7/20/2019

20.7.2019

1. Tự nhiên nhớ tới bộ phim Hoàn Châu Cách Cách, vai Tiểu Yến Tử của Triệu Vy hồi xưa rất thích, giờ thấy ngáo ngáo, hết thích, nhưng vai Tử Vy của Lâm Tâm Như, trước giờ đều éo thích.

Nhớ tới Tử Vy chỉ nhớ tới 2 tình tiết: một là lúc Tử Vy nghe nói Kim Tỏa gả cho Liễu Thanh, mẻ mừng rỡ như điên, nào là nắm tay chúc mừng biểu đạt ý tao vui giùm mày, nào là rơi nước mắt không nỡ xa này nọ, nhưng rõ ràng thấy mẻ giống như thoát nợ ấy, tại vì hồi trước lúc chị chị em em mẻ có hứa với Kim Tỏa là sau này mẻ lấy Nhĩ Khang làm chính thất cho Kim Tỏa làm thiếp thất, xong mẻ lấy Nhĩ Khang cái mẻ thấy hối cmn hận lời hứa năm xưa. Thứ ích kỷ.

Còn tình tiết thứ hai là Tiểu Yến Tử ngáo đá với Tử Vy chọc giận Thái Hậu, bị Thái Hậu nhốt vô từ đường, 2 mẻ ngủ ngon lành, sáng ra thấy được đắp chăn cho, Tử Vy mới vui cười bảo Tiểu Yến Tử là thấy chưa Thái Hậu còn thương chúng ta lắm, ai ngờ chăn đó là Tịnh Nhi lấy đắp cho, lúc đó mẻ thất vọng thì thôi lại còn làm cái mặt ngỗng ỉa. Thiệt tình Tử Vy đi so với Tịnh Cách Cách đúng là thua kém đủ bề, nội cái mỹ đức là thấy kém rồi. Mẻ nghe nói Thái Hậu hứa gả Tịnh Nhi cho Nhĩ Khang xong mỗi lần nhắc tới Tịnh Nhi là mẻ ghen ghét đố kỵ đỏ mắt, Tịnh Nhi dù biết Tử Vy giành chồng nhưng vẫn đối với mẻ vui vẻ dễ chịu. Nếu nói theo kiểu mấy truyện ngôn tình cổ trang mình đọc thì đấy là do gia giáo tốt, tạo nên đức tính tốt. Tịnh Nhi thông minh hiếu thảo, dẻo miệng mỗi lần khuyên Thái Hậu hai câu là Thái Hậu vui vẻ nghe theo liền. Xinh đẹp thì thôi, tài giỏi thì thôi, nhân cách lại đẹp đẽ, vừa ôn nhu lương thiện vừa biết đối nhân xử thế. Nhờ Tịnh Nhi mà không biết bao nhiêu lần Tiểu Yến Tử với Tử Vy thoát nạn. Nhĩ Khang mù cmnr mới chọn Tử Vy mà không ưng Tịnh Nhi.

2. Cứ đến mỗi kỳ thi thì chúng ta lại có nhiều màn kịch lặp lại, tôi thề là nếu năm nay tôi lại thấy cái kiểu chọc cười "đề thi năm nay vừa sức với giáo viên" thì chắc tôi report mất. Năm nào cũng ca chung một bài...

Hồi còn ấu trĩ thì luôn bảo là người lớn không hiểu mình học hành khổ sở thế nào. Giờ nhìn tụi nó học hành, lắm lúc nghĩ, sao tụi nó không biết trân trọng khoảnh khắc sung sướng ấy. Chính mình còn không thể nào hiểu nổi mình ở những thời điểm khác nhau, thì mở miệng ra nói: thời tao mới khổ nè, thời tụi bây vậy là sung sướng vl ~ rồi thì có thấy tức cười không?

Hết hồn là ở chỗ, năm nay tâm thư gửi các em thi đại học toàn là của mấy "anh chị" năm ngoái mới thi đại học, nghĩa là những "anh chị" sinh năm 2000...
Trong suy nghĩ của mình, mấy đứa hàng 2... toàn là lũ mới biết bò biết chạy... Ai ngờ nó cũng đã thi đại học và giờ đang dùng giọng điệu anh chị truyền kinh nghiệm cho các em.
Người sai là mình, khi vẫn còn đủ rảnh mà vẫy vùng trong các vũng đấy. Mình rõ ràng nên lật tiếp rất nhiều trang của cuộc đời và viết tiếp những chương rất khác rất khác, chứ không phải quan tâm đến những thứ đã cách mình quá xa.

Những sự kiện cách mình hơn 10 năm cuộc đời thì thôi, nên chôn luôn đừng để nó sống lại.
Cách có 1 năm mà mọi thứ đã khác, cách 10 năm, cái gọi là kinh nghiệm giờ không khác một đống bùn nhão không trét nổi thành tường.

3. Hội chứng lướt từ, Hội chứng đọc sai từ, giờ thêm cái Hội chứng tự động thêm từ nữa.
Bài người ta là "Có chàng trai viết lên cây", mình tự động đọc thành, "Có HAI chàng trai viết lên cây" rồi hào hứng vào nghe, rồi còn tự hỏi, ủa cô gái nào ở đây?..

4. Why do we never know what we got 'til it's gone?
Tại sao chúng ta vĩnh viễn không biết bản thân đang có thứ gì cho đến khi mất đi nó?

5. Gần đây tôi có đọc một câu như vầy: bi kịch của con người, và tất cả sự đau khổ đó, đều xuất phát từ việc họ có quá nhiều điều muốn làm nhưng lại quá ít thời gian để sống.

Chọn lựa luôn là một điều đau khổ. Từ việc chọn lựa cái áo thun tím hay cái quần short màu hồng, việc nhuộm tóc hay không nhuộm tóc, việc mua cho mình hũ kem dưỡng da hay mua cho con mình hũ sữa. Cho đến những việc tiếp tục ôm điện thoại đọc báo rác hay tắt đi mà học một thứ gì đó tử tế, lấy người này hay cưới người kia, có một con hay hai con. Cho đến những thứ lớn lao hơn nữa, như là chọn nghề nghiệp, chọn cách sống. Giá mà có thể sống đến 500 tuổi, thì người ta sẽ thoải mái chọn vài cái nghề để xem cái gì đem lại cho mình nhiều niềm vui nhất. 100 tuổi đầu tôi đi làm báo, 100 tuổi tiếp theo tôi học vật lý đi nghiên cứu vũ trụ. 100 tuổi kế tiếp tôi làm nhạc sĩ. 100 tuổi lần thứ tư tôi vừa làm họa sĩ vừa làm vận động viên chạy maraton. Và 100 tuổi cuối cùng, tôi cưới ai đó, ở nhà nhỏ nhẹ làm nội trợ, mỗi ngày nấu cơm, dọn dẹp, may vá và trồng cây, thỉnh thoảng đi họp tổ dân phố, chiều chiều co chân ngồi bẹp trên hàng hiên, tán chuyện với bà láng giềng rằng thằng con nhà bà bảy hôm qua dẫn bạn trai về ra mắt, trời ơi hai thằng thật đẹp đôi...

Giá mà được như vậy.

Nhưng đấy chỉ là mong ước của một đứa chỉ có duy nhất 1 lần 100 năm để sống. Nếu thực sự tôi sống được 500 năm, thì tôi lại ước mình sống được 5000 năm, 50,000 năm... lòng tham là cái túi vô cực của Doraemon. Còn hơn cả cái túi vô cực của Doraemon. Người ta không bao giờ thấy đủ. Cái sự bất tri túc đó làm cho người ta oằn mình đau khổ - dù có nhận ra hay không, thì rốt cuộc, người ta cũng chỉ có thể tìm cách co mình cho vừa với hiện thực. Kiểu gì cũng đau.

