Sống sót qua nạn spoiler, không dám mở bất kỳ tin tức gì khi nhác thấy Avengers.
1. Natasha Romanoff
Có 2 cảnh làm mình khóc, thật sự khóc. Một là đoạn lúc Natasha liên lạc với đồng bọn qua màn hình, và hai là đoạn lúc Natasha chết. Mình chảy nước mắt không kềm được. Nàng quá xuất sắc. Nàng thực sự xuất sắc. Mình nhớ hồi xưa lúc coi review của Spider Man cũ có một người đã từng bảo lý do mà Gwen Stacy vĩ đại, không phải là vì cô nàng siêu thông minh hay gì, mà vì ngay cả khi cô nàng là người bình thường, không có tí teo năng lực, vẫn sẵn sàng nhào vào nguy hiểm khi nàng cho điều đó là đúng đắn.
Nếu xếp hạng sức mạnh thì chắc Natasha đứng đâu đó áp chót. Nàng là một người bình thường, ừa thì qua khóa huấn luyện tàn khốc dã man nàng tự nâng trình độ của mình lên ngang ngửa bất kỳ đấng nam nhi nào. Nhưng nói cho cùng, Natasha chỉ có súng, chỉ có vũ khí, khả năng đánh đấm đua xe đỉnh cao. Nhưng Natasha luôn là cái mẩu không thể nào thiếu của bất cứ đội hình Avengers nào ở bất kỳ thời kỳ nào.
Và Hawkeye. Mình thích Hawkeye. Ở Sokovia khi nói chuyện với Wanda đã từng bảo, ngoài kia là robot và người ngoài hành tinh, còn tôi thì chỉ có cung tên, nhưng tôi vẫn phải ra đó vì đấy là điều mà tôi làm.
Họ là những người bình thường chỉ có chút tố chất hơn người một chút, và lòng dũng cảm phi thường. So với sức mạnh của Captain hay những bộ giáp sắt của Iron Man, War Machine, phù thủy Wanda, thì họ đúng chỉ là những người bình thường. Nhưng họ vẫn luôn lao vào nguy hiểm để bảo vệ những điều mà họ cho là đúng đắn. Điều đó thì phi thường.
Lúc Barton và Natasha ở vách đá, mình thừa biết cuối cùng rồi người đổi lấy linh hồn sẽ là Natasha. Vì Barton còn gia đình, còn cô thì không. Lúc Barton trở về mà không có Natasha, anh quỵ xuống, Hulk quỵ xuống. Captain hỏi: có ai biết cô ấy có gia đình không. Và Hulk trả lời: có, gia đình của cô ấy là chúng ta.
Điều đó lý giải nhiều lắm. Sau sự kiện Thanos, những người khác bằng cách này hay cách khác đều move on, dù họ không thực sự move on. Captain làm đúng nhiệm vụ của Captain, đi động viên người khác. Hawkeye biến mình thành Ronin tàn độc đi trả thù thế giới. Còn Natasha thì cứ bám víu lấy đồng đội. Lúc cô ngồi khóc với miếng sandwich, nỗi đau cứ tràn ra như đê vỡ mà không ai vá víu gì được. Nó đau hơn nhiều, khốn khổ hơn nhiều so với lúc Wanda nói với Thanos rằng hắn đã lấy đi tất cả của cô ấy.
Những plot hole không đậy nổi của nội dung làm mình thực ra hơi bị thất vọng, nhưng phần này là đỉnh cao của diễn xuất. Thực sự. Mình chính thức ở thành fan của Scarlett Johansson rồi.
2.
Sự hiện diện của Natasha làm cho Carol Danvers lại càng trở nên thô thiển quá. Tại sao lại cần một Carol Danvers để vực dậy nữ quyền trong khi nữ quyền những năm qua chưa hề chìm xuống. Natasha như vậy mạnh mẽ, như vậy xinh đẹp, như vậy thông minh, như vậy khéo léo, chìm cái chỗ nào. Thậm chí so với Carol Danvers thì Natasha Romanoff mới là sức mạnh nữ quyền thực sự. Cô ấy ngoài việc biết điểm mạnh của mình ở đâu, còn đủ biết điểm yếu của mình ở chỗ nào, cô chưa từng ngần ngại núp dưới khiên của Captain trước những chấn động hay yêu cầu trợ giúp khi cần. Natasha dùng trí tuệ và khéo léo của mình giải quyết vấn đề, làm gián điệp, tra hỏi. Thậm chí đến cách cô ấy đánh nhau cũng ngập tràn nữ tính, chứng tỏ nữ tính không hề thiếu sức mạnh - đó mới là nữ quyền thứ thiệt. Chứ không phải đi cạnh tranh cơ bắp với đàn ông là nữ quyền, không phải.
3.
Và, quả thật niềm hân hoan với Endgame của mình giảm đi hơn phân nửa sau khi coi Captain Marvel, nên phim này làm mình ít thất vọng hơn so với mức mình nghĩ khi xem Captain Marvel. Nhưng nói cho cùng vẫn là thất vọng tương đối. Thất vọng về plot thôi, không thất vọng về diễn xuất hay cảnh quay hay dựng phim.
