6/11/2011

⊙﹏⊙//



1. Yuu nó bảo, rằng mọi thứ rồi cũng sẽ trôi qua, chẳng ai buồn nhớ...

2. Những cánh hoa khô xinh đẹp tôi ép trong cuốn sổ, bây giờ đã thành 1 đống tro trấu. Tôi đem ra ban công, vù 1 cái, gió cuốn đi mất... Thật là lãng mạn ~
Hóa ra, đó là kết quả cuối cùng của một sinh mạng.
Vù 1 cái... gió thổi tan vào không khí, và hết.
Tôi rồi cũng sẽ trở thành như vậy sao?

3. Một linh hồn chỉ tồn tại khi có người nhớ về nó. Một vị thần chỉ tồn tại khi có tín đồ.
Thực ra không cần nói chi đến những thứ xa xôi không nắm bắt được như vậy, nói đến những thực thể của hiện tại đi. Tôi không tồn tại trong trí nhớ của mọi người, và vài người trong số đó không tồn tại trong trí nhớ của tôi. Nghĩa là thế giới của tôi không có những người đó và thế giới của những người đó không có tôi.
Tôi đang nói cái gì ấy nhỉ?

4. Gần đây tôi phát hiện ra bản thân không có đòi hỏi quá cao ở một lời tỏ tình.
Đại loại, nếu người tôi thích quay sang bảo "ê, làm bạn gái anh không" thì tôi cũng vui vẻ gật đầu. Nhưng nếu mà là người tôi không thích thì dù có thắp sáng cả cái chung cư dòng chữ I Love You thì tôi cũng ngại ngùng mà lắc đầu.
Và nếu người tôi không thích đem chiếc Lamborghini gì đó lại rước tôi, bảo có muốn làm bạn gái anh không, thì tôi cũng ...
À... tôi sẽ suy nghĩ lại.
Ôi, nhân phẩm của tôi bị đồng tiền bóp méo mó.
Nhưng đáng mừng, hoặc đáng buồn là, không phải 1 mình tôi bị bóp méo đâu nhé.

5. Gần đây, tôi cũng phát hiện ra rằng tôi chỉ bấn chứ không loạn.
Tôi thích KJJ như thích một người thân của mình, chứ không phải là kiểu thích thần tượng hay thích thú lạ. Nói huỵch toẹt ra là, nếu hắn đến vào sáng hay trưa thì tôi còn góp vui đi đón, chứ đến lúc tối thui như thế thì tôi chăn êm nệm ấm nằm ngủ chứ không có hứng đội mưa trốn mẹ đi đón... Quá đáng hơn là hôm nay gã Park về, về giờ trưa, và khi nằm nhà thì tôi lại nghe tin 2 thằng kia đi đâu đấy...
Vấn đề là tôi lười, tôi không hề có hứng đi loạn cùng đám nhỏ.
Hay là tôi già rồi nhỉ =.=
Chắc vậy.
Khổ quá, tôi thực sự mong mình có thể bán được cái vé dư đó. Nếu bán được tôi sẽ vác tiền đi mua album :">

6. Sắp có 1 chuyện lớn xảy ra. Tôi nghĩ vậy.
Và giống như phản ứng của thuốc nổ ấy. Bùm 1 phát rồi kéo theo bùm bùm bùm bùm, phát sau lớn hơn phát trước. Thiệt là khủng khiếp khi người ta khui huỵch toẹt cái bản mặt thật ra vì đồng tiền.
Ồ... tôi sắp có kịch coi ~

7. Dưới đây là cái emo cute mà tôi tìm được khi đọc Tổng tài và Hacker Otaku =)) Truyện đủ hút tôi đọc hết từ đầu đến cuối. Hoặc chí ít cái cảm giác không nắm bắt được, rất cute.

(^___^)y

((o(^_^)o))

(.Q.)

(/.\)

(~^O^~)

p(^O^)q

(*^﹏^*)

(-__-)b

(¯¯3¯¯)

⊙﹏⊙//

6/06/2011

Một lũ nhảm nhí...

Tôi ghét những đứa hủ nữ ưa giẫy... Nhất là khi nó giẫy vì những chuyện nhảm sịt.

Không lẽ tôi bay thẳng vào blog nó và chửi nó là đồ ngu? Còn quay lưng đi tự an ủi với cái tư tưởng, âu là mỗi người một cách nghĩ thì thật chẳng thấy hả hê chút nào.