6. Mình không có hiểu lắm cái trào lưu ống hút.

Thay ống hút nhựa bằng ống hút thủy tinh hay thép không gỉ, mỗi lần dùng xong thì dùng hóa chất tẩy rửa rồi dùng lại. Thế hóa chất không có hại? Khó hiểu hơn là dùng ống hút tre hay lau sậy gì đó, thế ra là chặt tre bứng lau sậy thì không có hại cho môi trường, và cái quá trình gia công ấy thì như thế nào? Giống như chuyện hồi xưa mấy em sinh viên mùa hè rảnh quá đi kiếm điểm tình nguyện bằng cách đứng làm dãy phân cách thịt người. Hay ho hơn là đứng ngã tư cầm cái bảng kêu gọi mọi người tắt máy xe để giảm khí thải. Chu choa mẹt ơi lúc đề máy thì động cơ đốt thêm cái bùm, nhiên liệu phí gấp 2 khí thải tăng gấp 3 chưa kể có xe dỏm đề không nổ thì kẹt thêm 1 đống...

Đầu tiên, là ý thức. Thực sự muốn giữ gìn môi trường á, đi đâu cũng kè kè cái bình giữ nhiệt đi, mua nước mía cũng bảo họ đổ vào đây cho, mua trà sữa cũng thế, mua trà đá càng nên như thế. Khỏi ống hút gì, uống trực tiếp. Không thì giữ lại cái ống hút nhựa của mình, tái sử dụng bằng với khoảng thời gian tồn tại của chính nó trong môi trường. Đấy. Nguyên tắc là, trái bóng trong chân anh thì còn trái nào để vào lưới anh nữa, cái ống hút chưa từng ra môi trường thì việc quái gì phải quan tâm nó làm bằng nhựa hay bằng titanium?

Nhưng mà, mình thiết nghĩ, sau những cú tát trời giáng của thực tế, thì trước tiên, hãy cung cấp cho mình bằng chứng về việc mấy cái công ty lớn không mang container rác ra đại dương đổ nữa đi.

7. Nguyên tắc hàng đầu để lựa sách.

Nghe tên tác giả kết hợp giữa tiếng Tây và tiếng Ta, kiểu như Alexandra Trần, hay Mimi Trụi, hay Antoinnie Nguyễn, thì cứ auto bỏ chạy.
99% là sẽ thoát khỏi tình huống muốn đốt sách.
Tuy nhiên, theo lề logic, thì điều đó không có nghĩa là những tác giả tên tuổi đàng hoàng như Nguyễn Văn Võ Trần Thị Lệ Mộng Mơ thì sẽ viết hay hơn đâu nhé.

8. Thôi up lên đây. Treo 3 tháng nay rồi đấy.

7/06/2019

Gửi Mei 30 tuổi

Chào Mei,

Với tâm trạng "live like tomorrow doesn't exist", mình quyết định viết hẳn một bức gửi Mei 30. Viết đến đây thì mình hoảng hốt nhận ra, 3 năm nữa chứ mấy...

Lúc đó có khác bây giờ lắm không?

Mình hy vọng lúc đọc bức thư này, Mei sẽ ngồi ở một chỗ khác mình bây giờ, nên mình schedule buổi tối. Còn 3 tháng nữa là 30 tuổi đấy. Hẳn là vẫn ở một mình. Cách đây mấy năm, mình không cách nào hình dung được mình bây giờ sẽ ở một mình, còn bây giờ, thì mình không cách nào hình dung được mình sẽ KHÔNG ở một mình năm 30 tuổi. Vì, trong vòng 26 năm trời mình không tìm được người mà mình muốn ở chung, thì làm sao trong vòng 3 năm mình có thể tìm được, neh? Thôi...

Cũng muốn hỏi thăm nhiều thứ lắm. Để tiện so sánh, mình kể Mei nghe những thứ hiện tại nhé.

Cô Yuu đi Nhật rồi, chưa có về, đang rất hào hứng với cuộc sống ở Nhật và hy vọng là ở lại luôn bên đấy. Không biết tới giờ Mei nhận được thư này, cô ấy đã về chưa. Mà lắm khi, cưới chồng luôn rồi nhỉ? Một điều hay ho khi gửi thư xuyên suốt thời gian dài là mình không cách nào đoán được lúc đấy như thế nào...

Soul còn ở Việt Nam hay cơ duyên nào đã đưa nó đi Úc rồi. Hay chồng nó về? Lắm khi nó đã có con? Haha. Hiện tại, nó mới thi IELTS và giữa muôn trùng rối ren của cuộc đời, nó đang đánh đu giữa 2 dự định là đi học thạc sĩ hay đi học điều dưỡng. Mình đồ là, nó bị con bạn của nó ảnh hưởng quá, nó có một đứa bạn tên là Bí, nhỏ đó cũng suốt ngày học hành như thế. Mình và NY bảo Soul là mày đi làm đi, tự kiếm tiền đi. Hiện tại thì 3 đứa Fu NY và mình chia sẻ chung một ý nghĩ buồn cười và xấu xí kinh khủng mỗi lần Soul bảo nó có việc bận: trời ơi thất nghiệp mà cũng bày đặt bận hả. Mình nghĩ, ôi, có khi 3 năm sau, nó đang có bầu, than thở là vừa có bầu vừa đi làm mệt quá, chồng nó về nước đi làm kiếm tiền và bảo nó ở nhà nghỉ đi anh nuôi do việc của anh tới 50tr/tháng lận... Cũng có thể nó đang lang bang xứ Úc, nhảy nhót của mấy con kanguru.

Fu thì sao, có chồng chưa? Hay có con luôn rồi? Hiện tại thì nó đang phiêu bồng cuộc đời giữa những người đàn ông, ừ, tự phiêu luôn chứ không ai rảnh mà đưa đẩy. Mình thật sự tò mò chồng nó là ai, ồ, nhầm, không tò mò lắm đâu. Hồi xưa mình cho rằng nhất định phải là thằng bồ cũ của nó do ít ai chịu được tính tình nó, nhưng giờ thì hóa ra ngược lại, nó ít khi chịu được tính tình ai. Ông bạn-supposed-to-be bồ của nó thì sao? Ôi, lắm khi có vợ rồi. Hay 2 người cưới nhau? Lần gần đây nhất nó nhắc tới ổng là sau vụ hẹn hò xong xuôi, nó cancel cái một bởi vì ổng muốn gặp nó (nó bảo nó có vấn đề với ổng nên cần gặp ổng giải quyết, nó vừa up hình lên facebook với nội dung gần như công khai hẹn hò với thằng nào mặt mũi lạ hoắc, 3 đứa bọn mình include Soul, mình, NY cho rằng, nó bắn pháo bông và đếch đứa nào thèm quan tâm.)

NY thì chắc trả xong nợ cái nhà - chí ít là nó cũng trang trí xong cái nhà của nó rồi đi, mà có khi nó bán quách rồi haha. Ôi, nó có đổ bệnh gì không? Nó mới bảo nó đi khám bệnh do thấy cơ thể dạo này yếu quá, nhưng mình cá độ 100.000đ là nó sẽ không đi. Con Soul càu nhàu miết. Nó nói, tháng 9 nó đi Pakistan. Mình thật lòng hy vọng nó ổn cả. Nó xứng đáng có được những thứ tốt nhất bởi vì nó đã bỏ ra quá nhiều... Lúc này thì con Fu đang nợ nó 10tr, chưa chịu trả, suốt ngày đi quẩy, ăn nhậu, nhảy đầm, đàn đúm, chứ không chịu trả. Hy vọng 10tr này không làm phai nhòa tình cảm giữa 2 đứa, và nếu Fu mượn tiền, Mei nhớ bảo hết tiền rồi.

Con Múp thì sao, cưới chưa? Khỉ thật, khi set thời gian là 3 năm, mình cứ có cảm giác kì lạ thế nào. Con Múp có đi du học hay không? Mình cho là không. Nhưng biết đâu được nhỉ. Thành công nhất sẽ là nó đi du học xong rồi, về rồi, đang làm lương $3000/tháng và nuôi cả nhà (bao gồm cả mình). Còn chuyện nó cưới hay không thì thôi, kệ nó.

Nói tới đây mình thấy sợ quá nên mình ngưng bức thư. 3 năm quá dài, và có quá nhiều thứ sẽ thay đổi trong 3 năm. Có khi ai đó sẽ biến mất, có khi ai đó sẽ xuất hiện, có vài mối quan hệ sẽ vỡ tan và hy vọng là có đủ mối mới thiết lập để người ta không quá đau. Có khi vài trận cuồng phong xảy ra, cũng có khi sau bức thư này mọi thứ êm đềm như sóng vỗ? Aha.

