1/11/2013

Mirai De Matte...

Dạo này mình coi cái gì cũng bật khóc, chắc là tới cực hạn rồi :)) Cơ mà, cái này thì quả là đáng khóc quá.

Chuyện là, trưa thì mình coi cái này:


*Wordless*

Và tối thì mình coi The Girl Who Leapt Through Time anime version. Lúc con bé Makoto khóc ầm ĩ cũng là lúc nước mắt mình sóng sánh (mọe nó không có biết cái emo icon nào nước mắt sóng sánh, thôi thì nhìn cái ánh mắt trắng dã này đỡ O.O|||)

Bữa mình đọc truyện (cốt truyện nhảm chả buồn kể), có 1 chi tiết làm mình nhớ hoài nhớ mãi, thầy phù thủy dạy rằng trong pháp thuật có 2 bức tường mà không ai vượt qua được: kiểm soát thời gian và làm người chết sống lại.

Khi nắm trong tay một quyền lực đặc biệt, cũng đồng nghĩa với việc mang vác một gánh nặng.

Như Makoto, xé rách thời gian qua những cú nhảy, rồi lại chắp vá, càng chắp vá thì càng lỗi. Càng ngày càng mắc sai lầm nghiêm trọng, loạn đến mức đánh mất những thứ quý giá nhất trên đời mà không biết.

Thời gian luôn là thứ bí ẩn nhất, không bao giờ có thể kiểm soát được. Đoạn cuối, Chiaki bảo rằng: mirai de matte... Nhưng liệu có chờ được nhau? Có 1 tỉ 1 triệu 1 vạn 1 ngàn chuyện sẽ xảy ra từ đây đến tương lai, và ai có thể chắc chắn về điều gì.

Nếu tôi được sửa một thứ trong quá khứ, thì tôi sẽ sửa thứ gì? - Ngay lúc tuyệt vọng này, tôi chắc chắn không thể trả lời rằng "tôi không muốn sửa thứ gì", nhưng chắc chắn là "tôi không dám sửa thứ gì cả".

Hồi trước coi phim HongKong, nội dung là 1 chàng cảnh sát có thể liên lạc được với ba mình ở quá khứ, có lần cậu ta nhờ ba mình cứu giúp bạn gái mình - một cô gái tật nguyền nhưng vô cùng vui sống - để cô ấy khỏi bị tật nguyền. Kết quả là quả thật cô ấy không bị tật nguyền, nhưng không thể vui sống và còn trở thành sát thủ. Ba của cậu ta lúc này bèn hỏi: tại sao đã biết cô ấy đang sống vui vẻ, lại cố sửa điều ấy.

Một hành động nhỏ xíu trong quá khứ, tỉ dụ như tôi ngày đó không chọn FTU mà chọn Kinh Tế, tỉ dụ như hôm ngày xưa tôi không đập chai nước đá lên đầu thằng bạn đầu tiên tỏ tình với tôi... thì tôi ngày nay có ngồi viết như dòng này? Chắc chắn là không rồi.

Và lúc đó, tôi sẽ vui hơn hay thảm hại hơn?

Thôi quay lại chủ đề. *The Girl Who Leapt Through Time* không huyền hoặc hay kinh dị tâm lý như tôi tưởng, trái lại khá teen, nhưng rất hay và làm tôi bật khóc khúc cuối...

:((

Mirai De Matte...

1/09/2013

Viết blog nhân ngày mưa to - tầng 17


Dưới đây là những cảm giác tựa tựa như “ăn KFC liên tục bảy ngày”*

-                     1/ Gangnam Style: khi mà người người Gangnam nhà nhà Gangnam thì bây giờ, hễ bật tivi mà đang phát Gangnam thì lập tức chuyển kênh hệt như bị bỏng.
-                   2/ Chụp hình cưới ở nhà thờ Đức Bà =.=||| xin miễn bàn về vụ này
           3/ Được người nào đó nhờ like cái gì đó trên facebook.  

