2/28/2011

28.2.2011


Viết lại vài dòng đề phòng quên mất.

Nói xấu một người luôn dễ hơn nói tốt về người đó. Giống như bạn N1 của mình, mình rất sợ gây chuyện với bản vì mỗi lần bản mà ghét là bản nói xấu đủ thứ, nhưng rủi mà hết ghét rồi thì bản làm lơ không thèm đính chính gì cả.

Thành ra, mình sẽ tập dần cho mình thực hành theo đúng cái lý thuyết "không nói về điều xấu của một người sau lưng người đó - bất kể đó là ai".

Hôm nay - nhân dịp ngồi chiêm nghiệm lại đám con trai thì mình phát hiện ra vài chuyện.

1/ Bé uke của mình thích Đăng Khoa idol sao =)) =)) =)) Càng ngày càng lộ liễu à nha ~

2/ Thực ra, mình nghĩ bạn Đức Nguyên là 1 thằng con trai rất được. Tất nhiên là mình không có nói về ngoại hình của bản - dù phải thú thật là nhìn riết quen mắt thì thấy cũng không tới nỗi không chấp nhận được. Thứ nữa là bản hòa đồng rất vui vẻ - cái này mình không dám khẳng định 100%, nhưng bản nói chuyện với mình rất vui vẻ, không có khách sáo hay gượng ép gì cả, dù trong lớp mình là đứa thuộc hàng "vứt cho người ta khác cục bơ bự nhất".

Mình nhớ thủa trước mỗi lần bản phát biểu là nói rất nhiều và rất dài - mí lại hay nói nữa chứ, nhưng về sau cuối năm thì bản đã khắc phục, bớt nói lại và nói ít đi. Mình suy ra bản là một thằng con trai tự biết nhìn lại bản thân mình - vì mình đã tiếp xúc kha khá các thể loại con trai nên mình nghĩ đây là một đức tính tốt khá hiếm có khó tìm.

Và có một lần mình nhớ hoài, hồi thực tập giữa khóa, các bạn trong nhóm cô Ngà ai cũng gào rú thảm thiết cái vụ 200k, nhưng khi mình cố tình khích bản, hỏi bản xem bản thấy thế nào thì bản chỉ vui vẻ bảo: "mình biết điều một chút thì ổn thôi". Mình cực kỳ kết cái câu này của bản, và giúp mình nhận ra bản còn 1 đức tính cực kỳ đáng quý nữa là biết thức thời. Mình tin là cái đức tính này cũng thuộc loại hiếm có khó tìm trong lũ con trai có cái tôi bự tổ chảng.

Ngoài ra thì bản cũng tham vọng cầu tiến ghê gớm lắm. Mình tin thế.

Thành ra mình kết luận, bản là đứa chơi được. Mình sẽ cố khắc phục nỗi sợ hãi mỗi lần đụng mặt bản.

3/ Mình sẽ chuồn ngay nếu gặp dạng con trai cố chấp, ngang ngạnh, không bao giờ thừa nhận mình sai, bảo thủ, ngu mà thích tỏ ra nguy hiểm, hay chê bai và chống lại lý thuyết của mình "thứ gì cũng có 2 mặt của nó".

4/ Mình nghĩ, mình sẽ đổ đứ đư trước một thằng sau khi cãi nhau bị thua thì thừa nhận "tôi quả thật đã sai", "tôi xin lỗi"...

Thèm cái câu xin lỗi đó ghê gớm.

Mà mình bảo rồi, mình tránh "nói xấu người khác" chứ không có tránh "viết xấu người khác"

=)) =)) =))

Nên mình sẽ viết xấu về bạn lớp phó lớp giao tiếp của mình. Bản tên gì mình quên bà nó rồi. À, Mai. Ừ thì bản cũng hòa đồng vui vẻ, làm việc có trách nhiệm và quan tâm đến mọi người, nhưng cái sự ấy giả tạo quá đi thôi. Ý thức leader của bạn lớn quá đó bạn, thành ra bản đâm ra cao thượng và thích tỏ ra cao thượng. Mà mình thì ghét nhất cái loại thích tỏ ra cao thượng. Bạn à, tiêu rồi, trong mắt mình bạn hơn bị NGU đấy ạ... [thực ra mình không có tính dùng từ đó đâu, nhưng dạo này ít đọc nên từ ngữ của mình cạn ráo rồi]

Sáng này mình đi nộp lại đề tài khóa luận vì viết sai tên công ty [lỗi 100% là của đại ca - không phải của mình]. Mình đúng thiệt là đã mang hai chữ "biết điều" để đi gặp thầy hướng dẫn lẫn đi xin người ta thay thế đề tài của mình. Mà vì đã lường trước, nên mình khá là vui vì mọi chuyện diễn ra suôn sẻ hơn mình tưởng.

