10/26/2021

26.10.2021

1. Thực ra cuộc đời rất là đơn giản, có tiền thì vui, không tiền thì hết vui. 

Khi được hỏi, bạn sẽ chọn cái nào: bạn sẽ nhận $100 nhưng hàng xóm xung quanh ai cũng nhận $200, hoặc là bạn sẽ nhận $50 và hàng xóm xung quanh chỉ nhận được $20. Thì thật bất ngờ - có một bộ phận không nhỏ người ta chọn nhận $50 để người xung quanh nhận $20 thôi. Việc bản thân có bao nhiêu tiền không quan trọng bằng việc bản thân so sánh với người xung quanh giàu nghèo hên xui thế nào. 

Hồi giãn cách, ai cũng nghỉ làm, ai cũng không có tiền, ai cũng đói. Mình nhớ Tóc Tiên có nói 1 câu: tôi sẽ nhớ những ngày này - mỗi ngày mở mắt ra không cần suy nghĩ xem mình nên làm gì tiếp với sự nghiệp của mình. Dù khó khăn và đầy lo lắng, lo lắng đến mức không ngủ được và tóc thì rụng thành thảm trải sàn, vẫn có gì đó khá là thanh thản. Giống như gap month vậy. Mỗi sáng dậy lúc 8-9g, tới tầm 11g lại đi ngủ tiếp tới 3-4 giờ chiều, rồi vẫn đúng 9-10g tối lên giường ngủ tới 8-9 giờ sáng...

2. Quá khứ đẹp hay xấu thực ra không có trực tiếp liên quan đến quá khứ, mà chủ yếu dựa trên so sánh tương quan với hiện tại. Mình nhìn về quá khứ thấy thanh thản, chẳng qua vì hiện tại quá áp lực mà thôi. Thí dụ tự dưng giờ giao được hàng, vui vui vẻ vẻ thì sẽ thành ra thấy quá khứ mới là mệt mỏi.

3. Mọi thứ lý thuyết đều đẹp đẽ. Bạn buồn à? Đừng buồn nữa. 

Haha. Tóc mình rụng thành cái thảm trải sàn chất liệu tóc người. Thí dụ như hồi xưa mình làm Mị Châu ngồi sau lưng vua cha chạy trốn thì thề luôn, không cần áo lông ngỗng thì Trọng Thủy cũng dư sức dựa vào mấy sợi tóc rụng đặng dí theo, và mình sẽ bị vua cha chém đầu oan uổng tội thông đồng với giặc... 

Mình đi search xem nên trị tóc rụng thế nào, có một nguyên nhân gây rụng tóc mình thấy hạp với mình quá: bị stress, căng thẳng, trầm cảm, mất ngủ, nên rụng tóc. Và lời khuyên là: đừng stress nữa. Đùa ai vậy? Đừng stress nữa? Làm như tao muốn stress... 

Bữa đọc câu này rồi cứ nghĩ về nó mãi: thuốc trị ung thư 4 tỷ 3/viên, uống không? - Thôi cảm ơn, ung thư giết chết 1 mình tao chứ 4 tỷ 3 thì giết cả nhà tao à.

Hôm bữa thấy cái comment kia cũng buồn cười: đừng lo lắng nữa, tôi thấy lo lắng là chuyện vô ích nhất trên đời. Ờ...lý thuyết thật đẹp, nếu ai cũng có thể sống vô tư vô vô thì đời hạnh phúc thiệt heng.

10/14/2021

14.10.2021

Sau 4 tháng giãn cách thì mình chính thức quay lại bằng một đơn (sắp sửa) bị bom hàng. Đã có 1 đơn bom hàng rồi, nhưng có 1 cái kệ nên thôi kệ, giờ cái đơn hàng lớn này bị bên mua cà chớn kiếm chuyện không chịu nhận hàng vào phút cuối, do loại hàng nên mình không lấy cọc, giờ tình trạng ngàn cân treo sợi tơ nhện... Nếu nó báo sớm chút để mấy ngày nay mình không chạy hàng mệt mỏi như vầy thì mình cũng không đột ngột mà kiệt sức như vậy. 

Rất là chán nản. Vô cùng chán nản. Cảm thấy bản thân thất bại không còn gì để nói nữa. 

