11/10/2020

10.11.2020

1. Tôi ngạc nhiên khi thấy bản thân vẫn còn có thể ngạc nhiên vì những điều tầm thường như thế.

Khi con người ta càng thản nhiên, thì mọi thứ càng rõ ràng. 

2. Dạo này tôi đọc được một câu, đơn giản nhưng không hiểu sao cứ lặp đi lặp lại trong đầu, rằng: khi bạn biết rõ bản thân mình là ai, thì bạn chẳng còn sợ điều gì nữa. 

Những người xung quanh tôi, hình như họ không biết rõ bản thân mình là ai, kéo theo việc không biết mình muốn cái gì, vì thế, họ lạc lõng giữa cái bể đời mênh mông vô định. Giống như tôi có thể nhìn thấy họ đang quờ quạng níu hết cái cọc này đến cái khúc gỗ kia giữ cho bản thân nổi lềnh bềnh vậy. 

3. Mỗi người, nên tự có một thứ neo giữ bản thân giữa cuộc đời, hay là, một đích đến. 

Alice hỏi con Mèo: tớ nên đi đường nào, con Mèo hỏi lại: điều đó còn tùy thuộc cậu muốn đi đến đâu. Alice bảo: tớ cũng chẳng biết nữa, con Mèo đáp: vậy thì đường nào cũng vậy thôi.

Tôi nghĩ, ngay cả khi cái đích đến tương đối phù phiếm, nhưng miễn là nó cân đo đong đếm được, và có thể nhìn thấy bằng mắt thường, thì nó vẫn là một cái đích đến rõ ràng. 

4. Thí dụ như tôi muốn một cuộc sống tự do tuyệt đối.

Tôi gói cái ước muốn đó vô trong một cái nhà của riêng tôi. Nơi mà tôi có thể từ chối tiếp đón bất kỳ ai mà tôi không thích.

Tôi gói cái ước muốn đó vô tài khoảng ngân hàng 2 tỷ đồng. Có 2 tỷ rồi tôi không làm nữa, mỗi tháng lãnh lãi rồi sống thôi.

Dạo này tôi phát hiện ra, cái ước muốn đó còn phải xuất phát tự tâm nữa, nghĩa là tôi phải dứt bỏ được thói quơ chuyện người khác vào bản thân mình để mà lo lắng. 

5. Và cứ thế tôi phát hiện ra, có những điều mà người ta sinh ra đã có, còn tôi cứ phải học tập và rèn luyện. Thí dụ như chuyện vô tâm và buông bỏ. Thí dụ như chuyện ích kỷ. Thí dụ như nói xấu sau lưng người khác, sau đó trước mặt họ vẫn cười hề hề.

May thay, học để tâm thì khó, chứ học vô tâm thì dễ ợt. 

6. Mà tôi còn phải định hướng cho cuộc sống đúng đắn vui vẻ nữa. Ngay cả khi tôi có tự do, tôi sẽ không thể hạnh phúc nếu như để cuộc đời của mình chìm đắm trong sự vô nghĩa của những hoạt động ù lì đòi hỏi điện năng. 

Thành ra, tôi nghĩ, mình sẽ vui vẻ nếu như mình là một polyglot và pianist. Đó sẽ là 2 mục tiêu nhỏ trong trọn vẹn quá trình hướng tới tự do tuyệt đối của tôi.

7. Tự do tuyệt đối, nghĩa là không níu giữ. 

8. Tôi có một bà dì, rất giàu có, làm giàu từ chuyện cho vay tiền góp. Thu nhập bị động của bả mỗi tháng bây giờ vào khoảng 50-100 triệu. Nhưng bả không thấy được chuyện đó. Bả gài mục đích sống của bả vô trong thái độ của mọi người đối xử với bả. Bả yêu cầu mọi người phải coi bả là đấng cứu thế.

Tôi thì thấy chuyện đó chẳng khác nào cố bám vào cây gỗ mục ruỗng giữa dòng đời. 

Bả bỏ gần 2 tỷ để mua mộ cho cha mẹ. Bả nuôi mẹ. Bả bao nuôi lũ cháu đi học đại học. Mua xe mua laptop cho bọn chúng. Thậm chí, bả còn bỏ tiền mua biệt thự cho em gái út - dù bà này đã có đầy đủ chồng con và lớn tồng ngồng cả rồi. 

Kết quả là tất cả mọi người trong gia đình đều chửi bả, đều kết luận là bả thật ác độc và điên loạn.

Chỉ có mỗi tôi cảm thấy điều này thực sự kỳ lạ. Vì chỉ có mỗi tôi gạt bỏ hết tất cả than phiền oán thán chửi rủa của bả để nhìn vô sự thật là tất cả mọi người trong cái gia đình đó đều ăn tiền của bả mà sống. Chẳng ai thấy, vì họ bận nghe bả chửi. Bả cho tiền, xong rồi bả cảm thấy tiền của bả rất to, nên bả chửi. Chửi xong bả lại cho tiếp. Nếu có ai đó nhìn ra sự thật trần trụi và khuyên ngăn, thì bả lại bảo, nếu bả không lo thì em trai em gái của bả sẽ chết đói hết. Và bả lo tiếp, và bả chửi tiếp, và những người nhận tiền của bả lại chửi bả tiếp. 