2/27/2011

Đơn giản




Thực ra thì tôi vẫn còn rất trẻ. Ý tôi là, gà con thì háu đá =)) =)) [tôi không muốn ví mình như con ngựa, nó rất gợi cảm]

Bởi vậy, tôi không có bắt nổi cảm xúc khi thầy giáo dạy Quản Lý Cảm Xúc. Thầy dạy hay - nhưng không chạm đến tôi. Đến cuối giờ, khi thầy bảo: một cách hay ho để tạo cho mình sự thoải mái là tha thứ cho người khác. Tôi nhăn mặt. Còn anh ngồi phía trên tôi thì lắc đầu nguầy nguậy, thẳng thắn mà nói: em KHÔNG THỂ tha thứ được, thầy à.

Ngoài ra thì thầy còn nói gì đó về sự giản dị. Ừ, nhưng tôi nghiệm ra, người ta chỉ quý những thứ đơn giản và sống giản đơn khi người ta ĐÃ đầy đủ về vật chất. Những người biết "tiền không phải là mua được MỌI THỨ" là những người đã có dư tiền, chứ những đứa nghèo túng như tôi, ngồi nhỏ dãi thèm bộ váy kim sa long lanh đóng trong tủ kính của một cửa hiệu sang trọng, thì hoàn toàn tin là "khi tiền không mua được một thứ, thì RẤT NHIỀU TIỀN sẽ mua được nó".

Lại tiền. Hồi trước có một lần tranh luận về cái đề tài bất tận "Is money the most important thing in your life" [cái đề tài mà bất cứ lớp nghe-nói Anh ngữ nào cũng ít nhất thực hành qua 1 lần], bạn tôi bảo: money cannot buy friendship. Tôi cãi: yes, it can. Bạn tôi lại bảo: if a friendship can be bought by money, it is a fake. Tôi ngơ ngác hỏi lại: so what?

Có lẽ quan niệm tôi khác bạn tôi? Vì tôi nghĩ, miễn họ trước mặt mình tôn trọng vui vẻ xun xoe, còn sau lưng mình, họ muốn làm gì mặc họ. Bạn nói money cannot buy friendship, tôi hỏi liệu love can? Chưa chắc à ... =)) =)) như nhau cả! Bạn cho họ love, bạn giúp đỡ họ mọi lúc có thể, bạn thậm chí hy sinh thân mình giúp họ, họ sẽ cho bạn cái friendship như bạn đã cho họ? Kinh nghiệm cho thấy câu trả lời tới 80% là NO.

Khi tôi mua friendship bằng tiền, ít nhất tôi chắc chắn là một khi tôi còn tiền thì "bạn" của tôi sẽ ở bên và an ủi lúc tôi buồn [dù giả tạo], chia sẻ niềm vui của tôi [vẫn giả tạo], và khi tôi cần giúp gì trong phạm vi của họ, họ sẽ giúp hết mình [vẫn nhằm mục đích sau này tôi sẽ chi tài chính giúp họ chuyện khác - giả tạo].

Còn bạn dùng cái bạn gọi là sự chân thành để mua tình bạn, họ có ở bên an ủi khi bạn buồn, có giúp bạn lại những lúc bạn khó khăn? Hay là họ sẽ ỷ lại tình cảm của bạn mà coi bạn như cái thùng rác, lúc họ buồn thì lôi bạn ra xả stress, còn lúc bạn buồn thì họ chỉ buông ra 1 câu "tôi bận rồi, bạn tự giải quyết đi..."

Có thể tôi đã quá bi quan =)) =)) Thực ra thì không cần giảng đạo cho tôi đâu, tôi thừa biết rằng chân thành khó tìm tình bạn, nhưng một khi đã tìm được, thì đó là một tình bạn cực kỳ quý báu. Nhưng, xin lỗi, chắc tôi quen ăn mì gói rồi =))

Sau cái buổi chiều lịch sử ngồi dò lên dò xuống cái danh sách contact trong điện thoại của mình mà không biết nên gọi cho ai, bất lực đến phát khóc, thì tôi đã từ bỏ việc tìm kiếm cái tình bạn sâu sắc mua bằng sự chân thành rồi.

... mà thậm chí với tình yêu còn chưa chắc đáng để đổi bằng 2 chữ "chân thành" thì nói gì đến tình bạn ...