6/10/2019

10.06

Cuộc đời giống như đã đứng lại. Thời gian thì vẫn cứ trôi. Giống như bạn lái một chiếc xe trên đường, rõ ràng nhìn thấy phía trước vẫn còn một quãng đường thật dài thật dài, nhưng xe lại hết xăng, không chạy nổi nữa. Hoặc là bạn nhìn thấy bảng cấm nghiệt ngã nào đó, không thể đi tiếp.

Tối nay mưa to. Tôi đứng trên tầng 13, nhoài người ra phía ngoài cửa sổ. Nhìn ánh chớp lóe sáng màn đêm. Cảm giác thật kì lạ. Cứ như mỗi một giọt mưa đều đang phát sáng. Ánh sáng chớp lên, rồi vụt tắt, muốn nhìn lâu hơn một chút loại ánh sáng kì lạ soi chiếu khắp màn đêm đó cũng không có cách nào nhìn được. Giống như một giây. Kim giây đồng hồ giật một phát, không cách nào níu kéo được.

Mưa ở thinh không, âm thanh sẽ như thế nào? Là thanh âm của những giọt nước va vào nhau? Là thanh âm của những giọt nước va vào gió? Mưa ở nông thôn thì thanh âm thế nào, mưa ở biển lớn, mưa ở sa mạc, mưa ở rừng, thanh âm như thế nào? Nơi đây mưa lộp độp rơi trên những nóc nhà lợp tôn, rào rào, rào rào. Âm thanh màu xám, giống như tất cả những thứ đẹp đẽ khác, âm thanh của mưa khi đến thành phố này, liền phủ một màu xám. Bình minh xám, hoàng hôn xám, mây trời xám, gió màu xám, và tiếng mưa cũng vậy. Xám như bê tông. Một khu rừng bê tông. Người ta chất bê tông đầy mặt đất, chất mãi lên không. Những khoảng trời không còn mây, chỉ có những khối bê tông lót thủy tinh, đâm vào trời tung tóe đầy màu xám.

Tôi nghĩ đi nghĩ lại cái đêm đó, chúng tôi, đứa hoài nghi, đứa tuyệt vọng, đứa chán chường, đứa vẫn dửng dưng, tôi ngồi nhìn con đường từ tầng 7, người đó bảo tôi: sao, có phải trái đất vẫn đang quay không.

Trái đất vẫn quay. Thời gian vẫn trôi. Ngày mai vẫn sẽ đến. Bất chấp người ta muốn nó đến hay không. Đó là điều hiển nhiên đến mức không nhận ra được. Giống như, một người sống quá lâu trong sự sợ hãi, nhận ra mình không còn sợ điều gì. Một người sống quá lâu trong sự khốn cùng, không còn cảm thấy khốn khổ nữa. Một người quá quen với cô độc, cảm thấy không muốn rời khỏi.

"Tôi có thể chịu được bóng tối, nếu chưa từng nhìn thấy mặt trời."

Tôi nghĩ, không phải ai cũng được từng nhìn thấy mặt trời. À, không phải ai cũng "bị" từng nhìn thấy mặt trời. Thứ mình khát khao nhưng không có, không thể có, vĩnh viễn cũng không thể có, thì biết đến sự tồn tại của nó là một điều đau đớn. Thôi thà đừng biết, để đừng khát khao. Đêm không nằm mộng, ngày không suy nghĩ, vĩnh viễn không biết được tuyệt vọng là như thế nào. Vĩnh viễn không cần tự an ủi bản thân, vĩnh viễn không cần tìm lý do giảo biện với chính mình. Phải giảo biện với chính mình là một chuyện đáng thương biết bao.

Chỉ có một chuyện còn đáng thương hơn, là nhận ra, đó là một điều đáng thương.

Mưa vẫn rơi. Tôi nhìn con đường phía dưới. Vẫn lác đác vài chiếc xe chạy về. Tôi không biết họ lạnh, thì làm sao đòi hỏi họ biết tôi đau. Tôi vĩnh viễn không biết người ta cảm giác như thế nào, cũng nhận ra người ta vĩnh viễn không biết tôi cảm thấy như thế nào.

Tôi không biết làm sao giải thích cho họ, rằng tôi đang rơi. Cái cảm giác chao đảo ngã nghiêng giữa cuộc đời này. Giống như lơ lửng trong không trung, chầm chậm rơi xuống, không kiểm soát được. Thời gian đi xuyên qua tôi, từng giây từng giây. Tất cả chúng ta đều đang rơi. Thời gian là một chiều, giống như lực hút của Trái Đất là một chiều. Cho nên tất cả chúng ta đều đang rơi. Đồng hồ giật một nấc, chúng ta bị thời gian đâm xuyên qua, như trăm vạn cây kim vô cùng nhỏ đâm xuyên qua từng tế bào. Tất cả đều đang rơi.

Và rồi thì, giải thích với ai? Đôi khi tôi nghĩ, có phải tất cả chúng ta đều đang chìm trong không khí như cá chìm trong nước. Đôi khi tôi nghĩ, chúng ta chẳng qua là loài cá trong một cái biển không khí. Nếu như có người ngoài hành tinh ghé vào, họ sẽ cảm thấy, không khí ở đây làm họ ướt nhẹp, giống như cái cách chúng ta ướt khi đi vào nước. Và cũng giống như cá, chúng ta câm lặng. Chúng ta giao tiếp, nhưng thực ra về bản chất chúng ta đều đang câm lặng cả. Không khí đó nhấn chìm chúng ta, làm cho tâm thức chúng ta không thể phát ra tiếng. Cá không phát ra tiếng. Chúng ta không thể phát ra cảm giác.

Ngày trước tôi có xem một video, trong đó có một câu rằng, chúng ta vĩnh viễn không biết được, màu đỏ của chúng ta liệu có giống với màu đỏ trong mắt người khác hay không. Thử nghĩ mà xem, cái thứ màu chúng ta thấy là màu đỏ, trong mắt người khác, lại là cái màu mà chúng ta gọi là màu vàng? Chúng ta đều gọi đó là màu đỏ, nhưng có thực là cùng một sắc màu hay không? Chúng ta không thể phát ra cảm giác được. Chúng ta vĩnh viễn không thể xác nhận với nhau rằng chúng ta đang nhìn vào cùng một thứ sắc màu.

So với những điều hiển nhiên này, thì trừng phạt của cái tháp Babel, thực sự, không là gì cả. Hay đây mới là trừng phạt thực sự của cái tháp Babel kia?

Đừng cố mà tìm thấy mặt trời.

5/20/2019

Vì sao tôi không muốn con nít?

Mỗi lần tôi nói là, tôi không muốn có con, thì người ta sẽ thường nghĩ rằng đó là vì tôi ghét trẻ con.

Nhưng sự thật thì ngược lại. Đối với tôi, chó, mèo, và con nít, được xếp vào cùng một loại. Vì căn bản chúng không khác nhau mấy, ngoại trừ việc, con nít rồi sẽ thành người lớn. Sự khác biệt giữa con chó con và con chó lớn hay mèo con và mèo lớn chắc chỉ khác nhau ở kích thước và chút ít nhan sắc? Nhưng sự khác nhau giữa trẻ con và người lớn, thăm thẳm như thể bước qua cái vực sâu trên cây cầu sắp gẫy, bước qua rồi cây cầu gẫy luôn.

Con nít, hay còn gọi là trẻ con, là một tạo vật kỳ diệu của tạo hóa.