Đặc điểm chung của 2 đơn này là người đặt hàng nói giọng Bắc kỳ. Mình không ưa. Những lần điện thoại mình reo vào nửa đêm toàn là khách nói giọng Bắc hỏi hàng hóa, mình tự hỏi, hay là múi giờ ở miền Bắc thật sự khác với múi giờ ở miền Nam. Nhưng thường hỏi xong, sáng hôm sau họ sẽ lơ và hủy đơn, ác ôn hơn là họ sẽ chờ mình gửi bưu điện xong rồi chặn điện thoại, nên thấy đơn mà khách Bắc thì mình rất ngán, gặp đang tâm trạng xấu thì mình sẽ cho out luôn, mặc kệ. 

Phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí. Bữa ba làm cái kệ sai kích thước bị trả lại, thấy có điềm rồi đó, xong lại dính thêm cái đơn này, đến phút cuối xong xuôi hết mới bày đặt cằn nhằn này nọ kiếm cớ không lấy hàng.

.

Hồi lâu đọc Cân Bằng Mỏng Manh, nghĩ hoài xem coi tại sao Maneck lại tự sát trong khi cuộc đời của cậu so với những nhân vật khác thì tốt hơn gấp trăm lần, tương lai cậu cũng tươi sáng hơn trăm ngàn lần. Thực ra là mình cảm được, cũng hiểu được, chỉ không biết lý giải bằng lời như thế nào. Giờ thì biết rồi. Là vì Maneck có đủ tiền để mà trầm cảm. Còn Isvar và Om và cả cô Dina thì không đủ rảnh để mà trầm cảm vì họ còn phải lo ăn từng bữa, lo sống sót từ ngày từ giờ, ai đâu rảnh mà trầm cảm. 

Không tiền thì chẳng ai rảnh mà trầm cảm. 

Chó chết - kệ chó. Người bị hạch tội - kệ người. Ai phát biểu câu chân lý xàm xí đú nào đó - ừa bạn nói cái gì thì là cái đó vậy. 

.

Giống con chuột chết. Nằm sình ra đó, dòi bọ bu quanh, thúi đến mức gây ngộ độc hô hấp. Xác từ từ tan rã rồi thấm xuống đất. Từ lúc nó được chuột mẹ đẻ ra, lớn lên, tranh đấu giành miếng ăn, kiếm đồng bọn giao phối, rồi chết, cả một cuộc đời của nó, chẳng có 1 ý nghĩa gì, nó chui vào một hốc kẹt khó tìm ra trong cái kho cũ, rồi chết sình chết thúi. 

9/11/2021

Gửi Mây 2021

Xin chào, Mây 2021.

Sinh nhật năm nay cách sinh nhật năm sau bao nhiêu lâu?

Một đời người.

Như thường lệ, sinh nhật và tháng 12 là dịp để hoài cổ. Cho nên mình đã lết đi xem tất cả những post cách đây mười năm mà mình đã viết. Phải công nhận một điều, đấy là mình nói nhiều khủng khiếp. 

Càng già thì mình lại càng thấm thía câu: tuổi trẻ mà không ngu ngốc thì có gì để nhớ lại khi về già đâu. Well. Dạo này, mình nhớ lại hơi nhiều.

Cuộc đời mình êm ấm. Cho tới hiện giờ nhìn lại thì tương đối êm ấm. Ba mẹ mình không phải là bậc phụ huynh hay life-planner xuất chúng, nhưng chí ít thì mình không (chưa) cần phải gánh bất kỳ món nợ nào của gia đình, mình chỉ cần lo thân mình thôi. Ba mẹ mình cho mình quá cha những thứ có thể đòi hỏi ở bất kỳ bậc phụ huynh nào rồi. Và cho đến hiện tại thì đời mình không thay đổi quá nhiều so với 10 hay 20 năm trước. Nghĩa là, mình vẫn ở một chỗ, biến cố trong đời không quá lớn, không có cú ngoặt cuộc đời nào cua gấp đến nỗi mình văng ra khỏi đường ray. 

Vậy là may mắn quá rồi.

