13.5.2016
1. Dạo này mình hay nghĩ nhiều về cụm từ "biên giới đạo đức", định nghĩa là khu vực những điều có thể chấp nhận được. Và mỗi người thì lại có một biên giới khác nhau, như với người này, đã kết hôn là không thể ngủ với người khác, nhưng với người khác, thậm chí trước khi kết hôn cũng không được ngủ với người khác, và với một người khác nữa thì dù kết hôn hay không thì muốn ngủ cứ ngủ... đại loại vậy.
2. Ranh giới giữa "tôn trọng suy nghĩ của nhau" và "phải dập từ trong trứng nước".
Chẳng hạn, dĩ nhiên là mình sẽ tôn trọng một người thích màu đỏ dù mình thích màu xanh, dĩ nhiên mình sẽ tay bắt mặt mừng với ELF dù mình là Cass, và mình cố gắng nín cười khi bạn nói là thích Brazil dù mình thích Đức (và vụ án WC2014 ấy mà). Vì thiệt là dzô dziên thúi nếu bạn bắt người ta thích thứ như bạn.
Hồi xưa mình còn có ý nghĩ, mình sẽ tôn trọng homophobic và những người ăn thịt chó mèo nữa - vì đó là suy nghĩ và sở thích của họ. Nhưng giờ khi mình nghĩ lại, thì đấy không hẳn là sở thích vô hại, và cũng không hẳn là nên tôn trọng. Vì, đó không gọi là bao dung. Thông cảm với sự ghét bỏ, tuyệt đối không phải là bao dung.
Hồi xưa mình nghĩ, nếu như homophobic chỉ giữ giới hạn cho sự ghét bỏ homo của họ ở mức gặp homo thì bỏ đi và tránh né, thì mình cũng sẽ tôn trọng sự ghét bỏ đó của họ. Nhưng sau này mình lại nghĩ thêm, chắc chắn sự ghét bỏ đó không dừng lại ở đó, một homophobic làm nhân sự không tuyển homo, hay một chủ quán ăn không tiếp khách hàng homo, hay một khu vực căng bảng "cấm homo", thì là quá đáng. Thành thử, mình cứ băn khoăn, vậy là nên dập từ trứng nước cái suy nghĩ đó, hễ họ nói họ ghét homo thì mình phải tranh luận với họ liền? Mình thì vốn rất coi trọng sự khác nhau trong suy nghĩ, mình không muốn đồng hóa hết...
Còn những người ăn thịt chó mèo, ban đầu mình chọn cách hiểu là họ không yêu thương chó mèo, và - người ta có quyền không-yêu-thương-chó-mèo, mình không có ép người ta yêu thương được. Suy nghĩ của mình dừng lại ở chỗ: Bạn nuôi một con chó, và bạn đành đoạn ăn thịt nó - thì đó là chuyện của bạn, mình sẽ không lôi ra mà mắng chửi, nhưng bạn đánh đập con chó nhà mình, hoặc một nhà nào đó, hoặc chó lang thang, mình sẽ cắn bạn.
3. Nói chuyện chính trị.
Dạo này mình hay cãi nhau trên mạng về chính trị. Thiệt ra thì mình cũng không cãi, và mình cũng không chính trị lắm đâu. Mình không có tin vào bất kỳ thể chế chính trị nào cả, có chăng là thời nguyên thủy - mạnh ai nấy làm nấy ăn. Nhân dịp coi Civil War, mình coi lại Avengers 1, và nghe Loki bảo: các người khát khao bị nô dịch mà, vì nếu không bị nô dịch, các người sẽ tự nô dịch lẫn nhau. Mới đầu mình chỉ thấy hắn kiêu ngạo, dạo này, nghĩ nhiều quá tẩu hỏa nhập ma, mình nghĩ: ờ, nói cũng đúng...
Mẹ mình hay nói, thời giờ tốt hơn xưa quá nhiều, mình nghĩ, không phải tại bây giờ tốt, mà tại hồi xưa quá tệ, đem một thứ tệ ra để so sánh với thứ tệ hơn tệ nhất, thì dĩ nhiên miễn cưỡng cũng có thể gọi nó là "tốt hơn". Nhưng thực tiễn đập vô mắt vẫn là người ta tức hộc máo hằng ngày, thì có thể gọi là "tốt" được không ể?
4. Và dù sao thì mình vẫn tin, không bao giờ có thể dùng sự ghét bỏ để chữa trị cho một sự ghét bỏ khác. Nó giống như là bạn dùng một phần mềm diệt virus bản crack để diệt virus vậy. Sao bạn có thể tin một thứ bị crack sẽ giúp bạn diệt một thứ tương tự như nó?
Hơi sến, nhưng rõ ràng người ta chỉ có thể dùng yêu thương để chữa trị sự ghét bỏ thôi. Chẳng hạn như cho homophobic thấy homo cũng có thể yêu nhau thương nhau nắm tay nhau đi tới cuối đời, chẳng hạn như cho người ăn thịt chó mèo coi cái clip này:
Đùa chứ, coi để trị buồn thì có lý hơn. Hài muốn trết luôn. Cho nên có cãi nhau như thế nào thì mình cũng cố chỉ đánh vào quan điểm chứ không phải là người phát biểu quan điểm, mặc dù, đôi khi thèm chửi "ăn cái giống gì mà ngu như con bò vậy hả thằng khốn..." muốn trết luôn. Đánh vào quan điểm, quan điểm thôi...
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
Mei. Powered by Blogger.
0 comments:
Post a Comment