1. Hiện tại, điều mà mình cảm thấy ngại nhất là tính bền vững của những thứ mình đang cố gắng duy trì, như học tiếng Pháp, tập thể dục đều đặn, ăn uống tỉ mỉ, dịch sách, xem các video youtube chứa đựng nhiều thông tin bổ ích. Mình chỉ sợ rằng, một ngày nào đó căng quá mức thì mình sẽ sụp đổ. Thực ra, cái gọi là "căng" cũng không đến nỗi lắm. Vì mình nhận ra rằng, nếu mình nằm ngủ quá nhiều (>1) hoặc chơi game quá nhiều (>2) hoặc đọc truyện tào lao quá nhiều (>1) thì sau đó, mình sẽ end up chán ghét bản thân, còn hơn là sự chán ghét khi mình nốc quá nhiều đồ ăn.
Cuộc đời cũng khá khó khăn. Chính xác là, để sống một cuộc đời mà cuối đời ngẫm lại thấy bản thân không có hối tiếc (liệu pháp ý nghĩa - Đi Tìm Lẽ Sống), sống một cuộc đời mà mỗi sáng thức dậy không phải ngán ngẩm vì chẳng biết bản thân đang làm gì (Steve Jobs), mới là thứ khó khăn.
Lý thuyết luôn dễ dàng. Nhưng những thứ dễ dàng thì khó mà tồn tại lâu dài. Thí dụ như một cuốn self-help làm giàu có thể khiến bạn nhảy dựng lên tìm cách kiếm tiền, nhưng kéo dài đâu đó khoảng chừng 1-2 ngày, hay 1-2 tuần, hay 1-2 tháng thì mọi thứ lại quay về vạch xuất phát. Vì - well, có nhiều cách lý giải, cách mình ưa thích nhất là dopamine đã nhảy sang chuyện khác rồi, cái tương lai mà bạn mong đợi sẽ có được khi áp dụng những biện pháp mà cuốn sách đã đề cập đã trở thành hiện tại và ở hiện tại thì hiếm khi thực tế = kỳ vọng. Cuộc đời và những thành quả cũng giống như chơi đàn piano vậy. Ngồi vào và tập thì ngán, progess thì chậm - rất chậm, và vì quá chậm nên khi thực sự có được thành quả, thì thành quả đó hóa ra cũng chẳng to lớn kỳ diệu như mình đã mong đợi khi bắt đầu chơi piano. Khi thứ tương lai mà mình mong đợi thành hiện thực, thì cái progess chậm như rùa bò đó đã khiến cho mình chẳng cảm nhận được gì - thí dụ, một người giảm cân một cách bền vững và khỏe mạnh, nghĩa là mỗi tuần giảm 200-300gr, thì những người gặp người đó hàng ngày sẽ chẳng cảm thấy gì cả, sự thay đổi đó quá chậm, quá gradually đến mức họ không nhận ra, chỉ những người lâu ngày gặp lại thì mới nhận ra và thốt lên, trời ơi giảm cân dữ vậy hả! Giống như việc chơi piano, bạn sẽ không cảm nhận được bài hát mà mình đang chơi thuần thục đó là một thành quả lớn cỡ nào khi bạn chơi một mình trong phòng ngủ, cho tới khi bạn biểu diễn cho một mớ người nghe.
Thành thử ra, gắn kết với tương lai là một sự gắn kết yếu đuối, mỏng manh dễ vỡ, và không đáng tin cậy một chút nào. Gắn kết với hiện tại mới là thứ có thật. Break những mục tiêu to đùng ra thành từng thứ nhỏ mà bạn làm ở hiện tại, 5 phút đi bộ, đọc 1 trang sách, hay tập piano 5 phút, và đừng nghĩ gì về tương lai.