-          (sẽ cập nhật tiếp)

* Giải thích 1 tẹo về cái gọi là cảm giác “ăn KFC liên tục bảy ngày”: đó là 1 quá trình kéo dài bảy ngày với diễn biến tâm sinh lý vô cùng phức tạp:
Ngày 1: KFC ăn lần 1 thì hơi bị ngon
Ngày 2: độ ngon đã giảm xuống 1 nửa, nhưng vẫn còn ở cái mức có thể gọi là ngon
Ngày 3: chỉ số “ngon” đã rớt xuống 0 và nhai trệu trạo như người ta nhai vỏ ốc, nhầm, làm gì có ai đi nhai vỏ ốc, ý là như người ta nhai cơm nguội without đồ ăn.
Ngày 4: đã có triệu chứng trợn mắt ráng nuốt.
Ngày 5: nảy sinh tư tưởng tự kỷ về nhân loại như là “cuộc đời tăm tối”, “nhân loại sẽ đi về đâu khi chúng ta cứ tàn sát gà như thế này”, vân vân…
Ngày 6: những ảo giác kinh dị bắt đầu hình thành, như hình ảnh con gà cười nhăn nhở, cái đùi gà chuyển động, ông già KFC trợn mắt đáng sợ
Ngày 7: bắt đầu tự hỏi “mình sống trên đời để làm gì” và thà tự cắn lưỡi chứ không chịu thêm một miếng nào cả.
Ok, nói chuyện như thế thì có hơi quá (và có khi nào mình bị bắt vì bôi bác KFC không nhỉ, sau vụ nữ sinh nào đó bị đuổi học vì chế tác thơ bậy về thầy cô thì mình sợ hãi lắm) – thôi thì chú thích thêm đây là cảm giác cá nhân vậy nhé :3
Mà btw, trong trường hợp có thắc mắc là tại sao không phải lotte mà là kfc thì mình xin nói thẳng là mình không có ưa lotte – gà không ngon, kem không ngon, dịch vụ lại tồi hết sức!

1/08/2013

08-01-2013


Nguyên cái cuộc đời này, chỉ có 1 điều ước nhỏ nhoi: được đi ngủ bất kỳ khi nào mình thích, và thức dậy bất kỳ khi nào mình muốn…

Đơn giản vậy thôi đó, mà làm hoài làm không được. Hồi xưa còn nhỏ, nhè chủ nhật ngủ 1 phát tới 10 giờ sáng (hồi xưa nhà ứ có máy lạnh đâu, mà trái đất cũng chả nóng như bây giờ), lết xuống nhà má chửi ỏm tỏi, điệp khúc “con gái con đứa gì mà ngủ đến trưa trời trưa trật” vang lên như điệp khúc mùa xuân. Làu bàu tự hứa với bản thân mai mốt lớn đi làm, dọn ra riêng sẽ tha hồ vật vạ ngủ tới 1 giờ chiều.

Rồi thì lớn, đi làm nhưng chưa ra riêng, không thể nằm vạ ra ngủ được. Lý do tương tự, và kèm theo 1 phần nuối tiếc thời gian. Đừng nhầm với những triết lý như thời gian trôi qua không trở lại và đời người bờ la bờ la… Chẳng qua là, lâu lâu có một ngày nghỉ, ngủ thì sợ nó qua đi mất, mà tỉnh dậy thì đôi khi chẳng biết làm gì.

Chung quy vẫn là sợ má sỉ vả. Má có cách sỉ vả vô cùng chạm tự ái và xúc phạm giới tính con cái.

