4/13/2014

Nhật ký Phú Quốc


Phú Quốc

Chụp hình không có nhiều vì căn bản là chả có gì để chụp :( hu hu.

Chỉ có hoàng hôn. Đẹp, tĩnh, đúng kiểu đẹp buồn thiệt buồn.

Không có gió, nên nước cứ ụp và ụp vào, nhẹ nhàng và dịu dàng kéo theo những con sứa trong suốt, và khá nhiều bao nylon. Mặt trời thì cứ rụng dần rụng dần về phía biển, để lại nhiều vệt đỏ và vàng y như là roi quật vào bầu trời. Mặt trời rụng nhanh, kệ ai muốn ngắm, kệ ai muốn chụp hình, kệ ai muốn tắm biển và cũng kệ ai sợ bóng đêm.

Hồi đó chơi Harvest Moon, có lúc đi nói chuyện với thằng Kai, nó có nói "Hình như trong đất liền ngày trôi qua chậm hơn trên biển" (đại loại, đại loại thôi) Mình nghĩ, chắc tại ở biển nó hay ngắm hoàng hôn nên cảm thấy thế. Cảm giác ngồi trên bãi biển, nghe sóng vỗ vào bờ, tiếng nhẹ thôi chứ không ầm ầm như những biễn khác, nhìn mặt trời rụng nhanh, níu không được.

Dán chặt mắt vào mặt trời, trong chừng hai phút, cảm thấy như toàn bộ thế giới biến mất rồi, chỉ còn mình và mặt trời thôi. Nhưng mặt trời cũng chẳng đợi mình. Cùng một lúc, cảm thấy vừa cô đơn, vừa bất lực, nhỏ bé, trơ trọi.

(Btw, cho nói thêm 1 tí: trong Harvest Moon, mình thích nhất là thằng Kai, nhưng lần nào mình cũng kua thằng bác sĩ :( hu hu, Kai đẹp trai phong trần, khi cười thì tít mắt, nói chuyện thì thân thiện, cuộc sống thì phóng khoáng đi đi lại lại, chỉ tới Mineral Town mùa hè để bán kem thôi, rất thích trái thơm, cứ tặng trái thơm là thích ngay, mình thì cứ trữ một đống thơm trong tủ lạnh, tới hè Kai tới thì mỗi ngày tặng Kai 1 quả. Chiều chiều thì chạy ra tiệm kem ở cảng, ngồi kế bên Kai trên ghế đá ngắm hoàng hôn. Còn anh bác sĩ thì đẹp trai phong độ, nghiêm túc, nghề nghiệp ổn định... :( hu hu, đó là số phận của mình sao, êu một người nhưng lại cưới một người khác, hu hu)

Ngày đầu tiên, ngồi chờ máy bay đến mệt mỏi. Bay ra đó ôm bụng đói bị ném ra một cái cầu tàu. Ý nghĩa của việc này không nhiều nên không tiện kể ra. Tiếp tục là đi đâu quên rồi (cũng không mấy ý nghĩa). Sau đó đi tới resort dỏm ơi là dỏm. Đi chụp hình. Ngáp ngáp thế nào ra những pô ảnh đẹp như hình chụp trong tạp chí Fashion. Ăn no quá. Hôm sau, sáng đi thăm ngọc trai, rồi đi thăm khô cá, thăm trại tù hiện đại ghê, rồi đi thăm nước mắm, rồi đi ra bãi biển đẹp nhất Việt Nam: Bãi Sao (truất ngôi Dốc Lết rồi)

Tối thì đi ăn kem cafe nghe nhạc sống. Hai cô gái và một chàng trai hát những bài tiếng Anh mà mình chỉ biết có 2 / 10 bài: Thank You (Dido) và How deep is your love (Ai cũng biết tựa nhưng hiếm ai biết ca sỹ). Hôm sau thì về sớm.

Tóm lại, là có 2 điểm chính: đêm đầu tiên thì bấn loạn vì Khải Nguyên (trời ơi cuteeeeee dã man dại luôn), đêm thứ hai vì hơi bấn vì V. Ôi giời ơi ~ Tự dưng ở Sài Gòn ồn quá nên tym im re, ra Phú Quốc im lìm nên nghe tym dậy sóng. Hu hu... lúc mới yêu thật vui biết bao nhiêu... yêu tí nữa chán lúc nào không hay... Hu hu...

0 comments:

Post a Comment

Mei. Powered by Blogger.
© Moonland 2012 | Blogger Template by Enny Law - Ngetik Dot Com - Nulis