Quick memo
4 lời nói dối kinh điển mà con người hay tự nói với bản thân mình
1/ Mình còn thời gian mà
Một minh chứng rõ ràng cho chuyện này là lá thư mình (tại thời điểm cách kỳ thi toefl đâu đó 1 tuần) đã gửi cho chính bản thân mình (6 tháng trước đó) và mắng nhiếc thậm tệ về thói lười biếng, lúc nào cũng ỷ lại là mình còn nhiều thời gian mà để chơi đùa mà không lo học hành và đăng ký thi cử. Để giờ đây, phải vắt giò lên cổ, hoảng loạn vừa ôn thi vừa sợ hãi.
Không, bạn không còn thời gian đâu, ngày mai sao chổi đâm vô trái đất rồi.
2/ Điều đó sẽ không xảy ra cho mình đâu / Mình thì không phải như thế đâu
Mình tức điên lên khi người ta chôm hình câu quote mà mình sáng tác, hoặc chôm bài blog của mình để đăng lên một trang khác mà không xin phép, mình mắng họ là đồ ăn cắp, đồ thiếu tự trọng. Mà quên nhìn lại bản thân, sáng nay vừa download full crack CS5.
Nhưng điều này không cổ xúy cho chuyện làm bậy nhé. Không có nghĩa là ai cũng làm vậy nên mình cũng phải làm vậy. Chỉ là, dừng cái chuyện xấu xa đó lại: vì cảm thấy tồi tệ khi chứng kiến người ta ăn cắp chất xám của mình chính là cái cảm giác mà mình gây ra cho tác giả khi đi ăn cắp chất xám của người đó.
3/ Mình là con người, mình có quyền phạm lỗi
Không, rõ mười mươi khỏi giải thích. Bạn không có quyền đó - bạn phải nhận và xin lỗi cho những lỗi mà bạn đã gây ra. Không thể lấy lý do là con người rồi đi phạm lỗi được.
4/ Khỏi cần ghi, mình nhớ hết mà
KHÔNG. Một chữ KHÔNG to đùng béo ị. Đừng bao giờ cậy nhờ vô trí nhớ của mình, nó không đáng tin một chút nào cả.
11/07/2014
Challenge 4
Challenge 4: Hễ gặp ai là phải khen người đó - thất bại thảm hại
Người duy nhất trong ngày mà mình đã khen nức nở là con Na Nu (nó về quê rồi). Vì thật sự, có vẻ thử thách này thật sự điên rồ quá. Hoặc là, khả năng khen người khác của mình còn quá sức non kém, vì mình không thể khen được ai cả, mình đã rất cố gắng để khen một tấm hình trên Facebook của chú thím mình là ồ cô chú nhìn trẻ trung quá.
Nói tóm lại là mình không khen được. Kiểu như bà hàng xóm của mình qua chơi, mình nhìn từ trên xuống dưới không biết mở lời khen như thế nào cho không quá khập khiễng. Bà ấy vừa làm việc nhà vừa nấu cơm vừa trông cháu nên không chăm chút cho bản thân mình chút nào. Không lẽ mình tới cầm tay cổ nói: cô thật là đảm đang.
Khen không khó, làm sao khen chân thành mới là khó.
Haiz.
Người duy nhất trong ngày mà mình đã khen nức nở là con Na Nu (nó về quê rồi). Vì thật sự, có vẻ thử thách này thật sự điên rồ quá. Hoặc là, khả năng khen người khác của mình còn quá sức non kém, vì mình không thể khen được ai cả, mình đã rất cố gắng để khen một tấm hình trên Facebook của chú thím mình là ồ cô chú nhìn trẻ trung quá.
Nói tóm lại là mình không khen được. Kiểu như bà hàng xóm của mình qua chơi, mình nhìn từ trên xuống dưới không biết mở lời khen như thế nào cho không quá khập khiễng. Bà ấy vừa làm việc nhà vừa nấu cơm vừa trông cháu nên không chăm chút cho bản thân mình chút nào. Không lẽ mình tới cầm tay cổ nói: cô thật là đảm đang.
