6/05/2024

Reflection nửa năm - 2 - hãy nói về bản thân thay vì người khác

Vào tháng 6, mình không ưa bản thân lắm, vì tháng 4 và tháng 5 mình đổ đốn rất nhiều. 
Mình mới coi lại reflection đầu năm và phát hiện ra không có kế hoạch nào đang được thực hiện. 
Hiện tại:
1- Đã flipturn nửa mùa khi bơi ếch, nguyện vọng là có thể flipturn nguyên mùa khi bơi sải
2- Đã bơi bướm dặt dẹo được 2 3 cái, nguyện vọng là bơi bướm được 2 vòng
3- Đã dịch xong Behave, nguyện vọng là edit cho xong, giới thiệu với spiderum (dù gì thì cũng nên thử) và dịch thêm một cuốn khác (chưa biết là cuốn nào)
4- Bán hàng... 
5- Đang học tiếng Nga chăm chỉ, nguyện vọng là có thể đạt trình độ A2 vào cuối năm
6- Có dặt dẹo ôn tiếng Pháp - nguyện vọng là cố gắng học xong cuốn B1 của tiếng Pháp

Mình thực sự đang rất là tuyệt vọng vụ bán hàng, chưa bao giờ doanh thu tồi tệ như vậy. Thật khủng khiếp, nếu chỉ dựa vào tiền bán hàng thì không đủ ăn nữa. Nên, hẳn là mình nên thử tìm hướng ra và thay đổi nghề nghiệp nếu cần. 
Quan trọng và khủng khiếp nhất hẳn là những cú sập mental health, từ đầu tháng 4 đến giờ mình cứ liên tục bị sập mental và mất hết động lực cũng như niềm tin rằng mọi thứ đang tốt nhất. Mình toxic hóa, ghét tất cả mọi thứ và cảm thấy cả thế giới đang chống lại mình. (Nếu xét tình hình chính trị thì quả thật cách cư xử của nhân loại đang chống lại logic sinh tồn thiệt - nhưng tại sao phải nghĩ về điều đó?) 
Mọi chuyện sẽ ổn nếu mental health của mình ổn, vì với tiền tiết kiệm thì mình chưa chết đói ngay được. Khổ nỗi, khi nghĩ về tương lai xa thì phần bi quan trong đầu mình chiếm ưu thế và mình có thể tưởng tượng ra đủ thứ viễn cảnh khủng khiếp, chứ phần lạc quan - vốn đã yếu ớt trong mình, thì hoàn toàn tắt tịt, giống như một đốm lửa nhỏ nhoi mà mình phải liên tục mồi cho nó để nó phập phù gắng mà sống sót. 
Thực ra, nghĩ bi quan tương lai đôi khi cũng khiến mình nhận ra hiện tại cũng không đến nỗi. Rằng có những điều dã man hơn đang chờ phía trước. 
.
Nói cho vuông vì mọi bi kịch của đời mình bắt nguồn thì việc tài chính thiếu ổn định. Từ việc không kiếm ra tiền, mình bắt đầu cái suy nghĩ là bản thân vô dụng dã man. Thất bại dã man. Và mình peer pressing bản thân tới mức không dám lết vào facebook NT vì hễ nhìn thấy người khác thành công theo cách này cách khác là mình lại tra tấn tinh thần bản thân. Khó mà tập trung vào hiện tại cho được. Khó mà tập trung vào những điều đáng phải gratitude. Chắc có lẽ vì mình đã lớn lên trong môi trường mà không được phép suy nghĩ tích cực về bản thân. 
.
Thôi thì. 
Hồi trước con Ý cũng thành công dữ lắm. Nhưng sau đó thì nó sập (và kéo mình theo). Cho nên, chắc gì những thành công hôm nay của người khác sẽ tồn tại lâu dài? Thuyền to thì sóng lớn, mình không làm được như họ, nhưng có thể là mình cũng không phải chịu gánh nặng như họ? Đại khái thì, thôi đừng ghen tị với trailer đời người khác nữa. Tập trung vào đời mình thôi, chỗ nào xấu mình muốn cải thiện thì cố mà cải thiện, chứ ngồi ghen tị để được gì chứ. Có ích gì đâu, còn khiến mental sập lên sập xuống. Và, nói cho cùng, người khác thành công thì mình có thể học hỏi họ một phần nào đó? Thí dụ như bé kia đi du học, thì mình có thể hỏi xem nó đi diện nào, kinh nghiệm ra sao... 
.
Thôi mình đi meditation đây. 

