1/22/2018

22.01.18

1. Dạo này mình chơi Clash of Clans, chính xác là "chơi lại", chứ không phải là chơi mới.

Và mình phát hiện ra là điều vui nhất của cái game này không phải nằm ở bản thân cái game, mà nằm ở việc căn thời gian. Kiểu như, mình update cái wizard tower lên cấp 6 mất 5 ngày, thì mình sẽ nghĩ, ồ, 5 ngày nghĩa là đến cuối tuần sau, nghĩa là mình đã giao xong những đơn hàng khủng hoảng trong tuần rồi, mình đã có thêm một mớ tiền rồi... Lúc wizard tower lên một cấp thì doanh thu của mình cũng lên một cấp.

Cảm giác rất là an ủi.

2. Mình làm target tệ quá.
Tệ theo hướng tốt ấy. Hồi đầu năm, mình set up target doanh thu cho tháng 1 là 50 triệu thôi, lời 18 triệu được rồi. Nhưng kết quả là giờ ngày 19.1 mà doanh thu đã lên đến 120 triệu, lời 35 triệu rồi (well, mình chi hết mie nó 15 triệu chủ yếu là tiền credit card, tiền học bằng lái xe, tiền kế toán và tiền hóa đơn...)
Nó đỡ cho target của tháng 2 luôn rồi.

3. Mà nghĩ tới tháng 2 thấy ngán quá. Ừ thì nghỉ Tết cũng thích ấy, kiểu điện thoại im ắng. Nhưng mỗi ngày không có productive dễ làm con người ta chây lười. Thôi vậy cái vụ sửa web và lên kế hoạch media năm sau để Tết mình làm cho có productivity. Chủ yếu là cho bớt ì ra mà qua Tết không dịch chuyển nổi ấy.

4. Những người thích mưa, là những người may mắn.
Và những người nghe nhạc buồn khổ, rồi buồn khổ vì sự vu vơ, cũng là những người may mắn.
Mệt thì về giường mà ngủ, tựa vai người lạ làm mie gì...

1/19/2018

19.01.2018

Kiểu như, mình muốn xả vài chuyện điên tiết dạo gần đây, mình không muốn xả trên facebook, vì nó rất là không liên quan, nên mình lết vào đây.

Phàm trên đời mình ghét nhất vụ nói mà không làm. Chuyện là con NY đã vay tiền mình 2 lần, lần thứ nhất nó vay 50 triệu nói là bao mình ăn Gogi trả trong vòng 1 - 2 tuần. Sau đó nó trả và do không xếp lịch được nên nó không có bao mình ăn Gogi, cho đến tận bây giờ thì hình như nó quên mất mie cái chuyện nó đã hứa bao mình ăn Gogi vậy đó. Rồi lần 2 nó mượn mình 40 triệu và nói là nó sẽ trả 2% lãi/1 tháng do nó mượn trong thời gian 2 tháng lận. Tự nó nói chứ mình không hề đòi hỏi. Thành ra mình mong đợi sau 2 tháng nó trả mình 1,600,000 tiền lời. Sau đó thì bữa nọ, mình bị ép đi ăn Chang Kang Kum, dù mình éo thích chút nào nhưng tại vì buổi trưa nó đã dẫn mấy chị kế toán gì đó của nó đi Gogi rồi nên buổi tối nó phải dẫn đi chỗ khác và con Soul thì đòi đi Chang Kang Kum. Ok, đành chịu. Sau đó nó trả tiền cho phần mình ăn luôn, và bảo coi như đó là tiền lời cho nó mượn. What? What? What?

Và đến hôm nay thì nó trả mình 40 triệu. Đúng 40 triệu. Thậm chí tiền phí mình chuyển khoản cho nó nó cũng không đề cập tới. Và đíu có cảm ơn một tiếng. Mình đã nhắc khéo nó là mình mở sổ tiết kiệm để có lời, nó vẫn lơ luôn. Mình không biết là nó cố ý hay là mất trí nhớ việc nó đã hứa trả tiền lãi cho mình, và việc nó còn thiếu mình một bữa Gogi đó, để bù bữa Chang Kang Kum thì thôi mình cũng cắn răng chịu đi, nhưng tiền lãi của mình đâu??? Ơ hay....

