11/30/2008

Phỏng vấn Chúa :)





Vào một đêm mùa đông, trời lạnh, tôi ngủ say sau một ngày làm việc mệt nhọc. Và không biết từ lúc nào, tôi lạc vào trong mơ. Một giấc mơ kỳ lạ. Tôi đi… phỏng vấn Chúa.


“Mời vào”, Đức Chúa nói. “Vậy là con muốn phỏng vấn ta?” “Nếu Ngài có thời gian”, Tôi nói. Chúa mỉm cười: “Thời gian của ta là vô tận. Nó đủ để làm tất cả mọi thứ. Con đã chuẩn bị những câu hỏi gì dành cho ta rồi?”

Tôi hỏi: “Điều gì làm Ngài ngạc nhiên nhất về nhân loại?”

Chúa nghĩ một chút rồi trả lời: “Đó là họ chán phải là trẻ con, vội vã trưởng thành và rồi lại khát khao trở thành con trẻ.

Đó là họ đánh đổi sức khỏe để lấy tiền bạc và sau đó lại hao tiền tốn của để lấy lại sức khỏe.

Đó là vì lo lắng suy nghĩ đến tương lai, họ quên đi hiện tại, làm như thế họ sống không vì hiện tại cũng chẳng phải cho tương lai.

Đó là họ sống như thể họ sẽ không bao giờ chết, và họ chết như thể họ chưa bao giờ sống”.

Chúa đặt tay tôi vào trong bàn tay Chúa, chúng tôi im lặng một hồi. Sau đó tôi hỏi: “Là người làm cha, Chúa có những bài học về cuộc sống nào muốn đứa con mình học tập?”

Chúa mỉm cười và trả lời: “Học rằng chúng không thể khiến bất kỳ ai yêu chúng. Những gì chúng có thể làm là khiến bản thân chúng được yêu.

Học rằng điều quý giá nhất không phải là những gì chúng có trong cuộc đời, mà là những người chúng có trong cuộc đời ấy.

Học rằng sẽ là không tốt khi so sánh bản thân chúng với người khác. Tất cả sẽ được đánh giá riêng lẻ dựa trên những phẩm chất riêng của chúng, chứ không phải theo một nhóm trên cơ sở so sánh.

Học rằng một người giàu có không phải là người có nhiều nhất, mà là người cần ít nhất.

Học rằng chỉ mất vài giây để gây những vết thương sâu thẳm với người chúng ta yêu thương, và phải mất nhiều năm nữa để hàn gắn chúng.

Học cách tha thứ bằng việc rèn luyện lòng khoan dung. Để hiểu rằng có những người rất yêu thương chúng, nhưng đơn giản không biết làm thế nào để diễn tả hay thể hiện những xúc cảm của họ.

Học rằng tiền có thể mua được mọi thứ ngoại trừ hạnh phúc.

Học rằng hai người có thể nhìn vào cùng một thứ và nhìn nhận nó hoàn toàn khác nhau.

Học rằng một người bạn thực sự là người biết mọi thứ về chúng... và dù vì bất kỳ điều gì cũng luôn yêu thích chúng.

Học rằng sẽ không bao giờ là đủ cho chúng được tha thứ bởi người khác, mà chúng phải tự tha thứ cho chính bản thân mình”.

Tôi ngồi đó một hồi để tận hướng chuyến thăm Đức Chúa của mình.

Tôi cảm ơn Chúa vì đã dành thời gian cho tôi.

Chúa trả lời: “Bất kỳ lúc nào. Ta luôn ở đây 24 giờ một ngày. Tất cả những gì con phải làm là hỏi ta, và ta sẽ trả lời”.

11/29/2008

Vòng đời



Mỗi lần về thăm ngoại là lại thấy cuộc đời mình nó tròn vo đến kỳ lạ.


Người ta xuất phát từ cát bụi.


Ờ mà không, sau này mình sẽ không dạy con mình là "hạt bụi nào hoá kiếp thân con" đâu, mà giảng giải cho nó đàng hoàng, rằng "con là một kết quả của "nụ hun" giữa cái trứng của mẹ và con lăn quăn của ba" (kaka, thề là không có gì bậy bạ không câu này hết). Rồi nó sẽ hỏi: mẹ từ đâu ra, rồi mình giảng giải y chang như vậy, từ chỉ thay thế bằng "ông, bà", rồi bà cũng như thế, thay thế bằng "bà cố, ông cố"... Vân vân... không chừng khi mình kể tới đó thì con mình nó sẽ tự hiểu ra: ồ hoá ra con xuất thân từ cát bụi thật!