Cuộc sống của cậu dạo này thế nào? Lúc Mây 2019 viết cho mình, chắc là đang trong cơn trầm cảm nào đó vì nội dung u ám quá. Hy vọng tới lúc sinh nhật cậu, đừng u ám như thế, là tốt lắm rồi.

Với những thứ mình đã trải qua trong 9 tháng đầu năm nay, mình càng ngày càng nghĩ, cuộc đời này thực sự vô thường quá. Khi nhìn cuộc đời người khác, mình cũng cảm thấy đời này vô thường, nhưng khi mọi chuyện xảy đến cho chính mình, cái cảm giác này mới càng rõ ràng, mới càng cảm thấy sâu sắc bất lực trước sự vô thường của cuộc đời. Không ai biết trước ngày hôm sau sẽ xảy ra chuyện gì, không ai biết trước là một giờ đồng hồ sau sẽ xảy ra chuyện gì. Những kế hoạch có thể tan nát hơn. Ví dụ những người ở cảng Beirut một giờ trước vụ bom nổ, họ sẽ không cách nào nghĩ rằng, một tiếng đồng hồ sau, tất cả những dự định cuộc đời của mình sẽ chấm dứt hết. 

Trong 5 tháng đầu năm, mình thực sự khóc nhiều đến mức tròng mắt chắc sắp lọt ra ngoài. Con đường chạy từ bệnh viện Nhi Đồng 1 về nhà sau khi gửi Heo vào phòng chăm sóc tích cực, mình vừa chạy vừa khóc thành tiếng. Tới giờ nghĩ lại mình vẫn trào nước mắt. Những lúc cùng cực quá, mình đã nghĩ, trời ơi có thể khổ hơn được không, thì ông trời trả lời mình ngay, có thể chứ. Và mình hiểu rằng chẳng có giới hạn nào cho bi kịch mà một con người có thể sẽ phải chịu, chẳng có giới hạn nào cho sự đau khổ. Điều mà chúng ta có thể làm, chỉ là cắn chặt răng chờ đợi. 

Và chấp nhận. Chấp nhận một sự thật vốn đã hiển nhiên, hiển hiện ngay sát bên ta ngay từ khi chúng ta sinh ra: chúng ta không có sự kiểm soát tuyệt đối với cuộc đời mình. Chúng ta không kiểm soát được việc mình được sinh ra, không kiểm soát được môi trường sống, không kiểm soát được những chuyện xảy đến kế tiếp, và cũng không kiểm soát được cảm xúc hay suy nghĩ của chính mình. Cuộc đời là một chuỗi những ngẫu nhiên và bất lực va chạm và nối tiếp nhau. 

Nếu được quay trở lại một thời điểm trong quá khứ - không, đừng quay lại. 

Tương lai là mù mịt. Mình đã nói rồi. Cuộc đời mỗi một con người như một cái bãi hoang mênh mông. Tất cả những milestones vạch ra trong đời người ta, rằng đi học, vào đại học, tốt nghiệp, đi làm, kết hôn, sinh con... đều là những milestones, những bảng chỉ đường, để người ta cố buộc mình vào cuộc đời, để người ta cố đi-đúng-đường, bước lại con đường mà những người khác đã đi qua. Nếu chọn một con đường khác chệch ra khỏi cái bảng chỉ đường đó, con đường đi tiếp sẽ vô cùng mù mịt. Thí dụ, kết hôn rồi sẽ đi tiếp đến cái bảng: sinh con. Người ta sẽ bẳng mọi giá đi đến đấy. Vì nếu kết hôn rồi, mà không đi đến cái bảng sinh con đó, thì sẽ đi đến đâu? Cái cột mốc tiếp theo của cuộc đời sẽ là gì đây? 

Mình đã không đi đến cột mốc kết hôn, và dĩ nhiên là mình sẽ không đi đến cột mốc sinh con. Chính mình cũng không biết mình đang ở đâu và bước tiếp theo sẽ là thế nào. Gần như là mò mẫm, và xung quanh mình thì chẳng có ai để mình tham chiếu. Mình không cho là bản thân giống với những người cô và dì độc thân của mình. Dì năm thì xin con nuôi rồi nuôi nó. Còn cô hai thì sống với ông bà nội. Nhưng mình không định đi hướng đó. Mình không muốn xin con nuôi làm gì. Mình càng không muốn sống với ba mẹ mình. 

