5/19/2013

Một bài rất sến



Mình đang nghĩ tới chuyện vẽ hình xăm lên ngón tay, và trong đầu mình chỉ hiện lên hai câu:

"Today's crisis is tomorrow's joke"
"Every breath is a second change"

Viết ra những dạng như vầy chẳng khác nào viết "bạn phải yêu quý cuộc sống của mình đi" "bạn may mắn hơn khối người rồi đấy"... Thế giới ngập tràn những câu nói như vậy, riết rồi người ta nghe và chai sạn đi, nó chẳng còn chạm được vào suy nghĩ người ta nữa, thậm chí, có những người tiêu cực gào lên rằng "BMM, mày không ở trong hoàn cảnh của tao thì đừng dạy đời tao".

Ngay cả bản thân mình, bây giờ nói như vậy, nhưng biết đâu tới lúc trầm cảm tuyệt đối, thì quay lại và gào toáng lên rằng "Chết cmn đi cho rồi".

Thật ra mình chẳng bao giờ muốn dạy đời ai, vì đời mình có tốt tẹo nào đâu. Mình sống tiêu cực, nghi ngờ tất cả mọi người và có xu hướng chạy trốn tất cả những thứ làm mình đau đớn. 

À, nhân đây mình xin kể câu chuyện "Tái ông mất ngựa". Mình đóng vai Tái ông chứ không phải con ngựa đâu nhé:

- Khi mình bước vào công ty này, mình được phân công trợ lý cho anh T. Nghe chị H nói, anh T giỏi lắm, ai cũng bảo anh T giỏi lắm, em cứ theo assist ảnh đi. Mình ngoan ngoãn nghe lời cố làm thân. Rồi sau đó khi con bé biết tiếng Nhật nghỉ làm, mình được chuyển qua chị kia phụ trách tiếng Nhật. Sau đó, mình mới nghe chính chị H bảo anh T là đại loại vô dụng, dạy hoài mà sao không tiếp thu, rằng anh T chẳng bán được cái nào, anh T nghỉ ngay tháng sau đó. Mình có cảm giác thiệt là may mắn, vì mình được chuyển đi. Sau đó vài tháng, con bạn mình - ban đầu assist chị kia, giờ chuyển qua assist group head. Nó được giao cho 1 đống việc quan trọng, phụ trách 1 đống hợp đồng lớn. Còn chị Nhật kia, ban đầu mình thấy may mắn lắm vì được đóng vai quan trọng theo assist chỉ, giờ thì thấy chỉ vô cùng lười biếng, mình tự dưng trở nên thừa thãi, chẳng việc gì làm và toàn làm việc vụn vặt. Sau đó mình quyết định nhảy việc.

Câu chuyện sẽ được kể tiếp trong vài tháng nữa, mình hy vọng bước tiếp theo sẽ như sau: nhờ làm việc với chị Nhật lười biếng đáng chán mà mình quá thất vọng, nhảy qua việc mới này - hấp dẫn và có tương lai. Nếu ngày đó mà mình assist group head, chắc  mình còn ảo tưởng và chưa nhảy việc đâu. 

Quay lại với chủ đề chính (buồn ngủ nên nói nhảm quá). 

Câu "every breath is a second chance" được mình dịch là "còn sống là còn hy vọng".

Nghe thì có vẻ quá quen thuộc và sến súa. 100 người nghe "còn sống là còn hy vọng" thì sẽ có 80 phủi đít bỏ đi, phân nửa do quá bận nên chẳng buồn để vào đầu làm gì, phân nửa cảm thấy đang bị dạy triết lý - mà triết lý lúc nào cũng quá hoàn hảo để áp dụng vào đời thực. 20 người còn lại, ít nhất 15 người sẽ gào vào mặt mình là "Bạn không có ở trong tình trạng của tôi nên bạn không có hiểu". 5 người còn lại, 4 người sẽ cười hô hố bảo "Sao bạn sến thế", và hy vọng, có 1 người sẽ chịu khó nghe mình nói.

Thực ra, ngay lúc này câu nói đó ảnh hưởng lớn đến mình lắm, nhưng không biết sau bao nhiêu lâu nó sẽ không còn hạn sử dụng?

Mỗi một hơi thở là một cơ hội thứ hai. Bạn còn thở, bạn còn có quyền hy vọng rằng cuộc đời mình sẽ có ngày thay đổi, kinh tế sẽ có ngày phục hồi, thất nghiệp thì sẽ có việc làm, đang làm việc đáng chán thì sẽ có ngày được nhảy việc, đang FA thì sẽ có ngày có bồ, chia tay thì có ngày gặp lại...

Mỗi một hơi thở là một cơ hội thứ hai. Người đó còn thở, nghĩa là bạn sẽ còn được gặp lại người đó, được nói cảm ơn, được nói xin lỗi, được ôm người đó và bảo tôi yêu Người nhiều dữ lắm đó nha.

Bởi vì, một khi không còn thở, sẽ chẳng còn một hy vọng gì nữa. Mình nghe câu chuyện về một anh bạn, người mà mạng sống có thể bị lấy đi bất cứ lúc nào bởi căn bệnh quái ác. Anh vẫn sống tốt, chăm chỉ làm việc, chỉ để khi mình lỡ có đi trước, những người mình thương yêu vẫn còn đủ tài chính để chống chọi cuộc sống. Anh cố gắng đền đáp đấng sinh thành mình bao nhiêu thì hay bấy nhiêu, anh làm việc và học tập liên tục, như thể, ngày mai chưa chắc anh đã thức dậy để tiếp tục làm những điều đó.

Mình bàng hoàng khi nghe tin có một người đã mất. Không ai nghĩ là cô ấy sẽ ra đi trong tình huống như vậy. Mình không biết gì về cô cả, gia đình, bạn bè, thậm chí cuộc sống cô thế nào, mình cũng không biết. Nhưng trong lòng chợt hụt đi một khoảng. Người ta ngừng thở rồi, người ta không còn cơ hội để làm lại những điều sai trong cuộc đời, không còn cơ hội thăng tiếng trong nghề nghiệp, cũng chẳng còn cơ hội ôm những người mà người ta thương yêu hay đi đến nơi nào người ta thích nữa. Một cuộc sống, bao nhiêu dang dở, vậy mà đã không còn cơ hội để đi tiếp.

Mẹ của một người bạn của mình đã mất. Điều này ảnh hưởng đến mình một cách vô cùng dữ dội. Dù mình có cãi nhau với mẹ nhiều như thế nào, dù lý lẽ của mẹ vô lý như thế nào, dù cách mẹ nói chuyện có làm mình khó chịu đến như thế nào, mình nghĩ về mẹ của bạn mình, và mình cảm thấy, không sao cả, miễn là mẹ vẫn bên con thế này, dù khó chịu đến cỡ nào, vẫn còn một cơ hội thứ hai để chúng ta cùng nhau sửa chữa lại điều đó, con vẫn còn được quyền ôm mẹ, nói cảm ơn, nói xin lỗi... Cơ hội đó là thứ quý giá không gì có thể đánh đổi được.

"Còn sống là còn hy vọng"

"Every breath is a second chance"

0 comments:

Post a Comment

Mei. Powered by Blogger.
© Moonland 2012 | Blogger Template by Enny Law - Ngetik Dot Com - Nulis