11/24/2009

24.11.2009


Hôm nay mình phát hiện ra 2 chuyện rất hay:


1/ Cái gì cũng có 2 mặt của nó: một mặt xấu, và một mặt xấu hơn ^__^


2/ Phim XXX là phim trong đó có 3 nụ hôn ^__^


3/ Mình nghĩ, chắc mình hợp với cái tên: Ê Li Gia Bết! [o.O]


^__^


Quiz

1. Hút thuốc
2. Dùng qua chất có cồn ( rượu, bia, vang, bla bla bla )
3. Ngủ cùng giường với ng khác giới
4. Ngủ cùng giường với người cùng giới
5. Hôn người cùng giới
6. làm chuyện vợ chồng
7. Có người ở trong phòng mình mà ko phải người trg gia đình
8. xem phim sex, đọc truyện sex.....
9. Mua bán văn hoá phẩm đồi trụy
10. Thử dùng chất gây nghiện

TOTAL : 4/10


1. Dùng thuốc giảm đau.
2. Lấy đơn thuốc của ng khác .
3. Nói dối bố mẹ.
4. Nói dối bạn bè.
5. Trốn khỏi nhà đi đâu đó.
6. Đã làm j` đó phạm pháp.
7. Bị đau đớn về 1 mặt nào đó.
8. Làm người khác đau đớn vè một mặt nào đó.
9. Mong muốn ai đó chết tươi.
10. Nhìn thấy tận mắt ai đó chết .

TOTAL : 8/10

1. Muộn giờ giới nghiêm của bố mẹ hay muộn học....
2. Không ở nhà cả đêm.
3. Ăn cả thùng kem 1 mình.
4. Đã từng trải qua chữa trị nghiêm trọng ( phẫu thuật, cưa mổ xẻ ... )
5. Đã từng bị cải tạo giáo giục
6. Đã nhuộm tóc.
7. Nhận dc vé mời đi đâu đó.
8. Đã từng bị tai nạn ( ngã, giao thông,.....).
9. Đến hộp đêm.
10. Đến quán rượu

TOTAL: 5/10


1. Đã từng ở liên hoan cắm trại trg rừng hay ngoài biển.
2. Đã tham gia 1 cuộc diễu hành bất kì .
3. Đã từng uống nhiều hơn 3 loại đồ có cồn trg 1 đêm.
4. Có 1 kì nghỉ ở Florida.
5. Đã khinh bỉ cái j` đó ( đại loại đồ ăn, ngửi rồi thấy muốn nôn ra )
6. Sơn móng tay đen.
7. Đeo băng tay đen.
8. Mặc áo với tên nhóm nhạc nào đó.
9. Nghe nhạc rap.
10. Mua 1 đĩa nào đó của 50 Cent .

TOTAL: 6/10


1. Mặc quần áo kiểu thổ dân.
2. Mặc quần áo nữ tính.
3. Mặc như đứa ăn xin.
4. Ăn mặc như 1 ông nông dân .
5. Ăn cắp cái gì đó.
6. Uống cho say để nhớ lại cái gì đó .
7. Giấu, ỉm đi cái gì
8. Nhụt chí .
9. Bị chèn ép từ ng xung quanh.

TOTAL: 5/10

1. Bị đàn áp, xua đuổi từ bạn bè.
2. Có mặt trg 1 buổi hòa nhạc .
3. Trêu trọc, khinh thường ng bị gù lưng.
4. Bị gọi là đĩ.
5. Nói ai đó là đĩ.
6. Lắp đài phát thanh trên ô tô.
7. Làm vỡ gương.
8. Tắm ở nhà ng khác giới
9. Đánh răng = bàn chài của đứa khác.

TOTAL: 3/10


1. Ý kiến ý cò về ca sĩ rap yêu thích.
2. Xem phim R - rated ở rạp.
3. Đi chơi đến 1 trung tâm mua sắm.
4. Trốn học.
5. Đã qua phẫu thuật.
6. Từng bị hãm hại.
7. Ra tòa.
8. Đi ăn rồi té, ko trả tiền.
9. Nói dối về tuổi thật của mình.

TOTAL: 5/10


1. Cho thuê 1 căn hộ .
2. Phạm luật khi có cảnh sát trông thấy.
3. Qua lại với ng đã có bạn trai / gái
4. Gặp vấn đề với cảnh sát.
5. Nói chuyện với ng lạ .
6. Ôm người lạ.
7. Hôn người lạ.
8. đi chơi với ng lạ.
9. Đã từng bị quấy rối .
10.Từng bị quấy rối = lời nói.

