4/29/2014
Sasuke
Chàng đẹp trai nhà tôi.
Lần cuối cùng tôi gặp Sasuke là khi cậu ấy đang đứng làm bình bông nhìn Itachi (version tạp nham hồi sinh) đánh đấm (sau đó thì truyện lại xoay về thằng Naruto to mồm nên tôi ếu thèm đọc nữa).
Tôi vẫn còn giữ nguyên bức xúc việc stylist của Sasuke trong phần 2 này quá tệ quá xá tệ, nghĩ sao thằng nhỏ cao gầy mà quất bộ đồ thùng thình, còn nhấn mạnh vô khoản là quần không có thun phải cột bằng 2 sợi dây thừng chà bá lửa cho nó khỏi tuột =.=||| Ala, việc mặc quần có thun hay không chỉ có ý nghĩa duy nhất khi nó ở bên cạnh anh nó thôi, chứ bình thường làm ơn cho nó mặc đồ có lý chút đi!
Nhưng, thằng nhỏ vẫn đẹp trai vl ~
Hôm nay tôi rảnh quá và phởn quá nên vào động chơi, và cơn bấn loạn ItaSasu ngày nào đã trở lại vẹn nguyên không tì vết, trong sáng và thánh thiện như pha lê. Sasuke và Itachi là của nhau, ai động vào, chém người đấy...
4/26/2014
26.04.2014 - gambatte!
Tháng 4 sắp hết rồi! Cố lên cố lên cô em ơi!
Tháng 4. Nhận quyết định tăng lương. Bà đẹp tự dưng nhắn tin xong, biết số tiền trong tài khoản rồi ngồi khóc. Chiều, tờ payslip lên tới, bà đẹp coi payslip rồi xa xả bảo tính tiền cho bả sai rồi sai rồi, sao mất hết mấy cái trợ cấp của bả dù basic tăng tới 1tr8, mình nói bả chứ: chị tức cái gì, lương chị tăng vậy là thiếu điều gấp 4,5 lần mấy đứa trong phòng rồi, bả gân cổ lên cãi. Nguyên đám thiếu điều bịt tai nghe bả than thở khóc lóc. Rồi bả gọi HR để kiện, và phát hiện ra là giấy tờ sai. Bả nói như dằn mặt mình là em thấy chưa, giấy tờ sai chứ có ai tăng chị nhiều vậy đâu. Mình nén lại, vậy mắc cái quái gì mà chị khóc hả, lương cao vậy mà chị đã khóc. Mà thôi, em không hỏi tại sao chị khóc đâu. Kệ mie chị. Đời ai nấy sống.
Cảm thấy bản thân trở nên tầm thường vô cùng. Ngày tệ càng lúc càng tệ hơn. À, tệ từ đầu ngày. Nhưng được cái nguyên đám đứa nào cũng nhụt nhã, có đứa nhụt la-phan 3 lần / ngày. Nên thôi cảm giác nhụt nhã bầy đàn trở thành cảm giác buồn cười vô đối. Chiều đi mua crawfish sốt cajun ăn thử cho biết. Và thiếu điều về tới nhà căng bảng cảnh báo ở tất cả mọi người "GIỜI ƠI ĐỪNG CÓ ĂN CÁI CON CRAWFISH ĐÓ NHA - THẤY GHÊ LẮM".
Tối, đi uống nước với đám bạn, và chúng nó bảo, hôm nay mày bị sao vậy, nói chuyện ở trển không à.
Hu hu...
Ráng lên. 1/5 xách đít lên và đi!
Tháng 4. Nhận quyết định tăng lương. Bà đẹp tự dưng nhắn tin xong, biết số tiền trong tài khoản rồi ngồi khóc. Chiều, tờ payslip lên tới, bà đẹp coi payslip rồi xa xả bảo tính tiền cho bả sai rồi sai rồi, sao mất hết mấy cái trợ cấp của bả dù basic tăng tới 1tr8, mình nói bả chứ: chị tức cái gì, lương chị tăng vậy là thiếu điều gấp 4,5 lần mấy đứa trong phòng rồi, bả gân cổ lên cãi. Nguyên đám thiếu điều bịt tai nghe bả than thở khóc lóc. Rồi bả gọi HR để kiện, và phát hiện ra là giấy tờ sai. Bả nói như dằn mặt mình là em thấy chưa, giấy tờ sai chứ có ai tăng chị nhiều vậy đâu. Mình nén lại, vậy mắc cái quái gì mà chị khóc hả, lương cao vậy mà chị đã khóc. Mà thôi, em không hỏi tại sao chị khóc đâu. Kệ mie chị. Đời ai nấy sống.