Có một buổi chiều tan làm về nhà, rắc rối công việc gỡ mãi không ra, sự dở hơi của các mối quan hệ không đâu vào đâu, và cái thể loại giao thông có thể khiến ông Bụt cũng phải chửi thề, tất cả trộn lẫn vào nhau và trét lên mặt tôi một lớp bê tông dầy những sưng sỉa, tôi vác cái thái độ như thể cả thề giới 7 tỉ người này mỗi người đều mắc nợ tôi 2 triệu, đi vào thang máy lên nhà. Trong thang máy đã có sẵn anh kia, chị kia, và một thằng nhóc con chừng 2 tuổi có cái niềm đam mê bất tận với cái thẻ từ. Cái thẻ từ mỗi lần đụng vô cảm biến sẽ kêu lên tít tít. Thằng nhóc con hư đốn cứ chọt cái thẻ từ rồi cười tít mắt. Tôi lầm rầm tự nhủ, cha mẹ không biết dạy để con cái phá phách. Thang máy dừng lại tần G đón người thôi tôi cũng bực, chắc người quen, nghe ba thằng nhóc bảo nó chào. Sau đó người quen lên tầng 4 đi ra, sau đó nhà nó lên tầng 7 đi ra, suốt quãng đường cứ tít tít, tít tít. Thang máy còn mỗi tôi. Tôi chưa kịp chép miệng một cái rõ to để bày tỏ sự released của mình, thì thằng nhóc đứng ngoài cửa thang máy, đầu vẫn đeo nón miệng vẫn mang khẩu trang, trước khi cửa thang máy đóng lại, đột ngột quay người nhìn tôi, rồi giơ tay vẫy vẫy, "bái bai".
Giây phút đó, đột ngột thế giới hết nợ tôi. Lớp bê tông sưng sỉa trên mặt tôi nứt ra, giữa khe nứt mọc lên một nụ cười. Kiểu như, như bụi bặm bị cơn mưa quét sạch trơn, mọi cảm xúc tiêu cực của tôi bị cái vẫy tay "bái bai" của thằng nhóc 2 tuổi đầu đội nón tai bèo mặt đeo khẩu trang có niềm đam mê kỳ lạ với cái thể từ, một phát thổi bay sạch.
Tôi nghi ngờ, thằng bé này bước ra từ thế giới Harry Potter và đã rót cho tôi một cái bùa Hưng Phấn hiệu quả ghê gớm.

Nếu bạn cùng một thể loại người như tôi, bạn sẽ hiểu tôi đang nói gì. Đối với tôi, nhận được cái vẫy tay của thằng nhóc 2 tuổi ấy, còn vinh dự hơn việc nhận được cái bắt tay của chính trị gia hàng đầu hay cái ôm của thần tượng đẹp trai.

Tôi còn nhớ tới lần chạy ngoài đường, giữa Sài Gòn nóng như chó và bụi bặm và những tay lái ngu si (mọi tay lái khác trên đường đều ngu si hơn bản thân mình, đó nên là nghịch lý thế hệ mới này), tôi từng nhận được cái vẫy tay của con bé tầm 1 tuổi đang được mẹ nó bế ngoái đầu ra sau, một tay nó đang cố nhét cái khăn che bụi dành cho em bé vào mồm, tay còn lại, múp míp núc ních, đưa ra ngoắc ngoắc tôi. Tự dưng lúc đấy, tôi thấy mình vinh dự khủng khiếp, giữa muôn vàn người đẹp, muôn vàn xe đẹp, nó để ý tới tôi.

Nếu bạn nuôi mèo bạn sẽ hiểu cái sự vinh dự đó nó lớn lao đến mức nào. Giống như Hoàng Thượng nhà bạn bình thường lạnh lùng õng ẹo, không thèm đoái hoài gì, tự dưng lại nhè ngay một ngày bạn buồn thiu xáp lại nằm trên đùi bạn, cho phép bạn vuốt ve nó. Sự vinh dự đó, ngọt ngào và mạnh mẽ xông thẳng vào tim, như trong ngày giá rét đột ngột nhặt được một cái đuốc, hoặc như trong ngày nóng chảy mỡ đột nhiên có cơn gió từ đâu ôm chầm lấy mình.

Sự vinh dự đó, nó đơn giản và quý giá và vĩ đại và miễn phí. Những thứ tốt đẹp nhất trên cuộc đời này, đều là miễn phí.

Chỉ có những đứa trẻ, những đứa vô tư nhất, những đứa ngu nhất, mới có thể đem lại cái vinh dự đó cho bạn. Mới ngày hôm qua, tôi ngồi nghỉ trên băng đá công viên, ở đâu có con bé con nhà ai trắng trẻo núc ních từ xa nhào tới, chăm chú nhìn tôi, tôi hỏi nó: "quen không?", nó bèn leo lên ghế kế bên rồi ôm lấy cánh tay tôi. Tôi cảm thấy mình đột nhiên trở nên vĩ đại như một Avengers giải cứu trái đất này. Nó trao cho tôi một niềm tin vô điều kiện, nó đến ngồi kế bên tôi chỉ vì nó muốn như thế, chứ không vì cái gì cả. Nghĩa là tôi - bằng cái bản mặt này, bằng cái thế ngồi này, hoặc giả, bằng cái aura này, đã đem đến cho nó niềm tin rằng tôi là người nó có thể ngồi cùng. Vinh dự biết là bao nhiêu!

Sau đó thì tôi đem nó trả về cho mẹ nó, bảo nhìn nó kỹ một chút vì trên đời này không phải ai cũng thiện lương hiền lành tốt tính như tôi đâu, nhỡ may...

Chính vì chúng nó, bọn trẻ con ấy, trong lành thiện chân và kỳ diệu như thế, việc chứng kiến một cách bất lực việc chúng nó trở thành người lớn, là sự tàn khốc nhất cuộc đời này. Đó là cái giá phải trả cho việc sở hữu một điều kỳ diệu. Nghe nó nói câu nói dóc đầu tiên trong đời, nhìn thấy nó tự trục lợi cho bản thân, hay dối trá giảo biện để né tránh trách nhiệm, thấy nó lười biếng đùn đẩy việc và mặt dày mày dạn chối bỏ tội nghiệt, nhìn nó, từ một thứ thiên chân vô tà chỉ biết ăn ngủ đi vệ sinh, trở thành một đứa người lớn biết nói, biết đòi hỏi, biết nhìn mặt đoán ý rồi thu lợi, nhìn nó lợi dụng tình yêu và trách nhiệm của người khác, hay nhìn nó đột nhiên trở thành thứ hai mặt xảo trá trước mặt thì ngợi khen sau lưng thì chê bai dè bỉu. Tất cả những thứ đó, giống như trét shit lên trên một bức tranh nghệ thuật. Tệ hại, và khốn nạn, nhưng không thể ngừng lại, không thể né tránh.

Thằng em họ của tôi, nhỏ hơn tôi 12 tuổi. Ngày đó, nó 4 tuổi, tôi và nó nằm trên giường nói giỡn. Tôi bóp cái cánh tay núc na núc ních của nó, hỏi, tay ai đây, nó cười hắc hắc trả lời, tay ba em đó, tay này là ba em cho em đó. Còn cái mũi này, cái mũi là mẹ cho đó, còn con mắt này, là bà ngoại cho em đó. Cái chân này, là dì chín cho em, còn cái bụng, là dì năm cho. Vậy cái gì là của em là chị cho? Chị cho em, cái đít nè...

Và giờ thì nó sắp trưởng thành, nó quên mất ngày đó nó tự bảo cái cơ thể của nó là mọi người trong nhà đã cho, nó phản nghịch, nó hỗn láo, nó suốt ngày ôm cái điện thoại nằm dài dán mắt vào đó, nó nói trỏng không với tất cả mọi người, nó nói dối suốt, mẹ nó không cho nó đi chơi, nó cầm kéo đòi cắt tay, mẹ nó lao vào cản, kéo đâm trúng tay mẹ nó. Nó đánh chị ruột của nó, vì cho rằng chị ruột của nó nói xấu sau lưng nó. Bà ngoại té gẫy chân nằm trên giường, nhà nó cách có 10 phút đi xe cũng chẳng thấy nỗi mặt mũi nó qua nhìn ngoại một lần.
Tôi nhìn nó, rồi không thể nào liên hệ nó với cái đứa ngày ấy nằm trên giường nói nhảm với tôi, sau đó chạy đi ịn lên mặt bà ngoại một bãi nước miếng gọi là hôn hít.

