2/01/2018

1.2.2018

1. FB và thịt chó dạy cho mình một điều rất sâu sắc và quan trọng - có tầm ảnh hưởng lớn lao đến tánh mạng và sự đầy đủ bộ phận cơ thể mình: QUẢN CHẶT CÁI MIỆNG/CÁI TAY CỦA MÌNH LẠI, nói năng typing phải biết đúng nơi đúng chỗ, vô động những người yêu động vật rồi nói ôi thịt chó thật ngon hay vô động những người yêu thịt chó rồi bảo lũ chúng bây là thứ khốn nạn, cả hai trường hợp, đều thể hiện sự vô duyên thúi của bản thân.

Có 3 nguyên tắc để xem cái sự việc mình đang cật lực lên án chửi bới đó có đáng để lên tiếng hay không:

1/ Sự việc đó có liên quan trực tiếp đến lợi ích của mình không. Nếu thằng đó ăn con chó của bạn không xin phép thì ok, bạn có thể chửi nó trên tất cả các mặt trận.
2/ Bạn có chắc là quan điểm của bạn về vấn đề đó sẽ không thay đổi theo thời gian hay không?
3/ Địa điểm mà bạn chuẩn bị nói lên tư tưởng (như đã nói trên).

Và khi tranh cãi về một quan điểm, chúng ta cãi nhau về quan điểm, không cãi nhau về con người, mấy câu "ối giời bạn chưa có ... nên bạn không biết, đợi khi nào bạn có ... thì bạn cũng vậy thôi" - no, bạn tầm thường và khốn kiếp trong trường hợp đó - không có nghĩa là ai cũng sẽ tầm thường và khốn kiếp như bạn khi người ta lâm vào tình trạng đó, nói như bạn, nếu một thằng trộm cướp vì không có tiền thì không lẽ hễ không tiền thì ai cũng thành trộm cướp. Mấy câu dạng đó chỉ dành cho các bà mẹ bỉm sữa không biết dạy con mà lại đua đòi dạy cả thiên hạ thôi nhé, "thằng đó chắc cũng ... nên mới nói như vậy" - câu này có thể xếp vào tội phỉ báng và vu khống, nếu ai nói với bạn câu này thì trích dẫn đoạn này ra:

Điều 5. Vi phạm quy định về trật tự công cộng 
“1. Phạt cảnh cáo hoặc phạt tiền từ 100.000 đồng đến 300.000 đồng đối với một trong những hành vi sau đây:
a) Có cử chỉ, lời nói thô bạo, khiêu khích, trêu ghẹo, xúc phạm danh dự, nhân phẩm của người khác;”
Như vậy mức xử phạt có thể bị áp dụng với người có hành vi như bạn đã nêu là từ 100.000 đồng đến 300.000 đồng.
- Về vấn đề quy cứu trách nhiệm hình sự:
Điều 121 Bộ luật hình sự 1999 quy định về tội làm nhục người khác như sau:
"Điều 121. Tội làm nhục người khác
1. Người nào xúc phạm nghiêm trọng nhân phẩm, danh dự của người khác, thì bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến hai  năm hoặc phạt tù từ ba tháng đến hai năm.
Điều 122. Tội vu khống
1. Người nào bịa đặt, loan truyền những điều biết rõ là bịa đặt nhằm xúc phạm danh dự hoặc gây thiệt hại đến quyền, lợi ích hợp pháp của người khác hoặc bịa đặt là người khác phạm tội và tố cáo họ trước cơ quan có thẩm quyền, thì bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến hai năm hoặc phạt tù từ ba tháng đến hai năm.

2. Facebook và cư dân mạng luôn có cái hiệu ứng cầu thang - nghĩa là sau một thời gian thì thay đổi ý kiến và nghĩ rằng điều B mới là tốt hơn. Theo lý giải của mình thì đó hẳn là do thành phần thực sự trí thức và tự chủ đầu óc sau một thời gian thì mới biết đến tin tức giựt gân hoặc những suy nghĩ chín chắn đều sau một thời gian mới phòi ra nguyên hình nguyên chữ được.