Tôi chia hủ nữ ra làm 2, một bên có tư tưởng ủng hộ 2!, một bên có tư tưởng đả phá.

Lại nhớ vừa rồi, có 1 đám elf tự lấy cứt bò trát vào mặt mình. Tôi nhún vai thở dài, ngu thì ngu vừa vừa chứ mấy đứa, hùng hùng hổ hổ, lý lẽ kinh người trèo lên một bài phóng sự của người ta mà cãi nhau bằng cái lập luận éo có cơ sở, bằng một nùi những thứ mà các em gọi là tình yêu chân chính bết cục với những điều nghe-nói.

Tôi nghĩ hoài không ra cái con số 12400 vé của các em ở đâu ra. Tôi cũng ếch hiểu cái thứ lập luận các em biện hộ cho việc lipsync của các anh ấy, hoặc tôi chẳng hiểu nổi cách các em thể hiện cái thứ mà các em gọi là tình yêu chân chính. Ồ, thực ra thì chính mắt nhìn thấy các em tập họp lại, ủng hộ idol ở-ngoài-đời thì tôi cảm động lắm, nhưng khi trèo lên mạng, các em lại cứ như động vật lên cơn mà sủa nhảm.

Tôi nói, các bài báo ấy, nó đúng ráo rồi đấy các em à. Mà cái thằng viết nó cũng chua cay thâm hiểm ghê gớm lắm, gì mà bán được tận 5000 vé =)) Thiệt là hay ho với cách viết mỉa mai trong tâng bốc đó. Còn các em thì cứ gào rú: chú kia chú biết gì ko mà nói,... Ôi, chính các em mới là những đứa biết-gì-không-mà-sủa đấy. Ngôn từ thì rặt mùi trẻ con tập nói, lập luận thì y như những đứa lớp 6 vừa học văn chứng minh... Thế mà cứ thích đu dây cho cao, đánh đố với phóng viên người ta để bảo vệ các anh, mà éo có thèm biết rằng chính cái màn sủa bậy đó làm hình ảnh các anh xấu đi trông thấy...

Tương tự như mấy đứa hủ nữ lôi cái bài báo ra mà phân tích. Tôi nói, lý luận thiệt là cùi nhảm. Người ta nói đúng chớ có sai đâu mà cứ ưa đi bắt bẻ, đã vậy, cái lối bắt bẻ theo kiểu "chúng tôi như thế nào kệ mẹ chúng tôi" thiệt là ngu. Giống như thể bịt miệng thiên hạ, không cho người khác nói về mình, bịt được không hay là lại thành một đám nháo nhào vớ va vớ vẩn, hành động nhảm nhí vô nghĩa?

5.6.2011

...Người ta có nhiều lựa chọn để thể hiện tình yêu của mình...

Thực ra ban đầu tôi định viết về tình yêu nước non và vụ biểu tình ngày hôm qua. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì thấy nó quá chán để có thể đem lên thành 1 bài post trên blog.
Nên cuối cùng tôi quyết định viết về 2 cái angst vừa mới đọc hôm qua: "Tuy đó là một chàng đẹp trai" và Khai hoa khai tâm gì đó mà tôi ứ có thể nhớ nổi cái tên.

Nói chung là 2 angst đó là dạng angst cao sang quý phái, tức là làm tôi khóc, không phải đau tim mà là khóc.

Ban đầu thì cũng tính buồn bực về cái BE đó, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, chưa chắc nó là BE. Vì tôi có niềm tin khá vững thì khi mọi thứ không kết thúc bằng sự mất mát nhìn-thấy-được, thì nó sẽ kết thúc bằng sự mất mát bất-khả-nhìn-thấy. Tình cảm chẳng hạn.

Vậy nên, tôi nghĩ, có lẽ cứ để A Tử chết thì thằng Hàm kia mới có thể trọn vẹn thực hiện lời hứa rằng A Tử là người duy nhất mà trọn đời nó yêu thương. Tôi nghĩ, hồn ma của Đẹp Trai kia có tan biến và Mỹ Nam đó có quên sạch thì mới đúng là hoàn hảo trọn vẹn...