Khen không khó, làm sao khen chân thành mới là khó.
Haiz.
11/06/2014
Derniers Baisers
L'amour va se terminer comme il a commencé
Doucement sur la plage par un baiser
Rồi thì cũng trên bãi biển, mùa hè đó kết thúc
Chúng ta phải rời khỏi đây, có thể mãi mãi cũng không quay lại
Và chúng ta sẽ quên mất bãi biển này, cùng với những nụ hôn đó
Rồi thì cũng trên bãi biển, mùa hè đó kết thúc
Tình yêu cũng kết thúc theo cách giống như khi nó bắt đầu
Dịu dàng trên bãi biển, cùng với những nụ hôn
Ánh mặt trời đã không còn gay gắt, và điệu nhảy của chúng ta cũng dần lụi tàn
Em có tin rằng sau mùa đông tình yêu của chúng ta đã đổi thay?
Rồi thì cũng trên bãi biển, mùa hè đó kết thúc
Chúng ta phải rời khỏi đây
Mùa hè đó còn mãi
Cùng với những nụ hôn dịu dàng...
Challenge 3: Nói xin lỗi
Challenge 3: Nói xin lỗi với những người mà mình cảm thấy vô cùng có lỗi vào lúc này - done - nhưng không thỏa mãn
(À, nói thêm là thực ra mình tin là mình có lỗi với nhiều người hơn, nên mình thêm vào "vào-lúc-này" cho vấn đề hợp lý hơn 1 tí)
Chuyện kể rằng cách đây từ nửa năm đến 1 năm, mình dở chứng thích than khóc với mọi người rằng mình ế quá, mình muốn có bồ, có ai biết người nào thì làm ơn giới thiệu cho mình với. Thế là chị cùng công ty - chị Đẹp ấy - giới thiệu cho mình một anh tên W. Mình và anh ấy chat zalo một vài bữa, và lúc ấy, bản tính xấu xa kén cá chọn canh cùng với đôi mắt ích kỷ nhỏ nhen luôn nhìn vào tính xấu của người khác của mình đã khiến não mình ngay-lập-tức từ chối anh ấy vì các lý do sau đây:
- Nhắn tin không dấu, sai trầm trọng chính tả tiếng Việt (không phải sai theo kiểu không biết chữ, mà sai theo kiểu ngôn-ngữ-teen ấy, hay "nà nà nà", thường hay thay chữ i bằng chữ j
- Gọi điện thoại cho mình toàn nói chuyện vớ vẩn kiểu: em tuổi con rắn hả, anh tuổi con chuột, con rắn ăn thịt con chuột ấy, anh sợ quá hi hi hi hi
- Thường xuyên gọi điện thoại cho mình dù chưa biết mặt chưa biết tên tuổi quê quán nhà cửa... sáng gọi hỏi "ăn sáng chưa, anh ăn sáng rồi nè hi hi hi hi", trưa cũng gọi, chiều cũng gọi, có điều, hiếm khi mình bắt máy
- Có 1 lần nửa đêm gọi điện thoại cho mình (11g - 12g đêm), mình - lúc đấy vẫn còn thức - không bắt máy, nên anh ấy nhắn tin bảo "anh đang buồn quá, em nói chuyện với anh được không", lúc đó chỉ mới đi ăn với nhau 1 lần
Mình định không nói ra điều sau đây, vì mình thực sự là một đứa quá tồi tệ, nhưng, vì nhận lỗi là phải nói thẳng hết ra, nên:
- Anh ấy làm công an phường
Nhưng ngoài ra, thì ấn tượng về lần đầu tiên gặp anh ấy hoàn toàn tốt đẹp. Anh ấy ga lăng, dễ gần, nói chuyện thật thà (không quá khéo léo và thu hút, nhưng không ba hoa lẻo mép), anh ấy rõ ràng có thiện ý muốn làm thân với mình, anh ấy còn bao mình ăn ốc và uống sinh tố dù mình nằng nặc đòi trả nửa tiền nhưng anh ấy không chịu, và mình thì không muốn giằng co quá. Lúc về anh ấy còn bảo, về đến nhà nhớ gọi cho anh ấy.