Nhiều khi, khi má vừa mở miệng cằn nhằn “con gái con đứa gì mà….” Thì lại muốn phọt mồm bảo rằng, sao má không đẻ con là con trai cho rồi, không thì khi phát hiện ra con gái, bóp mũi mọe nó cho rồi. Nhưng cho ăn gan cọp cũng không dám phọt bậy như thế. Thành ra phải nhủ thầm trong lòng rằng: Ôi đệt…

Dạo này bị ám ảnh bởi cái suy nghĩ: nếu ra đường gặp đèn xanh 1 lần thì sẽ gặp đèn xanh hoài, gặp đèn đỏ thì sẽ gặp đèn đỏ mãi, mua đồ 1 lần không được thì éo mua được cái gì… Hôm bữa chủ nhật tính đi mua súp cua ăn (khiếp cái chỗ hình như bỏ thuốc phiện vào hay sao mà ngày nào cũng thèm nhỏ dãi), tính đi mua đậu que chiên, tính đi mua giỏ giầy các thứ, rốt cuộc súp cua không bán, lặn lội ra tuốt ngoài Hàn Thuyên, thằng bán đồ chiên bảo, đậu que hết mùa chị ạ. Đi mua súp cua (chỗ khác) thì phải đứng chờ con nhỏ kia mua 10 chén đem về… Đợi xong thì nguyên quán súp cua vắng teo luôn. Chỉ thiếu điều ông già bảo: hết súp rồi con ạ.

Nói ra lại thèm súp cua…

1/05/2013

Bá Vương Biệt Cơ

Hôm nay tôi bỏ ra 3 tiếng đồng hồ ngồi coi Bá Vương Biệt Cơ.

Review đơn giản có một câu thôi: dù biết đến phim này từ một động fangur, nhưng (nói một cách nhẹ nhàng là) nếu coi phim với động cơ fangur thôi thì đừng coi làm gì. Vì nó chẳng thỏa mãn fangur chút nào, và vì bản thân quá xúc phạm một bộ phim như vậy.

Nói thẳng ra thì đây không phải là tuýp phim tôi thích. Tôi thích cao trào, thích khi mọi thứ bị dồn cục và đẩy cảm xúc của mình lên cực hạn. Tiết tấu phim này thì đều đều, trong mỗi đoạn lại có một tình tiết nhỏ mà bản thân không ngờ là lại có thể nhớ. Những tình tiết siêu nhỏ như lời rao "mài dao đi", hay "gái điếm thì suốt đời vẫn là gái điếm" đem đến một dự cảm bất lành.

Review về phim trên mạng thì vô số rồi. Cảm nhận sâu sắc nhất của tôi khi coi phim này, không phải sự chung thủy, cố chấp, không phải phản bội cũng không hẳn là dấy lên lòng căm thù một cuộc cách mạng văn hóa (mô phật, làm sao có thể căm thù một thứ đã chết ngắc từ thủa nào...), mà chỉ gói gọn trong 3 chữ: sự tầm thường.

Tầm thường đến trớ trêu.

Sở Vương tầm thường. Sở Vương không có tài, chỉ là chăm chỉ và gặp thời, cũng ham mê sắc dục, anh hùng rơm và nông cạn chỉ nhìn được mỗi cái sự cố chấp và bề mặt sự việc. Đỉnh điểm của sự tầm thường đó là việc sợ vãi cả ra, nói tuốt tuồn tuột những điều mà anh ta suy nghĩ, và những điều đó lại đẩy anh ta sâu xuống đáy của sự tầm thường. Human-being ~

Tôi cảm nhận sâu sắc sự giống nhau đến lạ của hai nhân vật Người Vợ và Ngu Cơ. Người Vợ cần một lý do để sống, Ngu Cơ cũng cần. Người Vợ đem đặt lý do đó và tay Sở Vương, Ngu Cơ đem đặt vào tự tôn cá nhân của anh ta. Khi Sở Vương lộ mặt hèn nhát, Người Vợ đơn giản không chấp nhận được, và cô mất đi lý do để tiếp tục sống. Khi sự tự tôn của Ngu Cơ bị chà đạp hết lần này đến lần khác, anh ta cũng chọn cái chết.