Tôi muốn đổ thừa hết cho cha mẹ nó. Nhưng rốt cuộc, cha mẹ thì chẳng bằng thầy cô, thầy cô thì chẳng bằng bạn bè, và bạn bè thì chẳng bằng cái xã hội này. Dù là chính tôi với tâm thế nói không với những thứ không đúng với đạo đức của mình, cũng chẳng thể đảm bảo rằng chính mình mỗi ngày đều sống đúng, thì làm sao cái xã hội hỗn tạp này, tôi có thể hy vọng rằng sự thiên chân vô tà của một đứa trẻ sẽ được giữ trọn vẹn?

Con bé 5 tuổi hàng xóm, ôm iPad lén lút coi phim sex. Thằng em 4 tuổi của nó, chạy qua nhà tôi chơi, vừa đập phá vừa tự tiện lấy đồ về nhà. Thằng em họ xa ở quê lên, mới 8 tuổi, mở miệng là than nghèo than khổ, bác cho con tiền mua cặp nha, mai mốt con lớn con nuôi bác, chị có cái điện thoại này sướng quá, cho em nha em không có, mắt thì láo liên nhìn đông nhìn tây, liên tục xin xỏ. Nghe được 2 câu thì chỉ muốn giúp nó thúc đẩy quá trình mọc răng vĩnh viễn.
Nói đâu xa, coi Nhanh Như Chớp Nhí, bọn trẻ con chưa gì đã biết lựa chọn thứ mắc tiền hơn thay vì thứ nó thực sự thích, nếu tự dưng có một đứa cứ đâm đầu lựa chọn thứ nó thích, thì ba mẹ, ông bà, cô chú bác cậu dì, hàng xóm nhiều chuyện, xã hội kim tiền, sẽ dạy cho nó, dù con thích thì con cứ lựa thứ mắc hơn đi, sau đó bán lấy tiền mua thứ con thích, để dư ra một mớ.
Chi cực vậy... Cái mớ dư đó, còn không phải là công sức đi rao bán hay sao?

Vậy mà, tất cả những điều đó, đều gọi là "trưởng thành".

Tôi chẳng biết từ bao giờ mà thiên hạ lại chọn cách định nghĩa tàn khốc như vậy. Cái câu "mày đừng có ngây thơ như vậy nữa", "nó trẻ con lắm" đều mang sắc thái xấu. Bạn đi ra đường, bị đa cấp lừa mua cái máy gãi lưng giá một chục triệu hay cái chậu ngâm chân giá trăm triệu, đều là bạn quá ngây thơ. Buổi sáng đi làm, bạn thấy người tàn tật ăn mày bạn cho tiền, buổi chiều tan ca, bạn thấy "người tàn tật" đó đang ngồi nhậu trong quán thịt chó, đó là bạn quá ngây thơ. Người lớn chúng ta luôn nhầm lẫn một cách tệ hại về quy chụp lỗi lầm, người lừa đảo thì gọi là khôn khéo, kẻ tin người thì bị kêu là ngây thơ.

Đến một lúc trong đời, một đứa trẻ sẽ giống như Pandora, mở ra cái hộp tội lỗi và nuốt vào người mình vài viên. Nửa viên đố kị, một viên tham lam và một chục viên lười biếng. Hoặc một viên nóng giận, hai viên chảnh chó... Có đứa tọng hết 7 viên...

Đối với tôi, chứng kiến cái quá trình đó, bất lực mà chứng kiến cái quá trình đó, là một sự tàn nhẫn khủng khiếp mà tôi không nghĩ là mình chịu được. Đứa nhỏ hàng xóm qua chơi xin kẹo, chừng nào sẽ lợi dụng việc tôi thương nó để xin những thứ khác? Con bé sáng hôm qua còn cười tít mắt với tôi, hôm nay đã biết liệt tôi vô đối tượng đáng ghét vì nghe ba mẹ nó nói ngày xưa ông cố nhà tôi chiếm đất bà ngoại nhà nó? Hay thằng nhóc hôm trước còn cưng nựng con chuột cống, hôm nay đá bay con chó nhỏ vì nó vừa học được cách trút giận nên những thứ yếu ớt hơn?

Tôi nhớ tới con bé đã ôm cánh tay của mình. Rồi vô tình nghĩ đến ông quản lý chẹn đầu trên ăn đầu dưới đút túi riêng cả đống tiền, còn chai mặt chối tội quanh co và dối trá. Tôi nghĩ, nếu con tôi mà lớn lên trở thành người như ổng, tôi sẽ đánh chết nó, rồi đi tù dưỡng già cũng được. Nhưng tôi lại biết mình không có cái quyền đó. Dù tôi lấy mạng ra đền, con tôi cũng là một cá thể độc lập tự quyết của cuộc đời chính nó, nó xấu hay nó tốt, nó lành hay nó dữ, tôi không có quyền can thiệp vào. Tôi chỉ có quyền đau lòng. Một sự đau lòng đến tuyệt vọng.

Mà thôi ví dụ làm gì cho xa xôi. Đứa nhỏ mới năm ngoái tíu tít theo sau đít mình đòi phụ bưng bê, mình giao cho nó nhiệm vụ cầm cọng hành đem lên mâm là nó đã cười tít mắt, năm nay ôm cứng cái smart phone, nằm dài chơi Candy Crush, hai mắt dại ra, ai gọi gì cũng ba lần bốn lượt mới trả lời. Nhìn là muốn đá cho vài cái. Đau lòng đến tuyệt vọng.

Trẻ con hàng xóm thì thôi đi, con mình, làm sao chịu nổi.

4/27/2019

End Game và đầy spoil

Sống sót qua nạn spoiler, không dám mở bất kỳ tin tức gì khi nhác thấy Avengers.

1. Natasha Romanoff

Có 2 cảnh làm mình khóc, thật sự khóc. Một là đoạn lúc Natasha liên lạc với đồng bọn qua màn hình, và hai là đoạn lúc Natasha chết. Mình chảy nước mắt không kềm được. Nàng quá xuất sắc. Nàng thực sự xuất sắc. Mình nhớ hồi xưa lúc coi review của Spider Man cũ có một người đã từng bảo lý do mà Gwen Stacy vĩ đại, không phải là vì cô nàng siêu thông minh hay gì, mà vì ngay cả khi cô nàng là người bình thường, không có tí teo năng lực, vẫn sẵn sàng nhào vào nguy hiểm khi nàng cho điều đó là đúng đắn.
Nếu xếp hạng sức mạnh thì chắc Natasha đứng đâu đó áp chót. Nàng là một người bình thường, ừa thì qua khóa huấn luyện tàn khốc dã man nàng tự nâng trình độ của mình lên ngang ngửa bất kỳ đấng nam nhi nào. Nhưng nói cho cùng, Natasha chỉ có súng, chỉ có vũ khí, khả năng đánh đấm đua xe đỉnh cao. Nhưng Natasha luôn là cái mẩu không thể nào thiếu của bất cứ đội hình Avengers nào ở bất kỳ thời kỳ nào.
Và Hawkeye. Mình thích Hawkeye. Ở Sokovia khi nói chuyện với Wanda đã từng bảo, ngoài kia là robot và người ngoài hành tinh, còn tôi thì chỉ có cung tên, nhưng tôi vẫn phải ra đó vì đấy là điều mà tôi làm.
Họ là những người bình thường chỉ có chút tố chất hơn người một chút, và lòng dũng cảm phi thường. So với sức mạnh của Captain hay những bộ giáp sắt của Iron Man, War Machine, phù thủy Wanda, thì họ đúng chỉ là những người bình thường. Nhưng họ vẫn luôn lao vào nguy hiểm để bảo vệ những điều mà họ cho là đúng đắn. Điều đó thì phi thường.
Lúc Barton và Natasha ở vách đá, mình thừa biết cuối cùng rồi người đổi lấy linh hồn sẽ là Natasha. Vì Barton còn gia đình, còn cô thì không. Lúc Barton trở về mà không có Natasha, anh quỵ xuống, Hulk quỵ xuống. Captain hỏi: có ai biết cô ấy có gia đình không. Và Hulk trả lời: có, gia đình của cô ấy là chúng ta.