Cảm thấy bản thân trở nên tầm thường vô cùng. Ngày tệ càng lúc càng tệ hơn. À, tệ từ đầu ngày. Nhưng được cái nguyên đám đứa nào cũng nhụt nhã, có đứa nhụt la-phan 3 lần / ngày. Nên thôi cảm giác nhụt nhã bầy đàn trở thành cảm giác buồn cười vô đối. Chiều đi mua crawfish sốt cajun ăn thử cho biết. Và thiếu điều về tới nhà căng bảng cảnh báo ở tất cả mọi người "GIỜI ƠI ĐỪNG CÓ ĂN CÁI CON CRAWFISH ĐÓ NHA - THẤY GHÊ LẮM".
Tối, đi uống nước với đám bạn, và chúng nó bảo, hôm nay mày bị sao vậy, nói chuyện ở trển không à.
Hu hu...
Ráng lên. 1/5 xách đít lên và đi!
4/19/2014
19.4.14
Mình. Đã. Trở. Thành. Một. Người. Lớn. Nhạt. Nhẽo.
(viết kiểu này mệt quá, mà cũng chả biết để làm gì)
Tin buồn: mình đã trở thành một người lớn rất chi là nhạt nhẽo.
Đầu óc thì không còn suy nghĩ được những tư tưởng hay ho như trước kia (... ok, cũng không hay mấy!) Thay vào đó, là toan tính thiệt hơn. Là giả lả. Là nước chiều nào thuận theo chiều ấy. Là bằng mặt không bằng lòng. Là nhún nhường và thậm chí là quỵ luỵ với những thứ mà trước đây mình khinh khi rất nhiều.
Ví dụ như, nói xấu sau lưng người khác. Cụ thể, là ông sếp đáng thương của mình. Vậy mà, sau khi mình nói xong, mình vẫn cười vui vẻ, nịnh bợ và o bế sếp.
Không dám nói thẳng ra suy nghĩ của mình. Thoả hiệp với quá nhiều thứ mà mình cho là sai trái. Ví dụ như, ăn thịt chó. Như hồi xưa là nhào vô cãi cho tới rồi, nhưng giờ lớn rồi, sợ bể đầu nên chỉ dám trung lập cái kiểu ăn là quyền của bạn - còn ghét bạn là quyền của tao.
Hôm nay mình gặp anh kia. Suy nghĩ của ảnh giống hệt mình. Giống hệt. Và ảnh cũng đang chờ một người làm ảnh có cảm giác sẽ hy sinh tất cả mọi thứ để đổi lấy một nụ cười của người ấy. Mình suýt bật khóc (nói hơi quá thôi, không có cảm động dữ vậy đâu)... Mơ mộng quá thể. Hic hic.
Mình từ bỏ cmn từ đời nào rồi.
Hu hu hu. Cái tháng gì mà tệ quá, chả có cái éo gì tốt lành. Rớt máy bay, chìm tàu, tâm trạng lên vèo rồi xuống dốc y như là...........
Thôi chào band nhạc 5 con quái vật sún răng, cô Mei xuống chơi với các con đây.
Đáy vực.
(viết kiểu này mệt quá, mà cũng chả biết để làm gì)
Tin buồn: mình đã trở thành một người lớn rất chi là nhạt nhẽo.
Đầu óc thì không còn suy nghĩ được những tư tưởng hay ho như trước kia (... ok, cũng không hay mấy!) Thay vào đó, là toan tính thiệt hơn. Là giả lả. Là nước chiều nào thuận theo chiều ấy. Là bằng mặt không bằng lòng. Là nhún nhường và thậm chí là quỵ luỵ với những thứ mà trước đây mình khinh khi rất nhiều.
