8/25/2022

25.8.2022

Khi nói về việc diet, chế độ ăn, thì câu này hiển hiện rõ ràng hơn bao giờ hết: "Muốn thì tìm cách, không muốn thì tìm lý do". Giống y như việc tập thể dục hay làm việc chăm chỉ hay sống healthy các kiểu... 

Bữa giờ mình tìm lý do để không thể theo chế độ ăn kiêng keto được, dù mình rất là ham cái hiệu quả của nó - giảm mỡ. Nhưng từ bỏ hoàn toàn bún miến phở bánh mì bánh bao bánh bông lan các loại, thì thôi, nó không hợp với lối sống của người Á Đông, dù theo quan sát của mình thì quả thật dạo này người Á Đông cụ thể là người Việt Nam cụ thể là người Sài Gòn, hơi bị béo bụng. Không mập, chỉ béo bụng. 

Thí dụ như, nếu mình nói mẹ mình hãy ăn uống kỹ hơn, bớt đường lại (ối giời ơi cái ly cà phê sữa buổi sáng đã đủ lượng đường cho cả ngày dài năng động), thì mẹ mình sẽ dẫn chứng ông bạn mẹ ăn uống rất kỹ nhưng cuối cùng vẫn bị K máu và bệnh viện trả về rồi. Và mẹ mình sẽ kết luận rằng sống cho thoải mái - và mình, một phần, đồng ý với điều đó. 

Mình thì không nghĩ là ăn uống nên liên quan tới việc sống cho thoải mái, dĩ nhiên, hút trà sữa sẽ khiến bản thân vui vẻ TỨC THỜI thật, vì đường trong máu tăng cao mà, nhưng không uống trà sữa, từ bỏ các loại coke và nước có đường đóng chai, chỉ uống nước lọc, thì cũng có cái tốt riêng của nó, bạn sẽ cảm thấy bình thản DÀI LÂU - thông qua việc đầu óc bớt mụ mị hơn, da ít mụn hơn, người bớt mỡ hơn. Có điều, từ bỏ là cai nghiện - theo đúng nghĩa đen của từ này, nghĩa là, hiệu quả chỉ thấy sau hơn 2 tháng, 3 tháng, 4, 5 tháng, hay cả năm, chứ hậu quả thì thấy ngay lập tức, và nó khá giống với việc cắt cơn nghiện, cơ thể thì bồn chồn, bứt rứt, đầu óc thì phân tâm, làm việc không hiệu quả, và cảm xúc thì luôn cố nói với lý trí rằng: chời ơi cuộc sống có bao lâu mà hững hờ, chời ơi ai cũng uống thì mình cũng uống có sao đâu, chời ơi đã 16 tiếng đồng hồ từ bỏ trà sữa rồi, nên ăn mừng thôi, và trước khi bạn kịp nhận ra, bạn hoặc là đang google "ích lợi của việc uống trà sữa" để cố làm bản thân cảm thấy ít tội lỗi hơn hoặc là đang trực tiếp đặt mua trà sữa rồi. Cố lắc đầu trước "nước đường" các thể loại đủ chừng 2 tháng, mọi thứ sẽ dễ dàng hơn. 


Sau một thời gian dài kì thị self-help, thì mình đãng quay lại self-help theo đường lối không ngờ tới nhất, youtube video. Ôi, giờ mới phát hiện đây mới là cái kho self-help vĩ đại nhất. Anyway, mình đi từ thái cực đam mê self-help sang thái cực kỳ thị self-help, giờ thì mình ung dung ở giữa, nghĩa là, nó có giá trị riêng của nó. Một vài tip mình phải ghi chú lại vì nó thực sự có hiệu quả (với mình) và mình có thể đào sâu để viết 1 bài đàng hoàng hơn: 

1/ Cookie: dùng những thành quả trong ký ức để tạo nên động lực trong hiện tại

2/ Quy tắc môi trường & quy tắc 20 giây: đơn giản là nếu muốn ăn kiêng thì dẹp hết bánh ngọt xung quanh đi. Và muốn làm thứ gì thì khiến nó dễ tiếp cận hơn (có thể làm liền trong 20s), còn muốn từ bỏ thứ gì thì khiến nó khó tiếp cận hơn (mất hơn 20s để làm nó). Ví dụ khi mình ra siêu thị, thay vì mua luôn bánh ngọt, thì mình sẽ nghĩ - không sao, chừng nào thèm quá chịu không nổi thì đi bộ thêm chuyến nữa, "nhân chi sơ, tánh lười biếng".

3/ "Hãy cho ước mơ lớn nhất đời bạn 3 năm" - nghĩa là dành 3 năm cố gắng theo đuổi nó và cho nó 3 năm để nó tới với bạn, chứ đừng đòi hỏi 1 tuần hay 1 tháng. Ngoài ra, sáng nay còn nghe 1 bài nói về boldness, nghĩa là, dám làm, với mỗi thứ bạn muốn có, muốn làm - hãy thử 10 lần, hãy cố gắng 10 lần. Ví dụ như nếu bạn muốn sáng tác 1 bài hát, thì hãy cố 10 lần để làm điều đó. 