Dù trong lòng người đọc là tôi đây có một khối mất mát lớn. Đừng hiểu nhầm, tôi chả đồng cảm quái gì với nhân vật đâu - tôi không có thứ tình cảm cao sang quý phái đó. Chỉ là tôi nghĩ về bản thân mình. Đến chừng nào thì mới xuất hiện một người làm cho tôi có cảm giác: à, mình sẽ làm bất cứ thứ gì cho cậu ấy hạnh phúc...

Tôi đòi hỏi quá cao ở tình cảm thế tục ư? Có lẽ...

Đắm mình trong những tình cảm quá hoàn hảo ở truyện, cũng giống như đắm mình vào cái sự đẹp đẽ bị mix màu, bị photoshop quá đáng trên các MV hay những tấm ảnh. Ừ, trên khung hình chúng nó đẹp và thu hút đến thế, ai mà ngờ sự thực chúng nó xấu xí và bẩn đến vậy? Không lẽ riết rồi người ta sẽ sống bằng cái màn hình máy vi tính mãi sao.

Hy Nhi là một thằng bé rất nhát. Nói chuyện với nó vài lần là đủ để tôi nhìn ra tâm tình của nó rồi. Đại thể, nó cũng giống tôi cái khoản mộng mơ bi ai... Đặt tiêu chuẩn cao cho người yêu, song lại quằn quại chìm nổi trong mớ bòng bong tư tưởng lo sợ ế chỏng gọng. Nhiều khi khao khát đến nỗi muốn bằng mọi giá kéo cái thằng công hoàn hảo đã được tác giả gọt tỉa sạch sẽ khuyết điểm kia ra ngoài đời thực để mà yêu.

Có lẽ, sớm muộn gì cũng vào trại tâm thần mà sống với những hoang tưởng đó.

6/01/2011

1.6.11

Khổ quá đi...

Thực sự là không có cưỡng lại nổi. Thấy thằng bé toe toét cười là bao nhiêu lửa giận bị dập tắt phụt phụt phụt hết ~

Ai biểu nó cute quá, có răng khểnh lẫn cái lúm đồng tiền chết người!!!

Là fangur nó khổ thế đấy, dại uke quá đáng!

5/30/2011

30.5.2011

1. Dù là "Believe" thì ở giữa vẫn có "lie"... Dù là "Friend" thì đến cuối vẫn là "end"... Dù là "Lover" thì sau cùng cũng "over ... Dù đã có "Wife" thì trong lòng vẫn có "if" ... Thế nên nếu bạn có: Bị lừa - Bị bồ đá - Bị bạn phản - Bị cắm sừng thì cũng đừng bất ngờ.

2. Đời không trả catse nên sống không cần phải diễn?

Chuyện gì đã xảy ra vào những sáng thứ 2 mà tôi đều được ngồi 1 mình trong phòng làm việc? Và khi có người vào, tôi sẽ cười duyên dáng như một cô tiếp tân chuyên nghiệp, tắt nhạc (hoặc cắm phone), hứng lên thì lôi truyện ra đọc, và làm vài chuyện nhảm nhí...

Tôi tự hỏi người ta đang sống với bao nhiêu phần thật lòng trong câu nói.

Ồ, chị Quyên không có thích anh Quốc, cá nhân tôi cũng không có thích gì anh ta. Không hiểu sao mỗi lần anh ta nói chuyện, với giọng dạy bảo y như một thầy giáo cổ kính, thì tôi lại có cảm giác muốn bịt tai - đó là khi tôi chưa tiếp xúc với anh ấy được bao nhiêu...

Nhưng chị ấy không có thể hiện điều đó.

Chốn văn phòng là 1 chốn bí ẩn. Những tấm lưng che mất cái màn hình, và chẳng ai biết sau tấm lưng ấy, màn hình đang trưng cái webpage nào. Chị Quyên thì chat skype, tôi thì đọc đam mỹ, còn anh ấy... có khi đang coi gay porn nào đó cũng nên. Anh ấy làm part time, nhưng trong những giờ partime ngắn ngủi thì ảnh làm cái gì? Tôi không biết, anh không care chuyện in banner bla bla, anh không care chuyện chị Quyên nghĩ ra chiến dịch này nọ... Anh làm cái gì? Tôi không biết.

Còn tôi, làm gì ở đây?