Vừa nghe nhạc vừa viết blog, viết tới dòng này thì cũng vừa nghe tới bài Littlest Things của Lily. Tôi không có hiểu tại sao bài hát này với tôi lại chạm đến vậy. Cái cách Lily hát và tiếng piano đệm phía sau gần như lệch hẳn với nhau. Nó làm tôi xót. Khi tất cả những thứ mà người hát nhớ về người yêu của mình toàn là những thứ đẹp đẽ và dịu dàng, tôi nói, bi kịch thay, bi kịch như tôi đã mơ về sự dịu dàng tuyệt đối trong Tin Vào Tình Yêu. Tôi khao khát mơ về một người, mà thậm chí khi tôi bị vỡ đầu khùng khùng ưa cắn người và vô dụng tột cùng - vẫn ở bên tôi, dịu dàng kiên nhẫn vịn xe cho tôi chạy, chăm lo cho tôi, khi tôi khóc thì lại ở bên cạnh vỗ về an ủi tôi - dù lý do tôi khóc chỉ vì tôi mít ướt, khi tôi sợ thì ôm tôi vào lòng động viên tôi - dù lý do làm tôi sợ chỉ là tôi lỡ tay làm chết con gián và sợ nó hiện hồn về báo thù... Đừng cười nhạo tôi, đừng bỏ rơi tôi, ...

Cho đến khi tìm được người đó thì tất cả tình cảm của tôi chỉ là cầm chừng mà thôi? Nhưng không trả giá thì làm sao tôi mua được tình cảm quý báu đó đây?

Hay là tôi giả điên nhỉ =)) =)) tôi đáng thương quá đây nè... !

Tôi lại đề xa quá rồi. Dù gì, thì bài Đơn Giản cũng rất là hay và đáng nghe.

Có lẽ, thử trả giá vài lần xem sao. Kệ, dù gì thì cũng quen với thất vọng và tổn thương rồi, biết đâu lần này sẽ sửng sốt vì đáp lại mình sẽ là một thứ khác với thất vọng và tổn thương.

.............................................sợ hãi chẳng hạn =)) =)) =)) .........

2/24/2011

Psycho


Hai bữa nay liên tiếp vớ nhằm Psycho - cái thể loại cứ như ma túy, sợ thì sợ mà nghiện thì nghiện.

Đặc điểm chung khi đọc fic Psycho là mong muốn tột cùng cho nó kết thúc, vì mình không thể tự kết thúc nó được. Tôi sợ, tôi không dám đọc tiếp, nhưng tôi lại không thể tự ngừng lại. Cảm giác có lẽ giống như một đứa vừa sợ độ cao vừa sợ tốc độ trèo lên cái tàu lượn cao tốc, khi con tàu đột ngột lên cao rồi phóng vút xuống, uốn lượn và lôi mình theo xềnh xệch, quật mình qua phải, qua trái, lộn ngược mình lên rồi ào xuống như thể vứt mình đi...

Tôi đọc Psycho cũng giống như nghe nhạc nước ngoài. Lúc trước nghe Đổng Lệ hát Hồng Đậu Sinh Tam Quốc, tôi ngồi khóc, tôi chẳng hiểu nổi cái lời nhưng những nốt nhạc và giọng của Đổng Lệ vang lên cứ thuyết phục tôi rằng tôi đang nghe một thứ buồn bã ghê gớm lắm, nó thôi thúc tim tôi thắt lại và nước mắt tôi chảy ra. Sau này, khi tìm được bản trans của lời bài Hồng Đậu, tôi chẳng thể hiểu rằng bài hát nói về cái gì...

Psycho cũng vậy. Tôi không thể hiểu nổi trong đầu những nhân vật - chính xác là tác giả - đang nghĩ gì mà lại hành động như thế. Một thằng con trai tự nhốt mình trong cái ô tắm vòi sen kín mít, khóa chặt cửa, đổ nước đầy bồn và mang vào những con cá cảnh, rồi nó cũng trèo vào đó, để mặc nước ngập tới cổ tới đầu mình, vừa tươi cười vừa vẫy tay với một thằng khác - đang đứng nhìn trân trối và không-làm-gì-cả... Tôi không hiểu cái chi tiết con cá cảnh - chi tiết tâm điểm của toàn truyện - nói về cái gì, chính xác là, nó là cái gì, nhưng nó ám ảnh tôi rất ghê gớm. Tôi đã nghĩ, hay là, mình cũng thử làm vậy một lần xem sao. Cảm giác trở thành một con cá cảnh, suốt ngày bơi loanh quanh trong cái bể kính nhỏ xíu, suốt tháng, suốt năm, đợi một ngày nào đó chủ nhân sẽ vứt vào một con cá thật hung dữ, và nó sẽ cắn nát mình? Hay sẽ chết già ở cái xó đá giả tạo, cùng với rong rêu giả tạo, nguồn nước máy giả tạo, ... sống với quá nhiều thứ giả tạo thì bản thân mình có còn thật nữa hay không? Tôi sẽ chết trong sự nhàm chán của mình, hay là sẽ không còn sống như một con cá? Chắc là không đâu, vì bản thân tôi được sinh ra từ những con cá cảnh mà, bản chất của tôi là cá cảnh mà, tôi sẽ coi cái hồ đầy thứ giả tạo kia là tất-nhiên của mình. Tôi làm gì biết thế nào là tự do, thế nào là biển khơi để mà nhung nhớ về? Như một người mù bẩm sinh, xung quanh chỉ có bóng tối, nếu không có ai kể cho tôi nghe những vì sao đã lấp lánh như thế nào thì làm sao tôi có khái niệm về những vì sao lấp lánh? Nếu mụ phù thủy không kể cho Rapuzel nghe về thế giới bên ngoài, nếu mụ ta không để Rapunzel nhìn thấy mặt trời, chỉ nhốt cô lại trong cái lồng tối tăm, thì liệu cô có mơ ước về những chiếc lồng đèn sáng trưng? Làm sao mà mơ ước về một thứ khi mà bạn không biết nó là cái gì.