4/ Quy tắc cấm cảm xúc nagging. Hãy xem cảm xúc và lý trí như trẻ con và phụ huynh, khi cảm xúc mè nheo kiểu: ăn miếng xi cu la đi, nghỉ tập thể dục đi, uống trà sữa đi... thì thay vì dùng lý trí để thuyết phục năn nỉ nó, bảo nó hãy nghĩ về tương lai, v.v. thì đơn giản là bảo nó "im", rồi đi làm việc của mình, hoàn toàn phớt lờ nó, kệ mie nó nagging. 

8/19/2022

19.8.2022

Sáng nay, bắt đầu tập meditation theo headspace, lưu trang này từ podcast của Dr Huberman chắc được đâu 2 tháng rồi giờ mới redeem code để xài thử. Meditation một chút buổi sáng thấy cũng hơi ok. Trong lúc meditation mình nghe thấy một hỗn hợp âm thanh kì lạ giữa tiếng động cơ xe máy - thứ mà bình thường mình cảm thấy rất ghét, và tiếng chim hót - thứ mà mình vốn cũng không ưa (nhưng dù sao cũng đỡ hơn tiếng gà trống gáy). Và mình nhận ra, rằng cái hỗn hợp này thực ra không quá khó chịu. Tiếng động cơ xe máy, nếu tập trung lắng nghe và thanh thản chút đỉnh, thì sẽ khá giống với tiếng sóng biển, nghĩa là - nó không liên tục, nó đến và đi theo từng lượt, trước giờ mình không có chú ý đến điều này. Tiếng chim hót cũng vậy. Tiếng chim - xét theo khía cạnh sinh học, nó không có rảnh mà hót cho mình nghe hay "hót chào ngày mới", hoặc là lũ chim non hót vì đói, hoặc là nó đang hót để tìm bạn tình, hoặc là một dấu hiệu sinh lý nào đó. Chim không hót cho vui. Và tiếng chim hót sáng nay nghe hơn căng thẳng. Hẳn là một con chim đang lo lắng. 

Mình sẽ dời mấy cây xanh về chỗ kệ nhìn cho đẹp. 

Viết blog thì hay ở chỗ không mỏi tay nên không làm biếng, tha hồ diễn tả cảm xúc, đã vậy còn có thể bôi xóa thỏa mái. Nhưng viết journal thì chậm hơn, chắc hơn, có thể luyện chữ đẹp. Viết status facebook thì có người đọc - sẽ tạo ra dopamine, nhưng sau đó thì sẽ bị nghiện dopamine và mục đích viết vì thế sẽ bị bóp méo. Thôi. Viết blog cho lành đời. 

19.8.2022

8/17/2022

Nhật ký fasting

Mình vừa thử fasting 24h và coi bộ không ổn. 

Vì khi ăn lại mình đã ăn một cách mất kiểm soát luôn. Mình thèm đủ thứ, cái gì mình cũng có thể cho vào miệng được. Và ghê nhất là mình nghĩ rằng, vì mình đã fasting suốt 24h nên giờ mình xứng đáng được ăn. Và quan trọng nhất là, cả buổi sáng mình không làm được cái gì ra hồn vì mình cảm thấy vô cùng irritated, feeling like crap. Đầu mình chỉ nghĩ tới đồ ăn. 

Mình nghĩ, tuần sau mình sẽ đổi giờ fasting. Ăn sáng xong rồi fast tới sáng hôm sau, chứ không ăn sáng thì mình không đủ sức chịu đựng. Và buổi trưa mình ăn nhiều kinh dị. Willpower của mình yếu đi rất nhiều luôn, lý trí hoàn toàn bị đánh bại, dù bụng no và dù thừa biết là đã extra calories rồi, nhưng vẫn cứ muốn nhét vào mồm. Và thêm nữa là trước khi fast mình sẽ ăn đủ protein và fat. 

Mình đã rất tự tin vào willpower của mình, rằng mình chẳng bị nghiện cái gì cả. Mình có quit ngay nếu mình muốn. Nhưng. Well. Hóa ra mình nghiện đường và từ bỏ đường khó đến như vậy. Hóa ra mình nghiện đồ ăn và từ bỏ đồ ăn thực sự khó đến mất dạy. 

Buổi chiều hôm nay mình vẫn ăn một cách khiếp hồn khiếp vía, ăn luôn miệng. Và ăn toàn đồ ngọt. Kiêng ngọt khó quá.

Mai mình sẽ kiểm soát mức độ ăn uống lại, ăn thêm nhiều rau & trứng & trái cây, cắt hẳn bánh ngọt đi. Nếu trưa mai mình đi ăn buffet chay với mẹ thì chiều mai mình fast, nghĩa là fast tầm 16h. 

