Chào,
Hôm nay là mùng 1 tết, ngày 8/2/2016.
Đến tối thì tôi chợt nhớ ra là có người gửi thư cho mình, nên lên đây đọc và cũng muốn viết cái gì đó cho nhẹ lòng bớt. Thôi thì, viết để gửi bạn, Mei 2017.
Dạo này tôi ứng dụng được một chữ khá hay, là "bóng ma tâm lý". Nghĩ kỹ thì quả thật mình có rất nhiều bóng ma tâm lý, ví dụ như, có một khoảng thời gian mà cứ tối đến, nghe dưới nhà lục đục là tôi lại phát hoảng, hoặc thi thoảng, nhìn vào thái độ của người khác tôi lại lập tức liên tưởng đến hướng diễn biến tiếp theo của câu chuyện và hoảng sợ.
Mei 2015 hy vọng tôi không trốn tránh nữa. Đúng là tôi không trốn tránh nữa, nhưng kết quả còn tệ hơn, tôi bung bét tất cả mọi thứ. Tôi cũng chẳng biết từ bao giờ hướng suy nghĩ của tôi lại trở nên tiêu cực đến như vậy. Tôi cư xử với mọi điều như thể cái thế giới này nợ nần tôi nhiều lắm. Tôi bất cần, ích kỷ đến tột cùng, thậm chí cũng chẳng ngại xuống miệng những lời đanh đá. À, năm nay, tôi đã chửi thề mạnh miệng hơn mọi năm rất nhiều, công sức giữ gìn bao nhiêu năm, quăng phẹt xuống đất theo hai tiếng chửi thề, rồi bung bét.
Tết năm nay chỉ có duy nhất một cảm giác, là trống rỗng.
Tôi nghĩ, hay là mình đã đến cái tuổi xem nhẹ tất cả mọi thứ lễ lạc? Hay chẳng qua vì môi trường làm việc quá thoải mái và tính tùy hứng được phát huy tối đa đến mức chẳng còn trân trọng nổi cái gì? Tôi nhớ 2 năm trước, khi còn làm ở công ty WW, tôi ngồi trong công ty viết ba chữ "kệ mẹ nó" một cách vô cùng sung sướng và hào hứng, cảm giác như được sổ lồng. Thậm chí năm ngoái, tôi còn mừng rỡ vì tết có ngày 30, hẳn cũng có thể suy ra là tôi nôn Tết? Nhưng năm nay, mọi thứ như chệch hết đi, tôi chỉ có cảm giác ngán ngẩm. Tối giao thừa, tôi ngủ một mạch từ 9 giờ tối đến 6 giờ sáng - thức dậy khi có người gọi. Sau đấy, trưa mùng 1 tôi lại ngủ tiếp từ 12g cho đền 2g.
Và tôi lại chuẩn bị ngủ tiếp, cảm thấy ngán vô cùng khi sáng mai phải thức dậy lúc 3g để lên xe đi chơi. Tôi chẳng muốn đi một chút nào, chỉ muốn ôm máy đọc truyện sau đó ngủ rồi tỉnh dậy vừa ăn vừa đọc sau đó lại ngủ.
Năm ngoái tôi tự ti không có mặt mũi đi gặp ai. Năm nay thì tôi có cảm giác không muốn đi gặp ai. Đời người luôn phải trải qua nhiều lúc khác nhau. Điều này tôi ý thức vô cùng rõ. Hay là trạng thái già cả yếu ớt tim đập không nổi này hẳn là chỉ tồn tại trong một lúc?
Bóng ma tâm lý lớn nhất của tôi là tôi chẳng dám hy vọng gì. Nhiều lần hy vọng để rồi bị đạp đổ, hết lần này đến lần khác, tôi giờ nguyện tới được bước nào thì hay bước ấy, chẳng dám đòi hỏi thêm. Nhưng quả thật, căn hộ đó cho tôi nhiều động lực để đi tiếp, nhiều hơn bất kỳ thế lực nào khác vào lúc này. Ừ. Thế, có thể đánh bạo hỏi nhau một lần, lúc này mọi chuyện vẫn ổn chứ?
Năm nay thế nào nhỉ? Chắc cũng phải kể đôi chút.
Tôi trở nên bất cần và mất dạy hơn, điều này chắc không cần nói nhiều? Haha. Tôi bất cần đến mức tôi đã nghĩ rất nhiều về đêm hôm đó, nếu được trở lại, tôi sẽ gật đầu bảo, ừ, tôi không sao đâu thay vì vừa lắc đầu vừa khóc. Mà thôi.