Nghiêm túc mà nói thì đến bây giờ mình cũng hoàn toàn không có ý định muốn làm thân hơn kiểu yêu đương hẹn hò gì với anh ấy, nhưng làm bạn thì có. Vì anh ấy là một người tốt. Nhưng mình đã im bặt, mình hoàn toàn phớt lờ, nhắn tin thì không trả lời, gọi điện thì không bắt máy. Đâu đó được 1 tuần thì anh ấy không gọi không nhắn nữa. Và mình mất liên lạc tới bây giờ.
Con bé trong công ty sau khi nghe mình kể chuyện đã bảo mình một câu mà mình nhớ mãi: em không thích như vậy, người ta sai chỗ nào thì phải nói rõ với người ta, chứ cứ im lặng bỏ đi như vậy thì thật là...
Thành ra, mình hối hận. Mình nghĩ mình đã gây tổn thương cho một người rồi. Cho nên, mình đã nhắn tin xin lỗi anh ấy. Nhưng anh ấy không trả lời. Có thể anh ấy đã đổi số điện thoại mà mình không biết, có thể anh ấy vẫn giữ số điện thoại và quyết định phớt lờ tin nhắn của mình, như cái cách mình đã phớt lờ tin nhắn của anh ấy. Mình thì không đủ dũng cảm để gọi luôn đâu. Cho nên, dù challenge đã hoàn thành, mình chẳng thấy có tí dopamine nào, chỉ thấy trống rỗng và buồn hiu hắt. Có những sai lầm, không thể nào vãn hồi nổi.
Người thứ hai trong danh sách là cô giáo dạy nấu ăn của mình.
Mình đã bỏ hẳn những buổi học cuối. Vì nhiều lý do, nhưng cứ đổ hết là tại vì mình quá lười đi. Mình off không lý lo không báo trước không nhắn tin không gọi điện, dù cô ấy đã gọi cho mình những 3 lần liên tục (lúc ấy không phải mình cố tình không bắt máy là vì không biết có cuộc gọi thật - nhưng dù sao thi mình đã không gọi lại). Và những buổi sau mình cũng bặt tăm.
Mình đã nhắn tin xin lỗi về sự vắng mặt đó, và cảm ơn cô ấy vì những gì cô ấy đã dạy. Mình nói chân thành. Và sau đó thì cô ấy nhắn lại cho mình, cảm ơn mình về lời chúc và nói mình rảnh thì lên chơi với lớp. Sau đó mình đi kết bạn với một số chị trong lớp mà mình có thấy facebook, họ accept mình. Và mình thấy thiệt là nhẹ nhõm.
Tóm lại, mình là một đứa bị viễn thị nặng lắm. Vì mình không hề ý thức được là mình sẽ hối hận như thế nào trong tương lai với những hành động hiện tại. Mình hành động một cách vô cùng bản năng - thấy ghét thì tránh đi, cắt đứt hoàn toàn mọi liên lạc. Gần đây mình có đọc cuốn "Nếu tôi biết được khi còn 20" của Tina Seeling, có một đoạn nói như thế này
" ... Tôi đã trao cho cậu ấy một lời chỉ dẫn duy nhất: dù làm bất cứ điều gì, tôi hy vọng sau này cậu vẫn sẽ hài lòng với quyết định của mình khi nhìn lại. ..."