Haiz. Sự nghiệp fasting tệ hại. Nhưng nói cho cùng thì tới cuối ngày, hệ quả vẫn không quá tệ, dù miss hẳn một session b1 (do ngồi mơ mộng), nhưng hôm qua mình đã dịch phần của hôm nay, và mình đã luyện nghe vào buổi sáng, buổi chiều đã học từ vựng. Đã đi gửi hồ sơ bưu điện và đòi tiền COD. Đã ra ngân hàng để nạp tiền, đã đi bán cái khánh vàng xàm xí đú (120.000). Tối mình đã đăng ký headspace xem sao. Nói chung, đã tick được nhiều thứ. 

Ngủ thôi. Mai tính. 

8/07/2022

7.8.2022

1. Hiện tại, điều mà mình cảm thấy ngại nhất là tính bền vững của những thứ mình đang cố gắng duy trì, như học tiếng Pháp, tập thể dục đều đặn, ăn uống tỉ mỉ, dịch sách, xem các video youtube chứa đựng nhiều thông tin bổ ích. Mình chỉ sợ rằng, một ngày nào đó căng quá mức thì mình sẽ sụp đổ. Thực ra, cái gọi là "căng" cũng không đến nỗi lắm. Vì mình nhận ra rằng, nếu mình nằm ngủ quá nhiều (>1) hoặc chơi game quá nhiều (>2) hoặc đọc truyện tào lao quá nhiều (>1) thì sau đó, mình sẽ end up chán ghét bản thân, còn hơn là sự chán ghét khi mình nốc quá nhiều đồ ăn. 

Cuộc đời cũng khá khó khăn. Chính xác là, để sống một cuộc đời mà cuối đời ngẫm lại thấy bản thân không có hối tiếc (liệu pháp ý nghĩa - Đi Tìm Lẽ Sống), sống một cuộc đời mà mỗi sáng thức dậy không phải ngán ngẩm vì chẳng biết bản thân đang làm gì (Steve Jobs), mới là thứ khó khăn. 

Lý thuyết luôn dễ dàng. Nhưng những thứ dễ dàng thì khó mà tồn tại lâu dài. Thí dụ như một cuốn self-help làm giàu có thể khiến bạn nhảy dựng lên tìm cách kiếm tiền, nhưng kéo dài đâu đó khoảng chừng 1-2 ngày, hay 1-2 tuần, hay 1-2 tháng thì mọi thứ lại quay về vạch xuất phát. Vì - well, có nhiều cách lý giải, cách mình ưa thích nhất là dopamine đã nhảy sang chuyện khác rồi, cái tương lai mà bạn mong đợi sẽ có được khi áp dụng những biện pháp mà cuốn sách đã đề cập đã trở thành hiện tại và ở hiện tại thì hiếm khi thực tế = kỳ vọng. Cuộc đời và những thành quả cũng giống như chơi đàn piano vậy. Ngồi vào và tập thì ngán, progess thì chậm - rất chậm, và vì quá chậm nên khi thực sự có được thành quả, thì thành quả đó hóa ra cũng chẳng to lớn kỳ diệu như mình đã mong đợi khi bắt đầu chơi piano. Khi thứ tương lai mà mình mong đợi thành hiện thực, thì cái progess chậm như rùa bò đó đã khiến cho mình chẳng cảm nhận được gì - thí dụ, một người giảm cân một cách bền vững và khỏe mạnh, nghĩa là mỗi tuần giảm 200-300gr, thì những người gặp người đó hàng ngày sẽ chẳng cảm thấy gì cả, sự thay đổi đó quá chậm, quá gradually đến mức họ không nhận ra, chỉ những người lâu ngày gặp lại thì mới nhận ra và thốt lên, trời ơi giảm cân dữ vậy hả! Giống như việc chơi piano, bạn sẽ không cảm nhận được bài hát mà mình đang chơi thuần thục đó là một thành quả lớn cỡ nào khi bạn chơi một mình trong phòng ngủ, cho tới khi bạn biểu diễn cho một mớ người nghe. 

Thành thử ra, gắn kết với tương lai là một sự gắn kết yếu đuối, mỏng manh dễ vỡ, và không đáng tin cậy một chút nào. Gắn kết với hiện tại mới là thứ có thật. Break những mục tiêu to đùng ra thành từng thứ nhỏ mà bạn làm ở hiện tại, 5 phút đi bộ, đọc 1 trang sách, hay tập piano 5 phút, và đừng nghĩ gì về tương lai. 