Điều đó lý giải nhiều lắm. Sau sự kiện Thanos, những người khác bằng cách này hay cách khác đều move on, dù họ không thực sự move on. Captain làm đúng nhiệm vụ của Captain, đi động viên người khác. Hawkeye biến mình thành Ronin tàn độc đi trả thù thế giới. Còn Natasha thì cứ bám víu lấy đồng đội. Lúc cô ngồi khóc với miếng sandwich, nỗi đau cứ tràn ra như đê vỡ mà không ai vá víu gì được. Nó đau hơn nhiều, khốn khổ hơn nhiều so với lúc Wanda nói với Thanos rằng hắn đã lấy đi tất cả của cô ấy.

Những plot hole không đậy nổi của nội dung làm mình thực ra hơi bị thất vọng, nhưng phần này là đỉnh cao của diễn xuất. Thực sự. Mình chính thức ở thành fan của Scarlett Johansson rồi.

2.

Sự hiện diện của Natasha làm cho Carol Danvers lại càng trở nên thô thiển quá. Tại sao lại cần một Carol Danvers để vực dậy nữ quyền trong khi nữ quyền những năm qua chưa hề chìm xuống. Natasha như vậy mạnh mẽ, như vậy xinh đẹp, như vậy thông minh, như vậy khéo léo, chìm cái chỗ nào. Thậm chí so với Carol Danvers thì Natasha Romanoff mới là sức mạnh nữ quyền thực sự. Cô ấy ngoài việc biết điểm mạnh của mình ở đâu, còn đủ biết điểm yếu của mình ở chỗ nào, cô chưa từng ngần ngại núp dưới khiên của Captain trước những chấn động hay yêu cầu trợ giúp khi cần. Natasha dùng trí tuệ và khéo léo của mình giải quyết vấn đề, làm gián điệp, tra hỏi. Thậm chí đến cách cô ấy đánh nhau cũng ngập tràn nữ tính, chứng tỏ nữ tính không hề thiếu sức mạnh - đó mới là nữ quyền thứ thiệt. Chứ không phải đi cạnh tranh cơ bắp với đàn ông là nữ quyền, không phải.

3.

Và, quả thật niềm hân hoan với Endgame của mình giảm đi hơn phân nửa sau khi coi Captain Marvel, nên phim này làm mình ít thất vọng hơn so với mức mình nghĩ khi xem Captain Marvel. Nhưng nói cho cùng vẫn là thất vọng tương đối. Thất vọng về plot thôi, không thất vọng về diễn xuất hay cảnh quay hay dựng phim.
Bởi vì vốn dĩ con người không thể kiểm soát thời gian, nên khi làm phim về việc kiểm soát thời gian, lại làm quá rõ ràng như vậy (làm mơ hồ kiểu Arrival còn thấy lỗi chứ đừng nói tới việc làm kiểu minh bạch như vầy).

1/ Cần hạt Pym để di chuyển xuyên thời gian: thì Thanos dùng cmg để đem cả đoàn quân đến vậy.
2/ Gamora quá khứ đi đâu rồi, bay màu luôn? Nếu có thể đem Gamora từ quá khứ đến, sao không đem Natasha theo cách đó trở về? Hai người cùng một kiểu chết mà? Mau trả Natasha cho tôi!
3/ Iron Man đã lấy cái găng từ tay Thanos như thế nào? Tại sao phải là Iron Man chứ không phải ai khác, thí dụ như cho Hulk đeo tay trái?
4/ Thay đổi quá khứ, dù chỉ là một cánh bướm, sẽ dư sức làm cho hiện tại tan nát. Thành thử ra, về lý thuyết thì chỉ duy có một cách để giải thích du hành thời gian, là thuyết đa vũ trụ - giống như 14 triệu cái vũ trụ mà Dr Strange đã thấy, đấy là đa vũ trụ, đó cũng lý giải cho quá khứ lúc Iron Man để mất cục tesseract vô tay Loki và biến mất thì Loki đâu rồi. Nhưng nếu hợp lý chỗ này, thì sẽ không hợp lý chỗ Captain lúc cuối phim, già nua và ngồi nhìn con sông, trao lại cái khiên cho Falcon.

Mình không cảm thấy lúc lấy Soul Stone là không hợp lý, họ yêu thương nhau tới mức giành nhau chết để lấy Soul Stone, nhiêu đó là quá đủ đau khổ rồi. Mình chỉ cảm thấy, vốn đã biết điều kiện của Soul Stone (Nebula phải nói với họ chứ), thì sao không nghĩ ra từ đầu để tìm cách giải quyết khác mà để cho Natasha chết như vậy.

Mình thích những đoạn quay lại quá khứ, Tony gặp cha mình, Thor (!!!) gặp mẹ mình, nếu thực sự suy nghĩ về chuyện đó thì đúng là rất sâu sắc luôn. Mình thích lúc Frigga thông thái chặn Thor nói về cái chết của bà, con về đây để thay đổi tương lai của con chứ không phải của mẹ.
Đoạn lúc kết, khi mà toàn bộ Avengers ở đó để mà chiến đấu, nói thật mình thấy còn không phấn khích bằng lúc Captain có thể dùng Mjölnir. Cũng không phấn khích bằng lúc cả đội đối diện đám quái vật hay Ultron. Quá nhiều, bận chia cảnh, nên cảm thấy kiểu gì cũng không đủ. Lúc Nhện bé bị vây, thì hội các chị gái nhào tới bảo vệ, nói thật là có thể do mình bị Captain Marvel và chủ nghĩa nữ quyền cực đoan lấn át, nên thấy còn không cảm xúc bằng lúc Wanda bị Proxima vây khốn thì Okoye và Natasha ở đó để bảo rằng: cô ấy không phải chỉ có một mình.
Và Thor. Oidou. Mình nói thật mình không biết cái gì đau lòng hơn, sự hy sinh của Iron Man hay là sự phát tướng của Thor. Thor Ragnarok hay nhất trong cái phần Thor do bỏ bớt hình tượng u ám và thêm vào rất nhiều điều hài hước. Và Thor cắt tóc bảnh trai tuyệt đối của Infinity thì hoàn toàn là nam thần theo đúng nghĩa đen. Nhưng vậy cũng đâu có cần phát phì ra mất hết chất, cuối cùng lại còn đi theo Guardians. Mình không có ưa Guardians, mình không có ưa. Thor mà đi theo Guardians thì thôi chết ngắt rồi. Thà chết còn hơn.

Nói chung là, nếu đem Infinity đặt ở mức 10 điểm, Civil War mình cho 11 điểm, còn EndGame thì chắc tầm đâu đó 7-8 mà thôi...
Bởi vì, mình thích hoành tráng đấy, nhưng mình thích chiều sâu hơn. Civil War cho mình chiều sâu của xã hội thực sự, Infinity cũng vậy. Còn EndGame thì không, EndGame đơn thuần quay về mức xuất phát ban đầu của sự hy sinh phi thường, cao cả, tinh thần đồng đội và chiến đấu - điều vốn dĩ Avengers đầu tiên và Age of Ultron đã làm quá tốt. Đem toàn bộ nhân vật ra để mặc niệm cho một cái End hoành tráng, thì có hoành tráng thật đấy, nhưng mà - giống như nhóm nhạc 48 thành viên, quá nhiều và quá ít.

4/22/2019

22.4.2019

Với tình trạng post đã chất thành đống 206 cái, mình thành thật hy vọng bài này có thể post lên.

