5/17/2021

Nhật ký cai nghiện facebook tròn 1 tháng

13.5.2021

Nghĩa là mình đã không vào facebook được 1 tháng rồi. Và bây giờ điều đó cũng chẳng có ý nghĩa gì mấy với mình. Mặc dù dạo này cái ý nghĩ "hay là lạng vô facebook 1 chút để clear hơn mấy chục cái notification" hay xuất hiện trong đầu mình, mình hay dập tắt suy nghĩ đó bằng cái trề môi "chẳng qua là mấy cái noti thông báo trang nào đó live stream, hoặc là suggest new friend xàm xí". Vì mình đã từng háo hức mở noti và bị dập bởi cái mớ thông báo nhảm nhí mà mình không muốn quan tâm đó nên phương thức đó khá hiệu quả. 

Hôm nay, mình đã dừng coi Grey's Anatomy sau gần 2 tuần (từ 30.4 tới nay). 

Một trong những điều hay ho khi làm một người lớn thất nghiệp (dù tài chính vẫn không quá khó coi), là bạn muốn làm cái quái gì cũng được. Mình có thể coi phim thâu đêm suốt sáng, có thể thừ người cả ngày dán mắt vào màn hình, khỏi ăn khỏi tắm. Tuy nhiên, đến khi có được cái tự-do đó thì mình lại chán ngán và lo sợ nhiều hơn là thích thú, mình thức cao lắm là tới 12 giờ đêm, không chơi xuyên đêm. Và mình ăn uống tắm táp đầy đủ hàng ngày. 

À, lý do mà mình không coi Grey nữa, là vì tình tiết bắt đầu trở nên đáng chán. Well, vốn dĩ những mùa đầu cũng không được lắm, nhưng mình đã hy vọng những mùa sau sẽ đỡ hơn, nhân vật sẽ trưởng thành và bớt drama đi, nhưng không, drama còn ngập ngụa và xàm xí hơn, và nhân vật thì càng lúc càng rắc rối một cách không cần thiết... Còn nhân vật phụ thì - nếu nhìn kỹ, chỉ có 1 loại tính cách và một loại mô tuýp hành động, quát vào mặt họ và họ sẽ lắng nghe và sẽ ngộ ra chân lý. Cuộc đời thật thì khác, rất khác, khi mà đa số người sẽ thuộc tuýp bị điếc và tôi-không-có-lỗi.

Nói chung là coi tới hết mùa 7 thì chán quá. Bỏ.

Khi mình đang viết những dòng này thì bên ngoài trời đang mưa-nắng, nghĩa là trong cơn nắng gắt nóng đến phát bực thì có một cơn mưa nặng hạt rơi bồm bộp bồm bộp. Mình thì căm ghét cái thể loại thời tiết xàm xí này. Chẳng có loại thời tiết nào đáng ghét hơn cái loại này cả. 

14.5.2021

Hôm bữa máy lạnh phòng Heo bị hư, kêu thằng điện lạnh hồi Tết bơm máy lạnh vô sửa, nó vẽ chuyện bảo cục IC bị hư rồi giờ phải gỡ ra đem về sửa, mình nhất định không cho đem, rồi kêu ông ngoại qua, ông ngoại lau rửa chừng 15 phút, máy lạnh hết hư. Bên điện lạnh thật sự là đồ lừa đảo, vẽ chuyện, cho rằng nhà chỉ có phụ nữ trẻ em thiếu hiểu biết nên tính lừa gạt tiền. Mình rất phẫn nộ.

Bữa mình đăng ký netflix coi lậu 60k/tháng, coi được 10 ngày nó bị hết tiền, nên nó đá mình, mình hết coi được. Tới tận thứ 2 nó mới fix được. Mình lại phẫn nộ. Mình nhớ tới trong friends có 1 lần Rachel dùng bảo hiểm của Monica, sau đó 2 đứa nó sợ bị phát hiện mà căng thẳng suốt một thời gian, rồi tự quyết định rằng, không đáng, hoàn toàn không đáng, lừa bảo hiểm chút tiền như vậy mà phải căng thẳng thần kinh quá. Mình cũng nghĩ, không đáng, tiết kiệm chút tiền mà bị lừa đảo, bị coi thường, không có tiếng nói, không được coi như một khách hàng đàng hoàng, nên mình bỏ.