Ví dụ như, nói xấu sau lưng người khác. Cụ thể, là ông sếp đáng thương của mình. Vậy mà, sau khi mình nói xong, mình vẫn cười vui vẻ, nịnh bợ và o bế sếp.
Không dám nói thẳng ra suy nghĩ của mình. Thoả hiệp với quá nhiều thứ mà mình cho là sai trái. Ví dụ như, ăn thịt chó. Như hồi xưa là nhào vô cãi cho tới rồi, nhưng giờ lớn rồi, sợ bể đầu nên chỉ dám trung lập cái kiểu ăn là quyền của bạn - còn ghét bạn là quyền của tao.
Hôm nay mình gặp anh kia. Suy nghĩ của ảnh giống hệt mình. Giống hệt. Và ảnh cũng đang chờ một người làm ảnh có cảm giác sẽ hy sinh tất cả mọi thứ để đổi lấy một nụ cười của người ấy. Mình suýt bật khóc (nói hơi quá thôi, không có cảm động dữ vậy đâu)... Mơ mộng quá thể. Hic hic.
Mình từ bỏ cmn từ đời nào rồi.
Hu hu hu. Cái tháng gì mà tệ quá, chả có cái éo gì tốt lành. Rớt máy bay, chìm tàu, tâm trạng lên vèo rồi xuống dốc y như là...........
Thôi chào band nhạc 5 con quái vật sún răng, cô Mei xuống chơi với các con đây.
Đáy vực.
4/13/2014
Ngày 13 tháng 04.
Rồi em sẽ quên được anh thôi
Người đã làm ly trà sữa của em đắng nghét
Người cho em hiểu
Không thể nào nuốt chửng kiêu hãnh của chính mình
Rồi em sẽ yêu một người khác
Anh chỉ còn là kỷ niệm của một thủa dại khờ
Trong trí nhớ em, tên anh vẫn vẹn tròn đầy đủ
Nhưng được giấu ở một chỗ khác
Chẳng ai đặt chân
Ngay cả em.
Rồi nắng sẽ lại vàng như buổi chiều hôm đó
Ở một khoảng sân vắng
Ngồi bên em lúc này sẽ chẳng phải anh...
__________________________
Ráng lắm mà nhìn lại còn chưa qua được phân nửa tháng 4.
Rồi sẽ đến tháng 5 thôi.
Vẫn là cứ cố gắng chờ đợi đi cô em à...
Hu hu...
Nhật ký Phú Quốc
Phú Quốc
Chụp hình không có nhiều vì căn bản là chả có gì để chụp :( hu hu.
Chỉ có hoàng hôn. Đẹp, tĩnh, đúng kiểu đẹp buồn thiệt buồn.
Không có gió, nên nước cứ ụp và ụp vào, nhẹ nhàng và dịu dàng kéo theo những con sứa trong suốt, và khá nhiều bao nylon. Mặt trời thì cứ rụng dần rụng dần về phía biển, để lại nhiều vệt đỏ và vàng y như là roi quật vào bầu trời. Mặt trời rụng nhanh, kệ ai muốn ngắm, kệ ai muốn chụp hình, kệ ai muốn tắm biển và cũng kệ ai sợ bóng đêm.
Hồi đó chơi Harvest Moon, có lúc đi nói chuyện với thằng Kai, nó có nói "Hình như trong đất liền ngày trôi qua chậm hơn trên biển" (đại loại, đại loại thôi) Mình nghĩ, chắc tại ở biển nó hay ngắm hoàng hôn nên cảm thấy thế. Cảm giác ngồi trên bãi biển, nghe sóng vỗ vào bờ, tiếng nhẹ thôi chứ không ầm ầm như những biễn khác, nhìn mặt trời rụng nhanh, níu không được.
Dán chặt mắt vào mặt trời, trong chừng hai phút, cảm thấy như toàn bộ thế giới biến mất rồi, chỉ còn mình và mặt trời thôi. Nhưng mặt trời cũng chẳng đợi mình. Cùng một lúc, cảm thấy vừa cô đơn, vừa bất lực, nhỏ bé, trơ trọi.