TOTAL: 5/10


1. Gặp mặt 1 người chỉ mới quen trên mạng.
2. Onl hơn 5 tiếng liền tù tì.
3. Buôn điện thoại hơn 4 tiếng liền tù tì.
4. Xem tivi hơn 5 tiếng liền tù tì.
5. Tham gia 1 chợ phiên.
6. Bị gọi là thành phần bất hảo gây ảnh hg xấu đến ng khác.
7. Say và lái xe.
8. Gọi điện trêu ai đó.
9. Nằm trên giường với ng khác giới.
10. Quay bài.

TOTAL: 7/10

* Nếu tổng hơn 10, hãy tự nhủ với lòng mình rằng : " Mình vẫn còn tốt chán "
Nếu tổng hơn 20, hãy tự an ủi bản thân rằng : " Mình ngoan dạng trung bình khá "
Nếu tổng hơn 30, hãy tự kiểm điểm lại mình đi : " Hư mẹ rồi "
Nếu tổng hơn 40, tránh xa mọi người ra : " Mình là thành phần cá biệt "
Nếu tổng hơn 50, vừa vả mặt vừa lẩm nhẩm câu sau : " Mình là đứa khốn nạn "
Nếu tổng hơn 60, đập đầu vào gối và hét lớn : " Mình phải vô tù mới đúng "
Nếu tổng hơn 70, lẳng lặng quay gót, không quên tự rủa : " Sao mình chưa chết nhỉ "

-------------------------------

^__^ My result:


Nếu tổng hơn 40, tránh xa mọi người ra : " Mình là thành phần cá biệt "

Anyway ... I'm still a good girl, right? I need to keep away from people, but I cannot prevent people to come near me ^__^
.
.
.

11/23/2009

Hero & GDTMQT ^__^


Trước đây, có một người giáo viên dạy chúng tôi rằng:

“Dù cho các em có ghét tôi đến mức nào, các em cũng phải nghe lời tôi bảo. Vì sao ư? Vì ở đây, tôi là thầy của các em và nắm quyền đậu-rớt của các em trong tay. Hãy hiểu và chấp nhận điều đó đi. Sau này, ra khỏi ngôi trường này, các em sẽ phải gặp hàng tá những chuyện như vậy. Tập cho quen dần đi.”

Có vẻ hơi gay gắt, nhỉ ^__^ Nhưng thú thật, đó là bài học mà tôi khắc cốt ghi tâm nhất trong quãng đời học sinh của mình, khi một mớ công thức lượng giác, cấu trúc ngữ pháp Anh ngữ, hay những nguyên tắc hay ho của một bài văn tường thuật, đã hoàn toàn trôi-về-miền-ký-ức.

Anh hùng ư?
Ngày xưa, người ta gọi một người đàn ông là “anh hùng” khi người đó dám ngẩng cao đầu vung gươm chém cái ác.
Ngày xưa, người ta gọi một người đàn ông là “anh hùng” khi người đó cắn rắng không khóc khi mũi tên xuyên qua ngực.
Ngày xưa, người ta gọi một người đàn ông là “anh hùng” khi người đó không chịu nghe những mệnh lệnh trái khoáy từ cấp trên, khi người đó từ bỏ vinh quang, quy ẩn giang hồ vì không hợp với những thói-đời-hèn-nhát của thời thế, khi người đó sẵn sàng tham gia một cuộc đấu súng sinh tử với kẻ đã chà đạp danh dự của mình.
Ngày xưa, người ta gọi một người đàn ông là “anh hùng” khi người đó “tề gia – trị quốc – bình thiên hạ”. Vợ con nghe lời răm rắp, bảo ăn cơm sườn thì đố có dám ăn cháo cá ^__^ Khi được vợ phục tùng đến từng cái tăm xỉa răng, và con thì phải sống theo kiểu “cha đặt đâu – con nằm đó” ^__^

