Nhiều khi ngẫm lại, chế thấy bản thân vô cùng may mắn khi trải qua tuổi thơ và tuổi dậy thì tuy không được tính là quá trong sáng ngây thơ tuy nhiên cũng không kì lạ và khó sống như mấy đứa bây giờ.
Cấp 1 của chế không có máy vi tính chứ đừng nói tới Internet. Thú vui giải trí của chế ngoài máy điện tử cắm băng chơi Mario, xếp thuốc và Contra, thì đa phần là chơi đồ hàng, có mấy con thú nhỏ bằng bàn tay, vừa di chuyển vừa lồng tiếng cho chúng, mua Kim Đồng đọc Mai Mơ hay Cô Tiên Xanh và mấy câu chuyện ba trấm trong đó, lâu dữ lắm thì mua được một cuốn Xì Trum xa xỉ - đời chế có 2 cuốn Xì Trum, giấy in màu rất đẹp, còn giữ tới tận bây giờ.
Cấp 2 của chế đã có máy vi tính, như để vô Internet thì phải dùng cái cục modem ò é ò é, mỗi lần mở lên phải lấy cái gối chặn lại cho nhỏ tiếng bớt không thì hàng xóm tưởng có xe cấp cứu chạy vô nhà. Chính vì vậy, mỗi lần chế lên mạng thì cả xóm biết, ba mẹ cũng biết, nên chế chỉ có chat, mà chat có ba mẹ kế bên thì làm ếu gì còn tình thú... Cao lắm, là vô xitrum.net đọc truyện kiểu Chicken Soup For Soul hay download truyện Nguyễn Nhật Ánh về đọc.
Cấp 3 thì Internet đã phổ cập đại chúng. Quán net mọc lên như nấm độc sau mưa. Nhưng đối với chế, quán net là nơi độc hại đáng sợ không thua gì quán bia ôm... Nên mãi đến cuối năm 11, bạn xấu mới dắt chế vào quán net, chế làm gì trong đó ư? Chế chat... douma, chat lận đó nha, còn game ghiếc gì đó, mơ đi, chế không có tiền chơi đâu. Chế có 1 mối tình online, đừng cười, với tần suất 1 tháng đi quán net 3 lần đổ lại thì có tình online là chế đã vô cùng vô cùng quyến rũ rồi đó.
Và chế an toàn lớn lên trong một thế giới không Internet, không facebook, không instagram, không avatar chụp camera trước chu mỏ ảo lòi. Cho đến khi chế lên đại học.
Dou, đại học. Tốt nghiệp cấp 3, chế thi trường nào đậu trường đó. Chế thỏa mãn, chế vui vẻ, nên chế đi đọc Naruto. Tác giả vẽ chậm quá, chế đi tìm doujinshi đọc. Và đời chế chính thức sa đọa từ đó...
Chuyện dài tới đây là kết thúc. Chế không muốn nói thêm về bi kịch trượt dài trong từ vũng sình sang vũng bùn và đáp hẳn xuống ổ, đi từ tò mò đến thích thú sang kinh ngạc và cuối cùng là rớt mie nó vô hố mãi không ngoi lên được (căn bản là chế không muốn ngoi lên làm gì).
Cái chế muốn kết luận là: nhờ phước ông bà, chế đọc NC17 khi hơn 17 tuổi, chế đọc R khi đã 18 tuổi, chế xem 18+ khi đã gần 19 tuổi, và chế hiểu tại sao chúng nó phải để rating như thế.
Bởi vậy, chế cảm thấy xem NC17 khi 11 tuổi là một tội ác không thua gì việc ấu dâm cả. Đặc biệt, khi tụi bây còn tự hào về điều đó thì cảm xúc của chế chỉ vỏn vẹn là 囧 Tụi bây nhỏ, tụi bây không có tội, cái tội, là tội của người lớn bất lực. Chẹp, chắc tụi bây không có phước ông bà để lại như chế.
Con nhỏ cháu bạn chế đi học đánh phấn thoa son, không nói nó được vì bạn bè xung quanh nó ai cũng thế, nó mà không làm thế thì nó tủi thân, nó cảm thấy thua thiệt và bị sỉ nhụt. Chế nghe, chỉ thấy tội nghiệp, vì bao nhiêu năm đi làm, chế đã kịp hiểu rõ rằng phấn son không phải là thứ gì hay ho, nó làm con người ta tự ti hẳn, hơi giống chất gây nghiện theo kiểu: một khi đã để mặt phấn son ra đường, rất khó để quay trở lại thời tự tin vác mặt mộc đi khắp nơi...
Nhưng mặt mộc mới là mặt thật mà mấy đứa. Đẩy lùi bản chất mình sớm quá chi vậy? T_T
1/21/2016
1/19/2016
19.1.16
Chào,
Thiếu nữ ngay ngắn, chỉnh tề và thiện lương đã trở lại. Draft trong blog đủ chất thành đống rồi, không publish là tại vì nó cụt ngủn và ếu có ý nghĩa gì. Thường thì post của mình cũng hiếm khi có ý nghĩa, nhưng draft thì đúng là hoàn toàn vô nghĩa. Chủ yếu, là để nói xấu người khác.
Hôm nay viết một phần để thông báo là nhắc nhớ đây là 19.1.
Nữa là để tổng kết năm nay.
Hồi đầu năm coi tử vi xàm láp trên mạng, mình nghe nói là năm nay số mình có kim ngân. Và thực sự là có kim ngân. Số tiền mình để dành được trong năm nay nhiều gấp chục lần mấy năm trước. Chủ yếu là do mấy năm trước làm nhiêu xài nhiêu, và dân làm công ăn lương, lương thấp tè. Còn giờ là dân tự làm tự ăn, lương có nhỉnh hơn, và theo quy luật nhân quả hơn. Nghĩa là, làm ít ăn ít, làm nhiều ăn nhiều, làm biếng thì meo mỏ.