Nên, mình đã quyết định, từ nay về sau mình không có bao giờ cho nó mượn tiền nữa. Cả con Soul nữa. Con Fu thì tuyệt đối không rồi. Dù cho lý do nó không trả tiền lãi cho mình và cũng quịt mie nó của mình một bữa Gogi là do nó cố ý hay do nó mất trí nhớ thì thù này mình sẽ nhớ suốt đời và mình sẽ KHÔNG BAO GIỜ cho nó mượn một đồng nào nữa hết. Bình sinh mình căm ghét cái chuyện hứa rồi không làm, thà không hứa, chứ hứa mà không làm thì mình thù cả đời. Một lần thất tín vạn lần bất tin.

Chiều giờ mình ngậm cục tức không có xả ra được nên đầy bụng khó tiêu quá.

9/24/2017

24.9

Ghi nhận vài ý kiến tình hình facebook và tin tức lá cải dạo này.

1. Mình dị ứng với cái vụ thấy hình trai đẹp là xúm nhau comment "anh ơi em có chửa với anh rồi". Đồ đàn bà con gái thiếu tự trọng. Rủi một ngày đẹp trời, thằng trong hình vô bảo: tui làm gì mà mấy bạn vu khống tui, thấy mấy bạn là tui mắc mửa rồi chứ chửa chửa cái gì.
Đấy.
Nói tóm lại, mình nghĩ chỉ có mấy đứa con gái bị khiếm khuyết gì đó về tế bào não, và mẻ hết phân nửa lòng tự trọng so với một người bình thường mới có thể comment như vậy.
Điều bất ngờ là thành phần này tự dưng quá nhiều. Nhiều đến mức đáng báo động. Không biết đứa nào khởi đầu cái trend comment này, nhưng mấy đứa bắt chước mới là đám đáng bị ông bà cha mẹ lôi ra ngâm lồng heo.

2. Bữa coi cái clip của WeLax, bảo chửi "ĐMM" là xưa rồi, giờ phải nói nói kiểu: "tối qua mẹ anh thật ngọt ngào..."
Cái mình không hiểu là, đám trong clip đứa nào cũng bị giỡn vậy và cười toe toét. Gặp mình, thằng nào nói câu đó thì mình đấm bể mặt nó, dù sức lực của mình không có bao nhiêu thì mình cũng sẽ cố đi học boxing để mà đấm bể mặt nó.
Rủi mẹ các bạn có facebook và vô coi clip đó, và thấy con mình cười toe toét khi thằng chó khốn nạn kia bảo tối qua nó ngủ với mình, thì sao?
Đẻ nó ra nuôi nó lớn giờ một chút bảo vệ cũng không có. Cười cười cái lờ, vui vui cái lờ. Sống trên đời điều quan trọng nhất là biết khi nào đùa được khi nào không.

3. Vừa join vào cái group không sợ chó vài ngày thì leave. Vừa join phòng trút giận ngày hôm trước là ngày hôm sau leave luôn. Mình sống không nổi mấy thể loại này. Viết viết cái gì mà không có hiểu nổi nó đang nói vể cái gì, mấy đứa chắc hồi xưa văn không đạt nổi điểm trung bình, đã vậy còn toàn là dạng hãm, kiểu nó viết ra kể khổ xong tất cả những gì mình thấy là đáng đời đáng kiếp. Tự hỏi mình chui vô cái lồng heo này làm gì, sau đó thì chui ra.

Xã hội nhiều thành phần hãm quá.

9/11/2017

Happy Birthday.

Xin chào. 



Bây giờ là 11:29 ngày 10/9 và mình quyết định viết cái này để kỉ niệm việc mình sẽ thức qua 12 giờ đêm để tự mừng ngày sinh nhật mình.
Mình vừa đọc lại lá thư được schedule ngày 20.8, và quyết định ngày mai sẽ đi mua tất cả những thứ đó. Mình đáng được thưởng. Chí ít vì đã sống sót qua một năm trời quằn quại từ giờ này của năm ngoái đến giờ này của năm nay.

Kì lạ nhất là bài hát mà mình nghĩ tới mỗi một dịp thời gian tạo nên một dấu mốc, kiểu như năm mới, hay ngày sinh nhật, lại là bài "Dòng Thời Gian", cụ thể là câu này "Bao nhiêu năm rồi, làm gì và được gì?"

Mình đã làm gì, và được gì trong cả đống thời gian vừa trôi qua?

