9/23/2013

Tôi.

Tôi.

1. Hôm bữa, tôi đi dự hội thảo của một trang web. Tôi thấy mọi người đi phát danh thiếp y như là phát tờ rơi, và thu thập danh thiếp của người khác càng-nhiều-càng-tốt. Tôi chỉ đực mặt ra nhìn, tôi nghĩ, có lẽ là vì tôi không có danh thiếp, nhưng tối về, vắt chân lên trán, tôi không tiếp tục lừa dối bản thân với lý do cao sang là không-có-danh-thiếp nữa, vì dù tôi có 1 xấp danh thiếp, chắc tôi cũng không thể đi lòng vòng tay bắt mặt mừng với những người lạ đó, cười nói xin danh thiếp, mời rượu và tán dóc được. Tôi không làm được. Và tôi không muốn làm.

Có anh kia, ngồi cùng bàn với tôi, bảo tôi gõ số điện thoại và tên tôi vào điện thoại cho ảnh. Thiệt là khiếm nhã. Thế mà tôi cũng vui vẻ cười và làm theo. Tối về, tôi nổi giận với chính mình luôn. Tự hỏi chứ, ủa tại sao tôi phải hạ mình dữ vậy... Có lẽ lúc đó mụ mị đầu óc rồi chăng? Rồi còn chuyện diễn giả cứ nói tiếng Anh, tôi nghĩ, thiệt là thiếu tôn trọng người nghe, vì nguyên khán phòng có mỗi 2 người nước ngoài, diễn giả cũng người Việt, thế mà cứ đi nói tiếng nước ngoài y như học làm sang vậy. Nghe một hồi mệt quá, tôi cắp đít đi về.

Tôi thấy mình giống Peter Pan, mãi không chịu cư xử cho ra người lớn, nhưng Peter Pan có bột tiên, có thể giữ mãi hình hài của một đứa trẻ, tôi thì không, tôi già rồi, nhưng lại không chịu cư xử cho đúng tuổi của mình.

Thật đáng rầu.

2. Lắm khi tôi nghĩ, tôi chẳng có tài năng gì. Con bé ngồi kế bên tôi trong lớp tiếng Nhật, nó đã đi du lịch xuyên Việt, học Aikido, học Bartender, biết chơi Piano. Nó làm tôi tủi thân ghê gớm. Tôi chẳng biết gì cả, và cũng chẳng đi đâu nhiều, nên không có câu chuyện nào để kể. Có những người hay ho lắm, họ có rất nhiều câu chuyện và họ có thể kể miên man bất tận về bản thân họ. Rằng, họ đang yêu người này, rằng, trong công ty họ có đấu đá như vầy, thậm chí mỗi chuyện showbiz có em nào ngực khủng mới nổi họ cũng có thể tám cả buổi trời.

Tôi nghĩ cái đó là bản chất riêng của từng người, không thể bắt chước được. Ví như, chuyện showbiz tôi cũng biết, chuyện công ty tôi tôi cũng biết, nhưng tôi không kể được. Tôi không mạnh miệng về những thứ mình không chắc... Nên tôi nhàm chán lắm. Chẳng có chuyện gì để kể góp vui, cứ ngồi đực mặt ra, chờ người ta nói, nghe xong rồi cười.

3. Tôi còn phát hiện ra, mình lười biếng dữ lắm. Tôi lười nhất là khoảng phải đi gặp gỡ người khác. Nhưng khổ nỗi, đã 24 tuổi rồi, phải tìm chồng vì ba má đã tuyên bố là không cho tôi ăn chực cả đời đâu...

Dạo này tôi hay nghĩ, liệu có một ngày nào đó, tôi quơ đại ai đó nhìn được 1 tí, tính tình tốt 1 tí, về làm chồng. Không yêu iếc gì nổi, chỉ là sống như một người bình thường trong xã hội thôi...

Thảm thiệt.

4. Khi đọc blog của người khác mà thấy họ có cuộc sống thành công thú vị quá, thì mình đâm ra tủi thân, nên mình viết một bài dài (và dở) nói về cuộc sống đáng chán của mình. Hy vọng nó an ủi được người đọc =)))) (bữa giờ lượt view thiệt đáng hoảng)

Kết luận vậy đó.

0 comments:

Post a Comment

Mei. Powered by Blogger.
© Moonland 2012 | Blogger Template by Enny Law - Ngetik Dot Com - Nulis