Rồi theo thời gian, người ta lớn lên vù vù.


Dạo này tự dưng bị ám ảnh bởi câu hát "20 năm đầu - sung sướng không bao lâu". Hay vì mình vừa 20 nhỉ? Tự dưng hôm bữa sinh nhật còn đinh ninh mình 19 tuổi, vẫn còn teen, thế mà sáng ra, tự dưng con em nó bảo: 2009 - 1989 = 20. Ôi chao! Ra là mình còn có 1 tháng nữa để làm một teen! Buồn lắm thay! 20 tuổi, nghĩa là bắt đầu chính thức phải bon chen với đời, phải cố tự kiếm tiền - bằng không người ta cười cho thúi mũi.


Càng ngày người ta nghĩ mình càng thông minh ra, nhưng có thật như vậy không thì... chưa nghiên cứu ra.


Giã từ cái nôi - người ta giã từ thế giới cổ tích, giã từ tuổi lên 10, người ta giã từ niềm tin trọn vẹn vào cái gì đó, giã từ tuổi 15, đôi khi nhiều người đã thấm thía một vài cái mặt trái của đời, và giã từ 20 tuổi, người ta sẽ mất thêm cái gì nữa? Chắc 1 tháng nữa mình sẽ biết. :) Người ta càng lớn thì càng nhiều trách nhiệm hơn quyền lợi, bằng chứng là có ngày thiếu nhi chứ có ngày người lớn đâu! Vì thế mà người ta bắt đầu giảm trí tưởng tượng và bắt tay vào tính toán thực tế nhiều hơn, vì thế cũng dễ đau đầu hơn. Rồi tình cảm, rồi gia đình, bạn bè, đồng nghiệp, quan hệ càng nhiều thì càng phức tạp. Ôi, "20 năm sau sầu thương phiền muộn"...


Và tới lúc người ta phát hiện ra kẻ thông minh nhất trên đời không phải là những người lớn lúc nào cũng suy nghĩ tính toán thiệt hơn, mà là trẻ con, nên họ trẻ con hóa suy nghĩ cũng như hành động của mình. Bởi vậy, thường thấy người già ngồi cười nói đùa như trẻ con, dù cho quá trình trưởng thành của họ gay gắt đến như thế nào.


Lúc nhìn ngoại cười, đùa, tự thấy lòng chùng lại một cảm giác rất cô đặc mà mình chẳng biết gọi thành tên. Giống như gió xua hết mọi tính tóan thiệt hơn trong mình, giống như biển trào qua một đời đem hết chồng chất giận hờn căm tức... Rằng thì là, sống khôn ngoan cho lắm vào, rồi cuối đời nhận ra mình cười nói khóc hờn như trẻ con. Lúc đó biết mình sống.


Rồi tới một ngày người ta trở về với cát bụi, đúng y như cái nơi người ta xuất phát.


Đi qua đi lại trên thế gian, có người ấn vào một dấu sâu, có người ấn vào một dấu mờ nhạt, nhưng nói chung, cuộc đời là một con đường đầy dấu chân, xấu có đẹp có, giàu có nghèo cũng có... Cùng phát sinh từ cát bụi, và cùng tan biến thành cát bụi. Đến cái lúc quay về cát bụi, người ta mới nhận ra không hiểu mình tính toán chi cho đau đầu khi mà giờ đây, mình có đem theo được cái gì...


Kể cũng buồn... (cười) ....

nice summer







Mới kiếm được mấy cái hình xinh quá trời quá đất! Chỉ phiền một nỗi, hình như dạo này mình bị ám ảnh bởi màu xanh!



11/28/2008

lời tình yêu


<<- Những Lời Tình Yêu ->>


Không phải cứ gặp "người ấy" là những lời êm dịu sẽ có cơ hội được thốt ra. Nhất là trong tình huống như thế này.
Chàng: Chúng ta gặp nhau rồi đúng không?
Nàng: Vâng, em làm tiếp tân ở phòng khám bệnh hoa liễu mà.