Ngày nay, tôi thấy một người đàn ông cúi đầu nhịn nhục trước những lời quát mắng chà đạp nhân cách nặng nề của ông sếp. Người ta mắng anh ấy hèn hạ, người ta hỏi “sự kiêu hãnh cơ bản của một thằng đàn ông” của anh đi đâu rồi. Nhưng tôi biết rằng, nói cho cùng, “sự kiêu hãnh của một thằng đàn ông” không thể đem lại sự đủ đầy cho mâm cơm gia đình anh. Uhm… khi hiểu, thỉnh thoảng tôi gọi anh là “anh hùng” ^__^
Ngày nay, tôi thấy một người đàn ông ôm mặt bật khóc trước cửa phòng cấp cứu. Vợ của anh đang trong đó, mà anh thì không thể làm được gì. Người ta hỏi, “sự mạnh mẽ cơ bản của một thằng đàn ông” của anh đi đâu rồi. Nhưng tôi biết rằng, những giọt nước mắt bất lực đó, thực ra, đang rơi từ tình yêu vô hạn mà anh dành cho vợ mình. Uhm… khi hiểu, thỉnh thoảng tôi gọi anh là “anh hùng” ^__^
Ngày nay, tôi thấy một người đàn ông đứng dưới nắng hàng giờ liền chờ con mình tan trường muộn, tay chân anh lóng ngóng thay tã cho thằng con mình, rửa vài cái chén, giặt vài bộ đồ, để vợ được ngủ thêm một chút, tôi còn thấy có một người đàn ông cẩn thận bưng thau nước, lau tay chân cho người vợ đang hôn mê của mình. Uhm… khi hiểu, tôi thề sẽ đấm vỡ mặt thằng nào dám hỏi anh “bản lĩnh một thằng đàn ông” của anh đâu rồi ^__^

Lại nói về bài học gay gắt của thầy tôi.
Trường học dạy chúng tôi rất nhiều thứ hay ho. Thậm chí khi vứt bỏ toàn bộ kiến thức – điều mà chúng tôi đã làm khi vừa thoát khỏi nó, tôi vẫn nghĩ, trường học đã dạy tôi rất nhiều thứ. Có lẽ, để bài học ấy hoàn hảo hơn, lên cấp 2, họ bỏ mất môn “đạo đức” ^__^ Và lên cấp 3, họ nhồi vào đầu chúng tôi hàng tá thứ, mặc cho chúng tôi cứ gào lên “học để làm cái quái gì!” Họ đàn áp chúng tôi dã man khi chúng tôi phản đối. Và thỉnh thoảng, họ chiêu dụ chúng tôi làm những thứ kỳ cục như là trực nhật toàn trường – bảo rằng “bảo vệ môi trường”, nhưng thực chất là để bọn nó có dịp tạt nước vào nhau, cười hí hí và bấm nhau đi karaoke khi “bảo vệ môi trường” được hoàn thành. ^__^
Người ta, đơn giản là, phải sống với những thứ mà mình không thích. Bởi lẽ, nếu chỉ làm những thứ mình thích, người ta sẽ không lớn lên được. Bởi lẽ, nếu chỉ thấy những thứ mình thích, người ta sẽ không thể nhận biết cái đẹp. Bởi lẽ, nếu chỉ gặp những người mình thích, người ta sẽ rất khó để học cách yêu thương … ^__^

Để tôi tìm cách kết nối cái vụ “anh hùng” với cái vụ “sống với những thứ mình không thích” này nhé ^__^ bài này rời rạc quá rồi!
Hôm nay, tôi cố gắng nhồi vào đầu những câu trả lời sai, để kiếm điểm trong môn Giao dịch. Tôi không buồn đâu, vì [thực ra, tôi chẳng biết cái gì mới là đúng ^__^] tôi hiểu, có thể ngày mai, tôi phải chấp nhận những thứ “sai” hoàn toàn, để đạt được vài thứ “đúng” với cuộc sống của tôi. ^__^
Và, chúng tôi, tự gọi mình là “anh hùng” khi nhìn thấy những người mình yêu thương hạnh phúc với kết quả đó ^__^
Vốn chẳng có đúng/sai. Chỉ là, … muốn làm & không muốn làm mà thôi.

11/22/2009

Bedtime story 2


Tiết mục những-câu-chuyện-trước-khi-đi-ngủ lần này sẽ kể cho các bạn nghe một câu chuyện lãng mạn về tình yêu của hoàng tử đẹp trai và công chúa đẹp gái ^__^


Như bao câu chuyện cổ tích khác, chuyện bắt đầu bằng … ngày xửa ngày xưa, ở một vương quốc nọ, có 1 chang hoàng tử [vua và hoàng hậu hiếm muộn ^__^].