Thí dụ như, khi mình chiến đấu chống lại cơn thèm ăn vào buổi chiều sau khi tập thể dục xong (những ngày sau buffet phải nhịn ăn lại), và mình không hề phóng đại khi dùng từ "chiến đấu", đó thực sự là một trận chiến, mình phải tìm nhiều cách, và có những cách tương đối độc hại nhưng hiệu quả - bù đắp sự thèm muốn này bằng sự thỏa mãn khác - đọc truyện tào lao, và chơi game. Nhưng cũng có cách đỡ độc hại hơn, như chia nhỏ ra, và tạo thử thách cho chính mình, thí dụ như mình sẽ nói với bản thân: thử thách 3 tiếng đồng hồ tiếp theo không ăn gì cả. (5-8 giờ, 8 giờ mình đi ngủ) Mỗi khi qua 1 tiếng thì mình lại cảm thấy nhẹ nhàng hơn, mình lấp đầy thời gian đó bằng cách ôn bài, tập piano, hay coi video về neuroscience trên youtube. 

2. Và thứ mà mình ngại nhì là hiện tượng Dunning- Kruger đang diễn ra khi mình đọc xong một cuốn sách và tưởng tượng rằng bản thân biết-tuốt. Nên mình cố kềm chế việc lên mặt dạy đời nhiều hết mức có thể. 

3. Mình có hàng tá thứ muốn làm. Thực sự. Lúc nào cũng vậy. Chẳng hạn như hiện tại mình muốn: 1/ đăng ký chơi chứng khoán (lý do trì hoãn: chưa có tiền dư dả), 2/ học xml (lý do trì hoãn: well... không đào ra thời gian để làm lên 1 cái sustainable plan), 3/ viết sách, cụ thể là sách về những fact neuroscience mà mình lụm được đi lang thang trên youtube, 4/ dịch các bài viết trên pubmed để làm phong phú trang web của mình, 5/ vẽ, 6/ học lại tiếng Trung một cách hệ thống (không đào ra thời gian)

Nhưng mình lại đi viết blog. Thực ra thì cũng không sao, vì mình quả thật cần sắp xếp lại nhiều thứ trong đầu. Thần kinh mình không vững lắm - mình phải thừa nhận điều này, bởi vậy mình đã cố nhét nó vào một cỗ máy full-equipped được làm từ những cơ sở khoa học thần kinh/tâm lý mà mình lượm lặt được ở khắp nơi. Để mỗi khi nó bị tấn công thì mình đủ sức đứng dậy và sống tiếp. Thí dụ như hôm bữa mình gặp bạn bè và bị peer-pressured, do tụi nó trông-có-vẻ rất thành công với mức lương cao và title bắt mắt, còn mình thì cứ ạch đụi như vầy, nhưng sau khi sắp xếp lại suy nghĩ thì mình nghĩ, mình vui vẻ và hài lòng với hiện tại, mình đang làm điều mình thích như học tập, dịch sách, mình không có quá nhiều tiền nhưng mình có tiền và có đủ khả năng kiểm soát chi tiêu. Còn bạn bè mình - thì hẳn cũng có những khó khăn nhất định trong đời sống của tụi nó. Hẳn vậy. 

Và hên là mình cũng nhạy cảm nên mình nhìn ra nhiều thứ mâu thuẫn trong lời nói và hành động của tụi nó. Nên mình khá chắc bức tranh mà mình thấy chỉ là một lát cắt. Nhưng dù sao, mình vẫn khá là mong manh dễ vỡ trước peer pressure nên tránh đi thì hơn. 

4. Những thứ mình muốn làm kia, tách ra từng thứ một rồi làm vậy. 

5. À quên, và mình luôn phải cho bản thân thời gian để thử nghiệm. Thí dụ như chuyện học XML, mình sẽ cố khoảng tầm 1-2 tuần, nếu không phù hợp thì mình sẽ bỏ qua. Chẳng qua là mình tiếc cái kiến thức miễn phí trên mạng quá. Hội chứng FOMO. 

Nhưng hãy nhớ rằng mình đã cười vào mặt những lên kế hoạch quá nhiều như chẳng làm được bao nhiêu như thế nào để mà bớt FOMO lại.

7/12/2022

Thư gửi tuổi 33

Xin chào,

Mới đọc xong thư gửi chính mình năm 30 tuổi. Ngoài cái cảm giác hơi kỳ quặc khi nhận ra mình đã cmn 30 tuổi rồi, thì mình vừa đọc thư vừa thấy, ồ, ra đó là cách mình nhớ về quá khứ.
Và rồi, dĩ nhiên, mình sẽ viết tiếp một bức thư, lại schedule 3 năm sau nữa.

Đầu tiên là tóm tắt vài tình hình hiện tại.

Cô Yuu, đã về Việt Nam được hơn 1 năm. Đã cưới chồng. Đã có nhà chung cư riêng. Lần gần đây nhất đi gặp cổ sống ảo buôn chuyện đời người khác thì thấy cổ vẫn cứ thế, nghĩa là vẫn cứ gầy như vậy. Cổ là trường hợp duy nhất cưới chồng xong vẫn gầy, đám bạn của mình và con Múp, cưới chồng xong giống như ăn thịt chồng, mập hơn 10kg. Fu cũng mập, nhưng không ghê gớm lắm vì nó mập lâu rồi, con Soul mập lên 10kg, con Múp cũng mập hơn 10kg, giờ con Múp 59kg.