Mình có một cuộc đời mơ ước, gói trong 4 chữ, tự do tuyệt đối. Mình cụ thể hóa nó bằng việc, mình có cái nhà của riêng mình, nơi mà mình không cần phải đón tiếp bất kỳ vị khách không mời nào và mình được tự do trang trí nó theo bất kỳ kiểu nào mình muốn. Mình có đủ tiền để ngủ đến 10 giờ sáng bất kỳ lúc nào mình thích, đi ngủ bất kỳ lúc nào mình muốn, ăn bất kỳ cái gì mình thích, đi đến bất kỳ đâu mình muốn. Nhưng dạo này mình phát hiện ra, cuộc đời đó thiếu trầm trọng một thứ, đó là tự do trong đầu óc mình. Nghĩa là, mình phải giải phóng cái đầu óc bó buộc tới mức đau đớn của mình mới được. Mình phải học cách buông bỏ bớt trách nhiệm mới được. 

Cái mình gọi là buông bỏ trách nhiệm, không phải là vô trách nhiệm. Mà là trách nhiệm trong phạm vi mình chấp nhận. Mình bị bệnh thích ôm nghĩa vụ vào người, sau đó than thở và đau khổ. Mình phải giải phóng bản thân khỏi cái đó. Mình phải học cách để những người xung quanh mình quyết định cuộc đời của chính họ. Và đấy không phải là nghĩa vụ của mình. Mình sẽ giúp lúc mình muốn giúp, chứ không phải nhiệm vụ của mình là phải giúp. Đấy là cách để giải phóng đầu óc. Khi đầu óc giải phóng rồi, thì 4 chữ tự do tuyệt đối cách mình không phải là quá xa nữa. 

Dạo này mình đang theo học một khóa trên Coursera có tên là Buddism & Modern Psychology. Nếu lúc này cậu có thời gian, thì hãy học lại nhé. 

Mình chẳng dám lên kế hoạch gì, vì trước giờ ít khi kế hoạch dài hạn của mình thành công. Nhưng mình nhớ lại lúc mình đậu HSK5 mình đã rất vui, nên mình mong rằng, tới lúc đó, ít nhất cậu đã đăng ký thi HSK6 và DELFB2 nhé. Học hành luôn là một chuyện thú vị. Ôi, ước gì lúc đó đã chơi được Beethoven Virus rồi. 

Mình nghĩ là, giờ mình sẽ đi mua quà cho sinh nhật năm nay của mình, một cây Kalimba, còn bộ truyện màu Harry Potter thì từ từ tới giảm giá nhiều nhiều mình sẽ mua.

Mình cũng sẽ cố gắng làm 2 thứ, viết journal và thiền. 

Nhưng đừng trông đợi gì nhiều. Haha.

5/17/2021

Nhật ký cai nghiện facebook tròn 1 tháng

13.5.2021

Nghĩa là mình đã không vào facebook được 1 tháng rồi. Và bây giờ điều đó cũng chẳng có ý nghĩa gì mấy với mình. Mặc dù dạo này cái ý nghĩ "hay là lạng vô facebook 1 chút để clear hơn mấy chục cái notification" hay xuất hiện trong đầu mình, mình hay dập tắt suy nghĩ đó bằng cái trề môi "chẳng qua là mấy cái noti thông báo trang nào đó live stream, hoặc là suggest new friend xàm xí". Vì mình đã từng háo hức mở noti và bị dập bởi cái mớ thông báo nhảm nhí mà mình không muốn quan tâm đó nên phương thức đó khá hiệu quả. 

Hôm nay, mình đã dừng coi Grey's Anatomy sau gần 2 tuần (từ 30.4 tới nay). 

Một trong những điều hay ho khi làm một người lớn thất nghiệp (dù tài chính vẫn không quá khó coi), là bạn muốn làm cái quái gì cũng được. Mình có thể coi phim thâu đêm suốt sáng, có thể thừ người cả ngày dán mắt vào màn hình, khỏi ăn khỏi tắm. Tuy nhiên, đến khi có được cái tự-do đó thì mình lại chán ngán và lo sợ nhiều hơn là thích thú, mình thức cao lắm là tới 12 giờ đêm, không chơi xuyên đêm. Và mình ăn uống tắm táp đầy đủ hàng ngày. 