Thành thử ra, hãy kềm chế bất kỳ cảm xúc bộc phát nào của bản thân ở đỉnh cao ngọn sóng dư luận. Trường hợp là để khen ngợi tung hô vui vẻ không xúc phạm ai, kiểu idol mới lên thấy hài quá thích quá thì cứ khen, chuyện này không có sao và không để lại nghiệp. Còn trường hợp - bất kỳ trường hợp nào, mà đỉnh cao ngọn sóng cảm xúc dẫn đến việc ham muốn đi xúc xiểng chê bai chửi rủa người khác, hãy kềm chế, nếu sau 5 ngày - thôi chắc ăn để 7 ngày đi, vẫn còn mong muốn này, thì hẵng làm. Nghiệp nặng, nặng lắm. Giống như cầm dao chém người, sau đó ồ tôi sai thì người ta cũng bị thương chảy máu và có sẹo rồi.

3. Học đọc. Sau đó học viết. Nhưng quan trọng hơn vẫn là phải học cách đọc. Đừng nhìn cái tít xong cái quẩy banh nóc, đừng đọc sơ vài dòng xong cái chửi câng miệng, và tuyệt đối đừng không đọc và cứ tham gia như đúng rồi. Chúng ta - hầu hết những người sử dụng facebook, đều là những người có thể đánh vần, vậy thì hãy cố thêm một bước nữa để biết đọc cho sang chảnh với người ta. Ngoài ra, việc đọc kỹ đọc hiểu giúp chúng ta đỡ ê mặt khi bị chửi.

Còn nếu nhắm không đọc hết nổi, cao siêu quá không đọc hiểu nổi, thì im lặng cắp đít mà đi, đừng để lại sự ngu dốt của mình ở nơi bất kỳ ai cũng có thể thấy được.

4.
Hồi xưa mình có coi phim "Tòa án lương tâm". Vụ án áp cuối theo mình đánh giá là vụ hay nhất, vì nó thực sự toàn liên quan đến giới luật sư, chứ không phải điều tra án như mấy vụ trước. Vụ án đó là vầy: có 6 thanh niên đánh hội đồng 1 tên côn đồ đến chết. 5 trong số đó là sinh viên giỏi, ngoan, con nhà đàng hoàng, toàn dạng thiếu gia được nuôi dạy tốt đẹp sẽ thừa kế gia tộc, và 1 thanh niên xuất thân từ xã hội đen và tính tình thì đúng thúi - vừa hung hăng vừa vô học. thanh niên hư đốn đó dẫn 5 thanh niên ngoan hiền hiếu kỳ cuộc đời vô khu của mình tham quan và gặp 1 tên côn đồ, và gây sự với tên côn đồ ấy, sau đó cả bọn đi ăn nhậu say xỉn, rồi vô tình gặp lại tên côn đồ ấy, lại gây hấn, và cả 6 thanh niên xúm lại đánh tên côn đồ, đánh đến lúc tên côn đồ chạy vào sau cây cột - chỗ khuất camera, đánh tiếp cho đến chết.

Đáng lẽ, nếu xử đúng theo tình tiết đó, thì 6 thanh niên sẽ bị phán tội ngộ sát. Nhưng mà 4 trong số 5 thanh niên nhà giàu thuê luật sư cùng 1 đoàn, và đoàn luật sư này đã thống nhất với nhau là sẽ khai rằng sau khi nạn nhân (tên côn đồ) lăn vào sau cái cột, tất cả 5 người đã ngừng đánh, chỉ có 1 mình thanh niên hư đốn là còn tiếp tục đánh, đánh cho đến chết. Như vậy thì 5 thanh niên tốt chỉ bị phán tội đánh người, không ngồi tù, không ảnh hưởng lớn đến tương lai, còn thanh niên hư đốn sẽ bị phán tội mưu sát.

Và nhân vật nam nữ chính của phim làm luật sự bào chữa cho 1/5 thanh niên tốt còn lại. Mâu thuẫn của nhân vật nam nữ xuất phát từ việc cô gái thì muốn đi theo hướng là hướng dẫn thân chủ của mình khai giống 4 thanh niên kia (đã có sự chuẩn bị từ phía đoàn luật sư bào chữa) để bảo vệ cho cậu ấy, còn nhân vật nam thì chỉ muốn thân chủ của mình thành thật, có gì khai nấy, tuyệt không gian dối.