Hiện tại thì, chồng con Soul đã về Việt Nam, nhưng mình nghĩ cái số của vợ chồng nó không được sống gần nhau hay sao ấy, chồng nó kiếm được việc ở FPT cũng ngon lắm nhưng cứ phải đi công tác suốt. Dĩ nhiên là sau chuỗi ngày học đủ thứ nghề, nó đã kiếm được việc, đầu tiên là đi làm ở Quận 7, giờ thì đi làm ở Tân Phú, công ty địa ốc chuyên cho thuê văn phòng. Lương cũng cao, công việc cũng tốt. Nói chung mình cảm thấy nó đã khổ tận cam lai, giờ có con nữa thì cuộc đời trông sẽ viên mãn. Dĩ nhiên là "trông-sẽ" thôi. Mình đã quá thẩm thấu cái vụ đích đến cuộc đời éo bao giờ tồn tại rồi, chỉ có cái chết sau cùng. Không có cái chết đầu tiên, không có cái chết tiếp theo, nhưng sẽ có cái chết sau cùng. Ôi mà thôi, tự dưng cái chết chóc gì ở đâu. 3 năm sau, con của nó đã 2 tuổi? Có lẽ. Với cái tư duy giáo dục của nó, mình không nghĩ là, uhm... Mình đoán, con nó có lẽ là con gái, vì nó rất mong sinh con trai, haha. Không phải mình độc địa gì, trời chứng, mình thích con gái hơn, nhưng vì đấy là cuộc đời, nó thường tréo ngoe với những gì người ta mong muốn. Vận mệnh thích troll người.

Con Fu cũng đã cưới chồng, mình đảm bảo là mình cũng 3 năm trước đoán trọc đầu luôn cũng không ra được người sẽ làm chồng nó, vì, well, chồng nó đúng thiệt là một người rớt từ trên trời xuống, nhào vô sống chung sau đó thì đùng cái cưới luôn. Nó có kể cho mình, 2 đứa cũng muốn có con, nhưng đi khám ra thì bác sĩ bảo chồng nó tinh trùng yếu lắm, để bình thường thì cực kỳ khó có con, nên có thể sẽ phải thụ tinh nhân tạo hoặc thụ tinh ống nghiệm. May mắn là nhà chồng nó giàu lắm, nên tiền bạc thì không có vấn đề. Nhiều khi mình thấy cũng hơi đố kị với nó, nó sắp dọn qua một căn chung cư trên đường 3/2, giá trị chắc tầm 5 tỷ, mẹ chồng cho. Đời sống không lo vật chất quả là một cuộc sống dễ chịu. Nhưng mình tự an ủi rằng trên đời này cái gì cũng có giá phải trả. Đấy là mình tự an ủi thôi. 3 năm nữa, có lẽ nó sẽ bằng cách nào đó có con. Trời ạ, đã đến cái tuổi này rồi, dự đoán toàn là con với cái...

Cô Yuu thì hiện tại đang niềng răng, còn tầm 1 năm nữa, sau đó mới tính tới chuyện con cái. Nhắc tới chuyện niềng răng của cô Yuu, mình có cảm giác vì niềng răng mà cô ấy càng ngày càng gầy hơn. Nghe cổ kể chuyện niềng răng xong cái bị sưng cái bác sĩ moi moi trong chân răng ra mọc mủ trắng trắng, nghe xong mình từ bỏ luôn chuyện niềng răng. Cô ấy hiện tại vẫn thích chụp hình, vẫn thích sống ảo. Nhưng nghe chuyện thì có vẻ, thế giới thần tiên mộng mơ tiểu thuyết, dù là thể loại tạp nham nào là soái ca mỹ nữ, năng lực kỳ bí, có lúc hơi kinh điển, cũng có lúc hơi kinh dị, thì nhân vật càng lúc càng ít đi. Nếu cuộc sống thật là tiểu thuyết, thì đấy là quyển tiểu thuyết chán nhất cuộc đời, bằng chứng sống là cuốn nhật ký của mình đây. Chán đến mức phải chèn nhét tư tưởng đạo đức HCM vào cho thêm phần lý thú.

Những người con gái đó, à, những người phụ nữ đó, nuôi con sẽ ra cái dạng gì nhỉ?

Và quan trọng là, tại sao mình lại thành ra đoán đoán xem 3 năm sau mấy người đó sẽ thành mẹ như thế nào chứ.