Nhưng tôi không phải là con cá cảnh, không phải một người mù bẩm sinh, không phải Rapuzel bị nhốt kín bưng... đó là may mắn, hay là bi kịch của tôi?

Tôi lại đọc nhầm một fanfic có cái title rất lừa tình. Và nó dạy cho tôi 2 bài học: 1/ không để bản thân bị lừa bởi title, 2/ không đọc những thứ không có nhãn mác.

Ban đầu truyện không có gì. Đến giữa truyện là một màn Psycho hoành tráng, trong hai thằng, J bị chẩn đoán là trầm cảm cấp 3, và Y thì khăng khăng là J không có bệnh, tôi chẳng biết đứa nào mới là bệnh. Rồi thì chết chóc và những cái xác nát bấy, SM JaeHo [là JAEHO] đẫm máu, rồi thì những vòng xoắn, con số 6, những cơn ác mộng kinh khủng, những phút giây bình yên hiếm hoi như cái bình pha lê nằm nửa trong nửa ngoài cái bàn, cứ chực đổ xuống. Và cuối cùng, là chết - hệt như bất cứ cái Psycho nào, cách giải quyết đơn giản quá mà, CHẾT, cứ cho nhân vật chết hết là xong... Nhẹ nhàng như không, giải quyết triệt để, như thể tác giả đang trốn chạy khỏi miệng lưỡi người đời, rằng, nếu có người hỏi "tại sao lại bệnh hoạn như vậy", "tại sao lại đồng tính", "tại sao hành xử như vậy mà lại được tha thứ", tác giả chỉ cần nhún vai trả lời: "thì đằng nào chúng nó cũng chết rồi, hài lòng chưa, còn đòi gì nữa" ...

Ừ, còn đòi gì nữa.

Tôi đi thử chơi đố vui, có một câu đố như thế này: "Có một nhà bác học vĩ đại, chỉ số IQ trên 200, tinh thông thiên văn địa lý, y học, có lòng tốt, biết khoan dung độ lượng thương người, hỏi: cuối cùng ông ta ở đâu."

Đáp án là: trong mộ.

Con người dù sinh ra giàu sang phú quý hay nghèo hàn, dù đẹp đẽ hay xấu xí, dù nổi tiếng hay tầm thường, độc ác hay thiện lương, thì cuối cùng cũng có chung một đáp số. Vì khi sinh ra, chúng ta giống nhau, cũng là do một con tinh trùng gặp một cái trứng, nên khi chết, chúng ta như nhau? Ừ, Karma mà, đời hư vô mà, đến từ đâu thì sẽ đi về nơi đó.

Vậy tại sao còn không quậy cho nát bấy hết tất cả?

Tôi nhớ, khi được hỏi đứng trước ngày tận thế, bạn sẽ làm gì. Rất nhiều người xúm xít bâu vào câu trả lời "sẽ ở cạnh người thân, tha thứ mọi lỗi lầm, yêu thương nhau đến giờ phút chót". Tôi trả lời: tôi sẽ đứng giữa đường, nhìn người ta hoảng loạn, nhìn người ta giẫm đạp lên nhau, nhìn người ta tuyệt vọng tìm đường sống, nhìn người ta hối hận về cuộc đời mình, ... tất cả cùng chết thì có gì là đáng sợ? Nếu chỉ mình tôi chết, chỉ mình tôi ra đi vứt bỏ lại trách nhiệm của mình - tôi sẽ sợ, nhưng tất cả đi cùng nhau mà? Nên tôi sẽ thản nhiên đứng ngắm thế gian - kỳ quan tuyệt vời nhất của thế giới - sự thành thật 100% với cảm xúc cá nhân của mọi người xung quanh tôi, cơ hội ngàn năm có một mà.

Psycho kinh khủng hơn Horror. Chí ít, người ta biết Horror đáng kinh sợ ở chỗ nào ...

Đi siêu thị

Cái trình độ tia giai xinh của mình dạo này cứ là tăng vùn vụt. Dạo này luyện được khả năng nhận diện uke trong bán kính 50m...