Luận điểm của nhân vật nữ là: vì thân chủ là một thanh niên rất tốt, sai lầm duy nhất của em ấy là kết bạn nhầm người, nếu cứu em ấy lần này, em ấy đã học được bài học thì sẽ tốt hơn trong tương lai, góp phần xây dựng nước nhà, còn tên thanh niên hư đốn kia, thái độ đến lúc này cũng không hề hối cải, rõ ràng là một thành phần xấu.
Và luận điểm của nhân vật nam đơn giản là: em là luật sư, nhiệm vụ của em là bảo vệ công lý, em cho mình là ai mà có thể phán xét đúng sai, ai đáng tội ai không đáng?

Mình luôn cảm thấy nhân vật nam nói đúng. Mình tự cho mình là ai mà dám phán xét cái gì đúng cái gì không đúng, ai đáng tội và ai không đáng. Thậm chí khi sự việc có vẻ là rành rành ra đấy, và thậm chí khi chính mình cảm thấy bản thân không hề sai nếu đi theo phán xét của mình, thì đó vẫn là cái ranh giới. Ranh giới để bản thân tuyệt không hối hận trong tương lai, cái tôi cần là công lý và công bằng cho tất cả, chứ không phải là sự thỏa mãn tinh thần của cá nhân tôi.

Và vụ án đang chìm nổi trên mạng dạo này cũng vậy. Mình muốn nói 2 điều:

1. Khi cung cấp info cá nhân, khi kí tên để đồng thuận chuyện gì đó, thì điều kiện tiên quyết là PHẢI BIẾT MÌNH ĐANG ĐỒNG THUẬN CÁI GÌ. Không biết đọc, không biết nghe, không rõ thông tin, chỉ táp táp vài mẩu thông tin trong gió rồi ùn ùn mà kí, phẫn nộ mà kí, thì khả năng hối hận hơi bị cao.
2. mới đầu tôi cứ tưởng kí vào tờ giấy để tòa án nhanh chóng xét xử - điều này thì tôi sẵn sàng và tôi sẽ đi khắp xóm để xin chữ ký luôn, nhưng hóa ra là kí vào tờ giấy để khi tòa án kết án có thể đẩy lên tới mức cao nhất là tử hình. nên tôi từ chối kí. tôi không thể đẩy một người dù xấu xa tồi tệ khốn kiếp đến mức nào, vô chỗ chết được, phần vì cá nhân tôi không ủng hộ việc tử hình (nó một mặt quá dễ dãi - chết rất đơn giản và nhẹ nhàng đối với lũ khốn kiếp, và mặt khác thì lại quá tàn nhẫn - trong trường hợp xét xử có sai lầm), và, trong suy nghĩ của tôi thì việc kí tên để giết người (dù tên đó là cầm thú) thì cũng tương đương với việc giết người. tôi không giết người.
và thêm nữa, tôi tin là nếu chúng ta phẫn nộ khi nghe về vụ án, thì những người đang điều tra kia sẽ còn phẫn nộ đến như thế nào - nói cho cùng thì chúng ta cũng là con người thôi, và con người thì có cảm xúc, tôi tin rằng không ai - đặc biệt là quan tòa và bồi thẩm đoàn - sẽ gây ra bất công trong phán xử, vụ án này không kèm theo hành động khác - như những điều mà các bạn nói, nhưng nạn nhân là trẻ em, một đứa trẻ vô tội, vì thế tôi tin chắc là hình phạt sẽ xứng đáng, mà không cần tôi kí tên để giết chết một người (một lần nữa, dù tên đó không đáng làm người).3. tôn trọng quan điểm người khác. người ta làm khác mình thì hãy nghe coi tại sao như thế, chứ đừng xồn xồn lên chửi, đặc biệt, vu khống tội "phản quốc" là vu khống nặng nhé.
4. Thực sự, thực sự, cần phải học lại về độ quan trọng của info cá nhân đi trước khi cung cấp thoải mái công khai như vậy.

5. Bởi vậy, thời điểm đầu ngọn sóng, những suy nghĩ khác người nên đem giấu, và post riêng tư. Chủ yếu để bản thân không bị tức điên lên khi bị chó dại cắn thôi.


1/22/2018

22.01.18

1. Dạo này mình chơi Clash of Clans, chính xác là "chơi lại", chứ không phải là chơi mới.

Và mình phát hiện ra là điều vui nhất của cái game này không phải nằm ở bản thân cái game, mà nằm ở việc căn thời gian. Kiểu như, mình update cái wizard tower lên cấp 6 mất 5 ngày, thì mình sẽ nghĩ, ồ, 5 ngày nghĩa là đến cuối tuần sau, nghĩa là mình đã giao xong những đơn hàng khủng hoảng trong tuần rồi, mình đã có thêm một mớ tiền rồi... Lúc wizard tower lên một cấp thì doanh thu của mình cũng lên một cấp.