Tôi ngày nào cũng phải đi sớm, 7g30 có mặt đấy, không phải tinh thần trách nhiệm gì đâu, chẳng qua tôi chỉ muốn bà chị Thảo ngồi ở quầy tiếp tân không có cớ nhắc nhở "em à, em phải đi sớm". Ồ, bả muốn nói gì kệ mẹ bả, tôi không quan tâm, nhưng mỗi lần phải kềm chế khỏi mỉa mai "em vô sớm - sếp chưa vô - em là cái éo gì hả chị"... Tôi luôn đi sớm nhất công ty - nếu khai trừ anh bảo vệ ngủ lại qua đêm và bà chị lao công.

Tôi chán. Đích thực là chán phèo phèo.

Chả có cái quái gì để làm cho căng thẳng tinh thần.

Mà catse của vở này lại quá thấp, nên tôi chẳng rỗi rãi mà bắt bản thân mình diễn tiếp. Tôi quit - như một lẽ tự nhiên trên đời. Đời tôi ngắn và thời gian của tôi quý, nên tôi sẽ dành nó để làm những việc thực sự, còn coi phim đọc truyện nghe nhạc - để dành cho những buổi tối quởn đời tự sướng, không phải trong giờ hành chính như vầy =)) Tôi quit.

3. Baby I'm sorry - even when I'm with you I feel lonely...

Ôi ~

Tôi rẻ tiền dữ vậy sao? Hoặc là tư tưởng của tôi rẻ tiền quá vậy sao?

Họ đang sống với nhau với bao nhiêu phần thật? Hoặc là, tôi không nên áp đặt tư tưởng của mình lên họ?

Thông thường thì tôi chỉ vui vẻ thể hiện mình khi đã quen một thời gian rất lâu. Ngoài ra thì tôi chuộng kiểu đề phòng, dè chừng, vuốt ve nhau và coi trọng nhau. Nhưng thực ra, tôi cũng đâu có được coi trọng??! Đã nhiều lần tôi bị cho dze, sốc đến mức ngậm ngọt và không nhận ra mình sốc. Cứ tưởng mình là người duy nhất được kể lể, hóa ra không phải, tôi đang lo chuyện thừa rồi. Không có tôi thì họ cũng chẳng sao, mà có tôi thì họ cũng chẳng sao... Nên tôi cứ thoải mái mà thể hiện mình. Kệ mẹ cái cảm giác của bọn họ?

Họ biết về tôi bao nhiêu và tôi biết về họ bao nhiêu?

Tôi cảm thấy khá yên tâm, khi những điều mà họ biết về tôi gần như là con số không, mọi chuyện trong cuộc chat đều xoay quanh họ... chưa bao giờ, mà có lẽ là sẽ không xoay quanh tôi như cách mà tôi muốn.

Lâu lắm rồi tôi gặp bạn Thái, cứ nghĩ, à, mình đã gặp được một người biết nói chuyện thứ thiệt, biết suy nghĩ khi nói, và để tâm xem mình đang nói cái gì thay vì cứ thao thao về sở thích của mình. Lần thứ hai thì mọi chuyện đã khác, khác đến nỗi tôi sẽ không trông đợi lần thứ 3.

Hay là vì tôi đã biết bạn nghèo nhỉ... Tư tưởng tôi thực sự rẻ tiền vậy sao?...

5/25/2011

25.5.11

Mình đang bế tắc.

Hoặc là công việc này thực sự kỳ cục. Hoặc là vốn công ty nào cũng thế, chỉ có mình đang huyễn hoặc bản thân vì quen với công việc ra kết quả như hồi tổ chức sự kiện.

Mình chắc chắn sẽ bỏ việc. Vấn đề là, chịu được trong bao lâu.

Sao nản kinh hoàng bạt vía vậy nè.

5/23/2011

23.5.2011

Đi làm ở Aprotrain

Sáng ngày 23.5.2011 mình te te chạy vào (có mặt lúc 8g kém 15) và được nhắc nhở là phải đi cho đúng giờ =))

Vui tính nhỉ, các bữa trước mình toàn đến sớm nhất công ty, chả nghe động đậy hó hé gì, vừa đi trễ 1 buổi là đã nhắc nhở. Buồn cười ...

Và khi chị ấy nhắc nhở mình, mình dòm xung quanh và thấy chả có ma nào lởn vởn =))

Ôi ~ chị ơi, em chả thích chị 1 tẹo nào cả.
Mei. Powered by Blogger.
© Moonland 2012 | Blogger Template by Enny Law - Ngetik Dot Com - Nulis