Reflection nửa năm

Vấn đề của mình là mình ghét cả cái thế giới này.

Sáng nay mình nghĩ ra một chuyện, mình đã từng tự cười nhạo bản thân là đạo đức giả khi thay vì ghét một người thì mình đi phân tích tâm lý và chứng bệnh của họ, thay vì xem họ như một con người đáng ghét thì mình chọn xem họ như một con bệnh. Nhưng hôm nay mình nghĩ ra, xem họ như con bệnh không ảnh hưởng đến họ, mà giải thoát cho mình khỏi cảm giác ghét bỏ ai đó. Cảm giác ghét ai đó thực sự toxic và nặng nề dữ lắm. Mình cứ liên tục nghĩ về những con người mình ghét, và điều này gây phân tâm và ngốn năng lượng dữ dội. 

Vấn đề là, mình ghét cả thế giới. Mình ghét từ nhà nội đến nhà ngoại, ai mình cũng ghét. Thậm chí đến người nhà mình, những người tối cận với mình, mình cũng ghét nốt. Chính xác là mình ghét cái cách họ cư xử, mình nhìn ra ai cũng bị tâm thần. Nghĩa là, ai cũng có vấn đề trầm trọng trong cách cư xử hết. Thí dụ như ông nội bị nghiện ngập, do chứng nghiện này kéo dài từ tuổi trẻ đến tuổi già, mình không biết tuổi thơ ông nội gặp phải nghịch cảnh gì, nhưng mình đồ là gene của ông nội chẳng tốt lành mấy khi bà cố mẹ của ông nội có 2,3 đời chồng. Cho nên ông nội hành xử theo kiểu phải nhậu nhẹt chơi bời hút thuốc gái gú và hoang tưởng rằng bản thân còn trẻ và đẹp trai, bên nhà nội mình thực sự cần gương soi để ý thức hơn về bản thân. Còn bên ngoại thì bị ám ảnh bởi việc bị người khác chê cười, nghịch cảnh tuổi thơ và gene của bà ngoại thì mình biết rõ hơn, khi phải dành cả tuổi thơ để cạnh tranh sự chú ý của ba mẹ trọng nam khinh nữ trong gia đình nhiều con gái, mẹ và các dì mình đều hình thành một kiểu tâm lý méo mó và một năng lực - mình mới công nhận đó là một "năng lực" thay vì gọi đó là thói xấu - kì diệu, là phút trước có thể phỉ báng sau lưng một người một cách khủng khiếp, phút sau lập tức có thể tươi cười xun xoe người đó. Bắt đầu từ chiều hôm qua mình gọi đó là một loại "năng lực", vì mình éo có được cái năng lực sống 2 mặt trơn tru không hề cấn tâm lý đó. Từ lúc nhận ra, thì mình đã không thể sau lưng nói xấu trước mặt xun xoe như không có chuyện gì được, cái sự cố đứng ra chỉ trích Mark trong bas4 ở công ty Masan chính là điển hình cho việc mình không có cái năng lực kì diệu này. 

Thành ra, ba mẹ mình là hỗn hợp đối lập hòa nhập vào nhau và hấp thu trọn vẹn thói xấu của nhau chứ không chữa được cái gì cả. Mình gọi hỗn hợp này là : tự cao tự đại nhưng lại thiếu tự tin. Không paradox đâu, cực kỳ hợp lý là đằng khác. Những người mắc chứng "tự cao tự đại nhưng lại thiếu tự tin" có các biểu hiện thường thấy là: họ tránh việc học thứ mới do không chịu nổi việc mình không giỏi và phải hỏi ai đó về loại kiến thức mới này, họ tự cho mình là đúng ở những lĩnh vực mà họ cho là "của họ", bảo thủ và ít khi chịu tiếp thu ý kiến mới, thí dụ như góp ý cách nuôi con thì họ sẽ gào lên rằng họ đã nuôi 12 đứa con rồi không biết hay sao mà phải nói, họ đặc biệt nhạy cảm trong ý kiến trái chiều, không đồng ý với họ nghĩa là không tôn trọng và coi khinh họ. Ngoài ra, họ đặc biệt để ý một cách ám ảnh bệnh lý có chút hoang tưởng về việc người khác sẽ tập trung chú ý vào họ bất kể họ đang làm gì, thành ra họ không dám làm những điều họ không chắc mình làm được vì sợ người khác coi khinh mình. Nếu xét theo ngạn ngữ đúng 90% trường hợp "suy bụng ta ra bụng người" thì họ thường xuyên chê bai dè bỉu người khác, nên trong thâm tâm họ nghĩ rằng người khác cũng sẽ chê bai dè bỉu họ. Nhưng lĩnh vực và vấn đề họ nghĩ sẽ bị dè bỉu thường là mang tính chủ quan rất cao, và rất thiếu chính xác. 

