Tớ không ghét SuJu, cũng chẳng phải tớ không ưa Big Bang hay có hiềm khích với FT Island, tớ càng không có lý do gì để hận thù BoA hay Rain hay những người khác …
Tớ không thể yêu họ, đơn giản là vì tình yêu của tớ đã dành trọn hết cho DBSK (TVXQ, THSK) rồi …!
Không ai phủ nhận là DBSK đẹp, cũng chẳng ai dám nói họ không có tài. Nhưng ở cái xứ mà nền âm nhạc đứng đầu Châu Á như Hàn Quốc, đâu có thiếu những người vừa đẹp lại vừa có tài như thế. Vậy tại sao Cass (fan DBSK) lại đông đảo khủng khiếp như vậy? Tại sao DBSK lại có thể lôi kéo một đứa đã từng cười nhạo con bạn một tuần vì nó dán hình một người nổi tiếng trong phòng là tớ?
Đơn giản là bởi vì, DBSK có một thứ mà không phải ai cũng dễ dàng có được: sự hâm đơ một cách hoàn toàn tự nhiên, hồn nhiên và trong sáng.
Tớ yêu Minnie nhiều lắm. Ngay cả khi chưa biết anh ấy là ai, tớ đã choáng váng vì sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành của anh ấy. Có một lần, khi đọc tin Minnie gục khóc bên đường, lòng tớ đau như cắt. Mỗi lần nhìn Minnie cười, thì tớ lại nghĩ: một người nổi tiếng có thể cười hồn nhiên như vậy sao.
Nói túm lại, tớ yêu Minnie vì vẻ đẹp trong sáng của anh ấy, cho đến khi tớ xem một show có sự tham gia của DBSK, và trong show đó, Minnie của tớ phải vứt bỏ toàn bộ hình tượng đáng yêu đã gây dựng suốt 5 năm để thi miệng rộng với người MC (hâm không kém). Nếu chỉ thi bằng cách lấy thước đo miệng thì có gì để nói, đằng này là thi như vầy: lấy son môi tô lên, sau đó cố gắng căng miệng hết cỡ ịn lên cái ống kính máy quay phim (!!) Khỏi phải nói lúc đó gương mặt sẽ bị biến dạng đến cỡ nào. Minnie không còn là Minnie đáng yêu nữa … Ôi chao … Nhìn Min mà tớ choáng! Nhưng sau thử thách này, tớ mới phát hiện ra rằng, hóa ra tớ yêu Min không phải vì Min xinh, mà là vì Min hâm! Hâm dã man…!
Trong show Come to Play, khi Xiah kể chuyện Min ngủ mớ ngớ ngẩn như thế này:
Min (mớ): “Hyung à… người ta ăn bằng cái gì vậy Hyung?”
Xiah (lúc này đang tỉnh, vì tò mò nên nói chuyện): “Bằng cái gì?”
Min (tiếp tục mớ): “Ngoài muỗng ra thì còn cái gì nữa không?”
Xiah: “Hyung không biết, là cái gì?”
Min (vẫn đang mớ): “Thậm chí Hyung cũng không biết.” Và trở mình ngáy khò khò. Một lúc sau, tự nhiên nói mớ tiếp: “Thì là đôi đũa chứ cái gì!”
Sau khi xem Show này, tớ phát hiện ra, Min của tớ ngớ ngẩn khủng khiếp, vậy là … tớ lại yêu Min vì Min ngớ ngẩn!
Vậy nói túm lại, tớ yêu Min vì anh ấy vừa hâm vừa ngớ!
Tớ yêu Mickey YooChun nhiều lắm. Nhất là sau khi tớ đọc được profile của anh ấy. Một gia đình không hạnh phúc, tan vỡ từ khi anh ấy còn rất nhỏ. Cũng vì như thế mà anh ấy rất hay khóc (lúc nào Yunnie cũng là người khóc đầu tiên cả …) Và có một dạo cứ tới nửa đêm là anh ấy thức dậy, lang thang đây đó một mình, bác sĩ chẩn đoán không chừng là chứng tự kỷ ám thị cũng nên. Khi coi clip Proud (Proud of your love), khi thấy Yoochun bật khóc đến mức không thể tiếp tục hát, tớ suýt khóc theo …! Tớ chẳng hiểu nổi bản thân mình nữa, gần 1 năm rồi tớ chẳng rơi nỗi 1 giọt nước mắt, vậy mà mém tí là khóc thật rồi … Hóa ra, tớ yêu YooChun vì anh ấy làm tớ khóc! (Quái thật …)
Tớ yêu Boo Jae vô đối! Ấn tượng ban đầu là gương mặt của anh ấy sao mà đáng ghen tị quá, hệt như một mỹ nhân hoàn hảo vậy. Ấn tượng thứ hai là anh ấy điềm đạm và lạnh lùng quá, khác hẳn các thành viên DBSK khác, anh ấy ít khi cười, gương mặc lúc nào cũng nghiêm nghiêm. Còn ấn tượng thứ ba là, anh ấy là người hâm nhất DBSK!
