8/22/2011

=))

Facebook thì vào cái ngày định mệnh 15/4/1865, Lincoln sẽ viết lên status:
Abe Lincoln: Tối nay đi xem hát với bu nó… sẽ ngồi khoanh riêng, baby iu!
145 years ago . Comment . Like
John Wilkes Booth likes this.
* * *
Hoặc đây là status của Galileo Galile và comment của Nhà Thờ (hay ta dịch là Mặt trận Thanh niên Chống Phản Chúa cũng được):
Galileo: Hóa ra trái đất quay quanh mặt giời, pà kon ạ.
400 years ago . Comment . Like
Copernicus likes this.
Nhà Thờ: hahaha đang phê thuốc à nae?
Galileo: đâu phê đâu. Đấy là sự thật, thấy tận mắt lun.
Nhà Thờ: hahaha phải dồi, nae hâm mịa nó dồi
Galileo: đâu có, nae. Mềnh có bằng chứng nè.
Nhà Thờ: câm mồm ngay thằng phản Chúa!
* * *
Để chống lại thảm trạng học sinh Việt Nam (phần lớn, chắc vậy) không muốn học sử nước nhà, trộm nghĩ chính ra trò này áp dụng vào việc dạy lịch sử ở trường cấp 2 của ta có khi lại hay. Giả sử ra bài cho học sinh: Facebook hóa một đoạn hội thoại nào của các nhân vật lịch sử Việt Nam mà em thích nhất.
Thử làm xem nào.
Lạc Long Quân is in the relationship with Âu Cơ
4000 years ago . Comment . Like
Hùng Vương likes this
* * *
Trọng Thủy is in the relationship with Mỵ Châu
Triệu Đà and An Dương Vương like this
...
An Dương Vương: mịe, đứa nào nó lấy cái nỏ của tao rồi
2189 years ago . Comment . Like
Triệu Đà and Trọng Thủy like this
* * *
Trần Thánh Tông has made the event Hội Nghị Diên Hồng
726 years ago • Comment • Like • Share
Trần Nhân Tông and 99,999,999 others like this.
...
Trần Thánh Tông: thế giờ ta oánh hay hàng cho vui nhểy?
Bô Lão 1: oánh quá đi chứ!
726 years ago • Like • 99,999,998 people
Bô Lão 2: oánh, không phải xoắn
Bô Lão 3: hỏi vlk, sao ko?
Bô Lão 4: tới đê bác tài... Bô Lão 4 lai kịt!
...
* * *
Trần Nhân Tông: “tranh đất, đánh nhau, giết người đầy nơi đồng áng” (Mạnh Tử). Haizzzzz…
725 years ago . Comment . Like
Trần Ích Tắc likes this.
Trần Hưng Đạo: What’s up man? :-w
Trần Nhân Tông: hay là ta hãy hàng đi để cứu muôn dân? zzzz
Trần Hưng Đạo: Trùi, sách nói là tranh đất, nhưng ta giữ nước, có tranh đất đâu. Sau phải xoắn. Nếu bệ hạ muốn hàng, xin hãy chém đầu tôi đi đã :-j
* * *
Phùng Hưng : Mình có hộ khẩu Hà nội rồi, hehe :))
600 years ago . Comment . Like
Ngô Quyền : lại phải khai lại lý lịch quê quán, chán vãi haizzz
Quang Trung : quên Hà Nội đi nhé! blè...
* * *
Hồ Quý Ly: Dời đô về Thanh Hóa là chủ trương lớn của triều đình. Đứa lào phản đối, ngứt đầu nó.
610 years ago . Comment . Like
Trần An (Trần Thiếu Đế): Ông ngoại ơi là ông ngoại, Thăng Long không ở, chuyển về Thanh Hóa làm j hic :((
* * *
Lý Công Uẩn: Ngày mai ta sẽ dời đô từ Hoa Lư về Đại La, yeah yeah...
1000 years ago . Comment . Like
Tạp chí Bắp Cải and 1,000,000 others like this.
* * *
Thử tưởng tượng cảnh nhà Tây Sơn lúc chuẩn bị khởi nghĩa:
Nguyễn Nhạc : Quân của thằng Loan láo quá, hôm nay nó lại đập chết mấy anh em cưỡi ngựa không đội mũ rồi.
240 years ago . Comment . Like
Nguyễn Huệ and 3 others like this.
Nguyễn Huệ : Anh đứng dậy đi, em ủng hộ hết mình!
Nguyễn Lữ : Em theo nữa, để em gọi bọn con Xuân, thằng Diệu vào tham gia.
Nguyễn Nhạc : Ấy, các chú nói be bé, không có bọn nó biết mình lập hội bọn nó đến hốt hết cả mẻ giờ...
* * *
Hồ Chí Minh: is feeling very tired tonight
65 years ago . Comment . Like
Võ Nguyên Giáp: Bác ơi cố lên, hix hix…
* * *
Hồ Chí Minh: 40 days to go…
65 years ago . Comment . Like
Võ Nguyên Giáp likes this.
Hồ Chí Minh: Dù có phải đốt cháy cả dãy Trường Sơn cũng phải giành cho được độc lập!
Việt Minh: yeh yeh \m/
* * *