Bởi vì vốn dĩ con người không thể kiểm soát thời gian, nên khi làm phim về việc kiểm soát thời gian, lại làm quá rõ ràng như vậy (làm mơ hồ kiểu Arrival còn thấy lỗi chứ đừng nói tới việc làm kiểu minh bạch như vầy).
1/ Cần hạt Pym để di chuyển xuyên thời gian: thì Thanos dùng cmg để đem cả đoàn quân đến vậy.
2/ Gamora quá khứ đi đâu rồi, bay màu luôn? Nếu có thể đem Gamora từ quá khứ đến, sao không đem Natasha theo cách đó trở về? Hai người cùng một kiểu chết mà? Mau trả Natasha cho tôi!
3/ Iron Man đã lấy cái găng từ tay Thanos như thế nào? Tại sao phải là Iron Man chứ không phải ai khác, thí dụ như cho Hulk đeo tay trái?
4/ Thay đổi quá khứ, dù chỉ là một cánh bướm, sẽ dư sức làm cho hiện tại tan nát. Thành thử ra, về lý thuyết thì chỉ duy có một cách để giải thích du hành thời gian, là thuyết đa vũ trụ - giống như 14 triệu cái vũ trụ mà Dr Strange đã thấy, đấy là đa vũ trụ, đó cũng lý giải cho quá khứ lúc Iron Man để mất cục tesseract vô tay Loki và biến mất thì Loki đâu rồi. Nhưng nếu hợp lý chỗ này, thì sẽ không hợp lý chỗ Captain lúc cuối phim, già nua và ngồi nhìn con sông, trao lại cái khiên cho Falcon.
Mình không cảm thấy lúc lấy Soul Stone là không hợp lý, họ yêu thương nhau tới mức giành nhau chết để lấy Soul Stone, nhiêu đó là quá đủ đau khổ rồi. Mình chỉ cảm thấy, vốn đã biết điều kiện của Soul Stone (Nebula phải nói với họ chứ), thì sao không nghĩ ra từ đầu để tìm cách giải quyết khác mà để cho Natasha chết như vậy.
Mình thích những đoạn quay lại quá khứ, Tony gặp cha mình, Thor (!!!) gặp mẹ mình, nếu thực sự suy nghĩ về chuyện đó thì đúng là rất sâu sắc luôn. Mình thích lúc Frigga thông thái chặn Thor nói về cái chết của bà, con về đây để thay đổi tương lai của con chứ không phải của mẹ.
Đoạn lúc kết, khi mà toàn bộ Avengers ở đó để mà chiến đấu, nói thật mình thấy còn không phấn khích bằng lúc Captain có thể dùng Mjölnir. Cũng không phấn khích bằng lúc cả đội đối diện đám quái vật hay Ultron. Quá nhiều, bận chia cảnh, nên cảm thấy kiểu gì cũng không đủ. Lúc Nhện bé bị vây, thì hội các chị gái nhào tới bảo vệ, nói thật là có thể do mình bị Captain Marvel và chủ nghĩa nữ quyền cực đoan lấn át, nên thấy còn không cảm xúc bằng lúc Wanda bị Proxima vây khốn thì Okoye và Natasha ở đó để bảo rằng: cô ấy không phải chỉ có một mình.
Và Thor. Oidou. Mình nói thật mình không biết cái gì đau lòng hơn, sự hy sinh của Iron Man hay là sự phát tướng của Thor. Thor Ragnarok hay nhất trong cái phần Thor do bỏ bớt hình tượng u ám và thêm vào rất nhiều điều hài hước. Và Thor cắt tóc bảnh trai tuyệt đối của Infinity thì hoàn toàn là nam thần theo đúng nghĩa đen. Nhưng vậy cũng đâu có cần phát phì ra mất hết chất, cuối cùng lại còn đi theo Guardians. Mình không có ưa Guardians, mình không có ưa. Thor mà đi theo Guardians thì thôi chết ngắt rồi. Thà chết còn hơn.
Nói chung là, nếu đem Infinity đặt ở mức 10 điểm, Civil War mình cho 11 điểm, còn EndGame thì chắc tầm đâu đó 7-8 mà thôi...
Bởi vì, mình thích hoành tráng đấy, nhưng mình thích chiều sâu hơn. Civil War cho mình chiều sâu của xã hội thực sự, Infinity cũng vậy. Còn EndGame thì không, EndGame đơn thuần quay về mức xuất phát ban đầu của sự hy sinh phi thường, cao cả, tinh thần đồng đội và chiến đấu - điều vốn dĩ Avengers đầu tiên và Age of Ultron đã làm quá tốt. Đem toàn bộ nhân vật ra để mặc niệm cho một cái End hoành tráng, thì có hoành tráng thật đấy, nhưng mà - giống như nhóm nhạc 48 thành viên, quá nhiều và quá ít.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
Mei. Powered by Blogger.
0 comments:
Post a Comment