Cảm giác rất là an ủi.

2. Mình làm target tệ quá.
Tệ theo hướng tốt ấy. Hồi đầu năm, mình set up target doanh thu cho tháng 1 là 50 triệu thôi, lời 18 triệu được rồi. Nhưng kết quả là giờ ngày 19.1 mà doanh thu đã lên đến 120 triệu, lời 35 triệu rồi (well, mình chi hết mie nó 15 triệu chủ yếu là tiền credit card, tiền học bằng lái xe, tiền kế toán và tiền hóa đơn...)
Nó đỡ cho target của tháng 2 luôn rồi.

3. Mà nghĩ tới tháng 2 thấy ngán quá. Ừ thì nghỉ Tết cũng thích ấy, kiểu điện thoại im ắng. Nhưng mỗi ngày không có productive dễ làm con người ta chây lười. Thôi vậy cái vụ sửa web và lên kế hoạch media năm sau để Tết mình làm cho có productivity. Chủ yếu là cho bớt ì ra mà qua Tết không dịch chuyển nổi ấy.

4. Những người thích mưa, là những người may mắn.
Và những người nghe nhạc buồn khổ, rồi buồn khổ vì sự vu vơ, cũng là những người may mắn.
Mệt thì về giường mà ngủ, tựa vai người lạ làm mie gì...

1/19/2018

19.01.2018

Kiểu như, mình muốn xả vài chuyện điên tiết dạo gần đây, mình không muốn xả trên facebook, vì nó rất là không liên quan, nên mình lết vào đây.

Phàm trên đời mình ghét nhất vụ nói mà không làm. Chuyện là con NY đã vay tiền mình 2 lần, lần thứ nhất nó vay 50 triệu nói là bao mình ăn Gogi trả trong vòng 1 - 2 tuần. Sau đó nó trả và do không xếp lịch được nên nó không có bao mình ăn Gogi, cho đến tận bây giờ thì hình như nó quên mất mie cái chuyện nó đã hứa bao mình ăn Gogi vậy đó. Rồi lần 2 nó mượn mình 40 triệu và nói là nó sẽ trả 2% lãi/1 tháng do nó mượn trong thời gian 2 tháng lận. Tự nó nói chứ mình không hề đòi hỏi. Thành ra mình mong đợi sau 2 tháng nó trả mình 1,600,000 tiền lời. Sau đó thì bữa nọ, mình bị ép đi ăn Chang Kang Kum, dù mình éo thích chút nào nhưng tại vì buổi trưa nó đã dẫn mấy chị kế toán gì đó của nó đi Gogi rồi nên buổi tối nó phải dẫn đi chỗ khác và con Soul thì đòi đi Chang Kang Kum. Ok, đành chịu. Sau đó nó trả tiền cho phần mình ăn luôn, và bảo coi như đó là tiền lời cho nó mượn. What? What? What?

Và đến hôm nay thì nó trả mình 40 triệu. Đúng 40 triệu. Thậm chí tiền phí mình chuyển khoản cho nó nó cũng không đề cập tới. Và đíu có cảm ơn một tiếng. Mình đã nhắc khéo nó là mình mở sổ tiết kiệm để có lời, nó vẫn lơ luôn. Mình không biết là nó cố ý hay là mất trí nhớ việc nó đã hứa trả tiền lãi cho mình, và việc nó còn thiếu mình một bữa Gogi đó, để bù bữa Chang Kang Kum thì thôi mình cũng cắn răng chịu đi, nhưng tiền lãi của mình đâu??? Ơ hay....

Nên, mình đã quyết định, từ nay về sau mình không có bao giờ cho nó mượn tiền nữa. Cả con Soul nữa. Con Fu thì tuyệt đối không rồi. Dù cho lý do nó không trả tiền lãi cho mình và cũng quịt mie nó của mình một bữa Gogi là do nó cố ý hay do nó mất trí nhớ thì thù này mình sẽ nhớ suốt đời và mình sẽ KHÔNG BAO GIỜ cho nó mượn một đồng nào nữa hết. Bình sinh mình căm ghét cái chuyện hứa rồi không làm, thà không hứa, chứ hứa mà không làm thì mình thù cả đời. Một lần thất tín vạn lần bất tin.