Nó cũng lẩn quẩn và vô lý như cái mộ. Mỗi khi có họ hàng - dù cái mối quan hệ họ hàng đó xa tít tắp mù khơi - tới thăm, bả luôn cố rủ người ta ra mộ của cha mẹ bả để thăm-mộ, sẵn sàng bỏ tiền bao taxi kéo người ta ra đó. Tôi thì thấy rõ ràng là muốn khoe sự hiếu thảo của mình. Nhưng chẳng ai khen, hoặc họ không bao giờ thật lòng khen. Họ chỉ thấy phiền. 

Còn em trai em gái bả thì lại chửi bả đạo đức giả, thích đóng vai thiên thần. Chịu thôi, bọn chúng đâu có góp công góp của gì trong cái mộ của cha mẹ, còn bả thì cứ thích nhấn mạnh điều đó. 

Tôi chỉ thấy, cuộc đời bả lềnh bềnh, y như khúc gỗ mục ruỗng kia. 

Mọi người lấy người mẹ chung ra làm điều kiện, khi mẹ không còn nữa, thì mọi người sẽ lánh xa bả. Tôi chỉ cười, làm như thể họ đang gần bả vì mẹ vậy. Trong tất cả các mệnh đề chẳng có cái nào là mẹ, chỉ có tiền. 

Gia đình mục nát tận xương. Từ lâu đã trở thành những nhân vật trong những câu chuyện đầu môi để cười, để bình luận, vô thưởng vô phạt như chuyện cô ca sĩ nào đó vừa mới đẻ.

9. Tôi cố làm cho được 2 thứ, một là không dùng phương thức đạp thứ này xuống để nâng thứ kia lên, hai là không bao giờ nói câu "nếu tôi là bạn..."

Tôi chẳng bao giờ có thể là ai cả ngoại trừ chính tôi. Cho nên, tôi sẽ cố dừng cái việc vô nghĩa đó lại.

10. Dạo này, tôi có thể ngồi ngẩn người cả ngày, để tưởng tượng và sống những cuộc đời mà tôi đã luôn muốn mà không có được. Điều đó liệu có phải một dấu hiệu cho thấy khả năng bị tâm thần của tôi rất cao? 

9/11/2020

Tôi chỉ mong giờ này của năm sau, bạn tốt hơn tôi bây giờ.

Tôi không biết mình bị cái gì, hiện tại tôi chảy nước mắt không ngừng, liên tục nghĩ đến cái cách mà mình sẽ chết. Tôi nghĩ là tôi sẽ phải chịu trách nhiệm gì đó, rồi không chịu nổi nữa, tôi chết. Hay là tôi bị mắc bệnh nan y không cứu được, nên tôi chọn cái chết. Tôi cứ liên tục nghĩ xem làm sao để chết mà có thể không vướng bận gì hết. Tôi còn nghĩ, mình sẽ mua thật nhiều thuốc ngủ, rồi đi ra một cái gầm cầu nào đó vắng người, uống hết, rồi chết, khi người ta tìm thấy tôi, tôi đã chết rồi. Tôi đã đi khỏi cuộc đời này, trốn chạy mất đi.

Tôi sợ, tôi sợ đủ thứ chuyện trên đời này. Rất sợ. Sợ đến nghẹn cổ. Những chuyện ngoài tầm với. Những bất lực. Những chuyện khủng khiếp. Tôi biết mình đang tự mang vác vào bản thân đủ mọi loại trách nhiệm, nó nặng đến mức tôi không thở được. Những ngày này, tôi cứ phải nói với chính mình rằng, chừng nào cái chết là một sự lựa chọn, chứ không chỉ là một cách trừng phạt người còn sống, hay một cách chuộc lỗi, chừng nào cái chết thuần túy là một sự chọn lựa, thì tôi sẽ chọn nó. Cái điều kiện mỏng manh như tờ giấy này giữ cho tôi bên lề của cái cửa sổ. Tôi nghĩ, nếu tôi có chết, tôi cũng sẽ chọn cái chết ít liên quan nhất đến với những thứ mà tôi yêu quý. Như căn phòng này, nếu tôi chết trong căn phòng này, có lẽ nó sẽ bị ám. Nó đẹp và sạch và chứa đầy ước mơ từ nhỏ đến lớn của tôi, tôi không muốn dùng cái chết của mình để vấy bẩn nó.

