5/30/2011

30.5.2011

1. Dù là "Believe" thì ở giữa vẫn có "lie"... Dù là "Friend" thì đến cuối vẫn là "end"... Dù là "Lover" thì sau cùng cũng "over ... Dù đã có "Wife" thì trong lòng vẫn có "if" ... Thế nên nếu bạn có: Bị lừa - Bị bồ đá - Bị bạn phản - Bị cắm sừng thì cũng đừng bất ngờ.

2. Đời không trả catse nên sống không cần phải diễn?

Chuyện gì đã xảy ra vào những sáng thứ 2 mà tôi đều được ngồi 1 mình trong phòng làm việc? Và khi có người vào, tôi sẽ cười duyên dáng như một cô tiếp tân chuyên nghiệp, tắt nhạc (hoặc cắm phone), hứng lên thì lôi truyện ra đọc, và làm vài chuyện nhảm nhí...

Tôi tự hỏi người ta đang sống với bao nhiêu phần thật lòng trong câu nói.

Ồ, chị Quyên không có thích anh Quốc, cá nhân tôi cũng không có thích gì anh ta. Không hiểu sao mỗi lần anh ta nói chuyện, với giọng dạy bảo y như một thầy giáo cổ kính, thì tôi lại có cảm giác muốn bịt tai - đó là khi tôi chưa tiếp xúc với anh ấy được bao nhiêu...

Nhưng chị ấy không có thể hiện điều đó.

Chốn văn phòng là 1 chốn bí ẩn. Những tấm lưng che mất cái màn hình, và chẳng ai biết sau tấm lưng ấy, màn hình đang trưng cái webpage nào. Chị Quyên thì chat skype, tôi thì đọc đam mỹ, còn anh ấy... có khi đang coi gay porn nào đó cũng nên. Anh ấy làm part time, nhưng trong những giờ partime ngắn ngủi thì ảnh làm cái gì? Tôi không biết, anh không care chuyện in banner bla bla, anh không care chuyện chị Quyên nghĩ ra chiến dịch này nọ... Anh làm cái gì? Tôi không biết.

Còn tôi, làm gì ở đây?

Tôi ngày nào cũng phải đi sớm, 7g30 có mặt đấy, không phải tinh thần trách nhiệm gì đâu, chẳng qua tôi chỉ muốn bà chị Thảo ngồi ở quầy tiếp tân không có cớ nhắc nhở "em à, em phải đi sớm". Ồ, bả muốn nói gì kệ mẹ bả, tôi không quan tâm, nhưng mỗi lần phải kềm chế khỏi mỉa mai "em vô sớm - sếp chưa vô - em là cái éo gì hả chị"... Tôi luôn đi sớm nhất công ty - nếu khai trừ anh bảo vệ ngủ lại qua đêm và bà chị lao công.

Tôi chán. Đích thực là chán phèo phèo.

Chả có cái quái gì để làm cho căng thẳng tinh thần.

Mà catse của vở này lại quá thấp, nên tôi chẳng rỗi rãi mà bắt bản thân mình diễn tiếp. Tôi quit - như một lẽ tự nhiên trên đời. Đời tôi ngắn và thời gian của tôi quý, nên tôi sẽ dành nó để làm những việc thực sự, còn coi phim đọc truyện nghe nhạc - để dành cho những buổi tối quởn đời tự sướng, không phải trong giờ hành chính như vầy =)) Tôi quit.

3. Baby I'm sorry - even when I'm with you I feel lonely...

Ôi ~

Tôi rẻ tiền dữ vậy sao? Hoặc là tư tưởng của tôi rẻ tiền quá vậy sao?

Họ đang sống với nhau với bao nhiêu phần thật? Hoặc là, tôi không nên áp đặt tư tưởng của mình lên họ?

Thông thường thì tôi chỉ vui vẻ thể hiện mình khi đã quen một thời gian rất lâu. Ngoài ra thì tôi chuộng kiểu đề phòng, dè chừng, vuốt ve nhau và coi trọng nhau. Nhưng thực ra, tôi cũng đâu có được coi trọng??! Đã nhiều lần tôi bị cho dze, sốc đến mức ngậm ngọt và không nhận ra mình sốc. Cứ tưởng mình là người duy nhất được kể lể, hóa ra không phải, tôi đang lo chuyện thừa rồi. Không có tôi thì họ cũng chẳng sao, mà có tôi thì họ cũng chẳng sao... Nên tôi cứ thoải mái mà thể hiện mình. Kệ mẹ cái cảm giác của bọn họ?

Họ biết về tôi bao nhiêu và tôi biết về họ bao nhiêu?

Tôi cảm thấy khá yên tâm, khi những điều mà họ biết về tôi gần như là con số không, mọi chuyện trong cuộc chat đều xoay quanh họ... chưa bao giờ, mà có lẽ là sẽ không xoay quanh tôi như cách mà tôi muốn.

Lâu lắm rồi tôi gặp bạn Thái, cứ nghĩ, à, mình đã gặp được một người biết nói chuyện thứ thiệt, biết suy nghĩ khi nói, và để tâm xem mình đang nói cái gì thay vì cứ thao thao về sở thích của mình. Lần thứ hai thì mọi chuyện đã khác, khác đến nỗi tôi sẽ không trông đợi lần thứ 3.

Hay là vì tôi đã biết bạn nghèo nhỉ... Tư tưởng tôi thực sự rẻ tiền vậy sao?...

0 comments:

Post a Comment

Mei. Powered by Blogger.
© Moonland 2012 | Blogger Template by Enny Law - Ngetik Dot Com - Nulis