3/31/2010

Blogspot

Blogspot thực sự là một nơi rất cô độc, neh? ^__^

Blogspot không có friend. Chỉ có Follower thôi. Nghĩa là, khi bạn add trang blog của tôi vào danh sách theo dõi của bạn - vì bạn thực lòng thích đọc những bài tôi viết, chứ không phải vì tôi sẽ add lại bạn và chúng ta giúp nhau tăng số Follower lên. Hồi đó, lúc còn xài yahoo 360, tôi thấy có rất nhiều người có tới mấy trăm friends, tôi suy nghĩ rồi tá hỏa tự hỏi: làm sao họ cập nhật được tất cả thông tin của mấy trăm friends đó? Thậm chí việc có tới mấy trăm friends cũng là chuyện đáng nể rồi, làm sao mà nhớ cho hết từng người? Tôi chỉ có mười mấy đứa bạn thôi, mà thông tin cơ bản như là quê quán hay màu sắc ưa thích, hay ngày sinh nhật của nó, tôi còn nhớ không nổi nữa là ......

Chính vì hầu như không có friend nên cũng hầu như không có comment. Thỉnh thoảng có vài người vô tình lọt vào blog tôi [cũng có thể do tôi mang cái nick này đi comment lung tung], ưng ý bài nào thì họ sẽ comment bài đó. Và khi đọc những comment đó, tôi vui lắm. Không bao giờ bắt gặp những cái comment nghe-rất-ngu như là: mình thích blog bạn lắm, bạn qua blog mình chơi nha ~ ôi, ngớ ngẩn, ở đây tôi toàn quyền, vì thế nếu có ai đó vô đây nói nhảm những câu như vậy thì tôi sẽ thẳng tay mà xóa cho sạch blog.

Hơn nữa, ở blogspot tôi trốn rất dễ. Nếu cảm thấy không thích người ta follow mình nữa thì tôi chỉ cần nhẹ nhàng đổi tên miền. Thủ tục thì cực kỳ dễ dàng, chọn cái tên miền rồi gõ vài chữ xác nhận, vậy là xong ^__^

Càng nghĩ, tôi càng thấy người thiết kế ra blogspot này có thể cũng là một người ưa cô độc.

3/28/2010

Enjoying 28.3.2010

1. Ballad [Ayumi Hamasaki] [Jpop]
2. Carrying You [Azumi Inoue] [Anime soundtrack]
3. Ensei [Yuki Kajiura] [Anime soundtrack]
4. Hikari no Senritsu [Kalafina] [Anime soundtrack]
5. It's only a fairy tale [Miyamura Yuuko] [Anime soundtrack]
6. Itsumo Nando Demo [Kimura Yumi] [Anime soundtrack]
7. Opening [Rozen Maiden] [Anime soundtrack]
8. Hồng Đậu Sinh Tam Quốc [Đổng Lệ] [C-film soundtrack]
9. Meng Xiang (Mộng Tưởng) [ ] [C-film soundtrack]
10. Love [Nicolas Tse & Serry Fan] [C-film soundtrack]
11. Tiểu Ngư Nhi & Hoa Vô Khuyết [Tạ Đình Phong] [C-film soundtrack]

28.3.2010

28.3.2010

Tôi chính thức từ bỏ FB.

Ảo thì nên là ảo hoàn toàn, thật thì nên là thật hoàn toàn.
Tôi không thể đeo mặt nạ ôn nhu bình tĩnh và phớt lờ trên xã hội ảo. Mà FB thì lại đầy nhóc những người tôi nhìn mặt hàng ngày. Nếu những con người đó mãi mãi không biết được 100% con người thật của tôi thì sẽ tốt hơn cho cả 2 bên.
Vậy đi.


“Tri giả bất ngôn – ngôn giả bất tri”
Những người biết càng ít thì nói càng nhiều. Nực cười ...
Tất nhiên, câu này không hẳn lúc nào cũng đúng. Chỉ là, dạo này kiểm chứng được quá nhiều trường hợp đúng mà thôi…

3/26/2010

BoF


4 điểm yếu của BoF
1) Soundtrack quá nhiều!

Toàn bộ Soundtrack của BoF trở thành những bài hit được săn đón nhiều nhất trên mạng. Thậm chí, bộ phim chưa kịp lan ra khỏi phạm vi KBS thì ở Việt Nam đã xuất hiện ít nhất 2 phiên bản của “Because I am stupid” và còn manh nha hàng loạt các bài khác.