À, lý do mà mình không coi Grey nữa, là vì tình tiết bắt đầu trở nên đáng chán. Well, vốn dĩ những mùa đầu cũng không được lắm, nhưng mình đã hy vọng những mùa sau sẽ đỡ hơn, nhân vật sẽ trưởng thành và bớt drama đi, nhưng không, drama còn ngập ngụa và xàm xí hơn, và nhân vật thì càng lúc càng rắc rối một cách không cần thiết... Còn nhân vật phụ thì - nếu nhìn kỹ, chỉ có 1 loại tính cách và một loại mô tuýp hành động, quát vào mặt họ và họ sẽ lắng nghe và sẽ ngộ ra chân lý. Cuộc đời thật thì khác, rất khác, khi mà đa số người sẽ thuộc tuýp bị điếc và tôi-không-có-lỗi.

Nói chung là coi tới hết mùa 7 thì chán quá. Bỏ.

Khi mình đang viết những dòng này thì bên ngoài trời đang mưa-nắng, nghĩa là trong cơn nắng gắt nóng đến phát bực thì có một cơn mưa nặng hạt rơi bồm bộp bồm bộp. Mình thì căm ghét cái thể loại thời tiết xàm xí này. Chẳng có loại thời tiết nào đáng ghét hơn cái loại này cả. 

14.5.2021

Hôm bữa máy lạnh phòng Heo bị hư, kêu thằng điện lạnh hồi Tết bơm máy lạnh vô sửa, nó vẽ chuyện bảo cục IC bị hư rồi giờ phải gỡ ra đem về sửa, mình nhất định không cho đem, rồi kêu ông ngoại qua, ông ngoại lau rửa chừng 15 phút, máy lạnh hết hư. Bên điện lạnh thật sự là đồ lừa đảo, vẽ chuyện, cho rằng nhà chỉ có phụ nữ trẻ em thiếu hiểu biết nên tính lừa gạt tiền. Mình rất phẫn nộ.

Bữa mình đăng ký netflix coi lậu 60k/tháng, coi được 10 ngày nó bị hết tiền, nên nó đá mình, mình hết coi được. Tới tận thứ 2 nó mới fix được. Mình lại phẫn nộ. Mình nhớ tới trong friends có 1 lần Rachel dùng bảo hiểm của Monica, sau đó 2 đứa nó sợ bị phát hiện mà căng thẳng suốt một thời gian, rồi tự quyết định rằng, không đáng, hoàn toàn không đáng, lừa bảo hiểm chút tiền như vậy mà phải căng thẳng thần kinh quá. Mình cũng nghĩ, không đáng, tiết kiệm chút tiền mà bị lừa đảo, bị coi thường, không có tiếng nói, không được coi như một khách hàng đàng hoàng, nên mình bỏ.

Điểm chung của 2 câu chuyện trên là dù mình rất phẫn nộ tại thời điểm đó, nhưng mình không trả thù. Ý là mình không lên website hay fanpage gì của bọn lừa đảo để mắng chửi tố cáo. Không phải vì mình lương thiện sợ làm mất chén cơm của người khác (không, đâu ra chuyện cho bọn lừa đảo cơm ăn, chúng nó đáng bị đói), mà là mình cảm thấy, tốn thời gian quá, phải truy tìm địa chỉ của chúng nó rồi còn phải viết đánh giá rồi còn phải report... Mình chọn cách đơn giản hơn, đó là xóa vĩnh viễn chúng nó ra khỏi danh sách nhà cung cấp của mình. Chúng nó vĩnh viễn mất một khách hàng, dù chỉ là khách hàng rẻ tiền, là mình. -hết-

Dạo này tình hình dịch căng thẳng lại, nên phòng tập thể dục quán bida gần nhà đóng cửa hết ráo. Còn mỗi mình mình mở cửa hàng, dù ế lòi họng.