Nói chung, sự nghiệp năm nay xứng đáng được tặng một ngón cái chĩa lên trời!
Còn tình cảm năm nay thì xứng đáng được tặng một ngón cái chĩa xuống đất, hoặc một ngón giữa.
Yeah. Gửi cái thư này đến cho con Mei 8 năm trước thì chắc chắn nó sẽ xỉ vả không ngừng. Nhưng giờ thì mình quyết định thuận theo tự nhiên nước chảy thành sông rồi. Nếu gặp được người mà mình cảm thấy muốn chung sống thì tốt, không thì thôi, cưỡng cầu không hạnh phúc. Nhìn thiên hạ có chồng có con, chỉ thấy ngán như mỡ chứ chẳng thấy hấp dẫn như thịt. Vì mình vốn hài lòng với cuộc sống độc thân đang có và sẽ có. Tính mình dễ hài lòng, tối tối rảnh rang nằm đọc truyện uống trà sữa là hạnh phúc rồi. Đừng ai xía mỏ vô chửi là đã mừng lắm rồi, không cầu người ở cạnh.
Hồi hơn một năm trước (ối má ơi, thời gian bay nhanh quá), mình có điên điên challenge bản thân dám nhắn tin xin lỗi anh P vì lúc trước đã cư xử quá sức bitchy với ảnh, cách đây hơn 2 tháng thì hình như ảnh có nhắn lại hỏi thăm. "Hình như" là vì mình xóa mie số ảnh rồi, nên cái số nhắn cho mình là ai mình không chắc, nhưng với nội dung hỏi thăm đó, mình khá chắc là ảnh. Và mình bitchy lần 2, mình đếu thèm reply.
Viết ra cái chuyện vô duyên xấu hổ này chỉ vì mục đích nhắc nhở: mai mốt làm cái gì thì cũng hãy nhớ một điều là bản thân có những lúc lười biếng đến không tha thứ được.
Chuyện hấp dẫn và kịch tính nhất trong năm nay gồm có:
- Con Soul rớt phỏng vấn đi Úc. Tình hình là nó đang định qua New Zealand du học. Mình giơ ngón giữa cầu nguyện cho nó.
- Con Fu làm mình quá ngứa với relationship của nó và ông bồ phân nửa của nó. Nó bán Vespa và vay tiền mua Cherolet, cuối năm thì vừa bán tôm khô vừa kiếm được việc media lương tháng 12tr.
- Con NY thì vẫn cứ ngầu lòi bí ẩn như vậy. Có điều, năm nay bố và dì nó quyết định có thêm một đứa con, không ngoài dự đoán, bào thai bị chẩn đoán là bị D, nên phải bỏ em bé. Nói ra thì thấy ác nhơn thất đức, hôm kể cho bọn mình nghe tin đó, nó tươi như đóa tầm xuân đang nở. À, nó mua nhà rồi, dù chỉ có 40m2 Ehome 4, nhưng vẫn là đáng ngưỡng mộ quá đi thôi.
Hồi một năm trước, Tết đến, mình ngồi cân nhắc xem nên giảm tiền lì xì cho đám nhỏ lại hay không, vì lúc đó mình nghèo, không có tẹo tiền nào cả, lúc đó shop mới mở ra, vẫn còn ngu ngu không biết là nên đi theo hướng nào. Lúc đó muốn mua cái tủ quần áo cũng cân nhắc dữ dội, và hãi hùng nhận ra là mình không có tiền. Năm nay vẫn ngồi cân nhắc có nên giảm tiền lì xì lại không, vẫn không có tẹo tiền nào cả, nhưng vì tiền đã chạy đi một chỗ khác, đến Tết năm sau mình sẽ nói. Hoặc Tết năm tới nữa, mọi chuyện suôn sẻ thì mình sẽ có hình đăng lên luôn hí hí hí hí hí.
Năm nay, mình nghiệm ra được một chuyện quan trọng, và motto đời mình thêm một câu nữa nên tổng cộng là 3 câu. Nhắc lại 2 câu trước, "mọi chuyện rồi sẽ qua, mọi người rồi sẽ quên, và "Every breath is a second chance". Câu thứ 3 là: "điều quan trọng, không phải bạn nói gì làm gì, mà là bạn là ai." Câu này mình nghiệm ra trong một lần đi ăn ốc với đám bạn, khi một đứa phun ra một câu nọ về giá xe hơi, nguyên đám móc điện thoại check lại google do không tin nó, nhưng khi một đứa khác phun ra cùng thể loại, tụi mình lập tức tin tưởng. Mình nghiệm nghiệm, thấy, ồ, ra là xây dựng cho bản thân một hình ảnh đáng tin cậy quan trọng lắm nha, ít nhất thì người ta không cần mở google để xác minh lời mình nói.
Hoặc cũng có thể lý giải như vầy: nếu Mark Zuckerberg bảo rằng nếu gặp khó khăn thì hãy cứ bỏ đi tìm hướng đi mới, người ta sẽ đẩy nó lên thành danh ngôn phương châm sống, nhưng nếu mình bảo rằng dù có khó khăn cỡ nào cũng phải cố gắng đi tiếp, thì ... có ai thèm nghe đâu mà nói tiếp. Quảng cáo mỹ phẩm thì lựa mấy đứa đẹp, quảng cáo sữa giảm cân thì lựa mấy đứa gầy, chứ ai lại đi làm ngược lại.
