10/07/2013

Cỏ bên kia đồi...



Cỏ bên kia đồi bao giờ cũng trông xanh hơn.

Đây là câu thành ngữ đầu tiên trong tiếng Anh mà tôi đã được học. Lúc đó, cô giáo tôi cố gắng dịch theo tiếng Việt cho chúng tôi dễ hiểu là "đứng núi này trông núi nọ". Nhưng tôi thấy không đúng, vì bản thân câu "đứng núi này trông núi nọ" chưa chắc là thực sự có ý thể hiện ảo giác về thứ-tốt-đẹp-hơn-không-thuộc-về-mình.

* Thành ngữ Việt có nhiều câu khó hiểu lắm, kiểu như "Chó ngáp phải ruồi" - theo tôi biết thì chó đâu có ăn thịt ruồi, và chả có loài nào ăn thịt ruồi cả - nó bẩn bựa lắm, vậy tại sao lại cho là câu này nói về một món hời từ trời rơi xuống, hoặc "Vắt chanh bỏ vỏ", đó là điều hiển nhiên, không lẽ vắt xong trái chanh thì để cái vỏ lại thờ cúng? Cũng như vậy, khi đứng trên một ngọn núi, làm sao có thể trông được ngọn núi? Đành phải trông núi khác thôi.

* Chắc là do tôi suy nghĩ vớ vẩn, đầu óc nông cạn.

Quay lại vấn đề. Cỏ bên kia đồi, người ta luôn ảo giác là nó xanh hơn, còn cỏ ở chỗ mình đứng, có thể cũng không ỉu ỉu vàng vàng bệnh bệnh, mà cũng xanh, nhưng không xanh bằng, có thể là cỏ người ta màu xanh dương, cỏ nhà mình xanh lá cây chán lòi phèo.... *lại vớ vẩn*

Thôi quay lại chủ đề chính đi. *boooo*

Thứ-không-thuộc-về-mình-thì-luôn-tốt-đẹp-hơn. Hoặc cũng có thể hiểu là cái hội chứng cái-gì-của-mình-cũng-tầm-thường. Từ việc bé tẹo là tô phở mà mình đang ăn ít ngon hơn tô bún riêu của thằng ngồi kế bên. Đến việc to hơn một chút là công việc mình đang làm không tốt bằng công việc mà mình vừa nhận giấy báo rớt kia. Đến to dữ lắm là cuộc sống của mình sao không bằng một góc cuộc sống của người khác.

Ai trong đời cũng từng trải qua chung một suy nghĩ là "sao cái tiệm quần áo gần nhà mình / tiệm quần áo của người quen mình (những nơi mà mình có thể tới một cách dễ dàng/được giảm giá) thì TOÀN ĐỒ XẤU!"

Người ta bảo, bụt nhà không thiêng. Theo tôi thì câu này nó cũng từa tựa như câu "cỏ bên kia đồi..."

Kiểu như, khi Charlotte bị lấy mất (vị trí của em trong trái tim tôi sẽ không bao giờ phai nhạt đâu, y như Sasukun vậy, mặc dù giấc mơ con số 5 đã thành hiện thực cùng một đống nợ nần - Hikikomori), tôi hận đời sống ở Việt Nam vô đối, bị ăn cắp mà chỉ biết khóc, chẳng thể làm gì. Cảm giác bất lực là thứ cảm giác tồi tệ nhất trên đời (không liên quan đến khía cạnh sinh lý à nha). Thế là, tôi mơ về cuộc sống ở Nhật - nơi mà dù tôi có bỏ quên cái điện thoại trên bàn ăn trong sân ga thì vẫn có thể quay lại lấy (nghe đồn thế). Tôi không đòi hỏi sushi ngon lành, không đòi hoa anh đào xinh đẹp hay chùa chiềng tĩnh lặng, hay văn hoá kawaii, tôi chỉ thèm cái an ninh đó thôi.

Nhưng mà, tôi không bị ảo giác cỏ bên kia đồi đâu. Tôi không muốn qua Nhật ở chút nào, đi tham quan thì thèm nhỏ dãi đó, nhưng chắc chắn là không muốn qua đó sống luôn đâu. Tôi mà qua đó, chắc được 3 bữa là tôi mua vé một chiều đi thăm rừng Aokigahara ngay. Môi trường sống mà tính cộng đồng đặt lên hàng đầu, danh dự trên cả tình yêu và mạng sống, làm việc là vinh quang và đi về trước mọi người là thất lễ, thì cho tôi xin đi. Tôi lười-bẩm-sinh.