Chiều giờ mình ngậm cục tức không có xả ra được nên đầy bụng khó tiêu quá.

9/24/2017

24.9

Ghi nhận vài ý kiến tình hình facebook và tin tức lá cải dạo này.

1. Mình dị ứng với cái vụ thấy hình trai đẹp là xúm nhau comment "anh ơi em có chửa với anh rồi". Đồ đàn bà con gái thiếu tự trọng. Rủi một ngày đẹp trời, thằng trong hình vô bảo: tui làm gì mà mấy bạn vu khống tui, thấy mấy bạn là tui mắc mửa rồi chứ chửa chửa cái gì.
Đấy.
Nói tóm lại, mình nghĩ chỉ có mấy đứa con gái bị khiếm khuyết gì đó về tế bào não, và mẻ hết phân nửa lòng tự trọng so với một người bình thường mới có thể comment như vậy.
Điều bất ngờ là thành phần này tự dưng quá nhiều. Nhiều đến mức đáng báo động. Không biết đứa nào khởi đầu cái trend comment này, nhưng mấy đứa bắt chước mới là đám đáng bị ông bà cha mẹ lôi ra ngâm lồng heo.

2. Bữa coi cái clip của WeLax, bảo chửi "ĐMM" là xưa rồi, giờ phải nói nói kiểu: "tối qua mẹ anh thật ngọt ngào..."
Cái mình không hiểu là, đám trong clip đứa nào cũng bị giỡn vậy và cười toe toét. Gặp mình, thằng nào nói câu đó thì mình đấm bể mặt nó, dù sức lực của mình không có bao nhiêu thì mình cũng sẽ cố đi học boxing để mà đấm bể mặt nó.
Rủi mẹ các bạn có facebook và vô coi clip đó, và thấy con mình cười toe toét khi thằng chó khốn nạn kia bảo tối qua nó ngủ với mình, thì sao?
Đẻ nó ra nuôi nó lớn giờ một chút bảo vệ cũng không có. Cười cười cái lờ, vui vui cái lờ. Sống trên đời điều quan trọng nhất là biết khi nào đùa được khi nào không.

3. Vừa join vào cái group không sợ chó vài ngày thì leave. Vừa join phòng trút giận ngày hôm trước là ngày hôm sau leave luôn. Mình sống không nổi mấy thể loại này. Viết viết cái gì mà không có hiểu nổi nó đang nói vể cái gì, mấy đứa chắc hồi xưa văn không đạt nổi điểm trung bình, đã vậy còn toàn là dạng hãm, kiểu nó viết ra kể khổ xong tất cả những gì mình thấy là đáng đời đáng kiếp. Tự hỏi mình chui vô cái lồng heo này làm gì, sau đó thì chui ra.

Xã hội nhiều thành phần hãm quá.

9/11/2017

Happy Birthday.

Xin chào. 



Bây giờ là 11:29 ngày 10/9 và mình quyết định viết cái này để kỉ niệm việc mình sẽ thức qua 12 giờ đêm để tự mừng ngày sinh nhật mình.
Mình vừa đọc lại lá thư được schedule ngày 20.8, và quyết định ngày mai sẽ đi mua tất cả những thứ đó. Mình đáng được thưởng. Chí ít vì đã sống sót qua một năm trời quằn quại từ giờ này của năm ngoái đến giờ này của năm nay.

Kì lạ nhất là bài hát mà mình nghĩ tới mỗi một dịp thời gian tạo nên một dấu mốc, kiểu như năm mới, hay ngày sinh nhật, lại là bài "Dòng Thời Gian", cụ thể là câu này "Bao nhiêu năm rồi, làm gì và được gì?"

Mình đã làm gì, và được gì trong cả đống thời gian vừa trôi qua?

Một năm có vui hay không, có vất vả hay không, thực ra không phụ thuộc vào bản thân quá trình dài ngoằng đó mà phụ thuộc và phút ngẫu hứng cuối năm. Nếu lúc này mình mệt mỏi, mình sẽ toàn nhớ lại sự mệt mỏi. Nếu lúc này mình vui vẻ, thì mình sẽ cảm thấy năm qua cũng không tệ lắm. Thành thử ra, cái gọi là đánh giá, nhận xét, chỉ là kết quả trong tức thời và không đáng tin.