Một năm có vui hay không, có vất vả hay không, thực ra không phụ thuộc vào bản thân quá trình dài ngoằng đó mà phụ thuộc và phút ngẫu hứng cuối năm. Nếu lúc này mình mệt mỏi, mình sẽ toàn nhớ lại sự mệt mỏi. Nếu lúc này mình vui vẻ, thì mình sẽ cảm thấy năm qua cũng không tệ lắm. Thành thử ra, cái gọi là đánh giá, nhận xét, chỉ là kết quả trong tức thời và không đáng tin.

Hiện tại thì mình đang chơi Hay Day. Mình khá chắc giờ này năm sau mình sẽ không còn chơi cái game này nữa. Không biết mình sẽ còn cảm thấy nó vui vẻ đến lúc nào. Có thể là tháng sau, có thể là tuần sau. Mình thấy điểm hay ho nhất của cái game này và rất nhiều những cái game khác là sự may mắn vô tình. Và thi thoảng là cảm giác hơn người. À không, chủ yếu là cảm giác hơn người. Haha.

Mình đang đói truyện quá mạng. Đến nỗi mỗi lần đọc được truyện gì hay hay thì mình có cảm giác giống như đang phê thuốc, kiểu lâng lâng, cười suốt ngày không khép hàm lại được ấy. Ủa, nghe giống cảm giác đang yêu hơn.

Mình của 10 năm trước mà gặp mình của 10 năm sau thì sẽ thế nào nhỉ. Nhiều khi tự ti đến mức nghĩ mình chắc không dám gặp lại mình 10 năm trước. Cái đầu nó không đủ để hiểu tất cả những thứ trong cuộc đời mình lúc bây giờ, cho nên sẽ có nhiều câu hỏi tại sao mà chính mình cũng không trả lời được. Well. Thật may vì chúng ta không thể travel back in time. Hoặc không, nếu mình có thể gửi cho mình hôm qua dãy số trúng Vietlott ngày hôm nay. Haha.

Từ ngày chuyển qua bên chung cư, mình chăm sóc bản thân nhiều hơn. Ý là chăm sóc da ấy, ngày ngày thoa lotion các kiểu. Đến nỗi giờ mình có thể đọc sơ sơ thành phần của các loại mỹ phẩm và đặt câu hỏi ngay cho các loại quảng cáo mỹ phẩm. Bữa mình nói chuyện với con Soul (well, mình có thể nói điều thành công nhất mà mình làm được tới giờ này là giữ liên lạc với mấy con bạn, điều khó nhất. à thôi, điều thành công nhất tới giờ này là mua được cái nhà) nó có nói nó bỏ 250k ra coi tử vi. Nó coi tử vi trên mạng cho mình. Nó nói số mình sướng vì mình được tới 4 lượng 6 chỉ trong khi nó có 3 lượng thôi. Mình thấy mắc cười quá. Nhưng mình cũng quyết định là số mình sướng thiệt. Nghĩ vậy, mình bắt đầu cảm thấy sung sướng và hạnh phúc từ lúc đó, việc gì mình làm cũng tự nhiên trở nên vui vẻ may mắn suôn sẻ. Ahaha. Những người phụ thuộc nhiều vô tử vi bói toán, hay chiêm tinh tarot, là những người yếu đuối về tâm lý. Yếu đuối cả về lý luận lẫn suy nghĩ. Họ cứ cho là cuộc đời mình vốn có định sẵn rồi, cố vùng vẫy cũng không thoát. Nhưng mình thì, kiểu như anti-social lâu ngày, cảm thấy mình tự nhiên hình thành cái thói thiên hạ càng bảo mình không làm được thì mình sẽ càng cố mà làm được, cảm giác đập thành công của mình vô trong mặt những người bảo mình không làm được là cảm giác sung sướng nhất trong cuộc đời này, lắm khi còn sướng hơn lên đỉnh.

Thành ra, mình coi bói cho vui. May sao nó nói số mình sướng, nên thôi. Chứ nó mà nói số mình khổ coi, mình sẽ sống sung sướng hết mực cho nó coi.

Bây giờ là 12:13.