Mình ngộ ra. Có lẽ, đó là lời chỉ dẫn đúng đắn nhất trong mọi tình huống. Nghĩ xa hơn một chút nữa, để xem mình trong tương lai có hối hận vì hành động hiện tại của mình hay không là một giải pháp tốt, nhưng khó. Cái gì tốt cho sức khỏe thường đắng (như là khổ qua, rau má...) cái gì hại, thì trái ngang thay, là ngọt ngào, béo ngậy và quyến rũ (kiểu như tiramisu, cheescake, creme brulee, panna cotta...) Cái mình hối hận, không phải là đã bỏ qua anh W, mà là trước khi bỏ qua không nói với ảnh rằng mình không thích ảnh ở điểm nào, vì sao mình không bắt máy khi ảnh gọi đến, có thể ảnh sẽ tổn thương, ảnh sẽ ghét mình, cảm thấy mình là đứa ích kỷ nhỏ mọn, hoặc ảnh sẽ căm thù mình luôn (hậu quả có vẻ không tốt lắm), hoặc hiếm hoi hơn, ảnh sẽ thay đổi vì mình (mình thì thấy hậu quả này còn thê thảm hơn). Nhưng chí ít, mình đã không hối hận như hiện tại (mà là một loại hối hận khác chăng?) Nói đến đây thì mình cảm thấy mình bắt đầu mâu thuẫn quá nên thôi không nói nữa.
Dù sao, mình cũng đã cố gắng xin lỗi. Do lỗi định mệnh, lỗi nhà mạng, lỗi điện thoại, hoặc là do anh ấy đã không chấp nhận lời xin lỗi của mình. Sau này, khi kể lại, câu chuyện sẽ vẫn vẹn tròn chứ không lửng lơ đoản hậu như con cá vàng nữa (đặc biệt là nó thường bơi ngửa sau khi nuôi 1 ngày).
* (Nguyễn Phương Mai - "Tôi là một con lừa" ... tác giả có 1 cách cực kỳ hay ho để mình nhớ tên của cổ, đó là có một chap, cô ấy kể rằng cô ấy bắt sinh viên nước ngoài phát âm chuẩn tên của mình, thế là tụi nó ráng rặn thành "Ngủ-yên Phú-ông Mai". Mình cảm thấy buồn cười vô đối, nhưng chính vì vậy, mình nhớ tên của cô ấy. Và "Tôi là một con lừa" là một cuốn bút ký rất rất hay kể về những cuộc hành trình và qua đó thể hiện nhân sinh quan và thế giới quan của cô ấy, chững chạc và đứng đắn, sâu sắc và cực kỳ thông minh)
(À, nói thêm là thực ra mình tin là mình có lỗi với nhiều người hơn, nên mình thêm vào "vào-lúc-này" cho vấn đề hợp lý hơn 1 tí)
Loài người là một sinh vật viễn thị. (*)
Chuyện kể rằng cách đây từ nửa năm đến 1 năm, mình dở chứng thích than khóc với mọi người rằng mình ế quá, mình muốn có bồ, có ai biết người nào thì làm ơn giới thiệu cho mình với. Thế là chị cùng công ty - chị Đẹp ấy - giới thiệu cho mình một anh tên W. Mình và anh ấy chat zalo một vài bữa, và lúc ấy, bản tính xấu xa kén cá chọn canh cùng với đôi mắt ích kỷ nhỏ nhen luôn nhìn vào tính xấu của người khác của mình đã khiến não mình ngay-lập-tức từ chối anh ấy vì các lý do sau đây:
- Nhắn tin không dấu, sai trầm trọng chính tả tiếng Việt (không phải sai theo kiểu không biết chữ, mà sai theo kiểu ngôn-ngữ-teen ấy, hay "nà nà nà", thường hay thay chữ i bằng chữ j
- Gọi điện thoại cho mình toàn nói chuyện vớ vẩn kiểu: em tuổi con rắn hả, anh tuổi con chuột, con rắn ăn thịt con chuột ấy, anh sợ quá hi hi hi hi
- Thường xuyên gọi điện thoại cho mình dù chưa biết mặt chưa biết tên tuổi quê quán nhà cửa... sáng gọi hỏi "ăn sáng chưa, anh ăn sáng rồi nè hi hi hi hi", trưa cũng gọi, chiều cũng gọi, có điều, hiếm khi mình bắt máy
- Có 1 lần nửa đêm gọi điện thoại cho mình (11g - 12g đêm), mình - lúc đấy vẫn còn thức - không bắt máy, nên anh ấy nhắn tin bảo "anh đang buồn quá, em nói chuyện với anh được không", lúc đó chỉ mới đi ăn với nhau 1 lần
Mình định không nói ra điều sau đây, vì mình thực sự là một đứa quá tồi tệ, nhưng, vì nhận lỗi là phải nói thẳng hết ra, nên:
- Anh ấy làm công an phường
Nhưng ngoài ra, thì ấn tượng về lần đầu tiên gặp anh ấy hoàn toàn tốt đẹp. Anh ấy ga lăng, dễ gần, nói chuyện thật thà (không quá khéo léo và thu hút, nhưng không ba hoa lẻo mép), anh ấy rõ ràng có thiện ý muốn làm thân với mình, anh ấy còn bao mình ăn ốc và uống sinh tố dù mình nằng nặc đòi trả nửa tiền nhưng anh ấy không chịu, và mình thì không muốn giằng co quá. Lúc về anh ấy còn bảo, về đến nhà nhớ gọi cho anh ấy.