Hiện tại thì mình đang chơi Hay Day. Mình khá chắc giờ này năm sau mình sẽ không còn chơi cái game này nữa. Không biết mình sẽ còn cảm thấy nó vui vẻ đến lúc nào. Có thể là tháng sau, có thể là tuần sau. Mình thấy điểm hay ho nhất của cái game này và rất nhiều những cái game khác là sự may mắn vô tình. Và thi thoảng là cảm giác hơn người. À không, chủ yếu là cảm giác hơn người. Haha.

Mình đang đói truyện quá mạng. Đến nỗi mỗi lần đọc được truyện gì hay hay thì mình có cảm giác giống như đang phê thuốc, kiểu lâng lâng, cười suốt ngày không khép hàm lại được ấy. Ủa, nghe giống cảm giác đang yêu hơn.

Mình của 10 năm trước mà gặp mình của 10 năm sau thì sẽ thế nào nhỉ. Nhiều khi tự ti đến mức nghĩ mình chắc không dám gặp lại mình 10 năm trước. Cái đầu nó không đủ để hiểu tất cả những thứ trong cuộc đời mình lúc bây giờ, cho nên sẽ có nhiều câu hỏi tại sao mà chính mình cũng không trả lời được. Well. Thật may vì chúng ta không thể travel back in time. Hoặc không, nếu mình có thể gửi cho mình hôm qua dãy số trúng Vietlott ngày hôm nay. Haha.

Từ ngày chuyển qua bên chung cư, mình chăm sóc bản thân nhiều hơn. Ý là chăm sóc da ấy, ngày ngày thoa lotion các kiểu. Đến nỗi giờ mình có thể đọc sơ sơ thành phần của các loại mỹ phẩm và đặt câu hỏi ngay cho các loại quảng cáo mỹ phẩm. Bữa mình nói chuyện với con Soul (well, mình có thể nói điều thành công nhất mà mình làm được tới giờ này là giữ liên lạc với mấy con bạn, điều khó nhất. à thôi, điều thành công nhất tới giờ này là mua được cái nhà) nó có nói nó bỏ 250k ra coi tử vi. Nó coi tử vi trên mạng cho mình. Nó nói số mình sướng vì mình được tới 4 lượng 6 chỉ trong khi nó có 3 lượng thôi. Mình thấy mắc cười quá. Nhưng mình cũng quyết định là số mình sướng thiệt. Nghĩ vậy, mình bắt đầu cảm thấy sung sướng và hạnh phúc từ lúc đó, việc gì mình làm cũng tự nhiên trở nên vui vẻ may mắn suôn sẻ. Ahaha. Những người phụ thuộc nhiều vô tử vi bói toán, hay chiêm tinh tarot, là những người yếu đuối về tâm lý. Yếu đuối cả về lý luận lẫn suy nghĩ. Họ cứ cho là cuộc đời mình vốn có định sẵn rồi, cố vùng vẫy cũng không thoát. Nhưng mình thì, kiểu như anti-social lâu ngày, cảm thấy mình tự nhiên hình thành cái thói thiên hạ càng bảo mình không làm được thì mình sẽ càng cố mà làm được, cảm giác đập thành công của mình vô trong mặt những người bảo mình không làm được là cảm giác sung sướng nhất trong cuộc đời này, lắm khi còn sướng hơn lên đỉnh.

Thành ra, mình coi bói cho vui. May sao nó nói số mình sướng, nên thôi. Chứ nó mà nói số mình khổ coi, mình sẽ sống sung sướng hết mực cho nó coi.

Bây giờ là 12:13.

Năm nay, mình cảm thấy mình thật là nhẹ nhõm khi là một đứa introvert. Có lẽ phần lớn thời gian mình là introvert. Có người nói ex hay in là do bẩm sinh, nhưng mình khá tin cái tính này là do xã hội tạo nên. Mình sinh ra là một đứa introvert, và xã hội bồi đắp mình thành một đứa siêu cấp introvert? Nói tóm lại, điều hay ho nhất của introvert so với extrovert, cụ thể là mình so với ông nội của mình, là mình éo có cần sự hiện diện của người khác để tạo ra niềm vui. Còn ông nội mình thì cần. Cụ thể như mình thích ôm ly trà sữa ngồi một mình trong phòng chơi game đọc truyện, còn ông nội mình thích đem ly cà phê ra đường ngồi chờ có ai rảnh ghé vô nghe ổng chém gió. Thí dụ như mình thích đi ngủ - càng nhiều càng vui, còn ông nội mình thì trừ phi không còn lựa chọn nào khác ngoài ngủ chứ ổng sẽ suốt ngày chạy ngoài đường tìm vui. Thí dụ như nếu mình muốn hát thì mình mở youtube lên và gào ầm ĩ trong phòng mình, còn ông nội mình thì phải tìm đến những quán nhậu có hát với nhau để biểu diễn.

