6/02/2013

Đà Nẵng - 25/5/2013

Ngày thứ nhất

Đại ca đưa ra sân bay, đợi mình vô cổng an ninh, đại ca mới về. Lúc đó, mắt mình cứ rưng rưng như thể sắp đi đâu xa lâu dữ lắm =))) Ngố tập 1.

Lần đầu tiên đi máy bay, mình siêu ngố. Nhưng đâu có dám nói ra, sợ ê mặt mà :))))) Cụ thể là, mình đứng ở cửa máy bay, tìm cách check xem có phải cái máy bay này là cái máy bay của mình không, mặt cứ đần thối ra. 

Cảm giác đi máy bay, kết luận chỉ có 2 chữ: buồn ngủ. Ngáp không biết bao nhiêu lần. 

Sau khi ra đó, thằng HDV (sẽ nói về thằng này sau) đón mình ở cổng sân bay. Lúc ra khỏi máy bay, mình đã bớt ngố. Vừa gặp mặt đoàn, đã ngay lập tức Candy Candy Crush, bí kíp chơi và level. Mình level cao nhất (sau thằng HDV, hơn 300 và con vợ nó - theo lời giới thiệu của nó - hơn 400)

Sau đó đi ăn sáng, bún chả cá Đà Nẵng, không dở, không ngon, bình thường. Gặp mình không có thích ăn chả. Quen được gia đình thứ nhất trong đoàn, bao gồm một cặp bồ bịch (anh tên gì éo biết - mãi đến khi đi về cũng không biết, chị tên Lài). Một cô gái xì-tai y chang Việt Kiều về, tên Thảo. Và một thằng nhóc lớp 3 tên Bin. Gia đình này ăn mặc và nói năng rất giống Việt Kiều, nhưng mình không có hỏi thẳng vì sợ vô duyên. Ấn tượng đầu tiên là bà Thảo ăn rất dữ, ăn xong còn xin thêm bí đỏ... Gia đình này thường uống nước ngọt (bữa ăn chỉ bao trà đá). 

Thằng HDV bắt đầu màn nổ và vô duyên thứ nhất bao gồm:

"Vì đoàn chúng ta dễ thương quá, nên có một nhà tài trợ nước ngoài sẽ bao hết. Vị tài trợ này đến từ Ma Rốc. Có nghĩa là, Móc Ra. Các chi phí ngoài đoàn xin các anh chị vui lòng tự Móc Ra trả nhé."  

Mặt mình lại đần thối ra =)))))

Tiếp theo là đi làng Đá. Điện thoại và Instagram bắt đầu hoạt động.


Giá: 2tr4.
Hic. Ai tặng mình cục này đi. Mình thực sự thích quá đó! 


Kim sơn. (Xa xa nhú nhú ấy)
Đứng chụp từ thuỷ sơn. Nhìn 5 cục núi nhô nhô lên, sau khi bị viễn vọng kính lừa đảo hết 6k (nhìn éo ý nghĩa gì). Nắng dữ lắm mà mix màu cho mát đấy...

Chùa gì ấy...
Quên tên rồi, tam thai hay gì đấy. Khu này đẹp quá nhưng chẳng ai cầm máy bấm cho cả!!! 
Miếu ông tơ bà nguyệt. Cũng muốn vô cầu nguyện lắm nhưng sợ thiên hạ chê cười =))) mà chủ yếu tấm hình này là zoom vô cái bảng, "chụp hình lấy liền sau 1 phút". Quằn quại quá!

Chiều đi Bán Đảo Sơn Trà - chùa Linh Ứng.


Một góc vắng vẻ hiếm hoi ở chùa Linh Ứng. Mình cực thích cái khoảng sân này. Vì nó mát, và vắng. 
Khúc trên - tượng Bồ Tát Quan Âm thì đông nghẹt người...