8/21/2011

Phủi blog ~ phù...

Vài thứ.

Hôm nay, tự mình ngó cái wall của mình thì mới phát hiện ra rằng cái dịch vụ bói toán nó tự update, thành ra cả cái mặt wall mình đầy những bói là bói, cứ hiện lên, bất kể mình có đọc hay không, bất kể mình có thể đọc hay là không.
Mình nghĩ đến một ngày kia, mình không thể đọc nữa, thì nó có tiên đoán được việc đó mà ngừng lại không?

Và nó có trở thành 1 cái tát không, nếu lỡ nó bảo "thứ 6 là 1 ngày may mắn của bạn" trong khi mình đã chết ngắc vào ngày thứ 5 rồi.

Và, ồ, giá mà mình biết mình sẽ chết lúc nào để mà deactive facebook.

Giờ này mà nói đến chuyện chết chóc, nghe cứ sợ sợ thế nào...

Ồ, mình còn nhút nhát lắm nha.

Mình đào đâu ra tận 173 bạn vậy nhỉ?

Theo bạn Yuu, có lẽ, mỗi giai đoạn cuộc đời lại thân với 1 đám người nhất định và add 1 đám facebook nhất định.
Thi thoảng nhìn list friends trong facebook, mất gần nửa ngày mới nhớ ra người này là người nào... Và đó là trường hợp may mắn. Mình thật là thảm với trí nhớ tệ lậu.

Phát minh gần đây nhất của mình, nhầm, phát hiện gần đây nhất của mình là mỗi người đều có 1 cái gọi là natural smell. Không có ý xấu gì cả. Không có ý xấu gì đâu. Chỉ là... tỉ như, các bạn người Ấn của mình tỏa ra 1 mùi cà ri rất tự nhiên, tỉ như, bạn người Mỹ của mình cũng tỏa ra 1 cái mùi rất đặc trưng của Mỹ - hơi giống mùi nước xả vải, nhưng hay ho hơn. Và VN chúng ta cũng có cái mùi gì đó mà chúng ta không biết...

Mình thành thật hy vọng mùi đó nó khác khác cái mùi hành, tỏi, nước mắm, dấm...

Tuy nhiên, thúi miệng là do nha chu, hôi nách là do 1 căn bệnh bí ẩn nào đó mà mình không biết, chứ không phải là do natural smell nhé.

Bữa mình với bạn Nan và bạn Mic và bé Pat =)) và bạn Lin và có bạn Mợ hóng hớt, bạn Bri hóng hớt ké (dù bị xua đuổi không thương tiếc) ngồi bàn chuyện mùi của các chàng trai. Kết luận cuối cùng là hình như tụi mình hơi bị biến thái khi bàn chuyện này hơi lớn tiếng và bằng TIẾNG VIỆT, thật hay ho vì bạn Din không có mặt ở đó. Hình như mình bị nhầm, kết luận cuối cùng là bạn Nan hơi bị biến thái, một mình bạn Nan thôi, không phải chúng mình - mình và bạn Lin và bạn Mic và bé Pat và bạn Mợ vẫn trong sáng chán (bạn Bri thì mình không biết =)), vì bạn Nan bảo là bạn từng bị hấp dẫn bởi mùi mồ hôi của 1 chàng trai...