Cảm giác tồi tệ của sự vô năng, của sự bất lực. Tôi cứ tự hỏi, tại sao cuộc đời lại đi đến mức này, tôi phải làm gì tiếp. Những chuyện sắp xảy ra, chuyện gì cũng làm tôi sợ, tôi không nghĩ lạc quan tích cực gì được. Tràn ngập nguy cơ, tôi bấu víu vào niềm tin tôn giáo để kéo lại chút hy vọng nhỏ nhoi. Nhưng tôi lại nghĩ, bản thân mình không đủ sạch sẽ mà dám vịn vào niềm tin tôn giáo. Tôi là cái gì mà dám vịn vào niềm tin tôn giáo.

Cuộc đời như sợi tơ mỏng. Tôi thấy mình nghẹn ứ cảm giác sợ hãi đầy bất an, tôi cảm thấy bản thân không nắm chắc được một thứ gì. Tôi cảm thấy bất kỳ lúc nào, tôi cũng muốn đẩy chính mình đến sự giải thoát cuối cùng.
Giống như con lạc đà đã chất quá nặng, tôi nghĩ, một cọng rơm nữa thôi, tôi sẽ sụp xuống và đi đời luôn. Chỉ cần một cọng rơm nữa thôi.
Mấy năm trước, có lần thời gian này ở nơi xa lạ, tôi nằm lo lắng quặn thắt ruột gan, đến mức muốn ói. Năm trước, tôi khóc như mưa trong nhà tắm vì những thất vọng khủng khiếp. Trong thời gian này, tôi như đi trên dây, giữa một bên là hy vọng và một bên là tôi thừa biết tôi không xứng với những hy vọng đó.

Tôi nghĩ. Cứ nghĩ đi nghĩ lại. Thôi thì cùng lắm là chết.
Nhưng đến giờ này thì thậm chí cái suy nghĩ này cũng không làm tôi vui nổi một chút nào.
Chẳng biết bản thân bị cái gì. Đừng có gom chung tôi với mớ người đang than vãn trầm cảm trên mạng. Tôi không xứng, cuộc đời tôi chẳng có đủ bi đát để bản thân mình tự vướng vô cái chứng bệnh cao sang đó. Người ta sẽ chửi tôi rằng, có khối đời khổ hơn, sao mày lại dám dùng cuộc đời mình để biện hộ.
Người ta đúng. Chẳng có gì để biện hộ.

8/09/2020

8/9/2020

Cho tới thời điểm hiện tại, tôi cảm thấy quyết định đúng đắn nhất cuộc đời mình là quyết định sống độc thân.

Bởi vì tôi biết rõ bản thân mình hoàn toàn không có khả năng đương đầu với các loại quan hệ người dưng nước lã. Chồng là người dưng, cha mẹ anh chị em nhà chồng lại càng là người dưng. 

Mà đã là người dưng, thì chỉ cần một câu nói một hành động, mối quan hệ đã đứt phựt. 

Cái gọi là người dưng ở đây không phải ý là có gen di truyền, ADN hay giọt máu đào gì, mà là thời gian. Cha mẹ ruột là ruột thịt bởi vì mấy chục năm sống với mình chăm sóc mình yêu thương mình hiểu rõ mình và không cắt rời mình được. Còn chồng và cha mẹ chồng gì đó, thì có bao nhiêu thời gian với nhau đâu? 

Nghe bảo chồng là người đi cùng nửa đời còn lại.

Nhưng cũng nghe bảo, lấy chồng là một canh bạc.

Thực ra, nói cho chính xác, thì kết hôn là một canh bạc. Về ở với nhau rồi mới ngộ ra người đó thực sự là người như thế nào. Và trên đời không thứ gì làm người ta mù bằng cái gọi là tình yêu đôi lứa. Mà quyết định khi mù thì độ chính xác cao lắm là 50%.

Kết hôn, đại khái giống như đầu tư đi.

Có điều cú đầu tư này hơi bị lớn. Vì phần vốn đầu tư là mấy mươi năm cuộc đời còn lại mà. Có thể lấy chuyện ly dị ra để biện hộ rằng thời nay cú đầu tư đó cũng không lớn dữ vậy, nhưng trừ những người đầu óc tính toán siêu việt, thì có mấy ai khi kết hôn đã nghĩ tới việc ly dị đâu.

Kết hôn xong. Trừ trường hợp kết hôn được tỷ phú sẵn, không thì mọi thứ trong cuộc sống đều bị thâm hụt so với mức hồi còn độc thân.