Tại sao lại là sự tự tôn. Ngu Cơ đến với chính kịch và lấy đó làm mạng sống của mình, một lòng luyện tập vì anh ta bật khóc khi nhìn thấy những diễn viên trên sân khấu, anh ta khao khát cái vị trí đó, khao khát sự lộng lẫy đó. Và với tài năng trời phú, anh ta đạt được. Sau đó, một loạt biến cố diễn ra, đỉnh điểm ở lúc người mà anh ta coi là đệ tử không còn sợ hãi sư phụ như anh ta đã sợ hãi sư phụ mình, hắn hất đổ thau nước và bỏ đi. Đến cuối phim, một câu ngày xưa "ta vốn là nam, không phải nữ" nhưng một đòn giáng thẳng vào chút niềm tin còn sót lại.

Lúc đó, Ngu Cơ chợt nhận ra không thể tìm được đáp án cuối cùng cho toàn bộ lý do sống của mình. Anh ta là Ngu Cơ, thời hoàng kim nhất, người ta suy tôn rằng anh ta đã đem Ngu Cơ sống dậy, và anh ta chính là Ngu Cơ hoàn hảo nhất. Nhưng đến cuối cùng, anh ta không phải là Ngu Cơ. Anh ta vẫn là nam, không phải nữ, và cả cuộc đời sống trong chính kịch của anh ta kết thúc. Ảo mộng vỡ tan. Anh ta đem cái chết của mình, trở thành một Ngu Cơ trọn vẹn...

Là cố chấp hay là thủy chung?

1/04/2013

Post phủi bụi

"Chết bên nhau thật là hồn nhiên..."

Cá nhân mình chưa bao giờ nghĩ người ta có thể xướng cái câu đó thành bài hát. Vì nghe nó vô cùng là tâm thần. Thế nhưng, nó đã là bài hát...

Lạy chúa.

Dạo này mình có cái thói đi khắp facebook, thấy đứa nào post cái gì chướng mắt là unfriend, bất chấp có quen hay không =)) thật là bá đạo. Rồi sẽ tới một ngày, mình đi add friend lại  những đứa không quen nhầm đầy friendlist.

Nhắc mới nhớ, đã unfriend vô số đứa vừa add hồi cuối năm ngoái, add cho 1 đống bạn cấp 1 cấp 2, rồi hứng chí 1 bữa, rồi thôi... giờ nhìn nhau không hề thân quen hơn 2 đứa đi cùng 1 chuyến xe buýt, add làm cái quái gì...

1/03/2013

Lại tự xướng...

♥ Xử nữ – Virgo (23/8 – 22/9)

Mọi người đều nói Xử nữ xa lánh nhân loại, hai mặt, thậm chí có chút tố chất thần kinh. Kỳ thực nguyên nhân chỉ có một, tính cách của Xử nữ đều dựa theo ảnh hưởng bên ngoài mà biến đổi, tạm gọi đây là “Tâm trạng”. Khi Xử nữ tâm trạng tốt , có thể khiến bản thân thông minh, tế nhị, giỏi giang, ôn nhu, hài hước, để cho những phẩm chất tốt đẹp hoàn toàn phát triển ra ngoài. Ví dụ: Lúc này họ có vẻ rất hoàn mỹ, hào quang tỏa ra bốn phía, đồng thời có biểu hiện rất hướng ngoại, hay nói, dễ hòa đồng (nhưng đây không phải tính cách của họ). Mà nếu một ngày Xử nữ tâm trạng không tốt, sẽ biến thành một người khác, thậm chí vô cùng nhu nhược, vô dụng, chỉ có điều thông thường lúc này họ đều tránh né sự làm phiền từ bên ngoài, cho nên khiến cho người ta cảm thấy có chút tính khép mình, bởi vì đều nằm dưới sự bảo hộ của Sao thủy, cho nên Xử nữ và Song tử đều dễ thay đổi, nhưng song tử thay đổi là suy nghĩ, mà xử nữ thay đổi là tâm tình.