Mình thì chưa từng bị hấp dẫn bởi mùi mồ hôi của chàng nào cả. Ngay cả người mình thích, thì khi hắn đổ mồ hôi ròng ròng mình vẫn bịt mũi co giò mà chạy thôi. Mình nhấn mạnh là, ngay cả người mình từng thích, người duy nhất mình thừa nhận là mình thích đó nha... Thế mà bạn Nan bị hấp dẫn bởi mùi của 1 thằng HÀNG XÓM, đấy, thế mới biết độ nghiêm trọng của vấn đề. Mình thiệt tâm đắc cái câu "Nhẫn ó, nhẫn gia truyền của dòng họ nhà Nan ó, chỉ có những người BIẾN THÁI nhất trong dòng họ mới được đeo nhẫn này thôi ó..."

Nhầm, có lẽ, phải trao nhẫn cho bạn Lin mới đúng... Để mình nghiên cứu lại.

Nhân tiện, có một vấn đề mình nghĩ hoài không ra, đạt tới độ thân thiết nào thì mình có thể nói thẳng với một người rằng "ê bạn, bạn bị thúi miệng đó" thay cho việc mời người đó ăn singgum (vì dạo này xuất hiện vài đối tượng mà ngay cả singgum cũng không cứu vãn nổi) ... Mình thiệt tình băn khoăn.

Ồ, chiều nay mưa, mà hễ mưa là mình lại phát bệnh, ... chỉ vật ra ngủ mới giải quyết được vấn đề. Bạn Yuu của mình bảo, khi muốn khóc chỉ có thể khóc trước mặt một người - và đó không phải là người yêu.

Mình sẽ nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này.
Và ngày mai, dám mình sẽ xóa cái note điên khùng này lắm... Bây giờ đầu mình nó hơi quay quay nên mình viết cả 1 cái note trên fb... Thiệt là dũng cảm!

8/13/2011

1. Tôi là một người ngu ngốc khó hiểu sẽ bị hù dọa bởi người yêu tôi vì tôi thích thử thách.
Oh ~ WTF ~
(got it from a silly quiz in FB)

2. All good things come to an end.
Puppies to Dogs.
Kitties to Cats.
Babies to Adults.
Boyfriends to Husband.
All good things come to an end.
That's why the dogs keep barking at the new moon, whistling a new tune,...
So that they could dieeeee ~~~~~

3. I'm tired of waiting.
I'm tired of doing non-sense things.
I'm tired of people who always do stupid things.
Why dont they just focus on the main topic?
Why dont they just show out what they are truly?
People is coward.

8/09/2011

9.8.2011


Họ gọi cái chết của một người bị trầm cảm nặng là cái chết lãng nhách.

Tôi muốn khóc.

Khóc trong sự bất lực của việc không thể phản đối và giải thích rõ ràng, như thể tôi đã khóc vì bất lực khi ông thầy logic bảo 2 thằng con trai không thể yêu nhau vì điều đó ảnh hưởng đến sự truyền giống của toàn nhân loại.

Đó là một sự thật vô cùng khốn nạn. Tôi biết là nó vô cùng khốn nạn, nhưng ngoài chửi thề và bật khóc ra thì tôi chẳng thể làm điều gì khác nữa. Vì nó là sự thật!

Mẹ kiếp cái sự thật!

Cuộc sống của chúng tôi hoàn hảo. Chúng tôi có một cơ số những người yêu thương chúng tôi, chăm lo và kỳ vọng ở chúng tôi, chúng tôi có bạn bè, có ăn học, có việc làm ổn định với mức thu nhập ổn định và tương lai tương đối tốt đẹp. Gì nữa? Chúng tôi cũng có một số thứ để thích, cũng có vài điều để ngưỡng mộ... Nói chung, cuộc sống của chúng tôi vẹn tròn.