Năm nay, mình cảm thấy mình thật là nhẹ nhõm khi là một đứa introvert. Có lẽ phần lớn thời gian mình là introvert. Có người nói ex hay in là do bẩm sinh, nhưng mình khá tin cái tính này là do xã hội tạo nên. Mình sinh ra là một đứa introvert, và xã hội bồi đắp mình thành một đứa siêu cấp introvert? Nói tóm lại, điều hay ho nhất của introvert so với extrovert, cụ thể là mình so với ông nội của mình, là mình éo có cần sự hiện diện của người khác để tạo ra niềm vui. Còn ông nội mình thì cần. Cụ thể như mình thích ôm ly trà sữa ngồi một mình trong phòng chơi game đọc truyện, còn ông nội mình thích đem ly cà phê ra đường ngồi chờ có ai rảnh ghé vô nghe ổng chém gió. Thí dụ như mình thích đi ngủ - càng nhiều càng vui, còn ông nội mình thì trừ phi không còn lựa chọn nào khác ngoài ngủ chứ ổng sẽ suốt ngày chạy ngoài đường tìm vui. Thí dụ như nếu mình muốn hát thì mình mở youtube lên và gào ầm ĩ trong phòng mình, còn ông nội mình thì phải tìm đến những quán nhậu có hát với nhau để biểu diễn.

Mình cảm thấy, đỉnh cao nhất của ông nội mình đó là chế độ tự huyễn. Kiểu như chuyện vui thì nhớ chuyện buồn thì quên. Sống hôm nay thì ráng thác loạn cho hết hôm nay, ngày mai sống chết tính sau. Và, không bao giờ có cảm giác mình đang làm phiền người khác, lúc nào cũng giữ vững trong lòng suy nghĩ là nói chuyện với mình người khác rất vui. Mình cảm thấy, đúng là, con người ta là loài vật có sức thích nghi cao nhất với môi trường.

Bị cái, mình hay đánh đồng và nhầm lẫn giữa introvert và làm biếng. Thí dụ như chuyện ham ngủ, đó hoàn toàn là niềm vui của một đứa làm biếng chứ không phải của một đứa introvert. Mà thôi, kệ. Mình không hiểu sao 2 người extrovert siêu cấp là ba mẹ mình, lại đẻ ra một đứa introvert siêu cấp như mình. Rõ ràng đây là môi trường tạo ra chứ không phải gien giếc gì cả.

À, nhân tiện, dạo này mình phòi thêm 1 sở thích là gây war chơi cho vui. Mình cảm thấy rất là hứng thú việc cãi nhau, thực ra thì cũng chẳng phải là cãi nhau, mình thích kiểu bắt lỗi người khác và cư xử kiểu tao đang nhìn mày từ trên xuống nè, thấy họ giẫy giụa cãi lại nhưng tự họ biết là họ đã sai rồi và không có lý lẽ gì để cãi nữa. Ôi cái điều ấy vui phải biết.

Còn gì để update nữa nhỉ. Thôi.

Mai mình sẽ mua đồ tặng mình. Và lấy đó làm niềm vui trong ngày sinh nhật.
Và mình cũng off điện thoại luôn. Lấy đó làm niềm vui trong ngày sinh nhật.

Mình vừa viết cái này, vừa check game, vừa nhổ lông nách. Thành thử ra, mình nhổ lông nách vào đúng 12 giờ đêm. Haha. Thí dụ như mà có con ma hôi nách thì chắc nó ám mình suốt đời. Nói nhảm kiểu này biểu thị rằng mình đang buồn ngủ quá mạng rồi đấy. Thôi mình đi ngủ.

Những điều mình muốn nhắn nhủ trong tuổi mới là: Nhân sinh khổ đoàn. Vui tươi hớn hở được ngày nào thì cứ vui ngày ấy. Nhé.

8/20/2017

28.6 schedule đến ngày 20.8

Xin chào,

Hôm nay là ngày 28.6.2017.

Ngày mai, mọi thứ sẽ chính thức mess up hết cả lên. Và mình sẽ không bất ngờ nếu tối nay mình mơ thấy sóng thần.

Bà nội cùng cô hai về. Thực ra thì mình, vốn đéo có quan tâm gì đến người khác, có sao thì sống vậy không cần ai khen hay chẳng sợ ai chửi, thì không thành vấn đề. Nhưng kế cạnh mình có một người phụ nữ thích làm quá mọi chuyện, lúc nào cũng cố gồng lên chứng tỏ bản thân mình giỏi, cố mà đu theo để được khen, ăn sĩ diện để mà sống, và thích nhất là bi kịch hóa cuộc đời của bản thân, thì mình cảm thấy thật mệt mỏi.

Và tiền nữa, tiền luôn là vấn đề bự nhất bự nhất nhất.