.

Từ ngày đi học bơi, hoặc cũng có thể do đọc đúng sách (Dopamine Nation), hoặc do coi quá nhiều Huberman, đại khái là, mình đã đạt tới mức độ "éo care" nội tâm sâu sắc nhất trong hơn 35 năm sống trên đời. Mình nghĩ chuyện cắm đầu đi học bơi mà không sợ bị cười nhạo đã khiến mình trở nên mặt dày mày dạn hơn. Kèm theo những lần tự mình học bơi mà không sợ bị người ta nói đang làm trò con bò gì vậy, thí dụ như flipturn. Mình kệ bà thiên hạ đúng theo nghĩa đen. Và điều này còn kéo theo hành vi thông thường của mình như cách nghĩ, cái gì đã dám làm thì phải chịu hậu quả. Mình dám nói xấu thì mình không sợ người đó nghe. Mình ngứa mắt thì mình nói. Bữa đi BNI mình có sợ thật, nhưng mình đúng kiểu có gì nói đó, cỡ nào nói cỡ đó, mình có nghĩ rằng người ta sẽ không có hợp tác với mình do mình không có cung cấp được cho người ta cái gì thực sự mang lại lợi nhuận, nhưng mình đơn giản là công nhận chuyện đó, chứ không đính kèm thêm cảm giác tự ti dư thừa gì đó. Điều này khiến mình sống nhẹ nhàng hơn. 

.

Ngoài ra, việc viết journal sống thật - nghĩa là nếu có trắc trở trong tư duy thì mình viết hết trắc trở đó ra, khó lắm, nhưng nó cũng khiến mình nhẹ nhàng đầu óc hơn. Rõ ràng, writing is a therapy. 

1/30/2024

Tết-crash

Hôm nay là ngày 30 tháng 1 năm 2023.

Và tôi đang Tết-crash. Chán ngán dễ sợ. 

Tôi sẽ không đặt ra resolutions nữa, vì đó là những lời hứa không có thực hiện được, chúng cũng giống như việc nhịn ăn giảm cân ấy, ăn sáng xong nghĩ thôi không ăn trưa + tối, ăn trưa xong nghĩ thôi không ăn tối, kết quả là nhìn bữa tối ngon lành xong nghĩ - thôi mai tính. Chưa kể, chúng còn tạo ra một cảm giác rất thất bại khi nhìn lại, mình hứa với mình rồi không làm, cảm giác còn thất vọng hơn khi người khác hứa với mình rồi không làm. Và kèm theo cảm giác bong bóng mộng mơ bị vỡ nát nữa. Đầu năm ngoái khi lết vào thị trường bitcoin, tôi đã mơ mộng dữ lắm, có thể x5 x10 tài khoản, có thể mua nhà mua xe, nhưng đến cuối năm thì tôi gần như mất trắng khoản đầu tư đó, tiền gốc còn không giữ được nói gì tới x5 x10, thật là buồn cười quá. Chưa kể, có những cú sập, những cú lừa đảo khiến tôi thấy mình như con lừa ngu ngốc. May thay là tôi chưa có chơi chứng khoán, vì không biết chơi, đã đăng ký tài khoản rồi nhưng không biết chơi và không có tiền nên không chơi... Cũng may thay là sau khi trầy trật thì cũng bán được căn chung cư, nhưng vỏ dưa gặp vỏ dừa, gửi ngân hàng nhằm ngay thằng SCB khủng hoảng. 