Mình nhớ tới câu nói của bạn xanh dương, muốn nằm dưới gốc bồ đề suy nghĩ về thế sự. Mình nghĩ, cũng hay đó, với điều kiện là có ng đưa sơn hào hải vị tới 6 bữa 1 ngày. Và chỗ này, phải đủ mát. Ko thì chắc mặt mình giống các vị La Hán...

Đây, vị La Hán này đây. Chú thích dưới tượng là Tháp Thác La Hán. Mình tự hỏi vị này và Lý Tịnh có quen gì nhau không... Cá nhân mình thấy các vị La Hán ở đây mặt hiền. Tất nhiên, trừ vị này. Chắc vì nắng chói quá ko chịu nổi. Mình mà đứng ở vị trí của vị mình đảm bảo mặt mình còn nhăn kinh hơn!

Phật Tổ ngồi dưới gốc bồ đề. Cá nhân mình cảm thấy cái góc này siêu đẹp. Vì nó vắng...
Nhìn lại, quả thật đây là một capture siêu đẹp, vắng, và một cách nào đó, nhìn rất vĩ đại. Đúng concept Phật Tổ dưới gốc bồ đề. Thật là tiếc nếu chỉ quanh quẩn quanh tượng Bồ Tát Quan Âm mà không đến đây. 


Và đây là sau lưng của Phật Tổ. Vị trí của Ngài có cái view siêu đẹp nha.
Quả thật, ngẫm đi ngẫm lại, nếu được đến chùa Linh Ứng một lần nữa, mình sẽ ngồi đây thôi, kế bên Phật Tổ, nhìn ra biển là suy ngẫm về sự đời. Nếu không quá nắng thì chắc mặt mình cũng hiền từ như Phật Tổ...

Loạt trên là những capture ưng ý nhất của mình. 

Sau đó,  mình và đoàn, kéo nhau ra biển Đà Nẵng, tắm nắng =.= ||||||


Mình đang ở bãi biển Đà Nẵng. Nắng quá chắc ko tắm đâu. Cái capture này chụp vô tình thôi nhưng ra 1 bức ảnh quá trời hữu ý =))))) (nhìn xa xa một couple ở trần í...)

Mình đang uống trái dừa. Lạt nhách. Chán ói ra. Biết vậy kêu lon sting cho rồi. Nhân cái capture này, mình muốn tóm tắt về tình trạng của đoàn mình... Do hiếm hoi có diều lên nên tạm hoãn. Chụp diều cái đã.
Trái dừa 30k... Bịch trứng cút cũng 30k. Dĩa tôm 10 con xấu ốm 100k. Ôi đệt... Rẻ quái gì chớ hả. 
Lại nói. Từ ngày chính sách cấm hàng rong đc thực thi, bãi biển có đẹp hơn thiệt ko thì ko biết, nhưng có nhiều mặt trái như vầy: lúc mình đang ngồi tắm nắng, thì có một bà cụ bán bánh bột lọc tới mời, chưa kịp mua bán gì thì bà cụ đã bị đuổi dữ dội, mà có phải là buôn gánh gì cho cam, chỉ có một bịch bánh bột lọc nhỏ xíu, 10 cái 15k, mà (trông) ngon lắm. Mình thấy tội nghiệp bà cụ quá, đang định cảm táhn thì ....1 phút sau, mình thấy bà cụ phì phèo thuốc lá đi ra, vừa đi vừa chửi thề, rất ra dáng đàn chị giang hồ (giống bà bán phá lấu gần nhà mình). Mình hết dám tội nghiệp.




Bãi biển Đà Nẵng 5 giở 30 chiều. Moá ơi nắng mà đông kinh dị. Thứ duy nhất kinh dị hơn nắng là cái toalet công cộng.... 




Thông cảm, chụp lén nên chất lượng kinh quá. Nhưng mà tức cười quá. Thằng nhóc này bị má nó quấn cái khăn và lôi xềnh xệch ngư vậy từ dưới biển lên. Mới đầu nhìn cứ tưởng quấn cho thằng nhỏ đỡ lạnh. Nhưng nhìn một hồi thì thấy y như là cột heo dắt đi vậy. Buồn cười vô đối!!! Mình quá quởn rồi...