Trước chỉ giặt đồ mình, tuần giặt một lần là ok, đồ toàn đầm váy vải không cần ủi cứ giặt sấy xong treo lên là ok. Cưới xong phải giặt phơi thêm đồ chồng, sơ mi quần tây phải lấy ra ủi, mấy tiêu cả tiếng đồng hồ thảnh thơi. Trước thích thì nấu ăn không thì kêu đồ ăn ngoài, muốn ăn gì chỉ cần chọt chọt điện thoại. Cưới xong mỗi bữa phải cân nhắc coi chồng ăn gì mình ăn gì, bài ca "ăn gì" trở nên nan giải gấp đôi. Trước tiêu xài việc gì cũng a lê hấp, trừ khoản biếu bố mẹ thì tiền bạc rủng rỉnh, mà nhà có con gái bố mẹ thường ít cần con cái biếu xén, lấy chồng nhầm nhà chồng điều kiện kém thì ôi thôi. Không biếu thì kì mà biếu thì cảm thấy quá thiệt thòi cho bố mẹ mình.

Và đó là sơ bộ trả giá nhẹ nhàng nhất khi ở riêng nhé, kết hôn xong về ở nhà chồng thì mọi thứ cứ thế mà nhân lên một nghìn.

Điều ngang trái nhất của kết hôn chính là con cái. Con cái là máu mủ ruột thịt của mình. Nhưng nó chỉ có phân nửa máu mủ ruột thịt của mình thôi, phần còn lại là của người dưng đó. Và nó lại cần có người dưng đó trong cuộc sống của nó. Thế là rủi mà mình chán ghét cái người đó, sự thật vẫn rành rành ra đó là con mình - người mình yêu thương nhất cái cuộc đời này, vẫn đang mang trong mình phân nửa của người mà mình chán ghét đó. 

Vậy thì phải làm sao?

Tới lúc đó, nhận ra kết hôn nhầm người, nhận ra sai lầm thì cũng đã là quá muộn. Đúng câu, bỏ thì thương mà vương thì tội. Kẹt cứng ở giữa.

Mình tự biết thân. Mình dở nhất trong khoản thỏa hiệp với điều này. Nên mình từ bỏ chuyện kết hôn ngay từ đầu. Đối với mình, hôn nhân và một nùi những quan hệ kéo theo toàn là một mớ bòng bong phiền phức mà mình không bao giờ muốn dính dáng tới, ngay cả ở mép nước mình còn không muốn đụng tới, sao dám trầm mình trong vũng bùn không đáy đó. Mình sẽ chết còn sớm hơn và khốc liệt hơn so với cái chết tự nhiên mình đang định cho mình nữa.



3/29/2020

Tôi không cần đâu, tôi không cần cái tự do nhảm shit của mình đâu, tôi không cần ngủ lúc 10 giờ dậy lúc 7 giờ, tôi không cần khoảng thời gian riêng cho bản thân gì đó, tôi không cần nữa.

Tôi không cần sinh tố dâu của tôi giống tôi bất kể thứ gì. Tôi không bao giờ kể công kể mệt mỏi nữa, cho tôi dầm nắng dầm mưa kiểu gì cũng được hết, kiểu gì tôi cũng vui vẻ đi làm hết. Tôi không bao giờ than thở mỏi tay mỏi chân đau lưng nhức vai gì nữa hết.

Tôi sẽ bế nó bất cứ khi nào nó quấy khóc, bất cứ khi nào nó muốn tôi bế nó. Tôi sẽ không bao giờ la mắng hay đòi tét đít nó. Nó quăng đồ thì tôi sẽ đi lượm. Nó đánh tôi mà cười thì tôi sẽ để cho nó đánh. Nó muốn làm cái gì cũng được.

Tôi chỉ cần sinh tố dâu của tôi được sống thôi, tôi chỉ cần sinh tố dâu của tôi được mạnh khỏe thôi. Tôi chỉ cần một cơ hội để được ôm nó, nói chuyện với nó, tưng tiu cưng chiều nó. Tôi chỉ cần nó ở lại với tôi. Tôi đánh đổi hết. Tôi sẽ dành toàn bộ thời gian cho nó. Tôi sẽ dành toàn bộ tình yêu của tôi cho nó.

Chỉ cần nó muốn, tôi sẽ cố gắng hết sức mình để cho nó. Tài sản tiền bạc của tôi, tôi cho nó hết. Tôi sẽ đưa nó đi khắp nơi, ăn hết thế giới này. Nó ham ăn lắm. Tôi chỉ xin một cơ hội được cho nó ăn hết tất cả các món trên thế giới này.

Van xin đấng tối cao, con sẽ không cầu xin bất kỳ điều gì cho bản thân mình nữa. Con chỉ xin một cơ hội để được yêu thương Sinh tố dâu của con, con chỉ xin Người che chở cho nó, xin Người cho con được ở bên nó tiếp.

3/22/2020

2020.03.22

Mình mệt mỏi quá.

Mình nhớ hồi lâu coi phim, có một đoạn, một cung nhân nói với bà Thái Hậu như vầy, ngày trước lúc Hoàng Đế còn chưa lên ngôi, tranh đấu tính toán thật sự quá mệt mỏi, những tưởng khi Hoàng Đế đã lên ngôi rồi, thì cuộc sống sẽ tốt hơn, nhưng bây giờ đến nửa đêm Thái Hậu vẫn phải ngồi phê tấu chương, vẫn mệt mỏi như vậy.