Mình cảm thấy, đỉnh cao nhất của ông nội mình đó là chế độ tự huyễn. Kiểu như chuyện vui thì nhớ chuyện buồn thì quên. Sống hôm nay thì ráng thác loạn cho hết hôm nay, ngày mai sống chết tính sau. Và, không bao giờ có cảm giác mình đang làm phiền người khác, lúc nào cũng giữ vững trong lòng suy nghĩ là nói chuyện với mình người khác rất vui. Mình cảm thấy, đúng là, con người ta là loài vật có sức thích nghi cao nhất với môi trường.

Bị cái, mình hay đánh đồng và nhầm lẫn giữa introvert và làm biếng. Thí dụ như chuyện ham ngủ, đó hoàn toàn là niềm vui của một đứa làm biếng chứ không phải của một đứa introvert. Mà thôi, kệ. Mình không hiểu sao 2 người extrovert siêu cấp là ba mẹ mình, lại đẻ ra một đứa introvert siêu cấp như mình. Rõ ràng đây là môi trường tạo ra chứ không phải gien giếc gì cả.

À, nhân tiện, dạo này mình phòi thêm 1 sở thích là gây war chơi cho vui. Mình cảm thấy rất là hứng thú việc cãi nhau, thực ra thì cũng chẳng phải là cãi nhau, mình thích kiểu bắt lỗi người khác và cư xử kiểu tao đang nhìn mày từ trên xuống nè, thấy họ giẫy giụa cãi lại nhưng tự họ biết là họ đã sai rồi và không có lý lẽ gì để cãi nữa. Ôi cái điều ấy vui phải biết.

Còn gì để update nữa nhỉ. Thôi.

Mai mình sẽ mua đồ tặng mình. Và lấy đó làm niềm vui trong ngày sinh nhật.
Và mình cũng off điện thoại luôn. Lấy đó làm niềm vui trong ngày sinh nhật.

Mình vừa viết cái này, vừa check game, vừa nhổ lông nách. Thành thử ra, mình nhổ lông nách vào đúng 12 giờ đêm. Haha. Thí dụ như mà có con ma hôi nách thì chắc nó ám mình suốt đời. Nói nhảm kiểu này biểu thị rằng mình đang buồn ngủ quá mạng rồi đấy. Thôi mình đi ngủ.

Những điều mình muốn nhắn nhủ trong tuổi mới là: Nhân sinh khổ đoàn. Vui tươi hớn hở được ngày nào thì cứ vui ngày ấy. Nhé.

8/20/2017

28.6 schedule đến ngày 20.8

Xin chào,

Hôm nay là ngày 28.6.2017.

Ngày mai, mọi thứ sẽ chính thức mess up hết cả lên. Và mình sẽ không bất ngờ nếu tối nay mình mơ thấy sóng thần.

Bà nội cùng cô hai về. Thực ra thì mình, vốn đéo có quan tâm gì đến người khác, có sao thì sống vậy không cần ai khen hay chẳng sợ ai chửi, thì không thành vấn đề. Nhưng kế cạnh mình có một người phụ nữ thích làm quá mọi chuyện, lúc nào cũng cố gồng lên chứng tỏ bản thân mình giỏi, cố mà đu theo để được khen, ăn sĩ diện để mà sống, và thích nhất là bi kịch hóa cuộc đời của bản thân, thì mình cảm thấy thật mệt mỏi.

Và tiền nữa, tiền luôn là vấn đề bự nhất bự nhất nhất.

Ngày 29, bà nội với cô hai về. Ngày 2, đám cưới trong này. Ngày 8, bắt xe ra ngoài đó tổ chức đám cưới lại lần nữa. Và sau đó là chuỗi ngày dài ngoằng ngoẵng.