Gần đây mình có đọc 1 bài về một cậu thanh niên Trung Quốc 17 tuổi đã nhảy cầu tự vẫn. Vấn đề là, camera ghi lại hình ảnh trước đó, và tin đồn là, sau khi mâu thuẫn với bạn học, cậu bé bị mẹ mắng trên đường về, quá uất ức nên nhảy cầu chết ngay trước mặt mẹ. Nghe qua thì cứ tưởng bốc đồng, coi clip mới thấy, bà mẹ dừng xe ngay giữa cái cầu trên đường cao tốc rồi bước ra khỏi xe, đi ra phía sau xe, sau đó mở cửa và tiếp tục mắng chửi, rồi lại chửi, rồi lại mắng. Mình thì tưởng tượng cuộc đối thoại đó sẽ như vầy: "Mẹ vất vả nuôi mày để mày làm mất mặt mẹ vậy sao, hay là mày muốn mẹ chết cho mày coi" - dừng xe lại ngay giữa cầu - "vậy thì mẹ chết liền cho mày vừa lòng" - bước ra ngoài - "đây, tao chết đây, tao đi ra ngoài cho xe đụng chết tao cho rồi đi chứ chứng kiến việc mày làm tao thà chết cho rồi, rõ ràng mày muốn tao chết nên mới làm vậy, đúng không, vậy mày coi tao chết đây". "Sao, xin lỗi cái gì, mày làm tao quá mất mặt, mày rõ ràng muốn tao chết mà."

Sau đó đứa con chịu hết nổi, nó nhào ra ngoài, phóng đến lan can và cho mẹ nó biết cái gì gọi là "chết".

Người chết không phải là bà mẹ. Bà ta đậu xe trên đường cao tốc, mắng nhiếc con mình, đòi sống đòi chết, nhưng khi con mình nhảy xuống, bà ta không nhảy theo, bà ta chứng kiến, rồi thụp xuống khóc lóc, nhưng bà ta không nhảy theo. Mình đã luôn tự hỏi, tại sao bà ta không nhảy theo, đâu có ai rảnh ra túm bà ta lại. Bà ta không hề có dấu hiệu muốn leo lên lan can nhảy theo hay gì luôn. Bà ta càng không đủ bình tĩnh để gọi cảnh sát gọi cấp cứu hay tìm cách chạy xuống phía dưới, bà ta chỉ có thể thụp xuống khóc lóc, đánh đấm mặt đất, có lẽ là gào khóc. Như bất kỳ người phụ nữ đòi sống đòi chết nào, bà ta chỉ gào khóc, chứ vốn không dám chết, không muốn chết. Bà ta coi cái chết của bà ta giống như sự trừng phạt cho người con, chứ không phải bà ta muốn chết thật. Chết thật thì đâu có mà thấy được sự hối hận gì đó mà bà ta muốn thấy ở chồng con chứ.

Nhưng đứa con, lại là một thằng con trai, nó muốn chết, thì nó chết. Vậy đó. Dứt khoát, quyết tuyệt, không một giây một khắc do dự. Nó lao ra khỏi xe, chạy tới lan can cầu, và nhảy xuống, và chết. Mình không thương tiếc đâu, người anh em, ra đi mạnh giỏi, cậu đã được giải thoát khỏi chốn đời này rồi.

Mình hoàn toàn rõ ràng mình đang tự suy diễn dựa trên hoàn cảnh của bản thân, hoàn toàn là tư tưởng một chiều đầy thiên kiến, bởi vì mình đã làm con nhưng chưa từng làm mẹ. Cho nên mình hoàn toàn đứng về phía đứa con. Cho nên mình hoàn toàn ủng hộ việc nó làm. Mình cảm thấy, có một câu rất đúng, rằng, trên cuộc đời này không có sự trừng phạt nào tàn khốc hơn việc một người mẹ mở trừng trừng mắt mà nhìn con mình chết ngay trước mặt mình. Nó tự giết nó. Nó không muốn sống nữa. Còn sự phỉ báng nào lớn hơn như thế. Còn sự trừng trị nào ác độc hơn như thế.

Mình nghĩ nhiều về cái chết, rất nhiều, rất nhiều. Đôi khi cái chết đối với mình là một sự giải thoát, và đôi khi - sẽ là nói dóc nếu mình phủ nhận việc mình từng xem cái chết là sự trừng phạt đối với những người đang sống. Mình luôn cố gắng nghĩ, chừng nào cái tư tưởng dùng cái chết để trừng phạt người khác trong đầu mình không còn mảy may, mình sẽ chết một cách thuần túy là giải thoát bản thân khỏi cuộc đời nặng nề này, dối trá, ngu dốt, và đầy bất lực. Đó là tự giải thoát, đó là - như cách đây hơn chục năm mình đã nói - lời cuối cùng "ráng đợi qua lần này thôi, sẽ không còn gánh nặng nào nữa..."

Rồi câu chuyện này sẽ đi vào quá khứ, thực ra thì nó đã đi vào quá khứ rồi, tin lên ngày thứ 7, đến hôm nay là thứ 2, và nó đã biến mất trong cái biển tin cô này phát ngôn ngu, cô kia mặc váy xẻ tới háng, anh nọ và vợ đã ly dị nhưng chưa công bố do có hợp đồng hôn nhân bla bla bla. Cái chết của một người trong vòng 2 ngày trở thành vài dòng tin, vài thứ nhận định. Mình nghĩ, phản ứng của các bậc phụ huynh sau khi đọc tin về việc một phụ huynh đã chứng kiến con bà ta nhảy cầu tự sát sau khi bị bà ta mắng, là gì? Bao nhiêu người sẽ nhìn lại bản thân mình xem đúng sai như thế nào, và bao nhiêu sẽ quay sang giáo dục con cái rằng "nhìn thằng đó coi bất hiếu chưa, mày không được bất hiếu như thằng đó nghe chưa." Loài người là một sinh vật viễn thị, chỉ khi đứng càng xa người ta mới càng rõ, càng lớn thì càng viễn thị, đâu phải khi không mà con mắt người ta khi già đi sẽ trở nên viễn thị chứ. Người ta sẽ không bao giờ nhận ra lỗi lầm ở mình, vĩnh viễn là lỗi của người khác, và trong trường hợp này là lỗi của đứa con khi đã chọn cái chết thay vì tiếp tục nghe mẹ mình mắng chửi. Sao? Hiếu thảo nghĩa là phải sống tiếp để nghe mẹ mình mắng chửi chứ tại sao lại chết à? Xin hỏi quý vị sinh con, hay là thuê người vậy? Quý vị sinh con, hay là mua người? Đứa con đã van xin quý vị cho nó ra đời à...

Mình không muốn lâu lâu đăng một bài, lại u ám và tàn khốc như vầy. Nhưng mình không làm khác được. Mình biết cảm xúc của mình dạo này bị hooc môn kiểm soát át lý trí mất rồi. Mình biết hết. Sự chán nản và tuyệt vọng đến vô lý chỉ vì một sự việc cỏn con, hay sự ngán ngẩm bất lực đến muốn tự giết mình cho rồi. Tất cả những điều đó, mình đều đang phải đấu tranh chống lại nó. Đã rất nhiều lần mình lên google xem coi làm sao để vui vẻ.

Một con người bình thường, ai lại lên google hỏi làm sao để vui vẻ chứ.

Sáng nay mình đã nghĩ đến chuyện viết di thư, oán thán và giải thích rõ ràng lý do tại sao mình (sẽ) chết. Nhưng sau đó mình lại nghĩ, đã chết, là hết. Mình không tin những cái after life thiên hạ đồn nhau, nếu phải after life kiểu linh hồn quay lại thì tàn nhẫn quá, người ta chết để thoát khỏi việc phải tiếp tục sống, tại sao sau khi chết vẫn tiếp tục sống? Linh hồn - ngoài việc không ai nhìn thấy, thì khác gì việc mình đang sống, nếu vẫn nhiêu đó suy nghĩ, nhiêu đó khổ sở? After life, nên là một thứ hư vô, một sự không-tồn-tại kỳ diệu nào đó, hoàn toàn là không-tồn-tại, không buộc trong cơ thể nặng nề này, những tư tưởng nặng nề này. Hoàn toàn là thinh không. Như những hạt bụi vậy. Sau khi mình chết, tự mình kết thúc hết, người còn sống có vui vẻ hay đau khổ, mừng rỡ hay nhớ nhung mình, cũng không ảnh hưởng gì đến mình.

Vậy thì di thư làm gì?