Điểm chung của 2 câu chuyện trên là dù mình rất phẫn nộ tại thời điểm đó, nhưng mình không trả thù. Ý là mình không lên website hay fanpage gì của bọn lừa đảo để mắng chửi tố cáo. Không phải vì mình lương thiện sợ làm mất chén cơm của người khác (không, đâu ra chuyện cho bọn lừa đảo cơm ăn, chúng nó đáng bị đói), mà là mình cảm thấy, tốn thời gian quá, phải truy tìm địa chỉ của chúng nó rồi còn phải viết đánh giá rồi còn phải report... Mình chọn cách đơn giản hơn, đó là xóa vĩnh viễn chúng nó ra khỏi danh sách nhà cung cấp của mình. Chúng nó vĩnh viễn mất một khách hàng, dù chỉ là khách hàng rẻ tiền, là mình. -hết-

Dạo này tình hình dịch căng thẳng lại, nên phòng tập thể dục quán bida gần nhà đóng cửa hết ráo. Còn mỗi mình mình mở cửa hàng, dù ế lòi họng.

5/05/2021

Nhật ký cai nghiện Facebook ngày bao nhiêu không nhớ

04.May.2021

Mình vẫn chưa quay lại facebook một lần nào. Tuy nhiên có rất nhiều lần mình muốn quay lại. Chắc là do bữa giờ (từ 30.Apr) tới nay mình coi Grey's Anatomy và bị ghiện. Mình coi suốt ngày, một ngày 24 tiếng thì chắc thì coi phải từ 12-14 tiếng. Mình cảm thấy gì thì gì, coi sitcom không khác gì Facebook, sự hay ho chỉ đọng lại trong giây phút ngắn ngủi và cần phải liên tục được lắp đầy. 

Mình chả có dự tính gì cả. Mình sẽ coi cho tới khi nào chán thì thôi.

Hôm nay là một ngày nóng bức vô cùng. Và dù mình đã trả lời vài tin nhắn đặt hàng nhưng mình chưa thực sự có một đơn hàng nào mới cả. Và mình buồn ghê gớm. 


4/28/2021

Nhật ký cai nghiện facebook ngày thứ 15 & 16

Well, 2 tuần là một cái milestone lớn, bởi vì thường mình sẽ từ bỏ một thứ mà mình theo đuổi trong các mốc sau: 2 tuần - 1 tháng - 2 tháng.

Chí ít thì hiện tại mình chưa ghé về facebook MM một lần nào. Đã vượt qua mốc 2 tuần an toàn.

12:21PM ngày 28/4/2021

Sáng mình đi ngân hàng rút tiền để thanh toán chi phí tháng này. Vừa nãy tăng mức quảng cáo google lên 100,000đ/ngày, dự tính chạy trong lễ thôi rồi bóp lại. 

Hôm nay Heo không qua ngoại mà ở bên chung cư.

Tối máy lạnh phòng Heo hư.

9:58PM ngày 28/4/2021

Dạo này có một bộ phim rất nổi là Cây Táo Nở Hoa, mình cứ tưởng rốt cuộc VN cũng tự có một bộ phim truyền hình dù vẫn là về đề tài gia đình nhưng thu hút, ai ngờ vẫn là kịch bản gốc nước ngoài. Mình thì không ưng coi cho lắm vì phim nào về đề tài gia đình cũng gây bức xúc dữ lắm. Nhưng mà, mình phát mệt với câu nói "nếu trên đời này toàn chuyện xấu xa - thì tại sao cây táo lại nở hoa". Quào, liên quan vãi ~ Nó làm mình nhớ những lối nói rất là sáo rỗng...

4/27/2021

Nhật ký cai nghiện facebook ngày thứ 14

1. Sáng hôm qua cả nhà chở Heo đi Sở Thú chơi. 

Sở Thú nhỏ hơn mình tưởng, mọi thứ cũ kỹ hơn mình tưởng, người đông hơn mình tưởng, nóng hơn mình tưởng và những con thú cũng buồn bã hơn mình tưởng. Mình nghĩ nếu chuyển đổi màu một tí, thì sở thú với độ cũ kỹ này sẽ thành thước phim kinh dị buồn.