Nghiêm túc mà nói thì đến bây giờ mình cũng hoàn toàn không có ý định muốn làm thân hơn kiểu yêu đương hẹn hò gì với anh ấy, nhưng làm bạn thì có. Vì anh ấy là một người tốt. Nhưng mình đã im bặt, mình hoàn toàn phớt lờ, nhắn tin thì không trả lời, gọi điện thì không bắt máy. Đâu đó được 1 tuần thì anh ấy không gọi không nhắn nữa. Và mình mất liên lạc tới bây giờ.
Con bé trong công ty sau khi nghe mình kể chuyện đã bảo mình một câu mà mình nhớ mãi: em không thích như vậy, người ta sai chỗ nào thì phải nói rõ với người ta, chứ cứ im lặng bỏ đi như vậy thì thật là...
Thành ra, mình hối hận. Mình nghĩ mình đã gây tổn thương cho một người rồi. Cho nên, mình đã nhắn tin xin lỗi anh ấy. Nhưng anh ấy không trả lời. Có thể anh ấy đã đổi số điện thoại mà mình không biết, có thể anh ấy vẫn giữ số điện thoại và quyết định phớt lờ tin nhắn của mình, như cái cách mình đã phớt lờ tin nhắn của anh ấy. Mình thì không đủ dũng cảm để gọi luôn đâu. Cho nên, dù challenge đã hoàn thành, mình chẳng thấy có tí dopamine nào, chỉ thấy trống rỗng và buồn hiu hắt. Có những sai lầm, không thể nào vãn hồi nổi.
Người thứ hai trong danh sách là cô giáo dạy nấu ăn của mình.
Mình đã bỏ hẳn những buổi học cuối. Vì nhiều lý do, nhưng cứ đổ hết là tại vì mình quá lười đi. Mình off không lý lo không báo trước không nhắn tin không gọi điện, dù cô ấy đã gọi cho mình những 3 lần liên tục (lúc ấy không phải mình cố tình không bắt máy là vì không biết có cuộc gọi thật - nhưng dù sao thi mình đã không gọi lại). Và những buổi sau mình cũng bặt tăm.
Mình đã nhắn tin xin lỗi về sự vắng mặt đó, và cảm ơn cô ấy vì những gì cô ấy đã dạy. Mình nói chân thành. Và sau đó thì cô ấy nhắn lại cho mình, cảm ơn mình về lời chúc và nói mình rảnh thì lên chơi với lớp. Sau đó mình đi kết bạn với một số chị trong lớp mà mình có thấy facebook, họ accept mình. Và mình thấy thiệt là nhẹ nhõm.