Sự đời vốn công bằng, tài đi với tật, hoàng tử mặc dầu đẹp trai ngời ngời [Các bé hãy nhìn hình minh họa và tưởng tượng], giỏi giang & thông minh tuyệt đỉnh, song lại mắc bệnh vô sỉ bẩm sinh, ăn nói cực kỳ vô duyên mất nết. Cái gì đến đã đến. Trong một lần lỡ dại trót lưỡi chê mụ phù thủy xấu xí, hoàng tử bị mụ ta nguyền rủa rằng: từ nay về sau mỗi năm chỉ được nói đúng 1 từ!


Cũng như mọi câu chuyện cổ tích khác, lời nguyền sẽ được hóa giải khi có 1 công chúa xinh đẹp chịu yêu hoàng tử.


Và một ngày đẹp trời nọ, 1 công chúa vô cùng xinh đẹp xuất hiện. Hoàng tử dự định sẽ tỏ tình với công chúa bằng cái câu huyền thoại sến súa: Anh Yêu Em.

Song, lời nguyền của mụ phù thủy làm hoàng tử đau đầu suy tính. Nếu mỗi năm nói 1 từ thì bố công chúa cũng không hiểu nữa chứ đừng nói công chúa. Sau 3 ngày 3 đêm không ăn không ngủ, cộng thêm 36 tiếng ngủ bù, hoàng tử cuối cùng đã vạch được 1 kế hoạch động trời: sẽ im lặng trong 3 năm, rồi nói với công chúa cái câu huyền thoại sến súa đó.

1 năm … 2 năm … rồi 3 năm …

Sau 3 năm, hoàng tử và công chúa đều chín chắn ra, câu nói sến súa ngày xưa có vẻ không còn đủ đô ^__^ Sau 3 ngày 3 đêm không ăn không ngủ và 36 tiếng ngủ bù nữa, hoàng tử quyết định chờ thêm 5 năm nữa để có thể nói thêm câu: Em Làm Vợ Anh Nhé! [dốt ngoại ngữ bất lợi thế đấy các bé ạ, tiếng anh thì chỉ cần “be my wife” là xong]

4 năm … 5 năm… 6 năm … 7 năm … rồi cuối cùng, năm thứ 8 …

Thời khắc quyết định đã đến. Hoàng tử tay cầm bó hoa hồng to tổ chảng, vận nguyên bộ vest trắng, thắt thêm cái nơ đỏ, đến bên công chúa, khẽ quỳ xuống, nói:

“Anh Yêu Em. Em Làm Vợ Anh Nhé?”

Lúc này, công chúa mở to đôi mắt thơ ngây đen lay láy nhìn hoàng tử.
.

.

.

.


Rồi nàng nhẹ nhàng đưa tay gỡ cái earphone ra, hỏi: “Xin lỗi, anh nói gì cơ?”



--------------------------



Câu chuyện vô duyên & vô nghĩa của chúng ta đến đây là hết. ^__^

Xin thân chào và hẹn gặp lại trong chương trình lần sau ^__^

Nguyên tác: 1 trang web nào đó ^__^, biên soạn và biến tấu và kể lể: Mei Chan





Để cho câu chuyện bớt vô duyên, chúng ta hãy rút ra những bài học sau:
1/ Có 3 thứ không thể lấy lại được: thời gian, lời nói, và những cơ hội chỉ đến 1 lần.
2/ Khi người ta nói chuyện với mình, mình phải gỡ cái earphone ra, nếu không thì nó đấm cho vỡ mặt … ! ^__^


Chính thức kết thúc.

11/21/2009

Online Fiction


Tôi sẽ sẵn sàng ngồi gào rú, kể lể và nhắc đi nhắc lại hàng ngàn lần với bất kỳ người nào chịu ngồi nghe tôi nói rằng : Tôi yêu văn học mạng! Yêu khủng khiếp!


Tôi sẽ kể bạn nghe lý do. Uhm ... vì mạng là miễn phí ^__^ nên tôi được đọc gần-như-là-miễn-phí, họ, những fictioner, cũng hoàn toàn không hưởng lợi gì từ những thứ họ viết ra. Cho nên, tôi có cảm giác, họ viết chỉ-vì-họ-muốn-viết mà thôi ^__^ Và tôi yêu họ, yêu thật lòng. Như thể tôi nghe một người nghêu ngao hát suốt ngày, hát chỉ để hát, không catse, không sân khấu lộng lẫy, không ai khen chê, họ hát chỉ-vì-họ-muốn-hát ^__^


Tôi lại kể bạn nghe lý do. Uhm ... vì mạng là tự do ^__^ nên Fictioner dù viết thể loại gì cũng được chấp nhận. Cho nên, họ thoải mái phô bày những gì thật nhất trong cảm xúc của họ ra. Tôi đọc văn học mạng nhí nhố của Trung Quốc, và bật cười trước những lời phỉ-báng rất độc-đáo dành cho chính quyền Trung Quốc - cái mà khó có thể kiếm được trên những trang sách được in công khai. Uhm ... vì thế, văn học mạng tự nhiên trở nên thật vô cùng!