Y như, sáng nay đi Metro với mẹ, tia một phát là trúng ngay em giai xinh xắn trắng tươi tóc nhuộm vàng vàng, xinh xẻo phết ~ bé đang đi mua sắm với một bé khác không xinh bằng, và một ông già. Theo suy luận vô cùng logic của mình thì ông già đó hẳn là ba chồng của bé, đang dẫn con trai và con dâu đi mua sắm, nhân tiện dạy chúng nó cách chọn hàng để chúng nó tiện bề chăm sóc gia đình nhỏ của chúng nó =))

Hoặc là bé tinh quá, hoặc là mình lộ liễu quá, mà cũng có thể do mình mẫn cảm quá, chứ mình có cảm giác mà bé biết mình theo dõi bé, vì có những lúc bé quay sang nhìn mình với ánh mắt mang dấu chấm hỏi...

Thôi kệ ~ dù xao thì mình cũng rước được hũ kem Bulla đem về *chẹp chẹp* Lúc lia mắt thấy Bulla, mình tê tái cõi lòng chạy tới, đứng chăm chú nhìn với vẻ mặt đáng thương nhất có thể trình ra, nhằm mục đích làm cho mẹ mình cảm động mà mua cho mình ăn, cuối cùng, mẹ không có cảm động, nên mình quơ đại vứt lên quầy tính tiền, xem như chuyện-đã-rồi. Mình thiệt là khôn khéo đó nha ~

Cái xe trong Metro tếu vãi ~ Theo kinh nghiệm lựa xe đẩy hàng, mình chăm chú quan sát xem cái xe có bẩn không, mấy thanh sắt có thanh nào nông nổi bung ra không, bánh xe có còn đủ 4 cái không... quan sát cho kỹ một hồi, mình lựa ngay cái xe bị mốp bánh, đẩy đi giữa các quầy hàng mà nó cứ la ỏm tỏm cọt kẹt cọt kẹt. Cuối cùng, mình nhè cái xe [của ai đó đã bỏ của chạy lấy người] có chất vài ba món hàng, đổi lấy xe mình, thế là nó hết cọt kẹt - chính xác là, tiếng cọt kẹt không còn vang lên ở chỗ mình nữa mà ở chỗ nạn nhân bị mình trộn long tráo phụng.

Có ông mập kia nhí nhảnh lắm cơ, ổng canh đẩy xe vào quầy hàng vắng vắng, ông đẩy mạnh 1 phát rồi phọt lên xe đứng - y chang cái kiểu đẩy xe xì tin của mình vậy đó, kết quả hiển nhiên là cái xe bị lật =)) =))

Và kết quả cũng như những lần đi metro trước, mình chạy xe về nhà với cái tướng ngồi chàng hảng [do có cái bị đồ phía trước], mất nết vô đối...

Những ngày sau khi đi siêu thị là những ngày sung sướng, đồ ăn chất khắp nhà ... oa ...

2/23/2011

23.2.2011

Cuối cùng thì tớ cũng đã đợi được ngày bạn ấy quay trở lại với Biên Nhược Thủy ~ thiệt là cảm động hết sức ~

Bữa giờ tớ cảm thấy mình già ghê gớm.

Tớ đi học tiếng Anh giao tiếp, thầy giáo của tớ rất cool, dù thầy cũng mắc cái chứng mà bất cứ người nào đi nước ngoài về cũng mắc, đó là quá coi thường VN. Ừa, tớ công nhận những điều thầy nói là đúng, và tớ cũng công nhận cái việc làm thầy bức xúc thì cũng làm tớ bức xúc không kém, nhưng mà tớ không có ưa giọng quá mỉa mai của thầy ~

Dù... ừa thì, mấy người hay nói chuyện sâu hiểm và mỉa mai như thế thì thường khá là cool...

Chiều, thầy kể chuyện đi Thái kinh lắm, có một cái động mà phải quen biết mật thiết chúng nó mới dắt vô, phải khai pass - mà pass thay đổi theo ngày hoặc theo giờ luôn mới kinh ... tớ cứ tưởng cái động có màn SM uke xinh tươi, hoặc cung cấp dịch vụ xé tem uke, hoặc chí ít cũng là cái động cung cấp đủ loại uke. Hóa ra chỉ là cái động ăn thịt rừng. Ôi ~ uổng công vổng tai ngồi nghe như con cún ~ chả hấp dẫn tẹo nào thầy ơi ~

Lúc cuối giờ, thầy nói hớ chuyện gì đó thành "đến lúc 2 THẰNG đó cưới nhau..." thì thầy phát hiện thầy nói hớ, thầy bảo "nhầm, 2 ĐỨA nó cưới nhau...", tớ nghĩ, mình đã cười hơi to và hơi lộ liễu.

Rồi, tớ còn đi học lớp Giao Tiếp nữa.

Chuyện kịch tính kinh khủng. Kịch tính tới mức tớ làm biếng kể quá. Thôi kệ ~

Nhắc lại cái chuyện tớ cảm thấy mình già.

Ừ thì ...

