9/23/2012

Dạo này...

Mình đã xóa đi và viết lại bài viết này 3 lần rồi đó, vì mình thấy nó quá tầm cỡ để thành một bài viết trong cái blog rất chi là xàm xí của mình. Vấn đề là dạo này ngòi bút rất đần, không thể tạo ra kiệt tác nào cả. Để giảm độ tầm cỡ, mình xin viết tóm tắt siêu ngắn mấy điều như sau:

1. Nhật ký tháng 9 tóm gọn trong một câu: Wake me up when September ends...

2. Bài học rút ra: hãy quý trọng "những hạt cát tưởng mình là cái rốn của vũ trụ", vì họ là nguồn cảm xúc bất tận để mình suy ngẫm về nhân loạn =)) Thực ra, những hạt cát đó, vô tình hữu ý, lại bắt đầu dạt xa mình. Haiz, một mặt, mình vô cùng hí hửng vì không cần phải chịu đựng, mặt khác, mình hơi bị tiếc vì sẽ không còn dịp để bung bét xấu xí họ lên blog nữa. Haiz...

3. Mình tự hứa với bản thân 3 điều: thứ nhất, không bao giờ chê người khác xấu xí, thậm chí nghĩ cũng không được nghĩ nữa. Thứ hai, tuyệt đối tôn trọng sở thích của người ta (trừ phi cái sở thích đó ảnh hưởng đến mình). Thứ ba, không bao giờ bình luận những câu chuyện được tung lên trên facebook. Vì điều đó vô cùng nực cười, nông cạn và rẻ tiền. Điều mình chính mắt thấy, chính tai nghe, còn chưa chắc là thật, thì hà cớ gì một câu chuyện trên mạng lại là thật?

(điều này sẽ được giảng giải nhiều 1 tí)

Câu chuyện thứ nhất dạo này khá là nổi tiếng: một cô gái nuôi anh người yêu học thạc sĩ, một ngày nọ cô ta nhận được tin báo rằng anh ta đang làm đám cưới với cô con gái trưởng phòng công ty anh ta, và cô gái đó sốc tới mức bị tâm thần. Không biết thật giả thế nào, chứ dư luận thì đang hè nhau ném đá anh ta, ném cả cha mẹ anh ta, đến mức, mình nghĩ, nếu đá đó là thật thì có lẽ Việt Nam sẽ được ghi nhận về tập tục ném đá người ta tới chết. Mình thì chẳng rảnh biện hộ gì cho anh ta cả, nói chung anh ta sai mười mươi rồi. Nhưng mà, vì mình quen nhiều cặp, và mình đã rất nhiều lần nghĩ rằng: ôi trời ơi, thằng này chắc kiếp trước làm điều gì ác lắm mới gặp con này (và ngược lại).

Nói chung, cô gái quá yếu đuối. Mình thì chưa rơi vào cảnh này, mình biết là mình không nên bình luận như vậy. Nhưng càng nghĩ mình càng thấy thương cho cha mẹ cô gái, nuôi con lớn, chưa đền đáp được ngày nào, nó đi lo cho bạn trai rồi giờ thành như vậy, bao nhiêu năm, công sinh công dưỡng, y như vứt vào một bãi rác rồi đem đốt... Xót xa cho bậc sinh thành.

Câu chuyện thứ hai là vấn đề lùm xùm cô cháu gái không cho ông vô nhà. Mình tuyệt đối không bao giờ can dự và bình luận về chuyện nhà người ta, vì hơn ai hết, mình hiểu về uẩn khúc trong đó. Có rất nhiều vấn đề phức tạp, có rất nhiều nhì nhằng mà chính bản thân họ mới tự biết được. Thế là, những anh hùng rơm rạ trên mạng, lại xúm lại chửi người ta là con chó, là súc vật, còn đòi kéo nhau đi đánh và nguyền rủa người ta như thể là họ là những người trong cuộc vậy. Không biết cái thời gian họ lướt facebook và ngồi gõ những dòng nguyền rủa đó, mẹ họ đang lau nhà rửa chén, bố họ đang quần quật là việc và ông bà họ đã ăn cơm chưa?

Nói chung, mình khá là cẩn thận trong phát ngôn. Lời nói là con dao bén nhất, đâm người ta, và đâm chính danh dự và nhân phẩm của mình. Dù mình phát ngôn ở đâu - đời thực hay trên mạng cũng vậy. Hết sức cẩn thận khi xài dao, nhé các bạn trẻ!

4. Nói tới đây, mình nhìn lại chính blog mình, và biện hộ rằng: mình chưa bao giờ nêu danh tính những người mình nói xấu cả, hí hí hí... (tự biện hộ thất bại!)

5. Dạo này, mình hết cool rồi! Không nghĩ ra cái gì hay ho để viết hết :((

6. Thôi thì coi cái này, và lại tự ngẫm tự sầu vậy:




0 comments:

Post a Comment

Mei. Powered by Blogger.
© Moonland 2012 | Blogger Template by Enny Law - Ngetik Dot Com - Nulis