Hồi tháng tư, tôi đi học một khóa SEO. Thông tin này thật nhàm chán, nhưng đúng là kể từ lúc này, sự nghiệp của tôi mới chính thức bước lên cao. Đến tháng 10, thu nhập lên hẳng 30 triệu. Cảm giác thật tuyệt. Về sau có giảm xuống một chút, tháng 11 và 12 vào khoảng 20 hơn, tháng 1 ế nhệ mà cũng được 20. Tâm trạng không tệ.
Chuyện tình cảm thì, đầu năm cũng vui lắm. Làm quen nhiều bạn mới, nhưng, một lần nữa lại tô đậm cái "bóng ma tâm lý" ám ảnh về những mối quan hệ một-lần-rồi-thôi kia. Lúc đó, cũng hào hứng lắm, cũng vui vẻ lắm, nhưng đến cuối cùng, cái lưu lại chỉ là một cái tên trong friend facebook. Qua đợt này, tôi thấy mình lại càng lãnh đạm. Người đi qua đời tôi thật nhiều, nhưng chẳng giữ lại được ai.
Sau đấy, lại có một lúc chat thật nhiều với chàng trai ấy. À, 2 chàng. Đấy, lúc thì không có ai, lúc thì lại có quá nhiều. Cứ ngỡ, rồi sẽ đi đến đâu đấy. Nhưng, vẫn chỉ là những người đi qua đời nhau, xẹt đến, rồi mất tăm mất tích. À, đa phần nguyên nhân là tôi chơi mất dạy quá.
Nhân tiện, tôi đã khóa facebook được hơn nửa năm. Và cũng không có dự tính activate lại. Ban đầu, tôi drama hóa cuộc đời của mình, tôi nghĩ tôi nên dừng cái trò chat với H 24/7 trước khi tình cảm bị đẩy đến mức phụ thuộc vào tin nhắn của nhau. Nên nhân dịp H đi du lịch đến nơi xa xôi và bẵng đi mấy ngày không chat, tôi deactivate facebook. Tôi không biết lúc H về có tìm tôi không. Cảm giác của H là như thế nào khi mà cái đứa có chuyện gì cũng nhắn linh tinh suốt ngày với mình giờ biến mất tăm trên facebook. H không tìm tôi ngay. Tôi chẳng biết H nghĩ gì, nhưng hành động không-tìm-tôi-ngay làm tôi hụt hẫng. Sau này, lâu lâu sau này, H bảo tôi, lúc đó tưởng tôi có chuyện gì nên off vài hôm, không ngờ là off lâu như vậy. Tự dưng có cảm giác thỏa mãn, giống như kiểu, thấy chưa, lúc tôi muốn đi, không ai giữ được tôi đâu.
Trước đây mấy hôm, H nhắn tìm tôi trên viber. Cũng linh ta linh tinh. Nhưng cuộc nói chuyện kết thúc nhanh chóng. Lúc trước có thể linh tinh lâu như vậy, chắc vì đứa nào cũng biết bên kia quý mến mình, sẽ không phiền vì mình, mà mình cũng quý mến bên kia, nên sẽ cố duy trì. Còn bây giờ, ...
Sau này cũng có vài lần trộm vào facebook, nhưng nhìn feed, quả thật chỉ cảm thấy buồn buồn tủi tủi. Tôi biết mình không có tư cách để buồn, vì tự tôi đẩy mình tới mức này. Nhìn thấy mọi người cứ vô tư khoe khoang gia đình, nhà cửa, những chuyến du lịch, tôi thấy facebook giống tờ báo tường, nơi người ta trưng ra những thứ tốt đẹp nhất về bản thân mình, nhưng nó vẫn cho tôi cảm giác, ồ đời người ta thật sung sướng.
Năm nay, con Múp có bồ. Là bồ thiệt chứ không phải dạng hẹn hò cho vui giống mọi lần. Thằng đó cũng hay vô nhà chơi, thân thiết với ba mẹ. Giai đoạn đầu của mối tình này thật sự là cơn ác mộng của những giấc mơ. Hên làm sao nó có khả năng theo đến cùng, chứ nếu là tôi, tôi đã lười biếng vứt từ tám kiếp. Nhưng, nghĩ cũng mừng. Một phần là vì nó giúp giảm bớt áp lực cho tôi. Nhà 2 đứa con gái, chí ít cũng nên có một đứa bình thường.
Viết ra quả thật thấy thoải mái hơn.
Tôi nghĩ, tâm trạng tồi tệ mấy bữa nay, chắc vì không viết nổi? Năm nay bài post trong blog ít nhất so với các năm.
Thôi.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
Mei. Powered by Blogger.
0 comments:
Post a Comment