Vậy - mắc cái giống gì những cá thể may mắn như chúng tôi - lại đi tự sát? Đó chẳng phải một cái chết lãng nhách hay sao? Họ nói, nào là nhìn kìa, dân Châu Phi thiếu ăn, thiếu nước sạch, thiếu môi trường sống trong lành, nào là, nhìn thằng ăn mày ngoài đường, nó phải lê lết đi xin khắp nơi, bữa đói bữa no, nào là, nhìn những đứa trẻ khuyết tật, khuyết một bộ phận nào đó của cơ thể mà vẫn vui sống...

Tôi không biết, tôi đã nói là tôi không biết cơ mà!

Nhưng mà cái sự hẫng hụt trong tôi ra gì.

Tôi có một tư tưởng điên khùng về lý do mà tôi tồn tại... Tôi mệt mỏi phải sống giống một người bình thường, nghĩa là tôi PHẢI làm việc, PHẢI có gia đình, PHẢI có con, PHẢI có những tư tưởng và hành động như một CON NGƯỜI. Tôi PHẢI quan tâm đến những người xung quanh, tôi còn thỉnh thoảng PHẢI giả lả cười đùa, PHẢI để ý đến cảm xúc của họ, PHẢI làm một cơ số những thứ vô lý mà từ xưa đến nay chẳng ai nêu cho tôi một lý do triệt để để mà làm.

Tôi mệt mỏi với sự tồn tại của chính mình. Mệt mỏi khi mỗi sáng phải thức dậy. Mệt mỏi khi nhìn thấy người đi qua đi lại, cười cười nói nói và làm hàng tá những điều nực cười như tranh giành một cái nhà, toan tính hơn thua, nói những thứ ngôn ngữ khác nhau và phải học những thứ ngôn ngữ khác... Lắm lúc tôi tự hỏi, cùng là một loài, tại sao chúng tôi phải có quá nhiều loại ngôn ngữ như vậy?

Ờ, thành ra thì chết...

Hơn nữa, so với tôi, cậu ấy có lý do hay hơn nhiều để mà chết. Như là "chết thử để xem coi có bao nhiêu người khóc?" Trời ơi, lý do hay chán như vậy, thì mắc gì mà người ta gọi là lãng nhách chứ! Tại sao?

Kiểu đó, với lý do của tôi "chết do làm biếng thở"...

Người ta sẽ gọi là gì?


7/21/2011

Những thứ mình sẽ mua khi có tiền. Ý mình là, nói cho sang trọng thì đây là wishlist, nói cho thẳng thắn thì đây là lý do mình è cổ ra kiếm tiền:

1/ Single Balloons
2/ Bộ Harry Potter mới
3/ Quyển Hoàng Tử Bé to đẹp vật vã

Tạm thời chỉ có 3 thứ đó.

7/16/2011

Bây giờ mà mở cái The Story Only I Didnt Know thì dám có thể khóc lắm đó =)) =))

Sau này tôi sẽ không chơi trò sinh con.

Hoặc có thì tôi sẽ cho nó tự do sống cuộc đời của nó. Nó có thể thất bại, nó cũng có thể thành công, nó có thể bỏ học, đi buôn bán gì đó, nói chung là nó sẽ không mang cái gánh nặng phải làm niềm tự hào của tôi.

Sinh ra 1 niềm tự hào ư? Nặng lắm... Nặng đến nỗi có thể đè chết một người đó.

Giá mà tôi không biết đến 2 chữ sĩ diện. Hay là tôi đang lún vào cái vũng lầy do chính tôi tạo nên nhỉ. Tôi có nên nhúng tay vào, hay đóng vai người xem kịch ngồi rung đùi cười thiên hạ? Tôi không cam tâm, nhưng tôi có thể làm được gì? Trông chờ vào lòng người ư, tôi quá nhỏ nhen để có thể làm được điều đó.

