Tôi bị ghiền bài So Sick.
Bữa Yuu-chan vứt cho tôi cái clip mà CL hát So Sick - không có hiệu ứng này nọ, chỉ nghe cái giọng rất chất phát của con bé - nên tôi không thích. Sau đó, trong cơn đói nhạc, tôi đi tìm bản gốc do Ne-Yo hát, và tôi ghiền.
Mọi chuyện cứ âm u, như bầu trời sáng nay. Tôi thì đã tìm ra nguyên nhân rất chính xác của sự âm u đó, nhưng tôi chả dám thổ lộ, vì có quá nhiều chuyện rất-đỗi-riêng-tư. Khỉ thật, tôi ghét cái cảm giác bất lực này. Sẽ khóc được đấy, giống như, ly nước ngập úng, một giọt nữa là tràn. Tôi sẽ chết cay đắng nghiệt ngã hay sẽ sống tưng bừng như loạt pháo bông trong đêm giao thừa?
Những lúc này, những trang truyện tranh ngày xưa trở lại với tôi, theo một ý nghĩa rất khác, sâu sắc và hoang tưởng nhiều hơn. Chẳng hạn, dạo này tôi hay nhớ đến truyện Doremon, có một truyện nọ, Nobita xấu xí đòi tất cả mọi cái gương trên đời này không được phép phản chiếu nữa, thế là Xeko được dịp nịnh nọt bằng cách mở dịch vụ vẽ chân dung. Khi mình cố gắng không nhìn thấy chính mình, mình sẽ hết xấu xí hay sao? =)) Buồn cười muốn khóc ~
Kiểu như, bạn lỡ nổ quá mức về một thứ mà bạn biết hơn người bình thường 1 tẹo, và ngay sau đó bạn nhận ra đối tượng bạn đang nổ là chuyên gia. Ví dụ gào lên một câu anyong haseyo với đối tượng là du học sinh Hàn Quốc, và người ta sổ lại một tràng... Đó là ví dụ tốt đẹp nhất rồi nhé. Nếu cái chuyện bạn nổ đó liên quan đến nhân mạng thì còn chết nữa. Ví dụ, "tôi có người quen với ca sĩ A, cô ta sắp lấy chồng rồi", "vậy hả, sao A không nói với tôi nhỉ, chúng tôi ở chung nhà."
Có những kiểu người thiệt là buồn cười. Họ thuần phục những người kênh kiệu, và kênh kiệu với những người coi trọng họ. Ok, gì chứ thể hiện sự kênh kiệu thì tôi không dở đâu ~
Không lẽ tôi đang say nắng? Lạy chúa, tôi háo sắc dữ vậy hả? Nhìn xa xa đẹp đẹp là lung lay ngay vậy sao? :(( Khỉ thật. Dù gì thì, arenaline cũng tràn tưng bừng =)) có điều khó kiểm soát quá. Đứng ở bờ vực nhìn xuống luôn là một điều thú vị, nhưng không biết giới hạn thì lọt vực là điều đương nhiên. Sao nữa nhỉ. Khỉ thật, đẹp trai này, nhà giàu này - mới biết là nhà có xe hơi tưng bừng và cậu ta lái xe hơi đi làm, du học sinh này, gì nữa nhỉ, và điều quan trọng nhất, ... con sếp nhé...
Tôi cười vật vã ~ thảm quá! Động tay động chân gì cũng không được!
Tôi tưởng tượng, một ngày nọ, sếp kêu vô văn phòng, hỏi: em thích con trai chị hả - nó có bồ rồi em ơi ~ Nghĩ thôi cũng không dám nghĩ. Chối thì tôi không muốn, vì tôi luôn quan điểm việc thích một người nào đó không phải là điều xấu hổ. Có lẽ quan điểm này xưa rồi chăng... khỉ thật, người ta giàu lắm đó nha... Còn nhận ư? Lạy chúa ~ y như Lọ Lem đi yêu hoàng tử ~ mà nhầm cái, Lọ Lem nó xinh đẹp, 3 vòng chuẩn, cao ráo tóc tai mượt mà mới dám đi yêu hoàng tử ~ em éo phải Lọ Lem... Có lẽ em là Cám chăng? Nhưng em vẫn yêu hoàng tử, thì có làm sao? Ôi, đau bụng quá ~
Còn nữa. Không dám lại chào, vì tôi bảo "chào bạn", nó trả lời "à, chào chị". Tim tôi sẽ vỡ thành trăm mảnh. Tan nát bét...
Tôi coi X Factor, thấy Liam, và phán ngay cho một câu, thôi khỏi hát, mặt mũi này chị cho em làm quán quân luôn! Miễn bàn!
Thôi, tôi sẽ cố gắng kềm chế cái sự háo sắc của mình lại. Hy vọng đời, nhờ vậy, sẽ bớt u ám ~
Lời thắc mắc cuối cùng, sau khi so sánh một đống ảnh hotgirl ngày xưa - bây giờ: sao hễ lên hotgirl là ngực bự ra vậy?
7/28/2012
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
Mei. Powered by Blogger.
0 comments:
Post a Comment