Sau đó, mình đi ăn và về phòng khách sạn.
Phòng ngủ nè... Sẽ lay lắt ở đây tận 3 đêm... 

Tiếp theo, mình đu đeo theo gia đình thứ nhất đi coi rồng phun lửa lúc 9 giờ trên cầu Rồng. 


Rồng lúc chưa phun!




Sau đó, rồng phun như vầy: "Phụt" "Phụt" "Phụt" "Phèoooooooooo" 
Tự tưởng tượng đi nghen :)))))))))
 Tranh thủ chụp cây cầu xoay sông Hàn. 
Đáng lẽ là chụp đồ ăn sáng nhưng bận ăn ko chụp đc! Thay vào đó chụp cái quả cầu này để thông báo minh đã thức dậy và chuẩn bị đi chơi. Quả cầu đẹp đẽ và rực rỡ. Nhưng nếu có màu xanh tím chắc đẹp hơn.
Chuyện là, đoàn mình có 1 gia đình kia có 3 thằg nhóc. Và đó là điển hình mà bất cứ đoàn du lịch nào cũng có: chuyên trễ. Mọi người (include hdv và exclude mình) đang càu nhàu dữ lắm.


Đã đến Cù Lao Chàm. Ca nô cảm giác siêu mạnh. Nhồi lên xuống rất dữ, rất đã. Nhưng, như mọi khi, phản ứng của mọi người còn thú vị hơn ca nô, đặc biệt là đoàn toàn con nít...
Mỗi lần trồi lên ụp xuống thì đoàn con nít lại tán thưởng đúng theo cái giọng điệu điếc ko sợ súng.

Trời nắng dã man. May mà mình có dù. Đi qua con đường này là cả một thử thách chứ chẳng chơi đâu.
Mình vốn biết tiền đình của mình rất kém. Ngày hôm nay mình lại kém may mắn. Moẹ cái giỏ, đứt phựt, cán dù thì rớt lên rớt xuống. Mình tin là thể nào mình cũng té 1 cú, nên mình đi đứng vô cùng chậm rãi và cẩn thận, hết sức cẩn thận luôn. Thật may là mình ko té. Về cái vụ tham quan đảo cù lao chàm thì mình kết luận đơn giản như sau: mình sẽ không quay lại. Chả có éo gì...

Cuộc đời em nó đã đc lặn biển ngắm san hô rồi nha!
Cái chỗ này, y chang như ngoài Nha Trang! Y chang 100% luôn. Sứa chích nữa. Mình ngâm và ngắm chừng đc 5p thì trèo trở lên ca nô. Nói chung vẫn kết luận là ko quay lại Cù Lao Chàm đâu. Đi Nha Trang sướng hơn. Và mình cũng test đc cái bãi biển Cù Lao Chàm rồi. Vinpearl giữ nguyên ngôi vị: bãi biển đẹp nhất Vn nhé. Done! Btw, nắng thiệt tình là ko chịu nổi luôn đó nha!


Thằng nhỏ trong đoàn. Chuyện về nó thì siêu dài và đặc sắc dữ lắm. Kể sau...
Nó siêu nhõng nhẽo, nhưng trời phú cho nó cái giọng nhõng nhẽo siêu điệu siêu hay. Kiểu như, nó nhõng nhẽo thật, nhưng thay vì khó ưa như mấy đứa khác, thì mỗi lần nó nhõng nhẽo ngta (chính xác là mình) chỉ muốn ôm ấp vỗ về nó thôi. 
Lúc trèo lên núi Kim, có một đoạn nó than thở như vầy: "Mẹ ơi con mỏi chân quá, con đi đôi giầy thúi quá, thúi què chân con luôn rồi"... 
Cute lắm luôn. 