Trong show đố vui về TVXQ dành cho chính TVXQ, khi MC hỏi “thành viên nào bật khóc đầu tiên khi nhận giải thưởng…”, mọi người đều nhớ rõ và trả lời là YooChun, nhưng chỉ mỗi mình anh ấy trả lời là Hero JaeJoong. Thế mà anh ấy lại bao biện cho cái sự sai lầm của mình bằng cách nói rằng: “mọi người hiểu lầm câu hỏi rồi, là đàn ông, thường không khóc ra mặt, mà là khóc thầm trong lòng, lúc đó, em là người khóc thầm đầu tiên đấy chứ …” Và sau đó, Boo Jae hăng hái biểu diễn cái sự “khóc thầm” cực kỳ vớ vẩn đó!
Trong show Come To Play, khi ChangMin kể thói quen vừa ngủ vừa nghiến răng (vô cùng quái đản) của Jae, Jae thản nhiên bảo rằng: “Thực ra đó em biết thói quen đó chứ, em làm vậy là có mục đích mà!” Sau đó, để mọi người nhanh chóng quên đi điều đáng xấu hổ đó của mình, Jae hăng hái kể tội cái thói quen ngủ vừa mở miệng vừa mở mắt (ôi kinh hoàng!) của Uknow!
Trong một Gameshow tiếng Nhật, khi MC hỏi có phải Xiah là người không giỏi tiếng Nhật là thiếu tự tin nhất nhóm khi đến chương trình này không, thì Jae bình thản trả lời: “Không, em thấy cậu ấy rất tự tin … mặc dù chẳng giỏi gì cả”
Khi đi ngủ, Jae mặc bộ đồ ngủ hình con Hamtaro (nhìn buồn cười không chịu nổi!). Mỗi khi cười, anh ấy lại lấy tay che gần hết khuôn mặt, hoặc giấu mặt đi chỗ khác. Thản nhiên bật ngửa người khi đang ngồi trong show Come to Play… và còn hàng loạt hành động ngớ ngẩn không ngờ nổi nữa!
Sở thích là nấu ăn, vì thế nên cũng bonus thêm cái sở thích là mớm cho các thành viên khác của DBSK ăn, Jae là người đi theo YooChun khi anh ấy lang thang trong đêm, luôn luôn lo lắng cho các thành viên khác, và không ngại tự xưng là Umma của DBSK (không chịu nổi cái cảnh này …!)
Tớ yêu Boo Jae. Không lẽ chỉ vì anh ấy siêu hâm đơ như thế!
Tớ yêu Xiah. Trước hết là yêu cái cách anh ấy cười. Khi các thành viên DBSK được hỏi: hãy dùng 3 từ để diễn tả giọng cười của Xiah, ai cũng viết rằng: Ue Kyang Kyang (muốn nghe thì search cái clip đó mà nghe, nghe quái còn hơn cái giọng “kufufufu” của Mukuro trong Hitman nữa). Yêu cả cái thói quen ăn kem kỳ cục, và cả cái việc hả họng trước khi nhả ống hút của anh ấy ra. Giọng hát của Xiah thì khỏi phải bàn, nhưng giọng cười của anh ấy thì cũng không cần phải bàn bạc gì nốt … cứ thế mà thưởng thức thôi.
Khi Jae tự xưng là Umma của 4 thành viên còn lại, Uknow cãi lại, thì Xiah cũng nhân tiện mà nói rằng: YooChun là vợ em (ối … yêu chết mất!)
Nhưng quái nhất là khi Junsu thản nhiên thừa nhận mình là thủ phạm trong vụ án X: quên dội toalet, trước camera và hàng trăm ngàn khán giả đang coi chương trình. Những tưởng người bình thường sẽ đỏ mặt khi thừa nhận chuyện đó, người nổi tiếng thì không bao giờ thừa nhận chuyện đó, còn Junsu thì nói ra với vẻ thanh thản, nụ cười trong sáng và không hề tỏ một thái độ nào chứng tỏ mình đang xấu hổ. Ôi … anh là loại người gì vậy Susu?
Tớ yêu Yunho. Cái này không có gì phải bàn. Yêu ngay từ lần gặp đầu tiên và tình cảm ngày càng sâu đậm. Bởi vì Lúc nào anh ấy cũng cười…
Khi bị các thành viên khác kể lể tật xấu, anh ấy cười chấp nhận.
Khi ai cũng khóc khi nhận được giải thưởng đầu tiên, anh ấy vẫn cười tươi để thay cả nhóm nói lời cảm ơn, sau khi vào cánh gà rồi thì khóc mãi không thôi.