5/05/2021

Nhật ký cai nghiện Facebook ngày bao nhiêu không nhớ

04.May.2021

Mình vẫn chưa quay lại facebook một lần nào. Tuy nhiên có rất nhiều lần mình muốn quay lại. Chắc là do bữa giờ (từ 30.Apr) tới nay mình coi Grey's Anatomy và bị ghiện. Mình coi suốt ngày, một ngày 24 tiếng thì chắc thì coi phải từ 12-14 tiếng. Mình cảm thấy gì thì gì, coi sitcom không khác gì Facebook, sự hay ho chỉ đọng lại trong giây phút ngắn ngủi và cần phải liên tục được lắp đầy. 

Mình chả có dự tính gì cả. Mình sẽ coi cho tới khi nào chán thì thôi.

Hôm nay là một ngày nóng bức vô cùng. Và dù mình đã trả lời vài tin nhắn đặt hàng nhưng mình chưa thực sự có một đơn hàng nào mới cả. Và mình buồn ghê gớm. 


4/28/2021

Nhật ký cai nghiện facebook ngày thứ 15 & 16

Well, 2 tuần là một cái milestone lớn, bởi vì thường mình sẽ từ bỏ một thứ mà mình theo đuổi trong các mốc sau: 2 tuần - 1 tháng - 2 tháng.

Chí ít thì hiện tại mình chưa ghé về facebook MM một lần nào. Đã vượt qua mốc 2 tuần an toàn.

12:21PM ngày 28/4/2021

Sáng mình đi ngân hàng rút tiền để thanh toán chi phí tháng này. Vừa nãy tăng mức quảng cáo google lên 100,000đ/ngày, dự tính chạy trong lễ thôi rồi bóp lại. 

Hôm nay Heo không qua ngoại mà ở bên chung cư.

Tối máy lạnh phòng Heo hư.

9:58PM ngày 28/4/2021

Dạo này có một bộ phim rất nổi là Cây Táo Nở Hoa, mình cứ tưởng rốt cuộc VN cũng tự có một bộ phim truyền hình dù vẫn là về đề tài gia đình nhưng thu hút, ai ngờ vẫn là kịch bản gốc nước ngoài. Mình thì không ưng coi cho lắm vì phim nào về đề tài gia đình cũng gây bức xúc dữ lắm. Nhưng mà, mình phát mệt với câu nói "nếu trên đời này toàn chuyện xấu xa - thì tại sao cây táo lại nở hoa". Quào, liên quan vãi ~ Nó làm mình nhớ những lối nói rất là sáo rỗng...

4/27/2021

Nhật ký cai nghiện facebook ngày thứ 14

1. Sáng hôm qua cả nhà chở Heo đi Sở Thú chơi. 

Sở Thú nhỏ hơn mình tưởng, mọi thứ cũ kỹ hơn mình tưởng, người đông hơn mình tưởng, nóng hơn mình tưởng và những con thú cũng buồn bã hơn mình tưởng. Mình nghĩ nếu chuyển đổi màu một tí, thì sở thú với độ cũ kỹ này sẽ thành thước phim kinh dị buồn.

Dù sao thì Heo cũng đã nhìn thấy con voi, và cưỡi thú nhún... Còn mình thì bị say nắng, nhức chân, mỏi tay, nóng trong người, nên về tới nhà là mình vật ra ngủ một giấc. Vì bọn mình đã đi Safari ở Phú Quốc và Sở Thú ở Vinpearl Nha Trang, nên Sở Thú ở giữa lòng thành phố này, giữa cái rừng bê tông này, đối với mình thật đáng buồn. 

2. Dạo này mình cứ suy nghĩ về chuyện mọi thứ trong thế giới này bị buộc chặt vào thời gian. Nếu thời gian không tồn tại thì sao? 

3. Thời gian chẳng qua là một ảo giác của con người, và lý do tồn tại thực sự của khái niệm thời gian là để "mọi thứ không diễn tả trong cùng một lúc". 

Bởi vì quá khứ chẳng qua là ký ức, còn tương lai chỉ là tưởng tượng - tất cả chỉ tồn tại trong đầu óc con người (ở bộ phận nào thì chưa rõ). Tất cả những gì thực sự xảy ra trong cuộc đời một con người đều gói gọn trong cái khoảnh khắc hiện tại - ngay bây giờ. 

Mei. Powered by Blogger.
© Moonland 2012 | Blogger Template by Enny Law - Ngetik Dot Com - Nulis