Dù sao thì Heo cũng đã nhìn thấy con voi, và cưỡi thú nhún... Còn mình thì bị say nắng, nhức chân, mỏi tay, nóng trong người, nên về tới nhà là mình vật ra ngủ một giấc. Vì bọn mình đã đi Safari ở Phú Quốc và Sở Thú ở Vinpearl Nha Trang, nên Sở Thú ở giữa lòng thành phố này, giữa cái rừng bê tông này, đối với mình thật đáng buồn. 

2. Dạo này mình cứ suy nghĩ về chuyện mọi thứ trong thế giới này bị buộc chặt vào thời gian. Nếu thời gian không tồn tại thì sao? 

3. Thời gian chẳng qua là một ảo giác của con người, và lý do tồn tại thực sự của khái niệm thời gian là để "mọi thứ không diễn tả trong cùng một lúc". 

Bởi vì quá khứ chẳng qua là ký ức, còn tương lai chỉ là tưởng tượng - tất cả chỉ tồn tại trong đầu óc con người (ở bộ phận nào thì chưa rõ). Tất cả những gì thực sự xảy ra trong cuộc đời một con người đều gói gọn trong cái khoảnh khắc hiện tại - ngay bây giờ. 

4/26/2021

Nhật ký cai nghiện facebook ngày thứ 12

Mình coi xong WestWorld. Mạch truyện rối tới mức mình bỏ hẳn 1 tập mà không biết... Mình tự hỏi, sao mà biên kịch với đạo diễn tự tin ráp phim dữ vậy, sau đó thì mình hiểu ra, không phải là họ tự tin, mà là ở cái nền văn hóa của họ đã có sẵn một bộ phận khách hàng cho những phim kiểu này, ở VN thì không có. Dạo này, VN đang chạy theo cái gì mình không biết, chứ kịch bản thì thiếu thốn và yếu kém một cách trầm trọng, nếu không xoay quanh mâu thuẫn gia đình thì chẳng còn xoay quanh cái gì nữa luôn. Quanh đi quẩn lại, chỉ có các mối quan hệ cha-con, mẹ-con (mẹ chồng-con dâu), vợ-chồng (và mối quan hệ ngoài hôn nhân), anh-em, họ hàng... Những xung đột quá sức quen thuộc tới mức vô cùng dễ đoán. Không hơn. Không có một bộ phim nào nhiều hơn như thế. 

Còn nhiều hơn như thế thì toàn là mua kịch bản nước ngoài. Mà thậm chí, ngay cả cái xung đột quan hệ cũng không làm cho đặc sắc và mới mẻ được nữa chứ. Nền điện ảnh VN thực sự lối mòn và vô cùng chắp vá. 

Cũng giống như hiện trạng âm nhạc vậy. Mình cảm thấy việc lấy nhạc Trung Quốc rồi viết lại sẽ sớm giết chết âm nhạc VN - sau đó sẽ hồi sinh lại một cách hoành tráng lộng lẫy nhưng chuyện đã xảy ra vào những năm 2000 (hoặc không), chí ít là hiện tượng này trước tiên đang giết chết tự tôn trong lĩnh vực âm nhạc của VN. Má nó nhục. "Ủa nhạc này nước tao mà sao mày lấy viết lại lời nước mày để hát rồi còn thành hit nữa? Nhạc sĩ nước mày tệ quá heng...

10:52PM

Dạo này mình hay coi Dương Địa Lý. 

Mình cứ nhìn những nơi khác trên thế giới rồi tự hỏi, cuộc sống ở đó như thế nào nhỉ. 

4/23/2021

Nhật ký cai nghiện facebook ngày thứ 11

1. Facebook của em mà em còn chia tay được theo anh thuốc lá đã là gì... 

2. Ghi nhận những tích cực qua 11 ngày không xài facebook - hoặc đơn giản là do chưa tới kì hormones nữ phát huy hiệu quả, mình không sure về chuyện này.