Chàng: Anh nghĩ là anh đã gặp em ở đâu đó rồi.
Nàng: Chính vì thế tôi chẳng đến đó nữa.

Chàng: Ghế này trống hả em?
Nàng: Cái này cũng sẽ trống nốt nếu anh ngồi xuống đó.

Chàng: Chúng ta đến nhà anh hay nhà em?
Nàng: Cả hai, ai về nhà nấy!

Chàng: Anh rất muốn gọi điện cho em, số điện thoại của em là gì?
Nàng: Nó có trong danh bạ điện thoại ấy!
Chàng: Thế tên em là gì?
Nàng: Trong ấy cũng có đấy!

Chàng: Anh tặng em cả con người anh.
Nàng: Xin lỗi! Nhưng tôi biết làm gì với cái thứ vô dụng ấy?

Chàng: Nếu được thấy em khoả thân, anh sẽ chết vì sung sướng.
Nàng: Có thể, còn tôi, nếu được thấy anh khoả thân, tôi chắc chết vì cười mất.

Chàng: Anh có thể xuống cả địa ngục vì em.
Nàng: Thật không? Anh có thể ở lại đó luôn không?

==> chết cười chết cười!

Xoay vòng



Một ông bố nói với con trai: "Con à, ta muốn con cưới cô vợ theo ý của ta".
"Nhưng con muốn chọn vợ theo ý mình".
"Nhưng cô gái này là con của Bill Gates".
"Ồ, nếu thế... con đồng ý".
Sau đó, ông bố đi gặp Bill Gates. "Tôi đã ngấp nghé một chàng rể cho ông rồi".
"Nhưng con gái tôi còn quá nhỏ, chưa thể nghĩ đến chuyện chồng con được".
"Nhưng cậu trai trẻ này là Phó chủ tịch Ngân hàng thế giới đó".
"Ồ, vậy à, vụ này nghe... được quá".
Cuối cùng, ông bố đến gặp Chủ tịch Ngân hàng thế giới. "Tôi sẽ tiến cử cho ông một chàng trai xuất sắc vào ghế phó chủ tịch".
"Nhưng hiện tại tôi đã có quá nhiều phó chủ tịch rồi".
"Nhưng chàng trai trẻ này là con rể tương lai của Bill Gates đấy".
"Ồ, ồ... OK".


Điều đầu tiên mà mình cảm nhận được khi đọc bài này là thấm thía cái câu nói "bàn tay ta làm ra tất cả, có sức người sỏi đá cũng thành cơm", haha, nhìn cho kỹ, từ một gã quèn, vin vào hai cái cột khổng lồ, hay nói dễ hiểu hơn, vin vào hai cái tiếng thơm nứt mũi, hay nói hụych tẹt ra, vin vào cái "định kiến lòng tin" của con người mà kiếm sống.

Không hẳn là tồi tệ, nhỉ. :)

Chuyện lòng tin



Hôm nay mình đọc được câu truyện thế này: có một bà lão ở đối diện nhà hát trung đối diện nhà văn hóa hàng chiều vẫn ngồi bán bánh ngọt để nuôi những đứa con đứa cháu ở nhà, nhưng chủ yếu là chỉ bán bánh người ta để lại, không lấy lời, bà thánh thiện đến mức nhận bán chuối chiên cho cô hàng xóm khốn khổ, dĩ nhiên là tiền bán bánh không là bao nhiêu, bà chủ yếu sống dựa vào lòng thương yêu của người hảo tâm.

Mình đọc xong bài đó rồi đọc tới comments của người xem.

Đọc xong, mình cảm thấy thật là tồi tệ, không phải vì cảm thấy đời bất công, hay gì gì đó thương tâm, hay ... Cái chính là mình thấy mình quá tệ!

Bạn mình nó hỏi: thích giúp ai hơn, cô nhi hay người già neo đơn, mình bảo "cô nhi". Tại sao? Vì chúng không có QUÁ KHỨ.

Mình không biết là do ảnh hưởng của hiện tại, hay vì mình nhìn quá nhiều và suy nghĩ quá nhiều, cái gì cũng thấy tòan mặt trái, lúc nào cũng phải cân nhắc kỹ lưỡng... mà mình chẳng thể nào cứ cho đi vô tư như ai đó từng nói. Ví như mỗi lần nhìn thấy bà già ăn xin, hay bán vé số, lòng cũng muốn cho đi lắm, nhưng lại liên tưởng đến bà ngọai ở nhà, tần tảo nuôi 8 người con lớn lên, lập nghiệp, và bây giờ được sung túc bên con cháu. Rồi mình tự hỏi: người đó đã sống ra sao mà tuổi này phải xin ăn và bán vé số? Hay chẳng qua đó là cái người ta gọi là, nói phải tội, "quả báo"?