Ngày 29, bà nội với cô hai về. Ngày 2, đám cưới trong này. Ngày 8, bắt xe ra ngoài đó tổ chức đám cưới lại lần nữa. Và sau đó là chuỗi ngày dài ngoằng ngoẵng.

Những lúc này, mình hay nhớ đến câu nói của Lanyu, cứ cắn răng chịu đựng một chút rồi mọi chuyện cũng sẽ qua thôi. Một tháng kéo dài bao lâu? Nhanh lắm. Hai tháng kéo dài bao lâu? Cũng nhanh không kém. Bằng chứng là từ đầu năm tới giờ, mình chớp mắt có vài cái thôi mà.

Sẽ không sao đâu. Neh?

Bài này mình schedule vào ngày 20/8. Lúc mọi chuyện đã qua rồi, mình hy vọng lúc đó đọc thư mình sẽ cảm thấy buồn thấy nhớ, thay vì vui như mở cờ trong bụng. Bởi vì, như vậy thì có nghĩa 2 tháng này tương đối vui vẻ và đáng nhớ mà. Gì chứ ông già thì mình không cách nào yêu thương nhớ nhung nổi rồi đó.

Sinh nhật mình năm nay mình sẽ vui vẻ lắm, vì mọi chuyện qua gần hết rồi. Và năm sau thì có WC coi nữa. Cho nên, tương lai chắc chắn sẽ tốt hơn. Sống qua 2 tháng sắp tới, mình sẽ tự thưởng cho mình những món sau vào ngày sinh nhật:
1. máy chơi game 4 nút,
2. mô hình hộp nhạc totoro,
3. chiếc xe buýt cổ,
4. thảm chân giường,
5. một đôi converse mới
6. một đôi thổ cẩm
7. Punch hình bướm
5. và rất nhiều hoa để treo trên trần nhà.

Tạm thời là nhiêu đó.
Mọi chuyện chắc chắn sẽ không sao đâu. Tương lai chắc chắn sẽ tốt hơn mà.
Cùng lắm, thì chết thôi. Có gì đâu.

7/13/2017

1.

Đôi khi tôi nghĩ, cuộc đời này được tạo thành từ những khoảnh khắc mà ngay lúc đó người ta không nghĩ đó sẽ là một khoảnh khắc.

Tôi nhớ hoài lúc em gái mình cố quẹt bắt điện thoại với một bàn tay đầy bụi, dính sơn lem luốc. Tôi nghĩ, lúc đó hẳn là lúc tồi tệ nhất cuộc đời nó, tôi nghĩ, đáy của cuộc đời nó đây rồi. Mỗi sau này có gì bực mình, tôi nhớ lại khoảnh khắc đó, và nghĩ, thôi, nó nên đi con đường bằng phẳng hơn, để nó đi con đường bằng phẳng hơn.

Và gần đây nhất là cái ghế trống. Chúng tôi đưa nó ra nhà chồng. Lúc đi chẳng nghĩ gì, còn chọc nó cho ở lại nhà chồng 3 ngày tha hồ rửa chén. Nhưng đến lúc về, không có nó đi cùng, tôi nhìn cái ghế nó đã từng ngồi lúc đi bây giờ bị lấp đầy bởi một người khác, cố kìm cái cảm xúc muốn đuổi người khác đó đi ra khỏi chỗ nó đã từng ngồi vì biết điều đó vô lý lắm. Nhưng cảm giác đi thì có nó, về thì không có làm tôi chịu không nổi. Tôi thậm chí không biết mình đã buồn vì điều gì, nhà chồng đố có dám ức hiếp nó, gia đình tôi đã cho nó một sự bảo kê tuyệt đối bằng tài chính và sự chăm lo của mình, và dù gì thì cũng có 3 ngày, điều tồi tệ nhất là nó không có nước nóng để tắm mà thôi. Tôi buồn và chán tới mức chẳng thèm đi chung với ai. Lúc đi, tôi và nó cứ dính chùm tôi ngồi đâu nó ngồi đó đi toilette cũng đi chung. Lúc về, tôi ngồi chung với một bàn anh em họ mà có cảm giác toàn người lạ, đi toilette một mình mà thấy cũng bơ vơ. Nhưng bực nhất vẫn là cái ghế không có nó, cảm giác nghĩ ra cái gì bựa bựa mà quay đầu lại không thấy nó để kể, làm tôi phát khóc.

Bởi vậy.