Cho tôi kể thêm một lý do nữa nhé. Uhm ... vì mạng là rất rộng ^__^ nên bất cứ ai cũng có thể tìm cho mình một kẻ đồng-điệu. Ví như, tôi nghĩ: tình yêu là mù quáng, nếu đem ra cái phạm vi nhỏ hẹp là gia đình tôi, hay trường lớp bạn bè tôi, tôi không nghĩ sẽ tìm được một tư tưởng giống mình. Nhưng tôi đem lên mạng, trong 10.000 người đọc, tôi tìm ra được 1 người ^__^ Soulmate ^__^


Và vì thế, tôi yêu văn học mạng. Nơi những cây bút non nớt từ từ lớn lên, nơi những con người cô độc tìm được nhau, và nơi vài người trong chúng ta được thực hiện ước mơ của chính mình ... ^__^

[cuộc sống phức tạp]


Chào các bạn, vâng ... là tôi, Meichan đây ... ^__^ [tiếp tục nói chuyện như một người nổi tiếng, hí hí ...]

Hồi nãy tôi định viết một bài đầy hình ảnh và rất là sến súa về tình yêu cơ, dạo này tôi đang yêu đời phơi phới mà ^__^ Nhưng khổ nỗi, kiếm lòi con mắt cũng không ra hình minh họa mà tôi thích, nên thôi, chuyển qua nói nhảm vậy ^__^

Chủ đề của hôm nay, là "cuộc sống phức tạp", nhé ^__^






Hôm bữa, đọc một bài viết ^__^, có một câu như thế này: "Cái động cơ làm việc xấu vì muốn tốt cho người khác lại có sức hấp dẫn lạ thường".





Phức tạp ... nhỉ? ^__^






Làm việc xấu giúp cho người tốt, với làm việc tốt giúp cho người xấu, có khác nhau không? ^__^



Ví dụ như, tôi chém Hitle để cứu nhân dân thế giới, có gọi là tốt không? Tôi ôm bom lao vào bọn An-qui-đa để chống khủng bố, có gọi là tốt không? Hay khi tôi nhìn thấy một đứa trẻ móc túi, nhưng tội nghiệp vì nó nghèo khổ, đói rách, mà không tố cáo nó, thì tôi có tốt không? ... Uhm ... và cố gắng cứu sống một người đang muốn chết, có là tốt không?





Căn bản là, không có khái niệm cho sự tốt-xấu, chỉ có suy-nghĩ và định-kiến thôi, nhỉ!



"Nhân chi sơ, tính bản thiện". Mạnh Tử đã nói thế. Và tôi đã bảo, tôi không tin ^__^



Chỉ là "không tin" thôi, chứ không dám bảo rằng nó sai ^__^ Uhm... vì nói cho cùng, thỉnh thoảng, người ta hướng-ác.



Ví dụ như, nhìn thấy bạn tôi điểm thấp hơn tôi, và tôi vui trên sự đau khổ của bạn ấy. Mọi người bảo tôi: không nên. Nhưng "không nên" ở đây chỉ là "không nên thể hiện ra ngoài mặt" ^__^ chớ tôi nghĩ, chỉ có thánh mới có thể đau khổ vì thành công của mình!



Ví dụ như, để 2 đứa trẻ cạnh nhau, khi chúng nó đói, tôi hỏi, liệu chúng nó sẽ nhường nhau cái bánh cuối cùng, hay là giành nhau? Mọi người trả lời tôi một cách rất lý tưởng: chúng nó sẽ chia nhau. Thật à?



Vậy thì sao Trung Đông không chia dầu cho cả thế giới xài, Mỹ không chia bớt tiền cho các nước Nam Phi, mấy cha nội súp pơ xì ta và mấy mụ súp pơ mố đồ không chia bớt kì nghỉ hàng triệu đô của họ để cứu mấy đứa trẻ bị đói? Và tại sao bạn không chia tiền trong ví bạn cho tôi xài với ^__^



Khoa học gọi là "bản năng sinh tồn", dân gian gọi là "ích kỷ". Giống nhau cả thôi.