Hết rồi. Mai mốt nhớ thêm gì thì mình sẽ viết tiếp.
Thiếu nữ ngay ngắn, chỉnh tề và thiện lương đã trở lại. Draft trong blog đủ chất thành đống rồi, không publish là tại vì nó cụt ngủn và ếu có ý nghĩa gì. Thường thì post của mình cũng hiếm khi có ý nghĩa, nhưng draft thì đúng là hoàn toàn vô nghĩa. Chủ yếu, là để nói xấu người khác.
Hôm nay viết một phần để thông báo là nhắc nhớ đây là 19.1.
Nữa là để tổng kết năm nay.
Hồi đầu năm coi tử vi xàm láp trên mạng, mình nghe nói là năm nay số mình có kim ngân. Và thực sự là có kim ngân. Số tiền mình để dành được trong năm nay nhiều gấp chục lần mấy năm trước. Chủ yếu là do mấy năm trước làm nhiêu xài nhiêu, và dân làm công ăn lương, lương thấp tè. Còn giờ là dân tự làm tự ăn, lương có nhỉnh hơn, và theo quy luật nhân quả hơn. Nghĩa là, làm ít ăn ít, làm nhiều ăn nhiều, làm biếng thì meo mỏ.
Nói chung, sự nghiệp năm nay xứng đáng được tặng một ngón cái chĩa lên trời!
Còn tình cảm năm nay thì xứng đáng được tặng một ngón cái chĩa xuống đất, hoặc một ngón giữa.
Yeah. Gửi cái thư này đến cho con Mei 8 năm trước thì chắc chắn nó sẽ xỉ vả không ngừng. Nhưng giờ thì mình quyết định thuận theo tự nhiên nước chảy thành sông rồi. Nếu gặp được người mà mình cảm thấy muốn chung sống thì tốt, không thì thôi, cưỡng cầu không hạnh phúc. Nhìn thiên hạ có chồng có con, chỉ thấy ngán như mỡ chứ chẳng thấy hấp dẫn như thịt. Vì mình vốn hài lòng với cuộc sống độc thân đang có và sẽ có. Tính mình dễ hài lòng, tối tối rảnh rang nằm đọc truyện uống trà sữa là hạnh phúc rồi. Đừng ai xía mỏ vô chửi là đã mừng lắm rồi, không cầu người ở cạnh.
Hồi hơn một năm trước (ối má ơi, thời gian bay nhanh quá), mình có điên điên challenge bản thân dám nhắn tin xin lỗi anh P vì lúc trước đã cư xử quá sức bitchy với ảnh, cách đây hơn 2 tháng thì hình như ảnh có nhắn lại hỏi thăm. "Hình như" là vì mình xóa mie số ảnh rồi, nên cái số nhắn cho mình là ai mình không chắc, nhưng với nội dung hỏi thăm đó, mình khá chắc là ảnh. Và mình bitchy lần 2, mình đếu thèm reply.
Viết ra cái chuyện vô duyên xấu hổ này chỉ vì mục đích nhắc nhở: mai mốt làm cái gì thì cũng hãy nhớ một điều là bản thân có những lúc lười biếng đến không tha thứ được.
Chuyện hấp dẫn và kịch tính nhất trong năm nay gồm có:
- Con Soul rớt phỏng vấn đi Úc. Tình hình là nó đang định qua New Zealand du học. Mình giơ ngón giữa cầu nguyện cho nó.
- Con Fu làm mình quá ngứa với relationship của nó và ông bồ phân nửa của nó. Nó bán Vespa và vay tiền mua Cherolet, cuối năm thì vừa bán tôm khô vừa kiếm được việc media lương tháng 12tr.
- Con NY thì vẫn cứ ngầu lòi bí ẩn như vậy. Có điều, năm nay bố và dì nó quyết định có thêm một đứa con, không ngoài dự đoán, bào thai bị chẩn đoán là bị D, nên phải bỏ em bé. Nói ra thì thấy ác nhơn thất đức, hôm kể cho bọn mình nghe tin đó, nó tươi như đóa tầm xuân đang nở. À, nó mua nhà rồi, dù chỉ có 40m2 Ehome 4, nhưng vẫn là đáng ngưỡng mộ quá đi thôi.
Hồi một năm trước, Tết đến, mình ngồi cân nhắc xem nên giảm tiền lì xì cho đám nhỏ lại hay không, vì lúc đó mình nghèo, không có tẹo tiền nào cả, lúc đó shop mới mở ra, vẫn còn ngu ngu không biết là nên đi theo hướng nào. Lúc đó muốn mua cái tủ quần áo cũng cân nhắc dữ dội, và hãi hùng nhận ra là mình không có tiền. Năm nay vẫn ngồi cân nhắc có nên giảm tiền lì xì lại không, vẫn không có tẹo tiền nào cả, nhưng vì tiền đã chạy đi một chỗ khác, đến Tết năm sau mình sẽ nói. Hoặc Tết năm tới nữa, mọi chuyện suôn sẻ thì mình sẽ có hình đăng lên luôn hí hí hí hí hí.
Năm nay, mình nghiệm ra được một chuyện quan trọng, và motto đời mình thêm một câu nữa nên tổng cộng là 3 câu. Nhắc lại 2 câu trước, "mọi chuyện rồi sẽ qua, mọi người rồi sẽ quên, và "Every breath is a second chance". Câu thứ 3 là: "điều quan trọng, không phải bạn nói gì làm gì, mà là bạn là ai." Câu này mình nghiệm ra trong một lần đi ăn ốc với đám bạn, khi một đứa phun ra một câu nọ về giá xe hơi, nguyên đám móc điện thoại check lại google do không tin nó, nhưng khi một đứa khác phun ra cùng thể loại, tụi mình lập tức tin tưởng. Mình nghiệm nghiệm, thấy, ồ, ra là xây dựng cho bản thân một hình ảnh đáng tin cậy quan trọng lắm nha, ít nhất thì người ta không cần mở google để xác minh lời mình nói.