Những lúc này, mình hay nhớ đến câu nói của Lanyu, cứ cắn răng chịu đựng một chút rồi mọi chuyện cũng sẽ qua thôi. Một tháng kéo dài bao lâu? Nhanh lắm. Hai tháng kéo dài bao lâu? Cũng nhanh không kém. Bằng chứng là từ đầu năm tới giờ, mình chớp mắt có vài cái thôi mà.

Sẽ không sao đâu. Neh?

Bài này mình schedule vào ngày 20/8. Lúc mọi chuyện đã qua rồi, mình hy vọng lúc đó đọc thư mình sẽ cảm thấy buồn thấy nhớ, thay vì vui như mở cờ trong bụng. Bởi vì, như vậy thì có nghĩa 2 tháng này tương đối vui vẻ và đáng nhớ mà. Gì chứ ông già thì mình không cách nào yêu thương nhớ nhung nổi rồi đó.

Sinh nhật mình năm nay mình sẽ vui vẻ lắm, vì mọi chuyện qua gần hết rồi. Và năm sau thì có WC coi nữa. Cho nên, tương lai chắc chắn sẽ tốt hơn. Sống qua 2 tháng sắp tới, mình sẽ tự thưởng cho mình những món sau vào ngày sinh nhật:
1. máy chơi game 4 nút,
2. mô hình hộp nhạc totoro,
3. chiếc xe buýt cổ,
4. thảm chân giường,
5. một đôi converse mới
6. một đôi thổ cẩm
7. Punch hình bướm
5. và rất nhiều hoa để treo trên trần nhà.

Tạm thời là nhiêu đó.
Mọi chuyện chắc chắn sẽ không sao đâu. Tương lai chắc chắn sẽ tốt hơn mà.
Cùng lắm, thì chết thôi. Có gì đâu.

7/13/2017

1.

Đôi khi tôi nghĩ, cuộc đời này được tạo thành từ những khoảnh khắc mà ngay lúc đó người ta không nghĩ đó sẽ là một khoảnh khắc.

Tôi nhớ hoài lúc em gái mình cố quẹt bắt điện thoại với một bàn tay đầy bụi, dính sơn lem luốc. Tôi nghĩ, lúc đó hẳn là lúc tồi tệ nhất cuộc đời nó, tôi nghĩ, đáy của cuộc đời nó đây rồi. Mỗi sau này có gì bực mình, tôi nhớ lại khoảnh khắc đó, và nghĩ, thôi, nó nên đi con đường bằng phẳng hơn, để nó đi con đường bằng phẳng hơn.

Và gần đây nhất là cái ghế trống. Chúng tôi đưa nó ra nhà chồng. Lúc đi chẳng nghĩ gì, còn chọc nó cho ở lại nhà chồng 3 ngày tha hồ rửa chén. Nhưng đến lúc về, không có nó đi cùng, tôi nhìn cái ghế nó đã từng ngồi lúc đi bây giờ bị lấp đầy bởi một người khác, cố kìm cái cảm xúc muốn đuổi người khác đó đi ra khỏi chỗ nó đã từng ngồi vì biết điều đó vô lý lắm. Nhưng cảm giác đi thì có nó, về thì không có làm tôi chịu không nổi. Tôi thậm chí không biết mình đã buồn vì điều gì, nhà chồng đố có dám ức hiếp nó, gia đình tôi đã cho nó một sự bảo kê tuyệt đối bằng tài chính và sự chăm lo của mình, và dù gì thì cũng có 3 ngày, điều tồi tệ nhất là nó không có nước nóng để tắm mà thôi. Tôi buồn và chán tới mức chẳng thèm đi chung với ai. Lúc đi, tôi và nó cứ dính chùm tôi ngồi đâu nó ngồi đó đi toilette cũng đi chung. Lúc về, tôi ngồi chung với một bàn anh em họ mà có cảm giác toàn người lạ, đi toilette một mình mà thấy cũng bơ vơ. Nhưng bực nhất vẫn là cái ghế không có nó, cảm giác nghĩ ra cái gì bựa bựa mà quay đầu lại không thấy nó để kể, làm tôi phát khóc.

Bởi vậy.

Blog này sẽ có thêm 1 cái tag.
Mei. Powered by Blogger.
© Moonland 2012 | Blogger Template by Enny Law - Ngetik Dot Com - Nulis