Mình cảm thấy, cái mệt mỏi phía sau còn đuối hơn cái mệt mỏi phía trước, bởi vì cái mệt mỏi trước thì còn có hy vọng lối ra, còn có hy vọng kết thúc, nhưng cái mệt mỏi phía sau là mệt mỏi không hồi kết, mệt hoài mệt mãi.

Nếu ngày mai đưa Heo đi khám lại phải nhập viện, mình sẽ thôi không trực ở đó 24/24 nữa. Mình sẽ về nhà, kêu bà ngoại nó vô trực đi. Mình quá mệt mỏi rồi.

Mình nghĩ, lắm khi, nếu sự mệt mỏi đó của mình được công nhận một chút thì đã đỡ biết bao nhiêu, nhưng đằng này, mình cố gắng giúp đỡ, đến một chút biểu hiện biết ơn hay ghi nhận cũng không có. Người ta cứ hiển nhiên coi mình là osin không lương.

Chuyện ba con Heo bỏ vợ bệnh con nằm viện đi về quê ăn đám giỗ đã làm mình tỉnh ra, vợ con nó khoán luôn cho mình chăm. Nửa đêm trông con Heo, lưng mình đau muốn gẫy đôi, tự hỏi ủa tại sao bản thân phải khổ sở như vậy. Trên đường đi ra ministop mua đồ, mình khóc nghẹn họng. Sao mình phải khổ dữ vậy. Mình nhớ tới 3 tháng nay, mình không có một đêm nào ngủ được thẳng giấc, còn ba con Heo thì cứ ngủ cho thẳng rồi thức dậy đi làm. Chuyện nó đi đăng ký khai sinh cho con Heo, khai quê quán ở quê nó, thành một giọt nước tràn ly. Mẹ gọi, mẹ chửi mình vô duyên vì dám can thiệp vô, mẹ nó, con Heo có phải con của con đâu.

Mình ngồi ở bục cầu thang bệnh viện, giác ngộ chân lý. Ừ, mình quên mất. 3 tháng trời mình lo cho nó không thua gì mẹ nó, thậm chí còn hơn khi mẹ nó bệnh mình phải gồng lên lo cho cả 2. Những đêm thức trắng canh chừng mẹ con nó, sợ nó nóng nó sốt phải nhúng khăn lau người. Những đêm nó quấy khóc giật mình, mẹ nó cuống quít mình phải thức ôm chặt nó. Hơn 9 giờ đêm trời mưa tầm tã, mình mặc cái áo mưa đội mưa đi bộ lòng vòng tìm tiệm photocopy để photo cho giấy tờ cho nó vì bệnh viện đòi. Trưa nắng chang chang mình chạy xe khắp đường tìm chỗ bán ống bơm thuốc để cho nó uống thuốc vì nó cứ khọt khẹt, dặn ba nó mua từ sáng mãi đến trưa nhắn hỏi mới bảo không mua được.

Nhưng hễ mình than vãn một câu, người ta sẽ nói với mình, đã làm thì đừng có than.

Ừ.

Mình không làm nữa đâu.

Mình thương em thương cháu, mình gồng lên lo, từ tiền bạc tới công sức. Ôm nó cho bú sữa, cho uống thuốc, thức canh chừng nó, ôm nó đi chích đi tiêm, thì ngọt ngào kêu mẹ nó. Nhưng hễ có chuyện gì, thì mình thành bà dì, một tiếng nói cũng không có. Người ta làm cho một chút, thì công sức lớn bằng cái xe bò, mình có làm bao nhiêu, thì cũng là chuyện mình phải làm.

Hồi mình còn ở HV, có chị kia chỉ nói mình, giống như em chắc trên thế giới này chỉ có một người quá. Mình chỉ cười. Quả thật chẳng có ai giống như mình, chẳng có ai chỉ là dì mà đi lo cho nó giống như mình. Nó chẳng có gì giống mình, cũng chẳng có gì thuộc về mình. Sau khi ba nó khai quê quán cho nó, mình chợt cảm thấy, chính xác là chợt phát hiện ra, mình đang chăm con người ta. Nó lớn lên thì nó cũng chạy về cha mẹ nó, ông bà nó, nó lớn lên, lắm khi vừa mở miệng kể chăm nó thì nó sẽ thấy đó là gánh nặng. Tụi nó nói, mai mốt nó lớn, mình bệnh nó chăm lại. Không, mình chưa từng nghĩ thế, chưa bao giờ trông chờ điều đó.

Trước giờ chăm nó chưa bao giờ nghĩ ngợi. Ngày ba nó khai quê quán cho nó xong, nghĩ hết chuyện này đến chuyện khác. Mình chăm mình lo, xong ỷ hết vào mình, mình không làm thì oán thì trách, đến cái chuyện pha thuốc pha sữa cho con cũng bảo không biết làm rồi không làm. Đi nhập viện hay không cũng nhìn mình chờ mình quyết định.