Hoặc cũng có thể lý giải như vầy: nếu Mark Zuckerberg bảo rằng nếu gặp khó khăn thì hãy cứ bỏ đi tìm hướng đi mới, người ta sẽ đẩy nó lên thành danh ngôn phương châm sống, nhưng nếu mình bảo rằng dù có khó khăn cỡ nào cũng phải cố gắng đi tiếp, thì ... có ai thèm nghe đâu mà nói tiếp. Quảng cáo mỹ phẩm thì lựa mấy đứa đẹp, quảng cáo sữa giảm cân thì lựa mấy đứa gầy, chứ ai lại đi làm ngược lại.
Hết rồi. Mai mốt nhớ thêm gì thì mình sẽ viết tiếp.
12/07/2015
7.12
Bao nhiêu năm rồi, làm gì và được gì...
Hồi còn bé mình thường cảm thấy rất tội nghiệp người lớn khi họ không được tổ chức sinh nhật hoành tráng như mình. Và mình cũng không hiểu sự âu lo ngán ngẩm của một số người lớn khi đến các dịp lễ tết này nọ. Giờ thì, hiểu rồi...
Dạng năng lượng mạnh nhất trên đời này, chắc là thời gian. Thời gian là con đường một chiều mà mọi người trên đời này đều đi với tốc độ như nhau. Một số người thì tranh thủ vừa đi vừa tìm kiếm thành quả, một số người thì vừa đi và tìm kiếm niềm vui, một số khác thì vừa đi vừa quay đầu lại phía sau, một số thì bị hoang tưởng rằng tất cả mọi người đều đi sau lưng mình. Và mình, có cảm giác là chỉ đi mà thôi, chẳng tìm kiếm gì mà cũng chẳng suy nghĩ được gì, thay vì nói là con đường một chiều, chi bằng nói là mình đang ôm phao thả nổi trên dòng sông lười, ngẩng mặt ngu ngốc nhìn trời...
Thi thoảng nhìn lại, thực sự có cảm giác mình bước ra từ hố đen vũ trụ, mới phút trước còn cùng bà chị hàng xóm đội nắng giữa trưa đi hái bông hái lá giữa những con hẻm xóm nhỏ, phút sau đã ngồi ngáp dài ngáp ngắn thèm ngủ đến phát điên mà phải bấu víu vào thực tế để mà sống.
Mình nhớ nhất đoạn đối thoại trong Inception, "họ đến đây để được ngủ à?" - "không, họ đến đây để được đánh thức". Thế giới giấc mơ là cái gì đó rất rất huyễn hoặc, và ai nói là nó không có thực, khi mà mở mắt ra chợt thấy muốn khóc nấc lên vì một người đã rất lâu không gặp tự dưng xuất hiện trong mơ. Và, cái kiểu mơ mộng hão huyền như mình thì phải rời khỏi giấc mơ đang vung kiếm diệt thổ phỉ, phi thân qua hàng cây, lập lại trật tự thế giới và quay lại thế giới thực nhỏ mọn kém cỏi động chân một tí là trật gân đùi thì đúng là, thực tế là cơn ác mộng kinh hoàng nhất.
Ôi, rốt cuộc chỉ là buồn ngủ quá. Muốn trải qua cuộc đời trên giường, máy lạnh, chụp chăn, ôm gối, ngủ không được thì vơ vơ vẩn vẩn nghĩ về thế sự. Nằm hoài đến khi nào cảm thấy chán mới dậy thôi...
Hồi còn bé mình thường cảm thấy rất tội nghiệp người lớn khi họ không được tổ chức sinh nhật hoành tráng như mình. Và mình cũng không hiểu sự âu lo ngán ngẩm của một số người lớn khi đến các dịp lễ tết này nọ. Giờ thì, hiểu rồi...
Dạng năng lượng mạnh nhất trên đời này, chắc là thời gian. Thời gian là con đường một chiều mà mọi người trên đời này đều đi với tốc độ như nhau. Một số người thì tranh thủ vừa đi vừa tìm kiếm thành quả, một số người thì vừa đi và tìm kiếm niềm vui, một số khác thì vừa đi vừa quay đầu lại phía sau, một số thì bị hoang tưởng rằng tất cả mọi người đều đi sau lưng mình. Và mình, có cảm giác là chỉ đi mà thôi, chẳng tìm kiếm gì mà cũng chẳng suy nghĩ được gì, thay vì nói là con đường một chiều, chi bằng nói là mình đang ôm phao thả nổi trên dòng sông lười, ngẩng mặt ngu ngốc nhìn trời...
Thi thoảng nhìn lại, thực sự có cảm giác mình bước ra từ hố đen vũ trụ, mới phút trước còn cùng bà chị hàng xóm đội nắng giữa trưa đi hái bông hái lá giữa những con hẻm xóm nhỏ, phút sau đã ngồi ngáp dài ngáp ngắn thèm ngủ đến phát điên mà phải bấu víu vào thực tế để mà sống.