Blog này sẽ có thêm 1 cái tag.

5/12/2017

12.5.2017

Đầu tiên, mở bài bằng cách tự thừa nhận mình là một đứa vô-nhân-đạo, với 2 chữ nhân-đạo được định nghĩa là yêu thương loài người, yêu thương các loài vật khác. Đấy, tự chửi rồi, đừng chửi thêm nữa mất công.

1. Tại sao chúng ta phải bảo tồn các loài vật hoang dã?

(và chi quá nhiều tiền bạc công sức cho việc đó.)

Cái gọi là bảo tồn động vật hoang dã, hoặc động vật trên bờ vực tuyệt chủng, chẳng qua, là nỗ lực của một số người nhằm chống lại sự ngu độn và tham lam của một số người khác mà thôi. Ngu độn ở đây thể hiện qua hành động ví dụ như là lột ngà voi hay đục sừng tê giác hy vọng trường sinh bất tử trường xuân bất lão (khoa học đã chứng minh nếu ngà voi hay sừng tê giác thực sự có khả năng thần kỳ đó thì việc chúng ta cần làm chỉ là gặm móng tay móng chân của chúng ta hằng ngày thay vì bỏ cả đống tiền mua sừng và bỏ cả đống công sức để săn bắn, vì sừng tê giác hay ngà voi có cấu tạo giống y móng chân chúng ta).

Mình không hiểu ý nghĩa của các việc đó. Nếu lấy cái lý do là sau này con cháu chúng ta không thấy được con sói nữa thì chính chúng ta cũng có thấy được con khủng long đâu? Riêng mình thì thấy việc không được tận mắt chứng kiến con khủng long không có quá mất mát đau khổ đâu. Huống hồ, không lẽ cho con cháu chúng ta vô rừng để nhìn? Chi vậy?

Còn lấy lý do là bảo tồn thiên nhiên thì mình thấy vầy. Bất cứ cái gì cũng có nguyên nhân của nó. Chẳng hạn như tạo hóa lại làm ra con người với bản chất tham lam ích kỷ ngu độn nhưng lại tưởng rằng mình là sinh vật thông minh và đầy lòng nhân ái, cũng có mục đích riêng của nó. Không có loài nào có thể tiêu diệt con người thành ra con người tự tiêu diệt nhau - trong thiên nhiên có cái loài nào mà khả năng tiêu diệt đồng loại cao hơn con người đâu nào. Con người thông minh tới mức tự tạo ra súng đạn bom các loại để tiêu diệt nhau số lượng lớn nữa kìa. Mie nó chứ thông minh khiếp hồn! Thành thử ra, sao phải đi bảo tồn cái loài khác trong khi chẳng ngăn được quá trình tự diệt của loài mình?

Lý do là nhân đạo thì lại càng buồn cười. Vegetarian có phun thuốc diệt kiến không? Các nhà sư có đập muỗi không? Chúng sinh bình đẳng mà. Sao lại dửng dưng khi thấy con gián chết, mà khóc như mưa khi thấy con sói chết?

Tóm lại, mình thấy, mạnh được yếu thua. Nếu chúng nó không sống nổi trong môi trường này thì cứ để chúng nó ra đi trong thanh thản, níu kéo làm gì. Cũng đâu thể quay trở lại ngày xưa.

2. Chúng ta nên đối xử như thế nào với những đứa trẻ sinh ra bị bại não và không thể chữa trị?

Mình nhấn mạnh một điều, là không-thể-chữa-trị.

Chuyện là, hôm qua mình nghe mẹ mình thương cảm kể về trường hợp của chú kia có hai đứa con bị bại não. Chú bỏ tụi nó vô cái lồng sắt rồi đẩy đi ngoài đường hát rong kiếm sống. Mình chỉ tự hỏi, sao không để chúng nó ra đi cho thanh thản? Đôi khi, chết cũng là một cách giải quyết vấn đề mà.

Nếu sự tồn tại của một người trở thành gánh nặng toàn phần cho người khác. Nhấn mạnh, gánh nặng toàn phần. Thì liệu có nên sử dụng biện pháp như là tiêm thuốc vào não để họ ra đi thanh thản? Chúng không phụ giúp gì được, lại còn lúc nào cũng phải để mắt trông chừng, và lúc khó ở thì trở nên hung dữ và nguy hiểm. Như vậy, có nên tiếp tục nuôi dưỡng?