Vậy đó. Những thứ không đầu không cuối này là mớ tâm trạng của tôi, ngay bây giờ. Hoặc là vì tôi vừa nghe nhạc vừa viết blog, nên chẳng thể thống nhất nỗi suy nghĩ trong đầu.

Tôi nghĩ ra được 1 điều. Tiền quả thật không mua được mọi thứ. Nhưng khi tôi 22 tuổi, tôi cần phải duy trì niềm tin rằng nếu có 1 thứ tiền không mua được, thì rất nhiều tiền sẽ mua được nó. Đạo đức ư? Chân lý ư? Đợi bao giờ tôi có nhà 3 tầng xe 4 bánh 5 7 tỉ trong ngân hàng thì tôi sẽ vui vẻ suy ngẫm về cái sự đúng sai của nó...


7/10/2011

9.7.2011

9.7.2011

Tôi chiêm nghiệm ra rằng, hễ mà đời thực nó tươi vui thì đời ảo nó sẽ buồn chán.

Nghĩa là, nếu tôi có việc thú vị để mà theo đuổi thì tôi sẽ không có hứng viết blog.

Dạo này tôi chả viết được bài blog nào ra hồn cả. Một phần vì đã khóa blog, cái blog âm u này giờ trở nên thực sự âm u và hoang vắng. Một phần, có lẽ là vì chứng táo bón từ ngữ, ngẫm hoài nghĩ hoài mà không ra nổi một chủ để hay ho để mà viết.

Tôi đọc lại những bài blog cũ. Có một số bài làm tôi nổi da gà - không thể hiểu tại sao mình lại có thể thốt lên những lời như thế, có một số bài làm tôi lạnh người, nhưng phần đông những bài tôi viết cho tôi cảm giác - tôi yêu bản thân mình quá thể, tôi thật coolz ~~~ =))

1. Là la la... Sắp có nhiều chuyện coi lắm nha ~

Bà cố của tôi mất rồi.

Và đám tang bà thì đúng là hạnh phúc một tang gia thứ thiệt à nha.

Chuyện vui đầy ra đấy, nào là thằng chú tôi thích thú tranh giành bộ đồ đẹp =)) nào là bà nào đó đòi đem cái vòng hoa của bả ra chưng chính diện, mẹ nó, muốn người ta chưng thì lựa cái vòng đẹp đẹp tí, mua cái vòng rẻ tiền xấu như hạch mà cứ đòi vác ra cho thiên hạ thấy, ồ ta cũng có chút hiếu thảo =)) thiệt muốn phỉ nhổ, một lũ đần độn hám danh hám lợi.

Mẹ tôi thì cứ lăng xăng chạy chỗ này chỗ nọ, lo cho việc này việc nọ, chỉ huy người này người nọ, ồ thế mẹ tôi là gì? Chỉ là dâu thôi. Không biết sau này tôi có hối hận hay không khi nói câu này, nhưng bây giờ, tôi chỉ thấy mẹ tôi ngây thơ quá. Người ta xúm xít vào hỏi ý kiến thì cho là mình có oai, người ta khen thì cứ tin cho sái cổ, và còn tự hào vỗ ngực ta đây đã đảm trọn vẹn vai trò... Ôi ~ Tôi không biết có bao nhiêu người thực lòng khen mẹ - ngay bây giờ thì tôi cho là chả có ai cả. Tôi không quá biết cái dòng họ này sao? Một lũ đạo đức giả, tôi cũng vốn là một đứa đạo đức giả chuyên nghiệp - cùng dòng máu mà, nên tôi quá biết trong đầu họ đang nghĩ cái giống gì. Đơn giản là ai cũng muốn chứng tỏ, nhưng ai cũng lười làm, như con mẹ khùng điên đần độn hám danh đòi chưng cái vòng hoa đấy. Trong đầu họ nghĩ gì? Nghĩ là mẹ tôi đang làm cái chuyện "không ai mướn", rằng mẹ tôi đang lăng xăng lo chuyện bao đồng, nghĩ là mẹ tôi đang làm màu =))

Mà bản thân tôi cũng thấy như vậy =)) Bất hiếu tử? Không, tôi có thể hiện ra đâu, tôi chỉ nghĩ tôi, nghĩ thì không có tội =))

Vở kịch này chưa kết thúc đâu, đoạn hấp dẫn vẫn đang còn ở phía trước. Cái thứ màu mè tình cảm sẽ bị bóc trần bởi vật chất như thế nào? Hãy đón xem vào khoảng 1 tháng nữa =)) =)) =)) Đến lúc đó, tôi cười hay khóc, hay cứ trơ như vầy?

