4/22/2019

22.4.2019

Với tình trạng post đã chất thành đống 206 cái, mình thành thật hy vọng bài này có thể post lên.

Gần đây mình có đọc 1 bài về một cậu thanh niên Trung Quốc 17 tuổi đã nhảy cầu tự vẫn. Vấn đề là, camera ghi lại hình ảnh trước đó, và tin đồn là, sau khi mâu thuẫn với bạn học, cậu bé bị mẹ mắng trên đường về, quá uất ức nên nhảy cầu chết ngay trước mặt mẹ. Nghe qua thì cứ tưởng bốc đồng, coi clip mới thấy, bà mẹ dừng xe ngay giữa cái cầu trên đường cao tốc rồi bước ra khỏi xe, đi ra phía sau xe, sau đó mở cửa và tiếp tục mắng chửi, rồi lại chửi, rồi lại mắng. Mình thì tưởng tượng cuộc đối thoại đó sẽ như vầy: "Mẹ vất vả nuôi mày để mày làm mất mặt mẹ vậy sao, hay là mày muốn mẹ chết cho mày coi" - dừng xe lại ngay giữa cầu - "vậy thì mẹ chết liền cho mày vừa lòng" - bước ra ngoài - "đây, tao chết đây, tao đi ra ngoài cho xe đụng chết tao cho rồi đi chứ chứng kiến việc mày làm tao thà chết cho rồi, rõ ràng mày muốn tao chết nên mới làm vậy, đúng không, vậy mày coi tao chết đây". "Sao, xin lỗi cái gì, mày làm tao quá mất mặt, mày rõ ràng muốn tao chết mà."

Sau đó đứa con chịu hết nổi, nó nhào ra ngoài, phóng đến lan can và cho mẹ nó biết cái gì gọi là "chết".

Người chết không phải là bà mẹ. Bà ta đậu xe trên đường cao tốc, mắng nhiếc con mình, đòi sống đòi chết, nhưng khi con mình nhảy xuống, bà ta không nhảy theo, bà ta chứng kiến, rồi thụp xuống khóc lóc, nhưng bà ta không nhảy theo. Mình đã luôn tự hỏi, tại sao bà ta không nhảy theo, đâu có ai rảnh ra túm bà ta lại. Bà ta không hề có dấu hiệu muốn leo lên lan can nhảy theo hay gì luôn. Bà ta càng không đủ bình tĩnh để gọi cảnh sát gọi cấp cứu hay tìm cách chạy xuống phía dưới, bà ta chỉ có thể thụp xuống khóc lóc, đánh đấm mặt đất, có lẽ là gào khóc. Như bất kỳ người phụ nữ đòi sống đòi chết nào, bà ta chỉ gào khóc, chứ vốn không dám chết, không muốn chết. Bà ta coi cái chết của bà ta giống như sự trừng phạt cho người con, chứ không phải bà ta muốn chết thật. Chết thật thì đâu có mà thấy được sự hối hận gì đó mà bà ta muốn thấy ở chồng con chứ.

Nhưng đứa con, lại là một thằng con trai, nó muốn chết, thì nó chết. Vậy đó. Dứt khoát, quyết tuyệt, không một giây một khắc do dự. Nó lao ra khỏi xe, chạy tới lan can cầu, và nhảy xuống, và chết. Mình không thương tiếc đâu, người anh em, ra đi mạnh giỏi, cậu đã được giải thoát khỏi chốn đời này rồi.

Mình hoàn toàn rõ ràng mình đang tự suy diễn dựa trên hoàn cảnh của bản thân, hoàn toàn là tư tưởng một chiều đầy thiên kiến, bởi vì mình đã làm con nhưng chưa từng làm mẹ. Cho nên mình hoàn toàn đứng về phía đứa con. Cho nên mình hoàn toàn ủng hộ việc nó làm. Mình cảm thấy, có một câu rất đúng, rằng, trên cuộc đời này không có sự trừng phạt nào tàn khốc hơn việc một người mẹ mở trừng trừng mắt mà nhìn con mình chết ngay trước mặt mình. Nó tự giết nó. Nó không muốn sống nữa. Còn sự phỉ báng nào lớn hơn như thế. Còn sự trừng trị nào ác độc hơn như thế.