Mình nhớ nhất đoạn đối thoại trong Inception, "họ đến đây để được ngủ à?" - "không, họ đến đây để được đánh thức". Thế giới giấc mơ là cái gì đó rất rất huyễn hoặc, và ai nói là nó không có thực, khi mà mở mắt ra chợt thấy muốn khóc nấc lên vì một người đã rất lâu không gặp tự dưng xuất hiện trong mơ. Và, cái kiểu mơ mộng hão huyền như mình thì phải rời khỏi giấc mơ đang vung kiếm diệt thổ phỉ, phi thân qua hàng cây, lập lại trật tự thế giới và quay lại thế giới thực nhỏ mọn kém cỏi động chân một tí là trật gân đùi thì đúng là, thực tế là cơn ác mộng kinh hoàng nhất.
Ôi, rốt cuộc chỉ là buồn ngủ quá. Muốn trải qua cuộc đời trên giường, máy lạnh, chụp chăn, ôm gối, ngủ không được thì vơ vơ vẩn vẩn nghĩ về thế sự. Nằm hoài đến khi nào cảm thấy chán mới dậy thôi...
11/20/2015
Quay lại nhìn fb cũ
Mình quay lại facebook cũ nhân một ngày đẹp trời tò mò xem mọi người sống ra sao rồi. Và khi bật facebook lên, bất chợt nhận ra cái gọi là "mọi người" trong câu trên chỉ bao gồm một tập hợp rất nhỏ rất nhỏ, mà số đấy thì mình gặp trên cái phương tiện thông tin đại chúng khác rồi. Đám bạn hết tình còn nghĩa thì gặp nhau mỗi tuần, mỗi tối lại lên line than vãn. Cô Yuu thì vẫn là bóng ma đeo đẳng đúng nghĩa bạn ảo mọi nơi mọi lúc. Gia đình thì những người cần gặp sẽ mỗi tuần hay mỗi tháng gặp một lần. Cũng chẳng cần check fb của nhau.
Mình nghía nghía fb đồng nghiệp cũ gần đây nhất, thấy nhạt nhẽo vô vị vô cùng luôn. Còn những thành phần khác, mình không những không quan tâm mà còn thấy phiền thì feed có tin mới từ họ. Miệng lẩm bẩm cái quéo gì mà thằng này post lắm thế lại toàn chuyện gì đâu. Lẩm bẩm đến người thứ ba thì out luôn. Hoàn toàn không biết mình vào cái fb này để làm gì.
Còn follow cả mấy cái page xàm xí như yan news mí cả webtretho cơ, mật độ post dày đặc, nhìn vô cái news feed, chán chả buồn đọc.
Cho nên, lần này hẳn là không quay lại nữa. Hết lý do rồi.
11/17/2015
Mình xài không nhiều tiền lắm đâu. Một phần là mình ít thích đi du lịch. Kiểu cũng mê nhìn thấy Nhật Bản, nhìn thấy Châu Âu này nọ, nhưng mà giống như cơn bộc phát khi đọc sách du lịch nhiều hơn, mình rất ngán di chuyển, trước mỗi chuyến đi mình còn bị hoảng loạn, nghĩ chứ giữa chừng máy bay rớt thì làm sao. Mình ghét ngồi một chỗ trên máy bay, tàu hỏa, xe du lịch. Cứ nghĩ tới là muốn ói. Hạnh phúc nhất vẫn là nằm trên giường ôm sách đọc xuyên đêm, ôm lap coi phim xuyên đêm. Có thêm bình trà sữa kế bên, đối với mình là thiên đường hạ giới rồi.
Phần khác là vì mình không có thích đồ uống có cồn, kiểu như bia rượu ấy. Người ta nói ăn bít tết uống rượu vang, mình thì chỉ thích ăn bít tết uống coca cola.
Phần nữa là mình ít bạn bè. Cực ít. Chủ yếu là vì tính mình vừa lười biếng lại ích kỷ và cà chớn. Và mình không thích, không muốn, không cần, và không thể giao tiếp tốt với người khác.
Nên, cầu trời cho mình trúng 2 tờ vé số. 2 tờ thôi, mình cho ba mẹ mình một tờ dưỡng già, mình lấy một tờ thanh toán xong căn nhà rồi thư thả làm việc thôi. Không áp lực mệt mỏi như bây giờ nữa. Quay lại phong thái thích thì bán không thích thì thôi, mỗi tháng 15tr là ok như lúc trước :( Chứ mình mệt quá trời hu hu hu.
Nhiều khi nghĩ nghĩ, thấy mình cảm nhận được hết mấy thứ tội phạm trên đời. Kiểu tụi khủng bố lúc xả súng chắc giống mình lúc nhìn thấy bọn trẻ trâu phát ngôn ngu đần trên mạng. Kiểu cướp của giết người chắc giống mình lúc quần quật làm việc còn mấy thiếu gia tiểu thư hotgirl thì tung tăng quăng mấy tỉ bạc ra mua siêu xe. Kiểu lười lao động cướp giật trên đường chắc giống mình lúc nhìn đồng nghiệp lười nhác đùn việc mà vẫn được sếp yêu quý còn mình thì vất vả cực khổ mà sếp vẫn kì thị... Con người ai cũng có sẵn những suy nghĩ xấu xa, vấn đề là đẩy nó lên tới mức độ có thể giết người mà không ghê tay. Vấn đề là chuẩn mực xã hội và kiểm soát hành động mà thôi.
Nói đi nói lại, cũng chỉ muốn nói là mình bị áp lực tài chính quá thành thử ra âu âu lo lo. Làm cái gì cũng suy trước tính sau. Nửa đêm ngủ ngủ, quặn bụng, giựt mình nhớ ra mai còn phải đi giao hàng, lòng chùng lại chẳng muốn nghĩ tiếp.