Mình biết cái điều mình nghĩ quả là tồi tệ. Nhưng - cái đầu mình là bất trị mà, có trách thì trách bản thân thấy quá nhiều, nghe quá nhiều, và nhớ quá nhiều cái mặt trái của cuộc đời.

Má kể lúc trước kế bên nhà chòi cũ của gia đình mình, có bà kia khét tiếng dzữ dzằn, bà ta sống bằng nghề lừa gạt người khác! Má kể hồi đó nhà bà đó thóc gạo thừa mứa, mà nhà mình qua vay 1 lon thì chì chiết lên xuống và tính lãi từng đồng cắc. Rằng bà ta tranh thủ nhà chú hàng xóm của mình túng quẫn mà gạ cho vay ít đồng bạc, rồi tìm cách chiếm luôn miếng đất của người ta, bán lấy cả chỉ vàng, trân tráo đuổi người ta ra khỏi nhà! Bây giờ bà ta thế nào? Tích góp bao nhiêu năm đứa con đem đi hút ma túy, đứa chết đứa bỏ nhà đi, bây giờ lang thang ăn xin sống qua ngày. Đó có gọi là "quả báo", và đó có nên cho mình thương xót và ... làm gì gì đó như là từ thiện?

Còn chuyện ông anh của ông ngọai mình nữa. Ngày đó nhà ngọai mình nghèo, ổng vô ăn hiếp ông ngọai mình hòai, chì chiết đủ thứ, thậm chí lúc nhà ngọai mình không có chỗ ở, ở nhờ nhà ổng, ổng cứ tìm cớ đánh các dì của mình, chửi ông ngọai mình như chửi cún (dùng từ dog thì nghe ghê quá!) Rồi tìm cách bòn rút tiền nữa chứ. Còn bây giờ, ông ta gặp phải hàng lọat tai ương, nào là cô con gái bị động kinh mà chết, bà vợ nằm liệt một chỗ, nhà thì bị quy họach gần hết, sống lay lắt qua ngày dựa vào cái sạp đồ và tiền cũng như chăm sóc từ các dì của mình. Hỏi lần nữa, đó có gọi là quả báo?

Bạn mình nó bảo mình sai, rằng thì là dù gì đi chăng nữa, lỗi lầm cũng nằm ở thì quá khứ rồi, hiện tại thì phải tha thứ, với lại, nếu quá khứ bà hàng xóm dzữ dzằn ngày ấy chỉ là lừa gạt để lấy tiền nuôi con, hay ông anh của ngọai mình làm vậy chỉ muốn các dì tốt hơn và ngọai tốt hơn, vân vân...

Nhưng mình lại ngẫm nữa, nếu bảo lỗi lầm ở quá khứ thì hãy cân nhắc chuyện này: một người lái xe đụng chết một người phụ nữ, người tài xế đó bị cầm tù 10 năm, rồi lại được về, người thân của người đó có thể nhìn thấy người đó hằng ngày, được chạm vào người đó và nghe người đó nói, còn người thân của người phụ nữ thì sao? Họ có làm được điều đó đâu! Người tài xế chỉ là "mất tạm thời", còn người phụ nữ là "mất vĩnh viễn". Lỗi có thể tha thứ? Lỗi có thể chuộc? Nếu có chăng, mình sẽ phong người có thể tha thứ đó làm thần thánh, vì bản thân mình không làm được điều đó.

Lý do thứ hai, mình chỉ lặp lại câu này từ cô giáo của mình thôi: "Chỉ lấy lý do là "vì con mình" thì có quyền đi chà đạp "con người khác" à?" Còn chuyện có muốn người bị đánh, bị chửi tốt hơn hay không thì rõ ràng chỉ có người trong cuộc hiểu nhất, mình thì chỉ dám trộm nghĩ rằng: trói tay để quất bằng roi da thì không phải là "muốn tốt hơn" đâu.

Nói nhiều quá nhỉ.