Lúc trước mẹ kế của bạn mình, đã hơn 40 tuổi, mang thai, sau khi siêu âm thì phát hiện thai nhi có dấu hiệu rõ ràng của bệnh Down nên họ quyết định phá bỏ. Mình thấy đây là điều hiển nhiên. Sự tồn tại của đứa trẻ là gánh nặng của ba má nó và của chính nó nữa mặc dù nó không ý thức được điều đó, vậy thì kết thúc sự đau khổ trước khi nó bắt đầu không phài là một quyết định nhân đạo hay sao? Có lần mình đọc được một bài báo, ca ngợi một người mẹ, khi bác sĩ nói với cô ấy rằng con cô ấy khiếm khuyết (bị Down) thì cô ấy trả lời rằng, tôi thấy con mình hoàn hảo. Bài báo đó ca ngợi tình cảm mẫu tử thiêng liêng. Nhưng có rất nhiều comment ở phía dưới bảo, "chuyện rất cảm động, cho đến khi đối diện thực tế."

Mình thực sự là người theo thuyết vị lợi.

3. À mà, bữa giờ mình nghĩ, nếu mình được lên làm tủ lạnh, điều đầu tiên mình làm sẽ là thông qua chính sách được chết một cách tự do và êm ái. Giống như Will đi chết trong Me Before You ấy. VN chưa có chính sách này. Mà mình thì lại hoàn toàn đồng ý với chính sách này.

Nếu bạn không muốn sống nữa, bạn hoàn toàn có thể đăng ký vào chương trình được chết. Ở đây, người ta sẽ tiêm vào đầu bạn một loại chất làm tê liệt não, và bạn chết trong êm ái, không có bất kỳ đau đớn khổ sở nào.

Vấn đề tiên quyết, là việc chết của bạn không có ảnh hưởng đến lợi ích vật chất của người khác. Ví dụ đang nợ 7 tỷ thì không có được chết. Ví dụ như mua bảo hiểm thì chết kiểu này không có bồi thường. Và không phải đăng ký là chết ngay được. Bạn có 2 năm để thay đổi quyết định. Ví dụ như ngày hôm nay 12.5.2017 bạn đăng ký được chết nhân đạo (đóng phí là 10.000.000đ), thì đến tận 12.5.2019 bạn mới được chết. Trong 2 năm đó, nếu bạn phát sinh nợ, và chưa trả xong thì hủy hợp đồng, hoặc bạn thay đổi ý kiến thì cũng hủy hợp đồng bất cứ lúc nào, và mất luôn khoản phí đóng đầu vào. Nhưng nếu bạn không thay đổi, thì bạn đến đó, và chết.

Ngoài việc phải trên 20 tuổi ra thì không giới hạn giới tính, mức thu nhập, hay bất kỳ điều kiện gì.

Vậy đó.

4. Dạo này thấy bản thân biến thái vê lù ấy. Mấy hôm trước coi nhầm truyện kinh dị phá án giết người, tối nằm mơ thấy chính mình đi điều tra án giết người mà kiểu gì chứng cứ cũng dẫn đến kết luận rằng mình mới là thủ phạm.

Rồi tiếp nữa đọc Trấn Hồn. Rồi nằm mơ thấy đang chơi trong công viên nước thì bị sóng đánh ụp một phát không thở được, ý thức được bản thân đang mơ nên kệ mẹ nó, ai dè thực sự là không thở được nên bật dậy hít một hơi, nghĩ chứ không lẽ mình có thể chết trong mơ vậy luôn hả trời. Sáng hôm sau tỉnh dậy thì không biết cái vụ bật dậy hít thở đó là thực hay là mơ nữa. Rồi lại nằm mơ thấy con bạn bị xuất hồn, tự nó tách làm hai nửa rồi biểu mình chọn đi, chọn sai thì nửa kia sẽ giết mình. Hôm qua coi nhằm cái manhwa stalker có thằng biến thái giết người không ngại ngùng. Tối nằm mơ thấy mình biến thái như nó, nhưng kiểu biết mình nằm mơ nên nghĩ rằng cái đứa đó không phải mình. Mà người này người kia chết, rồi xác sống đủ thứ. 

Vấn đề ở đây là y như bị ghiền ác mộng vậy đó. Nó đặc sắc quá. Mà còn an toàn nữa.
Mei. Powered by Blogger.
© Moonland 2012 | Blogger Template by Enny Law - Ngetik Dot Com - Nulis