Hy vọng cơn rối ren teng beng này chỉ xuất phát từ period sắp tới thôi. Trời ơi. Chiều nay sẽ mua 2 tờ vé số :((
Phần khác là vì mình không có thích đồ uống có cồn, kiểu như bia rượu ấy. Người ta nói ăn bít tết uống rượu vang, mình thì chỉ thích ăn bít tết uống coca cola.
Phần nữa là mình ít bạn bè. Cực ít. Chủ yếu là vì tính mình vừa lười biếng lại ích kỷ và cà chớn. Và mình không thích, không muốn, không cần, và không thể giao tiếp tốt với người khác.
Nên, cầu trời cho mình trúng 2 tờ vé số. 2 tờ thôi, mình cho ba mẹ mình một tờ dưỡng già, mình lấy một tờ thanh toán xong căn nhà rồi thư thả làm việc thôi. Không áp lực mệt mỏi như bây giờ nữa. Quay lại phong thái thích thì bán không thích thì thôi, mỗi tháng 15tr là ok như lúc trước :( Chứ mình mệt quá trời hu hu hu.
Nhiều khi nghĩ nghĩ, thấy mình cảm nhận được hết mấy thứ tội phạm trên đời. Kiểu tụi khủng bố lúc xả súng chắc giống mình lúc nhìn thấy bọn trẻ trâu phát ngôn ngu đần trên mạng. Kiểu cướp của giết người chắc giống mình lúc quần quật làm việc còn mấy thiếu gia tiểu thư hotgirl thì tung tăng quăng mấy tỉ bạc ra mua siêu xe. Kiểu lười lao động cướp giật trên đường chắc giống mình lúc nhìn đồng nghiệp lười nhác đùn việc mà vẫn được sếp yêu quý còn mình thì vất vả cực khổ mà sếp vẫn kì thị... Con người ai cũng có sẵn những suy nghĩ xấu xa, vấn đề là đẩy nó lên tới mức độ có thể giết người mà không ghê tay. Vấn đề là chuẩn mực xã hội và kiểm soát hành động mà thôi.
Nói đi nói lại, cũng chỉ muốn nói là mình bị áp lực tài chính quá thành thử ra âu âu lo lo. Làm cái gì cũng suy trước tính sau. Nửa đêm ngủ ngủ, quặn bụng, giựt mình nhớ ra mai còn phải đi giao hàng, lòng chùng lại chẳng muốn nghĩ tiếp.
Hy vọng cơn rối ren teng beng này chỉ xuất phát từ period sắp tới thôi. Trời ơi. Chiều nay sẽ mua 2 tờ vé số :((
11/05/2015
Ức chế
1. Bữa đọc cái post trên facebook, có một soái ca ngôn tình khi được hỏi là tại sao cứ mặc y phục màu đen, chắc anh thích màu đen à? Đã trả lời: vì màu đen rất tiện lợi, người ta không thể phân biệt sự ướt đẫm của trang phục là do máu đổ ra hay nước thấm vào, như vậy, người yêu thương mình nhìn vào sẽ không lo lắng, kẻ thù của mình nhìn vào cũng sẽ không hả hê.
Mình đọc mà thấy tâm đắc quá.
Mặc dù đã cố gắng hết sức để hiểu rằng trên đời này có 2 loại tính cách sao Hỏa và sao Kim, và rằng nhu cầu của những người sao Kim là kể lể để chia sẻ, mình không cách nào thông cảm và chịu đựng cho được. Mình nghĩ, kể khổ làm gì mà không chịu thay đổi hoàn cảnh để giải quyết nỗi khổ đó? Một bà mẹ cứ kể con mình lì lắm nói không biết nghe lời, vậy mà khi nó đòi cái gì vẫn cúc cung tận tụy đòi cho nó, ngay cả cái iphone của người khác cũng cố đòi cho nó chơi, người ta không cho thì lườm quýt người ta. Một người vợ suốt ngày bảo chồng mình lười biếng không thương mình, vậy mà mỗi lần chồng đùn đẩy việc thì lại tiếp tục cắn răng làm, làm xong rồi kể khổ. Một đứa con dâu hễ gặp bạn bè là bảo mẹ chồng ức hiếp thế này thế nọ, nhưng về nhà thì khúm núm nghe chửi nghe mắng mà không một phản kháng. Và những người đàn ông lên bàn nhậu kể khổ rằng con đó tồi lắm, nó mê thằng kia có tiền hơn tao nên bỏ tao, phận mình nghèo thì mình chịu, thôi 1 2 3 dzô, mình nghe mà chỉ muốn chửi thề: mie, chiều nào cũng nhậu chiều nào cũng con đó tồi lắm tham phú phụ bần, nó mà cưới bọn nát rượu ham nhậu lười biếng như bọn bây thì đất cũng chẳng có mà cạp ăn.
Mình không hiểu mấy người đó kể khổ để làm gì. Người yêu thương bạn thì sẽ đau lòng, kẻ thù của bạn thì sẽ hả hê, kể để được gì?
Sự im lặng an tĩnh khi đường đời gặp trúc trở cũng giống như bộ y phục màu đen đó. Yên tĩnh, tự giải quyết vấn đề, tự băng bó vết thương, luyện võ công và đi trả thù, đó mới là câu trả lời chính xác nhất.
2. Mình nghe nói, gái chưa chồng không được vô thăm bà đẻ, chỉ cười khẩy bảo mê tín. Giờ thì chợt hiểu ra, rằng nếu cho bọn chưa chồng chưa con cái vô thăm bà đẻ, nó thấy bà đẻ đau đớn tàn tạ quá, nó quyết định không đẻ, thế là nguy cơ tuyệt chủng nhân loại tăng cao. Chí lý, chí lý...