Mình antinatal, mình anti marriage, mình quyết sống cuộc đời tự do không chồng không con. Mình không phải người đòi cháu. Mình không phải người quyết định kết hôn sinh con. Tại sao mình phải đánh mất hết cuộc sống của mình vì con Heo? Tại sao mình không thể chỉ chăm lo cho nó giống như mọi bà dì trên đời này chăm lo cho cháu thôi? Mình thương nó, mình thương em gái, mình thương mẹ, không nỡ lòng nào buông bỏ, không nỡ lòng để mẹ phải khổ sở thức đêm.

Nhưng thì sao? Chẳng ai cảm kích, chẳng ai quý trọng gì công sức đó cả.
Chẳng ai cả.

Mình mệt mỏi lắm rồi.

Giây phút đặt chân về nhà lần này, giây phút ngồi vào bàn, coi phim uống trà sữa, hay đặt lưng nằm ngủ thẳng giấc một đêm trên cái giường của mình, làm mình nhận ra, mình nhớ da diết cuộc sống tự do này. Thật lòng quá nhớ rồi.

1/24/2020

Gửi Mây 2020

Chào,

Hôm nay là mùng 5 Tết, nhằm ngày 9/2/2019 rồi. Hôm giao thừa thậm chí mình còn quên nhận thư chứ nói gì là viết thư.

90% lý do, là mình không biết nên viết cái gì...

Gần Tết, điều mình làm nhiều nhất là tự khám bệnh cho bản thân bởi vì đầu óc thực sự là nặng nề quá. Nguyên nhân lớn đến từ tiền bạc. Dĩ nhiên, tiền là liều thuốc cho mọi vết thương. Tháng 1 bán hàng không ổn, chủ yếu là vì mình lười, nản quá. Mình nghĩ, sau Tết phải từ từ lần tìm cách bán hàng đỡ cực hơn. Vả lại, trớ trêu thay, lý do của cái sự nản ngoại trừ nguyên nhân cực, còn nguyên nhân là, mình kiếm đủ rồi.

Năm 2018 doanh thu mình dư nhiều, gia đình chỉ biết là mình có 3 cây vàng với $1,100 lì xì mà đã hú hồn, nếu họ thực sự biết là mình dư thêm 200tr và còn $1,000 nữa thì sẽ thế nào nhỉ. Ahihi.

À, quay lại việc tự khám bệnh cho bản thân. Mình đã từng nói và vẫn luôn nói, tình cảm nên nhẹ nhàng, vì nếu tình cảm là gánh nặng thì sớm hay muộn người ta cũng sẽ tìm cách vứt bỏ cái gánh đó đi. Năm ngoái bệnh nặng là vì cứ mang vác hết vào người. Ngoại té gẫy chân nằm viện, ngoại mệt một, nhìn kiểu mấy bà dì thấy mệt mười, nào là châm chích, nói lén, lập bè phái, mẹ thì tốn tiền quá nhiều, ba thì sau lưng cứ cằn nhằn, tại sao lo viện phí cho bà ngoại lại còn phải lo tiền cho dì út ở trên bệnh viện lo cho bà ngoại. Tới hồi nghe chồng dì út nhập viện gì đó, thì tất cả suy nghĩ trong đầu mình là lạy trời mẹ đừng ham hố tốn tiền nữa. Mọi sự chất chồng lên nhau đẩy mình tới việc cắt đứt hết thứ quan hệ. Máu mủ cái gì, chỉ là gánh nặng. Thậm chí, cái gánh nặng đó còn túm tụm lại nói xấu sau lưng những người đã giúp đỡ mình. Mình chưa từng thấy trên đời này lại có những kẻ hèn hạ đến như vậy, tay thì xòe ra lấy tiền không ngại, để cung phụng cho cuộc sống xa hoa, tiền không có mà đi mua nhà biệt thự ở rồi bắt người ta gánh nợ, sau đó hễ có dịp thì lại đi nói xấu người ta. Thêm bà dì 3 suốt ngày soi mói, chỉ chăm chăm hễ có ai sống vui hơn bả là bắt đầu nói móc nói xấu. Mình ghét tới nỗi mùng 1 mình tránh bả hoàn toàn, chúc tết ai chứ không chúc tết bả. Chưa bao giờ mình thấy đến một câu chúc cũng khó mở miệng nói như vậy.

28 Tết thêm việc thằng H cãi hết tất cả mọi người ôm xe chạy về quê trong đêm làm cả nhà tức điên mà không ngủ được. Mùng 1 mình phát nhầm bao lì xì của ba mẹ cho một đứa nào đó. Mình khá chắc đó là con B, mình đã gọi điện cho nó, nhưng nó bảo không có. Nhưng mình vẫn nghĩ đó là nó. Sau khi máu nóng dồn lên não cả buổi, thì mình nghĩ, thôi, đứa nào lụm cái tiền đó, coi như gánh vận xui cho mình. Không nghĩ nữa.

