Từ hôm sinh nhật tới giờ, chẳng có chuyện gì vui vẻ.
Sinh nhật thất bại quá, đến nỗi mình nghĩ, năm sau mình sẽ không ở đây mừng sinh nhật gì nữa cả, mình tìm một cái tour du lịch xa xa rồi đi một mình cho qua sinh nhật khổ sở.
Sau đấy thì ế dài dài. Tháng 9 thật là khốn khổ khốn nạn. Tiền chi ra thì nhiều mà tiền vô thì không bao nhiêu. À, hầu như là chẳng thấy vô luôn. Mình kiểu, buồn hiu hắt.
Mặt nổi mấy cái mụn. Mình bắt chước người ta chỉ, đi xem face map xem nổi mụn ở đâu là dấu hiệu gì. Sau đó thì nghe một loạt lời khuyên dạng như ăn nhiều rau và trái cây, uống nhiều nước lọc, và hãy sống thanh thản đừng có stress nữa.
Làm như mình muốn ấy.
Thôi thì cho là rau xanh và trái cây ráng ngốn cũng được. Thôi thì cho là cái thứ nước lọc lạt nhách đó ráng nốc cũng được. Nhưng làm sao sống thanh thản không stress đây? Stress với mình cũng như cơn rối loạn hooc môn với nữ giới - mối quan hệ thân thiết có tên là "Chạy trời không khỏi nắng". Nó tồn tại như một điều hiển nhiên, ngày nào còn sống là còn stress, còn căng thẳng, còn lo lắng. Quá nửa tháng rồi chưa đủ tiền đóng ngân hàng - ai lo? Tiền tháng này chẳng đủ tiết kiệm dưỡng già - ai lo? Không dư thì tiền đâu mua thuốc mua đồ trả tiền du lịch cho ba mẹ - ai lo?
Rồi những lúc lo như vậy, mình lại nghĩ về tương lai mà ứa nước mắt. Vấn đề thì cứ ập tới ập tới. Giống như hồi đó mình đã từng tiên đoán, rằng đừng có vui vẻ khi cho rằng mọi chuyện đã kết thúc từ khi thi xong đại học, vì, ác mộng chỉ mới bắt đầu thôi.
Cuộc đời thật là khủng khiếp.
Mẹ cứ nói về việc, sao cùng tuổi mà bạn mẹ tung tăng đi ăn đi chơi, sáng thứ 2 vui lên có thể hẹn hò cà phê khỏi cần lo làm, còn mẹ phải vục đầu làm hoài? Ba thì không nói, nhưng bạn bè ba xung quanh thấy toàn nhong nhỏng đi chơi, chẳng ai phải hùng hục làm việc như ba.
Làm con cái, mình nhìn cảnh đó rồi nghĩ sao chứ. Vậy mà bảo sống không lo, không stress. Sao mà làm được? Ai làm được thì hay quá rồi.
Được cái, những lúc như thế này, thì mình không có sợ chết nữa. Mình nghĩ đó là một loại giải thoát. Chết là hết, không cần trách nhiệm, không cần lo lắng, không cần mệt mỏi như vầy nữa. ...
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
Mei. Powered by Blogger.
0 comments:
Post a Comment