12/05/2012

Review


Review
Lâu lắm rồi mới review một thứ mà mình đã xem. Vậy mà, lại là một review có kết luận là: ôi đừng xem làm gì.

Vì dạo này không khí xung quanh mình đặc sệt như một bãi shit khó khăn lắm mới thải ra sau những ngày táo bón, nên mình dẹp bỏ ngây thơ đi đọc những cái được tag horror.

Đầu tiên là Hell Girl.

Tóm tắt nội dung truyện: nếu bạn ghét cay ghét đắng 1 ai đó và muốn gửi họ xuống địa ngục, thì 12 giờ đêm bạn sẽ truy cập vào trang web của Hell Girl và gõ tên người bạn muốn gửi xuống địa ngục, Hell Girl sẽ dắt người đó đi xuống địa ngục, nhưng cái giá phải trả là sau khi bạn chết, linh hồn của bạn cũng đi xuống địa ngục luôn, khỏi đầu thai gì cả.

=.=

Khi nghe tóm tắt đó, mình đã hy vọng nhiều hơn thế. Nhưng khi đọc rồi thì hóa ra nó chỉ hơn tình yêu gà bông khoảng 1ml chất horror. Không, nhiều khi tình yêu gà bông đối với mình còn horror hơn…
Thứ nhất, Hell Girl rất là xinh gái chứ không hề đáng sợ tẹo nào.

Thứ hai, truyện này như thể, ác giả ác báo – nạn nhân bị ức hiếp muốn giết thủ phạm mà thôi, chẳng có evil motivation nào ở đây.

Thứ ba, đoạn này cứ lặp đi lặp lại:

Cảnh 1: Sau khi gõ tên vào trang web của Hell Girl
Nạn nhân: hic hic… làm gì có địa ngục chứ, xạo sự, dối trá…
*Bùm… Hell Girl hiện ra*: Địa ngục là có thật đấy. Nhưng gửi một người xuống địa ngục cũng giống như đào 2 nấm mộ, khi cô chết thì linh hồn cô cũng xuống địa ngục.

Cảnh 2: Hell girl giết người
Hell Girl: linh hồn nhỏ đã tan vào đêm tối (mình éo hiểu nó có nghĩa gì)

Cảnh 3: đã giết xong
Nạn nhân: Dù linh hồn của mình xuống địa ngục thì mình cũng không hối hận (mỉm cười sung sướng)

Chán bỏ xừ cái truyện. Nói thiệt là đọc XXXHolic mình thấy còn horror hơn nhiều.

Anyway, mình có một cái thắc mắc: tại sao người yêu cầu toàn là con gái không vậy? (At least, tới cái chương mà mình đặt dấu chấm hết do chịu hết nổi)

Thứ hai là Uzumaki.

Nếu Hell Girl review với chữ “dở”, thì Uzumaki sẽ được review với chữ “nhảm”.

Khi đọc xong cái truyện, câu đầu tiên mình phọt ra là: Trời đất quỷ thần ơi, truyện gì mà nhảm vcl vậy nè! (thiệt là tục tĩu, I know…)

Nhảm tới mức mình chẳng buồn tóm tắt (mà quả thật, là mình không thể tóm tắt được vì mình không có hiểu câu truyện này là về cái quái gì!!!)

Một ngôi làng bị ám ảnh bởi những vòng xoắn. Sự việc bắt đầu khi ông kia đam mê những vòng xoắn tới độ con mắt của ổng xoay vòng vòng, và ổng chết trong tư thế xoắn xít. Sau đó vợ ổng bị ám ảnh và sợ những vòng xoắn tới mức rạch nát vân tay, khi phát hiện bên trong lỗ tai có vòng xoắn thì lấy kéo đâm vào lỗ tai và chết (khúc này nghe còn hay hay nha). Sau đó thì hang loạt hiện tượng siêu nhiên đáng sợ và càng-ngày-càng-nhảm liên tục xuất hiện, như là tóc con bé main dài ra, xoắn xít lại và suýt giết nó (được nam main cứu), rồi những người đi đứng chậm chạp biến thành con ốc sên. Sau đó, bùm 1 cái, dân làng có khả năng thổi ra lốc xoáy, bị dồn vô 1 căn nhà và xoắn vào nhau…

Cuối cùng, chết ráo, người có tội, người vô tội, main nữ, main nam, cả làng, chết ráo…

Không một lời giải thích, không một lý giải, không một kết thúc.

Mình thì nghĩ là, họ chết do bị nhảm-quá-độ bác sĩ bó tay.

Yeah!

Và khi đọc tới chữ THE END, mặt mình thành poker face…

Điều vô lý nhất toàn truyện – không phải là việc xoắn xít, mà là suy nghĩ siêu ngây ngô của con nữ main, 1 đống truyện kinh dị xảy ra trước mắt nó mà nó vẫn bình chân như vại, không tin lời nguyền, giữa cơn bão to te te chạy ra đường đi đưa cơm cho thằng nam main, đã biết bà chị họ hút máu người vẫn mon men chạy tới dòm, … Thằng main nam bảo: cơn bão bị cậu quyến rũ đó – bởi vì cậu quá ngây thơ… Mình dịch lại là: cơn bão bị cậu quyến rũ đó – vì cậu quá sức ĐẦN ĐỘN.

Tin mừng là viết đến đây, mình phát hiện ra Battle Royale đã có vol 9…

Anyway, cần phải nói cho rõ là mình không bao giờ chịu được những truyện mà nữ main vừa ngu vừa quá nhiệt tình và tốt bụng. Ví dụ điển hình, Liar Game sẽ là một truyện siêu hay nếu chỉ có mỗi Aki-san. Thêm con nữ main vô làm gì để mỗi lần nhìn mặt nó mình phải chửi thề. Mình đã dừng đọc vĩnh viễn khi mà Aki đã cố gắng lắm để cứu nó thoát khỏi Game, sau đó nó – vì lo lắng cho Aki và hoang tưởng rằng bản thân sẽ giúp được và quên sạch cái sự đần độn của mình – tìm cách lao trở vào game để giúp đỡ Aki. Rõ là ngu đến mức không ý thức được bản thân mình ngu mà.

Công bằng mà nói thì Liar Game là một truyện hay. Nhưng, y hệt như những truyện tính toán khác, đầu óc của siêu thám tử - hay tội phạm – hay những người tham gia, đã được lập trình cẩn thận bởi mangaka, và cái gọi là sự khéo léo thực sự của mangaka là thôi miên người đọc để họ không phát hiện ra sơ hở của exception, hay gọi theo tên hay ho là black swan.

Ôi ~

Anyway, Liar Game là 1 truyện hay. Battle Royale cũng là một truyện hay. Death Note cũng vậy – dù mình cho là bộ truyện đã kết thúc khi L chết – công lý thuộc về Kira. Khúc sau thêm thắt vào để làm cái gọi là “chủ nghĩa nhân đạo mạng người” nhằm mục đích (maybe) qua khỏi khoản kiểm duyệt xuất bản =)) chứ không có gì đáng kể. À, mình cũng hơi bị ưa cái Chó Sói và Mary, khổ cái nó có mỗi 3 chap ~

Và sau đây là phần nhật ký

0 comments:

Post a Comment

Mei. Powered by Blogger.
© Moonland 2012 | Blogger Template by Enny Law - Ngetik Dot Com - Nulis