Thực ra, thì miệng nói vậy mà mình chắc chắn sẽ không làm được điều mình nói.

Giống như hôm bữa, thấy hai bà sơ đi xin, má bảo: đi xin mà mặc đồ ủi láng o, nón lá mới cáu cạnh, cái giỏ cũng mới, mà người thơm nức, má ghét, má bảo mình rằng đừng có cho gì cả, mình hòan tòan đồng ý, vì họ làm vậy làm mình thấy họ giả tạo quá. Nhưng sau khi nghe họ nói: quyên tiền cho mấy em cô nhi, mình hấp ta hấp tấp lột sạch túi ra bao nhiêu cho hết luôn. Nhưng không dám kể với má, vì sau đó nghĩ lại mình thấy mình ngu quá xá, nếu đó chỉ là CÁI CỚ thì sao?

Thôi thì, ráng mà học cho đựơc chữ TIN để sống nhẹ lòng một chút.

Khổ một cái, bị lừa nhiều quá rồi nên cũng hơi khó... :D

11/27/2008

Bốn bà vợ của nhà vua




Ngày xửa ngày xưa, có một vị vua giàu có trị vì một vương quốc hùng mạnh. Ông có đến bốn người vợ, bà hoàng nào cũng xinh đẹp.

Nhà vua yêu người vợ thứ tư nhất và luôn chiều theo mọi sở thích của bà, không bao giờ từ chối.

Kế đến là người vợ thứ ba, nhà vua lúc nào cũng sợ mất bà, đi đâu cũng luôn muốn đưa bà đi theo.

Bà vợ thứ hai là chỗ dựa tinh thần của nhà vua, bà rất tử tế, dịu dàng và kiên nhẫn. Mỗi khi nhà vua gặp chuyện khó khăn, ông thường tâm sự với bà và thường nhận được những lời khuyên quý giá.

Người vợ thứ nhất của vua là người trung thành nhất, giúp vua trị vì và làm cho đất nước ngày càng giàu có nhưng nhà vua lại không dành nhiều tình cảm cho bà.

Nhà vua luôn nghĩ rằng bà có thể tự chăm sóc lấy mình nên ít khi để ý đến bà.

Không may, một ngày nọ vua lâm bệnh và biết rằng mình không còn sống được bao lâu nữa. Ông nghĩ: "Ta có đến bốn người vợ, nhưng khi ra đi, e rằng lại hoàn toàn cô đơn!".

Nghĩ vậy, nhà vua gọi người vợ thứ tư đến bên cạnh và nói: "Ta yêu thương nàng nhất, luôn dành mọi thứ tốt đẹp cho nàng. Giờ đây ta sắp chết, nàng có theo ta để ta không cô đơn không?". Nhà vua nhận được câu trả lời: "Bệ hạ rất tốt với thiếp, nhưng yêu cầu đó quá khó, thiếp không thể làm được!".

Nhà vua lặng đi một lúc rồi cho gọi người vợ thứ ba, bà trả lời: "Không, thưa đức vua, cuộc sống còn đẹp lắm, sẽ có một vị vua khác đến để tiếp tục che chở và chiều chuộng thiếp!".

Trái tim vị vua cảm thấy lạnh buốt vì buồn bã và thất vọng. Ngài lại gọi người vợ thứ hai: "Ta luôn được nàng giúp đỡ và khuyên giải, nàng sẽ theo ta chứ?"- Nhà vua hỏi. "Lần này thiếp không thể giúp được gì hơn, thưa đức vua"- người vợ thứ hai đáp- "Nhưng thiếp hứa sẽ chăm sóc bệ hạ đến những giây cuối cùng, rồi sẽ đưa bệ hạ đến nơi yên nghỉ và sẽ luôn nhớ đến bệ hạ!".

Nhà vua hoàn toàn tuyệt vọng.Nhà vua không hề nhớ ra người vợ thứ nhất, cho đến khi ngài nghe thấy một giọng nói cất lên bên cạnh: "Thiếp sẽ theo ngài đến bất cứ nơi đâu ngài đi tới, dù đó là cõi chết". Đó chính là người vợ thứ nhất của ông.

Trông bà mệt mỏi và gầy yếu. Buồn bã và nuối tiếc vô hạn vì cách đối xử của mình, nhà vua thốt lên: "Lẽ ra ta đã phải chăm sóc và thương yêu nàng nhiều hơn mới phải!".