30 là một cái mốc quan trọng. Thực ra thì nó cũng giống như giao thừa vậy đó. Bản chất của nó chỉ là thời gian thôi, chẳng qua, tuổi người phần lớn dừng lại ở hàng chục, nên nhảy qua 1 chục, thì người ta đánh dấu một cái mốc. Chứ không phải là vì mình vừa qua sinh nhật 30 tuổi một phát thì liền có năng lực Teleport, từ nay về sau ship đồ khỏi cần dùng tới giaohangnhanh hay viettel hay bưu điện gì, cái thể loại qua 16 tuổi phát hiện ra mình là phù thủy chỉ có mỗi bà Sabrina thôi. Hay là qua 11 tuổi nhận được thư mời nhập học Hogwarts thì có mỗi Harry Potter. Hay là qua 16 tuổi phát hiện ra mình là công chúa...

Nhưng qua 30 tuổi, loại năng lực hiển nhiên nhất là mình nhận được, và phát hiện hiển nhiên nhất mà mình có được về bản thân, là, ế cmnr. Người ta qua 16 tuổi thành phù thủy tuổi teen, mình qua 30 tuổi, bùm 1 cái, thành mụ phù thủy theo đúng cái nghĩa thấy gớm nhất của từ mụ phù thủy...

Vậy thì 33 tuổi sẽ là như thế nào nhỉ?

Hỏi chuyện một chút, hiện tại mình đang học tiếng Trung, tháng 8 này, mình liều mạng vượt cấp mà thi HSK5, có đậu không. Tới 33 tuổi thì tầm tiếng Trung của mình thế nào rồi, hoặc là trở thành siêu cấp, hoặc là quên béng sạch sành sanh giống như cái cách mình đã quên sạch tiếng Pháp? Well, mình tin là vế đầu, vì mình học hành tiếng Trung tương đối có hệ thống, à, tương đối thôi... Set up mục tiêu là từ giờ đến đó phải tạo ra cho 1 cái gì đó gọi là thành tựu, mình tính dịch truyện và trở thành một, uhm, đại khái là, uhm, chuyên gia tư vấn tiếng Trung dịch truyện tầm xàm cho các bé...

Tiếp đó nữa, tổng tài sản của mình lúc đó là bao nhiêu rồi? Hiện tại thì vào khoảng nửa tỷ. Nghe thấy nhiều vậy chứ thực ra thì cũng chẳng bao nhiêu. Mình vẫn đang bục mặt làm việc. Thực ra thì 3 tháng 4-tháng 5- tháng 6 của năm 2019 là đáy của đời mình (mình hy vọng thế, vì nếu là đáy rồi thì từ nay mọi thứ không thể tệ hơn), à, riêng về mặt tài chính thôi. Mình hy vọng mọi thứ ổn thỏa... Mình sẽ cố mà bục mặt làm việc kiếm tiền đến khi nào hết kiếm được thì tính cách khác.

Và mình đang định tháng 9 này, sau khi thi HSK, đến sinh nhật, mình sẽ mua 1 cây piano và tập đàn. Đấy là dự tính thôi, thí dụ đến nằm 33 mà vẫn chưa chơi được cái gì ra hồn thì thôi cũng kệ đi. Bao nhiêu cái dự tính toàn đổ hết xuống cái biển lười nhác rồi, nên kỳ vọng không còn nhiều nhặn gì để mà gánh nữa.

Nhưng vẫn là nên có cái gì đó mới mẻ một chút chứ, chí ít là để ghi vào nhật ký. Chứ không lẽ, 今天是星期五七月十二号。又是我的。我在家。今天没有什么有趣。没什么来写下来。我便去睡觉。再见。

3 năm trước, mình viết được một chút, thì nghỉ, vì sợ quá, sợ không nhận được thư, sợ đến lúc đó mình ngủm củ tỏi cmnr. Giờ nghĩ lại, đíu hiểu tại sao lúc đó lại sợ chết ham sống thế. Cách đây độ một tháng, mình có đọc một câu như vậy, điều sợ nhất của các bác sĩ là họ cuối cùng chẳng mắc một cái bệnh hiểm nghèo nào cả để mà chết, và cứ phải vật vờ chết già. Người xưa nói chết già là hạnh phúc, là hỉ sự, nhưng mình nhìn bà ngoại đang phải chịu đựng tuổi già, cứ dần dần mất đi năng lực, mất dần đi trí nhớ, đến khả năng đi lại, đến khả năng tự lo liệu. Mình không muốn như vậy. Thà là đùng một cái, đi luôn. Chịu đựng cái chết là đau khổ ngắn, chịu đựng tuổi già là đau khổ dài. Dài đằng đặc, dài đến ngán ngẩm.

Cho nên, hiện tại mình viết thư này, chẳng có gì để sợ hãi cả. Binh đến thì tướng chặn, nước đến thì đất ngăn. Ngày mai sẽ có gió của ngày mai thổi, hôm nay có thổi phù cả mỏ thì cũng chẳng quyết được cái gì.