Tôi chả biết tình hình tài chính năm nay rồi sẽ ra sao, nhưng tôi đảm bảo là không tốt đẹp gì mấy, nếu cuối năm mà được như đầu năm thì cũng tính là win rồi. 

Năm nay tôi sẽ go with the flow thôi. 

Nếu có một điều mà tôi mong muốn, thì đấy là năm nay tôi sẽ tìm việc khác, tìm ra nguồn thu nhập khác. Sáng mùng 9 tôi nhìn cửa hàng trống rỗng do đhs bố tối cứ phải dọn cho trống mỗi lần tết dù đ' có khách khứa hay trang hoàng gì, để rồi qua Tết, cùng với cái feeling Tết-crash, thì tôi phải è cổ ra dọn xuống. Tôi nghĩ, thôi nghỉ mọe nó cho rồi. Nhưng đi làm thì làm cái gì đây? Với giới tính, kinh nghiệm và độ tuổi của mình, tôi đang là đối tượng bị ghét bỏ nhiều nhất trong thị trường việc làm, và tôi cũng chả muốn sáng đi chiều về đối phó với sếp với đồng nghiệp nữa. 

Còn về gia đạo, tôi nghĩ năm nay bố mẹ tôi sẽ ly dị, vì họ chán ghét nhau quá rồi. Mẹ tôi mỗi lần nhắc đến bố là chê bai trách móc trề nhún các thứ, nhưng tôi thừa biết đó là chứng mãn kinh nhu cầu tính dục không được đáp ứng đầy đủ gây ra. Tại sao tôi biết ư? Tại mẹ tôi cứ trút vào tôi những chuyện vợ chồng nhạy cảm ức chế của mẹ mà đ' chịu nghĩ rằng mỗi lần phải nghe mẹ nói là tôi lại muốn ói. Tết này tôi ức chế mẹ đủ đường. Mẹ ở dơ dã man, lười biếng dọn dẹp, lười biếng giữ cháu, ok, những chuyện đó không thành vấn đề, nhưng vấn đề là - mẹ thích tỏ ra siêng năng và RẤT thích bày vẽ cũng như chỉ đạo người khác. Tôi è cổ ra dọn dẹp nhà gần chết, chà cầu thang, móc rác dưới gầm tủ, lau bụi tủ, dọn sạch bách cái phòng khách xong, mẹ bảo "con dọn SƠ SƠ vậy là được rồi còn lại để mẹ", chị em tôi nhìn nhau, còn cái đéo gì để dọn đâu mà để mẹ? Mẹ qua nhà tôi - căn nhà ngày nào cũng quét lau tinh dầu bạc hà, ngửi thấy mùi nước xả vải xong kêu lên "nhà gì THÚI quá", bố đi kế bên còn nói "nhà nó thơm vầy mà kêu thúi", trong khi phòng mẹ 8 tháng không lau quét, mà tức mình nhất là khi tôi lau quét cho mẹ, mẹ lại nói "mẹ mới quét hôm qua", quét cmg mà phòng đầy rác đầy tóc. Mẹ tôi suốt ngày càu nhàu oán trách nhà nội không cho mẹ cái nhà - trong khi nhà ngoại đ' cho mẹ cái gì, dì tôi còn đi bán nhà CỦA mẹ để lấy tiền mua biệt thự ở, rồi mẹ dựa vào cái oán trách đó mà không thèm dọn dẹp. Mẹ lúc nào cũng "chờ đợi", chờ đợi bà nội cho nhà đứng tên xong mới dọn dẹp, nhưng lại rất thích chỉ trích tôi, mỗi lần lên nhà trước mà thấy vài hột bụi ngoài sân là kêu tôi ở dơ. Chị em tôi mỗi lần nói chuyện với nhau lại bảo, bà ngoại người ta giữ cháu mấy tháng trời, bà ngoại nhà này giữ cháu một buổi đã la làng la xóm, nếu chỉ vậy thì thôi đi, vì chúng tôi đã quán triệt chuyện con ai nấy giữ, nhưng không, bà ngoại không giữ cháu, không cho ăn, không nấu ăn cho cháu, nhưng RẤT thích chỉ đạo và ra lệnh và chẩn đoán và ra lời khuyên, thí dụ như, bà ngoại luôn có cớ gì đó để cho cháu coi tivi, nhưng nếu mẹ nó cho coi thì bà ngoại sẽ lên án gay gắt là không được cho nó coi tivi, nó đòi thì bà ngoại hét lên kêu mọi người vô đáp ứng (chứ bà ngoại không làm), mỗi lần bà ngoại giữ cháu là người xung quanh còn mệt hơn do nếu tự giữ nó thì nó đòi không đáp ứng là được, còn bà ngoại giữ nó thì nó đòi bà ngoại sẽ hét lên bắt mọi người đi làm cho nó. 