Trời ơi cái insta nó lừa tình ko kém gì canon của mình nha. Chén nước mắm thôi mà cũng đẹp vầy. 
Nhật ký của cái capture này là: Mình đang ngồi chờ ăn trưa. Chuyện trở nên siêu tệ hại đến nỗi mình nghĩ trong trường hợp xấu nhất, mình sẽ ko tắm. Nhà tắm nước ngọt rất kinh dị - tắm tập thể, có một cái phòng hư khoá để thay đồ... Mà đang cúp nước, phải ngồi chờ. Kinh dị nhất là: trong này - có lẽ vì quá đông, nên có một số phụ nữ họ cởi truồng hẳn để thay đồ, mà thậm chí, còn không thèm quay mông lại mà để nguyên đằng trước.Mình chỉ muốn ói: Moẹ hại mắt vl.... 
Mình thề là mình ko hề nói quá đâu. Đàn ông chỉ cần thò đầu, hay là đứng đúng vị trí thôi, từ ngoài nhìn vào là no mắt tới ói luôn. Thiệt là kinh dị hợm (toàn bộ nói giọng B)...
Mình thề, là mình thà mặc đồ ướt đi về chứ không bao giờ thay đồ cái kiểu kinh tởm như vậy.


Bào ngư đấy. Thế là cuộc đời em nó dã ăn bào ngư vi cá yến sào đầy đủ rồi nha. Bonus: mình thà ăn nghêu, ngon hơn. Đồ ăn ngoài Cù Lao Chàm siêu siêu dở. 
Mà phải kể thêm một chuyện nữa củng cố vào quyết định không-bao-giờ trở lại Cù Lao Chàm của mình: số là cái túi màu hồng của mình bị đứt dây (đã kể và chửi thề tưng bừng ở khúc trên ấy), nên đồ ướt mình không có dám nhét vào túi, mà phải đi xin cái bao nylon ở chỗ chủ quán. Theo thông lệ đã biết trước, ngoài đây cấm sử dụng túi nylon, nên mình xin cái túi bố nhỏ nhỏ (cũ kỹ và đang đựng một số đồ linh tinh), bà chủ quán nhất quyết "không được em ơi, ngoài đây cấm sử dụng túi", "cái túi này đang đựng đồ rồi". Mình thở dài, dùng chiêu cuối "thôi chị bán cho em nha, em cần dữ lắm". Và bà ta ngay lập tức bán với giá 10k. 
Ôi đệt... Chỉ có một cái túi rất rất rất tầm thường, .............. 
Mà phải nói thêm là, trong thành phố Đà Nẵng, phục vụ khá là tốt và nhiệt tình, xin gì cho nấy, mà còn rất là mến khách nữa, hỏi gì cũng đáp,... Vậy mà ngoài Cù Lao, ôi đệt đệt đệt...


Đây là con ốc vú nàng, thiên hạ bảo tại vì nó giống vú nàng, mình thì nói: nàng nào vú nhọn kinh dị vậy, xong mình tự kết luận, chắc nàng Hòn Vọng Phu.
À, nói thêm là mình thà ăn ốc hương, ốc mỡ, ốc bông, ốc bu... Sao mày dở dữ vậy vú nàng...


Bánh ít là gai, bà con bảo "đặc sản đó nha", hổng lẽ mình nói chứ, Sài Gòn đầy ra đấy!

Bãi biển ở Cù Lao Chàm. Y chang Hòn Tằm. Y chang! Nắng quá - và hãi cái nhà tắm nước ngọt quá, không có tắm biển.


Thêm 1 thằng nữa, nhiêu khê và đặc sắc ko kém. Nó đúng dạng công tử nhà giàu được chiều chuộng, ban đầu khi nó cứ chạy theo xin cái cây chiếu sáng của HDV, mình không có thích nó, nhưng về sau mình thấy nó ngoan và lịch sự hơn thằng nhóc nhõng nhẽo kể lúc nãy.