* Btw, thứ tự của tôi là: Tình Yêu (với nhiều người / nhiều thứ thấy được và không thấy được, chứ không phải với một người nhất định nhé, đừng đem tình yêu cao thượng đánh đồng với thứ rẻ tiền đó) - Niềm Vui - Mạng Sống - Ăn Ngủ - Chó Mèo - Danh Dự. * lại vớ vẩn đấy*

* Lại nói nhảm, hồi xưa tôi nghe Harakiri dịch là Mổ Bụng Tự Sát, tôi cứ nghĩ nó ghê gớm lắm, ý là mổ luôn, moi hết ruột ra, lòi phèo ra. Tôi nghĩ, chết chi kinh dị xấu xí rứa. Sau này thì biết, nó chỉ là, rạch bụng tự sát thôi, phèo phổi không nhất thiết phải chường mặt ra chào hỏi thiên hạ.... (ah well, thi thoảng vì sợ không chết sẽ nhục nên bonus thêm 1 phát chém vào gáy).

Tôi cũng chẳng muốn qua Mỹ ở. Ở Mỹ, có thể tìm ra 1 chiếc bị mất cách đây 5 năm, cảnh sát sẽ liều mạng đuổi bắt tên giựt đồ, nhưng mà thỉnh thoảng có vài thằng điên xách súng đi xả cho vui cửa vui nhà, và khủng bố - người ngoài hành tinh - dịch bệnh toàn nhè vào Mỹ mà đập trước tiên. Nói điều này thật không liên quan và vô duyên thúi, nhưng mà phải công nhận là sau khi xem một loạt phim liên quan đến người ngoài hành tinh thì tôi thấy mình thiệt may mắn vì là người Việt Nam, vì nó chưa kịp bay tới Việt Nam thì người Mỹ đã tiêu diệt được nó rồi. Yeah! Chỉ mỗi cái phim 2012 thì tôi hơi rầu, vì Việt Nam tôi - chắc chìm trước khi tôi kịp ngáp phát cuối của cuộc đời. Mà thôi kệ, tôi lười bẩm sinh, nên tới lúc đó sẽ uống thuốc tự tử cho nó nhẹ nhàng chứ chạy như điên để trèo lên tàu thì thôi...........

Tôi định nói "tôi cũng không thèm qua Trung Quốc", nhưng mà tôi kịp nghĩ lại, cái đó hình như không thuộc phạm trù "cỏ bên kia đồi", mà thuộc kiểu giống như là "rác nhà người khác" vậy đó, dù nó có ít thúi hơn, thì cũng chẳng ai thèm tha về nhà mình. Ah well, so sánh vậy cũng chưa đạt chuẩn nhỉ, vì ví như nhà giàu vứt iphone 5s như rác khi có iphone 6 chẳng hạn, ai chứ tôi thì đi lụm liền đấy. Cho nên, hơi bẩn một tí, nhưng so sánh kiểu này là chuẩn nhất, kiểu giống như "shit nhà người khác", dù có ít thúi hơn, cũng chẳng ai thèm vác về làm gì...............

Nói chung, về tầm vĩ mô thì tôi không nhiễm hội chứng "cỏ bên kia đồi", thay vào đó, tôi nhiễm một loại virus còn nguy hiểm hơn, gọi cho sang là "tự-mãn" (dịch là tự mãn nguyện với cuộc sống mà mình có), gọi cho đúng là "lười". Tôi rất lười, tôi công nhận điều đó. Ngày nào cũng thèm ngủ và mong được ngủ mà thôi.

Nhưng tầm trung mô (cái chữ này có tồn tại không thì tôi không biết, nếu không thì coi như tôi vừa tạo ra đi), thì tôi không ngoại lệ. Hồi xưa làm ở 26 tầng, sang trọng quý phái lịch thiệp thế mà bày đặt chê người ta đạo đức giả, giờ vô đây, đạo đức vẫn giả nhưng cũng chẳng thèm lịch thiệp. Tôi luôn trong tình trạng "thèm-việc-mới", thèm bỏ trốn kinh khủng. Mỗi ngày đi làm là một cơn ác mộng - mà kinh dị hơn vì mình không thể tự thoát được.

Cỏ-bên-kia-đồi có thực sự xanh hơn không? Tôi không biết nữa, nhưng cỏ bên này, lúc nào cũng èo uột, vàng vọt, héo úa, mắc ói....

Viết kết luận rồi đi ngủ thôi.

Kết luận. 

0 comments:

Post a Comment

Mei. Powered by Blogger.
© Moonland 2012 | Blogger Template by Enny Law - Ngetik Dot Com - Nulis