*khóc nức nở*

Chiều nay gặp bé Phong, thấy bé cũng cute, đang định xáp tới thì bé bảo bé sinh năm 91 ... Bữa gặp bé Hùng trắng trẻo mắt to lông mi dài mũi cao môi hồng tướng mảnh khảnh, mỗi tội cái sự phối hợp mắt mũi miệng của bé hơi bị hơi bị ... bé cũng sinh năm 91. Rồi bữa học giao tiếp, bắt chuyện với bé Bách dễ thương dze kiu, bé sinh năm 92... Chiều nay lết vào taoxanh, đọc truyện thích quá bèn đi kiếm tác giả, thấy cái châm ngôn sống của tác giả càng thích tợn, thế là tìm hiểu thông tin về tác giả, và bé ấy sinh năm 92 ..........

Trời ơi là trời ~~~ Mình già đi từ hồi nào vậy? Kinh khủng hơn, mình già rồi mà còn nhí nhảnh dữ vậy sao?

2/22/2011

22.2.2011

" Cậu trai kia, đứng im, giơ tay lên, nhắm mắt lại, ... hun cái coi "





=)) =)) =)) =)) =))

Tình hình là mình bị thích cái câu đó quá nha. Bữa giờ đọc truyện toàn do nữ nhân viết, mình ngán ngán, thế là mình vi vu một chuyến vào taoxanh để kiếm truyện đọc =)) và sau khi nghiền ngẫm vài mẩu truyện thì mình phát hiện ra 2 chuyện:

1/ truyện do con trai viết TRONG SÁNG hơn do con gái viết =)) chí ít là tất cả những chuyện mình đọc trưa giờ đều KHÔNG CÓ CẢNH H. Thậm chí không có hôn sâu cơ ~

2/ truyện do con trai viết hiếm khi theo mô tip anh tỷ phú và em ngây thơ =)) thậm chí có truyện đến cuối cùng rồi, come out rồi, cưới nhau rồi, mà chúng nó vẫn xưng hô mày-tao cơ ~ =))



Cuối cùng là, cái thu hoạch xuất sắc nhất của ngày hôm nay là cái truyện hài vật vã này: 30 cách chết của các em nòng nọc =)) =))

1. Lâu ngày không được xuất binh, BUỒN chết
2. Nhịn cả ngày, cuối cùng được ra, MỪNG chết
3. Trăm triệu anh em cùng xông lên, CHEN tới chết
4. Sau khi ra, phát hiện chủ nhân tự giải quyết, UẤT ỨC chết
5. Bị bắn xuống đất, TÉ chết
6. Bị bắn vô tường, *ng BỂ ĐẦU chết
7. Bị giấy vệ sinh chùi, KHÔ chết
8. Sau khi bị chùi xong, lại bị quăng vô thùng rác, THÚI chết
9. Cuối cùng cũng được chính thức lâm trận, đứa đầu tiên tới đích, ĐẮC Ý chết
10. Đứa thứ hai tới đích, biết đã trẽ một bước, TỨC chết
11. Đứa thứ ba tới đích, thấy người ta cặp cặp đôi đôi, GHEN TỊ chết
12. Không tới được đích, thuận đường ngắm cảnh, lạc đườc chạy lòng vòng CHÓNG MẶT chết
13. Thể lực kém, trên đường xông pha MỆT chết
14. Tới được đích, không tìm được trứng, THẤT VỌNG chết
15. Tới được đích, tìm được một trứng, MÃN NGUYỆN chết
16. Tới được đích, tìm được hai trứng, SUNG SƯỚNG chết
17. Được một trứng tiếp nhận, TỰ HÀO chết
18. Được hai trứng tiếp nhận, UY PHONG chết
19.Bị trứng từ chối, NHỤC NHÃ chết
20. Bởi vì sử dụng biện pháp an toàn, nguyên băng vô bao, anh em một nhà ĐÈ nhau chết
21. Bao bị cột lại, NGỘP chết
22. Phát hiện bao bị thủng lỗ, VUI MỪNG chết
23. Giành giật xông pha, ai ngờ bao bị quăng vô nước, chết CHÌM
24. Ở trong nước thấy nòng nọc dáng vẻ giống mình nhưng lại đen thui như cục than, CƯỜI chết
25. Trong khi cười miệng há quá to, nuốt vô số anh em, BỂ BỤNG chết
26. Lần thứ hai xuất phát, thấy đứa nào đứa nấy toàn nước miếng, TỞM chết
27. Chưa kịp bị tởm chết, bị tắm dịch AXÍT chết
28. Những anh em có trách nhiệm, bị đem đi lạc quyên, bỏ vô tủ đông, LẠNH
chết
29. Chống chọi được với cái lạnh, nhưng bởi vì quá lâu không được sử dụng, CHỜ ĐỢI tới chết
30. Trừ một thằng duy nhất nên người, còn lại chết !

