11/02/2015

Tự kỷ tháng 11

1. Rối loạn lo âu

Tôi chắc chắn bản thân mình bị chứng này, thỉnh thoảng, vì những chuyện không đâu, tôi lo âu đến quặn ruột. Có lần đang nằm ngủ ở khách sạn, tôi giật mình không nhớ mình đã kiểm tra khóa cửa sổ chưa, rồi đầu óc tưởng tượng ra những hậu quả mà nếu như tôi đã không đóng cửa, và lo đến mất ngủ. Có lần đang nằm ngủ trên giường, sực nhớ ra ở nhà trước tôi chỉ mới đóng cửa cuốn chứ chưa khóa cửa kính, lại lo lắng và trèo xuống đi ra cửa trước để khóa lại. Rồi lần gần đây nhất, trước khi đi du lịch xa, tôi viết lại user và password tất cả các acct liên quan đến công việc của mình đang làm, hướng dẫn đầy đủ làm thế nào để quản lý những thứ đó, phòng trường hợp tôi không về được nữa thì bố mẹ tôi có thể tiếp quản. Lúc lên xe hay máy bay thì cố mà lựa vị trí giữa xe, tôi ưng ngồi gần lối thoát hiểm và đường đi hơn là cửa sổ. 

Những ngày rảnh rỗi và buồn chán, tôi thấy tim mình có vấn đề, ngực mình có vấn đề, tôi cứ nghĩ nghĩ rủi mà mình bệnh thiệt thì sao. Nếu mình phải ra đi sớm hơn bố mẹ mình thì sao, ai sẽ lo cho họ lúc về già, họ phải sống như thế nào khi không có mình ở kế bên, tôi cố làm cho có nhiều tiền để lại cho bố mẹ tôi. Muốn khóc đau đớn. 

Thấy mình khổ sở thiệt. 

2. Chống đám đông và xã hội

Mọi suy nghĩ của tôi luôn có chạy theo chiều hướng ngược lại với đám đông. Đám đông tung hô một người, tôi sẽ ghét người đó trước. Đám đông dè bỉu khinh khi một việc, tôi sẽ cố tìm hiểu để cảm thông. Suy nghĩ đầu tiên là chẳng ai hoàn hảo, thích vạch lá tìm sâu chứng tỏ người đối diện mình có khuyết điểm trước khi đánh giá tốt về họ. Mạnh tử nói Nhân chi sơ tính bổn thiện, Tuân tử nói Nhân chi sơ tính bổn ác, tôi nói, Nhân chi sơ tính vị kỷ. Rồi tùy kỷ mà thiện hay ác.

Nói vậy thôi, chứ tôi nghĩ người ta có xu hướng ác hơn đó. 

3. Và tôi là một đứa giả tạo, nhút nhát, thường xuyên bị hiệu ứng cầu thang

Tôi ghét nhất là phải gặp mặt một đám đông xa lạ. Tôi sẽ ngồi im thin thít, trả lời nhát gừng và cố gắng đi về càng sớm càng tốt. Tôi bị ám ảnh về hành động của chính mình, lúc nào cũng cố tỏ ra mình thật hoàn hảo, mình không có khuyết điểm, chính vì vậy tôi luôn chọn giải pháp im lặng, mỉm cười nhẹ nhàng và từ tốn trả lời câu hỏi của mọi người, không nói quá nhiều về mình và hết sức tôn trọng đề cao khen ngợi người đối diện, cố tạo cho họ cảm giác thoải mái nhất. 

Nhưng tôi thì chẳng thoải mái chút nào. 

Và tôi cực kỳ hay bị hiệu ứng cầu thang. Ra khỏi đám đông, đến nơi mình cảm thấy thoải mái nhất thì tôi mới nhìn ra được các phương án giải quyết tình huống tốt hơn. Ví dụ, lần gần đây, thằng hướng dẫn viên du lịch bô lô ba la với hai khách người nước ngoài là ra gần sông NL có nhiều gái lắm, tụi bây có thể ra đó lựa chọn đó, ủa sao mày mắc cỡ vậy, 43 tuổi rồi già rồi còn mắc cỡ gì. Tôi thấy thiệt muốn đấm cho thằng khốn ấy một đấm vào mặt, hoặc bảo nó shut up. Nhưng tôi đã im lặng. Sau đó đi về, tôi thực sự hối hận về sự im lặng của mình. Tôi muốn xin lỗi hai người nước ngoài về những điều thô thiển bất lịch sự mà thằng đó nói, rằng mại dâm ở nước tôi là bất hợp pháp và họ không nên tìm đến để tránh rắc rối rất nhiều, và tôi muốn thẳng thắn mắng vô mặt thằng hướng dẫn viên du lịch ngu ngốc ấy rằng anh đang giới thiệu phụ nữ nước anh để đi bán dâm cho hai ông khách nước ngoài, anh không thấy xấu hổ hay sao. 

Nhưng lúc đó tôi chỉ im lặng.

Sao tôi ghét mình quá. 

0 comments:

Post a Comment

Mei. Powered by Blogger.
© Moonland 2012 | Blogger Template by Enny Law - Ngetik Dot Com - Nulis