(Btw, cho nói thêm 1 tí: trong Harvest Moon, mình thích nhất là thằng Kai, nhưng lần nào mình cũng kua thằng bác sĩ :( hu hu, Kai đẹp trai phong trần, khi cười thì tít mắt, nói chuyện thì thân thiện, cuộc sống thì phóng khoáng đi đi lại lại, chỉ tới Mineral Town mùa hè để bán kem thôi, rất thích trái thơm, cứ tặng trái thơm là thích ngay, mình thì cứ trữ một đống thơm trong tủ lạnh, tới hè Kai tới thì mỗi ngày tặng Kai 1 quả. Chiều chiều thì chạy ra tiệm kem ở cảng, ngồi kế bên Kai trên ghế đá ngắm hoàng hôn. Còn anh bác sĩ thì đẹp trai phong độ, nghiêm túc, nghề nghiệp ổn định... :( hu hu, đó là số phận của mình sao, êu một người nhưng lại cưới một người khác, hu hu)
Ngày đầu tiên, ngồi chờ máy bay đến mệt mỏi. Bay ra đó ôm bụng đói bị ném ra một cái cầu tàu. Ý nghĩa của việc này không nhiều nên không tiện kể ra. Tiếp tục là đi đâu quên rồi (cũng không mấy ý nghĩa). Sau đó đi tới resort dỏm ơi là dỏm. Đi chụp hình. Ngáp ngáp thế nào ra những pô ảnh đẹp như hình chụp trong tạp chí Fashion. Ăn no quá. Hôm sau, sáng đi thăm ngọc trai, rồi đi thăm khô cá, thăm trại tù hiện đại ghê, rồi đi thăm nước mắm, rồi đi ra bãi biển đẹp nhất Việt Nam: Bãi Sao (truất ngôi Dốc Lết rồi)
Tối thì đi ăn kem cafe nghe nhạc sống. Hai cô gái và một chàng trai hát những bài tiếng Anh mà mình chỉ biết có 2 / 10 bài: Thank You (Dido) và How deep is your love (Ai cũng biết tựa nhưng hiếm ai biết ca sỹ). Hôm sau thì về sớm.
Tóm lại, là có 2 điểm chính: đêm đầu tiên thì bấn loạn vì Khải Nguyên (trời ơi cuteeeeee dã man dại luôn), đêm thứ hai vì hơi bấn vì V. Ôi giời ơi ~ Tự dưng ở Sài Gòn ồn quá nên tym im re, ra Phú Quốc im lìm nên nghe tym dậy sóng. Hu hu... lúc mới yêu thật vui biết bao nhiêu... yêu tí nữa chán lúc nào không hay... Hu hu...
3/26/2014
Tâm thư
Nhân dịp bức tâm thư của một người Nhật khiến cư dân mạng dậy sóng, mình cũng muốn viết ra một tâm thư của mình (dù không gửi ai và chắc chắn là sẽ làm mọi người đọc cảm thấy bình yên nhẹ nhàng chứ không dậy sóng đâu).
(Đến bây giờ mình vẫn tự hỏi cư dân mạng là thằng nào mà em này hở vú một tí là phát sốt, em kia hở mông một tí là phát sốt, anh em nhà người ta chụp hình đăng lên là phát sốt, bố con người ta chụp hình đăng lên cũng phát sốt, rồi người ta viết bức thư nói xấu mình thì mình cũng phát sốt... Mình không biết nó là ai, nhưng chắc chắn là nó nên đi khám bệnh liền đi kẻo quá muộn.)
Mình chưa từng đi Nhật, tất cả những thứ mình biết về Nhật đều là tọc mạch chỗ này 1 tí, chỗ kia 1 tí, hoàn toàn không có dẫn chứng cụ thể hay thề thốt danh dự gì cả. Nên mình không dám nói.
Tuy nhiên, tiếp xúc với người Nhật thì mình đã từng. Và có một điểm nho nhỏ trong tính cách của họ khiến mình "phát sốt" (nghĩa đen chứ không phải nghĩa bóng), đó là sự giả lả.