3. Mình có follow chị nhà văn nổi tiếng đã có chồng, một con gái và đang mang thai. Dạo này, có lẽ hormones nữ tăng cao nên chị í nhạy cảm với tất cả mọi thứ, mà hễ lên cơn nhạy cảm dỗi hờn thì chị ấy post status facebook như một cách giãi bày. Chị ấy còn bảo, không facebook thì biết phải làm thế nào để giải tỏa. Mình chép miệng, đệt... lên đó kể xấu chồng mình, follower nhìn vào đánh giá chồng mình là thằng vô tâm tồi tệ. Rồi sao? Sau này nếu chồng cưng lại, vui lại, thì có lên facebook đính chính là đấy chỉ là thỉnh thoảng thôi, đôi khi chồng cũng đáng eo lắm? Không, ít khi chuyện đó xảy ra lắm, lỡ mồm bảo chồng tồi rồi mà đi đính chính thì có phải là tự vả vào miệng mình không.
Mình thấy cách hành văn cũng ok, kể chuyện cũng hấp dẫn, nhưng sao lại có cách nghĩ buồn cười quá. Thể nào cũng bảo: facebook của tôi, tôi muốn nói gì là việc của tôi, bạn không thích thì đừng có đọc làm gì để mà chỉ trích. Ok. Giống hồi xưa, lên loa phường gào ầm lên rồi bảo người ta rằng không muốn nghe thì cứ đóng cửa lại, làm quéo gì phàn nàn.
Đối với mình, facebook không phải là chốn để giải tỏa. Giải tỏa thì về nhật ký có ổ khóa mà giải tỏa. Phát ngôn trước cộng đồng, dù ở đâu, cũng phải chịu trách nhiệm với những lời mình nói.
Mình đọc mà thấy tâm đắc quá.
Mặc dù đã cố gắng hết sức để hiểu rằng trên đời này có 2 loại tính cách sao Hỏa và sao Kim, và rằng nhu cầu của những người sao Kim là kể lể để chia sẻ, mình không cách nào thông cảm và chịu đựng cho được. Mình nghĩ, kể khổ làm gì mà không chịu thay đổi hoàn cảnh để giải quyết nỗi khổ đó? Một bà mẹ cứ kể con mình lì lắm nói không biết nghe lời, vậy mà khi nó đòi cái gì vẫn cúc cung tận tụy đòi cho nó, ngay cả cái iphone của người khác cũng cố đòi cho nó chơi, người ta không cho thì lườm quýt người ta. Một người vợ suốt ngày bảo chồng mình lười biếng không thương mình, vậy mà mỗi lần chồng đùn đẩy việc thì lại tiếp tục cắn răng làm, làm xong rồi kể khổ. Một đứa con dâu hễ gặp bạn bè là bảo mẹ chồng ức hiếp thế này thế nọ, nhưng về nhà thì khúm núm nghe chửi nghe mắng mà không một phản kháng. Và những người đàn ông lên bàn nhậu kể khổ rằng con đó tồi lắm, nó mê thằng kia có tiền hơn tao nên bỏ tao, phận mình nghèo thì mình chịu, thôi 1 2 3 dzô, mình nghe mà chỉ muốn chửi thề: mie, chiều nào cũng nhậu chiều nào cũng con đó tồi lắm tham phú phụ bần, nó mà cưới bọn nát rượu ham nhậu lười biếng như bọn bây thì đất cũng chẳng có mà cạp ăn.
Mình không hiểu mấy người đó kể khổ để làm gì. Người yêu thương bạn thì sẽ đau lòng, kẻ thù của bạn thì sẽ hả hê, kể để được gì?
Sự im lặng an tĩnh khi đường đời gặp trúc trở cũng giống như bộ y phục màu đen đó. Yên tĩnh, tự giải quyết vấn đề, tự băng bó vết thương, luyện võ công và đi trả thù, đó mới là câu trả lời chính xác nhất.
2. Mình nghe nói, gái chưa chồng không được vô thăm bà đẻ, chỉ cười khẩy bảo mê tín. Giờ thì chợt hiểu ra, rằng nếu cho bọn chưa chồng chưa con cái vô thăm bà đẻ, nó thấy bà đẻ đau đớn tàn tạ quá, nó quyết định không đẻ, thế là nguy cơ tuyệt chủng nhân loại tăng cao. Chí lý, chí lý...
3. Mình có follow chị nhà văn nổi tiếng đã có chồng, một con gái và đang mang thai. Dạo này, có lẽ hormones nữ tăng cao nên chị í nhạy cảm với tất cả mọi thứ, mà hễ lên cơn nhạy cảm dỗi hờn thì chị ấy post status facebook như một cách giãi bày. Chị ấy còn bảo, không facebook thì biết phải làm thế nào để giải tỏa. Mình chép miệng, đệt... lên đó kể xấu chồng mình, follower nhìn vào đánh giá chồng mình là thằng vô tâm tồi tệ. Rồi sao? Sau này nếu chồng cưng lại, vui lại, thì có lên facebook đính chính là đấy chỉ là thỉnh thoảng thôi, đôi khi chồng cũng đáng eo lắm? Không, ít khi chuyện đó xảy ra lắm, lỡ mồm bảo chồng tồi rồi mà đi đính chính thì có phải là tự vả vào miệng mình không.
Mình thấy cách hành văn cũng ok, kể chuyện cũng hấp dẫn, nhưng sao lại có cách nghĩ buồn cười quá. Thể nào cũng bảo: facebook của tôi, tôi muốn nói gì là việc của tôi, bạn không thích thì đừng có đọc làm gì để mà chỉ trích. Ok. Giống hồi xưa, lên loa phường gào ầm lên rồi bảo người ta rằng không muốn nghe thì cứ đóng cửa lại, làm quéo gì phàn nàn.