Mình đã từng tin rằng, người ta sẽ sống như mình, chí ít những người mình biết, họ sẽ sống như mình. Nhưng mình sai. Mình có thể tự hào rằng mình không lấy bất cứ cái gì không thuộc về mình. Mình dưới sự giáo dục một cách vô tình hay cố ý của ba mẹ, có một lòng tự trọng cao ngất. Tuyệt đối không lấy những gì không thuộc về mình. Không dưới một lần mình thẳng thắn trả lại tiền thối dư cho bà bán hàng, dù nếu mình đi luôn thì bả cũng chẳng biết gì. Ba mình cũng vậy, đi mua hàng mà người ta thối dư thì khẳng khái đem lại trả. Mình khẳng định tiền mua được lương tâm, nhưng lương tâm mình, giá đắt lắm, triệu đô la mình mới bán, vài trăm nghìn vài triệu, không đáng. Nhưng những người xung quanh mình thì không. Hôm mùng 2 đi chơi biển với con M, lúc mua bánh khoai mì nướng mua 1 chục mà bà bán hàng lấy 12 cái, bả không biết, mình thấy nó đếm và nó biết, nhưng nó vẫn nói với bả là đủ rồi. Chuyện nhỏ tí, nhưng mình thấy rõ ràng, nó không như mình, mấy đứa đó, chúng nó không như mình, và vì thế mình không tin tưởng chúng nó được. Năm ngoái cái giỏ tiền của mình để trong phòng ngoại, tưởng là toàn người nhà thì thôi, nhưng vẫn bị móc mất 500,000 và mấy tờ 20,000 để ngoài. 我们不一样. Chúng ta không cùng một dạng.

Mình nhận ra một điều rằng. Thôi thì mình sống cuộc đời của mình. Năm 2014 mình ngồi viết thư pháp 3 chữ kệ mẹ nó để mừng Tết, năm nay mình cũng muốn viết những chữ đó. Vào ngày đầu năm mới mình phun rất nhiều bad words trong vô group chat và chat với con Mụp, lúc đó nếu không làm vậy thì mình chắc là mình sẽ phát điên và chửi thẳng mặt nhiều người. Nhưng, vậy là kết thúc rồi. Mình nghĩ, lúc mẹ bảo mình, lần thứ 100, rằng đấy là người cùng 1 lỗ chui ra với mẹ, mình từ bỏ. Từ nay về sau, đấy không còn là chuyện để mình lo nghĩ nữa. Thậm chí mình sẽ chẳng buồn nói năng nữa. Đấy là chuyện của mẹ, đéo phải của mình.

Năm nay, mình sẽ sống ích kỷ. Mình sẽ làm những điều mình muốn, đi những nơi mình muốn và tự chăm lo cho bản thân mình. Mệt mỏi rồi.

Một điều có thể là vui vẻ là Tết năm nay mình ăn Tết ở Sài Gòn, không phải đu đeo theo bame đi đâu cả. Thành ra mình đổ đốn ghê gớm. Chỉ mỗi mùng 2 là mình còn học được 1 bài, những ngày còn lại mình toàn cắm đầu vô phim với truyện. Chẳng có giá trị gì đáng kể.

Năm ngoái, mình hy vọng là khi đọc thư, tâm trạng của mình giống như lúc viết thư, là được rồi. Năm nay thì mình mong rằng, lúc đọc thư, mình sẽ vui vẻ hơn. Bằng cách nào đó mình sẽ vui vẻ hơn. Thí dụ như là đã vượt qua hết chướng ngại của năm 2019 mà vẫn yên ổn, vẫn ngồi ở cái bàn quen thuộc gần cái giường quen thuộc nhìn ra khung cửa sổ quen thuộc để mà đọc thư chẳng hạn.

Thực ra, giao thừa nói cho cùng chẳng qua là một dạng tâm linh. Nó chẳng khác mấy so với những giây phút giao ngày bình thường. Nhưng người ta thì cứ thích tin rằng nó thiêng liêng và đặc biệt. Mình đã nghiệm ra từ lâu rằng, cái gọi là tổng kết tâm trạng cuối năm chẳng qua là tâm trạng mấy ngày gần đó. Chứ thử lúc mà mình vừa đậu bằng lái coi, mình vui phải biết.