Đã đến phố cổ Hội An. Ngồi trong 1 quán cà phê sân vườn ko có phòng lạnh chán ói ra...
Nóng thì thôi chứ, lại còn, chẳng có chuyện gì làm, điện thoại thì hết pin chẳng chơi Candy Crush được, thế là tự kỷ từ bàn này sang bàn kia, quởn tới mức làm cái capture sau: 

Cái này ko liên quan nhưng buồn cười quá phải viết lại: trong quán có 1 cặp cô dâu chú rể chụp hinh cưới. Cô dâu nhìn nghiêng thì đẹp, tới hồi quay mặt lại thì mình muốn la lên: thôi chụp nghieng thôi đừng chụp thẳng. Còn chú rể khi quay mặt lại thì mình muốn la là: chú rể chụp sau lưng thôi đừng chụp mặt...

Khúc này, khó lắm mới chụp được tấm này vì người đi qua đi lại rất nhiều (mình chủ yếu là đua đòi theo dân du lịch Tây đang túm tụm chụp hình). 
Mình rất là muốn chửi thề, moẹ nó chứ đi chung một đoàn mà cứ thích là ngồi lại ăn, thích là đứng lại chụp hình, cứ để người ta chờ mà không hề ngại ngùng một tí teo gì cả.


Hội An lên đèn. Đẹp lắm. Phải đến Hội An vào ban đêm mới là đến Hội An.


Đèn Hội An. Đẹp mà rẻ lắm nha...

Sau đó, mình về nhà, ngủ rất ngon. À, có thức chờ coi HIMYM...

Sáng mình ăn ở KS, trưa thì xe rước đi ăn bánh tráng cuốn thịt heo hai đầu da (thịt heo bình thường thôi, không có gì đặc sắc, cá nhân mình thấy Hoàng Ty ngon hơn) 



Bà Nà! Phải đến Bà Nà!
Cáp treo siêu hùng vĩ và siêu đẹp! 

Lâu đài. Khổ nỗi bên trong nó chả có quái gì xứng đáng với vẻ bề ngoài...
Khu vui chơi Bà Nà. Không vui cũng chả chơi đc gì. Có điều nên đem theo một valy váy áo lên đây chụp hình...

Đây cũng là một kiến trúc quá đẹp để chứa 1 thứ siêu nhảm: đỉnh cột của cái trò giựt lên giựt xuống...

Phật Tổ trên đỉnh núi. Ngài hứng mưa gió và có view siêu đẹp (chắc Ngài ko có sợ độ cao đâu) 

Cái capture này chủ yếu để kể chuyện: hôm nay đoàn mình có thêm hai người nữa: một chị kia gia thế rất đáng ngờ và một chú kia ngày xưa đã từng đi lính (toàn loại điển hình thôi) Chị ấy thì đi du lịch 1 mình, mà 36 tuổi rồi. Mà cực thích chụp hình, khổ nỗi gu chụp hình ko có đẹp. Mình bị ghét vụ chụp bằng máy chụp hình loại dưới 5 tr... Mình thà chụp bằng iPhone! 
Thêm một câu chuyện nhỏ ngoài lề nữa. Mình nói chị ấy: sao chị thích du lịch mà không phượt cho vui. Chị bảo: bố mẹ chị không thích chị đi như vậy. WTH!
Còn chú kia, mình cảm thấy thật là may mắn khi mà mình chỉ đi với chú í một hôm nay thôi. Chứ tưởng tượng phải đi cả 4 hôm và chịu đựng những câu chuyện thời chiến của chú chắc mình bỏ chạy khỏi đoàn từ sớm.



Tối đó, mình đi thuyền thăm 4 cây cầu ở sông Hàn.

Hôm sau, mình đi bảo tàng Chăm và đi về.

1/ Quán Không Gian Xưa chán lắm! 
2/ Chuyến bay bị delay, thế là Candy Candy!

Anyway, quan trọng là, thêm một điều phải làm trong năm nay được checked!

0 comments:

Post a Comment

Mei. Powered by Blogger.
© Moonland 2012 | Blogger Template by Enny Law - Ngetik Dot Com - Nulis