- Kiên nhẫn hơn với tất cả mọi thứ. Dấu hiệu: đọc sách đỡ bị phân tâm hơn, dù vẫn phân tâm theo kiểu đang đọc thì đầu óc tự tạo ra một cuộc đối thoại tưởng tượng gần 30 phút.

- Siêng năng hơn. Ví dụ như chăm chỉ dọn dẹp hơn. Nhưng mà, có thể việc này là do bán ế quá nên cảm thấy phải thay đổi.

- Cởi mở và thoải mái hơn trong chuyện thử một thứ mới lạ, như coi một bộ phim mới. Đã có lúc mình chán chường tới mức tất cả những gì mình làm là lặp đi lặp lại những thứ cũ kỹ. 

- Nhận diện cảm xúc tốt hơn. Tuy nhiên, cái này có vẻ là hiệu quả do đọc sách triết & sách tâm lý mà ra.

Nhưng có một thứ mà mình không bị, đó là lỗi thời. Không, hoàn toàn không. Những tin tức (đa phần chỉ có tác dụng tích cực duy nhất là khiến người ta cảnh giác với xã hội & môi trường sống hơn) ít khi có ý nghĩa gì lâu dài với cuộc đời vẫn được mọi người xung quanh cập nhật cho mình trong những cuộc nói chuyện. Nhưng, vì mình vốn đứng ngoài những cuộc hội thoại kèm theo (như comment của người đọc và cách bài báo được viết), nên có vẻ mình có góc nhìn tự chủ hơn. Và - kèm theo một cảm giác rất rõ ràng, mấy chuyện đó đ-có-liên-quan-gì-tới-mình.

3. Hôm nay mình có suy nghĩ như vầy: facebook là nơi người ta ném tin tức vô mặt nhau. Đúng nghĩa đen của cụm từ ném vô mặt nhau. Thay vì kể một câu chuyện có đầu có đuôi để trình bày cảm xúc, thì họ quăng cái phẹt cảm xúc vô mặt người ta, thí dụ, câu chuyện là sáng nay ra khỏi nhà bị chó dí, chạy xúc quần, còn dẫm phải phân bò, sau đó vô công ty thì đau bụng quằn quại, nhưng sếp vẫn mặt nặng mày nhẹ vì mình không hoàn thành deadline - well tối hôm qua cày phim khuya quá quên mất, nên giờ cảm giác của mình rất tệ. Người ta sẽ quăng lên facebook là: tôi cảm thấy thật chán nản. 

Kệ-bạn. 

4. Sau khi vật vã mấy ngày thì campaign google cũng chạy rồi. Campaign facebook đang chạy. Vẫn bán ế. Chưa ra đơn. Tuy nhiên, giống như đi học, ngộ ra được mấy thứ - điều này khiến bản thân tự tin hơn. Kiến thức và năng lực luôn khiến bản thân tự tin hơn là bộ quần áo hiệu. 

5. Mình hiểu lý do tại sao mình hết cảm giác "uuu em này đẹp trai quá" với Anh Tú rồi, hôm qua mình nhìn Bùi Công Nam, về cơ bản thì không đẹp trai cao tráo như Anh Tú, nhưng cái aura cuốn hút hơn Anh Tú nhiều. Mình nghĩ, aura là thứ được rèn đúc qua rất nhiều thời gian, kinh nghiệm, trải nghiệm, đó là thứ không dễ có và cũng khó giải thích. 

Aura cơ bản nhất có thể đồng nghĩa với sự tự tin, chất tự tin thuần túy nhất. Cái chất đó không đến từ việc bạn thực sự tài năng xuất chúng hay xinh đẹp nhất hành tinh, nó đến từ việc - nói trắng ra là - chẳng coi người khác ra gì. Có thể kể lại chuyện Howard Roark gặp Ellsworth Toohey, Toohey nghênh ngang nhìn Roark thất bại, rồi hỏi: anh nghĩ gì về tôi. Roark thản nhiên đáp: tôi không nghĩ gì cả. Việc "anh" là ai, "anh" nghĩ gì về tôi, thậm chí "anh" đã làm gì tôi, đều không quan trọng. Thậm chí tôi còn chẳng đủ bận tâm để nói 3 chữ kệ mẹ anh nữa. Tôi sống cuộc đời của tôi, thành-công hay thất-bại theo định nghĩa của tôi, vui-vẻ hay buồn-bã là tùy quyết định của tôi, anh không có phần can dự vào, và vì tôi không quan tâm anh, sự tồn tại của anh cũng chẳng có tí ý nghĩa nào với tôi cả. 