Hiệu ứng của cảm xúc trong phim sẽ được nhân lên nhiều lần khi có soundtrack, nhưng cứ lạm dụng 5phút/soundtrack thì quả là làm khán giả … mệt mỏi thật.

Ví dụ như cảnh Jandi đeo mặt nạ chơi trốn tìm với F3, đang trốn thì nhìn thấy hình ảnh của Jungpyo trên truyền hình, và alêhấp … soundtrack vang lên, khán giả ngớ ngẩn không hiểu gì cả.

Soundtrack vang lên nhiều đến mức khán giả có cảm giác rằng nhà sản xuất dùng thuật đó khi … không biết nên cho nhân vật nói gì. Như cảnh Jandi ngồi trên con thuyền trên dòng kênh, mặt đơ ra, thuyền cứ chèo, chèo suốt trong thời gian vang lên trọn vẹn bài soundtrack.

Dù có thích soundtrack đến mức nào, lạm dụng như vậy thì quả thật làm mất kiên nhẫn của khán giả quá.


2) Cảm xúc của nhân vật chẳng liền mạch chút nào:

Jandi đau lòng đến thế khi nhận được sự lạnh nhạt của Jungpyo ở Ma Cao, vậy mà khi Jungpyo dọn về sống ở kế bên nhà của Jandi, hai người tiếp tục … cãi nhau nhí nhố như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Lúc ở bên Jungpyo, Jandi nhớ Ji Hoo, ở bên Ji Hoo, Jandi lại nhớ Jungpyo! Làm cho khán giả có cảm giác cô này đang … bắt cá tay tay.

Hay vừa chia tay với Jungpyo trên cầu và lang thang buồn bã trên thuyền thì Jandi lại … vui vẻ đi mua sắm của Ji Hoo!


3) Câu giờ - hẳn là phải có câu giờ

Không “câu giờ” không phải phim Hàn Quốc.

Chẳng hạn như chỉ có mỗi cảnh Ji Yung lang thang trong xưởng làm đồ gốm đã ngốn gần 3 phút. Cảnh Jandi đi bộ về sau khi Jungpyo bị mẹ bắt về nhà cũng ngốn 2 phút. Cảnh gặp nhau trên cầu rồi chèo thuyền cũng ngốn thời gian không kém. Và hàng loạt các cảnh khác khiến khán giả cứ nhấp nhỏm muốn tua qua nhanh kẻo đến … 9 giờ (giờ hết phim).

Thông thường trong những cảnh đó, nhân vật không nói gì cả, chỉ thở dài liên tục, và làm vẻ mặt như đang suy nghĩ rất nhiều. Còn suy nghĩ gì ư? Khán giả tự hiểu lấy.
Cảnh nhân vật đi tham quan cũng bị kéo lê thê. Chẳng hạn như Ji Hoo và Jandi trong viện bảo tàng. Rồi cảnh lang thang trong khu mua sắm hoặc những trung tâm lộng lẫy xa hoa. Soundtrack cứ vang lên đều đều, nhân vật cứ cười cười, tung tăng qua lại. Còn khán giả thì thỏa mắt ngắm … cảnh, hệt như một bộ phim tài liệu du lịch!


4) OOC!

OOC tức là out of character, là một thuật ngữ mà dân fanfictioner thường hay dùng để ám chỉ nhân vật thoát ra khỏi bản gốc.

Và xét theo một khía cạnh nào đó, BoF là cũng là một OOC.

Một trong những điểm thu hút nhất của Hana Yori Dango chính là sự mạnh mẽ khác thường của nhân vật nữ chính: cỏ dại. Dù có gì đi chăng nữa thì Cỏ dại vẫn ngẩng mặt sống thật cao thượng, thật dũng cảm. Vậy mà Jandi trong BoF – ngoài những cảnh vốn xuất thân từ Hana Yori Dango thì … hở tí là khóc. Ngoài ra, OOC trong BoF còn nằm ở một phong cách rất đậm đặc của phim Hàn quốc: nhân vật nữ chính cứ giận hờn là lại dẫu môi ra, hay khi say rượu thì lại cười ngớ ngẩn. Chưa kể cứ liên tục “Cái gì?” và bắt người ta lặp lại câu nói khiến khán giả phát ngán và tự hỏi: phải chăng cô này … điếc?

