will be here dreaming in the past
Until you come
Until we close our eyes

12/20/2011

Chính trị

Bữa giờ đọc tin dân Triều Tiên KHÓC THƯƠNG ông chủ tịch gì đó vừa mới qua đời, tự dưng tớ có cảm giác, giá mà bạn trai của con bạn tớ còn ở đây, 2 đứa tớ xúm vào phân tích thì có phải là đã mồm quá rồi không ~ Lần đầu tiên trong đời, mình đi nhớ bạn trai của con bạn thân =)) =)) Lạy chúa, con vẫn vô tội à nha!

Mình hơi bị ngu chính trị, nên mình không chắc những điều mình nói sau đây là đúng, (nhưng vấn đề mà mình vẫn thích nói =)) )

1/ Triều Tiên trước giờ vốn bưng bít thông tin, tự dưng bây giờ lòi ra cái tin và 1 đống hình ảnh khóc thương ngài cố chủ tịch, là KHÓC đó nha, khóc lóc vật vã thì bà già cho đến cô gái trẻ, từ sinh viên đại học cho đến các em thiếu nhi, buổi chào cờ, các bạn NAM học sinh bận đồng phục đẹp đẽ, đứng KHÓC, trong buổi họp ở một công ty nọ, nhân viên ngồi KHÓC.

Ôi ~ thiên hạ ôi! Mình coi mà chỉ nghĩ đến 2 lý do: 1 là cái sự màu mè hoa lá đã ăn sâu vào máu họ, 2 là họ bị ép khóc để chụp hình! Hồi Steve Jobs mất, mình trầm cảm 1 tuần, nhưng không hề rớt nổi 1 giọt nước mắt, đó là mình đã tiếc thương dữ dội lắm rồi đó nha. Mình tự hỏi, ông cố chủ tịch này, ổng làm cái gì mà dân chúng tiếc thương ổng vật vã lên xuống hệt như đám khóc mướn ở đám ma vậy? Xin lỗi, mình KHÔNG TIN!

2/ Mình không có ưa cái âm mưu quân sự của Triều Tiên, cái gì gọi là ước mong thống nhất đất nước chứ, trời đất, nhìn 1 phát, thấy rõ ràng Hàn Quốc phát triển dữ dội, 1 người trẻ có vài (chục) cái điện thoại di động, đất nước tiến bộ, còn Triều Tiên, được cái gì nhỉ? Nhập vào 1 phát y như là chia sẻ nghèo đói vậy đó. Cái tình cảnh này, nó quen quen à nha ~

3/ Mình có cảm giác cái chính quyền của Triều Tiên là 1 cái đế chế, cha ngài cố chủ tịch vừa qua đời (vĩ đại), ngài cố chủ tịch vừa qua đời (càng vĩ đại), và kế thừa ngai vị sẽ là con của của ngài (báo chí giựt tít, là một người kế thừa vĩ đại). Ôi lạy chúa tôi ~ thứ nhất, mình dị ứng chuyện cha truyền con nối - nó rất là ngu và bất công, thứ nữa, mình bị dị ứng chữ vĩ đại. Trên thế giới này, người duy nhất vĩ đại là Mẹ Teresa nhé!

Thực tình là ngứa mỏ quá nha. Nhưng ráng im lặng, sống cho đời nó lành lặn tí. Dạo này nó hơi bị bung bét rồi :">
Mei. Powered by Blogger.
© Moonland 2012 | Blogger Template by Enny Law - Ngetik Dot Com - Nulis