2/17/2011

Harry Potter

Hôm nay mình có một cái khát khao ghê gớm là đổi tên Moonland thành Loạn Thành.
Còn mình là Thành Chủ Mei Mei.

Vì nghe nó rất là ngầu.

Bạn Yuu của mình đi mất rồi ~ :(( :((

thukho.wordpress.com là một cái blog rất ngầu rất ngầu.

Khổ nỗi, mình thì đọc là Thủ Kho, con Múp siêu ngầu đọc thành Thụ Khờ =)) =))

Mà thực ra nó là Thư Khố =)) =))

Tiếng Việt không dấu thật là vui tánh đó nha ~~~~~

Rồi, vô bài, vì cái hình này: [được tìm thấy ở thukho wordpress, nhưng mình nghĩ là bạn Mộng Hoa Nữ không biết là bản đã gây thiệt hại tinh thần cho mình thế nào đâu, bản quăng cái tag là "hình danmei", trong khi mình thề là nó có chút liên quan nào danmei thì mình chết ngay - trừ phi nó chiết xuất từ cái fanfic nào đó xuất phát từ Trung Quốc]





Mà cơn cuồng HP đã trỗi dậy rất chi mãnh liệt. Mình tự hào mình là 1 fangur rất biết điều, ý mình là, mình hiếm khi ưa fanfic Dra/Har, hay Har/Ron, hay ... bla bla kiểu SA thuộc HP. Mình là fan HP thuần HP, mình là Heroner từ Vol1-Vol6, và trở thành Harmonian nếu tính vol7 =)) nói tóm lại mình là Heroner đó =))

Mình tin tưởng hoàn toàn vào sự sắp xếp của Madam Rowling, y hệt như tin tưởng vào cái sự đẹp trai của anh Tom Felton vậy đó =)) Thành thử, mình không anti nhưng cũng không có thích fanfic SA của HP - đây là 1 điểm không-fangur rất kì cục của mình, mình biết. Có lẽ vì tình yêu HP của mình vượt lên trên mọi thứ rồi chăng? Chắc vậy đó...

Mỗi lần mình đọc mấy bài báo giựt cái tít "HP đã có đối thủ" thì mình lại bật cười, cười y như kiểu khi đọc cái tít "DBSK sẽ được thay thế bởi nhóm..." vậy đó.

Nực cười ~ HP KHÔNG BAO GIỜ CÓ ĐỐI THỦ. [cũng như đời đời kiếp kiếp không có nhóm nào thay thế được DBSK-5]

Mình nghĩ mình anti-Twilight saga rất nặng cũng một phần bởi vì lắm người cho rằng Twilight saga đã "vượt mặt" HP, hay Twilight saga là "đối thủ" của HP.

[mình đã hứa không chửi thề bằng bất cứ ngôn ngữ gì, nhưng lần này là ngoại lệ.]

Oh SHIT! Còn khuya ~~~~~~ Ai chửi mình thì mình chịu, chứ Twilight mà đem so với Harry Potter thì Twilight chẳng khác gì đống SHIT. Mẹ bà nó! Rowling kiến tạo cả một thế giới phù thủy vĩ đại của vĩ đại của vĩ đại, Rowling thông qua nhân vật đã truyền đạt biết bao nhiêu triết lý sâu sắc ở đời, HP là một phần tính cách của mình, trẻ con đọc HP để trưởng thành... Còn Twilight chẳng khác gì một bộ phim thần tượng nông cạn rẻ mạt với dàn diễn viên hót boi mí chả hót gơ, từ bạn gái Mary Sue Bella tới anh-ma-cà-rồng-hoàn-hảo-tự-kỷ-bi-kịch-lụy-tình Edward Cullen đến cả anh người-sói-mạnh-mẽ-si-tình tên gì quên bà nó rồi. Nhảm SHIT! Đem so sánh ư? Thậm chí kêu tên cùng nhau thì Twilight saga còn chả có tư cách nữa kìa... Vampires suck!

Thôi, quay lại vấn đề.

Mình bảo, mình không-fangirling HP, nhưng mình fangirling các couple không chính thức của HP, ví như đời trước có 3 anh siêu cool: Remus, James và Mr.Super Cool Sirus Black, và cả Severus Snape, nhưng hơi kiên cưỡng vì mình cực kết chị Lily Evans super girl và chị Tonks cool dze kêu.