Mẹ tôi làm thì ít, nhưng kể công và truyền đạt kinh nghiệm thì nhiều. Hồi cháu còn nằm viện, mẹ tôi có chăm đâu, nhưng giờ thì kể như thể mẹ tôi ở đó suốt 24/7. Hồi bà ngoại tôi nằm viện, mẹ tôi chăm đúng 1 bữa mới nhập viện, nhưng hễ ai nhắc tới là "tao nè, tao là người đã làm abc xyz nè, tao khổ nhất nè". Mẹ tiêu tốn thời gian nhiều nhất vô cái vườn sen đá của mẹ, suốt ngày mua chậu mua đất đổi sang qua sớt lại. Mẹ ôm điện thoại nói xấu mấy bà dì bên ngoại, nói xấu người này với người kia, người kia với người nọ. Mẹ ôm điện thoại trả lời tin nhắn của bạn bè, mấy cái tin tào lao copy paste như tin nhắn chúc tết mẹ cũng làm ra vẻ rất quan trọng...

Hôm qua dẫn cháu qua, mẹ đang ngồi bấm điện thoại, cái bỏ điện thoại xuống  đi DỌN DẸP. Không chơi giữ cháu, mà đi DỌN DẸP, xong than thở mệt quá. Tôi bực mình quá sức, dứt khoát dẫn nó về. Chưa kể, mẹ sợ hàng bán không được nên không dám lên giá, kết quả làm gần chết nhưng tính ra lại thâm vô vốn chứ chẳng có tí lời nào, nghĩ sao món hàng bán 20 năm mà không chịu lên giá, xong lại bảo bố tôi chi trả lương thợ quá nhiều nên hụt tiền. Rồi lại than thở, lại rên rỉ, nhưng không bao giờ tăng giá hàng. Toàn đi làm lời cho người khác, còn than thở thì chồng con nghe. 

Người ta bảo, muốn cuộc đời nhẹ nhàng thì hãy tránh xa những người tiêu cực, nhưng không ai nói cho tôi biết nếu người tiêu cực đó là mẹ mình thì tôi phải tránh xa như thế nào? 

Hiện tại, mơ ước lớn nhất của tôi là bằng cách nào đó, tôi có một cái nhà của riêng mình, tôi sống cuộc đời của mình, đừng phải nghe mẹ than thở rên rỉ về cuộc đời và đời sống hôn nhân thất bại của mẹ nữa. Tôi cảm thấy chán ngán tới tột cùng rồi... 

Tôi có cảm giác đời mình là một mớ hỗn độn đầy thất bại. Trong tay chẳng có gì, sự nghiệp không, tiền bạc không, nhan sắc không, tình cảm cũng không. Thành công duy nhất của tôi đó là tôi sẽ dừng nòi giống của mình ở lúc này, tôi sẽ không kéo dài sự thất bại đó bằng cách có con và khiến cho nó cũng phải lạc lối, mệt mỏi, chán ngán, kẹt cứng như tôi. Tôi cảm thấy, chẳng có gì níu giữ tôi lại với cuộc đời này được, kiểu như, tôi muốn nhảy khỏi cầu thì chỉ cần thêm một cọng rơm nữa là đủ. Đến nỗi, suy nghĩ duy nhất an ủi được tôi đó là bất kỳ khi nào mình cũng có thể kết thúc mớ hỗn độn này bằng một cú nhảy. 

Mei. Powered by Blogger.
© Moonland 2012 | Blogger Template by Enny Law - Ngetik Dot Com - Nulis