Tóm lại, mình là một đứa bị viễn thị nặng lắm. Vì mình không hề ý thức được là mình sẽ hối hận như thế nào trong tương lai với những hành động hiện tại. Mình hành động một cách vô cùng bản năng - thấy ghét thì tránh đi, cắt đứt hoàn toàn mọi liên lạc. Gần đây mình có đọc cuốn "Nếu tôi biết được khi còn 20" của Tina Seeling, có một đoạn nói như thế này
" ... Tôi đã trao cho cậu ấy một lời chỉ dẫn duy nhất: dù làm bất cứ điều gì, tôi hy vọng sau này cậu vẫn sẽ hài lòng với quyết định của mình khi nhìn lại. ..."
Mình ngộ ra. Có lẽ, đó là lời chỉ dẫn đúng đắn nhất trong mọi tình huống. Nghĩ xa hơn một chút nữa, để xem mình trong tương lai có hối hận vì hành động hiện tại của mình hay không là một giải pháp tốt, nhưng khó. Cái gì tốt cho sức khỏe thường đắng (như là khổ qua, rau má...) cái gì hại, thì trái ngang thay, là ngọt ngào, béo ngậy và quyến rũ (kiểu như tiramisu, cheescake, creme brulee, panna cotta...) Cái mình hối hận, không phải là đã bỏ qua anh W, mà là trước khi bỏ qua không nói với ảnh rằng mình không thích ảnh ở điểm nào, vì sao mình không bắt máy khi ảnh gọi đến, có thể ảnh sẽ tổn thương, ảnh sẽ ghét mình, cảm thấy mình là đứa ích kỷ nhỏ mọn, hoặc ảnh sẽ căm thù mình luôn (hậu quả có vẻ không tốt lắm), hoặc hiếm hoi hơn, ảnh sẽ thay đổi vì mình (mình thì thấy hậu quả này còn thê thảm hơn). Nhưng chí ít, mình đã không hối hận như hiện tại (mà là một loại hối hận khác chăng?) Nói đến đây thì mình cảm thấy mình bắt đầu mâu thuẫn quá nên thôi không nói nữa.
Dù sao, mình cũng đã cố gắng xin lỗi. Do lỗi định mệnh, lỗi nhà mạng, lỗi điện thoại, hoặc là do anh ấy đã không chấp nhận lời xin lỗi của mình. Sau này, khi kể lại, câu chuyện sẽ vẫn vẹn tròn chứ không lửng lơ đoản hậu như con cá vàng nữa (đặc biệt là nó thường bơi ngửa sau khi nuôi 1 ngày).
* (Nguyễn Phương Mai - "Tôi là một con lừa" ... tác giả có 1 cách cực kỳ hay ho để mình nhớ tên của cổ, đó là có một chap, cô ấy kể rằng cô ấy bắt sinh viên nước ngoài phát âm chuẩn tên của mình, thế là tụi nó ráng rặn thành "Ngủ-yên Phú-ông Mai". Mình cảm thấy buồn cười vô đối, nhưng chính vì vậy, mình nhớ tên của cô ấy. Và "Tôi là một con lừa" là một cuốn bút ký rất rất hay kể về những cuộc hành trình và qua đó thể hiện nhân sinh quan và thế giới quan của cô ấy, chững chạc và đứng đắn, sâu sắc và cực kỳ thông minh)
11/04/2014
Challenge 2: 800 jump rope hits
Challenge 2: nhảy dây 800 cái - accomplished
Thực ra chẳng có gì nhiều để nói về việc nhảy dây này. Nếu có, thì là mình đã toan tính nhiều như thế nào trước khi nhảy. Thường mình không đếm, mà tự mặc định rằng 100 cái mình sẽ nhảy mất 45 giây. Cứ thế bình thường nhảy 500 cái, mình tốn 5 lần nhảy (và rất nhiều thời gian nghỉ giữa hiệp ^^) Cho nên, 800 cái nghĩa là nhảy như thế 8 lần.