5/26/2022

Lại là nơi trút giận

1. Cách đây tầm 1 tháng, tôi nói với bố tôi rằng, từ từ hãy mua xe, giờ mua gấp quá chi, có đi đâu đâu, có chỗ để xe đâu, thí dụ để nguyên 800-1 tỷ trong ngân hàng thì mỗi tháng có lời 5 triệu rồi. Bố tôi gật gù tán đồng ghê lắm, bảo rằng tại mẹ tôi đòi. Tôi nói, giờ mua xe để đâu, bố tôi trả lời một câu hoàn toàn không có ý nghĩa rằng, không lẽ mua cái xe 1 tỷ mà không có chỗ để. Ủa chỗ nào? Tôi nổi nóng với câu trả lời vô thưởng vô phạt và vô trách nhiệm vớ vẩn như vậy. Tôi còn bảo, mua cái xe tầm 800 triệu thôi, còn dư 200 triệu gửi ngân hàng mỗi tháng tầm 1 triệu tiền gửi xe là ổn hơn.

Xong. Mấy ngày sau đó, đi coi cái xe hơn 1 tỷ, cọc mua luôn. Chỗ đậu xe chưa có, đến tiền cũng chưa có. 

Thành ra, tôi cảm thấy từ nay về sau tôi sẽ không có bàn chuyện gì với bố tôi nữa. Nói như nước đổ lá khoai thôi. 

2. Lúc tôi đang gõ những dòng này thì mẹ tôi đang rộn ràng chuyện dì năm xây cái gác. Nhà của dì năm, tiền của dì năm, dì năm trả tiền cho anh hai, cậu sáu nhận giám sát. Có chuyện gì vai ác vai xấu chửi người này người kia thì kêu mẹ tôi vô làm, nhưng mẹ tôi cũng rất hăng hái nhận làm, sau còn kéo cả bố tôi, không công không tích, vác việc vào thân về giám sát làm phụ. Mà không hề có tiền, không hề có công, không có bất kỳ ai ghi nhận công sức.

3. Ngày xưa tôi đi giao hàng, có anh kia đã nói với tôi rằng, làm con gái đừng có giỏi quá kẻo khổ lắm. 

Lúc đấy tôi chỉ cười trừ vì tôi thấy tự lo = tự do. Nhưng mãi về sau cái câu ấy cứ stuck trong đầu tôi mỗi lần bị kêu làm gì đó. Chở đi đâu đấy - kêu tôi, đọc dịch cái gì đấy - kêu tôi, đặt hàng - kêu tôi, còn tìm tôi để tư vấn coi loại hàng này tốt không, dịch vụ chỗ này thế nào. Bởi vì tôi làm được - nên đương nhiên là tôi làm, công cán thì không có chứ hễ có chuyện gì thì lại đổ hết trách nhiệm lên đầu tôi.

Những con người vô dụng họ Đổ. À không vô dụng, rất giỏi chỉ đạo, đứng đấy chỉ đạo kiểu đau bụng hả đi nấu cháo ăn đi, đéo nấu giùm, đau bụng hả đi mua thuốc uống đi, tự làm đi. Nhưng nói theo chiều quan tâm lắm. 

Cơn phẫn nộ của tôi sáng này lên cao quá.


5/20/2022

20.5.2022

Tôi chỉ viết lại ngày 11.5.2022 là ngày sụp đổ của thị trường Crypto - ít nhất là đối với tôi, tài khoản chia 4. Các coin giảm đều đặn mỗi ngày 10-40% tùy coin. Coin bitch LUNA giảm gần 98%, sụp từ $112 về $1.

Sau đó bạn tôi bắt đáy $1, tôi a dua bắt theo, dù chỉ có mấy mươi đô, và nó sập còn $0,001. Haha. Sau đó nó bị delisted khỏi sàn binance trong 24 tiếng, sau 24 tiếng nó được thả ra nhưng chỉ có cặp LUNA/BUSD, tôi nhờ bạn chuyển cho $10BUSD và sau đấy nó ạch đụi ở đây. Mơ ước LUNA quay về $1 còn ảo hơn Pi $1. 

.

Hôm nay là ngày 20.5.2022. Tôi quyết định detox dopamine nửa mùa. Ý là, lúc bình thường hay lúc ăn uống hay lúc đi ẻ không xài điện thoại vào tiktok. Tôi sẽ không phóng đại hiệu quả của những hành động này với cuộc sống đâu. Hiệu quả chủ yếu là ăn uống hay ẻ gì cũng nhanh chóng hơn, không phải ngồi coi cho xong một ep phim hay lướt ghiền tiktok. Chuyện làm tôi phiền lòng nhất bữa giờ là chuyện ẻ. Tôi nhận ra so với những người xung quanh ngày nào cũng ẻ 1 tới 2 đợt thì tôi bị bón khá nặng, 2-3 ngày tôi mới ẻ một lần. Lúc trước chuyện này không phiền tôi lắm, nhưng dạo này tôi giảm cân giảm mỡ bụng, thì chuyện này đâm ra phiền tôi thật, do nếu bón thì ruột già của tôi phải phình ra và bụng tôi thì không xẹp xuống được. Bữa tôi uống Kokando, hiệu quả thật nhưng lợi bất cập hại khi hệ tiêu hóa bị chây ì phụ thuộc vào thuốc, nên tôi quyết định thay đổi chuyện ăn uống, ăn rau ăn sữa chua, uống hạt chia, ăn bơ ăn chuối và ăn kim chi, khoai lang. Mới có 3 bữa nên cũng chẳng thấy hiệu quả gì...