Nhật ký cai nghiện facebook ngày thứ 10

1. Hôm qua mình nghĩ đến chuyện này: trong kỳ World Cup mà mình thích nhất, World Cup 2014, trận mình nhớ nhất không phải là trận chung kết Đức gặp Argentina và thắng 1-0 và giành cúp vô địch. Mà là trận Đức gặp Brazil và quất 7-1, một phần vì tỉ số shock quá, một phần, vì đó là Brazil - đội bóng mà mình ghét dễ sợ. Nhìn thấy đội bóng mình thích xơi tái đội bóng mình ghét là một điều thỏa mãn đến kì lạ và kéo dài lâu hơn nhiều so với nhìn thấy đội bóng mình thích đăng quang vô địch.

Well, you know, hương vị ngon lành nhất đến từ những giọt nước mắt của kẻ thù mà. 

Nhân tiện nói tới thù ghét. 

Cách nhanh nhất để đoàn kết một tập hợp người, là cho họ một kẻ thù chung. Dân VN phân biệt vùng miền, well, cứ giương cao ngọn cờ chống giặc ngoại xâm, tự động thằng Nam Kỳ kia sẽ đỡ đáng ghét hơn thằng TQ đang lăm le liếm biển Đông. Cả lớp học mất đoàn kết, tung tin đồn thằng X ở lớp Y kia bảo lớp mình toàn là bọn ngu, thế là cả lớp sẽ đoàn kết đập cho thằng X một trận. 

Và cách nhanh nhất để "tẩy trắng" một tội lỗi là tìm một tội lỗi còn kinh tởm hơn rồi tiêu diệt nó. Thí dụ, tôi giết người rồi và nắm chắc rằng tôi sẽ bị tử hình sớm thôi - nhưng tôi vẫn muốn lưu danh thiên cổ, tôi sẽ tìm một thằng nào phạm tội ác còn kinh tởm hơn tôi - thí dụ như ấu dâm chẳng hạn, và phanh thây nó, thỏa mãn sự phẫn nộ của xã hội và nếu được, thì phát biểu vài câu sáo rỗng tầm xàm nhưng vuốt ve cảm xúc xã hội như "nếu pháp luật không trừng trị mày thích đáng, bọn tao sẽ làm điều đó". Thề luôn, tẩy trắng còn sạch hơn bột giặt Omo. (well, có cái gì không tẩy sạch hơn bột giặt Omo đâu, nếu có, thì hẳn là bột giặt Omo matic chăng)

Bởi vì cảm xúc của con người nhập nhằng với nhau như tơ vò rối, chứ không phân rõ ràng từng khu. Thí dụ như ví dụ kẻ giết người, nếu phân định rõ ràng rằng: 1/ nó giết kẻ ấu dâm, bằng cách đó cảnh tỉnh mấy tên ấu dâm khác về sự trừng phạt khủng khiếp thích đáng cho hành vi thú tính > good. Nhưng, 2/ nó giết người - tước đi quyền sống của một con người, gây đau khổ cho một gia đình > bad. Suy ra, nó làm một điều thỏa mãn xã hội, nhưng nó vẫn nên bị trừng trị bởi tội lỗi nó gây ra. Mọi chuyện sẽ rõ ràng biết bao.

2. Những chuyện khiến ta nhàm chán mới thực sự tốt cho ta - dù về mặt sức khỏe thể chất hay sức khỏe tinh thần. 

Suy ra, hễ chuyện nào càng làm ta chán ngán thì hãy càng phải làm chuyện đó.

Mei. Powered by Blogger.
© Moonland 2012 | Blogger Template by Enny Law - Ngetik Dot Com - Nulis