"Là con người, sẽ sống vì người mình yêu trước, bản thân mình sau, và người khác cuối cùng." Tôi đã từng nói như thế ^__^, nhưng, xét cho cùng, sống vì người mình yêu, chẳng qua cũng là một cách nói khác của việc sống-cho-bản-thân-mình thôi, nhỉ? ^__^



"sống cho bản thân mình" không hẳn là xấu. Nó là bản năng mà. Chẳng qua, khi người ta thông minh hơn, thì cái sự sống-cho-bản-thân đó thể hiện sâu sơn, xa hơn mà thôi. Ví như, mẹ Teresa sống cho cả thế giới, vì bà muốn như thế ^__^ Chỉ vậy thôi.



Lại nói về "làm việc xấu vì muốn tốt cho người khác". Nghĩa là, đi đánh ghen giúp bà hàng xóm ^__^ hay là túm cái thằng vừa đụng người bỏ chạy lại, đập cho nó một trận thừa sống thiếu chết, uhm ... hay là, xúm lại đánh Iraq để chống khủng bố, và cái việc thường thấy là "đi ăn trộm của người giàu chia bớt cho người nghèo" ^__^



Là người ta hướng thiện hay hướng ác nhỉ? Là người ta muốn giúp người khác, nên mới đi làm xấu. Hay là vì người ta vốn đã muốn làm xấu, nhưng lại sợ cắn rứt lương tâm nên lấy cái cớ muốn-tốt-cho-người-khác để tự xoa dịu bản thân mình.



Phức tạp quá. ^__^ Nghĩ không ra. Nên thôi không muốn nghĩ nữa.



Căn bản, cách sống của tôi là vậy đó ^__^ Tôi sớm đã không có quan niệm đúng sai, tốt xấu, nên cái gì cũng phớt lờ cho qua. Chẳng hạn, thuyết trình với nhau, tôi làm thật là nhiều, bạn tôi làm thật là ít. Người bi quan bảo tôi: sao không đấm vỡ mặt nó cho biết tay! Người lạc quan bảo tôi: làm vậy thì mình sẽ năng động, sẽ hiểu biết nhiều hơn nó. Xét cho cùng, chẳng ai nói đúng cả. ^__^



Tôi sống đơn giản ^__^ Hay suy nghĩ tào lao nhảm nhí như vậy, nhưng sống đơn giản. Chẳng hạn, tôi không quá quan tâm việc phải sống thế nào cho người ta yêu quý mình. Lấy lòng người thì rất dễ, nhưng giữ được lòng người thì thật là khó. Không lẽ, lúc nào tôi cũng phải cười đùa, tâng bốc, khen ngợi người ta để người ta yêu tôi? Uhm... mệt mỏi lắm. Thôi thì, ngay từ đầu, tôi cứ sống thế nào cho mình thoải mái, rồi sau đó, nếu người ta yêu tôi vì chính cái sự thoải mái đó, đó là sẽ một tình yêu thật lòng ^__^ Cả 2 phía đều vui.





Yêu tôi ít thôi, nhưng yêu thật nhé ^__^






Rốt cuộc, tôi phát hiện ra, cách mình mở bài và kết thúc hoàn toàn không dính líu gì tới cái nội dung ở thân bài cả ^__^ chắc là bị điểm kém mất thôi ...!

11/19/2009

19.11.09

Cả ngày nghe kể chuyện ma, đến tối thì rút ra những kết luận sau:

- Vedan đã làm tuyệt chủng loài ma da ở sông Thị Vải

- Ma cà rồng buộc phải đứng trước sự lựa chọn sống còn: hoặc là tiến hóa - tự thêm cho mình năng lực xét nghiệm máu, hoặc là chết vì AIDS và các bệnh tương tự ...

Tôi nghe cô kể chuyện ma mà bực hết sức! Hóa ra sau khi chết, chúng ta vẫn tiếp tục sống một cách đáng chán như vậy sau, cũng hỉ-nộ-ái-ố, cũng phải ăn, phải uống, cũng phải có hàng xóm, và cũng phải giao tiếp! Trời đất ơi … Vậy thì chết làm quái gì chớ! Hứ .........


Mei. Powered by Blogger.
© Moonland 2012 | Blogger Template by Enny Law - Ngetik Dot Com - Nulis