Thậm chí khi bị đau dạ dày, đau thắt lưng, bị chấn thương và đủ thứ bệnh, anh ấy vẫn cười (làm tớ cứ muốn khóc thôi!)
Khi hỏi anh ấy về chuyện giảm cân, anh ấy bảo: không thành vấn đề, vì Winnie the Pooh mập thế mà cũng có biết bao nhiêu người yêu quý. Từ đó về sau, khi tâm trạng vui vẻ thì cass gọi anh ấy là Pooh, khi tâm trạng buồn bực thì gọi ảnh là Gấu…
Nhìn bề ngoài, cứ tưởng khi là một leader, anh ấy sẽ nghiêm túc đàng hoàng lắm, ai ngờ, anh ấy vừa hát cái bài “sức khỏe” (100% ngớ ngẩn siêu cấp) vừa nhảy lưng tưng trong phòng tắm hơi, đến nỗi các thành viên khác phải tìm cách bịt miệng lại. Trong show “believe or not”, anh ấy cứ đứng che mặt khi các thành viên khác đang làm trò, nhưng đến khi chính anh ấy làm trò thì tớ lăn bò ra cười. Thiệt là mất hình tượng quá đi mà!
Khi Jae tự xưng là Umma của các thành viên còn lại, Yunho cãi rằng: không, Uknow là Appa, Jae là Umma, ChangMin là còn út còn Xiah và Mickey là hai đứa con … gái! (haha… nhố nhăng không chịu nổi!)
Lý do của tình yêu với Yunho ư? Ai mà biết, khi yêu thật lòng, người ta chẳng cần lý do quái gì cả!
Theo kinh nghiệm coi truyền hình của tớ, thì trước giờ chẳng có nhóm nhạc nổi tiếng nào, khi được hỏi: kỷ niệm đáng nhớ nhất khi làm việc tại Nhật của các bạn là gì, lại đi trả lời: khi có một thành viên đi toalet xong lại quên dội nước, báo hại Jae phải mang nỗi ám ảnh khủng khiếp đó suốt phần đời còn lại, làm Yunho nổi nóng đòi đấm gẫy lưng kẻ nào làm chuyện đó rồi đổ thừa cho anh ấy, và Junsu thản nhiên thừa nhận đó là mình… ! Đến nỗi MC phải ngớ người ra mà bảo: vậy ấn tượng trong suốt 2 năm làm việc của các cậu ở đó là vụ án X xảy ra từ 2 năm trước như thế à?
Mà chắc, cũng chẳng có nhóm nào như vầy đâu:
Có một lần Jaejoong bị thương ở chân, ChangMin đã nói về điều ước của mình trong năm mới : "Mong muốn duy nhất của tôi là chân của Jaejoong hyung sẽ nhanh khỏi"
Cũng trong lần Jaejoong bị thương ở chân và có thể sẽ bị loại ra khỏi nhóm, tất cả các thành viên trong DBSK đều nói : "Nếu JJ rời khỏi nhóm chúng tôi cũng sẽ quay trở lại cuộc sống bình thường"
Trong cuộc phỏng vấn mới đây khi được hỏi về sự bất tiện của việc 5 người sống cùng nhau trong 1 căn nhà, JaeJoong đã nói : "Tôi cảm thấy hạnh phúc, tôi thích cái thực tại là 5 thành viên sống cùng với nhau, bất tiện duy nhất là vấn đề ai sẽ rửa bát sau khi ăn ^_^
Các oppa đã nói các oppa sẽ ở bên nhau mãi mãi. Nếu có một người muốn rời khỏi nhóm thì sẽ phải đánh nhau với 4 người còn lại, nếu thắng mới được ra. (thiệt là, làm sao mà thắng cho nổi!)
Vì DBSK có thể nói tiếng Nhật thành thạo, nên tớ đã tìm lại nguồn cảm hứng và quyết định lấy cho được san kyu!
Vì DBSK có thể cười khi gặp khó khăn, nên tớ nghĩ, ah, hay là mình cũng như vậy.
Và vì DBSK đã luôn luôn cố gắng, khi từ một nhóm nhạc nổi tiếng ở Hàn Quốc, phải làm lại từ đầu khi qua đến Nhật, vì các anh ấy chưa bao giờ bỏ cuộc, nên tớ nghĩ, chắc mình cũng phải như thế.
Khi fan hỏi: “liệu DBSK có tồn tại đến khi các anh 60 tuổi hay không” thì Yunho đã trả lời: “Điều đó là đương nhiên, em khỏi phải lo lắng.”
Và tớ tin Yunho. Tiến lên DBSK, always keep the faith!
ALWAYS KEEP THE FAITH.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
Mei. Powered by Blogger.
0 comments:
Post a Comment