Mình đã nghĩ rất nhiều về cách cheat: rằng thực ra - trong 45 giây mình nhảy được từ 115-120 cái lận, nên 800 cái sẽ chỉ mất của mình khoảng 6-7 lần nhảy thôi. Và rằng, lần đầu tiên đề ra challenge về thể chất thì không nên quá khắt khe với bản thân, du di một tí. Rằng, những ngày trước mình đã nhảy dư nhiều rồi, cộng vào hôm nay chắc cũng đủ để bù khoảng trống.
Nhưng cuối cùng mình nghĩ, có ai trao thưởng cho mình để hoàn thành challenge này đâu (tất nhiên trừ não mình khi nó tiết ra dopamine - chữ này mình cứ quên hoài) Mà nếu mình tự biện hộ, mình sẽ cảm thấy tội lỗi, và đương nhiên sẽ không có dopamine để xài. Cho nên, mình đã nhảy dây 8 lần 45 giây mỗi lần (thực ra thì lần cuối mình vấp và mệt quá, nên chia thành 2 lần 30 giây và 20 giây cách nhau 15 giây).
Và thiệt là thỏa mãn.
Có 1001 lý do để bạn không làm một thứ, nhưng chỉ có duy nhất một lý do để bạn làm: đó là vì bạn muốn làm.
Challenge ngày mai sẽ khó hơn nhiều. Tất nhiên không liên quan đến thể chất rồi, vì có vẻ chân mình hơi đau nhức, mai mình nhảy 500 cái mà thôi.
Thực ra chẳng có gì nhiều để nói về việc nhảy dây này. Nếu có, thì là mình đã toan tính nhiều như thế nào trước khi nhảy. Thường mình không đếm, mà tự mặc định rằng 100 cái mình sẽ nhảy mất 45 giây. Cứ thế bình thường nhảy 500 cái, mình tốn 5 lần nhảy (và rất nhiều thời gian nghỉ giữa hiệp ^^) Cho nên, 800 cái nghĩa là nhảy như thế 8 lần.
Mình đã nghĩ rất nhiều về cách cheat: rằng thực ra - trong 45 giây mình nhảy được từ 115-120 cái lận, nên 800 cái sẽ chỉ mất của mình khoảng 6-7 lần nhảy thôi. Và rằng, lần đầu tiên đề ra challenge về thể chất thì không nên quá khắt khe với bản thân, du di một tí. Rằng, những ngày trước mình đã nhảy dư nhiều rồi, cộng vào hôm nay chắc cũng đủ để bù khoảng trống.
Nhưng cuối cùng mình nghĩ, có ai trao thưởng cho mình để hoàn thành challenge này đâu (tất nhiên trừ não mình khi nó tiết ra dopamine - chữ này mình cứ quên hoài) Mà nếu mình tự biện hộ, mình sẽ cảm thấy tội lỗi, và đương nhiên sẽ không có dopamine để xài. Cho nên, mình đã nhảy dây 8 lần 45 giây mỗi lần (thực ra thì lần cuối mình vấp và mệt quá, nên chia thành 2 lần 30 giây và 20 giây cách nhau 15 giây).
Và thiệt là thỏa mãn.
Có 1001 lý do để bạn không làm một thứ, nhưng chỉ có duy nhất một lý do để bạn làm: đó là vì bạn muốn làm.
Challenge ngày mai sẽ khó hơn nhiều. Tất nhiên không liên quan đến thể chất rồi, vì có vẻ chân mình hơi đau nhức, mai mình nhảy 500 cái mà thôi.
Challenge 1
Challenge accepted.
(hay còn gọi là Thử thách mỗi ngày)
Hôm qua, mình đã tự đề ra 1 thử thách, đó là trong vòng 24 tiếng không vào Facebook: từ 9 giờ sáng hôm qua đến 9 giờ sáng hôm nay (bây giờ là 8:28)
Lúc đầu mình cảm thấy thử thách này thiệt là vớ vẩn, không xứng tầm thử thách, nhưng lúc sau thì càng lúc càng cảm thấy đó quả là một thử thách. Vì - đã từ lúc nào không biết - mình bị cái tật cực xấu là vô chrome thì sẽ ngay lập tức gõ vô thanh address chữ "f" và enter, hoặc cầm điện thoại lên thì lập tức bấm vô icon F. Mình đã không nghĩ là thói quen đó xấu đến thế, trước khi mình đo tổng thời gian lướt facebook trong một ngày của mình: trung bình 2 tiếng rưỡi.