Thí dụ như, khi mình chiến đấu chống lại cơn thèm ăn vào buổi chiều sau khi tập thể dục xong (những ngày sau buffet phải nhịn ăn lại), và mình không hề phóng đại khi dùng từ "chiến đấu", đó thực sự là một trận chiến, mình phải tìm nhiều cách, và có những cách tương đối độc hại nhưng hiệu quả - bù đắp sự thèm muốn này bằng sự thỏa mãn khác - đọc truyện tào lao, và chơi game. Nhưng cũng có cách đỡ độc hại hơn, như chia nhỏ ra, và tạo thử thách cho chính mình, thí dụ như mình sẽ nói với bản thân: thử thách 3 tiếng đồng hồ tiếp theo không ăn gì cả. (5-8 giờ, 8 giờ mình đi ngủ) Mỗi khi qua 1 tiếng thì mình lại cảm thấy nhẹ nhàng hơn, mình lấp đầy thời gian đó bằng cách ôn bài, tập piano, hay coi video về neuroscience trên youtube.
2. Và thứ mà mình ngại nhì là hiện tượng Dunning- Kruger đang diễn ra khi mình đọc xong một cuốn sách và tưởng tượng rằng bản thân biết-tuốt. Nên mình cố kềm chế việc lên mặt dạy đời nhiều hết mức có thể.
3. Mình có hàng tá thứ muốn làm. Thực sự. Lúc nào cũng vậy. Chẳng hạn như hiện tại mình muốn: 1/ đăng ký chơi chứng khoán (lý do trì hoãn: chưa có tiền dư dả), 2/ học xml (lý do trì hoãn: well... không đào ra thời gian để làm lên 1 cái sustainable plan), 3/ viết sách, cụ thể là sách về những fact neuroscience mà mình lụm được đi lang thang trên youtube, 4/ dịch các bài viết trên pubmed để làm phong phú trang web của mình, 5/ vẽ, 6/ học lại tiếng Trung một cách hệ thống (không đào ra thời gian)
Nhưng mình lại đi viết blog. Thực ra thì cũng không sao, vì mình quả thật cần sắp xếp lại nhiều thứ trong đầu. Thần kinh mình không vững lắm - mình phải thừa nhận điều này, bởi vậy mình đã cố nhét nó vào một cỗ máy full-equipped được làm từ những cơ sở khoa học thần kinh/tâm lý mà mình lượm lặt được ở khắp nơi. Để mỗi khi nó bị tấn công thì mình đủ sức đứng dậy và sống tiếp. Thí dụ như hôm bữa mình gặp bạn bè và bị peer-pressured, do tụi nó trông-có-vẻ rất thành công với mức lương cao và title bắt mắt, còn mình thì cứ ạch đụi như vầy, nhưng sau khi sắp xếp lại suy nghĩ thì mình nghĩ, mình vui vẻ và hài lòng với hiện tại, mình đang làm điều mình thích như học tập, dịch sách, mình không có quá nhiều tiền nhưng mình có tiền và có đủ khả năng kiểm soát chi tiêu. Còn bạn bè mình - thì hẳn cũng có những khó khăn nhất định trong đời sống của tụi nó. Hẳn vậy.
Và hên là mình cũng nhạy cảm nên mình nhìn ra nhiều thứ mâu thuẫn trong lời nói và hành động của tụi nó. Nên mình khá chắc bức tranh mà mình thấy chỉ là một lát cắt. Nhưng dù sao, mình vẫn khá là mong manh dễ vỡ trước peer pressure nên tránh đi thì hơn.
4. Những thứ mình muốn làm kia, tách ra từng thứ một rồi làm vậy.
5. À quên, và mình luôn phải cho bản thân thời gian để thử nghiệm. Thí dụ như chuyện học XML, mình sẽ cố khoảng tầm 1-2 tuần, nếu không phù hợp thì mình sẽ bỏ qua. Chẳng qua là mình tiếc cái kiến thức miễn phí trên mạng quá. Hội chứng FOMO.
Nhưng hãy nhớ rằng mình đã cười vào mặt những lên kế hoạch quá nhiều như chẳng làm được bao nhiêu như thế nào để mà bớt FOMO lại.
0 comments:
Post a Comment