Năm sau chắc cực. Thực sự. Tháng 5 bà nội với cô hai về, rồi tháng 6 ông già về ở hẳn 2 tháng. Nghĩa là 1 năm mất mie nó 3 tháng phiền phức muốn chết được. Nhưng mình đã quyết rồi. Bame đã cho mình thứ tự tin khôn cùng của việc tự mình mình sống, đéo nợ ai, nên mình có quyền tuyệt đối không cần phải nhìn mặt ai. Rồi nhiều dấu hiệu khó khăn. Thí dụ như năm ngoái con Lu chết, năm nay thấy lính xưởng ba kiểu gì cũng yểu yểu xìu xìu. Thôi thì tới đâu hay tới đó. Mình chuyển dần sang việc bán hàng có sẵn. Và đầu tư cái gì đó. Không biết có được không, nhưng phải tìm hướng thôi. Cứ đường cùng thì phải tìm hướng đào đường đi tiếp.

Mình mong năm 2019 may mắn một chút. Mình sẽ phải đầu tư để có nhiều hiệu quả ngon lành chứ không sống lơ lửng tạm bợ như vầy nữa. Niềm vui tức thời không kéo dài mà. Thí dụ như, mình sẽ đi tập thể dục chẳng hạn. Ôi ~ nghe là thấy mệt rồi. Đào đâu ra động lực để làm nhỉ.

Có một quyết tâm. Rằng năm nay mình sẽ lấy cho được HSK4. Lâu quá rồi không có thành tích học tập gì, mình thấy bản thân hơi vô dụng.

Mình hy vọng lúc đọc được thư này, Mây của 2020, sẽ vui vẻ ngồi tick tick những goal đã đạt được. Và vui hơn. Hy vọng thế. Xin lỗi vì lá thư thực sự không có gì vui. Mình mới check và phát hiện ra, năm sau Tết sớm. 25/1 đã Tết, nghĩa là sớm hơn hẳn 11 ngày so với năm nay. Nghĩa là, không mất tháng 2, nhỉ.

Mà mất tháng 1? Nghỉ xong tết Dương Lịch thì còn có 3 tuần là nghỉ tết Âm Lịch. Ồ wow. Vậy phải chạy doanh thu nhiều, nhỉ. Cố gắng lên.

11/29/2019

Melancholy

Chân trời cách chúng ta bao xa.

Và công chúa được đánh thức bằng một nụ hôn.

Mở mắt ra và biết rằng mình không phải là công chúa.

Và cũng không có hoàng tử nào.

Chỉ là màn đêm tối tăm.

Và hiện thực.

Nhưng nụ hôn trong mơ đó tại sao lại rõ ràng đến như vậy.

Cảm giác môi chạm môi, ẩm ướt và nhạt. 


Và trái tim hẫng một nhịp.

Giống như có cái gì đó thức dậy. 
Giống như đó đúng là điều đã xảy ra.

Kỳ lạ. 
Tôi thậm chí đã biết rõ đó chỉ là một giấc mơ, và tôi nghĩ, vì đây là mơ nên tôi có thể làm lại mà. Thế là tôi tự mình ngã xuống để quay lại thời điểm ban đầu đó, tôi chạy đi mua khăn giấy vì lúc ấy người đó sẽ hỏi mượn khăn giấy. Và người đó đóng cửa, và tôi khẽ nhón chân hôn người ấy.

Và giấc mơ kết thúc, trái tim gọi tôi dậy, tỉnh táo giữa khuya với nỗi buồn không thể nào nói thành lời. Melancholy. Thậm chí trong mơ, trong lòng tôi đã cảm ơn cậu. Tôi không nói ra, nhưng đã cảm ơn cậu. Giống như đã hoàn thành một chuyện mà tôi không thể làm được, vì thời gian đã qua mất rồi.

Trái tim gọi tôi dậy. Điều đầu tiên tôi nghĩ đến là, could it be, when I was dreaming about you baby you were dreaming of me. Và điều thứ hai mà tôi nghĩ là, những tiêu chuẩn, những quy chuẩn, những thứ mà tôi gọi là phiền phức trong hôn nhân, tất cả, sụp đổ hết trước cậu. Sụp đổ sạch. Chỉ cần là cậu, chỉ cần ở bên cậu, cái gì cũng được, như thế nào cũng được, tôi thậm chí có thể ràng mình vào thêm những mối quan hệ mệt mỏi và phiền phức, tôi không ngại biến thành loại người phi lý mà mình không ưa.

Rồi tôi lại nghĩ, không đâu. Mọi chuyện đã qua rồi. Trong mơ đó là một nụ hôn tạm biệt, cả hai chúng tôi đều biết điều đó. Để hoàn thành một cái gì đó.

Ngay lúc này, tôi đổi hết giấc mơ đẹp trong mười năm tới của mình, để ước gì đúng là when I was dreaming bout you baby you were dreaming of me. Giá mà ở nơi xa xôi, cậu cũng có có giấc mơ như tôi.
Giá mà cậu cũng nhớ tôi một chút. 
Giá mà, cái nỗi melancholy này, đủ sức toả đến bên cậu.
Mei. Powered by Blogger.
© Moonland 2012 | Blogger Template by Enny Law - Ngetik Dot Com - Nulis