4/13/2019

Cảm xúc cho tới tập 24 của High Kick bản Việt

Phim làm dở, và phim làm ẩu, là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Phim có thể dở ẹt. Dở từ kịch bản, dở từ khâu đạo diễn, hoặc dở trong cách diễn viên thể hiện nhân vật. Thí dụ như phim Memoir of a Murderer thì nói đạo diễn dở, thành ra là phim dở. Hay phim Lucid Dream thì kịch bản như hạch, thành ra phim dở. Phim dở dù dở, nhưng vẫn chấp nhận được, chỉ gây ức chế vì hơi mất thời giờ. Nhưng, sự yếu kém về trình độ thì dù sao vẫn có thể cứu vớt và sửa sang lại được, mình chấp nhận do thấy còn le lói chút hy vọng.

Nhưng phim cẩu thả thì tuyệt không chấp nhận được. Tuyệt đối không chấp nhận được.

Phim chuyển thể High Kick phần 2, chính là một thứ phim cẩu thả như vậy. Kịch bản đã có sẵn rồi, bê nguyên si đến tận cùng cái lời thoại, là cái cẩu thả thứ nhất. Casting là khâu cẩu thả thứ hai, diễn viên ở Việt Nam khan hiếm tới mức tận dụng diễn viên phần 1 qua phần 2 hay sao thì mình không biết, nhưng cast kiểu gì mà nhìn nhân vật hoàn toàn không thuyết phục, từ độ tuổi cho đến nhan sắc cho đến tính cách. Mỹ Duyên quá trè cho vai phụ nữ lớn tuổi, còn Julien bản Việt thì thiệt làm người ta khóc thét được, soái ca đâu, soái ca đâu, trời ơi mặt mũi tướng tá vậy mà buộc thiên hạ nghĩ là soái ca thì có ác quá không vậy. Tiếp nữa là cẩu thả đến khâu tạo hình và dựng cảnh. Mình điên cả đầu với mấy bộ tóc giả, đoàn phim quá nghèo để mua một bộ xịn, hay diễn viên được trả cat-sê thấp quá nên không đủ để họ đầu tư một bộ tóc thật cho vai diễn. Phim dài tập chứ có phải một vở kịch dựng tạm đâu mà phải đội tóc giả nhìn cực kỳ thiếu tôn trọng vai diễn luôn. Không chấp nhận nổi. Thôi khỏi bàn đến trang phục cho nhân vật đi, khi mà giống như tra tấn nhãn quang của người xem ấy. Xem bản Hàn mướt con mắt bao nhiêu thì qua bản Việt nhức con mắt bấy nhiêu. Và vấn đề là, rõ ràng nhân vật tiêu tiền vào đồ hiệu đến nỗi hết tiền, nhưng đạo diễn nỡ lòng nào cho nhân vật mặc đồ còn xấu hơn mình mua ở trên mạng nữa? Mỗi lần nhân vật Diễm My xuất hiện là y như rằng mình sẽ nhắm mắt nghe thoại... Quá đáng thật chứ.

Dẫu biết phim Việt thì chẳng có đời nào đầu tư vô trang trí nội thất cho đàng hoàng, nhưng mình thật sự quá trời quá đất thất vọng. Nhìn nội thất bản Hàn đẹp đến mơ ước luôn, còn bản Việt thì thiệt khó thuyết phục đây là một gia đình có người ở thiệt. Phòng của Heri bản Hàn đúng là mơ ước của bất kỳ đứa bé gái nào, còn ở đây thì, mẹ ơi đến con gấu bông cũng xấu...

Và diễn xuất. Sự tra tấn kinh dị nhất đến từ diễn xuất của diễn viên. Mình hoàn toàn ủng hộ việc diễn khác đi, chí ít cho nhân vật mới mẻ một tẹo chứ cứ copy cat thì đổ tiền làm phim để làm gì. Nhưng mà nói cho cùng phải hợp lý với nhân vật một chút, hợp lý với hoàn cảnh một chút. Thúy Diễm thực sự làm mình quá mệt mỏi bởi - một là mái tóc giả - và hai, là lúc nào cũng nhăn nhó mặt mày, quát tháo la lối, nói chuyện giọng rất mệt. Cô này thực sự cần phải tiết chế lại diễn xuất, cổ diễn vai ác quen rồi hay sao ấy. Nhân vật mẹ của Heri trong này lạnh lùng và cứng rắn, chứ không có ác. Nhìn diễn viên người ta diễn, hoàn toàn toát lên vẻ khó tính và khó gần, nhưng vẫn đủ phong cách của một thiếu phụ nhà giàu, chứ không phải nhăn nhíu mặt mày suốt ngày như vậy, thậm chí lúc khen cũng không toát nổi ra vẻ khen. Mình đang chờ coi ăn bún đậu lúc nào, Hyun Kyung lúc đó lặng lẽ khóc, còn Thúy Diễm chẳng biết sẽ diễn phân khúc đó ra sao.

Khủng khiếp nhất phải kể đến Bảo Ngọc diễn vai Heri. Mình thực sự không có ưa con bé Heri lúc đầu chút nào, nhưng xem xong Bảo Ngọc diễn thì mình cảm thấy Heri dễ thương chán. Dù nó coi thường Se Kyung và ăn hiếp Shin Ae thì nó vẫn lễ phép với người nhà của nó, nó vẫn thương và tôn kính ba mẹ nó, thông qua cách nó nói chuyện và cư xử. Hành động quá đáng nhất là nó tát Shin Ae một cái lúc mới vào, và hay xô con bé ngã, còn lại là toàn hù dọa. Còn Bảo Ngọc thì, trời đất quỷ thần ơi, từ cái lúc nó nạt mẹ nó là đừng làm nó phân tâm lúc đang ị, cho đến cách nó nói chuyện với ba nó trên bàn ăn, thì đã thấy toàn là hỗn láo rồi. Lúc Heri gặp Sekyung thì cao lắm là chê hôi, chứ có đá dép rồi bảo "đi nhặt đi - nhiệm vụ mà" đâu. Bảo Ngọc lại thường xuyên nắm tóc Thanh Hà, trời ơi gì mà khó ưa vậy, chưa kể Heri dù nhõng nhẽo cũng ít khi vận dụng cái vụ ăn vạ, còn Bảo Ngọc thì ăn vạ mọi lúc mọi nơi, cô giáo vừa đề nghị đổi vai thì lăn ra đất đạp đạp liền.
Không phải mình cố ý soi mói, nhưng hãy để ý cách đạo diễn tiết chế Heri làm cho người xem hiểu và thương nó. Lúc Heri nhìn thấy Sekyung chơi với Shin Ae, nó đứng ở ngoài cửa, thích thú thật sự, còn Bảo Ngọc thì nét mặt chỉ có khinh ghét. Lúc Heri cho ba nó đồ ăn, nó rất nhiệt tình, thật sự nhiệt tình muốn ba nó ăn, còn Bảo Ngọc y như là diễn hài 'ăn đi ba, ăn cho đời bớt khổ' rồi tọng cái gì đó vô miệng ba nó. Heri có giành vai Cinderella thì nó cũng không giẫy đành đạch. Nhắc tới diễn Cinderella và Tấm Cám thì mình lại bực, Heri rõ ràng diễn được Cinderella, nó rất cố gắng vô vai hiền lành khổ sở, còn Bảo Ngọc thì đúng kiểu chị-mày-diễn-nhưng-không-có-muốn-à-nha, cái phân cảnh thực sự gây khó chịu. Ai bảo con bé phải diễn quá như vậy. Khó ưa thật sự. Tròn vai à, không đâu, đi quá xa rồi.

Và cái cẩu thả thứ ba đến từ chính đạo diễn. Mình kể duy nhất một phân cảnh là lúc tập kịch trong lớp, thì tự dưng cái Bảo Ngọc nói một câu, quay các bạn cười ồ lên. Gì vậy ba ~ Nhìn nó gượng gạo và cứ trơ kiểu gì, thế kỷ nào rồi mà còn đơ như vậy chứ.

Nói tóm lại, là cho đến hiện tại, phim gây thất vọng toàn tập, vì sự cẩu thả, chứ không phải dở gì.

Một bộ sitcom, mà làm còn thiếu chỉn chu hơn một cái MV.


Mei. Powered by Blogger.
© Moonland 2012 | Blogger Template by Enny Law - Ngetik Dot Com - Nulis