Giả lả kinh khủng luôn ấy chứ không chơi đâu!
Mình tự hào là trình độ tiếng Nhật của mình không nằm trong đánh giá xếp hạng nào của bất kỳ tổ chức nào uy tín hay thất tín trên thế giới. Theo mình tự xếp loại thì nó thuộc level bập bẹ. Hồi làm ở công ty cũ, mình có làm việc với một cô quản lý vùng người Nhật, lần đầu gặp gỡ mình bập bẹ chào hỏi và nói nhảm nhảm mấy câu kiểu cô bao nhiêu tuổi, cô biết tiếng Việt không. Cô ấy khen tiếng Nhật của mình khá quá. Lần thứ hai gặp cổ, lịch sự rót trà mời cổ, mới nói 2 tiếng xin mời, cổ ồ lên và bảo hình như lần này tiếng Nhật của mình khá hơn lần trước.
Mình tròn xoe mắt, không lẽ huỵch tẹt hỏi chứ ủa mới xổ có 2 chữ mà sao biết tiếng Nhật giỏi hơn lần trước? Lắm khi ngoài 2 chữ đó ra nó quên sạch rồi ấy chứ (nói thiệt chứ không đùa đâu, trình độ xuống cấp theo thời gian).
Y như khi mình đứng lên giới thiệu bằng tiếng Nhật rằng em tên Mei, em năm nay 24 tuổi (năm ngoái), em là nhân viên Marketing, thì nguyên khán phòng ồ lên "ôi tuyệt quá"...
Tâm trạng của mình là: Đệt...
Giao dịch với người Nhật thì thường xuyên nhận được câu: tôi sẽ suy nghĩ. À, nhân tiện, câu này là đại diện cho sự khác biệt một trời một vực của văn hoá phương Đông và phương Tây: khi người Mỹ nói: tôi sẽ suy nghĩ thì 80% là họ đồng ý, khi người Nhật nói: tôi sẽ suy nghĩ thì 90% họ từ chối. Y như là: anh là người tốt lắm, ở bên cạnh anh bình yên lắm, anh hiền lành ấm áp, ... hay là mình bất chấp hết chia tay cmn đi anh.
Quay lại chủ đề, mình không nói cái tâm thư đó sai, nó nói đúng hết trơn hết trọi về tình trạng của một bộ phận người trẻ Việt Nam (không bao gồm mình và một số bạn của mình). Mình ừa hết. Mình chỉ bao biện bằng 1 lý lẽ duy nhất thôi: nhưng mà, chúng tôi không tự tử nhiều như bên bạn đâu đó nha!
Vậy thôi.
(Đến bây giờ mình vẫn tự hỏi cư dân mạng là thằng nào mà em này hở vú một tí là phát sốt, em kia hở mông một tí là phát sốt, anh em nhà người ta chụp hình đăng lên là phát sốt, bố con người ta chụp hình đăng lên cũng phát sốt, rồi người ta viết bức thư nói xấu mình thì mình cũng phát sốt... Mình không biết nó là ai, nhưng chắc chắn là nó nên đi khám bệnh liền đi kẻo quá muộn.)
Mình chưa từng đi Nhật, tất cả những thứ mình biết về Nhật đều là tọc mạch chỗ này 1 tí, chỗ kia 1 tí, hoàn toàn không có dẫn chứng cụ thể hay thề thốt danh dự gì cả. Nên mình không dám nói.
Tuy nhiên, tiếp xúc với người Nhật thì mình đã từng. Và có một điểm nho nhỏ trong tính cách của họ khiến mình "phát sốt" (nghĩa đen chứ không phải nghĩa bóng), đó là sự giả lả.
Giả lả kinh khủng luôn ấy chứ không chơi đâu!