  • Khi Xử nữ phải đối mặt với rất nhiều việc lặt vặt trong thực tế: lúc này Xử nữ liền lạnh lùng đối mặt thế giới xung quanh: hoặc là làm việc rất gượng ngạo, cứ như đang giả vờ; hoặc là hết sức lạnh lùng và bị động, đối với bất kì ai đều hờ hững. Kỳ thực Xử nữ rất rõ ràng tình hình hiện tại của họ, nhưng họ không có cách nào thay đổi và khống chế tâm tình của họ, chỉ có thể chọn cách điên cuồng mà trốn tránh tất cả.

  • Họ nghĩ: so với mất tự nhiên mà đối diện với bạn, xấu hổ nói với bạn những điều như họ không sao, hoặc là bởi vì ôn hòa thì tương phản quá lớn sẽ bị người khác nói trong ngoài không đồng nhất, tính cách quái dị, không bằng trốn tránh một lúc, chờ cân bằng được rồi mới quay lại. Cho nên, khi gặp gỡ người khác, bọn họ chỉ đành nói chuyện với người phải nói (khi thực sự không trốn được) hoặc người hoàn toàn xa lạ (trong trường hợp không thể không nói), mà trái lại lại bất hòa với bạn bè quen thuộc.

  • Xử nữ có khuynh hướng coi trọng sự hoàn mỹ: cho nên mới có cái gọi là “Xử nữ thích nhất là lúc gần lúc xa”. Nguyên nhân rất đơn giản: họ chỉ muốn cho bạn thấy một Xử Nữ tốt nhất, hoàn mỹ nhất, mà không muốn cho bạn thấy mặt bất lực yếu đuối của họ. Vì thế nên xin hãy nhớ kỹ, có lúc Xử nữ lạnh lùng với bạn, cũng không phải do bạn nói sai làm sai cái gì, đây là hiện tượng sinh lý bình thường của họ, họ chỉ là không muốn để sự nghiêm khắc và lạnh lùng tổn thương bạn (nhưng trên thực tế cách ứng xử này đã tổn thương bạn). Không cần khổ sở, bởi vì họ rất để ý lời nói của bạn, cho nênnội tâm họ còn khổ sở hơn bạn, tự trách và áy náy! Điều bọn họ có thể làm, chỉ là hy vọng điều chỉnh tâm tình của mình nhanh một chút, trở lại bên cạnh bạn

  • Xử nữ nhiều khi sẽ biểu hiện loại hành vi và tư duy vô cùng khác người. Tính cách của bọn họ cũng bởi nhiều nguyên nhân khác: không thích chủ động, không giỏi giao tiếp (cũng có thể nhiệt tình, nhưng chỉ là ngày hôm nay nhiệt tình rồi, cuối cùng sẽ có một ngày sẽ lạnh lùng), không thích biểu hiện, không thích xuất đầu lộ diện (ngộ nhỡ ngày nào đó tâm tình không điều khiển được, tâm trạng không tốt, chẳng phải rất mất mặt sao), đại loại như thế.

  • Tính ưa sạch sẽ: không phải xử nữ nào cũng có tính sạch sẽ, rất nhiều Xử nữ cũng không thích sạch sẽ, nhưng yêu cầu phải ngăn nắp, bọn họ càng thích gọn gàng, sẽ càng không thích người khác phá hỏng kết cấu “Hoàn mỹ” mà họ đã sửa sang và bố trí. Xử nữ có nhiều nhất chính là tính ưa sạch sẽ. Một ngày chạm phải vùng cấm trong nguyên tắc sống của họ, tình hình lúc ấy đặc biệt nghiêm trọng, biểu hiện như bệnh tâm thần. ^^~

  • Tính đa tình: nói đến Xử nữ đều tuyệt đối không đa tình, chung tình là danh từ chính xác nói về họ. Nếu có nhiều quan hệ khác phái rất có thể là họ cần xác định người có duyên và hấp dẫn mình nhất, quan điểm này khá phổ biến. Một ngày tìm được tình yêu đích thực của lòng mình, họ hội che chở bạn cả đời, chỉ cần bạn có thể cho họ cảm giác an toàn, họ vĩnh viễn không phản bội, trong lòng trong mắt duy nhất chỉ có mình bạn. Tầm hoa vấn liễu, hồng hạnh vượt tường việc này với bọn họ là không có ( một là vì ý thức trách nhiệm, hai vì sợ phiền phức ).

