
Bây giờ là 22:43 ngày 22.8.2010
Kỷ niệm ngày mạng Comtrend [mạng mà mình xài chùa] đã được chữa khỏi căn bệnh "rớt mạng" [còn mạng wifi nhà mình thì 5 phút die 1 lần] ... mình quyết định sẽ làm một chuyện kinh thiên động địa, đó là NÓI TRƯỚC KHI LÀM - một thao tác vô cùng khác biệt với phong cách của mình dạo này =)) [hắc hắc, làm như mình là star không bằng...]
Bây giờ để điểm lại vài chuyện bữa giờ.
19-20-21-22-23/8/2010
Chuỗi ngày xui xẻo kinh dị.
Đầu tiên là Eric-kun bị văng thẻ nhớ.
Tiếp theo là làm gameshow AV hết sức nhảm nhí.
Tiếp theo nữa là Lappie Sasuke-kun giở chứng.
Và cuối cùng là wifi nhà mình giựt tưng tưng.
19/8: họp nhóm thuyết trình, và như thường lệ, mỗi lần họp nhóm để bàn chuyện gì nghiêm túc thì cảm giác trong mình chỉ có 3 chữ: muốn chửi thề. Lũ vớ vẩn. Bỏ đi ~ Cũng chính hôm nay, tự tát mình vài cái để nhớ ra việc phải cười, phải cười, phải cười ...
Tối về tự kỷ, đổi domain blog.
20/8: bò ra vẽ crosswords để làm gameshow, cuối cùng sai chữ adaptability ~ thiệt là nhục nhã. Hết nói. Lappie khùng khùng mở không lên ~ nản kinh dị. Lúc đó phát hiện ra, mình bị nghiện lappie rồi.
Phát hiện ra mấy bài blog của mình bị con nhỏ 9x nào đó vớ vẩn và dở hơi ĂN CẮP. Ngẫm lại bản thân thấy thấp kém, không đáng lên tiếng. Nhưng ... cảm thấy việc đổi domain đúng đắn hết sức.
21/8: tối, bà nội về Mỹ, vụ cái đồng hồ làm mình nổi khùng, hết luyến hết tiếc. Về tới nhà mới nhớ ra vụ cái nhẫn. May mà lúc đó không làm gì quá đáng ...
Mình đúng là đần độn và lẩm cẩm. Thiệt khùng.
Cũng tối đó, có một giấc mơ ngố. Giữa chừng mơ, phát hiện ra là mình đang mơ, dùng hết sức để mở mắt ra, thấy mình giống quái vật kinh dị.
22/8: ngày chán chả buồn nói.
Sáng gặp con Tâm, ông Nhật, và vài người bạn của ổng. Mình thiệt là thấp kém khi coi trọng ngoại hình đến vậy. Mình tệ, ... biết. Nhưng chịu thôi ~ ai bảo mình mới 21 tuổi - lứa tuổi mà đám con gái chỉ mơ trên mây. Con Tâm bảo: nó cũng vậy, nó cũng không thích ông Nhật bây giờ vì ông Nhật bây giờ không-có-tương-lai. Nó bảo: nó cần chồng nó có nhà riêng.
Cũng như mình, lũ con gái thấp kém và mơ cao. Biết mình mơ cao nhưng lại không thể chữa bệnh mơ cao được. Nghĩa là sao, biết không? Là những đứa theo chủ nghĩa: thà không có bạn trai còn hơn có 1 thằng bạn trai xấu xí.
Dù mình biết, mình cũng chẳng đẹp đẽ gì cho cam, và trai đẹp còn khuya mới dòm tới. Mơ-hão, nhưng khác với giấc mơ mỗi đêm là không tỉnh dậy được. Bực.
23/8: tự dưng lên cơn, lại dính vào vụ ăn cắp bài viết. Bực bội kinh dị ~
Và, cái khỉ này: www.justmxworld.blogspot.com -> là cái gì? Không phải là mình, con nào nhái mình vậy?
Thiệt ngu ~
Mạng thì chập chờn, 5ph té hố, 2ph trèo lên, rồi lại té hố.
Bắt đầu đọc BR từ ngày 21. Và bị nghiện.
Tất cả những gì diễn ra đó làm mình đi đến 1 quyết định, từ giờ đến cuối tháng, mình sẽ không động vào lappie. Mình sẽ dành thời gian rảnh để mà suy nghĩ cho chín chắn về tương lai của mình, rằng thực sự, mình có muốn chết hay không. Mình sẽ chay tịnh, hy vọng rằng để đổi lại, đấng thần linh nào đó cho mình ốm bớt 2 ký nữa.
Nói trắng ra, mình cai nghiện em Lappie.
Mình hứa là điều đó sẽ xảy ra.
Đủ rồi.
Stop ở đây thôi.