Mình tự hào là trình độ tiếng Nhật của mình không nằm trong đánh giá xếp hạng nào của bất kỳ tổ chức nào uy tín hay thất tín trên thế giới. Theo mình tự xếp loại thì nó thuộc level bập bẹ. Hồi làm ở công ty cũ, mình có làm việc với một cô quản lý vùng người Nhật, lần đầu gặp gỡ mình bập bẹ chào hỏi và nói nhảm nhảm mấy câu kiểu cô bao nhiêu tuổi, cô biết tiếng Việt không. Cô ấy khen tiếng Nhật của mình khá quá. Lần thứ hai gặp cổ, lịch sự rót trà mời cổ, mới nói 2 tiếng xin mời, cổ ồ lên và bảo hình như lần này tiếng Nhật của mình khá hơn lần trước.
Mình tròn xoe mắt, không lẽ huỵch tẹt hỏi chứ ủa mới xổ có 2 chữ mà sao biết tiếng Nhật giỏi hơn lần trước? Lắm khi ngoài 2 chữ đó ra nó quên sạch rồi ấy chứ (nói thiệt chứ không đùa đâu, trình độ xuống cấp theo thời gian).
Y như khi mình đứng lên giới thiệu bằng tiếng Nhật rằng em tên Mei, em năm nay 24 tuổi (năm ngoái), em là nhân viên Marketing, thì nguyên khán phòng ồ lên "ôi tuyệt quá"...
Tâm trạng của mình là: Đệt...
Giao dịch với người Nhật thì thường xuyên nhận được câu: tôi sẽ suy nghĩ. À, nhân tiện, câu này là đại diện cho sự khác biệt một trời một vực của văn hoá phương Đông và phương Tây: khi người Mỹ nói: tôi sẽ suy nghĩ thì 80% là họ đồng ý, khi người Nhật nói: tôi sẽ suy nghĩ thì 90% họ từ chối. Y như là: anh là người tốt lắm, ở bên cạnh anh bình yên lắm, anh hiền lành ấm áp, ... hay là mình bất chấp hết chia tay cmn đi anh.
Quay lại chủ đề, mình không nói cái tâm thư đó sai, nó nói đúng hết trơn hết trọi về tình trạng của một bộ phận người trẻ Việt Nam (không bao gồm mình và một số bạn của mình). Mình ừa hết. Mình chỉ bao biện bằng 1 lý lẽ duy nhất thôi: nhưng mà, chúng tôi không tự tử nhiều như bên bạn đâu đó nha!
Vậy thôi.
3/25/2014
25.3.14
Xin chào, tôi đây.
Vẫn còn khoẻ mạnh. Răng chưa rụng cái nào.
Dạo này tôi nghĩ nhiều về MH370. Thực ra thì suy nghĩ của tôi về MH370 chia ra làm 2 giai đoạn: giai đoạn trước khi tôi đọc được những dòng này, và sau đó:
"Nếu bạn có người thân đang bay trên MH370, có phép thần kỳ xảy ra và người thân của bạn an toàn trở về bên bạn, vậy từ giờ đến cuối đời, bạn sẽ sống như thế nào với người đó.
Nếu bạn là người đang bay trên MH370, có phép thần kỳ xảy ra và bạn trở về mặt đất an toàn, vậy từ giờ đến cuối đời, bạn sẽ sống như thế nào."
Và nếu bạn và cả người thân của bạn đều không ở trên chuyến bay MH370, không phải chúng ta đang sống trong điều thần kỳ đó sao?
Vẫn còn khoẻ mạnh. Răng chưa rụng cái nào.
Dạo này tôi nghĩ nhiều về MH370. Thực ra thì suy nghĩ của tôi về MH370 chia ra làm 2 giai đoạn: giai đoạn trước khi tôi đọc được những dòng này, và sau đó:
"Nếu bạn có người thân đang bay trên MH370, có phép thần kỳ xảy ra và người thân của bạn an toàn trở về bên bạn, vậy từ giờ đến cuối đời, bạn sẽ sống như thế nào với người đó.
Nếu bạn là người đang bay trên MH370, có phép thần kỳ xảy ra và bạn trở về mặt đất an toàn, vậy từ giờ đến cuối đời, bạn sẽ sống như thế nào."
Và nếu bạn và cả người thân của bạn đều không ở trên chuyến bay MH370, không phải chúng ta đang sống trong điều thần kỳ đó sao?
Subscribe to:
Posts (Atom)
Mei. Powered by Blogger.
