Đại loại mình không có thích Eddie Redmayne. Mình coi 2 phim của ảnh. Và mình quyết định mình sẽ né phim của ảnh từ giờ trở đi. Bởi vì cách ảnh diễn làm mình cảm thấy nhân vật thiệt là ích kỷ và quá đáng. Năm ngoái, mình coi The Theory of Everything với lòng thương cảm dành hết cho nhân vật vợ của Stephen Hawking, đã hy sinh cả đời để chăm sóc chồng thì thôi chứ cuối cùng lại còn bị phản bội. Hên mà cuối cùng cô ấy cũng có người yêu thương ở cạnh chăm sóc cô ấy. Năm nay coi The Danish Girl, cảm giác y chang như vậy dành cho Gerda, cô vợ quá xinh đẹp, tài năng, cá tính mà lại rộng lượng, khoan dung đến mức vĩ đại.
Gerda đẹp. Quá đẹp. Đẹp từ gương mặt cho đến lối trang điểm cho đến phong cách. Nhìn Gerda đi với Lily, mình tự hỏi có phải là quá kiêng cưỡng để ép vô cái cảnh mọi người đàn ông đều chăm chú nhìn Lily? Gerda đẹp lộng lẫy, quý phái, muốn phong cách nào thì có phong cách đó, muốn sắc xảo hay ngây thơ, mạnh mẽ hay yếu đuổi đều có đủ. Nhìn Gerda đứng cạnh Lily mà muốn đi tán Lily thì thực sự là nên đi đo mắt lại đi nha.
Đã vậy, Gerda còn có một tâm hồn đẹp. Đẹp đến mức không thật. Động lực để cô chấp nhận cho Einar chuyển giới, thậm chí còn ở bên cạnh để ủng hộ và yêu thương anh ta? Từ chối tình yêu của Hans, hai lần đưa chồng mình đi phẫu thuật chuyển giới, chẳng khác nào tận mắt chứng kiến con người mà cô ấy yêu thương từng chút một biến mất hoàn toàn, mà cô không cách nào giữ lại được. Sau đó lại tiếp tục ở cạnh "Lily", cảnh lúc hai người nằm kế nhau nhưng cách một tấm màn thực sự làm mình ám ảnh. Nếu là mình? Mình đã bỏ đi từ tám kiếp trước.
Bởi vậy, đứng cạnh Gerda, mình thực sự thấy Einar/Lily quá ích kỷ. Hoặc do mạch phim quá nhanh, khoảng cách từ lúc Einar còn là người đàn ông với ham muốn hừng hực cho vợ mình đến lúc anh ta đứng trước gương và cố giấu cái bộ phận nam tính của mình đi quá ngắn, đẩy tới việc những cảnh tiếp theo chẳng gợi lên cho mình được chút gì gọi là sự thương cảm cho thân phận người chuyển giới hay sự khâm phục cho ý chí anh ta nhưng cái cách mà mọi người hay bình luận về phim này. Mình chỉ thấy anh ta ích kỷ, và ngang ngạnh cố chấp, và ích kỷ. Anh ta mặc định rằng mọi người phải hiểu anh ta, nhưng anh ta có chút nào để ý cho cảm xúc của vợ mình. Ví dụ, nếu anh ta có nói một câu quan tâm đến xúc cảm của Gerda, hoặc chỉ bảo Gerda hãy đi tìm hạnh phúc khác cho bản thân cô, hoặc trốn tránh, thì mình đã không ác cảm với anh ta như thế. Đằng này, anh ta hoàn toàn coi sự ủng hộ của Gerda để anh ta chuyển giới là đương nhiên, cứ mặc định rằng cô phải biết, phải hiểu, thậm chí còn bảo cô ấy hãy đi cùng anh chuyển giới lần thứ hai.
Nếu đổ lỗi, thì chắc thực sự là mạch phim quá nhanh, mình không thể nào kịp thích ứng với cái cách Lily thẹn thùng trước ánh nhìn của nhiều người, co rúm lại khi được hôn, hân hoan khi được mặc đồ nữ và thích thú khi "luyện tập" những cử chỉ mềm mại nhẹ nhàng khi mới phút trước đây anh ta còn mặc tây trang, hào hoa trong buổi triển lãm tranh. Thành ra, đến đoạn Lily chết trong ánh mặt trời, mỉm cười bảo cuối cùng cũng được làm một người đúng nghĩa và trọn vẹn, mình chỉ cười khẩy chứ chẳng cảm xúc được tẹo nào.
Mình nghĩ, diễn xuất quan trọng nhất không phải là bay bay chém chém đấm đấm đá đá, hay nhảy nhót hát hò, mà là biểu cảm trên gương mặt. Mình coi Mỹ Nhân Ngư, phim xàm xàm, nhưng mình cực kỳ kết diễn xuất của Đặng Siêu, mỗi một biểu cảm đều làm cho người ta cười quằn quại, tưởng như thậm chí không cần đến kịch bản, ảnh đứng đó, nhíu mày trề môi cũng đủ làm nên nhân vật. Mình nhớ cái mặt đơ của Jennifer Lawrence thế mà lại tạo ra một Katniss mình ưng hơn trong truyện rất rất nhiều, giống như tạo nên một khí thế vừa đúng vừa đủ với cô gái lớn lên trong đói ăn và khổ cực đến mức trơ ra không hề biết nên phải biểu cảm thế nào cho đúng với tình huống.
Thành thử ra, đôi khi đó không phải là diễn hay hay là diễn dở, mà là cái hồn được diễn viên thổi cho nhân vật làm mình không cách nào cảm thụ được, nói cách khác, là góc nhìn và nhận định của mình cho nhân vật khác với cách diễn viên nhìn điều đó? Dù sao, anh ấy cũng đoạt oscar đấy thôi.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
Mei. Powered by Blogger.
0 comments:
Post a Comment