Bạn vừa được đọc một câu chuyện cổ tích, trong đó có vua và các bà hoàng. Chúng ta không sống trong thế giới cổ tích, nhưng bạn biết không, nếu coi mỗi chúng ta cũng giống như nhà vua đó, thì bạn hãy để ý xem, mỗi chúng ta cũng có đến bốn “người vợ” đấy.

“Người vợ” thứ tư của chúng ta là cơ thể. Hầu như ai cũng lo lắng, chăm sóc đến bản thân, đến cơ thể mình nhiều nhất, làm sao để trông thật đẹp đẽ. Nhưng khi chúng ta ra đi, cơ thể ấy cũng tan biến, không để lại gì trên đời.

“Người vợ” thứ ba có tên là “địa vị và của cải” – đây chính là những thứ dễ mất nhất, vì dù sao chúng cũng chỉ là vật chất. Khi chúng ta không còn sống, “địa vị” không còn và “của cải” sẽ thuộc về người khác.

“Người vợ” thứ hai là gia đình và bè bạn. Họ luôn quan tâm và giúp đỡ, luôn an ủi và khuyên giải, nhưng họ chỉ có thể chăm sóc ta đến những phút cuối cùng và nhớ thương ta.

“Người vợ” thứ nhất chính là TÂM HỒN. Không phải ai cũng nhớ đến nó khi sống trong một thế giới mọi người đều phải chạy đua với của cải, địa vị để thỏa mãn cho cái “tôi” của mình. Thế nhưng TÂM HỒN là điều duy nhất luôn đi cùng với chúng ta đến bất cứ nơi nào chúng ta đến, và chính là thứ để mọi người nhớ mãi đến ta dù ta có ở nơi nào.


Đây là một mẩu truyện "Chicken Soup for Soul" tớ đọc ban nãy và nó là tớ suy nghĩ không ít.


"Thuyết coi trọng tâm hồn" ở đây về bản chất đúng là không có gì sai cả. Chỉ có một điều làm tớ ngẫm nghĩ: rằng bà vợ thứ tư - cơ thể của chúng ta và cách ta đối xử với bà ấy và bà ấy đối xử ngược lại với ta.


Chuyện nuông chiều cơ thể thì quả là có thật, ai mà chẳng muốn mình trông thật xinh đẹp, mà ngẫm kỹ thì thiệt là kỳ, vì có xinh đẹp hay không chỉ là để người ta đánh giá. Thật chứ. Cái vẻ ngoài của mình vốn không phải là của mình, nó là của người khác và chỉ dùng để người khác đánh giá, vì thế mà hình thành những thứ "trào lưu", người này mặc, nói đẹp, và tới người kia, cứ thế, ai mặc theo trào lưu ấy thì được coi là "mốt", còn không thì là "lúa", phải tội, là người khác nói chứ không phải bản thân mình nói. Rắc rối nhỉ.


Nhưng nói đi cũng phải nói lại, đâu phải ai cũng quá nuông chiều bản thân mình, ví như mấy đứa bị bịnh "emotion", (mình gọi là "bịnh" là có khoanh vùng :P) chúng nó cứ hè nhau rạch tay rạch chân, máu chảy đầm đìa, đó đâu phải là nuông chiều cơ thể, đó là tàn ác chứ! Bọn chúng (vì mình rất ghét bọn này) sẵn sàng cứa đứt tay chân gì đó để nuôi cái cảm xúc đau đớn bệnh hoạn của mình, cái đó có gọi là "nuông chiều tâm hồn" không nhỉ? Mình chẳng biết, nhưng như thế thì không đúng chút nào.


Thêm vào đó, nuông chiều cơ thể không hẳn là lúc nào cũng sai cả. Vì cơ thể là do bố mẹ (bộ gen từ cả ông bà cô chú anh chị em), cho nên cơ thể là tập hợp tất cả tình yêu thương mà người khác dành cho mình, ví dụ: tớ có ngón tay giống bà ngoại, và tớ nâng niu nó vì đó là vết tích của bà ngoại trong tớ, vậy thì có gì là sai đâu! :)


Mei. Powered by Blogger.
© Moonland 2012 | Blogger Template by Enny Law - Ngetik Dot Com - Nulis