Mình nghĩ nhiều về cái chết, rất nhiều, rất nhiều. Đôi khi cái chết đối với mình là một sự giải thoát, và đôi khi - sẽ là nói dóc nếu mình phủ nhận việc mình từng xem cái chết là sự trừng phạt đối với những người đang sống. Mình luôn cố gắng nghĩ, chừng nào cái tư tưởng dùng cái chết để trừng phạt người khác trong đầu mình không còn mảy may, mình sẽ chết một cách thuần túy là giải thoát bản thân khỏi cuộc đời nặng nề này, dối trá, ngu dốt, và đầy bất lực. Đó là tự giải thoát, đó là - như cách đây hơn chục năm mình đã nói - lời cuối cùng "ráng đợi qua lần này thôi, sẽ không còn gánh nặng nào nữa..."

Rồi câu chuyện này sẽ đi vào quá khứ, thực ra thì nó đã đi vào quá khứ rồi, tin lên ngày thứ 7, đến hôm nay là thứ 2, và nó đã biến mất trong cái biển tin cô này phát ngôn ngu, cô kia mặc váy xẻ tới háng, anh nọ và vợ đã ly dị nhưng chưa công bố do có hợp đồng hôn nhân bla bla bla. Cái chết của một người trong vòng 2 ngày trở thành vài dòng tin, vài thứ nhận định. Mình nghĩ, phản ứng của các bậc phụ huynh sau khi đọc tin về việc một phụ huynh đã chứng kiến con bà ta nhảy cầu tự sát sau khi bị bà ta mắng, là gì? Bao nhiêu người sẽ nhìn lại bản thân mình xem đúng sai như thế nào, và bao nhiêu sẽ quay sang giáo dục con cái rằng "nhìn thằng đó coi bất hiếu chưa, mày không được bất hiếu như thằng đó nghe chưa." Loài người là một sinh vật viễn thị, chỉ khi đứng càng xa người ta mới càng rõ, càng lớn thì càng viễn thị, đâu phải khi không mà con mắt người ta khi già đi sẽ trở nên viễn thị chứ. Người ta sẽ không bao giờ nhận ra lỗi lầm ở mình, vĩnh viễn là lỗi của người khác, và trong trường hợp này là lỗi của đứa con khi đã chọn cái chết thay vì tiếp tục nghe mẹ mình mắng chửi. Sao? Hiếu thảo nghĩa là phải sống tiếp để nghe mẹ mình mắng chửi chứ tại sao lại chết à? Xin hỏi quý vị sinh con, hay là thuê người vậy? Quý vị sinh con, hay là mua người? Đứa con đã van xin quý vị cho nó ra đời à...

Mình không muốn lâu lâu đăng một bài, lại u ám và tàn khốc như vầy. Nhưng mình không làm khác được. Mình biết cảm xúc của mình dạo này bị hooc môn kiểm soát át lý trí mất rồi. Mình biết hết. Sự chán nản và tuyệt vọng đến vô lý chỉ vì một sự việc cỏn con, hay sự ngán ngẩm bất lực đến muốn tự giết mình cho rồi. Tất cả những điều đó, mình đều đang phải đấu tranh chống lại nó. Đã rất nhiều lần mình lên google xem coi làm sao để vui vẻ.

Một con người bình thường, ai lại lên google hỏi làm sao để vui vẻ chứ.

Sáng nay mình đã nghĩ đến chuyện viết di thư, oán thán và giải thích rõ ràng lý do tại sao mình (sẽ) chết. Nhưng sau đó mình lại nghĩ, đã chết, là hết. Mình không tin những cái after life thiên hạ đồn nhau, nếu phải after life kiểu linh hồn quay lại thì tàn nhẫn quá, người ta chết để thoát khỏi việc phải tiếp tục sống, tại sao sau khi chết vẫn tiếp tục sống? Linh hồn - ngoài việc không ai nhìn thấy, thì khác gì việc mình đang sống, nếu vẫn nhiêu đó suy nghĩ, nhiêu đó khổ sở? After life, nên là một thứ hư vô, một sự không-tồn-tại kỳ diệu nào đó, hoàn toàn là không-tồn-tại, không buộc trong cơ thể nặng nề này, những tư tưởng nặng nề này. Hoàn toàn là thinh không. Như những hạt bụi vậy. Sau khi mình chết, tự mình kết thúc hết, người còn sống có vui vẻ hay đau khổ, mừng rỡ hay nhớ nhung mình, cũng không ảnh hưởng gì đến mình.

Vậy thì di thư làm gì?

0 comments:

Post a Comment

Mei. Powered by Blogger.
© Moonland 2012 | Blogger Template by Enny Law - Ngetik Dot Com - Nulis