Vấn đề là mình không biết chỉ có mỗi cái news feed thì làm sao mình mất cả tiếng rưỡi? Kết luận ra là mình rất hay bị dẫn dắt đi tới đi lui, ví dụ kết nối vô yan rồi lăng quăng đi đọc thêm rất nhiều chủ đề vớ vẩn không liên quan, vô 9gag và đi lòng vòng hết trang này đến trang khác.
Thỏa hiệp là một chuyện đến dễ dàng. Chuyện khó khăn thì mới hiếm người làm, và mới khác biệt.
11/03/2014
Chuyện thất bại thứ nhất: Cô gái hoang tưởng và giấc mơ Tokyo
Nhân dịp đang đọc cuốn "Nếu tôi biết được khi còn 20", mình sẽ lập một list những thất bại của đời mình và bài học rút ra (nếu có).
Câu chuyện thứ nhất có tựa là "Cô gái hoang tưởng và giấc mơ Tokyo"
Chuyện là, lúc học năm 1 hay năm 2 đại học, mình đã đăng ký học tiếng Nhật. Sau khoảng 1 năm, mình thi N4 và đậu N4 (lưu ý là N4 lúc đó tương đương N5 lúc này). Và mình đã nghĩ là, mình sẽ nghỉ học ở nhà tự học vì MÌNH BIẾT CẢ RỒI.
Câu chuyện hết rồi.
Bây giờ nhìn lại thì thực sự mình hận bản thân ghê gớm, không biết con Mei lúc đấy ăn nhầm giống gì mà hoang tưởng kinh khủng như vậy. Hoặc giả lúc đó lười quá, biện hộ rồi nghỉ học cũng nên.
Dù sao thì, chuyện đã qua, いくらリグレットするでも、しかたがない。Cho nên, bây giờ định nghĩa của mình về cái gọi là "biết cả rồi" về một thứ tiếng như sau: quăng ra một đoạn văn bất kỳ, và DỊCH ĐƯỢC toàn bộ.
Thành thật xin lỗi, vì nội dung câu chuyện còn ngắn hơn cả cái tựa của nó. Mình hứa là trong tương lai những câu chuyện khác sẽ ly kì hấp dẫn hơn.
Câu chuyện thứ nhất có tựa là "Cô gái hoang tưởng và giấc mơ Tokyo"
Chuyện là, lúc học năm 1 hay năm 2 đại học, mình đã đăng ký học tiếng Nhật. Sau khoảng 1 năm, mình thi N4 và đậu N4 (lưu ý là N4 lúc đó tương đương N5 lúc này). Và mình đã nghĩ là, mình sẽ nghỉ học ở nhà tự học vì MÌNH BIẾT CẢ RỒI.
Câu chuyện hết rồi.
Bây giờ nhìn lại thì thực sự mình hận bản thân ghê gớm, không biết con Mei lúc đấy ăn nhầm giống gì mà hoang tưởng kinh khủng như vậy. Hoặc giả lúc đó lười quá, biện hộ rồi nghỉ học cũng nên.
Dù sao thì, chuyện đã qua, いくらリグレットするでも、しかたがない。Cho nên, bây giờ định nghĩa của mình về cái gọi là "biết cả rồi" về một thứ tiếng như sau: quăng ra một đoạn văn bất kỳ, và DỊCH ĐƯỢC toàn bộ.
Thành thật xin lỗi, vì nội dung câu chuyện còn ngắn hơn cả cái tựa của nó. Mình hứa là trong tương lai những câu chuyện khác sẽ ly kì hấp dẫn hơn.
Subscribe to:
Posts (Atom)
Mei. Powered by Blogger.