.

Hồi lâu tôi bảo mục tiêu của đời mình hẳn là tự do tuyệt đối. Nhưng lúc đó phần lớn tôi định nghĩa tự do là liên quan nhiều tới tài chính. Mãi về sau khi trải qua mấy cú sốc mental thì tôi mới nhận ra rằng để được tự do, tôi phải giải phóng đầu óc mình trước đã. Dạo này tôi đã ít nghĩ hơn và nhìn thẳng vào vấn đề, thẳng thắn thừa nhận phần lỗi của mình hơn, sống cũng thanh thản hơn, mặc dù đôi khi vẫn lên cơn lo lắng thái quá không kiểm soát được, nhưng đã đỡ hơn hồi trước nhiều. Âu là, mỗi chuyện nhận định được căn bệnh và thừa nhận nó cũng là một bước tiến lớn.

.

Tháng này hàng rất ế. Chủ yếu là do tôi lười - mua cái xe xong đậu trong nhà không mở được cửa hàng nên tôi dựa vào nguyên nhân đó mà lười luôn. Phần khác là do xưởng đang sửa, và bố tôi hét giá trên trời nên chẳng ai đặt hàng. Nói chung, là thiên thời sai bét, địa lợi cũng sai và nhân hòa thì càng sai.

Tôi nghĩ, thôi kệ, tôi có cái nguồn thu khác mà không ai biết. Nên tài chính tôi không có tệ lắm. 

Tối qua tôi nằm mơ thấy acct Binance của mình trở về con số đầu tư cũ. Lật đật vào để rút ra nhưng không rút được. Quả thật nếu về con số cũng dám tôi sẽ rút hết ra quá. Chia mấy lần nhìn muốn khóc lắm rồi.

.

Trên youtube có nhiều kênh hay ghê. Thí dụ như kênh Her 86m2 làm tôi cảm thấy, trời sao người ta có thể có một cuộc sống thần tiên như thế. 

Nhưng mà tôi không ghen tị và oán trách cuộc sống của mình, vì tôi không muốn ra khỏi cái vòng an toàn này. Tôi chỉ muốn tìm cách nâng cấp cái cuộc sống bê tông này lên, thí dụ tôi tìm cách học thêm cái gì đó mỗi ngày, kiến thức miễn phí nhưng chuyện nạp vô đầu là một chuyện luxury. Đặc biệt là món triết học - tôi nghĩ món này luxury nhất vì nó khó hiểu vãi l, armchair philosopher là một nghề luxury vì éo có lương. Tôi ngâm bồn và dùng bomb bath, cục bomb bath 60k đối với tôi là luxury rồi. Và tôi dọn bàn học đẹp đẽ, mở cái video cùng học với tôi của những người có cái bàn học đẹp đẽ lên rồi ngồi dịch sách chơi. Well... Những thứ luxury bé nhỏ và đơn giản. 

.

Tôi không hiểu sao cứ "từ nay tôi sẽ yêu bản thân của mình hơn" thì đồng nghĩa với "bắt đầu skincare". Éc. Cái này phải gọi là "yêu bản thân một cách đúng đắn hơn" mới đúng chứ. Ăn cũng là yêu bản thân, uống cũng là yêu bản thân, chẳng qua, ăn mấy thứ healthy và uống trà thảo mộc thì là yêu đúng đắn hơn thôi. Nằm ịch ra và lướt tiktok hay đi tập thể dục cũng là yêu bản thân - chẳng qua tập thể dục thì sướng vào thân còn nằm ịch ra thì... 

Sống luxury thời đại này sẽ là thời gian bạn thực sự dành cho bản thân bạn, chứ không phải dành cho người khác. Viết journal là hoàn toàn dành cho bản thân bạn - viết status facebook thì hẳn chỉ còn 50% còn đi hóng drama thì là bạn đang giúp người khác nổi tiếng, chả ấm vào thân, chưa kể họ nổi tiếng xong họ đi làm ambassador xong cái giá sản phẩm bạn mua phải cao hơn do bạn trả tiền cho cả họ nữa.

Để mình đi coi cái series simple luxury của Her 86m2 xong nghĩ ra gì rồi viết tiếp.

Mei. Powered by Blogger.
© Moonland 2012 | Blogger Template by Enny Law - Ngetik Dot Com - Nulis