Còn Ji Hoo, nhân vật đáng lẽ là phải thuộc dạng “đóng băng” và tính tình kỳ quái nhất F4 thì lại … hở tí là cười. Đến nỗi khi Jandi quỳ xuống bảo với Seo Hyun “đừng đi, vì anh Ji Hoo chỉ cười khi có chị ở bên” thì khán giả ngạc nhiên quá đỗi vì cái cậu này … cứ cười liên tục cơ mà (càng về sau thì lại càng hay cười!)

Túm lại, BoF là một phiên bản rất đẹp (có thể nói là đẹp nhất trong ba bản Đài-Nhật-Hàn), nhưng phong cách đậm đặc chất Hàn Quốc thì quả là mình không ưa nổi.

Thấy chưa? Mình nằm ở Cái tần số kì dị mà, mấy thứ người ta thích, mình chê tới bến! Mấy thứ người ta chê, mình ... không thèm ngó đến nó luôn, cho nên có biết là thích hay không đâu ...!

Review - hay chỉ bám theo Review?

Haha... buồn cười thật. Bây giờ thì người người “Sợi xích” – nhà nhà “Sợi xích”. Chửi um cả lên, người có đọc qua chửi, người có đọc qua 1 ĐOẠN cũng chửi, người không hề đọc qua cũng nương theo những người đọc qua mà chửi. 1 lũ kỳ cục.

Hôm qua tôi có đọc qua một bài review cho ebook Sợi Xích, reviewer đó đề đầu bài là: "Tôi chỉ đọc qua eBook, nên nhận xét về eBook mà tôi có, chứ không nhận xét về tác phẩm được in thành sách ở ngoài. Tôi - vì đọc rất nhiều review nên vì hiếu kỳ cũng tìm hiểu xem liệu tác phẩm này có xứng với những gì người ta ném vào nó hay không. Và tôi thấy là, hoàn toàn xứng đáng ..." Tôi cảm thấy rất tôn trọng người viết review đó, dù nội dung của bài Review không khác những gì tôi đọc được từ những người-chê khác. Bởi vì chí ít, reviewer ấy biết mình đang nói về cái gì, động cơ đọc cũng đáng chấp nhận - để kiểm chứng, và vă phong của bài Review ấy, dù là chê tới bến, nhưng vẫn rất công tâm nhận xét về NGÒI BÚT và PHONG CÁCH của tác giả, chứ không nhận xét về BẢN THÂN của tác giả.

Tôi thấy buồn cười. Những con người đang chửi um lên trên status Facebook, viết những entry chê cười ra vẻ học thức đọc nhiều sách kia, có bao nhiêu người thực đã đọc qua Sợi Xích? Và trong con số ít ỏi những người đọc qua tác phẩm đó, có bao nhiêu người đọc vì thực lòng muốn kiểm chứng Review, bao nhiêu người đọc vì tò mò, và bao nhiêu người đọc với tâm trạng "chửi" có sẵn trong lòng?

Nghe mà buồn.

Reader thì ít. Mà giả danh Reader thì nhiều.

3/25/2010

[...]

Hôm nay, khi tôi vô tình lạc vào blog của một người lạ, tôi ngỡ ngàng nhận ra họ yêu HOT, yêu TonHyuk nhiều như thế nào. 6 năm hơn rồi, mà tình yêu không hề nguội dù chỉ một phần.

Chỉ mong một ngày nào đó, khi có ai đó lạc vào blog tôi, họ cũng bần thần nhận ra tôi đã yêu DBSK, yêu YunJae nhiều như thế nào. Cả đời rồi, mà tình yêu không phai đi dù chỉ một chút.

Và ... đừng hỏi chúng tôi lý do. Vì bản thân chúng tôi, nếu tìm ra nguyên nhân, thì đã ngừng yêu và ngừng đau từ lâu lắm rồi...

25.3.2010


Tạm thời không muốn gặp Thứ Mình Thích Nhất.
Cảm giác đầy ứ và nhộn nhạo. Không thỏa mãn. Thì ra quen thuộc quá cũng không phải là một điều tốt, xa nhau một chút, chờ đợi một chút, chịu đựng nhớ nhung một chút thì tình cảm mới có thể dài lâu được.
Chân lý ấy, sao đến bây giờ tôi mới phát hiện ra nhỉ.
Hành trình đi tìm Thứ Mình Thích Nhì.
25.3.2010.
Mei. Powered by Blogger.
© Moonland 2012 | Blogger Template by Enny Law - Ngetik Dot Com - Nulis