2. Im lặng là vàng.

Vì người ta nể sợ bạn nhất khi bạn im lặng. Chỉ im lặng cười cười, chú mục vào người nào bạn muốn bắn tỉa. Nguyên lý đơn giản lắm: người ta hãi hùng với những thứ ngoài tầm mắt mình, người ta chỉ có lạnh sống lưng chứ chẳng ai lạnh bụng. Khi người ta không thể hiểu nổi trong đầu bạn đang nghĩ cái gì, thì... bingo, bạn thắng.

Đàn ông nông cạn biển khơi, đàn bà sâu sắc như cơi đựng trầu. Dạo này tôi trở nên rất nghiêm túc khi suy nghĩ về tương lai hôn nhân của mình. Tôi có muốn lấy chồng chứ, để có người ôm ấp mình mỗi đêm thay vì đi ôm cái gối ôm... Nhưng tôi sợ cái quy luật, đàn bà có chồng sẽ trở nên ngu đần và nông cạn.

Tôi thực sự sợ. Có lẽ, cho đến khi nào tôi đồng ý đánh đổi trí thông minh xuất chúng của mình =)) với một vòng ôm mỗi đêm, với sex chính thống thì tôi sẽ lấy chồng. Có lẽ...

3. Tôi có cái thói rất ghê, đó là thích những gì mình chưa có và coi thường những gì mình có. Cái này có thể gọi là thói tự ti cá nhân không?

Maybe ~

Nói đâu xa, hồi RMC mời tôi làm mảng event, tôi nghĩ nghĩ, rồi từ chối. Nguyên do có thể là vì công ty đó nó nhảm sịt, cũng có thể là vì người được mệnh danh CEO đó nhảm quá =)) cũng có thể bản thân tôi không đủ tự tin để nhận trách nhiệm lớn như vậy...

Ồ nhầm, chỉ có thể là 2 nguyên nhân đầu. Hoặc giả có nguyên nhân thứ 3 là do lương thấp quá. Đời không như mơ, hồi đó đã từng nghĩ, làm ở đâu lương nhiêu cũng được, miễn là làm được việc mình thích, nhưng giờ thì không thể đâu nha. Người ta sau khi hỏi mình đang làm việc gì thì sẽ hỏi tới "lương nhiêu", trả lời rằng 2,3 triệu thì đúng là nhục mặt, rất nhục. Tôi vốn tự ái cao, cái thứ sĩ diện hão đó mãi mãi tôi không dứt ra được. Tiền trước, cái gì khác tính sau.

Bây giờ thì sau khi được nhận làm việc ở Masan ~ công ty nước ngoài đấy, làm ở ETown2 đấy, nói chuyện bằng tiếng Anh và lương chính thức (tương lai) là 11 triệu đấy. Tôi lại thắc mắc và hoài nghi. Nếu nó không nhận tôi thì nó sẽ mãi mãi hoàn hảo, đáng mơ ước trong mắt tôi, nhưng vì nó đã nhận tôi, tôi tự hỏi sao nó có thể nhận một đứa tồi như mình, vậy là nó trở nên khiếm khuyết, nó hết hoàn hảo =))

Tôi ước giá mà Yuu nó đi làm với tôi :(

Nhắc tới Yuu, nó kiên quyết không cho tôi tham gia cái Fashion shop với nó :(( Tôi biết nó cho rằng tôi sẽ bỏ cuộc giữa chừng nữa ~
Mei. Powered by Blogger.
© Moonland 2012 | Blogger Template by Enny Law - Ngetik Dot Com - Nulis