Đối với mình, facebook không phải là chốn để giải tỏa. Giải tỏa thì về nhật ký có ổ khóa mà giải tỏa. Phát ngôn trước cộng đồng, dù ở đâu, cũng phải chịu trách nhiệm với những lời mình nói.
11/02/2015
Tự kỷ tháng 11
1. Rối loạn lo âu
Tôi chắc chắn bản thân mình bị chứng này, thỉnh thoảng, vì những chuyện không đâu, tôi lo âu đến quặn ruột. Có lần đang nằm ngủ ở khách sạn, tôi giật mình không nhớ mình đã kiểm tra khóa cửa sổ chưa, rồi đầu óc tưởng tượng ra những hậu quả mà nếu như tôi đã không đóng cửa, và lo đến mất ngủ. Có lần đang nằm ngủ trên giường, sực nhớ ra ở nhà trước tôi chỉ mới đóng cửa cuốn chứ chưa khóa cửa kính, lại lo lắng và trèo xuống đi ra cửa trước để khóa lại. Rồi lần gần đây nhất, trước khi đi du lịch xa, tôi viết lại user và password tất cả các acct liên quan đến công việc của mình đang làm, hướng dẫn đầy đủ làm thế nào để quản lý những thứ đó, phòng trường hợp tôi không về được nữa thì bố mẹ tôi có thể tiếp quản. Lúc lên xe hay máy bay thì cố mà lựa vị trí giữa xe, tôi ưng ngồi gần lối thoát hiểm và đường đi hơn là cửa sổ.
Những ngày rảnh rỗi và buồn chán, tôi thấy tim mình có vấn đề, ngực mình có vấn đề, tôi cứ nghĩ nghĩ rủi mà mình bệnh thiệt thì sao. Nếu mình phải ra đi sớm hơn bố mẹ mình thì sao, ai sẽ lo cho họ lúc về già, họ phải sống như thế nào khi không có mình ở kế bên, tôi cố làm cho có nhiều tiền để lại cho bố mẹ tôi. Muốn khóc đau đớn.
Thấy mình khổ sở thiệt.
2. Chống đám đông và xã hội
Mọi suy nghĩ của tôi luôn có chạy theo chiều hướng ngược lại với đám đông. Đám đông tung hô một người, tôi sẽ ghét người đó trước. Đám đông dè bỉu khinh khi một việc, tôi sẽ cố tìm hiểu để cảm thông. Suy nghĩ đầu tiên là chẳng ai hoàn hảo, thích vạch lá tìm sâu chứng tỏ người đối diện mình có khuyết điểm trước khi đánh giá tốt về họ. Mạnh tử nói Nhân chi sơ tính bổn thiện, Tuân tử nói Nhân chi sơ tính bổn ác, tôi nói, Nhân chi sơ tính vị kỷ. Rồi tùy kỷ mà thiện hay ác.
Nói vậy thôi, chứ tôi nghĩ người ta có xu hướng ác hơn đó.
Nói vậy thôi, chứ tôi nghĩ người ta có xu hướng ác hơn đó.
3. Và tôi là một đứa giả tạo, nhút nhát, thường xuyên bị hiệu ứng cầu thang
Tôi ghét nhất là phải gặp mặt một đám đông xa lạ. Tôi sẽ ngồi im thin thít, trả lời nhát gừng và cố gắng đi về càng sớm càng tốt. Tôi bị ám ảnh về hành động của chính mình, lúc nào cũng cố tỏ ra mình thật hoàn hảo, mình không có khuyết điểm, chính vì vậy tôi luôn chọn giải pháp im lặng, mỉm cười nhẹ nhàng và từ tốn trả lời câu hỏi của mọi người, không nói quá nhiều về mình và hết sức tôn trọng đề cao khen ngợi người đối diện, cố tạo cho họ cảm giác thoải mái nhất.
Nhưng tôi thì chẳng thoải mái chút nào.
Và tôi cực kỳ hay bị hiệu ứng cầu thang. Ra khỏi đám đông, đến nơi mình cảm thấy thoải mái nhất thì tôi mới nhìn ra được các phương án giải quyết tình huống tốt hơn. Ví dụ, lần gần đây, thằng hướng dẫn viên du lịch bô lô ba la với hai khách người nước ngoài là ra gần sông NL có nhiều gái lắm, tụi bây có thể ra đó lựa chọn đó, ủa sao mày mắc cỡ vậy, 43 tuổi rồi già rồi còn mắc cỡ gì. Tôi thấy thiệt muốn đấm cho thằng khốn ấy một đấm vào mặt, hoặc bảo nó shut up. Nhưng tôi đã im lặng. Sau đó đi về, tôi thực sự hối hận về sự im lặng của mình. Tôi muốn xin lỗi hai người nước ngoài về những điều thô thiển bất lịch sự mà thằng đó nói, rằng mại dâm ở nước tôi là bất hợp pháp và họ không nên tìm đến để tránh rắc rối rất nhiều, và tôi muốn thẳng thắn mắng vô mặt thằng hướng dẫn viên du lịch ngu ngốc ấy rằng anh đang giới thiệu phụ nữ nước anh để đi bán dâm cho hai ông khách nước ngoài, anh không thấy xấu hổ hay sao.
Nhưng lúc đó tôi chỉ im lặng.
Sao tôi ghét mình quá.
Sao tôi ghét mình quá.
Subscribe to:
Posts (Atom)
Mei. Powered by Blogger.