Nhưng, đời sau thì miễn có chuyện kiên cưỡng à nha ~~~~~ =)) =)) Thứ nhất vì Rowling không có nói gì về đời sau cả, thứ nữa là Rowling xây dựng hình tượng bé Al quá chi quá chi uke ~~~~ mình nhớ có 1 cái fanfic siêu hay đặc tả bé Al cute kinh khủng, Rowling đã siêu thoát bộ HP với cái hint uke to đùng dành cho bé Al nên fangur ngu chi mà không tận dụng, mí lại, trước đó, Rowling đã vui miệng bật mí rằng bà là fangur, =)) =)) haha jk, thực ra bà đã vui mồm bảo rằng Dumbledore không có vợ, vì ông ấy là gay và đã yêu Grindelwald - một người bạn NAM của ông ấy thủa còn trẻ. Rowling ơi là Rowling, bà xây dựng hình tượng cụ Dumbledore siêu cool, super super super cool để rồi bà thông báo một tiếng như vậy, tui làm sao có thể nghĩ bà không phải fangur chứ =))

Đấy đấy ~~

Lý giải cho cái hình đấy ~ Scorpius dĩ nhiên là phải di truyền từ cha nó, Draco, cái tính đểu kinh khủng, chảnh kinh khủng và quý xờ tộc kinh khủng... nhưng chúng ta cứ mong chờ đi, vì Draco đã hoàn lương rồi, và cậu ấy không thể nhận chức vụ cao và hống hách như cha cậu ấy [thực ra, cậu ấy không bị ném vào Azkaban là may rồi, sao có thể lãnh chức vụ cao trong bộ Pháp Thuật được chứ], nên chắc chắn Scorpius cũng sẽ biết điều hơn 1 tí, thành ra sẽ thành phúc hắc nhưng thiện lương công =)) còn bé Al thì quá rõ quá rõ rồi ~~~ dễ thương đáng yêu như thế, thể nào cũng thành siêu cấp uke cho coi ~~~~~~~ Awwww.........

Khi tra cụm từ "Scorpius Malfoy" thì mình nhận được cái hình này:





Đẹp trai không thua gì bố nó nhé. Thực ra, khi đọc fanfic [fanfic nam-nữ nhé] của HP, mình đã tự hỏi lòng rất nhiều: tại làm sao mà trong truyện thằng Malfoy nó hèn kinh, mà trong fanfic Malfoy nó cool kinh thế, cuối cùng quanh đi quẩn lại chỉ có 1 câu trả lời: vì anh Tom Felton quá đẹp trai nên mấy bé author bị lóa mắt =))




Haish ~ nhắc lại HP, mình hoài cổ quá.

Hồi đó, ngoài cái diễn đàn trường mình và lớp mình [rất chi cùi mía] =)) thì mình hoạt động mạnh mẽ nhất là trên hpvn đó ~ có viết fanfic tham gia đủ thứ event hết, mình thuộc nhà Ravenclaw đó nha ~~~ [vì cái quiz phân loại mình đã nhắm những câu trả lời để vô Ravenclaw mà =)) ] Thủa đó hpvn hoạt động kinh khủng lắm, còn có cả hpfol nữa. Bây giờ không biết mấy forum đó trôi về đâu rồi. Bữa có search được hpvn, nhưng không biết là biến thành thể loại nào rồi, mí lại mấy mem cũ đã đi đâu hết rồi ~ Mình xót xa ngồi ngâm bài "ông đồ" mà lòng đau khôn tả: "Những người muôn năm cũ - Hồn ở đâu bây giờ" ... Xót xa, xót xa, xót xa ~

Mình không có thích phim HP, nhưng bây giờ, bất kể thứ gì liên quan đến HP đều là nguồn động lực rất lớn rất lớn cho mình. Ai đó dịch giùm mấy cuốn giáo khoa HP goodies đi ~ bao nhiêu tiền mình cũng mua hết đó :(( :((

Mình thực tình nhớ HP quá nha ~~~~~~~~~~~

Mà xét lại cái hình, Al quàng khăn xanh ~ a, vậy là bé đã vô Slytherin sao [hay fangur muốn bé vô Slytherin?] ~ Ậy dza, fangur thiệt là biến thái và mê trai đẹp nha, vì Draco Tom Felton đẹp trai mà nhìn ra cái nhà Slytherin cool như thế ~ xét lại truyện đi mấy bé, Slytherin toàn khùng thôi chứ có thằng nào cool đâu. À, ngoài bạn Voldermort-lúc-trẻ, và đức ngài Slytherin thứ thiệt.

Dù gì, thì Xà Khẩu cũng có vô vàn fan... Và nhiều fan HP cũng bị cuồng theo kiểu "PureBlood mới đáng là phù thủy". Mặc dù, tụi mình mà biến thành phù thủy thì sẽ là MubBlood đó mấy bé =)) Mà âu là, trai không xấu [xa] thì gái không thích =))

Oh oh oh ~~ Thích quá nha thích quá nha. Rowling a ~ bà đừng có mà qua Việt Nam nhé, kẻo có một con nhỏ biến thái vô đối sẽ đeo bám bà năn nỉ ỉ ôi 24/24, dùng mọi biện pháp từ bạo lực đến mít ước để khóc lóc van xin bà viết Hậu-Harry-Potter đó ~~~~
Mei. Powered by Blogger.
© Moonland 2012 | Blogger Template by Enny Law - Ngetik Dot Com - Nulis