  • Thông minh: không giống song tử linh hoạt nhanh nhẹn, không giống thủy bình thông minh phi phàm, cũng không phải kế hoạch chu đáo chặt chẽ như Thần nông,Xử nữ thường thể hiện trí tuệ nhiều hơn. Tinh tế, lý trí, hiếu học vượt trội trong mười hai chòm sao, với khả năng quan sát và năng lực tư duy lô-gic hạng nhất, Xử nữ muốn không thông minh cũng khó. Không có việc gì thì nên ít ăn nói lung tung trước mặt Xử nữ, tùy ý nói xạo, bày đặt cạm bẫy họ liếc mắt liền có thể nhìn thấu; cũng đừng mưu tính điều gì điều gì với họ, bạn không đấu nổi họ đâu. Xử nữ là người có thể đem bạn đi bán mà bạn vẫn phải nói lời cảm ơn họ. Không có việc gì cũng đừng tranh luận với Xử nữ, dù họ vốn không có lý lẽ cũng tìm ra lý lẽ, thậm chí không chỉ có một lý lẽ. Xử nữ vĩnh viễn sẽ không chịu thiệt thòi đâu.

  • Trốn tránh: bởi tính cách của mình, họ thường gặp phải áp lực khá lớn. Khi hoàn cảnh quanh mình đã mất khả năng nắm kiểm soát, hoặc là tâm trạng của mình không thể điều tiết được thì, họ sẽ điên cuồng mà trốn tránh, tự mình sa đọa, tình huống này thông thường đối người khác là vô hại, nhưng là tổn thương chính mình, làm cho những người yêu thương họ tan nát cõi lòng. Bất quá không cần quá lo lắng, qua một thời gian họ sẽ ổn, bản tính tự phê phán chính mình giúp tinh thần họ nhanh chóng sẽ ổn định. Xử nữ sẽ không bỏ cuộc hoàn toàn, trước khi sa đọa vẫn có khả năng giữ lại chút gì đó, chỉ là đang chờ đợi thời cơ hy vọng tới. Thậm chí đôi khi chỉ là sa đọa cho người khác xem.

  • Nội tâm: Xử nữ có tu dưỡng, điểm này là chắc chắn. Trong khi trưởng thành không ngừng nghe lời giáo huấn, không ngừng học tập, giữ cho nội tâm mình luôn phong phú. Bởi vì họ cảm nhận được tâm tình không cách nào nắm giữ, mà những yếu tố này chỉ cần kiên định là có thể làm được, tương lai nhất định sẽ có ích. Đây là mục tiêu hoàn mỹ mà họ theo đuổi.

  • Xử nữ là người có trách nhiệm nhất, nhưng nhiều khi lại sợ đảm nhận trách nhiệm. Nhưng thường họ rất trọng lời hứa 1 cách điên cuồng ( cũng tốt ^^~). Chính vì vậy khi nói gì ra họ thường thực hiện cho bằng được để rồi sau đó hối tiếc dằn vặn...

Lâu lâu lại tự sướng. Mình vốn khinh bỉ những thứ dùng để ca ngợi bản thân. 
Và bây giờ thì mình đang khinh bỉ mình.
Nhưng mà, nó nói đúng (chí ít là cái khoản sống theo tâm trạng và xa lánh nhân loại) - và cái vụ ca ngợi tư duy logic của mình thì làm mình thiệt là xung xướng...

1/01/2013

1.1.2013

Ờ thì Happy New Year!

=)) =))

Sapporo ~
Mei. Powered by Blogger.
© Moonland 2012 | Blogger Template by Enny Law - Ngetik Dot Com - Nulis